THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 35: Bánh bông lan ruốc siêu ngon

Cập nhật lúc: 2026-06-23 03:03:03
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Biên Tiểu Vũ học báo chí, chỉ là cây bút chủ lực của báo trường và đài phát thanh Đại học Quế Giang. Vì văn , năm ba cô còn giáo sư giới thiệu đến một tạp chí thực tập tên là "Ẩm thực mỗi ngày". Nghe biên tập chính cũng thích văn phong của cô, cô nhận tòa soạn gần như chắc chắn, cần vất vả tìm việc.

 

Thời học đại học còn phân công công việc, Biên Tiểu Vũ thể sớm cơ hội việc may mắn.

 

Trần Tinh Tinh mới gọi cô là nhà báo sành ăn.

 

Biên Tiểu Vũ cho tò mò, bước xem, cũng kìm thốt lên một tiếng kinh ngạc. , đây là bánh gì? Bánh bông lan? Hay bánh mì? Ngay cả cô cũng từng thấy!

 

Trong hộp quà xếp năm lớp hộp nhựa, mỗi hộp bốn cái bánh tròn vo, phủ đầy ruốc, một còn rắc thêm vụn rong biển. Trải qua chặng đường dài, một hộp dính khá nhiều sốt mayonnaise tràn . Dù hộp nhựa mở, mùi thơm của ruốc và rong biển lan tỏa.

 

"Hình như bên trong tờ quảng cáo, xem cái gọi là..." Trần Tinh Tinh rút từ góc hộp một tờ rơi đầy màu sắc in hình các loại bánh, "Hàng mới mắt, bánh bông lan ruốc... Ồ, nó tên là bánh bông lan ruốc, thật dễ thương. Tiệm tớ cũng , là một tiệm bánh bánh tart Bồ Đào Nha và bánh cuộn da hổ. Trước đây tớ cũng từng mua! Tớ thấy cái bao bì quen mắt. Tớ nhớ tiệm đóng cửa sửa sang gần nửa năm, ngờ mở !" Trần Tinh Tinh lẩm bẩm một khi tờ rơi.

 

Tiệm bán bánh tart Bồ Đào Nha và bánh cuộn da hổ... còn bán cả burger???

 

Rốt cuộc đây là tiệm gì?

 

Biên Tiểu Vũ mà mơ hồ, nhưng cô cũng chợt nhớ ! Chẳng trách cô thấy tên thị trấn Chương Khê quen tai. Hôm qua trò chuyện với Cô Đằng Cô Độc, khen một tiệm bánh ở một thị trấn nhỏ liên tục, cũng cô nảy sinh hứng thú, định gõ chữ hỏi tiệm đó ở . Nào ngờ tin nhắn tải ba chữ "Thị trấn Chương" thì mạng trường đột nhiên ngắt, kết nối .

 

Hôm qua cô ở phòng máy tính của trường, phòng máy cũng mới lắp đặt. Ngoài các ngành liên quan đến kỹ thuật thông tin, máy tính, thì những ngành như báo chí truyền thông như cô mới . Hầu như ngày nào cô cũng đến đó thu thập thông tin về ẩm thực, và lảng vảng trong các phòng chat địa phương để tìm những quán ăn đáng để bài.

 

Một biên tập viên giỏi thể trong tòa soạn mà bịa câu chuyện.

 

Vì thế, nào cô cũng ở phòng máy đến khi đóng cửa mới về. Hôm qua cũng , nhưng trùng hợp thế nào đúng lúc Cô Đằng Cô Độc sắp địa chỉ thì mạng ngắt. Cô vốn thấy tiếc, định thôi.

 

Không ngờ duyên thế. Trần Tinh Tinh đúng là thực tập ở thị trấn Chương Khê.

 

Biên Tiểu Vũ và Trần Tinh Tinh dù ở cùng phòng bốn năm, nhưng vì khác chuyên ngành, ít khi về chuyện học hành, chủ yếu là ăn chơi. Từ năm ba khi cô bắt đầu thực tập, thời gian ở bên càng ít. Cô chỉ đại khái Trần Tinh Tinh phân về trường tiểu học vùng nông thôn thực tập.

 

Trước đó, cô còn chẳng cái thị trấn đó tên gì. Giờ cũng chẳng khác gì, cô cũng thị trấn Chương Khê thuộc tỉnh nào, lát nữa hỏi cho rõ.

 

"Ngửi thơm quá, mấy loại bánh khác ở tiệm đó cũng ngon, cái chắc cũng tệ." Trần Tinh Tinh tin tưởng Tiệm bánh mì phố Nam, cầm lấy hộp cùng, mở mạnh nắp, đưa đến mặt Biên Tiểu Vũ: "Cậu lấy một cái , thơm quá, tớ xe đói bụng, thèm lắm ."

 

"Cảm ơn cô giáo Trần!" Biên Tiểu Vũ cẩn thận nhón lấy một cái. Cái bánh bông lan ruốc mềm quá, như ấn một miếng bánh bông lan ướt lò, bên chất đầy ruốc, nhô cả lên. Cô cầm lên thấy khó giữ, ruốc rơi đầy tay, bèn nhét cả miếng miệng.

 

Ngay lập tức, miệng cô ngập tràn bánh bông lan mềm mịn phủ đầy ruốc.

 

Vị mặn thơm, mằn mặn, ngọt ngọt, cô nhai vài cái cũng nhịn dậm chân, ngon quá, ngon quá!

 

Biên Tiểu Vũ tuy còn trẻ, nhưng cũng coi là kẻ chứng kiến bao món ngon, hiếm khi gặp một món bánh nhỏ thể lay động cô đến . Nó bánh cuộn ruốc thông thường, cũng bánh bông lan ruốc thông thường, hương vị thực sự đặc biệt. Cô, một bài về ẩm thực, bỗng nhiên trong khoảnh khắc trở nên cạn bí ngôn từ.

 

Trần Tinh Tinh thấy Biên Tiểu Vũ như , cũng lập tức nhét một cái miệng. Một tiếng giòn tan, sốt mayonnaise bên trong hòa cùng ruốc giòn, c.ắ.n một miếng là trào , nhưng chẳng hề ngấy. Cô đặc biệt thích vị rong biển, giòn thơm, ruốc càng nhai càng bùi.

 

Món bánh nhỏ tuy lớn, nhưng ăn hề qua loa, ngược còn nhiều nguyên liệu hơn cả mong đợi.

 

Chỉ một miếng, Biên Tiểu Vũ và Trần Tinh Tinh chinh phục.

 

"Siêu... siêu ngon." Trần Tinh Tinh ăn liền hai cái, ngạc nhiên đến lắp.

 

Trước đó học sinh bảo mua cho cô một món bánh ngon, bảo cô mang lên xe ăn, cô còn chẳng để tâm, chỉ thương tiền của bọn trẻ, mắng chúng đừng lãng phí tiền, cô chẳng thiếu gì, cô ăn đủ thứ từ nhỏ...

 

Giờ thì đúng là vả mặt, cô ăn gì ngon cả!

 

Biên Tiểu Vũ ăn một cái, mặt đỏ bừng, Trần Tinh Tinh với ánh mắt đầy thèm : "Tinh Tinh, tớ thể ăn thêm một cái nữa ? Vừa nãy còn kịp phản ứng nuốt mất ."

 

Cái bánh ngon đến nỗi như tự động chui bụng cô .

 

"Nè, tự lấy." Trần Tinh Tinh vốn keo kiệt, dù bánh bông lan ruốc thực sự ngon, cô vẫn đưa hai cái còn trong hộp cho Biên Tiểu Vũ. Cô xuống ghế, mở một hộp khác.

 

Trần Tinh Tinh vùn vụt ăn hết cả một hộp nữa, l.i.ế.m môi, mới thỏa mãn một chút.

 

Quay sang thấy Biên Tiểu Vũ ăn nốt hai cái còn , từ lúc nào lôi ba lô , đang nhét quần áo !

 

"Cậu đấy?" Trần Tinh Tinh ăn quá tập trung, để ý cô bắt đầu thu dọn từ lúc nào, "Cậu chẳng cũng mới từ tòa soạn về ?"

 

Biên Tiểu Vũ thường xuyên mặt ở ký túc xá. Thỉnh thoảng xuất hiện là bận việc ở tòa soạn về. Hôm nay cô ở đây, tức là đang rảnh, chắc biên tập chính cho nghỉ.

 

Biên Tiểu Vũ ngoảnh đầu: "Tớ thị trấn Chương Khê."

 

Trần Tinh Tinh sững : "Hả? Bây giờ á?"

 

Gấp thế?

 

"Bây giờ." Biên Tiểu Vũ vác ba lô phồng lên, bước tới nắm tay Trần Tinh Tinh, môi vẫn còn dính một mẩu rong biển, mắt cô sáng rực, "Tinh Tinh, cảm ơn ! Bài phóng sự tháng của tớ ! À, tờ rơi đó thể cho tớ mượn ?"

 

"À... , lấy ." Trần Tinh Tinh bừng tỉnh, vội chép điện thoại tờ rơi sổ đề phòng, đưa tờ rơi cho Biên Tiểu Vũ, "À, thị trấn Chương Khê ở ?"

 

"Không , tớ bến xe khách hỏi!"

 

"Tớ đây!"

 

Biên Tiểu Vũ lau miệng, như một cơn lốc vụt , để Trần Tinh Tinh sững sờ.

 

Sức mạnh của bánh bông lan ruốc cũng ghê quá!

 

\*\*

 

Cả nhà họ Đào vẫn điều gì sắp xảy . Đào Đào và Úc Loan ngoan ngoãn học ở trường, Đào Quảng Chí và bác Trịnh vẫn miệt mài bánh, dì Úc và Hứa Tú Liên cũng tất bật ở phía .

 

Bánh bông lan ruốc trở thành một cơn sốt. Hôm qua bán một ngày, hôm nay hầu như đều là khách mua. Đào Quảng Chí đến thở . Tuy món khó , nhưng cũng cần khá nhiều thời gian và công sức.

 

Đáng sợ nhất là, dạo Đào Đào tan học về, ngoài bài tập, trong bếp suy nghĩ.

 

Đào Quảng Chí cứ thấy cô khoanh tay bột mì trầm ngâm là sợ. Ông phát hiện Đào Đào một chiếc lưỡi thị hiếu, thứ cô thích ăn thì trong thị trấn đều thích!

 

Hễ để cô mày mò thành công thì ông toi!

 

Đào Quảng Chí cũng thể ngăn cản . Ba năm qua, Đào Đào lớn hơn nhiều, còn là cô bé lên ghế nhỏ mới nhào bột nổi nữa. Hầu như ngày nào cô cũng tự bánh ăn. Có nhiều loại bánh cô tự nhưng vẻ hài lòng, nên mang bán.

 

Đào Quảng Chí hài lòng với tiêu chuẩn cao của Đào Đào. Ông còn thường xuyên thêm dầu thêm mỡ: "Đào Đào, con như , cần yêu cầu bản như thế, bánh thì cầu tiến..."

 

Mỗi ông , Đào Đào đều mỉm bí hiểm ông, ông rợn tóc gáy, chẳng dám thêm, cứ thấy gì đó .

 

Đào Quảng Chí vốn mừng thầm vì Đào Đào yên phận suốt ba năm. Ba năm qua, ngoài mấy trò như thẻ thành viên, thẻ tích điểm, thỉnh thoảng yêu cầu đổi nhà cung cấp, nghiên cứu hương vị burger mới, cô chẳng món mới nào!

 

Quá tuyệt!

 

Đặc biệt là khi đóng cửa sửa sang, ông ban ngày giám sát công trình, tối đến nhảy vài tháng. Đào Đào, đứa "bóc lột" bỗng nhiên rộng lượng, chẳng hề thúc giục ông.

 

Cuộc đời , bao! Tuyệt bao!

 

ngờ, nửa tháng khi khai trương , cô đột nhiên tung bánh bông lan ruốc! Chiếc bánh bông lan ruốc đầu tiên trong tiệm đời trong sự kinh hoàng của Đào Quảng Chí, bàn tay của Đào Đào.

 

Bản thử nghiệm ban đầu khi xong ngon, nhưng Đào Đào vẫn chê ruốc nhà đang dùng đủ giòn, bắt dì Úc chở cô khắp nơi mua các loại ruốc bán trong thị trấn về thử từng loại. Cuối cùng chọn loại ruốc giòn tan nhất, dì Úc liền liên hệ với nhà sản xuất.

 

Mấy ngày đó, chẳng ai thèm để ý đến Đào Quảng Chí cứ than vãn suốt "đừng nữa, đừng nữa".

 

Chẳng mấy chốc, bánh bông lan ruốc đời trong nước mắt đau thương của ông. Vừa ăn thử, ông ngay là xong. Quả như ông dự đoán, chỉ một ngày bùng nổ, ông quá.

 

Vừa nãy dì Úc mới bảo, thêm ít nhất hai mẻ, hai trăm cái mới đủ bán. Đào Quảng Chí xổm lò nướng hu hu. Dạo bận đến nỗi ông nhường danh hiệu Vua Disco thị trấn Chương Khê cho khác . Mở tiệm xong, ông lâu lắm nhảy.

 

Nếu để ông Biên Tiểu Vũ đang đường đến đây, chắc ông sợ đến ngất xỉu hoặc thu dọn quần áo chạy sang nhà bác cả ngủ, bác cả đuổi bằng chổi về việc.

 

Chuyện ông cũng từng .

 

Ngày việc bận rộn trôi qua nhanh chóng.

 

Đào Đào thu dọn cặp sách, đầu hỏi Úc Loan, đang từ từ xếp những cây bút chì cùng hướng hộp bút: "Khoai Môn, trời tối quá, hôm nay chắc chạy bộ , lát về thẳng nhà nhé."

 

Hôm nay lớp Olympic, là ngày Úc Loan thể thong thả thu dọn tẩy và bút chì.

 

"Vâng chị." Úc Loan chăm chú những cây bút chì Trung Hoa trong hộp, lượt xoay mặt logo vàng về cùng một hướng, và cùng một góc độ.

 

Đào Đào thường thấy thương cho những cây bút chì " nghiêm" trong hộp bút của Úc Loan. Cậu còn dán băng keo hai mặt đáy hộp bút để cố định từng cây bút, khỏi xê dịch.

 

Ngay cả tẩy của cũng quy tắc. Đào Đào thấy thu bút chì xong, còn cẩn thận đặt cục tẩy tên "Tiểu Hoàng" ngăn của hộp bút, và đắp cho "Tiểu Hoàng" một góc giấy vệ sinh chăn.

 

Khác với bút chì, Úc Loan một sở thích đặc biệt với tẩy.

 

Mỗi cục tẩy đều hiệu.

 

Từ năm lớp hai đến giờ, từ Tiểu Hoàng 1 đến hơn ba mươi.

 

Cậu còn dùng bút bi vẽ hai con mắt hạt đậu cho mỗi cục tẩy. Mỗi tẩy, đều cẩn thận, tránh tẩy mắt tẩy, cho đến khi cục tẩy một cái đầu tròn trịa.

 

Khi tẩy chỉ còn một nửa, sắp tẩy mắt, sẽ dùng nữa, mà cất cục tẩy mài tròn đó "Nhà hưu trí của tẩy".

 

Cậu một chiếc hộp bánh quy Crown, chính là nơi chứa những cục tẩy nghỉ hưu.

 

Ba năm qua, tích cả một hộp "Tiểu Hoàng".

 

Cục tẩy đang "ngủ" trong hộp bút hôm nay, chắc là... Đào Đào cố nhớ , Tiểu Hoàng 33.

 

Điều Đào Đào buồn bất lực nhất là, Hoàng Vĩ Kiệt mượn Tiểu Hoàng 31 của , dùng xong trả ngay. Đến giờ chơi sang đòi thì tẩy cánh mà bay.

 

Hoàng Vĩ Kiệt cũng chẳng nhớ vứt ở , cùng Úc Loan tìm khắp cả một giờ chơi mà thấy. Đào Đào cũng giúp tìm, vẫn .

 

Úc Loan lúc đó vẫn còn tật bấm tay, căng thẳng đến nỗi hai tay cứ bấm , đầy những vết móng tay, chặn bàn Hoàng Vĩ Kiệt chịu nhúc nhích, vẻ mặt đầy bất an.

 

Hoàng Vĩ Kiệt coi đó là chuyện gì lớn. Chẳng qua là một cục tẩy rẻ tiền mà thôi. Úc Loan sắp đến nơi, cũng hết cách, đành gãi đầu : "Tớ cửa hàng nhỏ mua một cái đền cho nhé."

 

"Không cần." Mua cũng Tiểu Hoàng 31. Úc Loan lắc đầu, thêm một lúc, thất vọng về chỗ, đến cả giờ toán cũng chẳng tinh thần, bàn tưởng niệm Tiểu Hoàng khuất.

 

Sau đó, khi trực nhật, Úc Loan phát hiện Tiểu Hoàng 31 đang trong đống chổi và hốt rác. Tiểu Hoàng 31 dính đầy rác bẩn thỉu.

 

Úc Loan lau lau mãi vẫn sạch, đành cho "Tiểu Hoàng" nghỉ hưu sớm.

 

Thế là trong hộp bánh quy của thêm một cục tẩy bẩn với cái đầu tròn. Đối với , điều đó như sự sụp đổ của một góc trật tự. Cậu bỏ nó , lấy , bỏ , lấy , lặp lặp bao nhiêu . Cuối cùng, vẫn nhăn nhó bỏ nó , xếp theo hiệu.

 

Nếu , nó sẽ nhà, và điều đáng sợ nhất là sẽ thiếu một hiệu. Đối với , đó là sự sụp đổ của trật tự. Cậu ôm hộp bánh quy, thở một lúc lâu, cuối cùng quyết định chấp nhận sự đặc biệt của Tiểu Hoàng 31.

 

Từ đó, bao giờ cho Hoàng Vĩ Kiệt mượn tẩy nữa.

 

Sau chuyện đó, mỗi thấy đắp chăn cho Tiểu Hoàng bao nhiêu đó, Đào Đào đều .

 

Mười phút , Úc Loan cuối cùng cũng thu dọn xong đồ dùng học tập. Sách vở trong cặp sắp xếp theo thứ tự Tiếng Việt, Toán, Tiếng Anh, Đạo đức, Mỹ thuật, Âm nhạc. Hộp bút lúc nào cũng để ở túi thứ hai. Túi đựng dây nhảy, túi bên trái đựng ô, túi bên đựng bình nước.

 

Trời càng lúc càng tối, mây đen tụ , sấm ầm ầm trong mây, gió nổi lên. Đào Đào và Úc Loan vội chạy về nhà.

 

Dự báo thời tiết một cơn bão sớm, nhưng chỉ cấp 13-14. Đào Quảng Chí còn vui mừng: "Tuyệt! Mưa to gió lớn, sẽ mát mẻ hơn!"

 

Dĩ nhiên, cũng vì ngày mưa khách ít, ông thể ghế xích đu cả ngày.

 

Hôm nay đúng như ông mong đợi, chạy khỏi cổng trường, mưa đổ xuống.

 

Những hạt mưa to rơi xuống đất, đ.á.n.h dấu những chấm tròn sẫm màu mặt đường xi măng đang nóng hổi. Chẳng mấy chốc, những chấm tròn đó lan rộng, kết thành mảng, bốc lên mùi mưa bụi nóng ẩm, khó tả mà quen thuộc.

 

Mưa mùa hè hình như rơi xuống là nóng, còn mùi xi măng ẩm ướt.

 

Chẳng mấy chốc, mưa thành từng sợi dày đặc.

 

Khi hai đứa chạy qua cây đa cổ thụ cổng trường, một cơn gió bỗng thổi tới, những chùm rễ cây đa bay tán loạn. Đào Đào và Úc Loan tuy mang ô, nhưng loại gió mưa to thế , ô cũng chẳng ích gì, còn gió lật ngược, chi bằng chạy nhanh hơn.

 

Hai đứa đành tạm thời co rúm cửa một tiệm vé đóng cửa.

 

Mái hiên cửa hẹp, hai đứa sát , lưng dựa sát cánh cửa cuốn. Mưa càng lúc càng to, trong ánh mắt đờ đẫn của Đào Đào và Úc Loan, cả con phố chìm trong một màu xám trắng, đến cả biển hiệu của tiệm đối diện cũng rõ. Trên đường, nước mưa nhanh chóng tụ thành những dòng chảy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-35-banh-bong-lan-ruoc-sieu-ngon.html.]

Nhiều phố cũng hốt hoảng tìm chỗ trú. Đào Đào và Úc Loan , đành đợi.

 

Áo đồng phục ngắn tay của Đào Đào ướt, lộ một chút dây áo lót bên trong. Cô cúi , vội vàng vén mái tóc đuôi ngựa rối tung , che .

 

Đó là chiếc áo lót mà dì Úc mua cho cô.

 

Dù cô bắt đầu phát triển, khi cao lên, cân nặng tăng nhiều, cao 1m5 mà chỉ nặng hơn 30kg, gầy như bộ xương, nhưng dì Úc vẫn âm thầm chuẩn cho cô từ sớm.

 

Lệ Lệ phát triển cô, lẽ dì Úc Cô La ?

 

chuyện đối với Đào Đào một ý nghĩa khác.

 

Đào Quảng Chí là một bố , nhưng ông nhiều điều về con gái cũng chẳng . Kiếp , đến tận lớp sáu, Đào Đào mới tự phát hiện khi mặc áo ngắn tay, n.g.ự.c bắt đầu chút đường nét, chạy nhảy cũng thấy khó chịu. Cô ngại ngần hỏi Nhiêu Lệ Lệ, tan học tự mua một chiếc áo lót.

 

Lúc đó, cửa hàng bách hóa, lòng cô đầy hổ, thấy chủ tiệm là đàn ông, vờ vịt qua, . Từ đầu phố sang cuối phố , vài , mãi đến khi bà chủ ngoài, cô mới dám .

 

Cái cảm giác bối rối, lo lắng, hổ và bất an ngày mua áo lót đó, cô vẫn còn nhớ mãi.

 

Lần , cô trải qua điều đó nữa. Dì Úc chẳng gì, sáng cô dậy thấy hai chiếc áo lót giặt sạch, phơi khô và gấp gọn đầu giường, cô hiểu.

 

Đào Đào đang mải nghĩ về chuyện đó thì mặt đưa một bàn tay cầm áo. Cô sang, Úc Loan lấy từ cặp sách một chiếc áo đồng phục ngắn tay sạch sẽ, đưa cho cô.

 

Từ Hoàng Vĩ Kiệt mang sách truyện tranh đến trường, ăn cơm , đến nỗi văng thức ăn đầy n.g.ự.c áo Úc Loan, tập thói quen mang theo một bộ quần áo dự phòng mỗi ngày.

 

"Chị." Cậu vụng về động tác khoác áo lên vai.

 

"Cảm ơn nhé." Đào Đào đỏ mặt, nhận lấy. Hành động nhỏ của cô nãy thấy.

 

Úc Loan , ngước trời mưa.

 

Đào Đào khoác áo , định thò tay hứng xem mưa còn to , định bụng nếu nhỏ bớt sẽ lao về.

 

"Chị ơi, chị tính vận tốc rơi của mưa ?"

 

Đào Đào: "..."

 

Đây là thứ cô nên ?

 

"Hạt mưa càng to, vận tốc rơi càng nhanh. cô La bảo, dù là mưa nhỏ, tốc độ rơi cũng nhanh hơn tốc độ chạy của chúng . Nên dù chạy nhanh thế nào cũng thể vượt qua mưa." Úc Loan .

 

Ồ, thì lao nữa.

 

Đào Đào gượng gãi đầu: "... Các em học đến mức ?"

 

Tuy cô ngày nào cũng theo học Olympic, nhưng trời chứng giám, cô học đến .

 

Úc Loan lắc đầu: "Không . Hôm mưa, em ngắm trời suốt mười mấy phút, cô La tức giận, hỏi em đang gì."

 

Đào Đào : "Cô La yêu ghét em nhỉ."

 

Nói đến đó, cô chợt nhớ : "Em sắp thi ?"

 

Úc Loan gật đầu.

 

Úc Loan và Trương Gia Minh lẽ là năm cuối cùng tham gia kỳ thi Olympic toán tiểu học. Cả hai đều kẹt ở vòng loại và vòng thành phố ba năm nay, năm nay đều hy vọng đột phá.

 

Dĩ nhiên, chuyện chẳng liên quan gì đến Đào Đào. Tuy nhiên, cô là " giám hộ" chuyên trách của Khoai Môn.

 

Đào Đào vỗ vai : "Năm nay cũng cố gắng nhé!"

 

Úc Loan thực thích lên thành phố thi lắm. Mỗi năm thi ở một trường khác . Rời khỏi môi trường quen thuộc, cả thế giới đối với đều trở nên méo mó. Cậu chỉ thể dựa chị.

 

từ năm ngoái thi, dù chị cùng, tối vẫn ở cùng phòng với Trương Gia Minh. Mẹ và chị cũng bảo, thể mãi là trẻ con, lớn lên.

 

Cậu cũng lớn lên. Lớn lên sẽ cao hơn, khỏe hơn, sẽ bảo vệ chị.

 

ghét xa chị.

 

Có cách nào lớn lên xa chị ? Cậu đăm chiêu suy nghĩ, lặng lẽ áp sát, gục đầu lên vai Đào Đào.

 

"Á, Khoai Môn, nóng quá..." Đào Đào đang định đẩy thì bỗng nhiên, cách đó xa, một cô gái hai mươi tuổi đeo ba lô, tay cầm một chiếc ô gió thổi ngược lên trời, "aaaa" hét lao mái hiên nơi Đào Đào và Úc Loan đang trú mưa.

 

Hai chị em sững , vội nhường chỗ cho cô .

 

Cô gái ướt sũng, cả ba lô cũng đang nhỏ nước. Cô cúi đổ nước khỏi giày thể thao. Trên cổ cô treo một tấm thẻ công chức nhỏ, đung đưa mặt Đào Đào.

 

Đào Đào vô tình liếc , thấy tên cô .

 

Tòa soạn "Ẩm thực mỗi ngày".

 

Biên tập viên thực tập, Biên Tiểu Vũ.

 

Biên Tiểu Vũ vẫy mái tóc ướt sang một bên, xỏ đôi giày ướt sũng . Ngẩng đầu lên, cô thấy hai đứa trẻ tiểu học bên cạnh đang há hốc mồm . Cô vẫn phong thái, dường như chẳng bận tâm đến việc ướt, trái còn hào hứng rút một tờ rơi mưa nhàu nát, hỏi Đào Đào và Úc Loan:

 

"Nào, các em nhỏ, các em Tiệm bánh mì phố Nam ?"

 

Đào Đào và Úc Loan đồng loạt cúi , ngẩn , ngước .

 

Biên Tiểu Vũ lập tức nở một nụ thật hiền từ để lấy lòng tin.

 

Dù bây giờ cô trông t.h.ả.m hại như một bà già sói.

 

Không còn đỡ, xong, Úc Loan sợ đến dựng tóc gáy, vội kéo tay Đào Đào lùi , dũng cảm mặt chị: "Chúng cháu, , chuyện với lạ."

 

Biên Tiểu Vũ gãi đầu, trời ơi, dọa trẻ con .

 

Cô gấp tờ rơi ướt nhũn , định bỏ túi thì Đào Đào nhịn , thò đầu hỏi: "Chị ơi, chị định đến tiệm bánh mua bánh ?"

 

Biên Tiểu Vũ đầm đìa nước, vặn áo vui vẻ :

 

"Không ! Chị đến để bài đấy!"

 

Giai đoạn năm 2000 là thập kỷ vàng của báo chí in ấn. Trong bối cảnh kinh tế phát triển nhanh, công nghệ in ấn nâng cấp và chi phí giảm mạnh, dân nhiều tiền hơn, nhu cầu về văn hóa cũng tăng cao. Thập kỷ trở thành thập kỷ sách của dân.

 

Đặc biệt là những năm đầu thiên niên kỷ, khi internet phổ cập.

 

Tạp chí và báo chí sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến dư luận, cũng là kênh quảng cáo chính ngoài tivi.

 

Đào Đào cũng ngờ gặp một biên tập viên ngoài đời, còn đến bài về tiệm bánh nhà cô!

 

Bánh nhà cô nổi tiếng đến thế ? Có khó tin.

 

Hơn nữa, cô hình như từng thấy tạp chí "Ẩm thực mỗi ngày" ở các sạp báo trong thị trấn.

 

Không là lừa đảo chứ... Trọng sinh từ thời đại cảnh sát khu phố thường xuyên tuyên truyền phòng chống lừa đảo, cô cảnh giác.

 

Cô đảo mắt, gì thêm, chỉ chỉ đường: "Đi thẳng về phía , qua một con đường, xuống dốc một đoạn, rẽ con ngõ thứ hai là đến."

 

Biên Tiểu Vũ về phía Nam, chỉ về phía , xác nhận: "Phía ?"

 

Đào Đào gật đầu.

 

Biên Tiểu Vũ tươi: "Cảm ơn các em nhé!"

 

Vậy thì cô sẽ theo con phố đó tìm một nhà nghỉ, tắm rửa quần áo !

 

Nghĩ , cô bất chấp lao mưa lớn.

 

cũng ướt sũng, ướt thêm một nữa cũng chẳng , coi như mưa hát, cũng hiếm dịp. Biên Tiểu Vũ lạc quan nghĩ, may mà cô thực tế, kinh nghiệm với thời tiết khó ưa . Đồ đạc trong ba lô như áo quần, máy ghi âm, máy ảnh, phim, sổ tay, bút mực đều bọc trong túi chống thấm.

 

Nhìn bóng lưng Biên Tiểu Vũ "oa a a a" vui vẻ biến mất trong màn mưa, Đào Đào thấy cô chắc kẻ lừa đảo. Ừm... kẻ lừa đảo thường trông chững chạc hơn.

 

Cô và Úc Loan tưởng đợi đến khi mưa tạnh mới về . cô biên tập viên trẻ rời lâu, dì Úc lái xe máy vượt qua những vũng nước, tới đón họ.

 

"Nhanh lên!" Dì Úc khoác chiếc áo mưa màu nâu đỏ rộng thùng thình, vẫy gọi hai đứa.

 

Đào Đào và Úc Loan vội chui áo mưa. Ba chen chúc ôm , Đào Đào ở giữa, Úc Loan ở . Dì Úc gần như cả lên bình xăng để nhường chỗ cho hai đứa.

 

"Để ý chân nhé, đừng để kẹt bánh." Dì Úc vặn ga, chiếc xe máy rẽ một cách điêu luyện, "Dì đoán hai đứa đang kẹt giữa đường. Dì Hứa còn đòi đội mưa mang ô đến, dì nghĩ các con ô , mưa to thế ô chả tác dụng, dì liền chạy đón."

 

Đào Đào và Úc Loan núp trong áo mưa ẩm ướt, chẳng thấy gì, chỉ thấy vài đôi chân lộ và mặt đường ẩm ướt lùi dần về .

 

Úc Loan mở to mắt, dù trong áo mưa chẳng thấy gì, vẫn ngước khắp nơi, vòng tay ôm chặt eo chị. Trước mặt chị là , ba cùng núp trong chiếc áo mưa kín mít. Thế giới nhỏ bé trong áo mưa , mũi ngửi thấy mùi phấn thơm Ba Tước Tước của , và mùi nước hoa muỗi gáy chị. Bỗng nhiên, thấy vô cùng vui sướng.

 

Cậu từ bé hề sợ những chỗ kín. Ngược , gầm giường, gầm bàn, gầm cầu thang đều là những nơi trốn khi sợ hãi.

 

Khi thế giới bên ngoài quá ồn ào, thường trốn đó.

 

Bóng tối, đôi khi là sự an với .

 

Cậu vui đến mức những ngón tay cứ động đậy ngừng, Đào Đào ngứa. Cô nhiều chỗ ngứa, nách, bụng, lưng, chạm cũng sẽ mắc . Đang xe, , cô đành đập tay : "Đừng cù chị, Khoai Môn, ngứa quá."

 

Chị đến mắt cong thành vầng trăng khuyết. Úc Loan vốn cù nữa, giờ càng cù thêm.

 

Cậu thích đôi mắt trăng khuyết của chị.

 

"Ái ái, Khoai Môn!" Đào Đào ngừng.

 

Úc Loan càng cù thấy ghiền. Dì Úc thấy phía như hai con sâu róm đang nhúc nhích, vội hét: "Hai đứa đừng nghịch, đang xe đấy, ngã bây giờ. Sắp đến , ngoan ."

 

Trường gần nhà, Úc Loan chỉ thấy đầy hai phút đến nơi, tiếc thật. Xe dừng, Đào Đào chen xuống . Đợi xuống theo, mặt cô véo một cái.

 

"Lớn đấy, dám cù lét cả chị!" Đào Đào bóp mặt như bóp đất sét, "Lần còn chọc chị, chị cù em, cù suốt một tiếng nghỉ!"

 

Úc Loan mặt méo xệch, gật đầu: "Chị quá."

 

"Gọi chị cũng vô ích!"

 

"Vâng chị."

 

Lại dùng "chị" như dấu chấm câu cho cô. Lúc là "chị ", lúc là "chị ơi", Nhiêu Lệ Lệ thường với cô: "Trời ơi, em sến quá ."

 

Đào Đào bóp , vỗ nhẹ lên đầu : "Đi thôi, tắm nước nóng ."

 

Dì Úc dựng xe : " đúng, dù ướt nhiều, cũng tắm nước nóng . Một lát là cơm ăn."

 

Mưa to, tiệm cũng vắng khách. Đào Đào lên lầu tiếng Đào Quảng Chí xào rau hát trong bếp, lắc đầu.

 

Thấy trời mưa mà ông vui thế.

 

Nếu cô biên tập Biên Tiểu Vũ đó kẻ lừa đảo, thì bố cô chắc nổi nữa.

 

Tuy nhiên, mãi đến khi mưa tạnh, Đào Đào và Úc Loan ăn cơm tối, lên lầu bài tập xong, chuẩn sang nhà Lệ Lệ chơi trò chơi điện tử, vị biên tập viên đó vẫn xuất hiện. Ăn cơm, cô vẫn thường xuyên ngoài, Đào Quảng Chí thắc mắc: "Con vươn cổ dài thế gì? Con đợi ai ?"

 

Đào Đào trừ, vội cắm mặt ăn cơm.

 

định chuyện với Đào Quảng Chí , sợ ông chạy mất.

 

Huống hồ, bánh nhà cô cũng qua thử thách, món nào cũng ngon từ nguyên liệu thật. Bếp luôn sạch sẽ, nhà cô còn phân loại rác nữa. Làm bánh mở tiệm, mỗi ngày tiêu thụ một lượng lớn nguyên liệu, thùng carton và chai lọ ít. Đào Quảng Chí cũng tiết kiệm, đập dẹp tất cả, chất một cái giỏ lớn ở đầu ngõ, để Đào Đào và Úc Loan đạp xe bán phế liệu.

 

Đào Đào cũng tích cực với chuyện , vì tiền bán phế liệu sẽ thành tiền têu vặt của cô và Khoai Môn.

 

Vậy nên cô chẳng sợ bất ngờ đến thăm, cũng chẳng chuẩn che giấu.

 

Có câu thế nào nhỉ?

 

Nhà cô hàng thật giá thật!

Loading...