THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 37: Bánh mì lên tạp chí
Cập nhật lúc: 2026-06-24 07:30:34
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Biên Tiểu Vũ thốt lên một tiếng "Ồ" dài, đảo mắt, hỏi: "Vậy ông chủ Đào chừng hơn ba mươi tuổi, cao ráo, béo gầy, tay chân vạm vỡ, da trắng, lông mày một nốt ruồi đen ạ?"
"Ừ đúng đấy. Ồi, chẳng ông ở ?" Vương Thái Hoa kiễng chân về phía quầy tính tiền. Quả nhiên hôm nay quầy tính tiền, Đào Quảng Chí đang lười biếng đó. Trên bàn dài bên cạnh quầy, những khay đựng bánh xếp thành một hàng dài. Chắc bà chủ bếp hối hả nấu sữa, mới để ông giúp đỡ một tay.
Biên Tiểu Vũ nãy xếp khá , phía mấy con trai cao lớn che mất tầm . Bây giờ theo tay Vương Thái Hoa, cô quả nhiên thấy đàn ông trung niên hôm qua bậy đang ỉu xìu quầy thu tiền.
Ra là ông chủ đấy ? Biên Tiểu Vũ c.ắ.n răng, đúng như chị gái phía , đúng là kỳ lạ.
Vậy cô càng hứng thú phỏng vấn! Người càng kỳ thì càng giá trị phỏng vấn... Biên Tiểu Vũ thầm quyết tâm, tiệm thu hút sự chú ý của cô, nhất định phỏng vấn !
Dòng xếp hàng dần di chuyển về phía , cuối cùng cũng đến lượt Vương Thái Hoa.
Thấy Đào Quảng Chí ngáp thao tác máy tính tiền, cô nhịn cằn nhằn: "Ông chủ Đào, ông chậm quá đấy."
"Y tá Vương, chị dậy sớm nhỉ." Đào Quảng Chí liếc qua, lạnh nhạt đáp, lạnh nhạt thu hồi tầm mắt, "Mấy hôm nay dậy từ 5 giờ sáng bánh, mệt như thây ma, đương nhiên là chậm. Tổng cộng 36,6 tệ."
"Nhanh nhanh, đừng quên đóng dấu cho đấy, ông quên mất!"
Vương Thái Hoa chuẩn sẵn tiền lẻ, đưa cả thẻ tích điểm cho ông. Chờ Đào Quảng Chí chậm rãi đóng dấu xong, cô mới xách túi bánh vội vã chạy về trạm y tế. Hỏng hỏng , nãy cô chỉ mải chuyện với cô gái đeo máy ảnh, giờ sắp trễ mất!
"Ông chủ Đào, gặp ." Biên Tiểu Vũ nửa miệng, đẩy khay tiến lên một bước. Cô mua nhiều đến nỗi một khay đủ, dùng đến hai khay.
"Ừm cô ..." Đào Quảng Chí thấy cô, cũng lộ vẻ mặt lúng túng và chút tuyệt vọng. Ông cúi hai khay đầy ắp cô đẩy tới, còn hỏi thêm: "Mấy thứ hạn sử dụng ngắn lắm, ăn hết bỏ tủ lạnh. Cô lấy bớt một ít ? Không thì ăn hết phí tiền."
Ông chủ nào cũng mong khách mua thêm, đây là đầu cô gặp một ông chủ khuyên khách mua ít. nghĩ đến hôm qua ông từ chối phỏng vấn, còn ám chỉ c.h.ế.t, cô thấy buồn bất lực, cương quyết đáp: " mua nhiêu đó thôi."
"Vâng." Đào Quảng Chí còn vẻ thất vọng hơn, ỉu xìu tính tiền.
Nhân lúc ông thao tác máy tính tiền, Biên Tiểu Vũ thấy vẻ mặt ông hề giả, bèn tò mò hỏi: "Tại ông khách mua nhiều ạ? Mua nhiều thì thu nhập nhiều, chẳng hơn ?"
Đào Quảng Chí xong khóe miệng co giật. Mua nhiều thì bán nhiều, bán nhiều thì nhiều, nhiều thì mệt c.h.ế.t. Bây giờ ông dậy từ 5 giờ sáng bánh , bận hơn nữa chẳng lẽ thức trắng đêm... Có gì ? dì Úc đang ở bếp nấu sữa, ông dám bậy, đành gượng: "Sợ các cô ăn hết lãng phí, ai kiếm tiền cũng vất vả mà."
Biên Tiểu Vũ bĩu môi.
Vì thêm vài câu, ông tính tiền quên mất, đành tính từ đầu. Tăng Đại Hoa, xếp Biên Tiểu Vũ, chịu nổi nữa. Anh và Đào Quảng Chí cũng là quen cũ, bèn chống tay lên quầy trêu ông: "Quảng Chí , ông bớt lo chuyện tụi . Tụi mua bao nhiêu thì mua. Việc cấp bách bây giờ của ông là tính tiền nhanh cho , sắp trễ giờ lên lớp ."
"Tổng cộng 132 tệ." Đào Quảng Chí tính tiền xong, còn liếc Tăng Đại Hoa một cái, nghĩ thầm, cái giáo viên thể d.ụ.c suốt ngày trẹo chân cảm cúm , trễ tiết gì chứ, giờ thể d.ụ.c bao bao giờ tiết đầu?
Nhờ hôm nay đông khách, ông mới ngại vạch trần mặt .
giờ cao điểm, chắc cũng thời gian nhận phỏng vấn. Biên Tiểu Vũ thanh toán xong, xách hai túi bánh lớn bước ngoài. Đến cửa, cô ngoảnh , chụp vội một bức ảnh Đào Quảng Chí quầy với hàng khách xếp hàng dài.
Bản ông chủ lẽ sẽ là điểm khó của cuộc phỏng vấn , vì những lời ông mà tin. Cô nghĩ cách đẩy cuộc phỏng vấn tiếp tục... Biên Tiểu Vũ nghĩ, , còn bánh mì nữa.
Một lát nữa cô sẽ nếm thử kỹ. Nếu hương vị của những chiếc bánh mua đều đặc biệt ngon, cô linh cảm bài phóng sự chuyên đề nhất định sẽ nhiều điểm nhấn.
Thị trấn hẻo lánh, ông chủ kỳ lạ, bánh mì ngon.
Kết hợp quả là bất ngờ thú vị.
Hôm nay mưa, thời tiết cũng . Cô xa, tìm một bệ đá nhỏ đối diện tiệm bánh xuống, chuẩn lượt lấy bánh trong túi ni lông nếm thử.
Cô ăn bánh bông lan ruốc . Dù thấy hai hộp bánh vẫn khỏi nuốt nước bọt, nhưng cô chỉ mở hộp, nâng chúng lên, chụp một bức ảnh cận cảnh với tấm biển tiệm bánh phía .
Sau đó, tất cả các loại burger, bánh cuộn da hổ cũng cô chụp ảnh tư liệu , mới bắt đầu thưởng thức.
Cô ăn sáng, món đầu tiên nếm thử là burger bò hai tầng phô mai chảy thịt xông khói mà Vương Thái Hoa giới thiệu. Ngay từ cái tên dài ngoằng thấy burger chắc chắn nhiều nguyên liệu. Từng lớp xếp chồng, dày đến nỗi một tay Biên Tiểu Vũ thể cầm nổi, dùng cả hai tay bưng lên ăn.
Cắn một miếng, phô mai ấm nóng bỗng chảy suýt tràn xuống cằm, cô vội thè lưỡi l.i.ế.m . Miếng tiếp theo, cô c.ắ.n trúng miếng thịt bò. Thịt bò chiên mềm ngọt nhiều nước, lưỡi cô vẫn còn dính phô mai đặc quánh, nước thịt hòa quyện với phô mai, ăn ngon quá!
Cô vội vàng c.ắ.n miếng tiếp theo, c.ắ.n trúng thịt xông khói. Thịt xông khói vẫn còn nóng, viền ngoài chiên cháy, c.ắ.n xuống mỡ béo tung , ăn kèm với thịt bò, thật là sự kết hợp hảo.
Ngoài thịt, burger còn một lát xà lách và một lát cà chua. Rau củ cân bằng vị ngấy của thịt và bánh, nhưng lấn át. Ăn hết một cái, cái bụng rỗng của Biên Tiểu Vũ lấp đầy bởi chiếc burger nóng hổi và nhiều nguyên liệu . Cô lập tức thấy tiếc, giá mà ăn cái khác !
Burger nguyên liệu quá nhiều, cô no quá.
Cô hóa đơn, burger giá 13 tệ, khá đắt, còn đắt hơn KFC trong thành phố một chút. quả thực đây là đầu cô ăn một chiếc burger nhiều tầng lớp và hương vị như .
Biên Tiểu Vũ nghỉ một lát, thấy bụng vẻ tiêu hóa một chút, mới bắt đầu ăn tiếp.
Vị chị gái gì nhỉ? Bánh cuộn da hổ khoai môn, ăn sẽ hối hận cả đời.
Vậy ăn cái đó !
Biên Tiểu Vũ ăn trải cuốn sổ lên đầu gối, ghi cảm nhận ẩm thực mỗi miếng. Ăn đến thể nhét thêm nữa, vẫn còn một đống.
May mà khi ăn hết burger, mỗi loại cô chỉ lấy một cái, ăn vài miếng gói . Chỗ ăn hết thể để trưa và tối ăn tiếp!
Khi thưởng thức hết tất cả, cô thở một thật dài.
Không chỉ vì no, mà còn vì thật may mắn, cuối cùng cũng tìm một tiệm bánh ngon đến ! Và tiệm chắc chắn các tòa soạn khác phát hiện, cô là đầu tiên!
Cô gấp cuốn sổ dậy, thấy ông chủ tiệm lén lút tủ kính trộm. Thấy cô dậy, ông định chạy, nhưng một phụ nữ xinh mềm mại tóm cổ áo kéo .
Trong tiệm khách cũng vãn, Biên Tiểu Vũ nhân cơ hội xông ngay .
Dì Úc phát hiện Đào Quảng Chí cả buổi sáng nay vẻ bất an. Khi Biên Tiểu Vũ xông bảo đến phỏng vấn, bà chợt hiểu , một tay giữ chặt Đào Quảng Chí định trốn, mặt bà nở nụ tươi tắn: "Mời mời !"
Nhờ dì Úc, cuộc phỏng vấn diễn suôn sẻ.
Ông chủ Đào sợ vợ, cứ bậy là bà chủ xinh giẫm cho một cái thật đau. Về ông chuyện mới bình thường hơn.
Biên Tiểu Vũ còn chụp ảnh bác Trịnh, dì Úc và Đào Quảng Chí, mỗi góc đáng yêu trong tiệm cũng bỏ qua, ngay cả chùm chuông gió thủ công cửa cũng chụp một tấm. Thế mà hai cuộn phim cô mang theo dùng hết.
Dì Úc vui quá, ngờ tạp chí chủ động đến xin phỏng vấn!
Bà luôn nghĩ tạp chí và báo chí như , ngày xưa phỏng vấn đăng báo đều là những quan trọng.
Nếu đăng tạp chí, bà nhất định sẽ mua cuốn tạp chí đó về, đưa bài báo đến công ty quảng cáo phóng to, đóng khung lớn treo trong tiệm.
Thấy Biên Tiểu Vũ đang chụp những chi tiết trong tiệm, bà theo , tươi giới thiệu: "Chuông gió và mấy bức tranh trang trí tường, đều là hai đứa trẻ tự , tự vẽ. Tiếc là chúng học , thì cũng lên tạp chí."
Trong quá trình phỏng vấn, Biên Tiểu Vũ cũng phát hiện đây là một gia đình tái hợp ấm áp. Ông chủ Đào tuy đặc biệt miễn cưỡng nhận phỏng vấn, khi về bản luôn vắn tắt, bảo chẳng gì để . khi nhắc đến con gái, ông trở nên nhiều. Theo lời ông, tất cả những chiếc bánh ngon trong tiệm đều nhờ những ý tưởng kỳ diệu của con gái mới đời. Và tiệm bánh quản lý như , đều là công của bà chủ. Dường như thứ đều liên quan gì đến ông.
Ông , bà chủ xinh bên cạnh lắc đầu: "Không . Người vất vả nhất trong tiệm là . Ngày nào cũng dậy sớm thức khuya bánh là , tụi thực vất vả như thế."
ông với Biên Tiểu Vũ vẫn là: "Đều nhờ con gái và vợ thôi."
"Còn cả Úc Loan nữa, cũng thể thiếu sự giúp đỡ của thằng bé. Đào Đào , chính thằng bé nghĩ cách gửi bánh qua xe khách. Nhờ lời đề nghị của thằng bé, Phương mới trở thành khách hàng trung thành của tiệm."
Đó là câu mà ông thường trong suốt buổi phỏng vấn.
"Tiệm bánh là tâm huyết của cả nhà . Vì cô cần phỏng vấn , chẳng gì để , chỉ là một bánh bình thường thôi." Đào Quảng Chí nhún vai kết luận.
Kết thúc phỏng vấn, Biên Tiểu Vũ thỏa mãn xách chỗ bánh còn thừa rời .
Vừa lên xe khách đường dài, cô thấy mạch tư duy tuôn trào.
Cô nghĩ, bài báo cô nhất định sẽ .
Kể từ khi nữ biên tập viên Biên Tiểu Vũ rời khỏi thị trấn Chương Khê, dì Úc bắt đầu chờ đợi. Tuy Biên Tiểu Vũ cũng với bà, một bài báo đăng tạp chí qua nhiều vòng kiểm duyệt. Nếu may biên tập chính bác bỏ, thì cô uổng công. Hơn nữa, vì bài các biên tập viên nộp lên hàng tháng nhiều, cũng sẽ xếp nào, nên bà đừng nên hy vọng quá nhiều.
" cháu nhất định sẽ cố gắng hết sức để thật . Nếu thực sự đăng, cháu sẽ gọi điện và gửi tạp chí mẫu đến cho dì!" Biên Tiểu Vũ khi lấy một tấm danh trong tiệm.
Vì cô là biên tập viên thực tập, điện thoại di động, cũng danh riêng, nên đành điện thoại cố định và địa chỉ của tòa soạn để dì Úc liên lạc.
Dì Úc cất tờ giấy nhỏ đó như một bảo vật, thỉnh thoảng lấy xem, nhưng kể toáng lên khoe, vì lỡ như Biên Tiểu Vũ , đăng thì ?
Đào Quảng Chí càng .
Mấy tháng , dì Úc vẫn nhận cuộc gọi nào từ Biên Tiểu Vũ.
Bà bèn đoán, lẽ thực sự chọn. Nghe tạp chí "Ẩm thực mỗi ngày" là một tạp chí bán chạy ở thành phố Quế Giang, in ấn đẽ, màu, mỗi cuốn giá 20 tệ! Chủ yếu phát hành ở các sạp báo, hiệu sách Tân Hoa ở các thành phố lớn, thị trấn Chương Khê nhập hàng.
Bà dần dần bỏ chuyện đó xuống, còn thường xuyên lấy tờ giấy nhỏ xem nữa. Vì đăng, dì Úc cũng với hai đứa trẻ, kẻo Đào Đào cũng thất vọng như bà.
Dì Úc luôn cảm giác lạ rằng Đào Đào giống bà, đều đặc biệt coi trọng tiệm bánh của gia đình.
Thoắt cái tháng 10. Đào Đào và Úc Loan lên lớp 6 một tháng. Hai đứa vẫn gia đình từng phỏng vấn, vẫn học hành học đều đặn.
Thành phố Quế Giang, tòa soạn tạp chí "Ẩm thực mỗi ngày".
Biên Tiểu Vũ vui mừng nhảy dựng lên.
Cô nghiệp thuận lợi tháng 7, và cũng ngoài dự đoán nhận công việc tại tòa soạn.
Bài báo về ẩm thực Tiệm bánh mì phố Nam cô khi nghiệp biên tập chính đ.á.n.h giá cao. Hôm đó quả thực cô ăn vui, cũng suôn sẻ, công đoạn duyệt bài thông qua bộ. Cuối cùng, đến cả biên tập chính cũng hấp dẫn, đẩy kính lên trêu: "Bài báo của cô đăng lên, chắc chắn sẽ thư bạn phàn nàn vì xem tạp chí chúng mà thèm ăn, bảo béo cả lên."
Biên Tiểu Vũ mà , trong lòng thực sự cảm giác thành tựu.
Cũng vì bài báo chất lượng , biên tập chính chọn đăng ngay, mà xếp tháng 11. Tháng 9-11 giới xuất bản công nhận là mùa phát hành cao điểm, tháng 11 càng là đỉnh cao của ngành.
Biên Tiểu Vũ cũng sẵn sàng chờ đợi thêm vài tháng. Lên tháng 11 càng ! Đăng trong mùa cao điểm, hiệu quả tiếp cận và lan tỏa của bài báo cũng hơn. Đối với ngòi bút của cô, đó cũng là một sự công nhận.
Vì thế, khi bài báo cuối cùng cũng đăng, Biên Tiểu Vũ cầm tạp chí mẫu định gọi điện báo tin vui cho tiệm bánh, thì vô cùng ngượng ngùng phát hiện, lâu quá , tấm danh của tiệm bánh cánh mà bay!
Cô linh cơ một thoáng, lật sổ điện thoại gọi cho Trần Tinh Tinh, thi đỗ trường tiểu học Thực nghiệm thành phố Thuợng Hải. đáng thất vọng là, điện thoại cô chép đó cũng sai, gọi là tồn tại.
Biên Tiểu Vũ tin, đăng nhập phòng chat lâu dùng.
Dù chỉ mới bốn năm tháng, nhưng thế giới dường như khác biệt.
QQ 2000 mắt!
Giờ đây, những phòng chat web chậm chạp và định đó còn thịnh hành. Mọi đều đăng ký một tài khoản QQ gồm năm chữ . Biên Tiểu Vũ cũng . Cô còn đang bận rộn với nghiệp và lách. Mấy tháng nay, cô theo biên tập chính phỏng vấn thực tế vài tiệm già đời ở các tỉnh khác, cũng lâu mấy phòng chat .
Quả nhiên, một vòng các phòng chat, chỉ thấy lác đác vài online, thấy Cô Đằng Cô Độc.
Cô thở dài một tiếng, đành dựa theo địa chỉ đại khái nhớ mang máng, hình như là phố Thắng Lợi thị trấn Chương Khê... cô quên nhà, nhưng ghi tên Tiệm bánh mì phố Nam, chắc bưu tá sẽ tìm thấy nhỉ?
Biên Tiểu Vũ gói cuốn tạp chí mẫu , chuẩn tan bưu điện gửi .
Thành phố Thuợng Hải, Trần Tinh Tinh gác điện thoại, cũng chút bâng khuâng trong căn phòng trọ nhỏ và em gái Trần Tuyết Tuyết cùng thuê. Cuộc gọi của Biên Tiểu Vũ gợi cho cô nhớ đến các bạn nhỏ ở trường tiểu học thị trấn Chương Khê, và những chiếc bánh bông lan ruốc tụi nhỏ tặng cô. Haizz, thật là hoài niệm.
Cô cũng trải qua một mùa nghiệp đầy bộn bề, dồn hết sức mới thi đỗ vị trí giáo viên Ngữ văn ở trường . Trường Thực nghiệm thành phố Tân Thành là một trường tiểu học cực kỳ . Mọi đều vui mừng cho cô, cô cũng tự hào về bản . thực sự quá mệt mỏi, kỳ thi cô ngủ một giấc thật dài mới hồi phục .
Khoảng thời gian đó áp lực thật sự lớn.
Trần Tinh Tinh chiều nay tiết, một cuộc gọi của Biên Tiểu Vũ gợi bao kỷ niệm. Cô chẳng còn tâm trí để soạn giáo án, giường yên lặng một một lát. Rõ ràng mới nghiệp vài tháng, cô bắt đầu hoài niệm tuổi thanh xuân? Lạ thật, ngày học rõ ràng cũng bao nhiêu phiền muộn, giờ nghĩ thấy tất cả đều đẽ.
Trường Thực nghiệm lịch học dày, áp lực giảng dạy cũng lớn. Trần Tinh Tinh gối tay thở dài, tiếc là thời gian thị trấn Chương Khê thăm những đứa trẻ và ăn bánh mì.
Đến tối, Trần Tuyết Tuyết tăng ca về, Trần Tinh Tinh vẫn còn ườn đó như một xác c.h.ế.t.
"... Cả nước nhiều xe tải lạnh. Công nghệ chủ đạo hiện tại là đóng gói khí điều chỉnh. Lợi thế lớn nhất của công ty chúng là công nghệ tinh xảo hơn đóng gói khí truyền thống, chi phí chỉ bằng 60% công nghệ truyền thống. Không chỉ thể tối ưu hóa tỷ lệ khí cho từng loại bánh, chúng còn phát triển công nghệ màng thoáng khí, duy trì sự định của khí bên trong bao bì, đảm bảo bánh tươi ngon trong 7-10 ngày. Giám đốc Vương, ông thể xem xét kỹ... Vâng , chờ phản hồi của ông."
Cô gác điện thoại, đá nhẹ bắp chân chị đang thõng xuống mép giường: "Sao thế chị?"
Trần Tinh Tinh úp mặt gối, giọng buồn bã: "Chị dạo."
"Đi ."
"Chị về thị trấn Chương Khê."
"Đi ."
" chị thời gian."
"Trùng hợp thế, em cũng ."
"Tuyết Tuyết, Tết Nguyên đán em cùng chị nhé!"
" em Tết Nguyên đán, em còn bận, mỗi tháng em mở rộng năm khách hàng mới mới đạt chỉ tiêu." Trần Tuyết Tuyết cũng mệt mỏi ngã xuống giường, kéo dài giọng than thở, "Khổ ... "
Sau khi nghiệp, ngành học "lạnh" của cô khó thi công chức, những vị trí phù hợp chẳng mấy, còn thê t.h.ả.m hơn cả thi đại học. Một vị trí hàng trăm tranh giành, mà thấy tuyệt vọng. Cô đành cho một công ty cơ khí công nghệ thực phẩm. Lương tuy khá nhưng áp lực hề nhỏ.
"Ừm?" Trần Tinh Tinh bật dậy, mắt sáng lên, "Vậy lúc đó em càng cùng chị. Thị trấn Chương Khê khách hàng của em đấy, thật đấy!"
\*\*
Đại học Quế Giang.
Trần Tinh Tinh một đàn em khóa tên là Cổ Lạc Thiên, đang hối hả bước về ký túc xá.
Cậu là một dân chơi lướt web. Ứng dụng chat QQ hình chú chim cánh cụt mới chính thức mắt bao lâu, lập hai nhóm chat trăm : "Nhóm cựu sinh viên Đại học Quế Giang khóa 99 giao lưu" và "Nhóm gợi ý quán ăn vặt quanh Đại học Quế Giang". Mỗi ngày đều bốn năm chục hoạt động rôm rả, sôi nổi.
Cổ Lạc Thiên móc chiếc điện thoại Nokia đắt tiền , truy cập phiên bản WAP web để dùng QQ di động. Dù lúc ứng dụng QQ cài điện thoại, nhưng phiên bản QQ di động web thể dùng các chức năng chat cơ bản. Đi đường, nhịn ngó nghiêng.
Vừa xem, bấm thấy hỏi:
"Tớ nổi bọt xíu nào! Các bạn QQ mến, tớ là dân báo chí đây. Có ai mua mới của tạp chí 'Ẩm thực mỗi ngày' ? Nghe bài của chị khóa đăng đấy! Ai mua thì chia sẻ với, xin đó!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-37-banh-mi-len-tap-chi.html.]
Cổ Lạc Thiên liếc cuốn tạp chí in màu vẫn còn nguyên màng bọc ni lông tay. Tạp chí mỗi sạp báo chỉ nhập vài cuốn, bán nhanh, chạy mấy sạp mới mua . Cậu thuần thục dùng một tay bấm phím ảo, gửi một dòng: "Tớ , lát tiệm in scan xong tớ gửi lên nhóm."
"Ồ, thật á! Cảm ơn quản trị!"
Cậu liền rẽ sang tiệm in ấn ký túc xá, loay hoay gần nửa tiếng, cuối cùng cũng tải bài báo đó lên.
Cổ Lạc Thiên tự còn , chỉ lướt qua khi scan, nhưng liền cuốn hút tiếp.
【Tiệm bánh mì phố Nam, một tiệm bánh huyền thoại ẩn trong núi biển】
Đọc một mạch say sưa, còn ngắm kỹ cả những bức ảnh minh họa bánh mì mắt trong bài, nuốt bao nhiêu nước bọt, thì mới phát hiện trong nhóm sôi sục từ lâu.
★Vòng tròn ngọt ngào♀: Cuối bài chẳng điện thoại gì thế! Làm tớ thèm c.h.ế.t , lăn lộn đòi bánh! ≧≦
Chuông gió: Địa chỉ thì đấy! Trong bài nhắc một câu, ở thành phố Giác Phố bên cạnh, chỉ xa một tí thôi~:)
Mèo tham ăn: Tớ gọi 114 ngay! Xem moi điện thoại tiệm !
Cá biển: Bài chị quá ! Tớ xong chảy nước miếng đầy bàn, thèm đến mức bấu tay!
Ớt nổi điên: Tiệm trang trí quá, giống tiệm bánh trong thị trấn tí nào. Treo chuông gió, treo tranh vẽ tay của trẻ con, trông nghệ thuật, các thấy ?
Chuông gió: Xa thì xa, nhưng thị trấn Chương Khê ở thành phố Giác Phố hình như giáp biển đấy, một chuyến cũng lỗ. Vừa ăn bánh ngắm bình minh biển, tuyệt vời bao!:)
★Vòng tròn ngọt ngào♀: Tớ tra ! Đi xe khách đường dài hơn ba tiếng, cũng quá xa mà. ^^
Cổ Lạc Thiên lướt nhanh xem hết, nhanh tay đ.á.n.h máy tham gia:
Cổ Lạc phái: Có ai Tết Nguyên đán ? Tụi tự tổ chức một nhóm trong group, thuê xe qua đó ngắm biển, leo núi, ăn bánh! Chi phí chia đều, chơi vài ngày, thế nào?
Nhìn hàng loạt phản hồi "Tớ ", "Tớ ", Cổ Lạc Thiên khoái chí.
Tết Nguyên đán chỗ mới chơi !
\*\*
Trước khi tạp chí phát hành, Đào Đào cũng quên mất vụ phỏng vấn đó.
Có vài cô thoáng nhớ , nhưng nghĩ cô biên tập viên chỉ hỏi thăm qua loa mà thôi. Cô cứ nghĩ cô thực sự đến.
Về càng ngày càng phai nhạt. Đào Đào cũng chẳng tiếc, dù việc buôn bán trong nhà hiện tại cũng khá , mỗi ngày đều doanh thu 1500 tệ. Gặp ngày lễ còn nhiều hơn một chút.
Doanh thu trong tiệm tăng dần, để quản lý sổ sách hơn, dì Úc gần đây đến tiệm cho thuê sách mượn sách kế toán về . Mỗi tối khi ngủ bà đều một lát. Đọc xong... ừm, còn một lợi ích nữa là ngủ ngon hơn.
Đào Đào thực sự khâm phục dì Úc. Bà sắp ba mươi sáu tuổi, học hết cấp ba, nhưng bà luôn dám học bất cứ thứ gì cần. Dù là thần kinh học kế toán, dường như việc học bao giờ là trở ngại với bà. Dù là tuổi tác học vấn, hễ thấy cần là bà đến mượn sách . Còn hiểu , bà cũng chẳng quan tâm, cứ .
Đào Đào gần đây cũng mua thêm vài quyển bài tập về , còn bảo Đào Quảng Chí mua cho cô một máy cassette để tiếp tục luyện .
Kiếp tiếng Anh của cô thực cũng khá. Giờ là để ôn cho kỳ thi trường trực thuộc.
Úc Loan bên cạnh cũng đang cắm đầu học.
Gió mát tháng 11 phất nhẹ tấm rèm. Hai hai bên, cặm cụi bài.
Đào Đào đến mỏi tay, vươn vai, liếc sang bên.
Úc Loan cụp hàng mi dài, tay cầm bút, nhanh chóng từng bài một.
Sách bài tập của Trương Gia Minh gần đây đủ cho . Khi Đào Đào mua sách bài tập Tiếng Anh và Toán, cũng mua thêm vài cuốn toán Olympic về .
Kể từ một ngày tháng Sáu nào đó, lúc Đào Đào từ nhà Lệ Lệ về, thái độ của Úc Loan đối với toán Olympic đổi.
Đào Đào ngạc nhiên nhận thấy trở nên vô cùng nghiêm túc. Cậu gần như lúc nào cũng bài ở nhà, thậm chí còn chủ động nhờ Đào Đào bấm giờ để mô phỏng thời gian thi. Cậu nhanh hơn và hơn .
Ngay cả khi dẫn Vịt Quay Giòn dạo chạy bộ, cũng xa xăm như đang mơ màng, luyện tập các cách giải khác trong đầu. Dì Úc còn , lúc bài đến khuya mới chịu tắt đèn ngủ.
Đào Đào khá lo lắng. Dì Úc bình thản : "Không cần lo, Đào Đào con cứ ôn tập là . Dì chuyện với em . Em đang gì, cũng gì. Như cũng ."
Bầu trời thu đông dường như luôn sâu thẳm hơn mùa hè. Đào Đào Úc Loan, bầu trời ngoài cửa sổ một màu xanh thẫm, tĩnh lặng và sâu lắng.
Tốt nghiệp tiểu học là lựa chọn quan trọng đầu tiên trong cuộc đời của mấy đứa trẻ, dường như trôi qua thật yên bình, nhưng trở thành ngã rẽ đầu tiên của cuộc đời .
Cô xoay cổ, cũng cúi xuống tiếp tục .
Úc Loan thực chị . Cậu cố nhịn ngẩng đầu lên để nũng nịu với chị.
Cậu sắp kịp nữa .
Trước đây, với các cuộc thi và luyện tập Olympic, luôn thái độ thờ ơ. Ba năm qua, từng buồn vì thất bại ở kỳ thi cấp tỉnh. Ngược , còn vui vì thi xong là về nhà!
Cậu thích toán, nhưng thích thi. Mỗi đều đến những nơi xa lạ, nếu chị cùng, thường sợ đến đau tai ù .
Và kỳ thi thật đáng ghét, chỉ mang hai cây bút, một cục tẩy vẽ mắt, thước kẻ mỗi đều khác , thể xếp thành một hàng dài để giảm bớt áp lực khi thiếu vắng chị trong phòng thi.
Trước đây thậm chí còn đạt giải. Cứ hết kỳ thi đến kỳ thi khác, thật phiền phức.
bây giờ, nếu thi, sẽ xa chị. Và thứ hạng trong các kỳ thi là cơ hội duy nhất thể đuổi kịp chị. Hoàn khác biệt.
Chị sắp một trường cấp hai , chị sắp rời khỏi thị trấn Chương Khê.
Cậu xa chị, nhất định !
Ngay cả Úc Loan cũng bắt đầu liều mạng vì kỳ thi, Trương Gia Minh cũng truyền cảm hứng, gần đây ngày nào cũng ôm một đống bài tập sang cùng luyện thi. Ban đầu Chu Tuệ còn cho Trương Gia Minh sang, từng lén đến tủ kính tiệm nhà Đào Đào rình trộm hai .
Thấy hai đứa quả thực bài từ sáng đến tối, vô cùng nghiêm túc, còn cùng thảo luận bài khó, chăm chỉ hơn cả ở nhà, chẳng hề phân tâm, bà mới bò xuống, lén lút trở về.
Bà như một tên trộm, cúi m.ô.n.g xổm đến, cúi m.ô.n.g xổm . Dì Úc quầy tính tiền mà khóe miệng co giật.
Hừ, eo lưng của Tiểu Minh khỏe thật, tấn mãi mỏi.
Úc Loan và Trương Gia Minh năm nay đều một ngày cuối tuần kỳ nghỉ nào vui vẻ.
Mỗi ngày chỉ là bài! Làm bài! Làm thật nhiều bài!
Bọn trẻ học hành tự giác, dì Úc và Đào Quảng Chí gần đây bận tâm gì, cũng tâm ý với công việc buôn bán.
Bánh bông lan ruốc vẫn bán chạy. Trời lạnh dần, doanh burger cũng bắt đầu tăng.
Vì Tiệm bánh mì phố Nam tầng hai, nhiều học sinh tự phát đến tụ tập tổ chức sinh nhật. Dì Úc KFC và McDonald's dịch vụ tiệc sinh nhật từ lâu. Bà chỉ lóe sáng linh cảm, khi mấy học sinh cấp hai tự di chuyển bàn tròn nhỏ tầng hai xếp thành bàn dài, bà nhanh chóng phát hiện cơ hội, bỏ bớt một nửa bàn ghế, đặt một chiếc bàn dài lên đó.
Lại đến công ty quảng cáo đặt một đồ trang trí sinh nhật, mua thêm một ít bóng bay đủ màu sắc. Bà dán cửa tiệm tấm áp phích: "Dịch vụ tiệc sinh nhật độc quyền tại Tiệm bánh mì phố Nam! Đặt gói trọn tầng hai, tặng bóng bay trang trí miễn phí!" Bà còn tự học cách bóp bóng bay thành hình chó, hoa, kiếm...
Phía áp phích còn ghi chú ưu đãi đặc biệt dành cho học sinh: Có thể đặt bằng thẻ học sinh, giảm 20%, tặng bánh kem sinh nhật độc quyền và một cốc đồ uống nóng.
Bà dán một tấm cửa, và cố tình dán thêm một tấm ở cầu thang tầng hai, để mỗi khách hàng lên lầu đều thể thấy. Như , nếu phụ tổ chức sinh nhật cho con cũng sẽ động lòng.
Dù , chuyện tổ chức sinh nhật cho con vất vả nhất là phụ . Nhà ai chật chội, hoặc sợ lũ trẻ quậy phá bừa bộn trong nhà, dọn dẹp. Nếu một nơi dành riêng cho trẻ con tổ chức sinh nhật, thật tuyệt bao!
Áp phích dán bao lâu phụ đến hỏi. Dì Úc lúc đó mới , ý tưởng của bà, ba ông lớn thức ăn nhanh thành phố từ lâu. Họ còn thông minh hơn bà, cả phần trò chơi. Sau khi bao trọn, các cô chị dễ thương sẽ dẫn các em nhỏ thủ công, chơi trò chơi, tự lắp ráp bánh burger, v.v...
Bà lặng lẽ ghi nhớ. Có gì khó , trò chơi nhỏ, thủ công nhỏ, bà cũng !
Nhóm năm bạn nhỏ từng mua bánh bông lan ruốc tặng cô giáo Tinh Tinh chính là những vị khách đầu tiên tổ chức tiệc sinh nhật tại tiệm bánh. Để tạo tiếng vang, dì Úc chỉ trang trí tầng hai thật mắt, mà còn bóng bay theo yêu thích của từng bạn nhỏ đến dự, dẫn chúng chơi trò ghế âm nhạc, và cùng chúng thiệp chúc mừng cho bạn sinh nhật.
Chưa , bà còn gọi Đào Quảng Chí xuống, bắt ông mặc đồ hóa trang, dẫn bọn trẻ hát nhảy.
Việc thì ông thích . Được nhảy ở nhà cũng là một niềm vui, dù disco, mà là bài hát chủ đề của "Bố đầu to, con đầu nhỏ".
Bạn nhỏ tổ chức sinh nhật hôm đó dì Úc cố ý đưa giữa vòng tròn nhiều . Bé đội vương miện sinh nhật , khoác áo choàng đỏ, để tất cả bạn bè reo hò. Quả bóng bay của bé to và nhất. Khi chơi ghế âm nhạc, bé tự chọn đồng đội. Khi nhảy múa, bé nắm tay vây quanh. Bé còn ăn hai phần kem.
Người lớn bên bàn nhỏ, ăn vặt uống , bọn trẻ chơi. Mẹ của bạn nhỏ tuy , nhưng trong lòng nghĩ: Không nấu một bàn đồ ăn, mời họ hàng đến uống rượu, dọn dẹp rửa chén, trông trẻ, sướng quá !
Tiệm bánh mì phố Nam thu phí địa điểm 50 tệ, các chi phí khác tính theo đầu . Hôm đó tổng cộng hết 180 tệ. Bánh kem đặt riêng, 55 tệ, tổng cộng hơn 200 tệ. Tuy rẻ, nhưng! Nếu tổ chức ở nhà, mua bánh kem, bóng bay, chợ, quà cáp, chẳng tốn tiền ? Tính cũng hơn trăm. bây giờ cô nhàn hơn nhiều.
Sinh nhật đứa em năm , cô vẫn sẽ đến!
Tất cả những đứa trẻ đến dự đều mê mẩn. Thì vây quanh là cảm giác thế ? Thì sinh nhật thể tổ chức hoành tráng, vui nhộn và ngầu như thế. Đứa nào về nhà cũng đòi: "Đến sinh nhật con, con cũng tổ chức ở tiệm bánh như bạn !"
Mở đầu như , hầu như tuần nào Tiệm bánh mì phố Nam cũng nhận một đến hai đơn đặt tiệc sinh nhật. Nó trở thành lựa chọn đẳng cấp nhất để tổ chức sinh nhật trong tâm trí trẻ con.
Ngay cả Đào Đào và Úc Loan cũng , trong lớp họ một nhóc con nhà giàu, ở lớp khoe khoang rỡn: "Tuần tớ lên thành phố ăn sinh nhật ở Pizza Hut, sắp ăn pizza ! Các từng ăn bao giờ nhỉ?"
Một cô bé bên cạnh dậy chống nạnh đáp trả: "Có gì ghê gớm ! Năm nay tớ tổ chức sinh nhật ở tiệm bánh nhà Đào Đào đấy. Cô Úc xinh và thơm tho bế tớ hát bài chúc mừng sinh nhật, chú Đào nhảy cho tớ xem. Bánh kem của tớ do bác Trịnh riêng, vẽ hình Inuyasha bằng kem, cả thế giới chỉ một cái. Cậu hơn tớ ? Đồ nhà giàu chỉ khoe của!"
Cậu nhóc hình.
Đào Đào úp bàn, thầm mãi. Hóa là cái bánh kem Inuyasha cô bé đặt. Lúc bác Trịnh trang trí bánh đó, suýt thì vì nó quá nhiều chi tiết. Ông dựa hình in , từng sợi tóc, từng món đồ , đều dùng kem, sốt socola, sốt dâu v.v..., vẽ một cách tỉ mỉ suốt cả ngày!
bác Trịnh cũng nổi danh nhờ chiếc bánh Inuyasha đó. Số đến Tiệm bánh mì phố Nam đặt bánh kem ngày càng đông, hạn chế lượng, bắt khách đặt một tuần.
Doanh bánh kem nhà cô cũng vượt xa tiệm Khai Tâm. Ông chủ Phó còn đặc biệt chạy sang xem, thán phục thôi, vỗ vai Đào Quảng Chí : "Ông lấy vợ quá."
Bao nhiêu năm , ông tưởng hiểu , tiệm thể đè bẹp ông mãi, vì Đào Quảng Chí bánh giỏi, mà là vì phụ nữ đằng ông !
Đào Quảng Chí chẳng hề thấy ngại, ngẩng cao đầu: " thế, Mỹ Trân nhà là một thiên hạ."
Ông chủ Phó buồn dì Úc, kêu lên khoa trương: "Trời ơi, cứu với, bà chủ , bà quản lý chồng bà chứ! nổi da gà hết cả lên đây ."
Dì Úc bên cạnh, chỉ mỉm chồng đắc ý.
Bà lấy Đào Quảng Chí lúc danh tiếng của bà tan tành: nào là ngoại tình, nào là khắc chồng. Đào Quảng Chí chẳng quan tâm. Khi yêu, ông : "Anh mù, em là thế nào. Em khổ nhiều ."
Người khác bảo bà ngoại tình khắc chồng sinh con ngốc, chỉ ông ...
"Em vất vả ."
Câu đó đến bây giờ dì Úc nhớ vẫn thấy cay mũi, rơi nước mắt.
Trước khi bàn chuyện cưới hỏi, khi một họ hàng nhà họ Đào hoài nghi phẩm hạnh của bà, ông chỉ một câu: " lấy vợ, chứ các lấy . thích, cứ lấy."
Nhờ sự kiên trì của ông, bố và các chị của ông, vốn thiên vị em út, cũng đều về phía ông, mắng cho ai nhiều chuyện một trận. Từ đó, ai còn nhắc đến quá khứ của dì Úc nữa. Sau đó, đều quên, chỉ còn Đào Quảng Chí cưới vợ .
Chỉ dì Úc , là bà gả một chồng .
Trong lòng bà, bà như , rõ ràng Đào Quảng Chí mới là nhất đời.
Khi dì Úc bận rộn với tiệc sinh nhật, cuộc điện thoại từ nơi xa gọi về tiệm cũng dần nhiều hơn. Đào Quảng Chí nhận vài cuộc, thậm chí cuộc từ Quế Giang, Tân Thành, cả thành phố tỉnh. Tiền điện thoại đắt đỏ, thời gian hỏi han, gọi hỏi thể gửi bánh .
Những nơi đó đều quá xa, đúng là thể gửi . Đào Quảng Chí lễ phép từ chối đơn hàng.
Gác máy, trong lòng ông nghi ngờ: Không bài báo của nữ biên tập viên đăng thật đấy chứ? Cô công khai điện thoại tiệm tạp chí ? Chắc nhỉ? Mấy hôm đó ông còn cố tình chạy sạp báo thị trấn xem, thấy cuốn nào ở đây, còn thở phào.
Tuy nhiên, các đơn đặt hàng từ thành phố cũng nhiều hơn . Chỉ trong ba ngày, ông và dì Úc nhận hơn năm mươi đơn, từ trường học, doanh nghiệp, đến nhân viên văn phòng, dĩ nhiên thể thiếu Phương Chí Bằng. Hầu như đều mua bánh bông lan ruốc và burger. Tiệm bùng nổ đơn hàng.
Dì Úc cũng đang suy nghĩ. Không là nhờ sự giới thiệu của ông chủ Phương, nhờ bài báo của Biên Tiểu Vũ? tòa soạn vẫn liên lạc với bà. Có bà lấy hết can đảm gọi sang, nhưng máy bận.
Về bận đến nỗi thời gian tìm hiểu. Dì Úc đành thuê thêm một nhân viên bán thời gian, Tiểu Du, để công việc rửa dọn lau dọn tạp vụ. Tiểu Du là một thiếu niên mồ côi ở thôn Lệ Phố, bố đều mất, khi nghiệp cấp hai ngoài kiếm sống. Trước đây, bà ngoại Úc Loan từng thuê đến hái vải. Cậu ít , thật thà, chịu khổ. Lần dì Úc cũng nghĩ ngay đến .
Cậu vốn lang thang khắp nơi việc vặt để tự nuôi sống bản . Nhận điện thoại, đến ngay. So với hái vải, khiêng bao tải, công việc dỡ hàng và dọn dẹp trong tiệm bánh là nhẹ nhàng hơn nhiều.
trong tiệm vẫn bận rộn như một mớ hỗn độn, là do kỹ thuật theo kịp.
Các đơn đặt hàng từ thành phố thật nhanh. Làm xong lập tức đóng gói gửi lên xe, nếu dù là bánh bông lan ruốc, ruốc cũng sẽ mềm và rơi rụng. Nếu gặp tài xế xe khách thiếu trách nhiệm, sốt mayonnaise thể dính đầy hộp, ngoại hình bánh sẽ giảm sút rõ rệt.
Trong những bộn bề và mệt mỏi đó, thời gian trôi qua.
Khi dì Úc và Đào Quảng Chí cuối cùng cũng nhận tạp chí mẫu Biên Tiểu Vũ gửi đến, thì là cuối tháng 12. Vì địa chỉ đầy đủ, bưu điện phân loại sai, khiến cuốn tạp chí ở một bưu cục nào đó ở thành phố Giác Phố một thời gian dài, nhiều chuyển tiếp mới đến tay họ.
Dì Úc và Đào Quảng Chí nâng niu cuốn tạp chí xem xem . Không hổ là sinh viên đại học, bài thực sự mô tả màu sắc, mùi vị, hương thơm đều đầy đủ.
Đào Quảng Chí giờ bớt phản đối cuốn tạp chí . Dù những việc bận rộn ông cũng bận qua . Có vẻ những ngày tháng bộn bề đây là do cuốn tạp chí . Vậy thì chắc sẽ còn lúc nào bận hơn nữa chứ?
Con cũng sẽ chút hư vinh khi lên tạp chí, lên báo. Ông vui vẻ cầm cuốn tạp chí, xem xem mấy , kỹ vẫn chê bức ảnh cuối cùng: "Cô chụp nhiều ảnh thế, chọn bức ?"
Lưu Đức Hoa thị trấn Chương Khê chụp !
"Ai bảo ngày nào cũng chỉ cái vẻ mặt đó." Dì Úc thấy . Bức ảnh thể hiện tính cách của Đào Quảng Chí, hợp với những tình tiết thú vị trong bài báo.
Cuốn tạp chí khó khiến dì Úc nỡ mang đến công ty quảng cáo scan. Scan thông thường sẽ để một vệt đen ở sống sách. Nếu phóng to đóng khung, tháo bìa , scan từng trang.
Bà đắn đo mãi vẫn nỡ. Đây là đầu tiên tiệm lên tạp chí, giá trị kỷ niệm. Bà vuốt ve bìa sách, đặt phong bì cũ, nghĩ, đợi Đào Đào và Úc Loan về xem tính ! Hai đứa trẻ còn chuyện , đúng là một bất ngờ thú vị.
Lúc , cách Tết Nguyên đán chỉ còn nửa tháng.
Cuối tuần , Đào Đào cùng Úc Loan đến huyện tham dự kỳ thi Olympic sơ loại hàng năm.
Kỳ thi dành cho khối lớp 6 năm nay sắp xếp lịch chặt. Sau khi thi xong, kết quả sẽ công bố sớm, cô La và hiệu trưởng Hoàng quyết định đưa bọn trẻ ở huyện thêm hai ngày, chơi tham quan. Hiệu trưởng Hoàng là một sành điệu, dẫn một đoàn giáo viên và học sinh mua sắm, câu cá, leo núi, tham quan công viên, khắp huyện và vùng phụ cận.
Cuối cùng, khi chẳng còn gì để chơi nữa, kết quả kỳ thi cũng công bố.
Lần , Úc Loan thứ nhất, Trương Gia Minh thứ chín, cả hai đều vượt qua vòng loại.