THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 3: Dì Úc xinh đẹp
Cập nhật lúc: 2026-06-04 15:25:56
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dì Úc tên đầy đủ là Úc Mỹ Trân.
Dì trạc tuổi Đào Quảng Chí, trời sinh đôi mắt to với nếp mí hẹp giống hệt Úc Loan. Khuôn mặt dì thon dài, môi dày, sống mũi cao nhưng đầu mũi nhỏ nhắn, da trắng, dáng cao ráo, thanh mảnh.
Dì tính là ngũ quan xuất chúng, nhưng lúc nào cũng cách chăm chút cho bản . Ví dụ như hôm nay, dì đạp xe tiệm thịt mua ngỗng , đổi là khác thì mặc nguyên áo ba lỗ cộc tay dép lê đường.
dì Úc thì . Dì búi mái tóc uốn xoăn thành kiểu hoa lan thấp, dùng chiếc kẹp nơ lụa đỏ ghim gọn gáy, thoa chút son nhạt, diện chiếc váy liền tay chấm bi đỏ trắng, mang đôi giày xăng đan quai da màu đỏ. Dù đang hớn hở xách nửa con ngỗng bước nhà thế , trông dì vẫn toát lên vẻ thời thượng sành điệu vô cùng.
Trước đây Đào Đào dù chẳng ưa gì dì Úc, nhưng cũng thể phủ nhận rằng bố rước vợ xinh như thế về, tối ngủ chắc chắn đến tỉnh dậy.
Tuy , Đào Đào cũng từng hàng xóm với cô: "Mày đừng coi thường bố mày, ngày ông trai nổi tiếng mấy con phố liền, là Lưu Đức Hoa của thị trấn Chương Khê đấy. Ông còn trong nhà máy, lương mỗi tháng ba trăm đồng cơ mà!"
Đào Đào thì chẳng thấy bố giống Lưu Đức Hoa ở điểm nào.
Lại còn mất việc nữa chứ.
Đừng là 300 đồng mỗi tháng, mở cái tiệm bánh mì hai năm , chẳng Đào Quảng Chí kiếm đủ vốn . Đào Đào nhớ bố mở tiệm còn vay tiền nhà bác cả, vay của bác chừng mấy ngàn tệ, cô cũng nhớ rõ, chỉ hồi bé cô thường nhận điện thoại của bác dâu cả. Cứ thấy giọng cô, bác gái hỏi han vài câu ăn cơm , ngoan , việc buôn bán thế nào, cuối cùng bao giờ cũng thở dài thườn thượt: "Haizz... Thôi bỏ , gì .", cúp máy.
Mãi Đào Đào mới hiểu , hóa bác gái gọi điện để đòi nợ.
Nghĩ đến đây, Đào Đào buồn rầu thở dài.
Nhà thì ôm một đống nợ, việc ăn dở dở ương ương, vài năm nữa là dẹp tiệm. Cô còn bé tí thế , dù khi sống học nghề bánh bao nhiêu năm, thể tự mở tiệm , nhưng để bố cô tin những lời cô là sự thật, chập cheng đây? Nếu mà với bà nội ở quê, cô cũng sẽ lôi trừ tà cho xem.
Thị trấn Chương Khê tín ngưỡng dân gian truyền thống sâu đậm, thần linh nhiều, lớn tục nhận vạn vật đời nuôi cho con cái. Ví dụ như nuôi của Đào Đào chính là Cây Đa hơn năm trăm tuổi đầu phố Thắng Lợi, đồn là do một vị quan huyện thời Gia Tĩnh triều Minh trồng. Thế vẫn còn là bình thường chán, nuôi của Nhiêu Lệ Lệ là tảng đá lớn cổng chùa Thanh Tuyền, còn nuôi của Trương Gia Minh thì khuất núi từ đời nào , bởi nuôi của nó là một con ch.ó già sống hơn hai chục năm cơ.
Quan trọng nhất là, cô thế nào để giúp gia đình vượt qua cơn hoạn nạn đây?
Kiếp cô chỉ là một bình thường, nhớ con nào trúng để mua vé , từng chơi chứng khoán, cũng vốn để lướt sóng bất động sản, còn làn sóng internet thì thôi dẹp , máy tính hỏng cô chỉ vỗ bạch bạch mấy cái thùng máy khởi động .
Cô thậm chí còn chẳng thập niên 90 xảy những sự kiện trọng đại nào. Một đứa trẻ bảy tám tuổi thì nhớ đại sự gì cơ chứ? Hồi tưởng tuổi thơ, trong đầu cô là những bộ phim hoạt hình với đồ ăn vặt mà thôi.
Nào là nước ngọt bịch đóng túi, kẹo cao su cuộn, tăm cay thịt hổ, kẹo cao su dưa hấu, bim bim tôm...
Mấy thứ đó thì cô nhớ rõ ràng.
Tình hình nguy cấp quá... Đào Đào ôm mặt trầm ngâm suy nghĩ.
Úc Loan từ tốn chớp mắt, buông đôi bàn tay đang bịt tai xuống, cũng lẳng lặng học theo chị ôm lấy má. Dù hiểu vì , nhưng cũng bày vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, đôi mắt to tròn đăm đăm chằm chằm màn hình tivi.
Đào Đào tưởng thích xem Tiểu Hồ Đồ Thần, bèn lấy điều khiển : "Có xem Anh em Haier ?"
Cô lật bảng kênh tivi lên xuống tìm kiếm mới kinh ngạc phát hiện lúc vẫn Star TV, cũng kênh thiếu nhi chuyên biệt. Hiện tại xem hoạt hình, chỉ mục Thành phố hoạt hình và Cối xay gió lớn kênh trung ương 1 mà thôi.
Úc Loan ôm má, nghiêm túc lắc đầu: "Chị ơi, xem xong."
Đào Đào vội dừng , chuyển kênh về chỗ cũ.
Suýt thì quên, Úc Loan từ bé giống cái máy, đang dở là phép ngắt ngang... Đào Đào đặt điều khiển xuống, ôm mặt ngay ngắn, thâm trầm suy ngẫm về tương lai.
Úc Mỹ Trân dựng xe đạp trong nhà, kéo cánh cửa sắt bên ngoài xuống một nửa mới tiệm. Vừa bước thấy hai đứa trẻ đang xếp hàng ngay ngắn ghế đẩu, còn ôm mặt y chang . Đôi lông mày cong vuốt thanh tú của dì nhướng lên vì ngạc nhiên.
Ui, hôm nay Bồ Đào chịu chơi với Tiểu Loan cơ đấy!
Hồi mỗi dì về nhà là thấy trong nhà như bãi chiến trường. Úc Loan thì xổm nhặt mấy mảnh ghép văng tung tóe khắp nhà, những cây bút chì vứt bừa bãi, nước mắt cứ lã chã rơi chẳng thành tiếng, Đào Đào thì biệt tăm biệt tích, chỉ còn Đào Quảng Chí cuống cuồng dỗ dành con bằng ánh mắt đầy áy náy dì.
Úc Mỹ Trân cũng chỉ thở dài. Ban đầu dì còn lo Úc Loan nhút nhát sợ lạ sẽ thích nghi với gia đình mới, nhưng ngờ bé hòa nhập khá . Ngược , lúc quan hệ giữa dì và bố, mỗi gặp dì đều lanh lảnh "Cháu chào dì Úc", Đào Đào đáng yêu hoạt bát cực kỳ chống đối.
Không chỉ bài xích dì , Đào Đào còn bài xích cả Úc Loan. Con bé mấy cố tình chốt cửa trong, cho bà và Tiểu Loan nhà. Úc Mỹ Trân cũng vô cùng đau đầu vì chuyện , chẳng .
Cuối cùng, bà cũng chỉ hy vọng thời gian qua , Đào Đào sẽ chấp nhận con dì.
hôm nay... Trong lòng Úc Mỹ Trân dâng lên một niềm vui sướng tột độ, cảm thấy như thấy một tia hy vọng. Dì bước tới, âu yếm xoa lên mái tóc mềm mại của Úc Loan tiên: "Tiểu Loan, hôm nay ngoan ?"
Úc Loan nghiêm nghị gật đầu.
Úc Mỹ Trân mỉm , tiện tay định xoa đầu Đào Đào, nhưng chợt nhớ mấy hôm lúc bà đưa tay định xoa đầu, con bé hất văng tay còn c.ắ.n cho một cái: "Dì gì đấy! Cháu ghét nhất ai xoa đầu cháu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-3-di-uc-xinh-dep.html.]
Bà vội vã rút tay , chỉ cúi xuống, đầy gượng gạo và phần lấy lòng với Đào Đào: "Bồ Đào , đói bụng đúng ? Con chơi với Tiểu Loan , dì chặt thịt , sắp cơm ăn nhé."
Nói xong, dám đợi Đào Đào trả lời, dì vội vàng bếp.
Đào Đào đăm đăm theo bóng lưng thon thả của Úc Mỹ Trân, trong mắt chất chứa bao ngổn ngang.
Cô dì Úc hớn hở xách ngỗng bếp, đắc ý giơ cái túi lên cho Đào Quảng Chí xem: "Quảng Chí, ! Em mua cái gì đây!"
Trong bếp lúc vẫn máy hút mùi, chỉ một chiếc quạt thông gió lụp xụp kêu ù ù đinh tai nhức óc. Đào Quảng Chí nãy thấy tiếng dì về, lúc đầu , lập tức thốt lên những lời khen ngợi một cách cường điệu: "Oa! Hàng khó mua lắm đấy! Em giỏi quá ! Chắc xếp hàng lâu lắm nhỉ?"
Úc Mỹ Trân điệu bộ của chồng chọc tít cả mắt: " thế, xếp hàng mỏi cả chân đây !"
Đào Quảng Chí đổ thức ăn đĩa, đặt muôi xẻng xuống, chùi tay tạp dề vòng lưng vợ: "Vợ , em tài giỏi quá, vất vả cho em , để bóp vai đ.ấ.m lưng cho em, lực thế ? Có thoải mái ?"
"Thôi thôi ... thoải mái lắm..." Úc Mỹ Trân ngặt nghẽo.
Sau đó hai bàn bạc xem chặt thịt thế nào, chấm tương xí nước sốt, kẻ xướng họa, phân tích rành rẽ, họ thôi cũng cảm giác như nước bọt sắp ứa .
Đôi khi Đào Đào thực sự thấy hai họ kết hôn chắc là bởi chung một tâm hồn ăn uống.
Đào Đào rũ mắt, kìm bật tự giễu, nhưng trong lòng là một mảnh hoang tàn.
Hồi ức như d.a.o sắc từng nhát lăng trì cô. Cô hận dì Úc một cách vô cớ suốt bao nhiêu năm ròng rã, còn bao điều ích kỷ sai lầm, nhưng cô chẳng còn nhớ nổi rốt cuộc đang hận vì cái gì. Nhất là... khi cô thật sự tìm ruột của , đồng thời sự thật về lý do bà rời , Đào Đào càng cảm thấy tình yêu và sự thù hận cố chấp suốt bao nhiêu năm của , , ngay cả bản cô, đều trở nên nực bao.
"Chị ơi."
Ngực Đào Đào thắt đau nhói, chợt thấy tiếng gọi khẽ của Úc Loan.
Cô sững sờ ngẩng đầu.
Hiện mắt là một bàn tay nhỏ xíu trắng nõn nà, múp míp, trong lòng bàn tay đang đặt một viên kẹo trái cây vị cam bóp chặt đến mức chảy nước dính dớp.
Ánh mắt Úc Loan trong veo, tròng mắt phản chiếu hình ảnh đầy đau khổ của cô.
"Chị ăn ."
Giọng sền sệt sữa.
"Chị ăn , ăn , trái tim sẽ ngã nữa."
Đào Đào hiểu gì, đôi mắt đỏ hoe, mà nhúc nhích, cũng chẳng đưa tay nhận.
Cậu vẻ cuống cuồng, đưa bàn tay , nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay đang buông thõng bên hông của Đào Đào, đặt viên kẹo dính dính ấm nóng lòng bàn tay cô. Ngước khuôn mặt thanh tú, trắng trẻo lên, đôi mắt đen láy như hạt nhãn chăm chú cô chớp, vụng về giải thích:
"Chị ăn , ăn , là chữa khỏi ngay."
Cuối cùng Đào Đào cũng hiểu.
Cô bỗng nhiên trở về năm tám tuổi một cách khó hiểu. Không một ai , bản cô dường như cũng chẳng điều đó. Quá nhiều hồi ức chen chúc trong đầu, những tiếc nuối, bàng hoàng, mờ mịt và cả sự bất lực. Cô cố tỏ bình tĩnh, nhưng chìm sâu trong đó, chỉ thể ngừng ngoái hình bóng con bé ngốc nghếch, cố chấp thuở ấu thơ của chính .
Thực chính cô cũng chẳng .
Sống một đời, liệu cô thể sống trọn vẹn kiếp ? Thế nhưng cô là thiên tài gì , cô cũng chẳng hề thông minh lên. Có lẽ về cũng chỉ là sự bất lực, thứ một nữa vuột khỏi kẽ tay, uổng công đắm chìm đau khổ từ đầu.
Thế mà những nỗi buồn phiền hỗn loạn, chẳng rõ hình hài bé Úc Loan nhỏ xíu thấu.
Đào Đào mân mê viên kẹo chảy dính một nửa, như bỗng dưng cảm thấy vô cùng xót xa.
Sống mũi cay xè, nước mắt trào khóe mi, cô nín thở, bĩu môi mím chặt, nhưng vẫn nhịn nữa.
Cô dang rộng vòng tay, rướn tới, ôm chầm lấy cái đầu nhỏ đầy tóc tơ của , cứ như một đứa trẻ lên tám thực thụ, òa nức nở.
Cái đồ ngốc .
Cô rõ ràng luôn phớt lờ , bài xích , bắt nạt , từng mảy may đối với .
Sao vẫn còn an ủi cô thế .