THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 31: Bước vào thời đại mới
Cập nhật lúc: 2026-06-23 01:59:15
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Buông tay, tớ gọi bài 'Lạnh Lùng Đến Cùng'!"
"Xin đấy, 'Kiêu Hãnh Đến Vậy' !"
Nhiêu Lệ Lệ giằng ống điện thoại bàn, còn Trương Gia Minh thì chút thể diện ôm chân cô van xin. Bao nhiêu năm trôi qua, hai đứa vẫn chẳng đổi, cãi để chọn bài hát nào, kênh nào để xem.
Chỉ là từ giành radio chuyển sang giành điện thoại.
Gần đây các chương trình gọi bài hát tivi lên ngôi. So với radio chỉ nhạc, tivi thể xem MV, dòng chữ chạy phía còn hiển thị lời chúc và tên gửi. Niềm vui lên tivi đương nhiên hấp dẫn hơn.
Ngày nào Nhiêu Lệ Lệ cũng bỏ một đồng để gọi một bài.
cô cũng dám quá đà, vì gọi bài tốn tiền điện thoại. Tháng cô gọi mười mấy bài, cô La bưu điện đóng tiền, ngạc nhiên thấy nhân viên in tờ hóa đơn dài ngoằng, tức tối về mắng cô một trận.
Cô La mắng cũng nghệ thuật. Bà ít đ.á.n.h con, trừ khi nhịn . Gần đây bà thích đề Toán cho Nhiêu Lệ Lệ, xong thì trừ tiền tiêu vặt tháng đó. Nói thật, chiêu hiệu quả hơn cả đ.á.n.h đòn. Lệ Lệ phạt một là dám tiêu xài phung phí nữa.
Đào Đào dài sàn nhà Lệ Lệ, thoải mái "Truyện tranh vương". Ba năm nỗ lực ngừng, cô cao lên nhiều. Giờ tường phòng khách tầng một, vạch đo chiều cao lên đến 1m5. Đào Quảng Chí hai chân cô dài như kéo sợi, còn bảo cô ăn nhiều , sợ gãy.
Xem nào, ông bố nào ví von con gái như thế ?
Trẻ con ở tuổi đều thế, vươn như dây leo. Thực cân nặng của cô vẫn trong mức bình thường, tăng đều, chỉ là theo kịp chiều cao, nên trông gầy.
Không , lên cấp 2, tuổi dậy thì béo lên.
Không chỉ cô cao lên, Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh cũng thế. Lệ Lệ phát triển sớm hơn cô, lên lớp 4 hết bụ bẫm, mặt tròn biến thành mặt trứng gà, mày mắt sắc sảo. Cô bé mập mạp ngày nào cao lên, càng thanh tú.
Bà Anh đều bảo: Ồ, con gái mười tám biến hóa, Lệ Lệ thành .
Cô La cảm động, bảo Lệ Lệ giống ngoại, như bố cô bé thấp lùn, quá .
Trương Gia Minh vẫn dong dỏng cao, gầy như que. Ba năm qua, mặt dài hơn, tai vểnh như bố Tút Tút trong phim "Tút Tút đôi tai to".
Úc Loan cũng lớn.
Giờ đang sấp chân Đào Đào, một tay ôm Gà Luộc, một tay cầm bút, mặc kệ tiếng ồn xung quanh, chăm chú mấy bài Olympic khó nhằn sàn.
Đôi khi Đào Đào cũng ghen tị với . Giờ thể chuyện hơn, câu dài cũng vấn đề. ai chuyện với , vẫn ít chủ động mở lời, lạ càng thèm . Dù là hiệu trưởng Hoàng mặt, cũng coi như khí mà thẳng.
Với âm thanh của khác cũng . Đầu hình như sẵn một cái rây lọc, thể loại bỏ hầu hết tạp âm, chỉ phản ứng với những âm thanh mà quan tâm. Điều giúp Úc Loan dễ dàng tập trung học tập. Tất nhiên, sự tập trung đó cũng chỉ dành cho môn Toán đẽ.
Ba năm trôi qua, vẫn là nỗi đau đầu của thầy Lạc.
Giờ giáo viên chủ nhiệm của Đào Đào và Úc Loan thành thầy Lạc.
Năm lớp 3, bọn cô chia lớp.
Giờ Lệ Lệ ở lớp 3, Trương Gia Minh lớp 2, Đào Đào và Úc Loan lớp 6.
Cô La, như kiếp , điều về dạy lớp 1. Thầy Toán mới họ Viên, năm nay ngoài năm mươi, nghiêm khắc, cao gầy, đầu hói, trán sáng bóng. Lệ Lệ vốn giỏi đặt tên, gọi thầy là Viên Chu Lý, suy gọi là "Lão π".
Tên buồn , nhưng mỗi cái đầu hói của Lão π lướt qua cửa sổ, Đào Đào .
Lần chia lớp loãng, vốn Đào Đào và Úc Loan cũng cùng lớp.
Úc Loan ban đầu xếp lớp 5.
khi chia lớp, Úc Loan nhất quyết chịu học lớp 5. Từ khi Đào Đào trọng sinh về, đầu tiên Úc Loan bộc lộ sự khác biệt của dì Úc và Đào Quảng Chí.
Ngày đầu học, học cùng chị, cu bắt đầu lặng lẽ chảy nước mắt. Không diễn tả sự lo lắng bằng lời, chỉ lẩm bẩm cầu " ", cả ngày.
Đến trường, dù khuyên nhủ, dọa nạt, vẫn ôm chặt Đào Đào buông. Sau khi thầy cô định kéo , liền suy sụp, thét, nắm c.h.ặ.t t.a.y Đào Đào, ăn uống cũng buông, đến nỗi nghẹn thở, nôn mửa. Thầy cô đành bó tay, thấy đứa trẻ học lớp 3 nào mà dữ như thế, liền gọi điện cho Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân đến trường.
Họ đành đón cả hai về. Tối đó Úc Loan sốt cao đến co giật, cả nhà hốt hoảng bế lên trạm y tế truyền dịch. Cju co rúc trong lòng Đào Quảng Chí, mơ màng vẫn mò mẫm tìm vạt áo Đào Đào, mê: "Chị đừng bỏ, đừng bỏ."
Khóc t.h.ả.m quá, Đào Đào ôm cái đầu nóng bỏng của cũng theo.
Trong lòng cô vô cùng hối hận. Cậu còn nhỏ, chỉ mới hơn tám tuổi, cô vội cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-31-buoc-vao-thoi-dai-moi.html.]
Trước khi chia lớp, cô . Cô cũng thấy Úc Loan càng ngày càng dính .
nghĩ cả năm lớp 2 trôi qua, khả năng và tự lập của Úc Loan tiến bộ hơn nhiều, ngay cả trả lời lớp cũng còn sợ. Có lẽ nhân cơ hội chia lớp thể giúp độc lập hơn, thực sự thể hòa nhập xã hội.
Dù cô vẫn ở lớp bên cạnh, đứa nào dám bắt nạt Úc Loan chứ? Hơn nữa lớp 5 Hoàng Vĩ Kiệt và Lý Tiểu Yến thiết, cũng xa lạ.
Thử xem ?
Không ngờ cô nghĩ quá đơn giản.
Cậu vẫn thể cắt đứt sự phụ thuộc để thích ứng với đổi .
Thế là, chậm hơn kiếp một năm, Úc Loan vẫn dì Úc và Đào Quảng Chí đưa lên thành phố khám bệnh.
Có lẽ để đến quyết định , họ cũng nhớ đến lời thầy Lạc đến thăm nhà cuối năm lớp 2. Hồi đó thầy khen Đào Đào một tràng , ngập ngừng,nhẹ nhàng nhắc nhở:
"Úc Loan cũng là đứa trẻ thông minh, tư duy logic và khả năng tập trung , học tự nhiên sẽ giỏi. cách suy nghĩ và diễn đạt của đặc biệt, khả năng hiểu văn bản cũng chủ yếu ở mặt chữ, và khó sửa..., nhưng... hai đưa bé đến khoa sức khỏe trẻ em ở trạm y tế thị trấn khám thử xem ?"
thầy Lạc quá nhẹ nhàng, Đào Quảng Chí và dì Úc tin, vẫn vui vẻ giải thích giúp Úc Loan: "Cảm ơn thầy Lạc, thầy tận tâm quá. là cháu từ nhỏ nhút nhát, hướng nội. Giờ tiến bộ . Thầy cho cháu thêm thời gian, cháu sẽ theo kịp các bạn."
Lúc đó, Đào Đào trong lòng Đào Quảng Chí, há miệng định , thôi.
Chẳng thể giấu mãi, giờ họ cũng .
Ban đầu Đào Đào còn lo dì Úc sẽ sốc như kiếp , nhưng thì . Bà thậm chí còn mặt cô và Úc Loan, cũng sụp đổ, chỉ im lặng một thời gian.
Đào Quảng Chí cũng sốt ruột, viện cớ "bạn của bạn", nhờ bác cả quan hệ rộng tìm các chuyên gia thần kinh ở mấy bệnh viện lớn Tân Thành. Gọi điện mãi, nhưng kết luận của các chuyên gia đều đại đồng tiểu dị. Tự kỷ là rối loạn di truyền, nguyên nhân đến nay rõ, dù nặng nhẹ, với trình độ y học hiện tại, vẫn tìm mục tiêu điều trị rõ ràng, thể chữa khỏi.
Đó là kết luận cuối cùng.
Hy vọng cuối cùng trong lòng dì Úc cũng tắt, nhưng cuộc sống vẫn tiếp tục. Than thở, tuyệt vọng, đau khổ vô nghĩa. Dù đầy lo lắng, cũng chỉ còn cách bước tiếp.
Khi cha , dường như trở nên bất khả xâm phạm, mạnh mẽ đến đáng kinh ngạc. Một buổi sáng Đào Đào thức dậy, dì Úc bình thản bàn với Đào Quảng Chí, nhờ bác cả và hiệu trưởng Hoàng hẹn ăn cơm, họ cũng mua ít quà, trình bày tình hình của Úc Loan với hiệu trưởng.
Hiệu trưởng Hoàng cũng , nhận quà của Đào Quảng Chí, truyền ngoài, còn lấy cớ tỷ lệ nam nữ một lớp chia lớp vấn đề, chuyển Úc Loan lớp 6 một cách đường đường chính chính.
Cho nên bây giờ chuyện của Úc Loan, chỉ nhà họ Đào, hiệu trưởng Hoàng và thầy Lạc chủ nhiệm .
Đó lẽ là kết quả nhất .
Nghĩ đến đây, Đào Đào liếc trộm Úc Loan.
Cậu cũng vươn cao lên, giờ ngang với Đào Đào. Mặt thon hơn, nét xương rõ, mày mắt đen, sống mũi cao, nhưng vẫn trắng. Da giống dì Úc, trắng bệch, đen nổi. Mùa hè đen, mùa đông trắng.
Bực thật.
Cậu cứ cúi mắt, quen thuộc đè lên chân Đào Đào, sấp bài.
Chân Đào Đào đè tê, theo thói quen rút đá một cái.
Úc Loan đá chúi về , suýt cúi đầu đập sách bài tập. Cậu ngơ ngác , thấy chị đá , giận, nản, thu dọn giấy bút, tự nhiên áp sát Đào Đào, xuống, gối đầu lên bụng cô, giơ sách bài tập lên tiếp.
Thật trôi chảy, một mạch nghỉ.
"Hay lắm, chị thành ghế sofa da của em ." Đào Đào tức. Cô lo lắng cho đủ điều, thì thoải mái áp tới. Cô tức giận xoa đầu thành tổ quạ, véo má , kéo sang hai bên như kéo sợi: "Nhóc càng ngày càng hưởng thụ nhỉ!"
Úc Loan véo đau chỉ , ngửa mặt mặc Đào Đào bóp nắn, cứ ì như thế.
Một lát , Gà Luộc cũng hú một tiếng nhảy phóc lên Đào Đào.
Đào Đào đè phắt dậy, trợn mắt, suýt nó đè c.h.ế.t.
Gà Luộc hơn béo chục ký , sẽ đè c.h.ế.t đó.
"Cả hai cút ngay!!" Cô tức giận đá văng cả lẫn chó, oai thì ai cũng coi cô là ông Bụt nhỉ.
"Hú hú hú!" Gà Luộc xoay linh hoạt, lè lưỡi bỏ chạy.
Lực đá của chị lớn hơn... Úc Loan ấm ức lăn mấy vòng, suýt đập cái lọ thủy tinh đeo ở cổ, vội lấy tay giữ .
**