THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 21: Dám đánh em tao

Cập nhật lúc: 2026-06-21 13:51:49
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chẳng mấy chốc họ rẽ khỏi con ngõ, đuổi theo Nhiêu Lệ Lệ chui một con hẻm nhỏ cũ nát. Lúc mới thấy phía chục mét, quả nhiên một bóng nhỏ bé đang chạy.

 

Úc Loan, vốn bước qua ngưỡng cửa còn chậm chạp, giờ chạy như bay.

 

Trên tay quả nhiên cầm một con d.a.o nhỏ, chính là loại d.a.o gọt bút chì vỏ sắt gấp gọn mà nhà trường nghiêm cấm mang theo. Dao tuy nhỏ, nhưng cũng là dao!

 

Úc Mỹ Trân thấy hồn vía thất lạc, cùng Đào Quảng Chí liều mạng đuổi theo.

 

"Úc Loan! Úc Loan! Dừng !"

 

May mà Đào Quảng Chí cũng mặt, ông cao lớn chân dài, sức mạnh cũng lớn, nhanh chóng đuổi kịp Nhiêu Lệ Lệ kéo cô bé một cái, đẩy sang cho Úc Mỹ Trân chạy phía , tiếp tục lao về phía tóm Úc Loan.

 

"Tiểu Loan, Tiểu Loan! Đợi ! Con thế?"

 

Úc Loan vốn phân biệt nhiều loại giọng , nhất là lúc tập trung. Tiếng gọi của Đào Quảng Chí não bộ bỏ qua, hòa tiếng gió rít bên tai.

 

Cậu ngoảnh đầu, tay nắm chặt con dao, chạy càng lúc càng nhanh.

 

Cậu bao giờ chạy nhanh đến thế, nhưng thì khác.

 

Chị bảo chạy thật nhanh!

 

Xuyên qua con hẻm, phía là một con đường dốc xuống hẹp, hai bên tường mọc đầy rêu xanh, góc tường chất đống vài chiếc xe đạp mất bánh và một chiếc ghế sô-pha hỏng ai vứt , càng đường hẹp thêm. Đào Quảng Chí mấy vươn tay đều tóm Úc Loan.

 

Vượt qua đoạn dốc là mấy bậc thang đá, xuống đến bậc thang là bãi đất sét ven sông.

 

Thị trấn Chương Khê dòng sông Chương Khê khá lớn chảy qua. Thời nước sông vẫn còn sạch, nhưng thường giặt giũ ven bờ, bãi đất ở đây cũng cư dân xung quanh tận dụng, mỗi một mảnh trồng rau, bên cạnh còn dùng hàng rào tre quây chuồng gà vịt. Mùi nước sông hòa lẫn mùi phân gia cầm, ánh nắng mặt trời, càng mùi hôi.

 

Đào Quảng Chí lẽ tóm khi đang xuống dốc, ai ngờ vươn tay, thằng bé cúi , như con chạch tránh khỏi cánh tay ông, tuột một cái lao xuống bậc thang.

 

"Thằng bé trông gì mà lanh thật..." Đào Quảng Chí thở hổn hển, liền bỏ qua mấy bậc một, túm lấy gáy áo , mới giữ .

 

Vừa tóm , ông liền vỗ một cái cổ tay Úc Loan, đ.á.n.h rơi con dao, một đá đẩy vũ khí nguy hiểm bay xa, rơi xuống mương nước dẫn nước tưới bên cạnh vườn rau.

 

Ông còn kịp thở phào, ngờ Úc Loan cũng hung dữ, ngoắt c.ắ.n một phát tay Đào Quảng Chí. Răng thằng bé chắc hơn cả Kỷ Hiểu Lam, c.ắ.n đến nỗi Đào Quảng Chí "ái" lên một tiếng, nhưng vẫn nhịn đau buông.

 

Úc Loan thấy c.ắ.n thoát, liền vùng vẫy lao về phía , hai chân giãy giụa giữa trung, nhưng vẫn thoát khỏi bàn tay lớn của Đào Quảng Chí. Cậu òa lên : "Chị! Chị ơi!"

 

Tiếng chói tai và tiếng gào khản đặc lập tức lọt tai Đào Đào đang bận đ.á.n.h .

 

Phía chục mét trong vườn rau, một khuôn mặt lem luốc ngẩng lên, tròn mắt ngạc nhiên: "Khoai Môn, em gì? Chị chẳng bảo em chạy nhanh về nhà ?"

 

Đào Quảng Chí c.ắ.n nhăn nhó, kéo Úc Loan , kinh ngạc Đào Đào đang lấm lem bùn đất trong vườn rau. Úc Loan thấp bé thấy tình hình bên đó, nhưng ông thấy rõ.

 

Giữa mấy giàn dưa chuột cao cao, Đào Đào đè hai thằng bé xuống đất, một chân đạp một đứa. Hai thằng bé cô bẻ tay , hét, nhưng mặt úp xuống bờ ruộng, vài tiếng "phẹc phẹc" nhổ bùn , , t.h.ả.m thương vô cùng.

 

Úc Mỹ Trân chạy đến khô cả cổ họng, nước bọt nuốt xuống, cuối cùng cũng kéo Nhiêu Lệ Lệ đuổi kịp.

 

"Em trông Tiểu Loan, bắt con khỉ đó!" Đào Quảng Chí gầm lên, nhét Úc Loan đang vùng vẫy la như cá chép sống tay , xắn tay áo lao xuống bắt Đào Đào.

 

Ông tưởng Đào Đào dạo ngoan hơn, ai ngờ ngày thứ hai khai giảng đ.á.n.h ! Còn một đ.á.n.h hai!

 

Cô thà ông tức c.h.ế.t còn hơn!

 

Đào Quảng Chí đẩy giàn dưa chuột, hùng hổ xông xuống, kỹ.

 

Thấy rõ bộ dạng con gái, mặt ông tuy vẫn còn dữ dằn, nhưng bả vai căng cứng thả lỏng. Đào Đào tuy mặt mũi quần áo đầy bùn, bẩn như vớt từ cống lên, nhưng thấy vết bầm tím m.á.u me, hiển nhiên một đ.á.n.h hai thua.

 

May quá, thắng .

 

Trong lòng nghĩ thế, nhưng ông vẫn cố tỏ vẻ tức giận, đuổi gà la hét: "Đào Đào! Con gì thế? Buông ! Đi , mấy đứa gì, tan học về nhà chạy đây chơi , còn mau về nhà!"

 

Hai thằng bé đ.á.n.h bệt đất ngẩn .

 

Hả? Chơi? Ai chơi với cô!

 

Đào Đào "ồ" một tiếng, cúi đầu ngoan ngoãn buông , lặng lẽ trốn lưng Đào Quảng Chí với vẻ ăn năn. Đứng vững, cô cũng quên ngẩng đầu Úc Loan vẫn đang chăm chú lóc t.h.ả.m thiết, gọi với: "Khoai Môn, đừng nữa! Chị !"

 

Tiếng của Úc Loan ngừng ngay lập tức, mắt đẫm lệ mơ màng sang, nhưng vì quá chăm chú nên dù ngừng, vẫn kìm sụt sịt vài cái.

 

Đào Đào nhịn , nhóc buồn thật.

 

Hai thằng bé cuối cùng cũng rời khỏi mặt đất, mặt mày ỉu xìu dậy, ấm ức kêu lên: "Bọn cháu chuyện mà!" Thằng lớn hơn còn nghẹn ngào mách với Đào Quảng Chí: "Chú ơi, nó đ.á.n.h bọn cháu!"

 

Đào Quảng Chí hiền lành : "Chú thấy , , mấy đứa chơi vui là ."

 

Lũ trẻ sững sờ: ???

 

Thằng lớn phản ứng nhanh hơn, tức giận chỉ Đào Đào quát: "Em cô giẫm c.h.ế.t vịt con nhà , còn đ.á.n.h , đền tiền!"

 

Tiếng hét vang lên, nụ mặt Đào Quảng Chí biến mất, ông cau mày sang Đào Đào, liếc Úc Loan: "Chuyện gì thế? Phải yêu thương động vật các con ?"

 

Vừa nãy ông thiên vị Đào Đào là vì ông rõ. Đào Đào từ nhỏ đến giờ từng bắt nạt ai vô cớ. Trước đây cô thích Úc Loan đến thế, cũng chỉ nghĩ vài trò tiểu xảo, giấu đồ thôi chứ bao giờ tay. Thậm chí khi lũ trẻ trong ngõ chế giễu Úc Loan, cô còn lập tức bênh vực .

 

Con gái tính tình thế nào, ông .

 

Vì thế ông tin chắc cũng nguyên do.

 

nếu giẫm c.h.ế.t động vật, còn thiên vị em trai mà đ.á.n.h , thì là đúng.

 

Đào Đào tức điên lên.

 

Cô vốn dễ tính. Nếu ngoan hiền dễ tính thì hồi bé cô đ.á.n.h suốt ngày. Trọng sinh về, cô nghĩ ít nhiều cũng là nửa lớn, còn tự nhủ một lớn thanh lịch, nhưng giờ phút vẫn nhịn , thò đầu từ lưng Đào Quảng Chí chửi: "Mày bậy! Rõ ràng chúng mày tự giẫm c.h.ế.t, còn đẩy em tao nữa, mày còn dám láo?"

 

"Là nó giẫm c.h.ế.t! Là nó!"

 

"Tao đ.á.n.h mày nhẹ quá, phục đúng !"

 

Đào Đào xắn tay áo định xông tới.

 

Trời đất ơi, ông tính chậm chạp thế nuôi một cái thùng t.h.u.ố.c súng, Đào Quảng Chí bất lực chắn mặt Đào Đào đang bốc hỏa, vẫy tay gọi hai thằng bé: "Mấy đứa lên đây hết cho chú, lên rõ ràng đầu đuôi."

 

Ông liếc Đào Đào, con bé đ.á.n.h từ nhỏ đường đường chính chính, chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Nếu cô , cô sẽ ngẩng cao đầu nhận.

 

Trông thế , chắc là chuyện khác.

 

Đào Quảng Chí hai thằng bé: "Bố các cháu ? Gọi sang cùng, kẻo lát rõ. Và các cháu thật, nếu dối, chú sẽ gọi công an đến đấy."

 

Hai thằng bé lập tức xìu xuống, , căng thẳng theo ngoài.

 

Đào Đào bước đến cầu thang, thấy Úc Loan dì Úc dắt, đến mắt mũi đều đỏ, cằm còn vương nước mắt, cô càng tức giận hơn, ngoảnh trừng mắt hai .

 

Cô vốn cũng so đo với mấy đứa trẻ ranh mười tuổi, nhưng chuyện hôm nay, nếu đ.á.n.h bọn chúng, cô sẽ ấm ức đến c.h.ế.t.

 

Trên đường, Úc Mỹ Trân Nhiêu Lệ Lệ thở hổn hển kể đại khái, cô hai thằng bé, thấy chúng trông vẻ là em, khuôn mặt hao hao giống . Thằng lớn cao hơn, chừng học lớp 3, lớp 4, thằng nhỏ cũng cao hơn Úc Loan và Đào Đào cả cái đầu, ít nhất cũng lớp 2.

 

Chỉ là cả hai đều gầy, như bộ xương khô, chẳng trách hai đứa đ.á.n.h một Đào Đào.

 

Nghe Đào Quảng Chí bảo gọi phụ đến, hai đứa còn lầm bầm chịu, đứa bảo tan , đứa bảo cần. Úc Mỹ Trân liền những gì Nhiêu Lệ Lệ là thật, sắc mặt cô càng tối sầm. Con oan bắt nạt, ai mà chẳng tức.

 

Đôi khi trẻ con sai, định giở trò khôn vặt, tưởng khôn lắm, nhưng trong mắt lớn, cái vẻ lấm lét, gian dối rõ như ban ngày, một cái là ngay.

 

Chỉ là so đo mà thôi.

 

"... Tiết cuối chiều nay là lao động, cô giáo giao bài tập, bảo bọn con tìm mấy cây cỏ hoa lá mang đến trường thủ công. Con với Khoai Môn, Lệ Lệ hẹn đây kiếm, chỗ cỏ dại với các thứ nhiều."

 

Đào Đào vẫn trừng mắt bọn chúng, nhịn tức kể đầu đuôi.

 

Việc nhặt lá hái hoa kiểu , bạn trong lớp cùng nhặt, tiện thể chơi dọc đường về.

 

Đào Đào lo về sớm với Đào Quảng Chí chuyện bánh cuộn da hổ và sạp hàng, nên chơi, mới đề nghị thế. Bình thường tan học bọn cô cũng đây.

 

Trương Gia Minh vốn cũng cùng về, nhưng dám mấy chỗ ven sông chơi, dẫm một cái là bùn, về nhất định đ.á.n.h , nên qua đường là tách , về .

 

Không ngờ, ba đứa bước xuống thấy tiếng vịt kêu, gà kêu inh ỏi. Trên mặt nước nhiều con vịt đang bơi, bọn Đào Đào vốn chẳng để ý, chỉ thỉnh thoảng thấy tiếng vịt kêu t.h.ả.m thiết, rợn .

 

Đào Đào còn dừng lắng , nhưng quanh một hồi cũng thấy, đó thấy nữa, bèn mặc kệ, cúi xuống nhặt lá và hoa cỏ.

 

Nhiêu Lệ Lệ xổm, tay nắm một nắm lá và mấy bông hoa dại, nhưng vẫn chê cái cái , vứt hết. Tuy cô thích học, nhưng khá thích giờ lao động, nhất định cái nhất.

 

Úc Loan vốn Đào Đào bảo bậc thang ngẩn ngơ. Đào Đào mấy , thấy đó, trời đất mây trắng, hai chân đu đưa, tự vui vẻ, bèn yên tâm tìm tiếp.

 

Không để ý, hai đứa càng càng xa.

 

Cho đến khi thấy tiếng "bịch" như ai ngã, và tiếng trẻ con c.h.ử.i bới lớn tiếng, Đào Đào giật ngoảnh , mới thấy Úc Loan lúc nào sang bên giàn dưa chuột.

 

Từ trong giàn chui hai thằng bé, tay cầm một con vịt con lông vàng giẫm gãy cổ, đẩy Úc Loan ngã xuống, mắng: "Nhìn gì, nhiều chuyện quá! Đâu vịt của mày!"

 

Úc Loan đẩy ngã ngớ , cố dậy, tuy sợ nhưng vẫn kiên trì nhỏ: "Các đừng giẫm nó nữa..."

 

Hai thằng bé , thằng lớn đẩy một cái, thằng nhỏ xổm nhặt một hòn đá, ném lên ném xuống, giơ lên định ném, hét: "Ngốc ! Không việc của mày!"

 

Đào Đào ném nắm cỏ tay xuống đất, phóng thẳng tới.

 

"Đồ c.h.ế.t tiệt, dám đ.á.n.h em tao!"

 

"Dám đ.á.n.h em con bạn tao!" Nhiêu Lệ Lệ cũng chẳng sợ, lập tức theo gót.

 

Về chúng nó hợp sức cũng đ.á.n.h Đào Đào và Nhiêu Lệ Lệ, liền la lên bảo Úc Loan giẫm c.h.ế.t vịt. khi bọn Đào Đào đến thấy tiếng vịt kêu thảm, đợi Úc Loan qua đó, con vịt im bặt, chắc lúc đó c.h.ế.t.

 

Đào Đào kể, hai thằng bé la hét ngắt lời, nhất quyết bảo Úc Loan giẫm c.h.ế.t vịt.

 

Giờ đó xung quanh ai, bọn chúng tin chắc mấy đứa tụi Đào Đào sẽ .

 

Đào Quảng Chí một lát, mắt chớp chớp, liền hỏi: "Con vịt c.h.ế.t ?"

 

Hai thằng bé sững , mở miệng, , chẳng đứa nào .

 

Nhiêu Lệ Lệ cực kỳ phấn khích, như đang phá án, nhanh chóng chỉ bụi cỏ: "Kia kìa!"

 

Đào Quảng Chí bước qua nhặt.

 

Nhìn kỹ, quả nhiên giẫm nát bấy, đầy m.á.u me, nghĩ đến con vịt giẫm c.h.ế.t tươi, mặt ông cũng tối sầm, đứa trẻ tàn nhẫn thế?

 

Cầm lên, ông chẳng khách khí, với hai đứa: "Các cháu bảo con nhà chú giẫm ? Vậy bằng chứng. Giẫm thế , đế giày chắc chắn dính lông và m.á.u vịt. Giờ mấy đứa cởi giày , xem là ."

 

cũng còn là trẻ con, hai thằng bé xong mặt mày đổ mồ hôi, cứng đờ.

 

Đào Đào mấy đứa chút do dự cởi giày, còn hai thằng thì lưỡng lự chịu cởi, còn lén cọ đế giày con mắt Đào Quảng Chí. Bên cạnh, bà hiền lành nhất là Úc Mỹ Trân lạnh mặt bước tới, xổm xuống lật giày hai đứa lên.

 

Giày trẻ con thời giày nhựa, đế giày khía sâu chống trượt. Lật lên, đế giày dính đầy bùn đất, lông vịt và máu, giẫm sâu đến nỗi cọ cũng . Nhìn là rõ, cần hỏi thêm.

 

"Thôi cần đền nữa ..." Hai đứa thấy lộ tẩy, vội vã giật giày, xỏ đại định chạy, nhưng Đào Quảng Chí một tay một đứa túm .

 

"Không cần đền? Chú còn đòi các cháu đền đây!" Đào Quảng Chí kiểu phụ dễ dãi: "Cố tình giẫm c.h.ế.t vịt để đòi tiền con nhà chú, còn đ.á.n.h , còn định chạy? Nhà các cháu ? Đi! Chú gặp bố các cháu!"

 

"Nó cũng đ.á.n.h bọn cháu ! Huề!" Hai đứa Đào Quảng Chí đẩy , tức đến phát .

 

Sao điều thế , thường lớn đến đây chẳng đều bỏ qua ?

 

"Ai huề với các ! Các tay , chẳng lẽ chị nó đ.á.n.h ? Không thì mặt con gái dính bùn ở ! Con bé vốn hiền lành ngoan ngoãn nhất, chẳng hai đứa ép ?" Úc Mỹ Trân vẫn hết giận: "Đi , gặp phụ mấy đứa!"

 

Đào Đào định nắm tay Úc Loan, bỗng thấy bốn chữ "con gái ", bước chân khựng ; hai chữ "hiền lành ngoan ngoãn", suýt vấp ngã.

 

Hơi quá đấy, kiếp từng liên quan đến mấy chữ đó.

 

Cô gãi mặt, ngoảnh đầu .

 

Úc Mỹ Trân cũng bước đến bên Đào Quảng Chí, Đào Đào chỉ thấy bóng lưng gầy và khuôn mặt nghiêng đầy giận dữ. Bà thấy cô bé phẫn nộ : "Chúng nó đeo cặp sách, chắc nhà ở gần đây."

 

"Chúng chịu , thì lượt sang từng nhà hỏi, hỏi vài nhà là ." Đào Quảng Chí như đuổi gà con, một tay kéo một đứa mặt mày ủ ê lên cầu thang, ngoảnh bảo Đào Đào: "Không việc gì của mấy đứa nữa, con dẫn em về tắm rửa , lát bố về."

 

Đào Đào mặt lem nhem bùn khô, Đào Quảng Chí, Úc Mỹ Trân, bỗng : "Vâng ạ."

 

Trên đường về, Úc Loan nhiều quá, giờ nín, mặt bình thản, nhưng thỉnh thoảng vẫn đột ngột nấc lên, giật giật như nấc cụt.

 

"Khoai Môn, hồi nãy em qua đó gì?" Đào Đào liếc mấy , dùng ngón tay cậy mảng bùn khô mặt. Trước đây ngẩn ngơ chẳng để ý đến xung quanh ?

 

Úc Loan đưa tay bịt tai: "Nghe thấy, đau tai."

 

Đào Đào chợt hiểu. Tiếng vịt con giẫm c.h.ế.t kêu t.h.ả.m thiết, hòa lẫn với tiếng gà vịt ồn ào, Đào Đào và Nhiêu Lệ Lệ giác quan bình thường sẽ bỏ qua, nhưng Úc Loan với thính giác bất thường bắt chính xác, chẳng trách đột nhiên sang đó xem.

 

Nhiêu Lệ Lệ c.h.ử.i hai thằng suốt dọc đường, c.h.ử.i xong thương hại con vịt một hồi, cuối cùng thấy phấn khích.

 

"Bồ Đào, bố kế ngầu quá, hai giỏi thật, như thám t.ử , một phát vạch trần hai thằng xa, họ cứ như... cứ như..." Trên đường Nhiêu Lệ Lệ líu lo ngừng, suy nghĩ mãi mới nhớ : "Kim Điền Nhất!"

 

Phim hoạt hình Kim Điền Nhất mới chiếu gần đây, mới lên sóng đài địa phương chẳng bao lâu, mê hoặc Nhiêu Lệ Lệ đến nỗi cô sẵn sàng tạm gác Thủy Thủ Mặt Trăng sang một bên.

 

Dù mỗi xem xong Kim Điền Nhất đều sợ đến ngủ , nhưng ngày nào cô cũng nhắc.

 

Đào Đào gật đầu, cô cũng thấy ngầu, ngầu về ngoại hình, mà là... họ sẵn sàng bảo vệ sự trong sạch của trẻ con, qua loa cho xong chuyện.

 

Vì nhiều lớn thậm chí còn kiên nhẫn trẻ con kể lể, chỉ cần qua chuyện là , cũng chẳng quan tâm trẻ con ấm ức , cứ bảo: "Trời ơi chuyện nhỏ xíu đáng ?"

 

Trong lòng cô cũng thấy vui.

 

Gật đầu xong, cô mới nhận Nhiêu Lệ Lệ là " kế", mặt cô công lên. Cái gì mà kế cơ chứ... chỉ cái tài đặt biệt danh của Lệ Lệ mới nghĩ nổi.

 

Về nhà, Đào Đào và Úc Loan mỗi đứa về phòng tắm rửa.

 

Đào Đào tắm , tắm xong tóc vẫn ướt, quấn khăn bước xuống lầu.

 

xuống, Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân cũng về tới.

 

"Đào Đào, con xem cái ?"

 

Đào Đào lau tóc thò đầu , tay Úc Mỹ Trân đang bế một con vịt con lông vàng kêu chiếp chiếp. Vịt còn nhỏ, chắc mới nở vài ngày, tiếng kêu non nớt, cạp cạp mà là chiếp chiếp.

 

"Sao vịt ạ?" Đào Đào vắt khăn lên vai, tò mò áp sát: "Ở ạ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-21-dam-danh-em-tao.html.]

Úc Loan cũng tắm xong, tiếng vịt kêu, thò đầu qua lan can cầu thang xuống.

 

"Trời, đừng nữa, hai đứa quá xa. Con vịt chúng giẫm c.h.ế.t của nhà chúng, mà là của hàng xóm!" Đào Quảng Chí vẻ khinh thường lắc đầu: "Cũng đầu. Bà cụ nuôi vịt tội nghiệp, tuổi già còn vất vả ấp một đàn hơn chục con, mỗi thả chẳng mấy chốc c.h.ế.t một hai con, nhưng từng bắt tận tay, chỉ đành tự buồn. Không ngờ hung thủ hôm nay mấy đứa bắt tại trận."

 

Đào Đào xong cũng tức giận theo.

 

Hóa là tái phạm, quá quắt.

 

"Dù mấy đứa cứu con vịt giẫm c.h.ế.t, cũng coi như cứu đàn vịt còn của bà cụ." Đào Quảng Chí sợ Đào Đào và Úc Loan ám ảnh tâm lý, vì ông và Úc Mỹ Trân đều thấy chuyện tàn nhẫn, bèn hai đứa an ủi: "Bố gọi bố hai thằng đến, hai đứa bố chúng nó dùng thắt lưng đ.á.n.h một trận, cũng đền tiền cho bà cụ , chắc dám nữa. Bà cụ bụng lắm, bà cảm ơn hai đứa vì 'dũng cảm cứu vịt', liền nhất định tặng hai đứa một con, bảo nuôi chơi."

 

Úc Mỹ Trân đưa con vịt tay Đào Đào: "Hai đứa nuôi , nhà ăn nó."

 

Đào Đào con vịt kêu chiếp chiếp trong lòng bàn tay, con vịt trông vẻ sáng sủa, lông tơ vàng óng, đôi mắt đen như hạt đậu, kêu dùng chân cào nhẹ trong lòng bàn tay cô, vì ngứa.

 

Trẻ con trong thị trấn, nuôi thú cưng thường bắt đầu từ gà con vịt con thỏ con. Đào Đào nhớ hôm chợ phiên, ven đường bán một loại động vật nhỏ gọi là "chuột hướng dương", nhỏ hơn thỏ, tròn đuôi, tai tròn ngắn áp sát đầu, màu hoa, trắng, đen, dùng hai bàn chân ngắn bồng miếng cà rốt ăn. Hồi bé mỗi chợ phiên, Đào Đào đều năn nỉ Đào Quảng Chí mua cho, nuôi đến béo ú.

 

Sau cô mới , đó là chuột lang.

 

Úc Loan ghé lan can, thấy con vịt trong tay Đào Đào, cũng bước xuống lầu.

 

Đào Đào bế con vịt, vẫy tay với : "Khoai Môn, !"

 

Không ngờ trọng sinh một kiếp, thú cưng đầu tiên của nhà cô là một con vịt.

 

Đào Đào cúi xuống thả con vịt xuống đất. Con vật nhỏ cũng tự nhiên, bước ung dung trong nhà. Úc Loan lặng lẽ theo, con vịt đến chân , dừng , nghiêng đầu, bỗng nhiên vươn cổ dùng mỏ mổ ngón chân .

 

Úc Loan giật lùi chân, ngửa , bệt xuống đất.

 

Đào Quảng Chí thấy cảnh đó, nhịn lớn: "Úi trời Tiểu Loan, tưởng con dám cầm d.a.o cứu chị là dũng cảm lắm, ngờ sợ vịt!"

 

Đào Đào giật đầu: "Dao? Dao gì?"

 

"Em con đấy, đừng thấy thường ngày nhút nhát, chứ cũng nghĩa khí lắm. Con bảo nó chạy nhanh, nó tưởng con đ.á.n.h , chạy về nhà cầm d.a.o cứu con đấy." Đào Quảng Chí vô tư .

 

Đào Đào cũng tròn mắt. Ai? Úc Loan? Cầm dao? Cứu cô?

 

Úc Loan đang cẩn thận dùng ngón tay chọt chọt đầu con vịt, chẳng hề để ý khác gì.

 

Úc Mỹ Trân nhớ chuyện , bước tới, xổm xuống nghiêm giọng với Úc Loan: "Tiểu Loan, đúng. Sau tùy tiện cầm dao. Con thể về báo cho lớn, hoặc nhờ khác giúp, nhưng chuyện nguy hiểm như ."

 

Úc Loan vẫn đang chọt vịt, động đậy, lên tiếng, lọt tai .

 

lúc đó, điện thoại bàn trong tiệm đổ chuông, Đào Quảng Chí ngoài máy.

 

Úc Mỹ Trân định tiếp, thì Đào Quảng Chí ngạc nhiên : "Hả? Bố Trương Gia Minh? Hả? Sao cũng đặt bánh cuộn da hổ? Anh chẳng bảo thích ăn ngọt ? Ồ, bánh cuộn da hổ ngọt, hợp khẩu vị ? Vậy sang đây chẳng , tiền điện thoại mắc lắm..."

 

Lời của bà cắt ngang.

 

Bố Trương Gia Minh? Trương Quốc Đông? Cái nhân viên văn phòng ngẩng mặt lên trời? Úc Mỹ Trân thấy, tai như vểnh lên, lòng tò mò rạo rực, vội chạy ngóng tình hình.

 

Úc Loan từ từ dạy cũng , dạy đạo lý vội , vài chẳng thèm , nhưng chuyện khác mà bỏ lỡ thì uổng!

 

Phòng khách chỉ còn Đào Đào, Úc Loan và con vịt con chạy lon ton khắp nhà, kêu chiếp chiếp ngừng.

 

Úc Loan xổm con vịt, hai tay khum khum, cho nó chui ghế sô-pha.

 

Đào Đào cũng xổm sang.

 

con vịt , học Úc Loan dùng ngón tay chọt nhẹ đầu cô: "Ê, vì ch.ó nhà Lệ Lệ tên là Gà Luộc, con vịt đặt tên là Vịt Quay Giòn . Úc Loan, nhóc thấy thế nào?"

 

Úc Loan suy nghĩ một lát: "Rất ngon... ngon."

 

Quả là ngon thật. Đào Đào tự một hồi lâu.

 

Úc Loan tiếp tục chơi với vịt, nhẹ nhàng nắm lấy đầu cánh nhỏ của nó, lên xuống mấy cái, lịch sự chào hỏi vị khách mới: "Chào , Vịt Quay Giòn."

 

Vịt Quay Giòn chẳng thèm để ý đến hai đứa trẻ, đầu tự dùng mỏ rỉa lông.

 

Úc Loan xổm vịt chớp mắt.

 

Đào Đào chống cằm , hỏi điều thắc mắc: "Khoai Môn, hôm nay em dũng cảm thế? Chị bảo em chạy nhanh là về nhà, em còn lấy dao?"

 

Một lúc lâu , mới chậm rãi đáp.

 

"Em dũng cảm."

 

Cậu ngẩng mặt lên, đôi mắt trong veo như nước chút cảm xúc đặc biệt, Đào Đào một cái, cúi xuống, vẫn chậm rãi : " em giúp chị."

 

"Thế là em cầm d.a.o ?"

 

"Vâng."

 

"Ai dạy em thế?"

 

"Anh Sơn Kê."

 

"Sau đừng xem phim của Sơn Kê nữa."

 

"Ồ."

 

Sau đó, Đào Đào im lặng hồi lâu, lòng dần dần như ổ bột lên men quá giờ, mềm phồng chua.

 

"Lần đừng khờ như thế," cô khẽ , kìm xoa xoa đầu : "Sau chị bảo em chạy, em cứ chạy thật xa, đừng , ?"

 

Úc Loan vô thức gật đầu, sững , lắc đầu.

 

"Phải ."

 

Đôi mắt trong veo.

 

"Chị ơi, em sẽ ."

 

Đào Đào sững , làn gió thời gian dường như thổi qua, xuyên thấu xương cốt cô, trái tim cô rung động. Mùa đông lạnh giá đó, mười bảy tuổi cũng với cô thế, chị ơi, em sẽ về.

 

Đồ ngốc.

 

định gì, bỗng bên ngoài Đào Quảng Chí xong một cuộc gọi, ngay lập tức một cuộc khác. Ông ừ ừ một hồi, cúp máy, lớn tiếng rên rỉ:

 

"Trời đất ơi, bà cụ Phương ở huyện gọi điện đặt nhiều thế! Sáng mới gửi, một ngày ăn hết ? Nhà bà ăn nhiều hả?"

 

Ừ nhỉ, cô còn với Đào Quảng Chí về mấy cuộn bánh da hổ!

 

Đào Đào vội dậy, bên ngoài điện thoại reo. Đào Quảng Chí nhấc máy, im lặng một lát, giọng chút run:

 

"Alo? Hả? Có thể đặt, nhưng... bao nhiêu?"

 

Đào Đào lẻn cửa, thò nửa đầu trong tiệm .

 

Chỉ thấy Đào Quảng Chí mặt như trái mướp đắng, ghé vai kẹp ống , tay cầm bút ghi điện thoại và địa chỉ của gọi.

 

" , , nhưng nhanh , dạo đơn hàng nhiều quá. Anh chiều đến lấy ? Chiều mấy giờ? cũng nữa. Ngày mai xong gọi cho , qua lấy."

 

Ghi xong, Đào Quảng Chí gác máy, những gì ghi giấy, cầm máy tính bàn bấm loạt xoạt. Bấm xong, con màn hình thở dài, ngoảnh với Úc Mỹ Trân vẻ tội nghiệp: "Xong xong , mới vài cuộc điện thoại đặt hơn chục cuộn bánh da hổ, với một đống bánh tart nữa. Ngày mai chúng đành nhảy muộn một chút."

 

Úc Mỹ Trân định bảo cũng , bỗng thấy giọng từ phía :

 

"Ừm... bố ơi, bạn con cũng đặt tổng cộng bảy cuộn bánh da hổ ạ." Đào Đào bám khung cửa yếu ớt : "Ngày mai khi tan học xong, bố thể hoặc dì Úc mang cổng trường cho con ạ?"

 

Đào Quảng Chí như sét đ.á.n.h ngang tai.

 

Ông ngay mà! Ông ngay! Bảy cuộn!

 

Mang một cuộn chia, về đòi bảy cuộn!

 

Vậy ngày mai chẳng hơn hai chục cuộn ?

 

Còn bán bánh tart nữa!

 

Đào Quảng Chí mềm nhũn tựa quầy, nước mắt sắp trào .

 

Không ngờ lúc , Úc Mỹ Trân mà mắt sáng, phụ họa: "Hay đấy, để dì mang đến trường bán. Dạo dì cũng đang rảnh."

 

Bà chỉ nghĩ một chút, cùng ý tưởng với Đào Đào. Do dự một lát, bà cất tiếng đề nghị: "Hay là thế , bên trường cứ mười cuộn, dì mang cổng trường bán. Mấy đứa đặt với Đào Đào, ngang cũng thể mua."

 

Đào Đào ngạc nhiên Úc Mỹ Trân, dì Úc hiểu ý định của cô!

 

Không ngờ hiểu là dì Úc.

 

Tận mắt thấy vợ và con gái thành đồng minh, Đào Quảng Chí mắt rưng rưng, chạnh lòng vui. Con gái nghiện bán bánh mì, như kẻ hám tiền ngày nào cũng nghĩ cách kiếm tiền, còn đòi đuổi kế và em trai nữa, nhưng, gánh nặng đều đổ lên đầu ông...

 

Đào Quảng Chí xoay , c.ắ.n tay áo, để thành tiếng.

 

Hay đấy, giờ thành ba chục cuộn.

 

Bên , chẳng ai để ý Đào Quảng Chí đang co rúc trong góc gì. Úc Mỹ Trân bàn bạc với Đào Đào chuyện sạp hàng cổng trường, thậm chí cả mấy giờ mang đến, dùng thứ gì đựng, đều bàn bạc xong.

 

"Dì, sạp hàng của tụi con cần phức tạp , con thấy một dì bán sushi, chỉ bày một cái bàn gấp, bày đồ lên thôi. Nhà cũng thể như thế, con sẽ dẫn các bạn đến lấy."

 

Đào Đào quá nhiều, nếu ... sẽ giống trẻ con.

 

Úc Mỹ Trân nghĩ đến , đầu Đào Đào dẫn bạn đến, đông đúc, những học sinh khác đặt hàng cũng sẽ tò mò đến xem. Dần dần, sạp hàng sẽ chẳng lo thiếu khách.

 

Hai nhanh chóng bàn bạc xong, suốt cả cuộc trò chuyện, chỗ nào cho Đào Quảng Chí chen .

 

Ông đành run tay ghi thêm mười cuộn giấy, bước chân lảo đảo bếp kiểm bột mì, trứng và khoai môn, thấy vẻ đủ, vội gọi điện cho nhà máy bột mì, trại gà và mấy bạn hàng quen thuộc, bảo sáng mai họ mang nguyên liệu sang sớm.

 

Vì đơn hàng tăng vọt và mở thêm điểm bán mới, tối hôm đó, cả nhà buộc tụ tập trong phòng ngủ chính của Đào Quảng Chí, mặc đồ ngủ, họp gia đình đầu.

 

Đào Đào cầm cái mắc áo, tủ tivi nghiêm túc điều hành cuộc họp. Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân là thành viên chính và nhiệt tình tán dương. Đến Đào Quảng Chí cũng quên luôn chuyện ngày mai như con la, còn lăn lóc vỗ tay cổ vũ cô.

 

Còn Úc Loan. Đào Quảng Chí ngoảnh sang, cũng ngơ ngác vỗ tay như hải cẩu, nhưng rõ ràng cũng chẳng hiểu vì vỗ tay... Ừm, coi như mặt.

 

Con quỷ nhỏ Đào Đào , ngày thường vẻ vô tư, nhưng ngờ tâm lý tinh tế. Cô phân công công việc trong nhà, bảo Đào Quảng Chí ở bếp bánh tart và bánh da hổ. Những loại bánh nướng nhân bán đây ế ẩm đều dừng, cả bánh nhỏ bán sỉ bên ngoài cũng bỏ, vì ngon, đừng ảnh hưởng đến danh tiếng mới gây dựng.

 

Giờ tập trung bán bánh tart và bánh da hổ, món mới tính .

 

Việc trông tiệm ban ngày và bán hàng tan học giao cho Úc Mỹ Trân. Đào Đào còn bảo Đào Quảng Chí trả lương cho bà, tính theo mức thuê nhân viên bên ngoài, Úc Mỹ Trân ngẩn ngơ hồi lâu.

 

"Không , dì chỉ cần một ít thôi, nhà vốn là một nhà, dì giúp trông tiệm là đương nhiên. Bán hàng rong cũng vất vả, chỉ tan học bày bán một lúc, tính chỉ nửa tiếng một tiếng, thể nhận nhiều thế?" Khi bà lên tiếng, giọng nghẹn.

 

Một chút thôi là bà mãn nguyện, bà tham lam.

 

Cô cảm động là vì điều do Đào Đào đề xuất.

 

Đào Quảng Chí chẳng ý kiến, dù tiền ông kiếm , ngoài một phần gửi ngân hàng cho hai đứa học hành, một phần vốn nhập hàng và điện nước, còn đều để tiền tiêu vặt trong nhà, giao cho Úc Mỹ Trân quản lý. Ông chỉ ngờ chuyện khiến Mỹ Trân xúc động đến , suýt mặt con.

 

Hóa bà quan trọng hóa chuyện tự kiếm tiền đến thế, sớm cho bà từ lâu.

 

Về quyết định thế. Úc Mỹ Trân chủ động chỉ cuối tuần mới uốn tóc cho , ngày thường ở tiệm phụ việc. Đào Đào vốn cũng xung phong cuối tuần cô và Úc Loan thể trông tiệm cho, nhưng Đào Quảng Chí vẫy tay bác bỏ.

 

Cô và Úc Loan vẫn lấy học hành chính, học xong , cũng lấy vui chơi chính.

 

Con nít còn nhỏ, chơi, trông tiệm gì.

 

Việc buôn bán trong nhà đứa bé lo lắng đủ . Đã là cuối tuần, dù lớn trẻ con đều nên thoải mái. Làm bao nhiêu bán bấy nhiêu, sức hạn, sức khỏe mới là vốn, thể biến thành lừa .

 

Lời lý. Và bán với lượng lớn mỗi ngày cũng , dễ ế thừa. Cuối tuần chơi chiêu "đói" một chút cũng . Đào Đào đồng ý gật đầu: "Phải đấy, chỉ một bố, quá sức cũng ."

 

Đào Quảng Chí cảm động.

 

Bỗng cô lẩm bẩm nhỏ: "Lỡ chuyện, con thể theo dì Úc cải giá ."

 

Đào Quảng Chí: ?

 

Úc Mỹ Trân nước mắt: "Cũng ."

 

Úc Loan bên cạnh nghịch tóc Đào Đào, thực chẳng hiểu gì, nhưng cũng học theo : "Cũng ."

 

Đào Quảng Chí: ??

 

Sáng hôm , hai đứa học. Đào Quảng Chí dậy sớm nướng xong bánh bán trong tiệm, kéo cửa cuốn lên, sững , cửa hai ba đợi sẵn!

 

Mấy đều là nhân viên trẻ ở ngân hàng tín dụng gần đó.

 

Cái tiệm nhỏ xíu của ông, đến xếp hàng từ sớm. Xong , xong thật !

 

Mấy ông còn nhớ, hôm qua họ đến mua bánh tart Bồ Đào Nha, mua thêm mấy cuộn bánh da hổ khoai môn, chắc là thấy ngon, hôm nay đến mua giờ .

 

"Ông chủ, hôm nay ông chậm mười phút thế! Nhanh lên, tụi chín giờ ."

 

"Vâng , đến đây đến đây!" Ông giục đến nỗi kịp bày bán.

 

mua xong còn nghiêm mặt : "Ông chủ, ông đúng giờ hơn, đừng mở cửa muộn. Ông đến muộn, cũng sẽ đến muộn."

 

Đào Quảng Chí: "..."

 

Ông là chủ tiệm! Ông mấy giờ mở là mấy giờ!

 

Ông , đến muộn cái gì mà đến muộn!

 

Đợi mấy đó , ông để Úc Mỹ Trân trông tiệm, bếp tiếp các đơn đặt hàng. Hôm qua nhà họ Phương đặt hàng kha khá, bố Trương Gia Minh hiểu cũng đặt một đống, cộng thêm đơn hàng ở trường của Đào Đào... Đào Quảng Chí xoay như chong chóng, nướng cái xong nướng cái , cuốn hết cuộn đến cuộn khác, đến uống nước cũng chẳng thời gian.

 

Thảm nhất là, ông bên ngoài Úc Mỹ Trân gọi khách, việc buôn bán trong tiệm cũng hề ngớt. Chưa đến trưa, bánh cả buổi sáng gần hết sạch.

 

Chưa đến mười một giờ, Úc Mỹ Trân công bừng mặt đỏ bừng, nhưng vẻ mặt hứng khởi, chạy : "Quảng Chí, thêm ít bánh , đủ bán! Lát trưa em giúp bóc trứng muối, giã khoai, phần bánh chiều."

 

Dù tối qua họp gia đình động viên cả nhà, phân công công việc, và Đào Quảng Chí những lời đường mật của con gái buộc đồng ý, nhưng cái tính quen nhàn nhã bao năm cũng khó đổi ngay.

 

Giờ đang giã khoai môn, .

 

Tình trạng , đến công đoàn khiếu nại nhỉ?

 

Loading...