THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 45: Chi nhánh và cấp hai
Cập nhật lúc: 2026-06-24 07:30:42
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"... Hội nghị nhấn mạnh tư tưởng quan trọng về phát triển, nhấn mạnh lấy con trung tâm, phát triển diện, hài hòa và bền vững."
Tháng 7 năm 2003, ngoài trời nắng như đổ lửa. Nhìn cửa sổ, những tòa nhà và mặt đường bê tông dường như nung nóng đến cong vẹo. Những mảng kính xanh các tòa nhà lấp lánh ánh nắng. Dù thẳng mặt trời, chỉ xuống mặt đường chói chang, nếu lâu, chớp mắt một cái cũng thấy một mảng đen.
Trong một căn hộ ba phòng nhỏ cách trường trực thuộc thành phố 600 mét, Đào Đào kéo chiếc quạt đến mặt, cùng Nhiêu Lệ Lệ nghiêng chiếu cói trong phòng khách, chống cằm, đung đưa chân, chờ bản tin thời sự kết thúc. Sau đó, hôm nay kênh 6 sẽ chiếu bộ phim "Vùng đất linh hồn".
Đào Đào cũng chỉ đến khi kênh Star TV chiếu hai năm , hóa "Vùng đất linh hồn" là một bộ phim hoạt hình mắt từ năm 2001, hóa nó đời sớm như ! Không hiểu trong ký ức cô cứ nghĩ đó là bộ phim năm 2010. Có lẽ vì nó quá nổi tiếng, cứ chiếu , và luôn gì sánh bằng.
"Cạp cạp cạp..."
Hai đứa đang thời sự đến buồn ngủ, liền thấy Vịt Quay Giòn mặc váy ballet bằng vải màn tuyn, chân tất trắng, nghênh ngang ngang qua.
Lông m.ô.n.g thỉnh thoảng rung rung.
"Đào Đào, dì Úc nhà may quần áo nhỏ giỏi thật đấy..." Nhiêu Lệ Lệ mắt đờ đẫn, đầu tự chủ sang theo nó.
Đôi khi thấy Vịt Quay Giòn mỗi ngày một bộ quần áo mới xuất hiện trong ngõ, trông như đang catwalk.
" . Năm ngoái và đầu năm nay cách ly, đều dám ngoài, bánh cũng gửi , việc buôn bán trong nhà trở nên kém. Tiệm mới định mở cũng hoãn . Dì Úc rảnh rỗi bắt đầu cho Vịt Quay Giòn. tớ nghĩ đó cũng là một điều cho bố với dì Úc, họ cũng thể nghỉ ngơi một chút ." Đào Đào thở dài, "Hình như còn đo nhiệt độ, khai báo sức khỏe nữa. Thầy cô cũng bảo năm nay Quốc khánh thể tổ chức liên hoan . Cuối cùng cũng qua."
Đào Đào thực cũng áy náy. Cô là một bình thường như , một sự kiện lớn của thời đại ập đến, cô dường như bất lực, chỉ nhớ mua ít t.h.u.ố.c bắc, chỉ thể cùng gia đình theo dõi tin tức, quyên góp tiền của...
Cả Đào Đào và Úc Loan đều quyên góp tất cả tiền mừng tuổi của cho các tổ chức y tế từ thiện, còn những việc khác dường như chẳng thể gì.
Cô bận rộn với năm học cấp hai đầu tiên, bận học xe đạp cùng Úc Loan, bận sống một cuộc đời mới khác với kiếp . Ký ức kiếp càng ngày càng xa vời. Mãi đến khi bản tin bất ngờ đưa tin về dịch SARS, cô mới chợt nhận , hóa là năm nay! May mắn , gần một năm nỗ lực, giờ cuối cùng cũng thể sống khỏe mạnh trở .
Nhiêu Lệ Lệ xong chút hứng thú, sang hỏi: "Liên hoan trường thế nào? Nghe đồng phục các hơn bọn tớ, kiểu Anh quốc, áo vest váy xếp ly gì đó."
Đào Đào gật đầu, vẻ mặt khá chán ghét: "Áo vest thì là áo vest thật, nhưng tớ thấy tiện lắm. Bên trong váy tớ mặc thêm một cái quần đùi hoa. Giờ thể d.ụ.c còn đồ."
Nhiêu Lệ Lệ phá lên. Cô tưởng tượng đến chiếc váy xếp ly đẽ của Đào Đào bên trong là một cái quần đùi hoa thấy buồn .
Đào Đào cũng bất lực. Mùa hè bão nhiều, gió to, loại đồng phục dễ tốc. Quần lót an cũng ngắn, còn bó sát. Nếu lỡ lộ ngoài vẫn thấy hổ, mùa hè bó chặt nóng, đổ mồ hôi. nếu bên trong là một chiếc quần đùi bãi biển sặc sỡ thì , thoải mái, mát mẻ dễ chịu.
Cô và Úc Loan trường trực thuộc đúng đợt cải cách đồng phục mới. Thời điểm , xu hướng thời trang đều hướng về phương Tây, nhiều phụ phàn nàn đồng phục quá quê mùa. Sau một cuộc bỏ phiếu hiểu , đồng phục trong thành phố đổi sang phong cách Anh quốc.
Áo vest ngoài cổ ve nhỏ màu xanh nước biển, kết hợp với sơ mi trắng. Con gái đeo nơ, con trai thắt cà vạt. Bên , con gái mặc váy xếp ly xanh kẻ caro dài đến đầu gối, con trai mặc quần dài.
Bộ mặc thật đấy, mặc thẳng thớm, trông cao hơn. Lần đầu nhận đồng phục mặc thử, Đào Quảng Chí và dì Úc khen ngớt.
Khí chất thanh xuân của thiếu niên nam nữ toát sức sống tràn trề.
Dì Úc mà cay sống mũi. Ngày thường cứ mãi, trong ấn tượng hai đứa vẫn là hai củ đậu nhỏ. Sao chớp mắt thành những thiếu niên dong dỏng cao ?
Đào Quảng Chí thì "ối a", cứ lật lật hai đứa như bánh nướng, xem mãi thôi, cuối cùng còn nhất quyết bắt Đào Đào và Úc Loan mặc đồng phục chụp ảnh kỷ niệm.
Đó là đầu tiên họ thấy hai đứa trẻ dường như thực sự lớn.
" mà thật, thời thượng quá. Tớ mặc quá." Nhiêu Lệ Lệ lăn lộn sàn, nhớ đến điểm đáng tiếc của kỳ thi nghiệp tiểu học, than thở: "Tớ thiếu hơn ba mươi điểm để qua vạch tuyển chọn, thì tớ cũng mặc bộ đồng phục đó ."
Đào Đào phì , xuống bên cạnh nó, chống cằm : "Học kỳ lên lớp 9, sang năm thi cấp ba, vẫn còn nghĩ đến chuyện nghiệp tiểu học . Nghe Trương Gia Minh đang liều mạng kèm cặp đấy. Lần hai đứa cùng thi trường 1, chẳng thể mặc ?"
Năm nay là cuối kỳ nghỉ hè lớp 8.
Nhiêu Lệ Lệ nghĩ đến chuyện là thấy áp lực, bứt tóc bứt tai: "Đừng nữa, nghĩ đến thấy sợ. Cậu Trương Gia Minh đáng sợ thế nào , kèm tớ học còn gắt hơn cả bố tớ. Cậu còn bắt tớ mang vở từ vựng nhà vệ sinh để học nữa cơ."
Đào Đào bật .
như Trương Gia Minh dự đoán, bố đến giờ vẫn còn cãi . Dù còn dữ dội như , nhưng quan hệ vợ chồng vẫn căng thẳng. Thêm đó, lên cấp hai học sớm và học tối, thời gian Trương Gia Minh ở nhà giảm đáng kể, ngược thấy vui hơn.
Bố thường cãi đến mức sắp đ.á.n.h , sẽ ông Trương kéo sang tiệm bánh nhà Đào Đào . Chẳng mấy chốc Nhiêu Lệ Lệ cũng lẻn sang, hai đứa ăn burger, bánh bông lan ruốc, bánh sừng bò bẩn thỉu ngon lành, bài tập.
Cấp hai xa nhà hơn, sáng nào Trương Gia Minh cũng đạp xe đến cửa nhà Lệ Lệ đợi cô. Hai đứa cùng đạp xe qua con phố cổ rợp bóng cây, lao xuống con dốc đầy hoa giấy, hòa dòng học sinh khác, , vui vẻ cổng trường.
Chỉ đôi khi Chu Tuệ vẫn xuất hiện như ma trong trường, lén xem con trai học hành nghiêm túc . Một , chỗ của đổi sang cạnh hành lang. Giấc ngủ trưa tỉnh dậy ngoảnh đầu, thấy khuôn mặt đang in cửa kính, suýt hét lên nhảy lên bàn.
Ngoài , với Trương Gia Minh, thứ ở cấp hai đều .
Đặc biệt vì Lệ Lệ.
Cậu và Lệ Lệ học hai lớp cạnh . Giờ chơi, chỉ cần bước qua cửa là tìm thấy cô. Cậu thường lén sang lớp bên cạnh tự học trong giờ học tối. Cậu vẽ trọng tâm cho Lệ Lệ, lên kế hoạch phân bổ thời gian bài cho từng môn, giúp cô tổng hợp sai... Nhiêu Lệ Lệ bây giờ thứ 7 trong lớp và 40 trong khối ở trường thị trấn Chương Khê. Thành tích , hơn một nửa là nhờ Trương Gia Minh kèm cặp cô bé từ năm lớp 6.
Đào Đào cũng nhận , vì cô và Úc Loan đều đổi phận, đỗ trường trực thuộc, cô còn học cùng Lệ Lệ và cùng cô bé chơi bời bừa bãi như kiếp . Dù việc chia xa tạm thời chút buồn, nhưng thành tích của cả hai đều cải thiện rõ rệt.
Những năm cấp hai ở các trường khác hề ảnh hưởng đến tình cảm của bốn đứa.
Điện thoại phát triển nhanh chóng, chỉ trong một hai năm phổ biến, giá cả cũng hạ. Bố của Đào Đào, Úc Loan và Nhiêu Lệ Lệ đều mua cho mỗi đứa một chiếc điện thoại thẳng bàn giá rẻ, mấy đứa còn đăng ký QQ.
Chỉ Trương Gia Minh là . Không đến điện thoại, từng sở hữu cả điện thoại cố định, sợ tập trung học hành. Nên vẫn dùng thẻ điện thoại cũ.
, gần như lúc nào cũng ở bên Lệ Lệ. Mở loa ngoài là bốn đứa thể chuyện cùng . Lệ Lệ còn đăng ký QQ cho , thỉnh thoảng giúp tăng thời gian online.
Kỳ nghỉ hè những kỳ nghỉ dài, Lệ Lệ cũng lên thành phố chơi, ở căn nhà trọ của nhà Đào Đào vài ngày về.
Nhà Đào Đào vẫn còn thuê nhà. Tiệm mới phía và vẫn sửa sang xong.
Cuộc đời quả nhiên bao giờ xuôi chèo mát mái. Lúc đó cả nhà cô và ông chủ Phó đều định một cuộc lớn, mua xong mặt bằng, thống nhất với đội thi công, đang chuẩn xem vật liệu trang trí thì dịch SARS ập đến.
Việc kiểm soát di chuyển và tụ tập đông kéo dài hơn chín tháng. Thành phố Giác Phố vì núi non bao quanh, giao thông bất tiện, nên thoát một kiếp, chỉ vài ca bệnh lẻ tẻ. cả năm đó, ai nấy đều thấp thỏm.
Khi việc buôn bán ế ẩm, tiệm cũ do bác Trịnh bánh, mỗi ngày đủ bán là . Đào Quảng Chí và dì Úc hơn một năm nay chủ yếu ở thành phố chăm sóc Đào Đào và Úc Loan, cuối tuần hoặc nghỉ lễ mới về thị trấn giúp việc.
Cho đến khi tin tình hình kiểm soát, cuộc sống tạm dừng mới dần trở bình thường. Sau khi tiệm cũ trong thị trấn ăn khá trở , tiệm mới cũng bắt đầu thi công.
Chỉ nhà Trương Gia Minh vẫn còn khói lử mù mịt. Ngoài chuyện cãi , còn một chuyện lớn hơn.
Em gái ruột của Chu Tuệ, tức dì nhỏ của Trương Gia Minh, xảy chuyện lớn. Điều khiến Chu Tuệ thường xuyên về nhà đẻ. Mùa hè , bà ở nhà đẻ hơn một tháng.
Thế là Trương Gia Minh cũng thể lên thành phố chơi.
Nhiêu Lệ Lệ kể chuyện như phim truyền hình nhiều tập, mắt sáng rực: "Dì nhỏ và chú nhỏ của Trương Gia Minh đều là giáo viên, công tác ở huyện bên cạnh. Dì nhỏ là giáo viên tiếng Anh cấp ba, chú nhỏ là giảng viên đại học. Dù đến mức giáo sư, nhưng đều bảo là trí thức cao cấp." Nhiêu Lệ Lệ ghé tai Đào Đào, "Rồi, chuyện kinh khủng xảy . Chú nhỏ cặp bồ với một nữ sinh viên kém hơn chục tuổi. Giờ ầm ĩ lên ."
Hả? Hả! Đào Đào cũng trợn tròn mắt.
"Dì nhỏ bế em họ, lóc chạy sang nhà Trương Gia Minh. Vốn dĩ bố Trương Gia Minh đang cãi , chuyện , lập tức cãi nữa, vội vàng bắt gian. Nghe bắt ở quán karaoke, hai còn quần áo xộc xệch."
Nhiêu Lệ Lệ ăn dưa hấu sảng khoái.
"Người lớn bận, Trương Gia Minh bế đứa em họ mới hơn một tuổi sang nhà tớ chơi. Trời ơi, em bé kháu khỉnh lắm, còn ngoan hơn con gái thầy Lạc. Nó gọi , gọi chị, giọng líu ríu, phát cho cái bánh là thể yên xem tivi cả sáng, chẳng quấy phá."
Đào Đào vẻ quen tai. Nói đến đây, cô hình như cũng chút ấn tượng. Kiếp hình như cô cũng từng Đào Quảng Chí kể về câu chuyện đẫm nước mắt của một giảng viên đại học và nữ sinh viên.
Chuyện kiếp còn nhớ rõ, kịp ăn dưa nóng, Đào Đào tiếc đến đập đùi: "Trời ơi, giá mà hôm đó tớ cũng về!"
Nhắc đến dì nhỏ Trương Gia Minh, Lệ Lệ kể cho Đào Đào : "Cậu thấy Trương Gia Minh khó ưa ? Siêu khó ưa đúng ?"
Đào Đào gật đầu đồng tình.
"Vậy tớ bảo , đời còn khó ưa hơn cả bà ! Trương Gia Minh bảo dì nhỏ và là sinh đôi đấy! Giống như đúc, tính cách cũng y hệt, mà dì nhỏ hình như còn hơn cả bà."
Nhiêu Lệ Lệ nhớ còn thấy sợ đến xoa tay: "Trương Gia Minh hồi bé bài tập, một nửa là do dì nhỏ chủ động tìm cho . Dì nhỏ thường dạy cách kèm cặp con học. Khiếp! Hóa dì nhỏ mới là kẻ chủ mưu đằng ."
Đào Đào cũng kinh hãi: "Trên đời một gia đình thể nuôi dưỡng một bản của dì Chu Tuệ, thậm chí còn là bản nâng cấp. Thật quá đáng sợ."
Nhiêu Lệ Lệ phì , gật đầu lia lịa: " đúng đúng."
Đào Đào diễn tả thật thú vị.
Hai đứa trong phòng khách thì thầm kể chuyện phiếm ngừng. Bỗng nhiên thấy tiếng dầu xèo xèo từ nhà bếp cánh cửa kính, mùi thịt vịt xào thơm lừng.
Một lúc , giọng Trương Gia Minh trong bếp ngạc nhiên hỏi:
"Úc Loan, cầm cốc đong gì? Sao đồng hồ bấm giờ?" Im lặng một lát, giọng Trương Gia Minh phóng đại: "Trời ơi, nhầm , cho bia mà còn dùng cốc đong ? một chút ..."
"Công thức bảo, vịt sẵn 1.2kg, cần cho hai lon bia, tổng lượng 1000ml, đổ xuống ngập nửa miếng thịt vịt, đun sôi 3 phút, lửa đậy vung hầm 20 phút, cuối cùng lửa lớn cạn nước, nước sốt sánh đặc bám thịt là ." Trong bếp, Úc Loan một cách nghiêm túc và trôi chảy, "Vừa nãy, lon bia đó mở uống mất ba ngụm, còn đủ 1000ml, nên tớ dùng cốc đong để đo."
"Chỉ ba ngụm thôi mà, ."
"Có."
"Được ..."
Nhiêu Lệ Lệ và Đào Đào mà nhịn .
Dạo , Úc Loan đang học cấp độ nâng cao của việc nhà: tự nấu cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-45-chi-nhanh-va-cap-hai.html.]
Chuyện Úc Loan mắc chứng rối loạn phổ tự kỷ, Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh lên cấp hai cũng dần . Chúng còn là trẻ con nữa, hồi bé hiểu, nhận Úc Loan gì khác thường, nhận cũng là gì. khi lớn lên, tâm trí trưởng thành hơn, đương nhiên cũng thể nhận .
Nhà Đào Đào quyết định cố che giấu. Thực , chuyện vốn khó thể giấu mãi.
Úc Loan vì giải thưởng cấp tỉnh Olympic nên cơ hội học tại trường trực thuộc. Vì cảnh đặc biệt của con trai, Đào Quảng Chí và dì Úc đích đến trường, thẳng thắn chuyện với giáo viên chủ nhiệm và các thầy cô bộ môn. Việc học hành gì đặc biệt khó khăn, vì nhà trường chính sách giáo d.ụ.c hòa nhập.
Thầy cô cũng , còn đặc biệt xếp Đào Đào và Úc Loan chung một lớp, để hai chị em tiện bề chăm sóc lẫn .
Quả nhiên trường, những thiếu sót bẩm sinh về ngôn ngữ và cách cư xử, tư duy khác biệt của Úc Loan nhanh chóng các bạn phát hiện. Ban đầu Đào Đào còn đề cao cảnh giác, định lén tập tạ để phòng ai bắt nạt Úc Loan.
Kết quả chẳng chuyện gì xảy .
Kỷ luật trường trực thuộc thành phố nghiêm ngặt, khối lượng học tập cũng lớn, giảng dạy nhanh, bài tập nhiều, hầu như ai cũng biến thành cỗ máy học tập. Nhiều bạn trong lớp cô ngay cả giờ chơi cũng thảo luận bài tập về nhà, vệ sinh cũng chạy, hiếm khi bạn nào ồn ào chơi đùa.
Ban đầu một bạn bậy hoặc cái kỳ thị, nhưng Úc Loan thích thẳng ai, chẳng thèm ai, tai còn như công tắc thể tự ngắt kết nối. Cậu ảnh hưởng.
Đôi khi, đối với sự ác ý, chỉ cần phớt lờ là đủ.
Dần dần, ngay cả những lời bậy cũng ít . Có lẽ họ bàn tán lưng, nhưng Đào Đào và Úc Loan thấy thì coi như .
Hơn nữa, Úc Loan là học sinh tuyển thẳng đặc cách, đương nhiên lớp Olympic của trường trực thuộc. Mỗi tối tự học, đều dành một tiết lên lớp Olympic. Môn Toán thi nào cũng đạt điểm tuyệt đối. Về , mỗi tan học, hàng xếp hàng hỏi bài toán thể xếp từ cửa đến cửa .
Lên lớp 9, bắt đầu gọi là "Đại thần". Trước kỳ thi Toán, còn vài đứa hoạt bát mang đồ cúng tế đến cho , nhất quyết bắt bắt tay, để cọ lấy điểm 150 mỗi thi.
Úc Loan thích những ngoài gia đình chạm , ngay cả Đào Quảng Chí cũng miễn cưỡng. Vì thế, bắt tay đều là nhăn nhó, đau khổ đưa một ngón tay bắt tay với .
Dù chỉ một ngón tay thôi, đám nhóc hoạt bát vẫn bắt tay hăng, còn hét: "Đại thần phù hộ, Đại thần phù hộ!"
Đến giờ, Đào Đào yên tâm.
Trong bếp, mùi thịt vịt nấu bia càng lúc càng nồng nàn. Nhiêu Lệ Lệ hít hà, nuốt nước bọt: "Mùi thơm quá, Úc Loan nấu ăn vẻ càng ngày càng thành thạo . Chỉ điều chậm, tớ đói ."
Đào Đào lạnh: "Hôm nay là nhanh lắm . Có , dì Úc bảo món khoai tây xào chua. Cậu để mỗi sợi khoai tây đều dài bằng , khi bào sợi, còn dùng thước đo từng sợi, chọn lọc, cắt tỉa mới cho chảo xào. Cuối cùng cả nhà họp bỏ phiếu, nhất trí cấm món khoai tây xào chua xuất hiện trong nhà."
Nhiêu Lệ Lệ cực kỳ ấn tượng: "À... giờ tớ thấy mãn nguyện ."
Ngừng một lát, cô nhịn hỏi: "Vậy hôm nay thịt vịt chặt đều thì..."
Đào Đào mỉm thành thạo: "Ồ, đây là thịt vịt sẵn mua ngoài chợ, bán thịt và chặt sẵn. Vì đều là hình dạng đều, con vịt hồi lâu, mới miễn cưỡng chấp nhận."
Nhiêu Lệ Lệ lặng lẽ giơ ngón tay cái.
Hai mươi lăm phút , Trương Gia Minh đeo tạp dề, vẻ mặt bất lực, dùng m.ô.n.g đẩy cửa kính, bưng một đĩa thịt vịt nấu bia xếp như kim tự tháp.
Có lẽ vì xa bố ở cấp hai, lòng rộng mở, Trương Gia Minh béo lên một chút so với hồi tiểu học gầy như que củi, bộ xương cũng nở , khuôn mặt còn dài và gầy như ngày xưa.
Các đường nét xương gò má, sống mũi và cằm phát triển, khuôn mặt trở nên rõ ràng hơn, cộng thêm là cao vọt nhất trong bốn đứa, năm nay lên đến 1m79, khiến bỗng nhiên một chút vẻ ngoài dễ .
Nhiêu Lệ Lệ thấy đặt đồ ăn xuống bưng cơm và canh, hai thứ chỉ cần cho nồi cơm điện hấp là , ít khi kích hoạt chứng ám ảnh của Úc Loan, nên nấu nhanh.
Nhân lúc Trương Gia Minh bếp, cô khẽ thì thầm với Đào Đào: "Cậu , lớp tớ tặng socola và thư tình cho Trương Gia Minh đấy."
Đào Đào chớp mắt: "Rồi ?"
Nhiêu Lệ Lệ dậy, hai tay cho túi quần, hai chân dang , mắt lười biếng, vẻ mặt lạnh lùng : "Cảm ơn, thích ăn socola. Với , nên học hành chăm chỉ , đừng ảnh hưởng đến việc học của ."
"Phụt..." Đào Đào vội cúi đầu bịt miệng, nhịn đến nỗi mặt mày nhăn nhó.
"Hạ hạ hạ hạ..." Nhiêu Lệ Lệ bắt chước xong, lập tức như vịt kêu, lăn sàn đ.ấ.m bò cạp, : "Cậu thích ăn socola? Rõ ràng thích c.h.ế.t ! Bánh sừng bò bẩn thỉu đều ăn mỗi ngày! Hạ hạ hạ... buồn c.h.ế.t tớ mất, mà thích Trương Gia Minh ha... Hồi mới lớp một còn tè quần, tè dám , tớ giơ tay báo giáo viên giúp đấy. Tớ chịu nổi, ha ha ha..."
"Cậu còn nhớ hồi mút xoài thế nào ? Phụt hạ hạ hạ..."
Đây mới là thanh mai trúc mã thực sự, mới thể chế giễu sâu sắc như . Đào Đào cũng nhịn nữa, hai đứa ôm , tiếng của đối phương lây nhiễm, càng càng dữ, vỗ đùi .
Trương Gia Minh bưng cơm , thấy hai đứa lăn lộn, suýt nữa tắt thở, Vịt Quay Giòn sợ đến vỗ cánh bay lên sofa, lắc đầu hiểu.
Hai đứa bạn như nam châm, chỉ cần dính là phát điên như thế.
Úc Loan đang trong bếp tách từng lá rau theo kích thước, lá to xào , lá nhỏ xào , thấy tiếng chị đến nghẹn thở, cũng ngạc nhiên đầu .
Đào Đào thấy ánh mắt ngơ ngác của , càng dữ hơn.
Úc Loan lên cấp hai cũng như một cây tre trong giai đoạn vươn , cao vọt từng ngày, đau đến mức đầu gối nhức nhối, ngày nào cũng ở nhà ỉu xìu bảo: "Chị ơi, đau chân quá, chị ôm em cái nhé, cảm ơn."
Hồi bé còn thể cô ôm trong lòng, giờ vai rộng hơn cô, giày cỡ 41, nhưng vẫn nũng như hồi bé. Mọi thứ ở đều tiến bộ nhiều, duy chỉ cách đối xử với Đào Đào là hề tiến bộ chút nào.
Không, cũng chút tiến bộ, nũng nịu với cô đúng lúc, đúng chỗ.
Lên cấp hai, bàn ghế nam nữ riêng. Vì thế, ở trường, trong lớp, thường đưa mắt cô với vẻ đáng thương. Hoặc khi bài tập mệt, sẽ đưa cho cô một mảnh giấy nhỏ: "Chị ơi, bảng mạch (bản dịch của Đào Đào: bộ não) của em hôm nay mệt, tan học về nhà chị ôm em nhé, cảm ơn."
Điều đáng ghét nhất là, chiều cao của giờ vượt cô 8cm. Đào Đào thực cũng cao nhanh, giờ cô đang cách mục tiêu chiều cao của 3cm.
theo thầy giáo Sinh học, con gái cơ bản từ lớp 6 bước tuổi dậy thì, thời gian tăng chiều cao ngắn hơn con trai. Một con trai dậy thì muộn, lên đại học vẫn thể cao lên, nhưng con gái hầu hết đến cấp ba là ngừng.
Để thực hiện ước mơ, dạo cô đường cứ nhảy nhót, tranh thủ cơ hội cuối cùng để vọt lên.
Đợi xong, Nhiêu Lệ Lệ lau nước mắt, nhớ hỏi: "À, dạo dì Úc và chú Đào vẫn ở bên chi nhánh của các ? Tiệm hợp tác với tiệm Khai Tâm, khi nào khai trương? Khai giảng tháng 9 đúng ?"
"Ừ, trang trí xong , gần đây đang nghiệm thu." Đào Đào cũng dùng tay lau mặt, thở vài cái mới bình tĩnh , "Đội thi công ông chủ Phó tìm khá chuyên nghiệp, nhanh lắm."
Vốn dĩ sửa sang xong để khai trương, nhưng nửa cuối năm ngoái hoạt động đều hạn chế, tiệm mới bắt đầu thi công đành tạm dừng, cho đến năm nay mới tiếp tục.
"Vậy tiệm cũ trong con ngõ ai quản lý?" Nhiêu Lệ Lệ lo sẽ ăn bánh ngon nữa, và cả bánh kem trang trí vẽ tay nữa, háo hức hỏi, "Bác Trịnh sẽ ở chứ?"
"Ừ, bác Trịnh sẽ là quản lý tiệm cũ ở thị trấn Chương Khê. Chuyện thống nhất từ . Bác Trịnh, dì Hứa và Tiểu Du sẽ ở . Hai năm nay, bác Trịnh dạy Tiểu Du bánh. Giờ bánh cuộn da hổ. Ngoài , còn một thợ bánh và nhân viên từ tiệm Khai Tâm cũng sẽ sang."
Đó là kế hoạch vạch từ hai năm . Đào Đào : "Cậu đừng lo, giờ công thức trong tiệm tiêu chuẩn hóa. Dù bố tớ lên thành phố, vị bánh ở tiệm cũ cũng đổi."
Nhiêu Lệ Lệ hiểu lắm, nhưng Đào Đào bảo vị bánh sẽ đổi là ! Cô bắt đầu mơ mộng: "Tớ thấy tiệm mới nhà bao giờ, ở cạnh trường ?"
"Ở góc phố, một đoạn, nhưng cũng xa." Đào Đào xem. Cấu trúc tiệm đó khá kỳ quái, ông chủ Phó tìm ở .
Mặt tiền của tiệm quá lớn, chỉ bằng một cửa hàng bình thường, nhưng tiệm tầng hai và cả một gian . Ban đầu, tầng hai và gian của chủ nhà cũ để ở, bố cục lộn xộn. Cả nhà cô và ông chủ Phó đều thấy tầng hai vẫn giữ khu nghỉ ngơi, còn gian thì sửa thành xưởng bánh chỉnh.
Mời thiết kế, họ đập bỏ một vách ngăn chịu lực, phân chia khu vực nhào bột, ủ bột. Như , tất cả lò nướng lớn, máy nhào bột, thiết ủ bột thể bố trí hợp lý theo từng khu vực.
Còn phòng bánh kính mở trong tiệm chỉ phụ trách các công đoạn trưng bày như nướng, trang trí. Như , chiếm quá nhiều diện tích trong tiệm, mà vẫn giữ phong cách "bếp mở" như tiệm cũ.
Giá đất và mặt bằng ở thành phố đắt hơn thị trấn nhiều. Hầu hết các mặt bằng đều gian để bếp, thường thuê riêng một chỗ khác để bánh cung cấp cho tiệm, phiền phức.
Diện tích gian rộng hơn nhà Đào Đào nhiều, và thiết kế sẵn các ngăn chứa để tích trữ nguyên liệu như bột mì, kem, nhân bánh...
Lúc đó, sản xuất, chế biến và bán hàng sẽ tích hợp, quy trình sẽ trơn tru.
Khi trang trí, mỗi ngày tan học cô và Úc Loan đều đạp xe sang xem. Ông chủ Phó tiếp tục phong cách trang trí của tiệm cũ nhà Đào Đào, vẫn là sự kết hợp của ba tông màu trắng - tím - gỗ tự nhiên. Ông dù mở thêm nhiều chi nhánh, cũng sẽ thống nhất trang trí như , để ai cũng thể nhận đó là Tiệm bánh mì phố Nam.
Tiệm thứ hai còn khai trương, mà ông chủ Phó nghĩ đến chuyện thêm nhiều chi nhánh nữa. Đào Đào bật , lắc đầu. Không hổ là đến cuối cùng trong các ông chủ tiệm bánh ở thị trấn Chương Khê kiếp , tham vọng của ông quả thực lớn hơn nhiều khác.
Thực , ngoài tầng hai, tiệm còn một tầng thượng và một gác mái. Hai tầng độc lập, từ cầu thang ngoài phía tiệm lên. Ông chủ Phó một căn nhà riêng ở thành phố, nên ông ở gần tiệm. Phần là nhà Đào Đào vay tiền bác cả mua riêng, giờ cũng đang sửa sang.
Đến tháng 9, tiệm khai trương, nhà Đào Đào thể trả nhà thuê. Khi đó, nhà ở tiệm, sinh hoạt cũng thuận tiện.
, nhà cô giờ nợ bác cả 5 vạn tệ. Có vay là trả, nhưng nợ càng nhiều.
Giờ bác cả thấy Đào Quảng Chí nịnh bợ đến là đá: "Đồ lợn ngốc, chú coi là ngân hàng ? Nhìn chú thôi thấy run !" c.h.ử.i xong vẫn lấy chồng tiền gói trong báo cũ đưa cho ông.
Mọi thứ sẵn sàng. Dì Úc vẫn lo lắng tiệm mới khai trương ưa chuộng . Dù đây cũng là thành phố, chỉ tính riêng con phố gần trường trực thuộc thôi, bốn năm tiệm bánh, tiệm bánh ngọt, kể các tiệm bánh bao, tiệm ăn sáng lẻ tẻ, và những chiếc xe ba bánh bán đồ ăn giờ tan học.
Cạnh tranh gay gắt.
Danh tiếng tiệm bánh nhà cô đây quả thực lan đến thành phố, thậm chí đến Tân Thành và Quế Giang, và từng nổi tiếng. một năm trống vắng, quên mất tiệm bánh ở thị trấn nhỏ xa xôi . Số đơn đặt hàng từ xa giảm 90%, gần như còn.
Ở thành phố và huyện, chỉ còn một khách hàng cũ trung thành như Phương Chí Bằng vẫn đặt hàng.
Nếu hầu hết khách hàng quên Tiệm bánh mì phố Nam.
Tiệm mới... còn thể ăn ?
Đào Đào cũng đang suy nghĩ về vấn đề . Tuy nhiên, gần đây cô kéo Đào Quảng Chí một sản phẩm mới. Sản phẩm chỉ ngon mà còn mắt, nhiều hương vị, giá cả chăng. Cô nghĩ đó là thứ mà học sinh sẽ thể cưỡng .
Cả nhà, bác Trịnh, các thợ bánh và nhân công từ phía ông chủ Phó đều nếm thử diện rộng. Ai ăn cũng gật đầu. Vì thế, công thức sản phẩm mới giao cho Đào Quảng Chí và bác Trịnh, và chuyển thành bảng công thức tiêu chuẩn.
Đến ngày khai giảng tháng 9, cả tiệm cũ và tiệm mới đều sẽ cùng mắt sản phẩm mới.