THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 36: Những muộn phiền tuổi mới lớn

Cập nhật lúc: 2026-06-24 07:30:32
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cơn mưa rào mùa hạ tạnh, cái nóng oi ả của buổi chiều cuốn trôi sạch, những vũng nước đọng mặt đất làn gió mát thổi lên những gợn sóng dịu dàng. Màn đêm mờ ảo, ẩm ướt, đó mới thực sự là khoảnh khắc thư nhàn. Trong tiệm chẳng khách, bác Trịnh và Hứa Tú Liên về , Đào Quảng Chí ngả ghế trông tiệm với vẻ mãn nguyện. Đào Đào cùng Trương Gia Minh sang nhà Lệ Lệ tụ tập, ba đứa rủ chơi Super Mario, quyết tâm tối nay leo lên bảng xếp hạng quán quân.

 

Úc Loan, vốn chỉ chơi mỗi trò xếp hình khối, đắn đo mất mười phút mới quyết định sẽ cùng dì Úc dẫn Vịt Quay Giòn đến trạm thú y , mới xem chị chơi game.

 

Phần lớn vịt nuôi đến sáu mươi ngày là thể xuất chuồng, vịt xiêm hơn nửa năm tuổi coi là vịt già. Vịt Quay Giòn thế mà hơn ba tuổi. Dạo nó ăn nhiều quá tích tụ, hai ngày vệ sinh.

 

Đây bệnh gì lớn. Ngày xưa nhà dì Úc cũng từng nuôi vịt, chỉ cần đến trạm thú y xin ít men vi sinh cho gia súc, dùng bơm kim tiêm bỏ kim bơm miệng cho nó uống là .

 

Trạm thú y ở cuối con phố tiếp theo, cách trạm y tế thị trấn xa. Dì Úc đặc biệt cho Úc Loan một đôi ủng cao su màu vàng và quần đùi, để thể cầm ô, tha hồ nhảy những vũng nước chơi.

 

Úc Loan dắt Vịt Quay Giòn, cố tình chọn những vũng nước để . Mỗi bước chân đều phát tiếng bẹp bẹp, càng càng nhảy, cả và con vịt đều trở nên vui vẻ hơn.

 

Hai con bộ mười phút thì đến cửa trạm y tế, vặn gặp thầy Lạc Gia Vinh với vẻ mặt đầy hân hoan. Thầy đang ôm đầy đồ đạc, băng qua đường.

 

Nhìn một cái là dì Úc đoán : "Thầy Lạc, vợ thầy sinh ?"

 

"Sinh sinh ! Sinh một cô con gái bụ bẫm!" Thầy Lạc mừng đến nỗi đang ở bên đường đáp thật to, nụ toe toét tận mang tai. Thầy bước nhanh , vui đến gãi đầu mà tay, đành để nụ cứ thế nở mãi, "Sáng nay sinh , bố vợ cũng đến, liền xuống mua ít đồ. Trước đó chuẩn nhiều thế mà ngờ vẫn còn thiếu."

 

"Chúc mừng thầy nhé, thầy đúng là phúc, một cô con gái." Dì Úc vốn ăn khéo léo, thúc cùi chỏ Úc Loan, "Gọi thầy giáo , chúc mừng."

 

Úc Loan đang cầm dây dắt vịt, ngơ ngác chắp tay vái: "Chúc mừng thầy ạ."

 

"Cảm ơn cảm ơn nhé." Thầy Lạc tươi, nhưng khi thấy Úc Loan, thầy chợt nhớ một chuyện, đang phân vân nên với dì Úc . Úc Loan đang ở đây... Vẻ do dự chớm hiện khuôn mặt thầy lập tức dì Úc phát hiện. Bà mỉm : "Thầy Lạc cứ thẳng , Úc Loan sớm muộn gì cũng hiểu."

 

Bà đại khái là chuyện gì.

 

Trước đó, nhờ cô y tá Từ giúp bà liên lạc với bác sĩ Lý ở khoa thần kinh huyện. Bà hỏi ông nhiều vấn đề. Bác sĩ Lý những đứa trẻ như Úc Loan thể hiểu là đường dẫn truyền thần kinh của chúng khác với bình thường. Việc che giấu và bao bọc quá mức là cách can thiệp lành mạnh, mà còn thể phản tác dụng, khiến càng thêm khép kín.

 

"Bộ não con tính dẻo. Đôi khi dù sẽ suy sụp, cũng kế hoạch kích thích , kích thích sự phát triển thần kinh của , thì mới hy vọng từ từ học cách hiểu . Chúng gọi đây là liệu pháp tiếp xúc." Bác sĩ Lý giải thích cặn kẽ với dì Úc qua điện thoại, "Nếu chị thể dự đoán bé sẽ biến động cảm xúc về chuyện , thì hãy chuẩn tinh thần, và kích thích trong điều kiện an phương án, như mới thể thúc đẩy sự tái tạo thích ứng của đường dẫn thần kinh, cũng như dần dần xây dựng khả năng chịu đựng."

 

"Các bậc phụ như chị xuất sắc , thể giúp một đứa trẻ như điều chỉnh đến mức giao tiếp bằng ngôn ngữ hàng ngày, thể thẳng mắt khác. Bây giờ việc giúp đỡ hòa nhập xã hội cũng đừng mất niềm tin, hãy tiếp tục."

 

Dì Úc mà thấy hổ thẹn. Khả năng ngôn ngữ của Úc Loan tiến bộ nhiều là nhờ Đào Đào. Sau khi Úc Loan mắc chứng tự kỷ, bà nhiều đêm dài thức trắng, nhớ từng chi tiết lúc còn nhỏ. Càng nghĩ càng thấy những dấu hiệu thực rõ ràng. Bà tự trách từng đắm chìm trong cuộc hôn nhân đầu đầy tủi nhục, chỉ nghĩ cách sống sót ách bà chồng, mà hề phát hiện .

 

Đến nhà họ Đào, bà dồn tâm sức việc buôn bán tiệm bánh. Bà tự tay gây dựng một thành quả, kinh doanh thật . Mấy năm nay, chính Đào Đào nắm tay Úc Loan dẫn dắt lớn lên.

 

Trước đây Úc Loan chuyện với ai, thường vì ba lý do: hoặc là thấy, hoặc là thấy nhưng đáp , hoặc là đang ghép hình, bài, xếp bút chì gián đoạn. Dù là lý do nào, Đào Đào thường một trong hai cách: hoặc vỗ một cái đầu , hoặc đá một cái m.ô.n.g , : "Nói ." Úc Loan cứ thế mà học cách đáp .

 

Ban đầu cũng lặng lẽ một , dám chơi cùng các bạn, hoặc thà tự ngẩn ngơ, thu trong thế giới riêng. Cũng chính Đào Đào lôi .

 

Nhảy dây thì bắt dây, đá bóng thì bắt giữ gôn, trốn tìm thì bắt tìm , bắt cá thì bắt chặn nước, hái xoài thì chịu trận xoài đập đầu nhặt khắp nơi... Về Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh cũng cách đối phó với Úc Loan. Đại khái là cứ hỏi cho lệ: "Úc Loan, đá bóng ?" Cậu trả lời hoặc lắc đầu cũng chẳng , cứ gian một cái, lôi thẳng .

 

... bà thể để Úc Loan kéo chân Đào Đào nữa.

 

Thầy Lạc thấy quyết tâm của dì Úc, bèn thẳng thắn : "Chuyện về kỳ thi tuyển thẳng đây, cô còn nhớ chứ? Kiến thức nền tảng của Đào Đào về Ngữ văn và Toán đều vững, tiếng Anh bây giờ cũng học . Lần kiểm tra em , cả đều đạt điểm tuyệt đối. Thật sự quá giỏi, tự học đến mức , cũng ngạc nhiên. Vì , nghiêng về việc cho em thi thẳng trường trực thuộc thành phố. Em đủ năng lực. À, giáo viên chủ nhiệm lớp 2 , thầy cũng sẽ giới thiệu Trương Gia Minh thi, Đào Đào học còn bạn nữa đấy."

 

Mỗi năm trường tiểu học trung tâm thị trấn Chương Khê đều một vài học sinh thi đỗ trường trực thuộc thành phố. Theo tình hình những năm , nhà trường thường giới thiệu những học sinh top 5 khối. Đào Đào và Trương Gia Minh đều đáp ứng đủ điều kiện.

 

"Kỳ thi tuyển thẳng của trường trực thuộc thường diễn đầu tháng 6, sớm hơn kỳ thi nghiệp tiểu học hai tuần. tháng 4 đăng ký, nên Tết Nguyên đán là chuẩn hồ sơ ngay. Tính còn đến một năm nữa . Hai cũng nên chuẩn sớm cho Đào Đào, tìm tất cả những giấy khen mấy năm nay , càng nhiều càng ."

 

Vì môn Ngữ văn của Úc Loan quá kém, khả năng đỗ là thấp, nên thầy Lạc nhắc đến.

 

Dì Úc mà gật đầu lia lịa: "Vâng , cảm ơn thầy, về sẽ bảo bố cháu cùng tìm."

 

Úc Loan vốn lớn chuyện. thấy tên Đào Đào, liền ngẩn ngẩng đầu lên, lắng đến khi câu chuyện kết thúc, mặt trắng bệch. Cậu lập tức sang nắm c.h.ặ.t t.a.y dì Úc: "Chị ?"

 

Bàn tay nắm chặt cổ tay bà lạnh ngắt. Dì Úc đôi mắt đầy sợ hãi tột cùng của con trai, nhưng vẫn cố giữ giọng bình thản: "Đi thi. Chị học giỏi, thể lên thành phố học."

 

Ngay cả Úc Loan cũng hiểu . Mẹ cũng , chỉ một chị .

 

Chị sắp !

 

Cậu há miệng, thốt nên lời. chỉ trong chốc lát, cả bắt đầu run lên, đôi mắt hoảng loạn qua giữa dì Úc và thầy Lạc. Cuối cùng, đôi mắt ngấn lệ, ngước , khẽ khàng van xin: "Chị ạ?"

 

"Đừng ạ?"

 

"Mẹ ơi, chị đừng ạ?"

 

Dì Úc đôi mắt đầy nước mắt của . Cậu sợ đến mức sắp kiềm chế nổi bản , nhưng vì năm đó khi chia lớp lóc om sòm, đó hứa với Đào Đào sẽ như nữa, nên lý trí đang tan vỡ của vẫn cố chống phản ứng sinh lý của cơ thể, cố kiềm chế để gào giữa đường.

 

Úc Loan đôi mắt đặc biệt, trong veo, tròng đen to tròn. Dì Úc , suýt chút nữa nỡ, nhưng vẫn xổm xuống, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt mắt : "Úc Loan , tất cả chúng đều sẽ lớn lên. Con sẽ lớn, chị cũng . Sau chị sẽ việc của riêng . Chị chỉ học cấp hai, còn học cấp ba, đại học nữa, còn , lập gia đình. Con thể mãi cái đuôi của chị , con hiểu ?"

 

"Không hiểu!" Úc Loan lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt từng giọt lăn dài, còn là tiếng nấc nghẹn ngào, mà trở nên chói tai, "Đi cùng chị, , cùng chị!"

 

Úc Loan ít khi la hét. Trước đây khi bắt nạt, ném đá đến chảy m.á.u đầu, cũng chỉ lặng lẽ xuống thành tiếng. Cậu chỉ thực sự suy sụp mới như . dì Úc thể khác. Nói thẳng , Úc Loan là trách nhiệm của một bà, của Đào Quảng Chí và Đào Đào.

 

chung huyết thống, tình cảm dành cho Đào Đào như . Bà thể kéo chân họ .

 

"Úc Loan, con thể . Môn Ngữ văn của con ." Dì Úc cố giữ giọng điềm tĩnh, "Mẹ sẽ rõ cho con, con chấp nhận. Nếu con chấp nhận , sẽ đưa con ."

 

chuẩn cho phương án nhất. Mấy năm nay, bà đều để dành tiền lương của . Nếu Úc Loan thể khá lên trong môi trường gia đình, bà sẽ cho nghỉ học, đưa lên thành phố Tân Thành để chữa bệnh. Nếu liên lạc với cả và chị dâu, lẽ bà sẽ c.ắ.n răng sang Hồng Kông. Nghe y tế ở đó phát triển như nước ngoài, còn nhiều bệnh viện Anh và bác sĩ Tây giỏi.

 

"Không ! Không !" Úc Loan chịu nổi nữa. Cậu ôm chặt Vịt Quay Giòn, đến khản cả giọng, tiếng bắt đầu trở nên khàn đục. Nước mắt chẳng thấy gì, nhưng vẫn cố hết sức kéo tay dì Úc: "Về nhà! Về nhà! Mẹ về nhà!"

 

Cậu sợ hãi, sợ sẽ đưa ngay bây giờ. Cậu về bên chị.

 

Ngay cả thầy Lạc cũng Úc Loan thể kiềm chế nữa. Thầy là chuyện, mới bố, lòng thầy cũng xót xa cho Úc Loan. Thầy còn cứng rắn như dì Úc cứng rắn, vội bổ sung một câu: "Úc Loan, đừng đừng , con thầy . Trường trực thuộc ngoài kỳ thi tuyển thẳng, còn một đợt tuyển sinh đặc cách cho học sinh năng khiếu. Nếu con thể đạt giải cấp tỉnh môn Olympic khi nghiệp, dù điểm Ngữ văn xuất sắc, cũng cơ hội tuyển thẳng. Đến lúc đó con sẽ học cùng với chị!"

 

Nghe câu , động tác kéo tay của Úc Loan chợt dừng , ngẩng đầu lên.

 

Nước mắt vẫn còn tuôn gương mặt, nhưng vẻ mặt dịu . Cậu cúi đầu, thì thầm lẩm bẩm: "Thi đấu, đạt giải, học cùng chị..."

 

Trời ơi! Thầy Lạc đấy! Dì Úc chống trán thở dài, bất lực ngước thầy Lạc.

 

Nói câu , chẳng nhượng bộ Úc Loan nữa ?

 

Thầy Lạc ngượng ngùng gãi đầu. Vừa , thầy cũng hỏng việc. Thầy cho Úc Loan một hy vọng mong manh mới, nhưng thực giải quyết vấn đề gốc rễ, chỉ là tạm thời gác vấn đề mà thôi.

 

Đạt giải cấp tỉnh... khó bao nhiêu!

 

Úc Loan từ lớp 2 đến lớp 5 đều tham gia dự thi, nhưng đến giờ vẫn cơ hội đặt chân đến thành phố tỉnh. Cậu vất vả từ một thị trấn nhỏ vươn lên, thứ hạng mỗi năm cũng đều tăng, nhưng... ở đời , những đứa trẻ tài năng vẫn còn quá nhiều.

 

"Không , thầy Lạc. Thầy thực sự , cảm ơn thầy," Dì Úc nhanh chóng lấy bình tĩnh, giọng trở nên vững vàng. Mấy năm qua, bà dần luyện những tuyệt vọng, " sẽ về chuyện với con. Thầy cũng , ít nhất trong thời gian , tâm trạng con sẽ bình tĩnh hơn, thể lọt lời hơn. Biết việc chuyện sẽ đạt hiệu quả hơn."

 

Thầy Lạc cũng thở dài, đưa tay xoa đầu Úc Loan, vẫn còn đang lặng lẽ rơi nước mắt: "Cố lên nhé."

 

Thầy còn lên chăm sóc vợ và con gái, nên tạm biệt dì Úc .

 

Chờ thầy Lạc cổng trạm y tế, dì Úc mới xổm xuống, đỡ cả Úc Loan đối diện với . Bà thẳng đứa con trai đang đầm đìa nước mắt, mũi và mắt đều đỏ hoe, từng câu một:

 

"Úc Loan, con còn nhớ câu chuyện chim én bay về phương Nam trong sách giáo khoa ? Chim én bé nhỏ như , thể bay qua lục địa và đại dương, bay ba vạn cây , bay tới tận châu Phi. Chị con cũng giống như chim én , con sẽ bay càng ngày càng cao, càng ngày càng xa. Chúng thể nắm chặt đôi cánh của chim én, cho nó bay."

 

"Làm ơn. Nếu gặp chú Đào và chị Đào Đào, lẽ chúng vẫn còn đang chật vật kiếm sống. Nên... Úc Loan , đôi khi chia tay cũng điều . Con sẽ thấy đau khổ, thấy quen, con thể . xong, lau nước mắt vẫn đối mặt. Con học cách nhẫn nại và chờ đợi, nhẫn nại trong chia tay, chờ đợi trong gặp gỡ. Con ?" Dì Úc thực đặt nhiều hy vọng việc Úc Loan thể đạt giải cấp tỉnh , bà cũng đặt hy vọng đó. Nếu kết quả cuối cùng như ý, sẽ càng đáng thương hơn.

 

Bà hy vọng thể nhân cơ hội , để học cách đối mặt với sự chia tách.

 

May mắn , Úc Loan khi xong gì, nhưng đường đến trạm thú y, cũng còn lóc nữa.

 

Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y , thỉnh thoảng thấy tiếng vỗ cánh, liền dừng ngước những chú chim bay ngang bầu trời. Con chim nào bay qua đầu cũng chim én, nhưng vẫn cứ ngơ ngác theo, cho đến khi con chim bay khuất, cho đến khi một giọt nước mắt kìm nổi lăn dài khóe mắt.

 

Những điều , đều hiểu.

 

Cậu là Khoai Môn, chị rõ ràng là Nho, biến thành chim én.

 

Ý dường như là lớn lên là một quy tắc tất yếu của con , tại lớn lên nhẫn nhịn và xa cách với chị?

 

Dì Úc nhiều như bỏ công. ... Úc Loan rời mắt, đưa tay lau mạnh lên mặt. Xa cách với chị cũng là một quy tắc ? Vậy mới tuân theo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-36-nhung-muon-phien-tuoi-moi-lon.html.]

Cậu thực chỉ hiểu một câu.

 

Cậu thể cầu xin chị đừng , đuổi theo chị, như sẽ còn xa cách nữa.

 

Cùng lúc đó.

 

Biên Tiểu Vũ đang đường đến tiệm bánh mì phố Nam.

 

Buổi chiều, cô tìm một nhà nghỉ nhỏ ven đường thoải mái tắm nước nóng, bộ quần áo sạch sẽ, lấy cuốn sổ phỏng vấn kẻ ô vuông và bút máy Hero , một dàn ý phỏng vấn trong phòng, luyện tập mấy câu hỏi quan trọng. Thấy trời về chiều, mưa cũng tạnh, cô đeo máy ảnh lên cổ, bước ngoài.

 

Hoàng hôn thị trấn nhỏ, nước ẩm ướt mưa, đèn đường mờ ảo. phố xá hề vắng vẻ, mấy đứa trẻ nghịch ngợm dép lê nhảy vũng nước, các cụ già phe phẩy quạt dạo thong thả, cũng nhiều thanh niên phóng xe máy vù vụt qua. Không giống với một thị trấn nông thôn trong trí tưởng tượng của cô.

 

Theo chỉ đường của đứa trẻ nhỏ lúc nãy, Biên Tiểu Vũ nhanh chóng tìm thấy tiệm bánh trong con ngõ nhỏ. Mặt tiền của tiệm bánh sát mặt đường, còn kẹp giữa mấy tiệm kim khí và tiệm giày. Sao chọn mở ở đây nhỉ? Biên Tiểu Vũ khảo sát nhiều cửa hàng, đây là vị trí tệ nhất.

 

đúng là, ăn phát đạt, còn phát đạt .

 

Điều đáng ngạc nhiên nhất là, tiệm bánh giống hình dung của cô về một cửa hàng nhỏ cũ kỹ trong thị trấn, trông như mới mở, chẳng dấu vết thời gian. Tấm biển hiệu hộp đèn khổng lồ đang tỏa sáng trong màn đêm, bầu trời tạnh mưa, tất cả đều trông mới mẻ và rực rỡ.

 

Cô còn thấy tiệm bánh trang trí , một cửa kính cùng một tủ trưng bày kính, tổng thể rộng rãi sáng sủa, thể thấy bộ tiệm bánh từ bên ngoài.

 

Cửa hàng vẫn là tông màu trắng kem và tím nhạt chủ đạo, ấm áp và thanh nhã. Hôm nay tuy mưa, nhưng bên trong lẫn bên ngoài tiệm bánh đều sạch sẽ. Cửa đặt một thùng ô lớn, cửa cũng lót một tấm t.h.ả.m chống trượt bằng nhựa lớn, gạch hoa màu trong tiệm cũng lau chùi sạch sẽ.

 

Chưa bước , Biên Tiểu Vũ ngạc nhiên hai .

 

Sự hứng thú của cô càng tăng cao. Cô từ xa chụp một bức ảnh cảnh cửa hàng, hào hứng đẩy cửa bước .

 

Trên cửa kính treo một chiếc chuông gió khá hồn nhiên. Biên Tiểu Vũ đẩy cửa, chuông phát những tiếng va chạm leng keng. Cô ngước , đó là những chùm chuông gió xâu từ những lọ thủy tinh nhỏ hình hoa oải hương. Bên trong vài lọ đựng giấy gói kẹo, vài lọ đựng những ngôi giấy xếp từ ống hút nhựa, một đựng những mẩu giấy nhỏ cuộn tròn.

 

Chuông gió tuy reo, Đào Quảng Chí đang quầy tính tiền nhưng như chẳng thấy.

 

Những bức tranh trang trí tường cũng là những bức tranh trẻ con đầy ngây thơ, đóng trong khung gỗ tự nhiên treo lộn xộn tường. Biên Tiểu Vũ bất ngờ cảm nhận một chút khí nghệ thuật.

 

Có lẽ vì mới mưa xong, trời tối, nên trong tiệm chẳng một khách hàng nào. hình như nhân viên hoặc chủ tiệm cũng mặt? Cô ngay cửa quanh, mơ hồ thấy tiếng radio nhỏ. Trong tiệm rốt cuộc ?

 

Biên Tiểu Vũ ngạc nhiên gọi: "Có ai ạ?"

 

Một lúc lâu , quầy tính tiền mới chậm rãi giơ lên một bàn tay, chậm rãi đáp: "Có đây ạ."

 

Cô sững , bước gần, vươn cổ cúi xuống .

 

"Cô mua gì thì tự dạo xem. Bánh còn chỉ mấy cái đó thôi, còn bán hết ." Một đàn ông trung niên đang ghế xích đu, mặc áo cộc tay và quần đùi, n.g.ự.c đặt một chiếc radio, đang vắt chân, nhắm mắt ngân nga một bài hát.

 

Nghe vẻ cũng ý định tiếp khách.

 

Người lạ thật... Cô thử hỏi một câu: "Chào , là chủ tiệm bánh ạ? là Biên Tiểu Vũ, biên tập viên thực tập của tạp chí 'Ẩm thực mỗi ngày' ở thành phố Quế Giang. phỏng vấn..."

 

Người đàn ông thư thái đang bỗng mở bừng mắt, bật dậy: "Cô cô là ai?"

 

" là biên tập viên của tạp chí 'Ẩm thực mỗi ngày'. Lần đặc biệt từ Quế Giang đến đây, chỉ để phỏng vấn chủ tiệm bánh . một bài chuyên đề về bánh mì đăng tạp chí của chúng . Đây là thẻ nhân viên của ."

 

Đào Quảng Chí Biên Tiểu Vũ từ xuống , thấy cổ cô đeo máy ảnh và thẻ nhân viên, vẻ giả... Sao tự dưng biên tập viên đến ? Còn đến từ tận Quế Giang nữa? Tuy từng đến tạp chí , nhưng nếu thực sự đăng lên, chẳng sẽ nhiều ? Vậy chẳng thêm nhiều bánh hơn?

 

Ông căng thẳng nuốt nước bọt, chẳng kịp hỏi lý do, vội giả lả vẫy tay: "Ha ha chào cô chào cô, chủ tiệm , ông ở nhà, ở bên cạnh, chỉ trông tiệm hộ thôi."

 

"Hả? Vậy ông bao giờ mới về ạ?"

 

"Ông ... ông ..."

 

Đào Quảng Chí hỏi đến vã cả mồ hôi, ấp úng mãi, bỗng linh cơ một thoáng, thở dài thườn thượt, dùng mu bàn tay lau mắt, đau thương bịt mặt: "Hầy... hầy... ông sẽ bao giờ trở nữa! Cô phỏng vấn khác !"

 

"???"

 

Biên Tiểu Vũ sững sờ.

 

Người đàn ông trung niên đó đau buồn gật đầu, còn nhiệt tình chỉ ngoài đường, đề nghị: "Cô xa như đến đây, tay mà về cũng uổng. Đã đến , chi bằng cô sang phố bên cạnh phỏng vấn ông chủ Phó của tiệm Khai Tâm . Ông béo ú, trông phúc, sống thọ, phỏng vấn mấy cũng ."

 

Biên Tiểu Vũ: "..."

 

Càng càng kỳ quái.

 

Bị đàn ông kỳ lạ cho bối rối, cô đầu quanh. Trong tủ kính của tiệm chỉ còn vài cái bánh bao nhỏ hạn sử dụng dài hơn và vài túi bánh mì sandwich. Phía hầu hết các nhãn đều trống, đặc biệt là những tầng ghi bánh tart Bồ Đào Nha, bánh cuộn da hổ khoai môn, burger, bánh bông lan ruốc đều bán sạch.

 

đồng hồ, mới chỉ tám giờ tối, mà bán trống đến .

 

Hôm nay còn mưa nửa ngày nữa.

 

Có vẻ việc buôn bán của tiệm khá.

 

Cô thầm nghĩ, liếc khu chế biến bức tường kính cũng dọn dẹp sạch sẽ. Cô vẫn tin, tiệm trông mới sửa sang, rõ ràng vẫn đang hoạt động kinh doanh bình thường.

 

Biên Tiểu Vũ sang đàn ông trung niên, thử hỏi một câu: "Bánh của tiệm chắc ngon lắm nhỉ? Mới tám giờ bán sạch thế ..."

 

"Không , bán trống là vì sắp phá sản . Đồ trong tiệm đều khó ăn! Nguyên liệu dùng cũng tệ lắm. Ối giời, cô đừng mua, ai mua là kẻ ngốc. Bánh cũng tươi, mua từ bên ngoài về bán , cho sức khỏe ." Người đàn ông đó như đinh đóng cột.

 

Biên Tiểu Vũ: "..."

 

Nếu ăn bánh bông lan ruốc , chắc cô tin.

 

Người vấn đề. Biên Tiểu Vũ nghi ngờ, cô quanh tiệm một nữa, nghĩ, thôi về . Trong tiệm bánh cũng bán hết, thể chụp tư liệu gì.

 

Đành sáng mai .

 

Biên Tiểu Vũ liếc đàn ông đó, : "Vâng, nhé."

 

"Ờ ờ, cô nhanh ." Nghe cô từ bỏ, đôi mắt đàn ông kỳ lạ lập tức sáng rực, nhiệt tình tiễn cô tận cửa, còn bảo cô nhanh kẻo mưa rơi.

 

Biên Tiểu Vũ bó tay, trở về nhà nghỉ, ghi chép những gì thấy và tìm hiểu hôm nay sổ, nghĩ mấy câu hỏi mới, nhưng vẫn cảm thấy cam tâm. Sáng hôm , tầm 8 rưỡi, cô trả phòng, đeo ba lô, đến Tiệm bánh mì phố Nam một nữa.

 

Lần trong tiệm nhiều . Các loại bánh bày đầy đủ. Học sinh dậy sớm, các cụ già chợ, nhân viên văn phòng vội vàng, xếp hàng dài cửa.

 

Quả nhiên khác với lời đàn ông . Nếu đồ khó ăn thế thì nhiều xếp hàng thế ? Cô nhướng mày, bước đến cuối hàng, tò mò bắt chuyện với một khách hàng phía : "Chào , phiền một chút, ngoài tỉnh đến chơi. Xin hỏi bánh ở tiệm ngon lắm ạ? Sao đông thế ?"

 

Người cô chính là Vương Thái Hoa. Vương Thái Hoa vốn còn đang buồn ngủ, đầu thấy một đôi mắt trong veo như , vẻ là sinh viên đại học đầu đến, cô bỗng tỉnh táo hẳn, hăng hái kể một tràng dài.

 

Từ bánh tart Bồ Đào Nha đến burger, sữa ngon thế nào, cô kể một lèo. Đến lượt Biên Tiểu Vũ, cô bước , theo thứ tự mà Vương Thái Hoa nhiệt tình giới thiệu, bảo nhân viên lấy cho cô một hộp bánh tart Bồ Đào Nha.

 

ăn bánh tart Bồ Đào Nha vài , KFC bán. cái giọng của Vương Thái Hoa thì vẻ bánh tart của tiệm mới là bánh tart ngon nhất thiên hạ. Thế thì cô vẫn thử.

 

Sau đó, cô gộp một cuộn bánh cuộn Thụy Sĩ nhiều vị.

 

"Vị khoai môn trứng muối nhất định ăn, thật đấy, ăn sẽ hối hận cả đời. Rồi vị xoài xanh , cũng siêu ngon. Cô lấy thêm vị hạt dẻ hồng , vị bánh quy muối biển, vị socola hạt dẻ giòn, thế là đủ một cuộn . Về cho tủ lạnh, cuộn nào cô cũng sẽ thích. Tin ."

 

Vương Thái Hoa cô, tự mua hai cái burger, một cốc sương sa hoa quả, lấy hai hộp bánh bông lan ruốc, vẫn quên ngoảnh chỉ dẫn cho Biên Tiểu Vũ.

 

Biên Tiểu Vũ cũng vội với nhân viên: "Làm theo lời chị , gộp cho một cuộn."

 

"Về burger, ngoài burger đùi gà cay truyền thống, còn hai vị mới cô nhất định thử. Một là burger heo băm sốt kiểu Thái, còn một là burger bò hai tầng phô mai chảy béo ngậy thịt xông khói. Thịt bò ở đây ăn thực sự quá ngon, đặc biệt mềm, hề mùi hôi, ăn kèm với thịt xông khói hun khói vị than, đúng là vô địch thiên hạ." Vương Thái Hoa tự kể đến suýt chảy nước miếng.

 

Biên Tiểu Vũ cũng thấy đói. May mà cô đến với cái bụng đói, ăn sáng. Cô lập tức với cô nhân viên cao lớn : "Mấy vị burger đó đều cho một cái, cảm ơn."

 

"Cuối cùng là bánh bông lan ruốc, cô nhất định nếm thử. Lần đầu đến đúng lúc tiệm hàng mới, cô thật là may mắn! Đây là hàng mới lên mấy hôm , cực kỳ cực kỳ ngon, do Tiệm bánh mì phố Nam tự sáng tạo, chỗ khác ăn . đặc biệt thích vị rong biển, nhưng khuyên cô nên lấy cả hai vị vài cái, nhất mua một lúc hai hộp, bánh đến chiều sẽ bán sạch."

 

Vương Thái Hoa là kinh nghiệm, còn khẽ với Biên Tiểu Vũ: "Ông chủ Đào, tay nghề , chỉ là lười. Anh kỳ lạ lắm, hình như sinh thù với tiền, mỗi ngày đủ bán, thế mà chịu thêm. Cô thử nghĩ xem..."

 

Biên Tiểu Vũ tò mò hỏi: "Ông chủ? Ông ... còn sống chứ?"

 

Câu hỏi ngược Vương Thái Hoa ngẩn : "Tất nhiên là còn sống ! Cái tính hễ cơ hội là lười biếng, tự cho nghỉ đóng cửa chơi, ai sống hơn ông chứ?"

 

 

Loading...