THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 34: Ai nhường ai đây chứ

Cập nhật lúc: 2026-06-23 03:03:02
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cả nhà họ Đào, một ai một cơ hội lớn đang đến gần. Dĩ nhiên, nếu Đào Quảng Chí mà , ông sẽ chẳng hai chữ "cơ hội" .

 

Khoảng một tuần khi khai trương , vì chương trình khuyến mãi, việc buôn bán đều nhộn nhịp hơn ngày thường. Bố và bác Trịnh mời đến đều xuống tiệm từ sớm để chuẩn .

 

Đào Đào và Úc Loan song song trong nhà vệ sinh, nhe răng đ.á.n.h răng xong xuôi. Mấy chiếc ghế nhỏ kê chân ngày xưa, từ khi hai đứa cao lên chính thức "chuyển công tác", buộc thêm hai hòn đá lớn, đưa lên tầng thượng đối trọng cho cây phơi quần áo.

 

Hứa Tú Liên cũng đến.

 

Bà dậy sớm, nhưng nhà ở khá xa, bắt xe buýt lên thị trấn.

 

Lúc Đào Đào đeo cặp sách cùng Úc Loan bước xuống lầu, còn thấy bà xách một túi to đầy mướp, đậu que, bắp cải nhà trồng, đang hừ hừ khiêng bếp.

 

"Dì Hứa, dì mang nhiều thế?" Đào Đào thấy tay bà quai túi nilon bó thành hai vết hằn sâu, "Lần đừng mang đồ đến nữa nhé, bố con giận đấy."

 

Hứa Tú Liên cao lớn, đầy đặn, da đen sạm, đều là vết tích của những năm tháng trồng bưởi dãi nắng dầm mưa. Tuổi bà chừng bằng dì Úc, nhưng trông già hơn dì đến cả chục tuổi.

 

Nghe Đào Đào , bà đáp thế nào, chỉ ngượng ngùng chất phác: "Trời ơi, mấy thứ đáng là bao, ."

 

Nhà bà chỉ mất trắng vườn bưởi, mà mái nhà cũng bão thổi sập một nửa, tiền sửa, ngày nào cũng dột. Họ hàng trong làng sợ bà sang vay tiền, đều tránh mặt họ. Người trai và chị dâu bà cũng dẫn bà hỏi việc khắp nơi, nhưng chỗ nào cũng chê bà học thức, chẳng gì, kể cả xưởng cũng cần bằng cấp. Bà nếm đủ mùi thất bại. Chỉ Đào Quảng Chí là gật đầu một cái nhận bà , trả lương 200 tệ một tháng, còn dẫn bà khám sức khỏe, giấy chứng nhận sức khỏe, may cho bà hai bộ đồng phục mới.

 

Lương hai trăm tệ thời cũng chẳng tính là cao. Bước thiên niên kỷ, vật giá leo thang, lương cũng tăng theo. Tiền công cho nhân viên bán hàng ở thị trấn lên đến bốn năm trăm. Những như Trương Quốc Đống, công chức nhỏ, lương hơn một nghìn.

 

Hứa Tú Liên vô cùng trân trọng. Bà dùng máy tính tiền, kinh nghiệm, cũng chẳng còn trẻ, chỉ mỗi điểm chăm chỉ là hơn , nhận mức lương là may mắn lắm . Bà cũng tính , một tháng 200 tệ, Đào Quảng Chí bao ăn, còn may quần áo cho, bà hầu như chẳng tiêu gì. Một năm thể dành dụm 2400 tệ, gần bằng tiền cả năm trồng bưởi của nhà bà !

 

Hơn nữa, dì Úc bụng, còn miễn phí uốn tóc cho bà , tỉa lông mày, đ.á.n.h phấn. Hứa Tú Liên sống hơn ba mươi năm, đầu tiên tóc, bôi son, cũng đầu tiên thấy như trong gương.

 

Dì Úc còn : "Em xem Tú Liên, mắt em to thế , trông xinh bao! Em đừng cúi rụt rè, ưỡn thẳng lưng lên, tự tin. Cái gì thì học, học sẽ . Chị thấy em chẳng hề thua kém ai ..."

 

Hứa Tú Liên vì xúc động, nhưng dì Úc khoác tay bà, dịu dàng dẫn bà , kiên nhẫn dạy bà cách tiếp đón khách, giới thiệu bánh, để chủ động với khách về chương trình giảm giá. Khi khách mua bánh xong, hỏi thêm một câu: "Có cần thêm chút bánh quy sữa ...", còn dạy bà khi gói bánh, nhớ bỏ kèm tờ quảng cáo in hình tất cả các loại bánh trong tiệm túi nilon.

 

Trước khi khai trương, nhờ dì Úc kiên nhẫn huấn luyện bà. Chỉ riêng việc nhớ tên các loại bánh trong tiệm thôi, Hứa Tú Liên cầm tờ rơi học thuộc suốt mấy ngày, nếu thì chẳng tìm cái gì với cái gì! Lúc mới khai trương, đông đúc thế , ùa , bà cũng hãi hùng. Cả ngày hôm đó bà cứ cắm đầu mà .

 

Giờ thì bà cũng quen phần nào.

 

bao giờ thấy tiệm bánh nào đắt khách đến thế. Việc buôn bán càng đông, dì Úc càng phát thêm phong bì cho bà và bác Trịnh, bảo mấy ngày khai trương đông khách, vất vả cho họ .

 

Hứa Tú Liên tuy chỉ học hết tiểu học, nhưng cũng ơn. Bà chẳng gì ngoài chút rau trái ngoài vườn, mới chọn mấy thứ tươi ngon, mang nhiều một chút.

 

Đào Đào cũng hết cách, hỏi: "Dì Hứa ăn sáng ạ?"

 

Úc Loan bên cạnh cũng cúi mặt đất, lặp nhỏ nhẹ: "Ăn sáng ?"

 

"Dì ăn xe ." Hứa Tú Liên rạng rỡ, móc từ trong túi một chiếc túi nilon nhỏ in tên Tiệm bánh mì phố Nam. Hôm qua dì Úc nhét cho bà một cái bánh sữa đem về, bà nỡ ăn tối, để sáng ăn với nước sôi, nhưng cũng nỡ vứt túi nilon, liền bỏ túi áo.

 

Cái túi lát nữa còn thể đựng đồ.

 

Hứa Tú Liên mở vòi nước rửa mặt, rửa tay sạch sẽ, mặc chiếc áo đồng phục in tên tiệm, vẫy tay chào Đào Đào mấy đứa, chạy vội giúp việc.

 

Vừa tới, bà giành lấy cây lau nhà từ tay dì Úc, kéo từ tầng hai xuống tầng một, lau xong giặt khăn, tiếp tục lau tủ kính, lau cửa kính.

 

Đào Đào và Úc Loan ăn xong bữa sáng vẫn còn ấm trong nồi, qua tiệm thì mẻ bánh mì mật ong đế giòn đầu tiên của bác Trịnh lò. Mùi thơm của loại bánh mới nướng thật đặc biệt ngọt ngào, tuy tiệm nào cũng bán, nhưng khẩu vị và tay nghề vẫn những khác biệt tinh tế.

 

nhịn hít một thật sâu, thơm quá.

 

Bánh đế giòn của bác Trịnh nhờ sự chênh lệch nhiệt độ giữa lửa và lửa của lò nướng. Vừa lò, ông liền lật ngay mặt bánh để phần đế nhanh chóng cháy xém tạo thành lớp vỏ giòn, đồng thời vẫn giữ độ ẩm bên trong, nên bánh kết cấu bên ngoài giòn, bên trong mềm.

 

Loại đặc biệt đòi hỏi sự am hiểu về lửa và tỷ lệ dầu mật. Kiếp Đào Đào loại bánh theo bản đơn giản hóa, dùng chảo chống dính áp chảo với đường vừng, nên vị khác , lớp vỏ cháy dày và khô.

 

Nhân dịp cuối tuần, cô cũng nhờ bác Trịnh hướng dẫn bằng lò nướng một , nhưng vị vẫn khác. Bác Trịnh bảo: "Cái con nhóc , nhỏ mà khẩu vị và thói quen riêng trong việc cho đường dầu ? Nên bánh vị mới khác với bác."

 

Đào Đào sợ lộ, đành ngây ngô giả vờ ngốc, chạy biến.

 

May mà bác Trịnh chẳng nghi ngờ gì.

 

Quả nhiên, cho dù máy móc và công thức đều mắt, nhưng khác thì thành phẩm cũng khác. Cô thích mày mò, thích cải tiến công thức, cái tài năng chép thần kỳ như Đào Quảng Chí.

 

Lúc Đào Đào và Úc Loan đeo cặp sách qua tiệm tới trường, đang tất bật chuẩn mở cửa. Hai đứa chào một tiếng, chẳng ai rảnh đáp, chỉ dì Úc đang bận bày sữa trong tủ đông kịp gật đầu.

 

Hai đứa đến đầu ngõ, thấy Trương Gia Minh và Nhiêu Lệ Lệ cửa tiệm tạp hóa.

 

Trước đây Lệ Lệ cửa tiệm tạp hóa để ăn trứng , còn bây giờ đó là để yểm trợ cho Trương Gia Minh ăn trộm burger. Cậu thực sự là một fan cuồng của burger nhà Đào Đào, ăn ba năm chán. Mẹ cho ăn hàng ngày vì sợ nóng trong, nên đành dành tiền tiêu vặt, nhờ Lệ Lệ mua hộ.

 

Giờ đây, từng xu tiêu vặt của đều mục đích, một nửa dùng để "mua chuộc" Úc Loan nhờ bài tập, một nửa để mua bánh nhà Đào Đào... Nghĩ đến đây, Trương Gia Minh đang co rúm trốn lưng Lệ Lệ c.ắ.n burger ngấu nghiến, bỗng nghển cổ ngẩn .

 

Ừm? Tính thì tiền tiêu vặt của cũng chẳng chia hai nửa gì cả, mà bộ đều chảy túi nhà Đào Đào! thôi cũng , nước chảy về ruộng nhà . Giờ ăn ngon, mắng ít hơn.

 

Tuyệt vời, cho nhà Đào Đào thì cũng đáng mà!

 

Trương Gia Minh nhai nhai, nuốt xuống, chẳng mấy chốc nghĩ thông, cúi đầu tiếp tục ăn.

 

Nhiêu Lệ Lệ chán ghét ăn burger. Để ăn nhanh, chẳng còn giữ gìn vệ sinh, mặt mũi tay chân lem nhem sốt, nãy miếng thịt băm suýt rớt, vội vàng dùng tay hớt lên, tay liền dính dầu mỡ. Lệ Lệ động đậy, lặng lẽ dịch sang bên cạnh, sợ dây áo mới của .

 

Cô bé cuối cùng cũng bắt đầu , tự chọn quần áo, giày dép, cũng bắt đầu chê miệng nhỏ, mặt nhỏ, cũng để ý khi bọn con trai trong lớp bảo béo. Thực lớn lên, cô còn béo như hồi bé nữa, nhưng vẫn bảo cô béo! Thật là đáng ghét! Làm cô gần đây cũng cố ý ăn ít hơn. Sáng thường chỉ ăn một quả trứng luộc, nửa cái bánh bao, trưa ở căng tin cũng chỉ dám ăn nửa bát cơm.

 

Tiếc là nhịn cả ngày, đến khi tan học về nhà là công cốc hết.

 

Nhà Đào Đào ở ngay bên cạnh, mỗi nhà cô nướng bánh, hương thơm ngào ngạt đều bay sang phòng cô. Cô ngửi thấy mà đói đến phát điên, chịu đựng mãi, nhịn mãi, cuối cùng vẫn trèo tường từ sân thượng sang mua bánh.

 

Đáng sợ nhất là nhà Đào Đào còn món bánh bông lan ruốc!

 

Thực sự thì cô quá thích món ! Có thể đây là loại bánh mì mà cô yêu thích nhất trong mấy năm qua! Tất cả những món bánh tart Bồ Đào Nha, bánh cuộn da hổ, burger đây, mặt bánh bông lan ruốc , trong lòng cô đều chỉ thể xếp thứ hai, thứ ba, thứ tư.

 

Bánh bông lan ruốc đối với nó thực sự quá ngon!

 

Hôm qua nhà Đào Đào khai trương, cô mua một hộp bánh đầu tiên, năm phút ăn sạch. Chưa , cô mua thêm hai hộp nữa, còn mang theo một chai sương sa hoa quả, ăn uống, ăn sạch. Đến tối còn chẳng cần ăn cơm.

 

Sương sa hoa quả cũng , Nhiêu Lệ Lệ nhớ tới là thấy ngứa ngáy, thèm quá! Giờ uống một cốc!

 

Nó thơm ngon thể tả. Nhiêu Lệ Lệ vốn thích ăn xoài, mà xoài xay thêm sương sáo, bưởi, chút sữa, trời ơi, tất cả những thứ ngon nhất thế gian đều gộp , cô thể thích ?

 

Tiếc là cơn thèm ăn của cô cứ dai dẳng. Hôm nay cô ăn, ngày mai cũng , ngày cũng , ngày nữa... Chắc ăn đến tận tháng mất.

 

Giảm cân... ừm... thôi thì để tháng tính tiếp. Đào Đào : "Cứ ăn món thích, mặc kệ đời gì!" Câu thật lý. Cô cũng nhịn nổi nữa, cứ thế quyết định !

 

Giờ thấy Đào Đào và Úc Loan đến, câu đầu tiên cô hét lên: "Đào Đào, tan học để dành cho tớ ba hộp bánh bông lan ruốc và một cốc sương sa hoa quả nhé. Ba hộp tớ đều lấy loại hai vị trộn lẫn."

 

Đào Đào mỉm gật đầu: "Được, cô La hôm qua nạp cho một trăm tệ mà."

 

"Tuyệt quá! Mẹ tớ là nhất!" Nhiêu Lệ Lệ sướng đến nhảy dựng lên.

 

Người hưởng lợi nhiều nhất từ thẻ thành viên chính là cô La. Bà cuối cùng cũng cần mỗi đều chạy đua với Đào Quảng Chí như chạy trăm mét để trả tiền nữa. Mỗi bà đều nạp một hai trăm, để Lệ Lệ cầm thẻ quẹt từ từ ăn.

 

Nhà Đào Đào bắt đầu thẻ tích điểm và thẻ thành viên từ năm 99.

 

Lúc đó tuy sửa sang, nhưng dì Úc vẫn quyết định theo Đào Đào, bỏ tiền mua một chiếc máy quẹt thẻ giống như các tiệm cho thuê sách, thuê băng đĩa. Một khi quẹt thẻ, máy sẽ hiển thị tên khách hàng, ngày sinh và dư. Thẻ đăng ký tên, thể báo mất, nhưng mất phí.

 

Thẻ thành viên hồi đó thịnh hành, lợi ích đối với cửa hàng cũng nhiều: thu hồi vốn nhanh, gắn kết khách hàng, dùng giảm giá và ưu đãi sinh nhật để kích thích mua sắm... Mọi cũng cảm thấy phiền hà vì hình thức .

 

Tuy nhiên, nhà Đào Đào bao giờ chèo kéo khách thẻ, bởi vì những ai thể nạp tiền tiệm bánh đều là gia đình khá giả hoặc tiền nhàn rỗi. Đếm đếm , thẻ nhiều. Hiện tại mấy bác sĩ, y tá ở trạm y tế, cô La, ông Trương, bà Anh và những khách hàng đặt hàng từ xa như Phương Chí Bằng. Họ là những khách hàng thiết lâu năm, nạp tiền liên tục hơn một năm.

 

Đặc biệt là Phương Chí Bằng, thẻ của thậm chí còn gửi luôn ở tiệm nhà Đào Đào. Cậu chuyển khoản qua ngân hàng, nạp từng nghìn một, thường mua một mấy trăm tệ, chẳng bao giờ lo nhà Đào Đào ăn gian dối.

 

Khiến giờ Đào Quảng Chí cứ thấy là sợ.

 

Nghĩ đến bố, Đào Đào thấy buồn .

 

Đào Quảng Chí vốn tưởng khi Phương Chí Bằng nghiệp thì sẽ yên . Dù cũng học thức, phân về một tập đoàn dệt may quốc doanh trong thành phố. Đi ở thành phố, bận rộn thì sẽ còn thời gian mua bánh nữa!

 

Ngày Phương Chí Bằng nghiệp, mở một bữa tiệc lớn ăn mừng, đặt bác Trịnh một chiếc bánh kem ba tầng, vài chục hộp bánh tart Bồ Đào Nha và bánh cuộn da hổ, burger cũng đếm xuể.

 

Cậu còn bảo sẽ cử lái xe đến lấy, bảo Đào Quảng Chí cứ yên tâm .

 

Đào Quảng Chí lượng đơn hàng mà tối tăm mặt mũi, tự an ủi: "Không , nghiệp , cuối thôi. Không ..."

 

Kết quả, khi nghiệp, Phương Chí Bằng mua còn nhiều hơn!

Cậu như một ông thần tài, thỉnh thoảng gọi điện đặt bánh. Hôm nay họp, mời cả phòng lãnh đạo và đồng nghiệp ăn chiều. Ngày mai đồng nghiệp mới, mời họ ăn món ngon. Ngày đoàn khách hàng đến, mời khách. Ngày nào cũng lý do, khiến Đào Quảng Chí nghi ngờ như thế đến nỗi nợ lương công ty ?

 

Làm thế thu vốn ?

 

Người công ty trả lương, tự bỏ tiền túi.

 

Dì Úc ông than thở chỉ : "Anh quản gì, lúc nào thiếu tiền ."

 

Đào Quảng Chí như một con ma cà rồng, cứ bánh là lẩm bẩm suốt.

 

Số thẻ thành viên tuy nhiều, nhưng thẻ tích điểm thì đông. Chỉ là những tấm thẻ nhỏ đóng dấu, mua bánh là tặng miễn phí, mua một 25 tệ là đóng một dấu. Tích đủ mười dấu, nộp thẻ sẽ tặng một cái bánh nhỏ.

 

Dĩ nhiên bánh đắt tiền trong tiệm, mà thường là bánh bông lan hình ngôi nhỏ chỉ to hơn ngón tay một chút. Dì Úc còn riêng một túi nhựa nhỏ xinh in hình ngôi , mỗi túi thể đựng năm sáu cái bánh ; cũng thể đổi lấy một bánh bao đậu đỏ nhỏ. Tiệm sẵn vài loại bánh một đồng để lựa chọn.

 

Mấy trò nho nhỏ sức hút đặc biệt với trẻ con. Nhiêu Lệ Lệ chính là một tín đồ trung thành của thẻ tích điểm. Cô chỉ tích thẻ bánh của nhà Đào Đào, mà còn tích thẻ của tiệm văn phòng phẩm tặng bút hoặc tẩy, tiệm quà lưu niệm tặng móc khóa hoặc vòng cổ nhựa giả nước hoa, tiệm đồ chơi tặng sticker...

 

Lần tiệm sửa sang , Đào Đào đề nghị nâng cấp thẻ tích điểm.

 

"Trương Gia Minh bảo KFC bắt đầu thẻ tích điểm . Họ một tấm thẻ tích điểm xếp hình lập thể Pikachu cực , mua một suất ăn trẻ em đóng một dấu, tích đủ 10 dấu thì đổi bộ xếp hình Pikachu giới hạn, là sản phẩm hợp tác chính thức với thương hiệu Pokémon đấy!"

 

Đó là sự thật. Lần Trương Gia Minh may mắn thi điểm cao, bố cũng rảnh, chạy xe sang tận thành phố. Thế mà xếp hàng cả tiếng đồng hồ vẫn mua , trong tiệm chen chúc tranh giành mua thẻ Pikachu.

 

, Trương Gia Minh lải nhải than thở suốt mấy ngày trời.

 

Đào Quảng Chí định : "Thôi, đừng thêm nữa..."

 

ông mở miệng dì Úc giẫm một cái, đành ngoan ngoãn ngậm miệng.

 

"Mua một suất ăn mới chỉ đóng một dấu cơ ? Đắt quá, chắc giống ." Dì Úc phân tích một hồi, "Pikachu đó nổi tiếng ? Mình chỉ là dấu bình thường, hấp dẫn ."

 

"Vậy khắc dấu tinh xảo mắt, màu sắc cũng đa dạng, nhất là bột vàng hoặc hiệu ứng chuyển màu. Rồi cách chơi cũng khác." Đào Đào .

 

"Ồ? Nghe vẻ đấy. Đào Đào, con tiếp ."

 

Đào Đào bèn lấy ý tưởng của , ngụy trang thành thứ mà Trương Gia Minh thấy ở thành phố, kể một mạch một kế hoạch, biến thẻ tích điểm thông thường thành loại "Thẻ tích điểm bánh mì mỗi tuần mới".

 

Mỗi tuần một con dấu hình bánh mì hoạt hình khác , tích đủ cả bộ sẽ nhận giải thưởng lớn. Như độ khó của việc tích điểm tăng lên gấp bội, mua cũng nhiều hơn. Sau , thể tặng một miếng bánh kem hương vị giới hạn đắt tiền hơn, hoặc đổi vé dự thưởng, may mắn sẽ bánh kem sinh nhật miễn phí. Vào các dịp lễ lớn như Tết Trung thu, Tết Nguyên đán, thể tung "Ngày đóng dấu gấp đôi" để tăng tốc tích điểm, kích thích mua sắm, đồng thời tăng tỷ lệ khách hàng .

 

Điều cũng giống như chiến lược tiếp thị mua suất ăn tặng đồ chơi xếp hình của KFC, McDonald's. Nhà Đào Đào thể hợp tác với thương hiệu lớn, nhưng một vài đổi như cũng là đủ.

 

Dì Úc và Đào Đào đều cho rằng kế hoạch khả thi. Úc Loan thì luôn chị nấy, chỉ vỗ tay như hải cẩu bên cạnh. Vịt Quay Giòn vì bất đồng ngôn ngữ và đang mải đẻ trứng nên bỏ phiếu trắng. Đào Quảng Chí một phản đối thể bỏ qua. Cuối cùng cả nhà thông qua đề xuất .

 

Hôm qua khai trương quá bận, kịp thực hiện, hôm nay bắt đầu xem hiệu quả .

 

Trên đường học, Đào Đào vẫn còn mải mê nghĩ về chuyện .

 

Tiếp thị là điều thể thiếu. Tiệm mở rộng, chi phí cũng tăng gấp đôi, áp lực cũng lớn hơn. Muốn phá sản, mỗi ngày doanh thu hàng nghìn đồng, như mới đủ chống đỡ.

 

Ánh nắng đung đưa cành cây. Úc Loan ngắm cây cối, Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh đang chạy thi mặt. Ngày nào hai đứa cũng chơi thế , chạy đến lớp thì nào cũng bốc nghi ngút.

 

Trương Gia Minh nào cũng thua, bao giờ chạy qua nổi Lệ Lệ.

 

Úc Loan nghiêng đầu, kéo ngón tay Đào Đào, hỏi: "Chị ơi, nhưng mà tại ạ?"

 

"Tại cái gì?" Đào Đào bé nhỏ đang ngập đầu trong việc buôn bán, kéo giật mới bừng tỉnh. Thấy đằng Lệ Lệ nhảy cẫng lên reo hò, Trương Gia Minh chống gối thở hổn hển, cô liền hiểu hỏi gì.

 

"Tiểu Minh lúc nào cũng nhường Lệ Lệ cả." Cô mỉm , đưa tay chỉnh đầu thẳng , "Đừng nghiêng đầu. Suy nghĩ cần động tác kèm , Khoai Môn."

 

"Nhường?" Úc Loan định nghiêng đầu, nhưng nhớ lời Đào Đào, cố gắng thẳng.

 

So chạy xong, Lệ Lệ đòi so nhảy cao. Đào Đào buồn cô, lẩm bẩm: "Trước đây em thấy ? Dù là chọn bài hát, chạy nhanh, nhảy cao, trốn tìm, kéo búa bao, Tiểu Minh lúc nào cũng thua."

 

"Tại nhường?" Úc Loan vẫn hiểu.

 

Cậu sẽ bao giờ nhường cô.

 

Đào Đào xoa đầu : "Vì Lệ Lệ vui. Cậu chẳng gì khác, chỉ thể thôi."

 

Ban đầu lẽ chỉ chơi với Lệ Lệ. Trương Gia Minh, đứa trẻ lúc nào cũng canh chừng, chỉ cách ngừng nhường nhịn, hạ mới bạn bè. Sau đó, khi chẳng còn gì, chẳng phép gì, mang niềm vui cho bạn nhất, cũng chỉ một cách duy nhất .

 

Nhường? Giả vờ thua? Vui vẻ? Thế chẳng dối ? Nói dối là , thì , nhưng vui vẻ thì , mà dối thì , thật mâu thuẫn.

 

Ngôn ngữ thật phiền phức, bằng giả sử dối là X, giả vờ thua là Y, vui vẻ là B, áp dụng quy tắc suy luận để tìm kết luận... Úc Loan mải mê suy nghĩ câu hỏi suốt cả quãng đường, cho đến sắp lớp mới chợt bừng tỉnh. Cậu vội kéo Đào Đào, lúc cô đang lợi dụng mấy phút ngắn ngủi giờ học để lấy báo tiếng Anh luyện đề.

 

"Chị ơi, em cũng chị vui."

 

Cậu trang trọng và chậm rãi đẩy hàng bút chì của , xếp thành một hàng dài hảo, mặt cô.

 

Đào Đào: ?

 

"Bút chì, em nhường cho chị." Úc Loan nghiêm túc .

 

"Nhường" nghĩa là giả vờ thua, giả vờ thích, giả vờ cần, đem thứ quý giá nhất của chia sẻ với yêu thích nhất, đúng ?

 

Đào Đào giật khóe miệng: "Cảm ơn nhé."

 

"Không gì." Úc Loan liếc hàng bút chì, ngước đôi mắt đầy mong đợi cô.

 

Đào Đào chợt cảm giác giống như con mèo bắt chuột để lên gối chủ, mong chủ ăn nó. Cô suy nghĩ một lát, đưa một ngón tay, búng bay cây bút chì ở giữa hàng.

 

"Ối, chị xếp ."

 

Úc Loan quả nhiên hào hứng : "Em xếp, chị để em cho!"

 

"Em xếp . Còn năm phút nữa, lớp là xếp bút chì nữa, giảng nghiêm túc."

 

"Vâng!"

 

Quá dễ để xoay chuyển... Đào Đào c.ắ.n môi nhịn , cúi xuống bài tập.

 

Rốt cuộc ai nhường ai hả?

 

\*\*

 

Hai đứa trẻ học, tiệm cũng dần khách ghé.

 

Bánh trong tiệm do Đào Quảng Chí và bác Trịnh phụ trách, dì Úc và Hứa Tú Liên phụ trách pha chế. Hai xong mười mấy cốc sương sa hoa quả, sữa cũng nấu một ấm lớn. Giờ đang khiêng từ bếp , chuẩn dùng máy hàn miệng cốc, từng cốc đóng gói xong bảo quản trong tủ đông.

 

lúc đó, một đám trẻ con đạp xe tới, vội vàng ném xe cửa, lao tiệm:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-34-ai-nhuong-ai-day-chu.html.]

"Cô ơi, bánh bông lan ruốc ạ?"

 

Có năm đứa trẻ, đứa chạy nhanh nhất lướt qua tủ kính thấy bánh, sốt ruột chạy thẳng đến quầy tính tiền hỏi dì Úc.

 

"Đừng vội, cô xem nào." Dì Úc kiễng chân qua bức tường kính, thấy Đào Quảng Chí đeo găng tay rút một ngăn bánh bông lan ruốc , đang lượt bơm sốt mayonnaise và lăn ruốc. Bà liền bảo, "Các con đến đúng lúc, mới lò đấy. Các con mua bao nhiêu, mà vội thế?"

 

Đứa trẻ dẫn đầu xong mắt sáng rực, lau vội mồ hôi trán, : "Cô ơi, bọn cháu lấy năm hộp ạ. Hôm nay còn giảm 20% ạ? Cô Tinh Tinh của bọn cháu sáng nay dạy xong tiết cuối là , bọn cháu góp tiền mua ít đồ ngon cho cô ."

 

"Bọn cháu hôm qua cũng đến mua . Cô ơi, bánh bông lan ruốc nhà cô ngon lắm, cô Tinh Tinh chắc ăn bao giờ, mà sắp ..." Một đứa khác cũng gật đầu. Nó thích nhất mùi trong tiệm bánh, ấm áp và thơm ngon, ngửi thấy mùi là nó thấy đói.

 

gom hết tiền ăn sáng để góp, giờ đành nhịn.

 

Dì Úc đồng hồ, còn mười phút nữa là tám giờ, lên lớp, chẳng trách chúng sốt ruột. Bà vội chạy , bảo Đào Quảng Chí chọn một hộp giấy màu hồng xinh xắn gói cho chúng , nhớ đến chuyện thẻ tích điểm mà Đào Đào , vội , mở ngăn kéo lấy một tấm thẻ giấy bánh in mắt.

 

Tấm thẻ nhỏ cũng là ý của Đào Đào. Cô nhờ giáo viên mỹ thuật vẽ mẫu và trả công. Ở giữa tấm thẻ dòng chữ "Tiệm bánh mì phố Nam", xung quanh chữ vẽ tay vài món đặc trưng của tiệm: bánh cuộn da hổ, bánh tart Bồ Đào Nha, burger, bánh bông lan ruốc, sữa, còn vẽ thêm vài dải ruy băng, nơ xinh xắn.

 

Mặt cũng họa tiết trang trí như nơ, hộp quà nhỏ. Ở giữa mười ô tròn để đóng dấu. Dì Úc tự cầm bản vẽ, lái xe máy đến công ty quảng cáo, giám sát họ in giấy nhất, còn mạ vàng nữa.

 

Cầm tay dày dặn, khó cong gãy.

 

Năm hộp bánh bông lan ruốc đủ tiền để tích điểm. Dì Úc liền đóng cho chúng một con dấu hình "bánh bông lan ruốc", đợi khô mới đưa cho chúng: "Dấu tuần là các hình bánh mì ruốc đấy. Tích đủ cả bộ sẽ đổi một miếng bánh kem nhỏ."

 

"Ồ, thẻ quá! Lấp lánh nữa!" Mấy đứa trẻ đồng loạt reo lên, truyền tay xem tấm thẻ, chọn một cất giữ cẩn thận, bảo nó để túi trong cùng của cặp sách, đừng mất.

 

Nhiều tiệm cũng thẻ tích điểm, nhưng chỉ thẻ của Tiệm bánh mì phố Namlà nhất!

 

Mực đóng dấu cũng là loại khô nhanh pha bột kim tuyến.

 

Tích đủ một tấm, cũng chẳng nỡ đổi.

 

"Khi các con tích đủ, cô sẽ đóng cho các con một dấu lớn để chứng nhận đầy. Thẻ cũng cần thu , các con thể giữ kỷ niệm, vì tích cả bộ dễ dàng gì. Mỗi tuần dấu khác , nếu tích cả bộ siêu to, còn giải thưởng bí mật nữa đấy." Dì Úc khéo léo thuyết phục, "Các con thể mỗi tuần đều đến xem, con dấu thích ."

 

Lũ trẻ mà tim đập thình thịch, cùng gật đầu: "Vậy bọn cháu ngày nào cũng đến!"

 

lúc đó, Đào Quảng Chí gói bánh bông lan ruốc xong đưa , dì Úc tiện tay nhét thêm một tờ rơi in địa chỉ, điện thoại và các loại bánh hộp quà, hai tay đưa cho đứa trẻ dẫn đầu.

 

Nghĩ ngợi một lát, bà lấy giá bên cạnh một túi nhỏ đựng năm cái bánh bông lan hình ngôi , cũng tặng chúng, dịu dàng thêm: "Tuần tiệm cô giảm giá 20%. Các con còn ăn bánh gì nữa thì mua tuần là hời nhất đấy. À, các con ăn sáng ? Cô tặng các con một túi bánh nhỏ ăn nhé, đừng để bụng đói học."

 

Lũ trẻ hết nụ của dì Úc đỏ mặt, còn tặng bánh nhỏ. Năm đứa nhóc thuyết phục, nếu sắp trễ học, chúng dạo quanh tiệm ngay lập tức.

 

"Tạm biệt cô, tan học bọn cháu sẽ đến ạ!" Năm đứa trẻ vốn thèm ăn, ngoảnh , đến tận cửa tiệm vẫn còn gọi với dì Úc như .

 

Dì Úc vẫy tay, lũ trẻ đạp xe về trường.

 

Năm đứa trẻ đều là học sinh lớp một trường tiểu học trung tâm. Cô Tinh Tinh là sinh viên Đại học Quế Giang ở thành phố bên cạnh, phân về thực tập, dạy chúng mấy tháng, giờ về trường luận văn nghiệp. Thành phố Quế Giang giàu , lẽ cô sẽ ở thành phố dạy, sẽ gặp nữa. Cô Tinh Tinh còn trẻ, dịu dàng, giống như cô bán bánh, cả lớp đều nỡ chia tay.

 

Lớp trưởng và cán sự học tập bàn bạc, hôm nay góp tiền mua hoa và bánh kem tặng cô.

 

Một bạn góp tiền đặt hoa tươi, một khác góp tiền đến tiệm Khai Tâm đặt bánh kem tươi. năm đứa trẻ đều thích ăn bánh của tiệm bánh mì phố Nam, nhất là hôm qua món bánh bông lan ruốc mới mắt, ngon từng thấy, chúng cô Tinh Tinh cũng thưởng thức, bèn dành riêng tiền ăn sáng, tiền tiêu vặt để góp mua tặng cho cô giáo, mua thêm năm hộp bánh bông lan ruốc nữa.

 

Chúng chạy lớp trong phút cuối cùng khi chuông reo. Cô Tinh Tinh đến, lớp trưởng và cán sự học tập đang bàn giấu hoa và bánh kem ở để tạo bất ngờ cho cô.

 

Mấy bạn trong nhóm năm thấy chúng xách một hộp quà lớn, tò mò hỏi:

 

"Các mua gì thế?"

 

"Bánh bông lan ruốc đấy!"

 

"Bánh bông lan ruốc? Bánh gì? Là chú cún con tội nghiệp trong phim hoạt hình ?"

 

"Không , là bánh bông lan ruốc của Tiệm bánh mì phố Namđấy, siêu ngon! Ngon cực kỳ!" Năm đứa đồng thanh, "Tụi tặng cô Tinh Tinh!"

 

Cô Tinh Tinh chắc ăn bánh kem tươi , hoa tươi cũng gì lạ. chắc chắn ăn bánh bông lan ruốc!

 

Năm đứa nghĩ chu đáo. So với bánh kem, bánh bông lan ruốc nhẹ hơn, cần để tủ lạnh, để hai ngày cũng hỏng. Cô Tinh Tinh thể mang bánh lên xe khách đường dài, ăn.

 

chắc chắn sẽ thích!

 

"Nghe cô giáo xinh lớp một sắp , mấy đứa nhóc tí hon đó ghê lắm." Tiết cuối cùng buổi chiều, Lý Tiểu Yến hào hứng chạy sang.

 

Nó là một "cây thông tin" chính hiệu. Mỗi giờ chơi, nó chạy sang các lớp khác tung tin mới. Chẳng mấy chốc, chuyện của lớp một lan sang tận lớp sáu.

 

bước thấy cả lớp đang ồn ào chơi đùa. Mấy bạn nữ chơi nhảy dây, đ.á.n.h cầu, mấy bạn nam khoác rèm cửa lên đóng giả Tôn Ngộ Không. Chỉ Úc Loan và Đào Đào, giữa khí huyên náo , vẫn yên lặng cắm đầu bài.

 

Từ khi chia lớp, Đào Đào hình như còn ham chơi như nữa. Ngoài lúc Nhiêu Lệ Lệ đến tìm, cô ít khi sang các lớp khác chơi đùa. Lý Tiểu Yến tò mò bước gần xem.

 

Úc Loan đang toán Olympic, điều bình thường. Đào Đào đang bài tập báo tiếng Anh. Dù các thầy cô đều khuyên học sinh tự mua một tờ báo tiếng Anh, nhưng học sinh thực sự đặt mua ít.

 

còn lâu mới lên cấp hai, học tiếng Anh chính thức, vội vàng thêm bài tập cho ?

 

Không ngờ Đào Đào đặt mua, còn nghiêm túc bài.

 

Lý Tiểu Yến thấy hai tập trung như , nỡ to, khẽ cất tiếng chào: "Đào Đào, Úc Loan, hai chị em học hành chăm chỉ thế nhỉ."

 

Đào Đào ngẩng đầu : "Cậu đến chơi ?"

 

"Ừ ừ, Đào Đào , tớ bảo ..." Lý Tiểu Yến tủm tỉm, kể tất cả tin đồn mới mẻ trong lòng. Khi nó kể, nó còn chú ý thấy Úc Loan từ từ ngẩng đầu, nghiêng đầu tò mò .

 

Cậu nghiêng đầu, Đào Đào dù đang mỉm Lý Tiểu Yến , vẫn như con mắt ở gáy, đưa tay thuần thục chỉnh đầu thẳng .

 

Úc Loan liền cứng cổ, dám động đậy.

 

Đôi khi Úc Loan những hành động mà trẻ con bình thường , như một chú chim sẻ bỗng nhiên nghiêng đầu ai đó, hoặc chớp mắt liên hồi, hoặc chằm chằm một chỗ ngẩn ngơ.

 

Đào Đào thường thì những động tác đó là đang suy nghĩ, nhưng khác !

 

nghĩ Úc Loan là kẻ ngốc. Thế giới của nhỏ hơn và yên tĩnh hơn những khác, điều đó khiến toát lên một vẻ trong sạch và ngây thơ hoen ố, cũng khiến vẻ mặt lúc nào cũng non nớt hơn các bạn cùng trang lứa. Cậu thậm chí còn dối.

 

Đào Đào chỉ cần phát hiện những hành động phù hợp mặt khác, là sẽ lập tức chỉnh cho . Làm nhiều , Úc Loan cũng dần nhận "đây là một quy tắc phép", và sẽ nữa.

 

Trước đây cô từng sửa cho tật bấm tay khi căng thẳng. Sửa mất một năm, hết một tật, chuyển sang bấm tay cô khi căng thẳng. Làm Đào Đào buồn bất lực, mất thêm hai năm mới sửa dứt.

 

Gần đây cô bắt đầu sửa cho cái tật nghiêng đầu.

 

Hồi bé cô chẳng để ý, còn thấy nghiêng đầu trông dễ thương. nhiều , cô phát hiện bản hiếm khi động tác , những xung quanh cũng , nên cô quyết định sửa cho .

 

Lý Tiểu Yến chẳng để ý. Lúc nó , Úc Loan phản ứng. Sau khi Đào Đào chuyện với nó, mới ngẩng đầu . Dù là nghiêng đầu ngẩng thẳng, nó đều quen.

 

Quả thật, đây nó thấy Úc Loan kỳ lạ, năng cũng ngớ ngẩn, đôi khi thấy ngờ nghệch. giờ thì hình như còn nữa.

 

Trẻ con thường tôn thờ mạnh, vì quá giỏi toán.

 

tài năng của cũng dân dã, Lý Tiểu Yến nghĩ, vì Ngữ văn của cũng thực sự tệ.

 

Nói một lát, sắp đến giờ học. Thấy thầy giáo dạy Toán lớp sáu, đầu hói như chiến lược bao vây nông thôn của thầy, lướt qua bên cửa sổ, Lý Tiểu Yến vội chuồn.

 

Thầy bước vẫy tay gọi Đào Đào và Úc Loan: "Tiết chữa bài tập lớp, dạy bài mới. Cô La bảo hai em lên lớp Olympic."

 

Cô La giờ dạy lớp một, phụ trách lớp Olympic.

 

Đào Đào và Úc Loan vội thu dọn sách vở chạy sang.

 

Cô và Úc Loan học lớp Olympic nâng cao, đặt tại phòng nhạc bỏ trống đây. Ngoài cô và Úc Loan, trong lớp còn Trương Gia Minh và một bạn thành tích toán từ các lớp khác.

 

Cô Lacũng gộp cả học sinh lớp một, lớp hai và lớp ba hiện tại thành một lớp Olympic cơ bản khác. lớp đó đều kiến thức nền tảng Olympic, tiến độ chậm, hy vọng thi cử cũng còn xa vời.

 

Phần lớn tâm huyết của bà đều đặt lớp của Trương Gia Minh và Úc Loan.

 

Mấy năm nay, Trương Gia Minh thi vòng loại đều thiếu một vài điểm, mãi đột phá. Úc Loan cũng , thứ hạng cấp thành phố từ hai ba lên mười ba, nhưng vẫn còn thiếu một chút.

 

Cô La luôn cảm thấy , cho rằng năng lực của hạn. Ở thành phố lớn, huấn luyện viên Olympic chuyên nghiệp, còn bà chỉ là một giáo viên nông thôn, chậm bước tiến của hai đứa trẻ. Vì , bà càng ngày càng tâm huyết hơn với lớp Olympic, ba năm qua ngừng thu thập tin tức, báo chí, bài phỏng vấn về Olympic, cắt dán thành một cuốn sổ dày cộp. Có khi báo phỏng vấn giáo viên của các trường mạnh về Olympic, bà như tiên nhạc, phân tích tỉ mỉ từng lời, tìm cách áp dụng thực tế với học trò của .

 

Bận đến nỗi Nhiêu Lệ Lệ bảo mơ cũng dạy Olympic.

 

Ngoài Olympic, hai năm nay trường cũng khá bắt kịp xu hướng, mở các câu lạc bộ năng khiếu như thư pháp, âm nhạc, múa... Nhiêu Lệ Lệ đăng ký múa, giờ tan học cũng thêm một tiết.

 

Đào Đào vốn cần học Olympic. Một đứa học toán dở như cô, học Olympic vất vả. từ vụ chia lớp, Úc Loan chịu học Olympic một , sợ cô bỏ rơi. Giờ là trụ cột của trường khi thi ở huyện, thành phố. Theo yêu cầu của cô La, cô đành đến học ké.

 

Tuy nhiên, cô chỉ , tranh suất thi, các bạn khác cũng ý kiến.

 

Ba năm học Olympic , bộ não cô dường như cũng mài sắc hơn. Dù thành tích Olympic chẳng gì, nhưng điểm toán thông thường tiến bộ rõ rệt, coi như tai hóa thành phúc!

 

Giờ Đào Đào học khá đều các môn.

 

Dĩ nhiên, kiếp cô học cũng chăm chỉ, dù chỉ là chương trình tiểu học, ba năm qua cô bao giờ qua loa.

 

Cô nghĩ, thông minh lắm, chỉ thể dựa chăm chỉ. Kiếp giác ngộ , học chương trình tiểu học, dẫn đến lên cấp hai, cấp ba đều chật vật. Lần bắt đầu từ đầu, củng cố vững chắc kiến thức, để lên cấp hai, cấp ba sẽ nhàn hơn.

 

Huống chi, lên lớp năm , nhiều kiến thức dần bắt đầu tiếp cận với cấp hai. Môn Ngữ văn học thuộc nhiều bài thơ, văn xuôi, bài hiểu dài hơn, câu hỏi cũng nhiều bẫy, còn văn!

 

Ngữ văn cô vẫn chút lợi thế, vì từng là lớn, văn tiểu học thì vốn từ, cấu trúc câu lo. Cộng thêm kỹ thuật văn "mở bài hùng hồn, bài chắc chắn, kết bài súc tích" mà cô giáo cấp hai ngày xưa luôn nhắc nhở, cô vẫn còn nhớ, đều thể áp dụng.

 

Viết một bài văn 400 chữ chỉ là chuyện nhỏ.

 

Điều khiến bài văn nào của cô cũng chọn văn mẫu, thầy Lạc cả lớp với giọng đầy cảm xúc.

 

Dù cô ngượng đến mức đào hố chui xuống.

 

Học kỳ , thầy Lạc còn chọn cô đại diện môn Ngữ văn, coi cô như tâm phúc, còn cho cô mượn nhiều cuốn văn mẫu thầy sưu tầm mang về học.

 

Toán... Đây chẳng đang "cọ xát" ở lớp Olympic đấy .

 

Từ khi thêm phần văn, môn Ngữ văn khó đạt điểm tối đa, nhưng nhờ văn , Đào Đào cơ bản thể duy trì 95, 98 điểm. Toán trong các bài kiểm tra bình thường như kiểm tra chương, giữa kỳ, cuối kỳ, cô hầu như thể đạt điểm tuyệt đối.

 

Giờ đây, thành tích của cô vững ở vị trí một lớp sáu, trong top năm trường, hiếm khi xê dịch.

 

Ông Trương và các bác hàng xóm còn ai bảo Đào Đào học dốt nữa. Chu Tuệ và Trương Quốc Đống thậm chí coi cô như thước đo vàng cho việc Trương Gia Minh thụt lùi . Giờ mỗi bài kiểm tra, họ hỏi Trương Gia Minh, Đào Đào bao nhiêu điểm. Ít hơn Đào Đào là thụt lùi, hơn Đào Đào là tạm , còn cố gắng giữ vững.

 

Hình như ai còn nhớ Đào Đào từng bét lớp năm lớp một nữa. Có nhiều hàng xóm còn sang hỏi Đào Quảng Chí bí quyết dạy con, để con gái học giỏi như , mua sách bài tập gì, mẹo học tập nào .

 

Đào Quảng Chí gãi đầu: " chẳng quản gì cả. Tự nó học đấy. Sách bài tập cũng từng mua. Nó học hành thế nào hả? thấy nó học , về nhà là chơi điện tử, xem tivi, hoặc bếp đủ thứ bánh, hoặc dẫn vịt dạo, câu cá, trèo cây hái xoài..."

 

Hàng xóm xong tức điên lên, mắng Đào Quảng Chí là đồ keo kiệt, chịu chia sẻ kinh nghiệm dạy con.

 

Đào Quảng Chí oan ức c.h.ế.t . Ông sự thật, chẳng ai tin?

 

Ông bánh còn xuể, chẳng thời gian nhảy, còn kèm cặp bài vở!

 

Con gái ông là thiên tài, tự học!

 

Bỏ qua Đào Quảng Chí, thành tích của Đào Đào đủ định, đó lẽ là lý do thầy Lạc nảy sinh ý định giới thiệu cô thi tuyển thẳng.

 

Cô cũng quyết định sẽ thi trường trực thuộc, dù đỗ , cũng thử một . Vì tự tin lắm, còn một năm nữa, cô nhắc đến chuyện với ai, chỉ thầm lặng bắt đầu luyện tiếng Anh.

 

Còn một năm nữa, từ từ để Úc Loan trưởng thành và "giảm mẫn cảm", cô sẽ yên tâm thi.

 

Đào Đào chống cằm, mắt vô hồn bảng đen đầy ký hiệu toán học. Giờ bài tập Olympic vượt chương trình, bài toán lớp năm, lớp sáu khó, lúc cô còn mơ hồ, đành nghĩ đông nghĩ tây cho qua.

 

Thời gian trôi nhanh.

 

Úc Loan thì học chuyên tâm. Miễn là Đào Đào ở bên cạnh, sẽ đặc biệt ngoan. Huống chi, đối với , toán học như T.ử Vi đối với Nhĩ Khang, núi thể sụp, đất thể nứt, cũng xa rời toán.

 

Khụ, đài truyền hình gần đây bắt đầu chiếu "Hoàn Châu Cách Cách", cô chút ảnh hưởng... Hả? Lại mất tập trung nữa !

 

Đào Đào vội vàng xua đuổi cảnh phim trong đầu, thứ bao nhiêu cố gắng tập trung.

 

\*

 

Trần Tinh Tinh tuy chính thức trở thành giáo viên nhân dân, nhưng thể thấu hiểu tình cảm phức tạp yêu ghét lẫn lộn đối với học sinh. Tiết cuối cùng của kỳ thực tập kết thúc, đám học trò nhỏ bên tiêu hết tiền tiêu vặt mua hoa và bánh kem cho cô, từng đứa nối tiếp lên ôm cô, cô đến mức bong bóng nước mũi cũng trào .

 

Ngày thường, đứa nghịch ngợm, đứa tinh nghịch, còn đứa trèo cửa sổ lớp, mỗi ngày cô gọi đến khản cả giọng. đến phút cuối, cô nhớ về là những điều của lũ nhóc. Chúng sẽ gọi cô bằng giọng sữa: "Cô Tinh Tinh", sẽ thiệp tặng cô, sẽ để dành hoa quả trưa ở căng tin cho cô, sẽ ôm cô và :

 

"Cô Tinh Tinh, em sẽ nhớ cô."

 

"Cô Tinh Tinh, đừng quên chúng em."

 

"Cô Tinh Tinh, thể thăm chúng em ?"

 

Trần Tinh Tinh ôm bó hoa và một hộp bánh bông lan ruốc lớn, lên xe khách đường dài vẫn còn đang nức nở.

 

Bánh kem chia cho các bạn nhỏ trong lớp, nhưng cô vẫn ngừng lau nước mắt. Ngồi ba tiếng xe khách, cuối cùng xe cũng địa phận thành phố Quế Giang.

 

Thêm một giờ nữa, cô lên xe buýt với đôi mắt sưng như hạt nhãn, mới dần bình tĩnh .

 

Trường đại học cô theo học ở vị trí khá thuận lợi, cách phố bộ và trung tâm thương mại chỉ mười mấy phút bộ, giao thông cũng thuận tiện, đường xe buýt chằng chịt, cũng dễ.

 

So với nhiều trường ở vị trí hẻo lánh, Trần Tinh Tinh thực sự thấy hài lòng.

 

Cô mang theo hành lý lỉnh kỉnh trở về ký túc xá. Ký túc xá của cô là phòng ghép sáu , rộng rãi, nhà vệ sinh riêng và ban công hướng Nam, điều kiện cũng khá . Sáu ở phòng tuy chuyên ngành khác , nhưng tình cảm vẫn khá . Tuy nhiên, vì năm cuối đều thực tập, nên hiện tại trong phòng chỉ một cô bạn cùng phòng.

 

Trần Tinh Tinh một cô em gái tên Trần Tuyết Tuyết. Dù mang tên đó, nhưng vì sinh ở phương Nam, cả đời từng thấy tuyết, nên luôn mơ ước đến nơi tuyết để học tập, vì thế quyết định thi một trường đại học phía Bắc.

 

Nào ngờ, kịp thấy tuyết, mới đến hai ngày gọi điện về , bảo phía Bắc đều là nhà tắm công cộng, cửa, vách ngăn, chỉ một dãy vòi sen, cô dám tắm.

 

Khóc lóc t.h.ả.m thiết vô cùng.

 

"Ồ, cô giáo tương lai, về ..." Biên Tiểu Vũ đang cắm cúi gì đó bàn, tiếng mở cửa, đầu chào hỏi. , cô bỗng sững , kinh ngạc chằm chằm đôi mắt sưng húp của cô, "... Cậu... ai đ.á.n.h ?"

 

Trần Tinh Tinh hổ : "... Do tớ ."

 

Biên Tiểu Vũ khúc khích, trêu: "Tớ tưởng phụ học sinh đ.á.n.h đấy."

 

"Nói bậy. Tớ dạy lắm, học sinh tớ yêu tớ lắm!" Trần Tinh Tinh hừ một tiếng, vỗ n.g.ự.c , "Mấy đứa nhỏ của tớ còn mua hoa, mua bánh kem cho tớ, còn dành tiền ăn sáng mua một loại bánh đặc sản của thị trấn tớ dạy cho tớ đem về, bảo là ngoài đó ..." Nói đến đây, cô sụt sịt, "... Hu hu, tớ xúc động c.h.ế.t."

 

Biên Tiểu Vũ thương buồn , dậy giúp cô xách hành lý, rút khăn giấy lau nước mắt cho cô: "Giờ như , giáo viên thật thì đây?"

 

"Thì đáng cứ , ai mà nhịn nổi chứ?" Trần Tinh Tinh hít mũi, kìm nước mắt , đặt hộp quà bánh lên bàn học gầm giường, vẫy tay gọi Biên Tiểu Vũ, "À, , biên tập viên tương lai, cùng ăn thử . Học sinh tớ bảo đây là một loại bánh mới của tiệm bánh ngon nhất thị trấn Chương Khê, đảm bảo ăn bao giờ."

 

Học sinh tiểu học chẳng nhiều tiền, vì cô mà mua hẳn năm hộp, cô xót c.h.ế.t. bánh kẹo ăn ngay thì sẽ mốc hỏng, uổng phí. Trần Tinh Tinh cuối cùng quyết định chia sẻ với các bạn cùng phòng, để họ cũng ghen tị.

 

"Thị trấn Chương Khê?" Biên Tiểu Vũ thấy tên địa danh quen tai.

 

Trùng hợp thế? Người bạn "Cô Đằng Cô Độc" mạng hôm qua nhắc đến hình như cũng là nơi ...

 

kịp nghĩ sâu, Trần Tinh Tinh mở hộp quà và ngạc nhiên thốt lên: "Tiểu Vũ, học sinh tớ lừa tớ , bánh nhỏ tớ đúng là ăn bao giờ. Cậu là sành ăn, mau đây xem nào."

 

 

Loading...