THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 4: Bánh kem giỏ hoa

Cập nhật lúc: 2026-06-04 15:25:57
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực , khi lớn lên, Đào Đào cũng từng gặp Úc Loan vài .

thì bà ngoại, dì út cùng nhiều họ hàng thích của vẫn sống ở thị trấn Chương Khê, thế nên năm nào và dì Úc cũng gần như sẽ về quê ăn Tết.

Lần cuối cùng cô gặp mùa đông năm lớp mười một.

Năm bà nội Đào Đào ốm, Đào Quảng Chí cùng bác cả, chú hai và các cô phiên túc trực trong bệnh viện. Đào Đào đang nghỉ đông, ngày nào cũng ở nhà nấu cháo, thức ăn đội gió rét, đạp xe mang viện.

Hôm đó, cô đưa cơm từ bệnh viện về.

Mùa đông năm đặc biệt lạnh, đến cả mấy cây rau cải bẹ xanh trồng sân thượng cũng đóng sương giá. Đào Đào lôi chiếc áo bông dày sụ và quần giữ ấm chẳng mấy mặc đến .

Nắng chiếu một màn mỏng lên lớp vách tường tróc lở và mặt đường xi măng phố Nam đường Thắng Lợi. Rõ ràng là một ngày nắng ráo, nhưng chẳng mang đến chút ấm nào. Không khí khô khốc, lạnh buốt, hít một thấy mũi đau rát.

Cô rẽ con ngõ nhà , ngước mắt lên thì thấy đang cửa tiệm.

Người đó dáng cao nhưng gầy, đang ngửa đầu lên chỗ từng treo tấm biển hiệu khung cửa nhà Đào Đào. Chỗ nay chỉ còn vương vài vết keo đen sì, lờ mờ vẫn thể nhận dòng chữ Tiệm Bánh Mì Phố Nam ngày .

Bước chân Đào Đào khựng .

nhận ngay.

Mãi đến khi tiến gần, thấy tiếng bước chân, nọ mới đầu .

Ánh sáng hắt từ đầu ngõ , soi rọi một bên mặt . Thứ đầu tiên Đào Đào thấy là đường nét gầy gò của cằm và xương quai hàm, tiếp đến là sống mũi cao thẳng, và cuối cùng, là đôi mắt .

Trái tim Đào Đào như ong chích một cái.

Là Úc Loan.

Đôi mắt của Úc Loan dễ nhận , tròng mắt đen hơn bình thường, nhưng trong veo, sáng rực và sạch sẽ vương chút tạp niệm. Đào Đào từng thấy ai đôi mắt hơn .

Cậu cao lên , khung xương thiếu niên nảy nở thon dài. Dù khoác chiếc áo phao màu đen rộng, vẫn thể nhận bờ vai rộng thẳng tắp. Tóc cắt ngắn dài, để lộ một nửa vầng trán trắng ngần, khiến ngũ quan trông vô cùng ngoan ngoãn.

Vừa thấy cô, theo bản năng cất tiếng gọi: "Chị."

Giọng quen thuộc, ngữ điệu thuộc, tiếng gọi hệt như một hòn đá nhỏ ném mặt hồ trong tim cô, lập tức khuấy động muôn vàn gợn sóng.

" còn là chị của từ lâu ..." Cô ngượng ngùng cúi đầu, lảng tránh ánh mắt .

Năm xưa gây ầm ĩ đến thế, cùng với sự trưởng thành theo năm tháng, những hành động nông nổi, chua ngoa như gà chọi lúc bấy giờ mỗi khi nhớ , phần lớn đều biến thành sự hổ thẹn, khiến cô càng khó lòng chấp nhận tiếng "chị" gọi chút oán thán của .

Thế mà Úc Loan vẫn lặng lẽ lâu, trong mắt thậm chí còn chan chứa niềm vui sướng thuần khiết vì gặp cô.

Đào Đào cố tỏ bình tĩnh, lấy chìa khóa mở cửa: "Ờ... hai con về ăn Tết ?"

"Vâng, về ăn tết, chị."

"Đã bảo là chị cơ mà!" Đào Đào bỗng nhiên chút thẹn quá hóa giận.

Sao lớn chuyện vẫn y như hồi bé thế, dùng từ "chị" cho dấu chấm câu chắc?

Úc Loan híp mắt .

Điệu của vẫn y hệt thuở ấu thơ, khóe mắt cong xuống, hàng mi rủ bóng, khóe miệng cong cong, nhưng mím môi đầy bẽn lẽn.

Đào Đào sững sờ, bất giác dời mắt chỗ khác.

Cô dắt xe đạp trong tiệm dựng gọn gàng, Úc Loan vẫn nguyên tại chỗ cô.

Cậu thật sự tiến bộ , bây giờ chuyện thẳng khác, Đào Đào chợt nghĩ thầm trong bụng.

"Chị."

Cậu khẽ gọi cô một tiếng.

Rõ ràng là đang ở cửa nhà , mà Đào Đào cảm thấy vô cùng lúng túng. Cô cũng lười sửa cách xưng hô của , xoay định hỏi đến gì, thì qua thấy chìa tay , moi từ trong túi áo một chiếc móc khóa hình ch.ó đốm.

"Tặng chị, tự tay em đấy."

Chiếc móc khóa lắp ráp từ những mảnh lego nhỏ xíu, vô cùng tỉ mỉ. Chú ch.ó đốm nhe răng ngô nghê, sống động như thật, qua là đặt nhiều tâm huyết đó.

Đào Đào ngẩn , thực từ lâu cô còn thích ch.ó đốm nữa .

"Chúc chị năm mới vui vẻ." Cậu tiến lên một bước, nắm lấy bàn tay đang giữ tay nắm cửa của Đào Đào, đặt chú ch.ó nhựa vẫn còn vương chút ấm cơ thể lòng bàn tay cô.

Những ngón tay của lành lạnh, khi chạm da thịt khiến cả Đào Đào cứng đờ.

"Chị" Cậu gọi, ánh mắt rơi thẳng đôi mắt đang ngỡ ngàng của cô, "Năm , chị định thi trường đại học nào?"

Đào Đào dúi đồ tay một cách bất ngờ, vân vê chiếc móc khóa nhỏ, kịp phản ứng hỏi câu , hai má bỗng chốc đỏ bừng.

Với cái điểm lẹt đẹt của cô, dùng lời của Đào Quảng Chí mà thì chính là: "Con gái, con dùng siêu năng lực gì mà thể thi cái điểm ? Lợi hại thật đấy, thi kiểu gì mà điểm còn chẳng cao bằng chỉ axit uric của bố lúc khám sức khỏe!"

Cô thi đỗ đại học dân lập hệ ba là chật vật lắm , còn thể lựa chọn gì nữa?

Đào Đào cúi đầu, lúng búng đáp: "Chắc là trường nào gần nhà thôi, còn nữa."

Úc Loan , gật đầu nghiêm túc, tựa hồ như nhận một đáp án vô cùng quan trọng đối với bản .

Gió mùa đông lùa qua con ngõ, cuốn tung bụi bặm và lá khô mặt đất.

Cậu lặng im giữa cơn gió mất vài giây, ngước mắt lên. Đôi mắt đen thuần khiết đăm đăm xoáy ánh mắt đang trốn tránh của Đào Đào:

"Em sẽ thi về đây."

Đào Đào hiểu , "A" lên một tiếng.

Cậu với cô chuyện gì?

"Em với , em về đây." Cậu nhắc bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc, đôi mắt đen láy to tròn chăm chú lâu, "Chị ơi, em sẽ về."

Gió ngừng thổi, giữa làn ánh sáng lạnh lẽo của mùa đông, rành rọt thốt từng chữ như một lời hứa với Đào Đào:

"Chị đợi em nhé." "Chị."

Tiếc , cô chẳng đợi đến ngày . Cậu mùa xuân năm khi kỳ thi đại học diễn .

Sau , Đào Đào luôn nhớ về buổi chiều mùa đông năm , nhớ về bóng dáng cao gầy, mỏng manh của cửa nhà, nhớ về trời trong trẻo mà cố chấp đong đầy trong ánh mắt , nhớ cả câu "Chị đợi em nhé".

Còn ngay lúc đây.

Đào Đào ôm lấy Úc Loan nhỏ bé, nức nở. Biết bao lời xin chất chứa trong lòng suốt nhiều năm trời, lúc như trút hết những giọt nước mắt của trùng sinh .

Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân đang kề đầu ríu rít mặn nồng trong bếp, nào ngờ tiếng trẻ con . Hai giật , hẹn mà cùng nghĩ rằng Úc Loan bắt nạt.

Ai ngờ lúc chạy xem, cả hai đều sững sờ.

Sao là Đào Đào?

Úc Loan hai cánh tay ngắn ngủn của cô ôm siết lấy cổ. Vốn dĩ đang ngơ ngác, ôm chầm lấy đột ngột, bé rụt cổ về phía đầy quen. Đào Đào càng càng hăng, nước mắt nước mũi tèm lem chảy hết cổ . Cậu giật nảy , môi bắt đầu mếu máo cũng rơi nước mắt theo.

Đào Quảng Chí vội vàng xuống ôm con gái lòng, lo lắng hỏi: "Sao thế con? Con gái bố mệnh danh là đ.á.n.h khắp phố Thắng Lợi đối thủ cơ mà, tự dưng thê t.h.ả.m thế ?"

Úc Mỹ Trân cũng cuống lên, hỏi khẽ bé: "Tiểu Loan, con chị giận ?"

Úc Loan ngơ ngác, càng tủi hơn, sức lắc đầu.

Khoảnh khắc Đào Quảng Chí bế lên, Đào Đào lập tức tỉnh táo , cả cứng đờ. Chẳng bao nhiêu năm thiết với bố như thế . Cô vội vã quệt mặt vai Đào Quảng Chí, vùng vẫy đòi xuống.

Vừa đặt chân xuống đất, thấy Úc Mỹ Trân đang thì thầm gặng hỏi Úc Loan, Úc Loan hỏi nước mắt rơi lã chã mà giải thích , trông vô cùng đáng thương, cô vội lên tiếng: "Không liên quan đến em , là con... con tự đá trúng ngón chân."

Đào Quảng Chí lập tức cạn lời: "Có nhầm đấy, chỉ đá trúng ngón chân thôi mà, con tưởng nhà phá sản tới nơi ."

Thật thì cũng sắp phá sản đến nơi còn gì... Đào Đào thầm nghĩ trong bụng, cúi đầu : "Đau lắm mà bố."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-4-banh-kem-gio-hoa.html.]

"Không , ." Úc Mỹ Trân vội vàng giảng hòa, bếp vắt chiếc khăn ướt, lượt lau mặt cho hai đứa nhỏ. Lúc xổm xuống lau mặt cho Đào Đào, động tác của dì vô cùng nhẹ nhàng. Đào Đào cứng , nhưng rốt cuộc cũng chỉ gồng cổ lên chứ né tránh.

Úc Mỹ Trân mím môi, khi dậy Đào Quảng Chí, dì khẽ chớp mắt với ông hai cái liền.

Cuối cùng Đào Quảng Chí cũng chậm chạp phản ứng , nở một nụ ngốc nghếch.

Phải , hôm nay Đào Đào vẻ đặc biệt ngoan ngoãn! Thái độ với Tiểu Loan và A Trân cũng đổi nhiều.

Chuyện , chuyện ! Đào Quảng Chí vui mừng đến mức xoa hai tay . Chỉ vì một chút đổi nhỏ mà bữa tối hôm , hai lớn đều cực kỳ vui vẻ.

Ông hớn hở dọn thức ăn lên bàn: ngỗng chặt miếng xếp đĩa, tương xí múc đĩa nhỏ, còn rau cải ngồng xào tỏi, thịt khâu nhục, lạc rang và trứng chiên, ăn kèm với cháo đậu xanh.

Giữa mùa hè nóng nực dễ chán ăn thế , bữa cơm xem là thịnh soạn .

Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân nhiều hơn hẳn ngày thường, liên tục gắp thức ăn cho con của đối phương.

Úc Mỹ Trân gắp: "Bồ Đào, đây, ăn miếng thịt đùi ngỗng , mỡ ."

Đào Quảng Chí vội tiếp lời: "Tiểu Loan, con nếm thử món rau cải ngồng xem, ngọt lắm đấy."

Úc Mỹ Trân: "Nào nào, là ăn quả trứng chiên ."

Đào Đào bát cơm của và Úc Loan đang chất cao dần thành núi, cúi đầu đưa tay day day đầu mũi.

Rốt cuộc... ngày cô là một đứa trẻ trâu tới mức nào trời?

Ăn cơm xong, Đào Quảng Chí còn hào phóng tay, lấy hai chiếc bánh kem giỏ hoa bán ế từ trong tủ lạnh .

"Nào, mỗi đứa một cái, đồ tráng miệng bữa tối!" Giọng ông đầy hào sảng.

Đào Đào cầm lấy chiếc bánh, xoay một vòng tay ngắm nghía.

Chiếc bánh kem tròn nhỏ xíu đựng trong một cái đế nhựa cứng hình giỏ hoa màu hồng, bên bắt hai bông hoa hồng bằng kem, kèm thêm hai chiếc lá xanh lá cây.

Thời bấy giờ, loại bánh kem nhỏ cũng giống như các loại bánh crepe ngàn lớp bánh mousse miếng bùng nổ , trẻ con ưa chuộng. Trong ký ức của Đào Đào, cô vô cùng thích ăn món .

Có điều, vì bánh lấy sỉ từ ngoài về, giá vốn đắt hơn bánh nhà tự , nên ngày Đào Quảng Chí cấm cô tự ý lấy bánh trong tiệm ăn.

Hôm nay ông trùm keo kiệt chịu rút hầu bao, lấy một những hai cái.

Thật khoa trương...

Đào Đào lầm bầm trong lòng cầm chiếc thìa nhựa nhỏ xíu kèm xúc bánh ăn.

đưa miệng, cô khựng .

Lớp kem tan đầu lưỡi ngọt khé cổ, còn mang theo cảm giác trơn trượt nồng nặc mùi hương liệu nhân tạo. Cốt bánh thì thô ráp, lỗ rỗng to, ăn khô cứng, so với hương vị mỹ vị tuổi thơ trong ký ức của cô thực sự là một trời một vực.

Ai cái thứ , tay nghề quá sức tệ hại... Thảo nào bán cả ngày vẫn ế nhiều thế.

Bánh kem tươi hạn sử dụng ngắn, để tránh hỏng hoặc kem trang trí chảy, mỗi ngày Đào Quảng Chí chỉ bảo giao sáu cái. Sáng bày ba cái, chiều bày ba cái, thế mà đến tối vẫn còn ế hai cái.

Một ngày bán đúng bốn chiếc.

Việc buôn bán ế ẩm đến phát hoảng... Đào Đào cau mày nuốt miếng bánh cuối cùng, tiện tay bóp bẹp chiếc giỏ hoa rỗng , nhựa kêu răng rắc biến dạng trong tay cô.

Không , cô nhất định nghĩ cách, giúp bố tung vài món mới thôi. Hiện giờ đang là thời kỳ các tiệm bánh Âu bắt đầu mọc lên như nấm, mà trong tiệm quanh quẩn mãi vẫn chỉ mấy món quen thuộc: bánh gà con, bánh bà xã, bánh mù cống, bánh đậu xanh, cùng vài loại bánh nướng bóng nhẫy dầu mỡ, bánh cam, mứt bí đao. Khách hàng cũng chỉ loanh quanh các ông bà cụ hàng xóm thỉnh thoảng ghé qua mua.

Hơn nữa nhà cô còn kiểu treo đầu dê bán thịt chó. Mang tiếng là tiệm bánh mì, nhưng bán là bánh ngọt truyền thống, thà đổi tên thành Tiệm bánh ngọt Phố Nam cho .

Mặc dù những loại bánh truyền thống ngon, cũng thể bán kèm trong tiệm bánh mì, nhưng mang danh "Tiệm bánh mì" thì nhất định lấy các loại bánh nướng kiểu Tây chủ đạo, bánh ngọt kiểu cũ chỉ để điểm xuyết. Một tiệm bánh mì ít nhất cũng bánh mì nướng kiểu Pháp, bánh mì dứa, bánh mì mềm, bánh tart trứng, bánh cuộn Thụy Sĩ, bánh gối... như thế mới xứng với cái tên của tiệm.

Thêm đó, với làn sóng cải cách mở cửa hiện tại, nhà nhà đều chạy theo sự mới mẻ, sành điệu; mỗi thời đại đều những trào lưu khác ; thời thế đổi, con cũng xoay vần theo mới tồn tại .

Việc khác thì Đào Đào dám chắc, chứ mấy món bánh mì khác biệt, cô vẫn chút tự tin.

Nghĩ kỹ thì vị trí mặt bằng nhà cô cũng đến nỗi tệ. Dù ngoài đường lớn, chỉ ở trong ngõ, nhưng chỉ cần bước qua đường là tới ngay trường mẫu giáo và tiểu học trung tâm. Lượng qua ở đây thực hề nhỏ. Nếu thể xây dựng tiếng tăm, tiệm bánh nhà cô chắc đến bước đường dẹp tiệm.

Quan trọng hơn là, trong nhà dư dả tiền bạc thì mới lên kế hoạch cho nhiều việc khác .

Chẳng hạn như việc rèn luyện sự tự lập cho Úc Loan.

Dựa theo vài cuộc trò chuyện nhỏ hiếm hoi giữa Đào Đào với Úc Loan mười lăm, mười sáu tuổi ở kiếp , cộng thêm những kinh nghiệm ít ỏi tích lũy khi l..m t.ì.n.h nguyện viên tại trung tâm phục hồi chức năng, Đào Đào nhận định Úc Loan vẫn xem là trường hợp khá may mắn.

Từ bé trầm tĩnh, hiền hòa, tính công kích, khả năng ngôn ngữ và nhận thức cũng thui chột quá nhiều. Sau khi Úc Loan về Hồng Kông, dì Úc từng đưa đến các cơ sở can thiệp chuyên nghiệp đắt đỏ để học, hiệu quả đó cực kỳ rõ rệt, ngoài hầu như nhận sự khác biệt giữa và những đứa trẻ khác.

Tất nhiên, những thiết nhất vẫn sẽ nhận lời và hành vi của đôi chút khác thường.

Thế nên, Đào Đào luôn tin rằng, chỉ cần rèn luyện và can thiệp kịp thời, tương lai thể hòa nhập cuộc sống xã hội bình thường và khả năng sống tự lập.

Đào Đào trầm tư, sang Úc Loan bên cạnh.

Cậu nhóc đang ngẩn ngơ bông hoa hồng bằng kem trong chiếc giỏ hoa. Có vẻ thích loại bánh kem ngọt gắt cổ lắm, hoặc cũng thể đây là món đồ ăn mới lạ nên chịu ăn, chỉ khẽ nhíu mày, dùng chiếc thìa gạt gạt lớp kem trang trí bên .

Nhìn Úc Loan, trong đầu cô chợt lóe lên một ý tưởng.

, tuy giờ cô mang hình dáng là trẻ con, chuyện việc chẳng ai thèm tin, nhưng trẻ con cũng cái lợi của trẻ con! Trẻ nhỏ ba cái trò kỳ quặc thì gì là lạ, cứ coi như chuyện cô đều là do trẻ con quậy phá là xong.

Hơn nữa, chẳng một đứa trẻ ngoan ngoãn như Úc Loan chính là tấm bình phong nhất của cô ?

Đào Đào bừng tỉnh, trong đầu nhanh chóng vạch một kế hoạch sơ bộ, khiến cô hào hứng đến mức thử ngay lập tức. Cô định chạy hỏi bố xem khi nào bắt tay bánh cho ngày mai, thì dậy, thấy bố cô chải tóc vuốt keo bóng lộn, mặc áo phông trắng cổ tròn, bên ngoài khoác thêm chiếc gi lê bò đính tua rua cực kỳ sành điệu. Phía lưng ông là dì Úc với mái tóc uốn gợn sóng to, đôi môi tô son đỏ chót, diện chiếc váy đuôi cá màu đỏ và đôi dép xăng đan quai da.

Hai vô cùng điệu đà, mỗi còn kẹp thêm một chiếc kính râm màu to bản ở cổ áo.

"Con gái, bố với dì Úc ngoài dạo một lát, hai đứa ở nhà trông nhà nhé, nếu chơi nhớ khóa cửa cẩn thận!"

Đào Quảng Chí bước tới, khuỷu tay gác lên vai Úc Mỹ Trân. Úc Mỹ Trân cũng phối hợp, chống nạnh ngẩng cao đầu, hai cùng tạo một dáng cực kỳ ngầu.

Đào Đào giật giật khóe miệng: "Đi dạo mà mặc thế á?"

"Khụ," Mặt Đào Quảng Chí đỏ lựng, vội vàng đưa tay vuốt vuốt mái tóc xịt gôm cứng ngắc, lấp liếm: "Sao nào, ?"

Đào Đào trợn mắt, ai mà tin nổi chứ, tám phần mười là sàn nhảy !

Đừng thấy Chương Khê chỉ là một thị trấn nhỏ, quảng trường nhân dân hẳn một sàn nhảy Disco ngoài trời to đùng, còn cả sân trượt patin, cứ đến tối là nhộn nhịp vô cùng.

Mặt Úc Mỹ Trân cũng ửng hồng. Dì cúi xuống xoa xoa đầu Úc Loan, dặn dò: "Tiểu Loan, con lời chị nhé, đừng chạy lung tung, nhất định theo sát chị đấy."

Úc Loan lúc nào cũng lời. Dù ai, nhóc vẫn dùng tay chọc chọc lớp kem gật gật cái đầu.

Úc Mỹ Trân lập tức sang Đào Đào đang nghệt mặt , nịnh nọt: "Bồ Đào , vất vả cho con trông em một lát nhé, lát dì về dì mua kem tuyết cho hai đứa, chịu nào?"

"Con là ngoan nhất đấy!" Đào Quảng Chí hùa theo nịnh bợ.

Đào Đào: "..."

Hai phút , đôi vợ chồng cứ thế để hai đứa trẻ, vui vẻ đạp xe hẹn hò với .

Đứng ngẩn một lúc.

Đào Đào bất lực túm lấy hai b.í.m tóc như sừng bò của bệt xuống đất.

Cứu với, đồng chí Đào Quảng Chí bố chí tiến thủ! Sống lay lắt qua ngày đoạn tháng thế !

Thảo nào nhà cô phá sản!

"Bồ Đào! Cậu đây !"

Nhiêu Lệ Lệ cầm theo cây sào tre dài thò đầu từ khe hở của cửa xếp, cáu kỉnh : "Cậu cái gì thế? Tớ gõ thủng cả ống nước vẫn , quên mất đúng ? Nhanh lên, thôi!"

Thôi , mặc kệ , dù thì giờ cô cũng mới chỉ lên tám!

Tục ngữ câu gì nhỉ. Làm mà, quan trọng nhất là vui vẻ!

"Ra ngay đây!" Đào Đào quyết định buông xuôi, một tay kéo tuột Úc Loan chạy ngoài: "Khoai Môn! Đi thôi!"

 

Loading...