THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 44: Cái đuôi của thời thơ ấu
Cập nhật lúc: 2026-06-24 07:30:41
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng ve kêu râm ran, kỳ nghỉ hè cuối cùng của bậc tiểu học nóng hừng hực. Giữa trưa, bên ngoài chẳng một cơn gió nào thoảng qua.
Nhiêu Lệ Lệ nóng đến mức bật điều hòa xuống tận 19 độ, thấy lạnh, liền lôi chăn mỏng mùa hè trong phòng .
Cả bốn đứa: cô, Đào Đào, Úc Loan và Trương Gia Minh, cùng chùm chăn, chen chúc màn hình máy tính, mắt rời khỏi trang web vất vả mới tải xong.
Cô La ở lầu mang một rổ quần áo xuống, ngang thấy bốn cục quái vật chùm chăn dính liền , bà lắc đầu bất lực. bà cũng chẳng bảo Lệ Lệ bật điều hòa lên, chỉ lắc đầu xuống gấp quần áo.
Giáo viên tiểu học mà dạy vài khóa thì đủ loại thói quen kỳ quặc của trẻ con cũng chẳng bà ngạc nhiên nữa. Ngồi chùm chăn chơi máy tính chẳng thấm , ngày xưa Lệ Lệ xem tivi ghế sofa còn thể biểu diễn cả một rạp xiếc: lộn ngược xem, một chân xem, vắt chân lên cổ xem, ngậm điều khiển trong miệng xem, chui xuống gầm sofa chỉ thò mỗi đầu xem, là những tư thế bình thường của cô bé.
Từ khi nhà lắp điều hòa, Lệ Lệ càng thích thế, bật lạnh như ngăn mát tủ lạnh, trong phòng đắp chăn bông ngủ. Nó bảo đắp chăn lạnh như thoải mái.
Thì kệ con bé, miễn cô ngủ ngon là .
Cô La nhiều lúc cũng thoải mái, cứ coi như thấy, sải bước .
Trương Gia Minh cầm chuột máy tính tròn trịa màu xám, bấm vài cái thanh menu màu xám bên , trang web mới từ từ hiện từng chút một.
Giao diện web thời kỳ đơn giản, ngoài cỡ chữ tiêu đề to một chút, nền trắng là những khối chữ nhỏ dài. chẳng ai thấy sốt ruột, ngược còn háo hức chằm chằm màn hình đang dần hiện . Chỉ Đào Đào thầm ngạc nhiên vì mạng lúc chậm đến thế.
Hồi bé chơi thấy nhỉ?
"Nhật ký của Tiểu Vũ."
Trương Gia Minh kéo chuột xuống, khẽ thành tiếng: "... Sốt socola từ vết c.ắ.n của trào , như thể khoảnh khắc , cũng c.ắ.n xé vết thương trong tim . bốc bằng tay, nhai bằng miệng, mặt mũi tay chân đều lem nhem, như một đứa trẻ từng học hành. lẽ chính vì thế, mệt mỏi, phẫn nộ và uất ức cũng đều chảy theo. Cái bánh đắng lắm, ngọt lắm."
Đọc hết bài , bức ảnh minh họa mới tải xong: một bàn tay cầm bánh sừng bò bẩn, đầy bột ca cao, thêm lớp filter buồn bã cũ kỹ, trông vẻ... một thứ nỗi buồn rực rỡ.
Đào Đào chớp chớp mắt. Ừ nhỉ, sắp đến thời kỳ "giới trẻ nổi loạn" ?
"Ồ, bài hơn 3000 xem." Nhiêu Lệ Lệ bỏ tay khỏi vai Trương Gia Minh, rướn lên màn hình dòng chữ nhỏ "Lượt xem (3578)", cảm thán, "Bí mật giải mã Đào Đào, chẳng trách nhà bùng nổ đơn hàng. Trên mạng cũng nhiều chụp ảnh bánh sừng bò bẩn, chú thích đều là ' tự do', ' cũng thể chọn sống bẩn thỉu và đàng hoàng', ' là giới trẻ nổi loạn'."
Trương Gia Minh cũng : "May mà ông chủ Phó đóng tiệm, giờ nhân sự đều sát nhập , thì bố mệt đến mức ôm dì Úc thét."
Đào Đào xoa trán.
Chuyện bố cô hình như cũng nổi tiếng .
quả thực trùng hợp.
Ông chủ Phó tên là Phó Long. Tiệm Khai Tâm của ông trong thị trấn mở tiếp. Dù tiệm ông đến nỗi khách, nhưng cũng chỉ ở mức đó, mấy năm nay chỉ đủ bù đắp chi phí, hầu như chẳng kiếm bao nhiêu tiền.
Phó Long vốn là đầu óc linh hoạt. Thị trấn giao thông bất tiện, thị trường hạn. Thay vì giành giật cái bánh ít ỏi với Tiệm bánh mì phố Nam đang ngày càng lớn mạnh, chi bằng rút lui, cùng hợp tác khám phá thị trường lớn hơn.
Ý nghĩ ông từ lâu, nên mấy năm nay ông càng ngày càng thiết với vợ chồng Đào Quảng Chí. Một mặt là ngầm quan sát nhân phẩm của hai , xem đáng hợp tác ; mặt khác là tìm hiểu tình hình kinh doanh của tiệm bánh, và dò hỏi xem họ ý định mở rộng sản xuất hơn nữa .
Khi một trai một gái nhà Đào Quảng Chí đều trường trực thuộc thành phố tuyển thẳng, và bản ông ngày càng bận rộn, Phó Long đến lúc.
Quả nhiên, Phó Long đưa ý tưởng, dì Úc và Đào Quảng Chí đều chút động lòng.
Hai đứa trẻ xác định sẽ lên thành phố học, thể lớn trông nom. Cấp hai còn quan trọng hơn cấp một, còn thi cấp ba, thể để chúng tự do như .
Đào Quảng Chí vốn đang lo lắng cho hai đứa khi khai giảng nửa cuối năm nay. Đi đường cao tốc từ thị trấn lên thành phố cũng mất một tiếng, thể hàng ngày? Bắt hai đứa mười ba tuổi ở nội trú cũng vẻ tội nghiệp. Nhất là Úc Loan, thích hợp với nội trú, dễ bắt nạt. Hai đứa trẻ tự thuê nhà ở ngoài, cũng vẻ chẳng yên tâm.
Hay là thuê giúp việc? Ông chẳng tham vọng ăn lớn mở chi nhánh gì, nhưng ý tưởng của ông chủ Phó quả thực là một giải pháp đôi bên cùng lợi.
Dì Úc thấy, tiệm nhà ở thị trấn cũng đến mức thể mở rộng thêm. Nếu tự mở chi nhánh, chắc chắn thể mở ở thị trấn. Chẳng là tự tranh giành khách với ? Cái bánh chỉ bao nhiêu thế, chia thành mấy miếng cũng chỉ là một cái bánh. Mở thêm tiệm tăng chi phí.
Nếu mở rộng việc buôn bán hơn nữa, hai lựa chọn: một là mở nhà máy, dùng công nghệ nhất, sắm xe tải lạnh, bán bánh khắp cả nước; hai là mở chi nhánh lên thành phố hoặc huyện.
vốn cần cho hai hướng hiện tại họ thể tích lũy đủ, thực sự quá nhiều! Nếu tìm hợp tác, thì ai đáng tin?
Chính lúc dì Úc đang lo lắng vì điều , Phó Long xuất hiện với giấy phép kinh doanh tiệm Khai Tâm của .
Phó Long dự định sẽ mang cả , thiết và vốn sát nhập với Tiệm bánh mì phố Nam, biến hai tiệm thành một, một sự hợp tác sâu rộng và lâu dài.
Mùa hè , Phó Long ngày nào cũng chạy sang nhà Đào Đào. Dì Úc học từ ông nhiều bí quyết kinh doanh. Đào Đào còn dì Úc thường xuyên gọi điện cho một đầu bếp tên Hạ Văn Đức ở Tân Thành, hỏi về kinh nghiệm chuỗi cửa hàng ở các thành phố lớn: như phân công nhân sự thế nào, mở cửa hàng ở thành phố khác với thị trấn nhỏ ... Cuối cùng mới bàn bạc cách hợp tác với Phó Long.
Một hôm Đào Đào vô tình lén cuộc gọi đường dài giữa bà và vị bếp trưởng Hạ, cô vô cùng kinh ngạc. Dì Úc từ lúc nào một mối quan hệ như ? Cũng giỏi thật đấy!
Để mở chi nhánh, nhiều việc chuẩn , thể bắt tay là mua mặt bằng ngay. Nhà cô hết cùng Phó Long đăng ký một công ty kinh doanh thực phẩm nhỏ, thuê luật sư soạn thảo hợp đồng hợp tác, xác định tỷ lệ cổ phần và phân công trách nhiệm của hai bên.
Sau đó, mời chuyên môn giám sát, chuẩn hóa bộ việc vận hành cửa hàng, chế biến thực phẩm, thu mua nguyên liệu, và xây dựng nhiều văn bản quy trình.
Nhà Đào Đào góp vốn bằng thương hiệu "Tiệm bánh mì phố Nam" đang lên, mặt bằng cửa hàng cũ, tay nghề bánh nhiều năm và nguồn khách hàng tích lũy tại địa phương. Ông chủ Phó góp bộ vốn mở rộng, thiết bánh của tiệm Khai Tâm, chuỗi cung ứng nguyên liệu thiện và nhiều năm kinh nghiệm vận hành của ông. Lợi nhuận chia theo tỷ lệ thỏa thuận mỗi quý, sổ sách cũng thuê kế toán chuyên nghiệp , minh bạch cho cả hai bên.
Từ đó, công thức bánh của hai tiệm chia sẻ lẫn , nhân sự điều phối chung.
Cứ như một cái chớp mắt, "Tiệm bánh mì phố Nam" cũng đăng ký thành nhãn hiệu.
Phó Long giờ đưa thợ bánh, thợ nhào bột, thợ nướng bánh của tiệm Khai Tâm, thậm chí cả nhân viên lau dọn, sang nhà Đào Đào "đào tạo".
Đào Quảng Chí và bác Trịnh như những con chuột rơi bồ gạo, cả tháng qua vui sướng khôn xiết. Bột nhào, lò canh, thịt bò ướp, xà lách rửa. Ngày họ kiêm nhiều việc, từng đ.á.n.h một trận "giàu " như thế!
Các công thức bánh trong hai tiệm cũng tiêu chuẩn hóa, thống nhất thương hiệu nguyên liệu, quy cách, tiêu chuẩn bảo quản, thứ tự cho nguyên liệu cố định, thời gian ủ bột... Tất cả các loại bột, nhân, sốt cũng chuyển thành bảng công thức với khối lượng chính xác, thành một cuốn sổ tay thao tác. Từ đó, tất cả các loại bánh đều lượng đường, lượng nước, thời gian nướng cố định. Như , dù là ai, khi đào tạo, vị bánh cũng sai lệch.
Phó Long giờ ngày nào cũng dẫn môi giới lên thành phố thương lượng giá mặt bằng. Mua nhà đất xem xét kĩ, thể một hai là thương lượng xong.
Đào Quảng Chí cũng đang tập trung hòa hợp hai bên thợ bánh.
Nhân sự cơ bản cũng phân công xong. Bác Trịnh sẽ ở tiệm cũ quản lý. Một thợ bánh từ tiệm Khai Tâm sẽ trợ lý cho ông. Dì Hứa và Tiểu Du cũng theo lên thành phố, tiếp tục ở tiệm cũ trong thị trấn. Nếu lên thành phố, họ sẽ thể về nhà.
Ở tiệm mới, khi thương lượng xong mặt bằng và trang trí, sẽ là Đào Quảng Chí và dì Úc dẫn một thợ bánh và hai nhân công từ tiệm Khai Tâm sang.
nhân sự hai bên lẽ vẫn đủ. Dì Úc nghĩ đến Hạ Văn Đức, nhờ ông giới thiệu vài học việc bánh từ Tân Thành về.
Nghe nhiều thanh niên đến Tân Thành học việc ở các tiệm bánh, nhưng nhiều cuối cùng chịu nổi tiền thuê nhà đắt đỏ và cường độ việc cao, nên trở về quê. Những học việc tay nghề đều vững, vận hành thiết lớn hiện đại, cũng một bánh ngọt đơn giản, còn trẻ, là ứng viên . Theo kế hoạch, họ sẽ đến khi Đào Đào và Úc Loan lên cấp hai.
Vì thế, dì Úc dạo bận phỏng vấn. Bà từng việc , sợ với tư cách phỏng vấn còn căng thẳng hơn cả ứng viên, liền chạy đến tiệm cho thuê sách, tìm sách về quản lý nhân sự. Đọc sách xong thấy "trăm bằng một thấy", nghĩ nghĩ, tính thời gian gọi cho Hạ Văn Đức.
Đào Quảng Chí ngờ vị bếp trưởng mùi vịt đột nhiên xuất hiện thực sự trở thành mối quan hệ xa xôi mà dì Úc thể dùng tới, thậm chí còn trở thành thầy dạy cách điều hành nhà hàng của bà.
Hạ Văn Đức với tư cách bếp trưởng, quản lý hàng chục nhân viên, kinh nghiệm việc cực kỳ phong phú. Ông cũng là cầu tiến, thích nghiên cứu, quý những chí hướng như dì Úc. Thêm đó, dì Úc ăn dễ , mấy câu "bác thực sự là gu" của bà khiến ông vui vẻ dạy bảo tận tình qua điện thoại.
Cứ thế, bộ khung của tiệm mới coi như dựng một nửa. Ngay cả bánh sừng bò bẩn thỉu tưởng chừng ưa chuộng cũng trở nên nổi tiếng nhờ blog của Biên Tiểu Vũ. Người trong thị trấn mua nhiều, nhưng đơn hàng gửi từ xa tăng vọt. May nhờ sự bổ sung nhân sự từ tiệm Khai Tâm, Đào Quảng Chí đón nhận làn sóng một cách suôn sẻ.
Chuyện Đào Đào và Úc Loan sẽ học thế nào, nhờ cơ hội mở chi nhánh, cũng giải quyết.
Trước đó, Trương Gia Minh xem trúng một căn hộ ba phòng trong một khu tập thể gần trường trực thuộc, cách trường chỉ 700-800 mét, mới sửa sang, nội thất đầy đủ, hướng nhà cũng . Chu Tuệ môi giới lừa vài câu: "Chị Tuệ, chị đặt phòng thì nhanh, còn ba nhà khác đang xem căn đấy. Hôm nay chị đặt, mai đặt mất. Nhà như thế ngày nào cũng , tìm căn hảo thế khó lắm."
Bà , thế thì , vội vàng đóng cọc và trả ba tháng tiền nhà.
Trương Gia Minh trượt tuyển sinh, tiền cọc xem như mất. Vì chuyện , Trương Quốc Đống giận bà một trận, hai cãi om sòm, Chu Tuệ nước mắt rưng rưng thu dọn đồ về nhà đẻ ở một thời gian.
Ông Trương nhà Đào Đào cần nhà. Chu Tuệ nghĩ Đào Đào thi đỗ còn Tiểu Minh thì , trong lòng hậm hực, chuyển nhượng cho Đào Đào. Cuối cùng, ông Trương khuyên nhủ mãi, bà mối, cuối cùng mới chuyển nhượng cho nhà Đào Đào, đỡ mất mấy nghìn đồng.
Bận rộn với chuyện mở chi nhánh, Đào Đào chẳng thể chen , dù kiếp cô cũng kinh nghiệm gì về chuyện , cô chỉ từng mở một tiệm bánh nhỏ.
Cô chỉ một chút lợi thế về thông tin thời đại. Trong lúc dì Úc và ông chủ Phó lên kế hoạch cho tiệm bánh mới, cô mượn kinh nghiệm của những chuỗi cửa hàng thành công , góp ý một hai câu.
Mỗi Đào Đào những điều phần ngây thơ, nhưng nghĩ kỹ cũng lý. Phó Long suy nghĩ một lát, kìm liếc Đào Quảng Chí đang ngáy khò khò bên cạnh. Hễ đến mấy thứ như điều khoản pháp lý quảng cáo tiếp thị là ông buồn ngủ, chẳng mấy chốc ngủ .
Phó Long ngoảnh dì Úc, đang chăm chú đối chiếu văn bản hợp đồng. Cuối cùng, ông sang Đào Đào, khuôn mặt thoát khỏi nét trẻ con, hé lộ chút nét thiếu nữ.
Cô gái buộc đuôi ngựa cao, chắp tay lưng, cong mắt ông.
Phó Long như bừng tỉnh.
Trời ơi, hóa đằng thành công của Tiệm bánh mì phố Nam một, mà là hai phụ nữ!
Ngoài , Đào Đào chẳng còn gây rối gì thêm.
Cô nghĩ, dì Úc kiếp góa chồng nuôi con còn dám sang tận Hồng Kông mưu sinh, bà hỏi han khắp nơi, bận rộn trông vẻ chắc chắn hơn cô, một đứa trẻ giả. Thế là cô yên tâm tiếp tục một đứa trẻ lớn, tận hưởng mùa hè cuối cùng của tuổi thơ.
Mùa hè qua , cô và Úc Loan sẽ lên thành phố học cấp hai.
Họ sẽ tạm thời xa Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh. Sau , những ngày như thế , bốn đứa chùm chăn, đầu gần đầu bên máy tính như mấy đứa điên, chắc sẽ ít ?
Vừa nghĩ đến đó, tiếng ve ngoài cửa sổ bắt đầu một đợt kêu mới, hòa lẫn tiếng va chạm loảng xoảng từ xa. Tiếng đàn bà c.h.ử.i bới the thé và tiếng đàn ông gầm gừ cũng lờ mờ vọng .
Trong ngõ nhỏ, nhà nào chút động tĩnh là đầu ngõ cuối ngõ đều thấy.
Đào Đào và Nhiêu Lệ Lệ theo bản năng sang Trương Gia Minh.
Úc Loan theo bản năng bịt tai cúi đầu, đang chùm trong chăn, chẳng chỗ nào trốn, liền chui nách Đào Đào, cô ôm lấy.
"Bùm!" Lại một tiếng động kinh hoàng từ sâu trong ngõ.
Úc Loan giật b.ắ.n , theo bản năng đưa tay xoa nhẹ lỗ tai đau nhức.
Trương Gia Minh thản nhiên nhướng mày: "Ừ, bố tớ cãi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-44-cai-duoi-cua-thoi-tho-au.html.]
Chẳng mấy chốc, sâu trong ngõ vọng đến tiếng ông Trương "ôi chao" can ngăn. Can mãi , ông cũng c.h.ử.i một câu: " chịu hết nổi! Hai cãi thì cứ cãi, giỏi thì đập hết cả nhà ! Cả nhà ngủ đường! Đi ăn mày!"
Nhiêu Lệ Lệ thò đầu từ chăn , bò đến bên cửa sổ xuống. Ông Trương đang tức giận bước tới, đến cửa tiệm nhà Đào Đào bỗng ngoặt , gọi lớn: "Quảng Chí, cho ông một cốc dưa hấu đập môi mới pha chế, và một cái bánh sừng bò bẩn. Ối trời ơi, nếu hạ hỏa thì sớm muộn cũng tức c.h.ế.t!"
"Ông Trương ơi, đập môi . Một cốc hoa quả t.ử tế mà ông thành thô tục thế. Là sữa dưa hấu giòn sần sật đấy ạ!"
"Ối giời, cũng tương tự mà!"
Nhiêu Lệ Lệ nhịn phì .
Ừ, ông Trương vẫn hưởng thụ, vẻ lo cho sức khỏe ông cụ nữa.
bên nhà Trương vẫn còn cãi , tiếng to. Nhiêu Lệ Lệ từng thấy bố cãi , mà sợ, lén sang hỏi Trương Gia Minh: "Chuyện thi trượt trường trực thuộc, bố vẫn bỏ qua ?"
"Tớ thấy cãi đến năm cũng xong . Bố tớ khoe khắp cơ quan là tớ sẽ thi đỗ, giờ đỗ, ông mất mặt lắm." Trương Gia Minh chùm chăn, vẻ mặt bình thản, khóe miệng cong lên đầy châm chọc: " cũng , giờ họ bận cãi , thời gian quản tớ."
Thời kỳ , nguyện vọng thi lên cấp ba đều ước lượng điểm mà điền, giống là xem điểm thi mới điền. Học sinh điền nguyện vọng khi thi. Không ai ngờ Trương Gia Minh ốm trong kỳ thi tuyển thẳng tiểu học. Trước kỳ thi, nhà trường tổ chức điền phiếu nguyện vọng. Cậu chọn bất kỳ trường nào diện tuyển sinh.
Bố Trương Gia Minh cũng cùng suy nghĩ. Họ còn thấy chắc chắn đỗ, bao giờ nghĩ Trương Gia Minh sẽ "sa cơ" đến mức tự túc tiền để chọn trường, nên lúc điền nguyện vọng cũng chẳng quan tâm đến chuyện chọn trường diện tuyển sinh.
Nhiêu Lệ Lệ thì điền, chỉ trường trực thuộc thành phố, mà còn trường trực thuộc huyện. cô đều đỗ, và vì điểm thi nghiệp còn khá xa mức tuyển sinh. Cô cũng cố gắng hết sức, nên chẳng gì để tiếc nuối. Nhìn thấy điểm , cô chỉ mất năm phút để bình tĩnh .
Cuối cùng, cô vẫn chọn trường thị trấn, nơi bố cô bé dạy học nhận .
Bố cô, thầy "Mìn cục", còn trêu chọc cô bé: "Ha ha, cái con khỉ nhỏ định chạy ? Trốn chùa mà trốn thầy. Thấy , quanh quẩn vẫn rơi tay bố mày ?"
Có ông bố nào mà con gái thi trượt còn ha hả ? Làm Nhiêu Lệ Lệ tức phát điên. Tiểu học thì tay , cấp hai tay bố. May mà nhà giáo viên thứ ba, thì nó sẽ phát điên mất.
Kết cục cuối cùng thật đáng tiếc: Trương Gia Minh, giành giải Ba Olympic cấp tỉnh và thủ khoa kỳ thi nghiệp tiểu học, ở học trường thị trấn Chương Khê. Chính vì chuyện , Trương Quốc Đống và Chu Tuệ suốt một tháng ba mươi ngày cãi đến ba hai ngày.
Một ôm mối hận, mắng bà nấu ăn dở nấu bữa sáng khiến con trai ngộ độc thể thi; một trách đến mức từ áy náy sinh hận ý, mỉa mai Trương Quốc Đống suốt ngày khoe quen lãnh đạo lãnh đạo nọ, đến lúc cần thì chẳng tìm ai giúp đỡ, thật là vô dụng.
Coi như ma pháp công kích lẫn , hai suốt ngày cãi chẳng quan tâm đến con trai, khiến Trương Gia Minh mùa hè bắt học thêm chương trình chuyển cấp, ngay cả lớp đàn piano cũng ngừng, giờ thể ngoài chơi mỗi ngày.
Cậu dạo trông vui vẻ.
Đào Đào vẫn lo lắng liếc : "Tiểu Minh, thực sự thấy tiếc ?"
Trương Gia Minh nhún vai, vẻ mặt già dặn: "Không , liên quan gì . Học ở chẳng học, học thì vẫn sẽ học . Hơn nữa, trường thị trấn cũng đến nỗi nào. Mỗi năm kỳ thi cấp ba cũng vài đỗ trường 1 thành phố, đỗ trường 1 huyện cũng hơn ba mươi ."
Thành tích của là do ngày đêm nhốt trong phòng mà học . Bố ngoài việc mua sách bài tập , chẳng sự hướng dẫn nào khác. Cậu chỉ nhốt, ai giảng bài, ai dạy phương pháp. Không thì đành nghĩ.
Cô La và Úc Loan giúp đỡ nhiều hơn bố .
Trương Gia Minh cúi mắt. Cậu giành giải Ba cấp tỉnh năm nay là nhờ cơ hội tập trung huấn luyện mà cô La xin cho , và năm nay gần như ngày nào cũng luyện đề cùng Úc Loan. Những bài khó , Úc Loan sẽ giảng cho . Vì thế, học ở thị trấn cũng chẳng gì .
Dù , hầu hết thời gian, đều một mơ màng giữa biển đề.
Nhiêu Lệ Lệ chống cằm thở dài : "Sao thể giống chứ? Cậu học giỏi như , chăm chỉ như thế, đỗ thì tiếc lắm."
Trương Gia Minh chống về phía , khẽ cúi mắt, như một lớn, mỉm Nhiêu Lệ Lệ đang tiếc nuối . Một lúc lâu , mới khẽ : "Nếu tớ đỗ, chẳng chỉ một học ở thị trấn ? Giờ chúng cùng học, ?"
Nhiêu Lệ Lệ gãi đầu: "Ừm... thực tớ cũng cô đơn, tớ còn Hoàng Vĩ Kiệt, Lý Tiểu Yến với mấy bạn nữa. cũng đúng, học cùng tớ cũng ."
Trương Gia Minh đột nhiên thẳng dậy, nụ cũng biến mất.
Nhiêu Lệ Lệ chẳng , hào hứng sang với Đào Đào: "Này đúng đúng , Đào Đào!"
Nhắc đến Hoàng Vĩ Kiệt, Lệ Lệ lập tức quên mất nỗi buồn cho Trương Gia Minh, mắt sáng rực với Đào Đào: "Cậu , Hoàng Vĩ Kiệt giảm cân đấy! Trước nó béo như ăn cám, giờ như bón phân, cao vọt lên, sắp 1m75 , cũng trai hơn. Hồi béo mập mí mắt chẳng rõ, giờ trông giống Chu Hiếu Thiên đấy."
Chu Hiếu Thiên? Nó giống Chu Hiếu Thiên? Sao thấy nhỉ? Trương Gia Minh xong nghiến răng, đầu nhắm mắt, hít sâu một mới bình tĩnh . Khi mở mắt , thấy Úc Loan đang mở to đôi mắt chằm chằm.
Cậu cứng đờ.
Nhắc đến vấn đề chiều cao mà Đào Đào đặc biệt quan tâm thì còn thể thống gì nữa. Đào Đào vội hỏi: "Nó cao thế nào ? Nó uống canxi gì thế?"
Giờ cô vẫn cao đến 1m6! Cô sốt ruột lắm !
Nhiêu Lệ Lệ : "Tớ , tớ gọi điện hỏi."
Nói kéo Đào Đào chạy xuống lầu.
Trong phòng chỉ còn Úc Loan và Trương Gia Minh, hai đứa ngốc nghếch chùm chăn.
Trương Gia Minh thở dài, phủi chăn xuống đất, lăn sàn, lẩm bẩm: "À, tức thật. Tại tớ giống Hoàng Vĩ Kiệt và Lý Tiểu Yến chứ... cũng chẳng gì để tức."
Cậu tư cách gì để đòi hỏi Lệ Lệ?
Úc Loan vẫn còn nắm một góc chăn, câu đó, ngạc nhiên, cũng nhẹ nhàng đặt góc chăn xuống, cẩn thận xuống bên cạnh: "Tại , tức?"
Trương Gia Minh liếc : "Đào Đào là chị , cũng là bạn nhất của chứ?"
"Ừm." Úc Loan gật đầu.
"Vậy nếu bạn nhất của đối xử với khác hơn đối với , hoặc đối xử với và ... như , tức ?"
Úc Loan ngẩng cằm lên, lắc đầu: "Không tức."
Bởi vì, chị đối xử với là nhất.
Trương Gia Minh tin: "Cậu chắc chắn tức. Không tức, Đào Đào gọi điện cho thằng béo ở Tân Thành, hào phóng mời nó đến chơi, còn giúp nó liên hệ nhà nghỉ, nhờ dì Úc dẫn lên đảo hái vải. Cậu bên cạnh lo lắng gì?"
Úc Loan nghĩ một lát, trần nhà đáp: "Tớ tức, tớ chỉ , chị bay xa gặp chú chim nào."
Trương Gia Minh: "..."
Chim? Chim gì? Sao đến chim?
Úc Loan tiếc nuối thở dài: "Cậu điều khiển từ xa của tớ."
Trương Gia Minh: "..."
Cậu đang gì ?
Sao bao nhiêu năm vẫn quen lối suy nghĩ nhảy cóc của Úc Loan?
Úc Loan hiểu nỗi buồn của Trương Gia Minh, Trương Gia Minh cũng hiểu nỗi buồn thể trở thành chim của Úc Loan. Hai chuyện một hồi lâu như nước đổ đầu vịt, cuối cùng cả hai đều im lặng.
Đợi Đào Đào và Nhiêu Lệ Lệ , thấy hai đứa song song sàn, chẳng chẳng rằng.
Bí mật về chiều cao chẳng đáp án gì đặc biệt. Hoàng Vĩ Kiệt bảo một hôm tự dưng giọng nó khàn , chuyện như Vịt Quay Giòn, đó ngày nào cũng thấy đói, ăn nhiều mà béo, cứ thế cao lên.
Nghe xong Đào Đào yên tâm. Có vẻ Hoàng Vĩ Kiệt đang bước tuổi dậy thì. Nó là một trong những đứa con trai dậy thì sớm nhất. Trương Gia Minh và Úc Loan thì vẫn đổi giọng .
Cô cũng kinh nguyệt, thì cô vẫn còn cao lên !
Nhiêu Lệ Lệ gọi điện thoại xong, bàn chuyện chơi. Cô đá cẳng chân Trương Gia Minh, hào hứng : "Hoàng Vĩ Kiệt mời bọn sang nhà câu cá nướng ăn. Đi ngay !"
Trương Gia Minh chán nản, khẽ với giọng ghen tị: "Dù tớ cũng chỉ là một trong nhiều bạn của , tớ cũng chẳng ."
Không ai thấy, ngược còn thấy khó chịu.
"Cậu lẩm bẩm gì thế? Chẳng gì cả. Nhanh nhanh, !" Nhiêu Lệ Lệ kéo dậy, bắt đầu tưởng tượng, "Cậu cần câu giỏi, lát bọn một nhóm, câu con cá lớn nhất nhà Hoàng Vĩ Kiệt, thế nào?"
Trương Gia Minh liếc mắt: "Tụi ?"
"Ừ, chẳng lẽ ?" Nhiêu Lệ Lệ chống nạnh cúi xuống, ánh mắt đe dọa, "Cậu cùng nhóm với tớ? Vậy cùng nhóm với ai? Tớ đồng ý , nhất định cùng nhóm với tớ."
"Ừ." Cậu tươi, thêm lời thừa, ngoan ngoãn chạy về ngôi nhà đang náo loạn để lấy mũ rơm, xô và dép của .
Đào Đào và Úc Loan cũng trèo tường sân thượng về nhà lấy cần câu phủ bụi của Đào Quảng Chí.
Nhìn Đào Đào và Úc Loan nghênh ngang vác cần câu và xô cá của chạy chơi, Đào Quảng Chí lặng lẽ nhào bột trong phòng kính, lòng thầm rơi nước mắt.
Ông cũng lắm! Ông cũng câu cá lắm! Hu hu...
Buổi chiều thị trấn nhỏ, đường phố thực nhiều âm thanh, nhưng khi nhớ , dường như luôn là tĩnh lặng. Chỉ mùa hè dài dằng dặc , dường như chẳng bao giờ kết thúc.
Bốn đứa vác cần câu, xách xô cá, chạy khỏi con ngõ. Chúng đùa, chạy qua ô cửa sổ đầy lọ kẹo thủy tinh của tiệm tạp hóa, chạy qua quán nước giải khát với chiếc ô lớn, chạy qua tiệm cho thuê sách bày tạp chí cũ, chạy qua bốt điện thoại thẻ cào dán đầy quảng cáo, chạy qua cửa hàng băng đĩa với ảnh Nhậm Hiền Tề và Tạ Đình Phong trong tủ kính.
Chạy qua xe tưới đường hát "Hoa lan cỏ", chạy qua bác mạch nha leng keng, chạy qua bức tường trắng của trung tâm văn hóa với dòng chữ "Kế hoạch hóa gia đình lợi nước lợi dân".
Rồi chúng đuổi , chạy qua bưu điện cánh cửa xanh, chạy qua nhà máy than đầy mùi lưu huỳnh, chạy qua ông lão đạp xe ba bánh thu mua phế liệu, chạy qua bãi mía thơm ngát cửa nhà Hoàng Vĩ Kiệt.
Thị trấn nhỏ bé, chúng cứ thế chạy nhảy vô tư, như thể chạy mãi, sẽ qua cả thị trấn nhỏ chứa đựng tuổi thơ của chúng.
Đạp lên chiếc đuôi nhỏ của tuổi thơ, cơn gió mùa hạ thổi mãi, như thể một tiếng "vút",thổi bay bốn đứa trẻ thành hình hài những thiếu niên.
Lớn lên như đó.