THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 42: Bánh sừng bò bẩn thỉu

Cập nhật lúc: 2026-06-24 07:30:39
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm trong tiệm bánh, bắt đầu thoang thoảng mùi ca cao nóng.

 

Những chiếc Bánh sừng bò bẩn thỉu ủ xong phồng lên. Đào Đào phết một lớp mỏng trứng lên bề mặt, rắc thêm một lớp bột ca cao. Đẩy lò nướng nóng , đợi nhiệt độ từ từ tăng lên, những chiếc bánh dần phồng lên như những chiếc gối nhỏ, những lớp vỏ xốp bắt đầu nở , bơ bên trong các lớp vỏ tan chảy từ từ, thấm từng thớ bột. Dần dần, trong lò nướng tỏa một mùi thơm nồng nàn của bơ và socola.

 

Hai mươi phút , mở cửa lò , những chiếc bánh màu nâu nhạt ban đầu nướng thành màu hổ phách sẫm. Lớp vỏ xốp nướng giòn, từng lớp vân nổi lên, mép cong. Lớp bột ca cao bề mặt, một phần tan chảy thấm vỏ bánh, một phần vẫn giữ màu nâu sẫm khô ráo, tạo thành hiệu ứng bẩn lấm tấm đan xen.

 

Đào Đào đợi bánh nguội một chút, nâng lên một cái, nhẹ nhàng bẻ . Vỏ bánh vỡ vụn từng lớp, lộ bên trong những lớp vỏ xốp chồng chất. Những viên socola bên trong tan chảy trong nhiệt độ cao, chảy thành dòng sền sệt đặc quánh.

 

Cô thổi thổi, theo phản xạ đưa miệng hứng lấy, nóng đến nhảy dựng lên.

 

Tuy nhiên, nướng đủ.

 

Đào Quảng Chí bên cạnh lặng lẽ con gái thao tác thành thạo, tự hào thầm nghĩ con gái giỏi quá; lo lắng thầm nghĩ, trời ơi, xong , thứ tuy trông như cục than, nhưng bẻ vẻ ngon đấy.

 

Đào Đào đưa một nửa cho bố: "Đồng chí Đào Quảng Chí, mời bố nếm thử."

 

"Vô lễ." Đào Quảng Chí lườm nguýt, nhận lấy, tiên đặt lên mặt ngắm nghía.

 

Thoạt trông chẳng gì nổi bật, những đường vân xốp của bánh sừng bò bột ca cao che mất. Nếu nó tỏa mùi socola quyến rũ, cầm tay trông đúng là một cục phân bò. Đào Quảng Chí là loại dù cầm thứ sắp bỏ miệng cũng thể vô tư liên tưởng lung tung.

 

... ông kỹ . Lớp vỏ xốp của Đào Đào hảo, chỉ cần dùng một chút lực tay là thể thấy tiếng vỡ lốp bốp. Đưa lên mũi ngửi, mùi thơm, mùi bơ mùi ca cao đắng ngọt, là một thứ mùi khiến cảm thấy đậm đà.

 

Ông c.ắ.n một miếng.

 

Vừa mới nướng xong còn nóng hổi, một miếng xuống, sốt socola nóng mềm suýt chảy xuống cằm. Hương vị quả thực tuyệt. Vỏ bánh xốp từng lớp từng lớp, bên trong mềm. Nếu ăn miếng quá lớn, thể thấy sốt socola ngọt, nhưng lớp bột ca cao bên ngoài vị đắng, hai thứ hòa quyện đúng.

 

"Ngon thì ngon đấy, nhưng ăn bất tiện thật..." Đào Quảng Chí quệt sốt miệng, giơ một ngón tay đầy bột ca cao chấm về phía Đào Đào, ý thành công.

 

Cái tên cũng đặt đúng, giờ ông đầy tay bột ca cao, miệng cũng đầy sốt socola, đúng là bẩn thật. Loại bánh mì kỳ lạ rốt cuộc ai ăn mà sạch sẽ !

 

con gái ông đủ giỏi , năm nay mới mười hai tuổi, thể loại bánh . Đào Quảng Chí kìm thầm vui sướng. Năm mười hai tuổi, ông còn mê chơi bùn, thậm chí còn định dùng bùn thối bên sông để nặn một bộ bát đĩa, đầy một bệ cửa sổ những thứ kỳ quái đem phơi, phơi đến nhà thối hoắc, còn cho ai vứt, bà nội Đào thường trong sân mắng: "Quảng Chí, bao nhiêu năm , cái chất nước trong đầu con vẫn chảy hết ? Không vứt đống bùn của con , vứt luôn con!"

 

Hai mươi tuổi bánh xốp, bơ giữ , ông thợ cả mắng té tát.

 

Đào Đào : "Chính vì ăn bất tiện."

 

từng nghiên cứu tại Bánh sừng bò bẩn thỉu thể trở thành một hiện tượng mạng. Bản nó quả thực ngon. Lớp vỏ xốp giòn tan, cùng với vị socola chảy tan trong miệng thực sự nhiều yêu thích. bánh mì nhân socola hiếm. Bánh sừng bò bẩn thỉu là một sự đổi mới đột phá về hương vị, nhưng nó vẫn nổi tiếng, thể là loại bánh mì socola nổi tiếng nhất.

 

Có một chuyên gia rảnh rỗi đưa một lý thuyết gọi là "sự lôi thôi thiết kế chủ đích" để giải thích sự bùng nổ của bánh sừng bò bẩn . Theo các chuyên gia đó, sự bẩn thỉu là một thẩm mỹ tương phản nổi loạn, thể mang đến một cách giải tỏa căng thẳng cho những quen với cuộc sống tinh tế hoặc luôn ngụy trang.

 

Bánh sừng bò bẩn thỉu coi là một món ăn mới lạ, thể hiện cá tính.

 

trở thành một hiện tượng mạng thời.

 

Đào Đào món đúng lúc tạp chí thứ hai đăng về tiệm nhà cô, thực cũng nhân cơ hội lan truyền mạng xã hội, giới thiệu một loại bánh mì chút phá cách, thể cảm thấy mới mẻ.

 

Sáng nay cô dậy sớm để bánh sừng bò bẩn. Làm xong mới 8 giờ. Cô thử hai khay, 60 cái để bán thử. Cô và Đào Quảng Chí chia ăn một cái, để ba cái cho Úc Loan, Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh, còn đưa cho Đào Quảng Chí bày bán ngay.

 

Ngoài Úc Loan vì thi cử dùng đầu óc quá nhiều vẫn còn ngủ, cả nhà đều dậy. Đào Đào định lên lầu gọi dậy ăn sáng. Trước khi lên, cô thò đầu tiệm.

 

Sáng sớm là lúc tiệm bánh bận rộn nhất. Dì Úc và dì Hứa nấu xong sữa, đang đóng gói từng cốc, bày tủ đông. Tiểu Du cũng đang dỡ hàng trứng và bột mì giao đến để bổ sung, lát nữa sẽ chất hết kho. Bác Trịnh tay bác sĩ Đông y trong làng nắn chỉnh xoa bóp châm cứu khỏi hẳn, hôm nay mạnh mẽ trở , đang trong phòng kính mẻ bánh bao đậu đỏ đầu tiên.

 

Những chiếc bánh tart Bồ Đào Nha, bánh bông lan ruốc, bánh mì burger cũng đang nở dần trong lò nướng. Đào Quảng Chí bày từng chiếc Bánh sừng bò bẩn thỉu lên tầng kính dành riêng cho hàng mới, bàn bếp, tiếp tục cuốn bánh cuộn da hổ.

 

Mọi trong tiệm đều bận rộn và thành thạo với công việc của .

 

Để chuẩn cho kỳ thi, Đào Đào lâu giúp việc trong tiệm. Hôm nay cũng chỉ giúp một chút, nhưng cô vẫn vui. Trước hết, dù bán ngon , ít nhất Đào Quảng Chí và bác Trịnh sẽ đỡ 60 cái bánh... nhỉ?

 

Một lát nữa gọi Úc Loan dậy, cô định kéo sang nhà Lệ Lệ bài tập. Tất nhiên, giờ vai trò đổi ngược. Úc Loan hôm nay chỉ là sách bên cạnh. Đối với , dù điểm thi Olympic công bố, tuyển thẳng , nhưng hết phần , đành theo ý trời.

 

Đào Đào, Trương Gia Minh và Nhiêu Lệ Lệ vẫn còn vật lộn với kỳ thi nghiệp cấp một hơn một tháng nữa.

 

Cô thở dài ngao ngán. Cô, một học sinh giả chính hiệu, quả thể sánh bằng học sinh thực thụ như Trương Gia Minh. Cô bước thời kỳ chán nản trong ôn thi. Đề thi lớp sáu thực gần bằng độ khó của lớp bảy, đặc biệt là môn Toán. Cô đề toán thấy lảo đảo.

 

Hôm nay dù là cuối tuần, và Trương Gia Minh mới thi Olympic xong, vẫn hẹn cô và Úc Loan 9 rưỡi đến nhà Lệ Lệ bài với vẻ mặt hăng hái.

 

Thật đáng sợ.

 

So với , Úc Loan vẫn còn ngủ đến tận bây giờ chẳng là một học sinh xuất sắc gì. Cậu thuộc loại... ừm... thầy Lạc thường với : "Cậu đúng là thần của mà."

 

Nhân tiện, con gái thầy Lạc hình như qua 100 ngày nhỉ? Nghe dì Úc và Đào Quảng Chí , họ ăn tiệc đầy tháng và cũng gửi phong bì trong dịp cúng 100 ngày. Nghe cô bé bụ bẫm, mũm mĩm, cánh tay một khúc một khúc, dễ thương.

 

Cả hai khi về đều xúc động, bắt đầu hoài niệm dáng vẻ hồi nhỏ của con .

 

Trước khi Đào Đào lên một tuổi, hầu như tháng nào Đào Quảng Chí cũng chụp ảnh cho cô. Sau một tuổi, chụp mỗi năm một bộ, tập hợp thành ba cuốn sổ ảnh dày, đ.á.n.h thứ tự, từ năm nào đến năm nào. Nếu đem tất cả những bức ảnh đó , ông thể kể đến tận sáng.

 

Úc Loan chỉ nửa cuốn, cuốn ảnh đó do Đào Quảng Chí mua tặng. Cậu chỉ hai bức ảnh hồi bé, một là ngày đầy tháng, một là ngày tròn một tuổi. Sau đó, từ khi đến nhà họ Đào, mỗi năm đều chụp cùng gia đình Đào Đào: ảnh chung, ảnh riêng, và cả ảnh "nghệ thuật" với chấm đỏ trán và hai cục phấn hồng má.

 

Lúc đó Đào Quảng Chí cũng thấy sự so sánh tàn khốc, thế , vội xòa định cất cuốn ảnh . dì Úc : "Không , chuyện ngày xưa em còn quan tâm nữa."

 

đàn ông vụng về nhét cuốn ảnh tủ mặt, mỉm : "Bây giờ em gia đình ."

 

Vừa mới lấy chồng, bà còn chắc một gia đình nữa. bây giờ bà thể khẳng định. Bà một gia đình, một gia đình thực sự.

 

Sau đó, cặp vợ chồng trung niên giường, nhớ từng tấm ảnh trong từng cuốn sổ, âu yếm suốt một đêm. Đào Đào vẫn Đào Quảng Chí mấy hôm bỗng nhiên kể chuyện hổ hồi bé của cô, hỏi mới chuyện , trong lòng bất bình.

 

Hừ hừ, chỉ Đào Quảng Chí mới cái trò lấy chuyện con gái đái dầm suốt ba ngày trong mùa nồm, đái ướt hết chăn đệm phơi khô, mặc áo khoác ngủ, kể cho vợ !

 

Đào Đào chẳng mấy chốc lên tầng ba, gõ cửa qua loa một cái, đẩy thẳng .

 

Phòng của Úc Loan vốn là phòng chứa đồ cải tạo, nhỏ, nhưng may mà vuông vức, ánh nắng cũng . Lúc đến nhà họ Đào, trong phòng chỉ một bàn học cũ, một tủ quần áo nhỏ hai cánh, một chiếc giường. Bốn năm trôi qua, căn phòng tràn ngập thở của riêng .

 

Giường của kê sát cửa sổ, ga trải giường màu xanh nhạt với họa tiết trăng lưỡi liềm. Đầu giường là một chiếc ghế tre cải tạo, đặt một đồng hồ báo thức hình quả chuối, một chiếc tai chụp đầu mà Đào Đào tặng. Bàn học của Úc Loan cũng bằng tre.

 

Đào Đào là khi ở bên lâu mới phát hiện, thích màu xanh lá, nên dễ dàng chấp nhận các loại rau củ. Cậu cũng thích những thứ đường cong như trăng lưỡi liềm, quả chuối.

 

Còn những mặt bàn gỗ tự nhiên màu nâu khác, . Để tìm một bàn học bằng tre, suýt nữa Đào Quảng Chí chạy đứt cả chân, cuối cùng nhờ thợ xưởng tre đóng riêng cho .

 

Bàn học bằng tre đó đặt đối diện giường, tựa tường. Ba chiếc hộp đựng bánh cuộn da hổ dài lật ngửa xếp thành một hàng giá sách nhỏ.

 

Trên giá sách đó xếp một hàng những con ếch sắt, từ cũ đến mới, cùng một hướng. Bên cạnh ếch là một hàng sách dùng chặn sách kẹp , dĩ nhiên cũng xếp theo màu sắc, kích thước ngay ngắn. Rèm cửa cũng màu xanh, họa tiết trăng lưỡi liềm. Trên khung cửa sổ, Úc Loan treo một chuông gió từ lọ hoa oải hương, giống như chuông gió treo cửa tiệm, chỉ nhỏ hơn một chút.

 

Trên bệ cửa sổ còn hai hàng cây sen đá nghiêm, cùng một giống, đều là lá màu xanh. Cũng là giống gì, đó là những cây nhân giống từ lá rụng của cây sen đá "bà tổ" trong văn phòng cô La. Cây sen đá trong văn phòng cô La mọc quá um tùm, tặng một đống lá cho học sinh.

 

Đào Đào cũng hai lá, chăm sóc kỹ càng, nhưng cô tưới nước c.h.ế.t.

 

Cuối cùng, hình như chỉ Úc Loan, một đứa trẻ kỳ quái, khi tìm hiểu về tập tính của cây sen đá, ghi chép ngày tháng tưới nước, thường xuyên sờ đất xem khô , mới trồng sống.

 

Những cây sen đá của Úc Loan ở đây, chắc năm đời cùng sống chung.

 

Đào Đào vòng qua giường. Đôi dép màu xanh của xếp ngay ngắn bên cạnh, mũi dép hướng ngoài, thẳng hàng với đường gạch hoa, đặt chính xác ở giữa.

 

Úc Loan cuộn tròn bên mép giường, bịt tai ngủ.

 

Đào Đào chê.

 

Cậu ngủ kiểu , chiếc giường dài 1m8, thể để trống 1m5. Không như cô, lăn khắp giường, chỗ nào cũng thể dùng, tận dụng hiệu quả diện tích giường.

 

Dáng ngủ của Úc Loan vẫn ngoan. Hàng mi dài và thẳng đen nhánh phủ xuống mí mắt, khẽ rung rinh theo nhịp thở. Dưới ánh sáng ngược, còn thể thấy má trắng trẻo của một lớp lông tơ mỏng. Không hiểu ngủ thích kéo rèm, ánh nắng ồ ạt tràn , vẽ lên mặt những mảng sáng tối.

 

Sáng như mà vẫn ngủ , Đào Đào mỗi đều kéo rèm mới ngủ ngon.

 

"Dậy Khoai Môn." Đào Đào xổm xuống, khách sáo xoa đầu . Chẳng mấy chốc, Úc Loan cô xoa tỉnh. buồn ngủ mở mắt, chỉ như một con mèo, dụi cằm lòng bàn tay cô, má khẽ cọ tay cô.

 

cọ khúc khích, nhéo má : "Sáng nay cháo đậu xanh em thích đấy. Bố còn lọc cả vỏ, em dậy là thể ăn , khỏi gắp vỏ."

 

, nghĩ đến chuyện Đào Đào chỉ giật khóe miệng. Úc Loan thích ăn cháo đậu xanh, vì đậu xanh ngon, đơn giản chỉ vì cháo đậu xanh màu xanh! Vì , cháo đậu xanh cho nhiều đậu, ít gạo, cũng nấu quá lâu, nếu đậu xanh sẽ mất màu xanh.

 

Mất màu xanh, với , độ ngon sẽ giảm đáng kể.

 

Cậu mắt còn mở hẳn, : "Chị ơi, chị ôm em một cái nhé." Ngừng một chút, bổ sung, "Cảm ơn."

 

"Chị chiều em quá ." Đào Đào miệng thì , nhưng cơ thể thì thành thật, xuống giường, cúi xuống ôm . Kỳ lạ, thi xong trở nên dính nhỉ.

 

Úc Loan đặt cằm lên vai Đào Đào, tay dụi mắt, cuối cùng cũng tỉnh hẳn.

 

Cậu đợi khi tay chị đặt lên lưng , mới dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng ôm Đào Đào.

 

Vừa ôm, lười biếng chẳng động đậy.

 

Úc Loan vẫn luôn tuân thủ quy tắc trưởng thành. đôi khi thực sự dựa dẫm chị, bên chị, chị ôm. Vì thế, nhẫn nại suy nghĩ vài đêm.

 

Giờ thì nghĩ .

 

Khi lớn lên, thể tùy tiện ôm chị nữa, đó là quy tắc đúng. dùng quy tắc toán học tính toán, xin phép chị ôm , điều đó vi phạm quy tắc!

 

Chỉ khi (a, b) = (c, d), thì mới a = c và b = d. và chị là hai con khác , hai cặp thứ tự đó nhất định bằng , nên việc ôm chị và chị ôm là hai chuyện tương đương.

 

Quy tắc là cấm ôm chị, cấm chị ôm !

 

, chỉ cần để chị ôm , thể ôm chị.

 

Úc Loan vô cùng vui mừng vì điều , thấy tìm một quy tắc tuyệt vời thể áp dụng rộng rãi.

 

"Được , mau dậy ." Đào Đào đầu óc thần kỳ của đang nghĩ gì, ôm một cái thật chặt, buông , "Một lát ăn xong tụi sang nhà Lệ Lệ bài tập, giờ đến lượt em bạn học cùng chị ."

 

"Vâng, em cùng chị." Úc Loan vui vẻ gật đầu. Sáng sớm chị ôm, bây giờ như một rô-bốt sạc đầy pin, lắc lư cái đầu, chậm rãi bước qua ngưỡng cửa, tiếp tục lắc lư cái đầu, tự vệ sinh đ.á.n.h răng quần áo.

 

Ăn sáng xong, hai đứa xách bánh sừng bò bẩn thỉu trèo qua sân thượng sang nhà Lệ Lệ, thì cửa tiệm bánh nhà khá đông xếp hàng, tầng hai cũng sắp đầy.

 

Đào Đào còn liếc thấy bóng dáng ông Trương. Từ khi nhà cô mở khu nghỉ ngơi tầng hai, ông Trương coi tiệm bánh như một quán . Hầu như sáng nào ông cũng xách radio đến, gọi hai cái bánh tart Bồ Đào Nha, một hộp bánh bông lan ruốc, đôi khi còn gọi thêm burger đùi gà cay, và một cốc sữa nóng, thong thả đến trưa mới về.

 

Ông một chẳng hề buồn chán. Cuối tuần, nhiều học sinh tiểu học đến tiệm bánh ăn sáng, lên tầng hai , ông tủm tỉm bắt chuyện với bọn trẻ, cố tình hỏi: "Thi cuối kỳ mấy điểm? Có giấy khen ? Bài tập xong ?"

 

Ba câu hỏi liên tiếp đó luôn lũ trẻ bĩu môi tức tối.

 

Ông Trương liền ha hả.

 

Hai đứa đến nơi, Trương Gia Minh đến từ lâu. Cậu kéo một cái ghế bên cạnh để giảng bài cho Nhiêu Lệ Lệ. Giảng xong, còn tập hợp tất cả các bài kiểm tra Ngữ văn và Toán Lệ Lệ thi, chép từng câu sai sổ, thành cuốn sổ sai.

 

"Các đến sớm thế." Đào Đào đẩy mạnh cửa lưới, đặt túi bánh lên bàn ở góc cửa.

 

"Chào ." Úc Loan theo , nhẹ nhàng lặp lời Đào Đào, cúi đầu chằm chằm thanh ray cửa lưới nhô cao, mới cẩn thận nhấc một chân lên.

 

Trương Gia Minh thấy Đào Đào như trút gánh nặng, vội dậy nhường chỗ: "Đào Đào, đến cứu tớ với. Một câu tớ giảng tám mà Lệ Lệ vẫn hiểu. Cậu !"

 

"Mấy cái giảng là cái gì thế? Toàn phương pháp học!" Nhiêu Lệ Lệ tức giận đá . Cách suy nghĩ và phương pháp bài toán của và Úc Loan giờ khác hẳn bình thường, dùng hàm hoặc phương trình, cứ đặt X, Y suốt. Cô mới học đến tỉ lệ thuận, tỉ lệ nghịch, mà hiểu.

 

"Á á, đau tớ!" Trương Gia Minh thuần thục né tránh, ôm cuốn sổ sang góc bên , vẫy tay gọi Úc Loan đang vật lộn với ngưỡng cửa: "Úc Loan, sang đây giúp tớ. Cả một tờ giấy kiểm tra, hơn nửa là sai, tớ chép đến bao giờ mới xong."

 

"Trương Gia Minh! Cậu im !" Nhiêu Lệ Lệ tức đến nghiến răng.

 

Hai đứa đ.á.n.h xong, Úc Loan cuối cùng cũng đặt chân còn xuống, thành công bước qua ngưỡng cửa lưới của nhà Lệ Lệ, đáp: "Vâng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-42-banh-sung-bo-ban-thiu.html.]

 

"Tớ đến đây, tớ đến đây." Đào Đào buồn xuống bên cạnh cô, thò đầu đề bài. Là một cựu học sinh kém, cô nhanh chóng phát hiện chỗ Lệ Lệ khó, suy nghĩ một lát, liền cầm bút nháp dần dần giảng cho cô bé. Bản kinh nghiệm sâu sắc, chỉ cần bỏ qua bất kỳ bước nào, mạch suy nghĩ sẽ nhanh chóng thông.

 

Quả nhiên giảng xong, Nhiêu Lệ Lệ bừng tỉnh: "Tớ hiểu , tớ hiểu !"

 

đáp án xong, Đào Đào một cái gật đầu. Cô bé lập tức sang, đắc ý nhướng mày với Trương Gia Minh: "Thấy ? Đào Đào giảng một cái là tớ hiểu ngay! Tại cả đấy!"

 

Trương Gia Minh giơ tay đầu hàng: "Phải , tại tớ giảng dở."

 

"Vốn dĩ thế mà. Cái bước tiếp theo đưa tớ còn nó từ nhảy ." Nhiêu Lệ Lệ giải bài toán, thỏa mãn, "Đào Đào là nhất!"

 

Đào Đào , lẽ vì suy nghĩ của học sinh kém đều giống !

 

Cô cũng trải bài kiểm tra của , giúp Lệ Lệ thỉnh thoảng bí. Một buổi sáng nhanh chóng trôi qua. Nhiêu Lệ Lệ đến phát chán, dậy vươn vai: "Không nữa, nữa, tớ đói bụng ."

 

"Cậu nhắc tớ mới nhớ, tớ mang hàng mới đến." Đào Đào vội chỉ túi bánh bàn ở góc cửa, "Cậu và Tiểu Minh thử xem ngon ?"

 

"Cái gì? Nhà hàng mới ?" Nhiêu Lệ Lệ lao tới, háo hức mở túi ni lông, thấy ba cục bánh đen thui, ngẩn , "Sao trông thế?"

 

Đào Đào giải thích: "Gọi là bánh sừng bò bẩn, bên trong nhân socola."

 

"Tớ chép xong câu sẽ ăn." Trương Gia Minh vẫn còn cau mày, đất chép tiếp, ngoảnh đầu, "Úc Loan ăn , phần còn để tớ."

 

"Vâng." Úc Loan ngoan ngoãn đặt bút xuống, liền đến.

 

Trương Gia Minh dần dần ngừng , nhưng vẫn bò ở đó nhúc nhích.

 

Cậu sắp chép xong tất cả các bài kiểm tra gần đây của Lệ Lệ. ... sai quá nhiều, nhiều dạng bài cơ bản cô vẫn nắm vững. Thời gian còn còn nhiều, để cô thi trường trực thuộc diện tuyển sinh, e rằng... hy vọng quá mong manh.

 

Trương Gia Minh chép xong câu cuối cùng, cụp mắt, bấm liên tục chiếc bút bi bấm, lặng lẽ xếp từng tờ giấy kiểm tra , cất cuốn sổ ba lô của Nhiêu Lệ Lệ, còn sắp xếp cả giấy nháp bàn của cô. Cuối cùng, chẳng gì với cô.

 

Nhiêu Lệ Lệ ban đầu còn chê bánh đen thui trông ngon, nhưng c.ắ.n một miếng lập tức ngoắt, thuyết phục. Là một tín đồ đồ ngọt, cô bé thể cưỡng dòng socola chảy tan như , dù bây giờ bánh nguội, nhân socola bên trong vẫn ở trạng thái bán chảy.

 

Ôi, ăn thơm .

 

Nhân bánh quá ngon. Nhiêu Lệ Lệ ăn kêu "ô a ô a": "Trương Gia Minh, mau ăn , ngon lắm, chắc chắn sẽ thích!"

 

"Đến đây!" Trương Gia Minh bước đến bên cạnh Nhiêu Lệ Lệ, khuôn mặt nở nụ . Cậu bắt tay chọn một cái, cầm đầy tay bột ca cao, nhưng cũng chẳng kịp quan tâm, há miệng cắn, miệng cũng một vòng bột ca cao.

 

Vừa ăn rơi vụn, vội với tay hớt, nhân bánh bóp chảy , vội đưa miệng hứng, thực sự tay miệng đều luống cuống. Ăn nửa chừng, thấy Nhiêu Lệ Lệ cũng trong tình trạng lôi thôi như , răng đen nhẻm, bật . Cười nửa chừng vụn bánh sặc.

 

"Cậu cái gì, ... ha ha... khụ khụ khụ..." Nhiêu Lệ Lệ lập tức nhạo thật to, cũng sặc theo.

 

Đào Đào hai đứa hài hước mãi. Trời ơi, cô vốn , nhưng cứ ai mặt là cô cũng theo, nhịn .

 

hương vị quả thực ngon. Kết cấu đặc biệt phong phú, vỏ bánh xốp giòn quyện với sốt socola đặc sệt trong miệng. Hương vị ngọt ngào đậm đà pha chút đắng Trương Gia Minh cũng ăn hài lòng.

 

"Tớ thấy khá ngon, nhưng lẽ thầy Tăng Đại Hoa họ sẽ ăn ." Trương Gia Minh mút ngón tay dính sốt socola, một cái no. Socola nhanh tạo cảm giác no. Cậu phân tích, "Ông nội tớ chắc chắn thích, dùng để uống thì . Bố tớ chắc ăn . Nên loại bánh , thích thì thích, thích thì thích."

 

Đào Đào mà gật đầu lia lịa. Quả đúng như .

 

Kiếp , bánh sừng bò bẩn thỉu thực mắt ở Hàn Quốc, ngay lập tức trở nên nổi tiếng. Khi du nhập Trung Quốc, nó vẫn ưa chuộng, nhưng quả thực nhiều thấy quá ngọt, quá nhiều calo, dư luận thực khen chê lẫn lộn. Nhiều mua vì tò mò hoặc chạy theo trào lưu.

 

Úc Loan thì cái bánh lắc đầu: "Không ăn, ăn, ăn."

 

Đối với , một chiếc bánh mì đen thui, bề mặt rải rác những lớp bột ca cao lấm tấm, bên ngoài xù xì, hình dáng méo mó đều, đó quả là một thách thức lớn đối với trật tự cứng nhắc của , là thứ thể chấp nhận.

 

Đào Đào bên cạnh lạnh lùng một câu: "Cái chị đó."

 

Úc Loan cứng đờ. Một lúc lâu , rụt rè liếc chiếc bánh cuối cùng còn trong túi. Cả khuôn mặt nhăn , nội tâm giằng xé dữ dội. Chị nên ăn, nhưng bánh bẩn quá, ăn. đây là chị . sẽ dính tay. đây là chị . bánh trông lộn xộn quá... Hai suy nghĩ đ.á.n.h trong đầu, và cuối cùng hòa .

 

Cậu vẫn thể đưa tay, những ngón tay co duỗi , cuối cùng chỉ bất lực và hổ sang Đào Đào: "Xin ."

 

Đào Đào vẻ mặt đầy giằng xé của suýt bật , vội vẫy tay: "Thôi, chị đùa đấy. Lần chị sẽ riêng cho em một cái bánh muối kiểu Nhật hình trăng lưỡi liềm."

 

Úc Loan thở phào, mỉm : "Chị quá."

 

"Cậu ăn, tớ ăn!" Nhiêu Lệ Lệ no, nhưng vẫn giơ tay đầy bột ca cao đen kịt, "Tớ để dành chiều ăn. Dạo bài tập vất vả quá, chiều tớ chắc chắn sẽ đói."

 

Trương Gia Minh nhắc đến chuyện bài tập, nghĩ đến chuyện Lệ Lệ thể đỗ trường trực thuộc diện tuyển sinh, niềm vui nho nhỏ mới nảy sinh từ chiếc bánh mới nhanh chóng tan biến.

 

Chiều hôm đó, một tờ bài kiểm tra một cách uể oải, cũng tập trung nổi. che giấu khéo, hễ ngẩng lên chuyện với Đào Đào và Lệ Lệ, đều nở nụ .

 

Chẳng ai phát hiện sự khác thường của Trương Gia Minh. Đào Đào xong bài tập liền kéo Úc Loan về nhà ăn cơm.

 

Trong tiệm còn khá đông. Giờ ăn tối là giờ cao điểm bán hàng, nên giờ bữa tối của nhà dời đến 7 giờ.

 

Đào Đào và Úc Loan để sách vở bài tập lên cầu thang, rửa tay, đeo găng tay tiệm giúp việc.

 

Cô bảo Úc Loan sắp xếp bánh, sang giúp Tiểu Du vận hành máy hút chân đóng gói đơn hàng gửi xa trong ngày. Còn cô giúp dì Hứa gắp bánh cho khách và cho túi.

 

Đứng quầy, cô mới thấy 60 cái Bánh sừng bò bẩn thỉu cô sáng nay vẫn bán hết. Bán cả ngày, còn hơn chục cái. Đó là loại bánh bán kém nhất trong tiệm.

 

Dì Hứa bánh sừng bò bẩn thỉu nhân socola hôm nay là do Đào Đào , thấy cô trầm ngâm bánh còn , vội an ủi: "Đào Đào, bố con bảo mấy cái bán hết lát nữa mang đóng gói chân , tặng kèm cho khách đặt bánh ở Tân Thành và Quế Giang hôm nay. Ông bảo ngày xưa burger cũng nhờ tặng kèm cho Phương mới nổi tiếng. Bánh của con, khách lớn ở thành phố mới thưởng thức."

 

Đào Đào thực chẳng buồn. Không loại bánh nào cũng bán chạy, cô cũng thể lúc nào cũng đoán đúng thị trường. Có lẽ mỗi loại bánh đều phận riêng. ngạc nhiên: "Bố con bảo thế á? Bố con chủ động nghĩ cách bán mấy cái bánh ? Còn chủ động định tặng kèm để quảng bá?"

 

Hứa Tú Liên cũng tính cách Đào Quảng Chí, khẽ: " đấy, gà trống đẻ trứng . Chắc ông con buồn. Dì thấy ông lẩm bẩm suốt, bảo khách hôm nay thưởng thức, chịu mua bánh con gái dậy sớm , mắt kém quá."

 

Đào Đào buồn cảm động: "Bảo bố con đừng khách hàng."

 

chẳng mấy chốc, bánh sừng bò bẩn thỉu đón thưởng thức. Tôn Diệp dẫn một nhóm vận động viên điền kinh chân dài tay dài xô tiệm, hỏi: "Dì Úc, con nhà bánh mới ạ?"

 

Dì Úc đang trả tiền thừa cho một chị phía , đẩy máy tính tiền , ngẩng đầu thấy là Tôn Diệp, bèn bảo: "Có đấy, tiếc là các con ăn , là socola đấy."

 

Tôn Diệp vẫy tay: "Hôm nay bọn con ăn tạm..." Cậu đến đây bỗng cảm thấy bi thương, "Ngày mai bọn con giam huấn luyện . Hôm nay nhất định ăn ngon! Dì còn sương sa hoa quả ạ?"

 

Bình thường chúng cơ hội ăn những thực phẩm nhiều calo. Chính vì ăn quá lành mạnh, nên cơn thèm đồ ngọt giờ đây mãnh liệt. Nghe thấy socola, thấy chảy nước miếng.

 

Dì Úc , cũng sảng khoái đáp: "Dù hết dì cũng cho các con. Các con mấy cái bánh mới? Lên tầng hai , lát dì mang lên cho."

 

"Mười đứa, mỗi đứa một cái! Nước mỗi đứa một cốc." Tôn Diệp hào phóng gọi món xong, sang với đồng đội: "Tớ bao, nhưng về nhà các đều chịu đựng cho kỹ, dù huấn luyện viên thả ch.ó , các cũng khai tớ. Biết ? Không thì tuyệt giao!"

 

Cả nhóm vội vỗ n.g.ự.c thề, tuyệt đối phản bội bố nuôi của .

 

"Lão Tôn! Lâu gặp! Hôm nay bánh là em đấy, lát ăn xong góp ý cho em nhé." Đào Đào bước chào Tôn Diệp. Cậu đến đúng lúc quá, khỏi tặng nữa, sắp bán hết sạch .

 

Tôn Diệp trợn mắt: "Em ? Vậy càng ăn."

 

Đám đồng đội lưng cũng "ú uà" kêu gào.

 

Đào Đào nhiều, chuyện với ai cũng . Dù chỉ gặp đồng đội của Tôn Diệp vài , cô cũng nhanh chóng bắt chuyện, khí sôi nổi. Cô liền bê khay bánh sừng bò bẩn thỉu lên tầng hai chuyện với họ.

 

Úc Loan ngước khung cửa sổ tầng hai đang ồn ào. Hai vị khách kín chỗ cạnh cửa sổ, thực thấy chị ở . vẫn ngẩng đầu hết đến khác.

 

Thỉnh thoảng tai bắt tiếng và lời của chị, nhưng tầng hai quá nhiều chuyện, thể rõ chị gì. Chỉ thấy Tôn Diệp và mấy khen "siêu ngon", "trời ơi ngon thật", "ăn xong trông như ma ".

 

Chị xong liền lớn, chị đang vui.

 

Úc Loan vì chị vui mà lòng cũng thoáng vui một chút.

 

Cậu chợt nghĩ, chị nhiều bạn, cũng nhiều chơi với chị. Không chỉ hôm nay, lên lớp sáu , càng nhận điều đó sâu sắc hơn.

 

Chim én bay qua đại dương và lục địa, sẽ qua nhiều quốc gia, cũng sẽ gặp nhiều chú chim khác nhỉ? Chị hình như sắp thực sự biến thành chim én , nhưng vẫn chỉ là củ khoai môn.

 

Cậu thất vọng, chậm rãi cúi đầu, tiếp tục đặt bánh lên máy, chỉnh thẳng, bấm nút. Cậu những chiếc bánh màng nhựa bơm khí bao bọc kín đáo. Cậu đặt chiếc bánh đó sang một bên, Tiểu Du, thầm lặng việc, sẽ cẩn thận đặt bánh thùng carton lót nhiều báo cũ.

 

Mấy ngày đó, doanh bánh sừng bò bẩn thỉu vẫn bình thường, bán 40 cái một ngày là nhiều. đơn hàng từ nơi xa tăng vọt. Bánh bông lan ruốc vẫn là sản phẩm chủ lực của tiệm. Nhiều hỏi burger thể gửi . Burger rau thịt, dù máy hút chân cũng dễ hỏng, cuối cùng vẫn từ chối nhiều đơn.

 

Đào Đào và Úc Loan giờ tan học về còn kịp bài tập, giúp tiệm xử lý các đơn hàng . Tối tắm rửa xong mới tăng ca bài tập. Nếu , Đào Quảng Chí và dì Úc sẽ bận đến thời gian uống nước ăn cơm.

 

Cũng lúc , cô bỗng thấy bánh sừng bò bẩn thỉu bán chạy cũng bận tâm.

 

Người lớn quá mệt . Có lẽ đợi đợt bận rộn qua , họ thể nghỉ ngơi một chút cũng .

 

Cứ thế, một tuần trôi qua. Ngày công bố điểm và giải thưởng bán kết Olympic cấp tỉnh đến.

 

Thị trấn Chương Khê quá xa thành phố tỉnh, thể tự đến xem kết quả. Cả nhà Đào Đào, nhà Trương Gia Minh và cô La đều kéo đến văn phòng hiệu trưởng Hoàng. Một đống quây thành vòng tròn lưng hiệu trưởng Hoàng, căng thẳng ông cầm chiếc điện thoại Nokia, bấm từng một liên lạc ghi trong văn bản giấy do Ban tổ chức Olympic gửi fax đến.

 

"Tút... tút... tút..."

 

"A lô, xin chào, Văn phòng Ban tổ chức Kỳ thi Olympic Toán học xin ."

 

Điện thoại kết nối, tất cả đều nín thở, nắm c.h.ặ.t t.a.y . Đào Đào cũng kìm tim đập thình thịch, một tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Úc Loan.

 

"À... ... chào , là hiệu trưởng trường tiểu học trung tâm thị trấn Chương Khê. ... hỏi điểm của hai học sinh trường năm nay."

 

Hiệu trưởng Hoàng mở miệng suýt lắp bắp, ông liên tục lấy giấy lau mồ hôi trán.

 

"Xin vui lòng cung cấp thông tin thí sinh và báo danh."

 

"Đây, đây ạ." Cô La sốt ruột bằng , vội vàng đưa hai thẻ dự thi chuẩn sẵn từ bên cạnh cho hiệu trưởng Hoàng. Hiệu trưởng Hoàng cũng căng thẳng đến run tay, tờ đầu tiên là của Trương Gia Minh, ông vội dùng tay chỉ từng , từng một, sợ nhầm.

 

Đầu dây bên vang lên tiếng gõ bàn phím. Đối phương xác nhận báo danh và tên, trả lời: "Xin chào, tra cứu. Thí sinh Trương Gia Minh, khối 6, điểm 61, xếp hạng 243. Theo tổng thí sinh năm nay, tỷ lệ tương ứng của thí sinh Trương Gia Minh là 19.1%, trong khung điểm giải Ba cấp tỉnh. Xin chúc mừng."

 

Giải thưởng cấp tỉnh xếp theo thứ hạng tương đối. Số đạt giải xác định theo tỷ lệ phần trăm so với tổng thí sinh. Theo tình hình các năm , để đạt giải Nhất cấp tỉnh thi trong top 60 tỉnh. Giải Nhì top 150, giải Ba top 500.

 

Để tuyển thẳng trường trung học cơ sở trực thuộc thành phố, ít nhất cũng giải Nhì. Giải Nhất thì khá chắc chắn. Giải Ba vì lượng đông, thường xem xét. Nếu tham gia Kỳ thi Olympic Toán Tiểu học Toàn quốc, xuất sắc hơn nữa, từ những thí sinh giải Nhất cấp tỉnh, thường là top 6 cấp tỉnh sẽ thành lập đội tuyển đại diện cho tỉnh tham gia.

 

Kết quả xếp hạng và điểm của Trương Gia Minh công bố, cô La đang trong khung giải Ba, liền kích động giậm chân mạnh một cái, giơ hai cánh tay lên "Yay" thầm lặng.

 

Tốt lắm, ngay cả Tiểu Minh cũng giải!

 

Dù là giải Ba, nhưng cũng là giải thưởng cấp tỉnh đầu tiên của thị trấn Chương Khê!

 

Trương Gia Minh cũng ngạc nhiên, còn thể đạt 61 điểm? Cậu bỏ hai câu cuối mà.

 

Chu Tuệ và Trương Quốc Đống cũng kinh ngạc nở nụ .

 

Tưởng con trai thi trượt, ngờ còn giành giải Ba!

 

Hiệu trưởng Hoàng vội ghi điểm , hỏi tiếp: "Vâng , đừng cúp máy vội, còn một thí sinh nữa. Tên là Úc Loan, Úc của hoa uất kim hương, Loan của núi non. , báo danh của cháu là YS-01070123, phiền tra cứu giúp."

 

"Úc Loan, khối 6, trường tiểu học trung tâm thị trấn Chương Khê, huyện Trà Dương, thành phố Giác Phố."

 

Dì Úc bắt đầu nín thở, tay bấu chặt cánh tay Đào Quảng Chí, bấu đến mức mặt ông cũng nhăn nhó. Đào Đào cũng chẳng quan tâm đến bố , đầy lo lắng nắm chặt cả hai tay Úc Loan.

 

Lên nào lên nào, nhất định đỗ!

 

Úc Loan ngơ ngác hai bàn tay bất ngờ chị nắm chặt như còng, ngây thơ chớp mắt.

 

"Đã tra cứu. Điểm của thí sinh Úc Loan, trường quý, là —"

 

 

Loading...