THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 46: Khai giảng và khai trương
Cập nhật lúc: 2026-06-24 07:30:43
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng 9, cái nóng mùa hè vẫn tan.
Ngày khai giảng là một ngày trời quang mây tạnh, gió nhẹ mây bay, trời xanh cao vời vợi.
Đào Đào và Úc Loan đạp xe nối đuôi , cùng cơn gió lướt qua những cây còng với những chùm hoa trắng xóa. Cánh hoa rơi phủ trắng phía lưng hai đứa như tuyết.
Cây xanh đường phố thành phố còn là xoài nữa, đó là nhiều cây gạo, cây còng và cây hoa đỏ. Tháng 9 là mùa hoa nở rộ của những loài cây . Ngửa đầu lên, chỉ thấy cả cây rực rỡ, vàng rực, đỏ thắm, trắng tinh, cả con phố chìm trong biển hoa.
Con phố cổng trường trực thuộc thành phố bọn họ đùa gọi là "phố một thời học sinh". Ở đây, hầu như tất cả các cửa hàng đều phục vụ đời sống học sinh. Mùa cao điểm và mùa thấp điểm rõ ràng. Sau một mùa hè ảm đạm, bước sang tháng 9, bắt đầu nhộn nhịp trở .
Đào Đào ngoảnh về phía tiệm mới nhà cô.
Cuối con phố, một dãy các cửa hàng văn phòng phẩm, hoa quả, sách báo, quán cơm, ở góc rẽ lộ một nửa tủ kính cong và tấm biển hiệu. Có vẻ vài giỏ hoa chúc mừng cũng dựng cửa.
Có vẻ mở cửa. Cô kịp thấy Đào Quảng Chí và dì Úc đạp xe đến cổng trường. Cô phanh xe nhảy xuống, vội dắt xe, cúi chào thầy cô trực ban kiểm tra tác phong, ngoại hình: "Chào thầy cô ạ."
Hôm nay trực cổng là cô chủ nhiệm Tào của cô và Úc Loan.
Cô Tào là một giáo viên Ngữ Văn nghiêm khắc. Những bài tập chữ đều cô trả về , ngay cả dấu câu cũng cô khoanh tròn yêu cầu sửa. Chưa đến việc học thuộc văn ngôn, hầu như ngày nào cô cũng gọi học sinh dậy thuộc lòng.
Úc Loan thấy cô sợ, rụt cổ nép lưng Đào Đào định lẻn qua.
quên rằng cao hơn chị .
Cô Tào chằm chằm cái đầu đang cúi gằm lưng Đào Đào, lạnh lùng lên tiếng: "Úc Loan, hết giờ sáng, em qua phòng giáo viên một chút."
Úc Loan như trời sập, dắt xe, cúi đầu gật đầu: "Vâng thưa cô..."
Trên đường lớp, Đào Đào vô cùng thương cảm , an ủi: "Không , chắc là chuyện bài văn học kỳ của em. Em cô giảng kỹ, đừng như thế nữa."
Úc Loan khi cấp hai vẫn gặp khó khăn với môn Ngữ Văn, và cô giáo Ngữ Văn cũng khổ.
Cấp hai yêu cầu bài văn 800 chữ. Cậu hoặc là đầy nửa trang, hoặc là lạc đề.
Học kỳ , cô Tào giao vài bài tập văn. Một , chủ đề là "Người của ". Đây là một đề bài bình thường. Đào Đào thậm chí cần nghĩ, về Đào Quảng Chí. 800 chữ còn đủ để cô , cô tràn đầy cảm xúc, đến cả dòng cuối cùng cũng kín.
Bởi vì ông nhiều câu chuyện vui và những câu để , như: "Làm , quan trọng nhất là vui vẻ. Thứ hai, nghĩ là tiền ? Tất nhiên ! Quan trọng là !"; "Lười biếng là triết lý sống của , chứ một sai lầm."; "Ăn hết là thực sự hết, xong cũng ! Không nữa! Tan ca!"
Úc Loan về "Người chị của ". Đề tài vốn vấn đề gì, nhưng ngay câu đầu tiên : "Chị , là quả nho, nhưng đó, cô biến thành chim én."
Mở đầu "khủng bố" như đành, tiếp theo, phần bài 500 chữ, là khoa học về chim én: "Chim én là một loài chim trong bộ Chim én, bộ Yến. Các loài phổ biến ở Trung Quốc chim én Bắc Kinh, chim én đuôi nhọn họng trắng, v.v... Chúng giỏi bay, thoái hóa chân để bay, thể bay liên tục 10 tháng cần hạ cánh. Não bộ của chim én thể cho hai bán cầu nghỉ ngơi xen kẽ. Vào đầu tháng 8 hàng năm, chúng bắt đầu hành trình về phía nam châu Phi tránh đông. Cả chặng đường và về dài 30.000 km, và sẽ gặp nhiều loài chim nước ngoài..."
Sau khi phổ biến khoa học xong, câu kết : " hiểu vì chị lớn lên biến thành chim én. Đến giờ vẫn thế nào để biến thành chim én, nhưng thích chị, nên cũng thích chim én.
sẽ luôn bay theo chim én, chờ đến khi nó cần dừng để nghỉ ngơi, thì dùng đôi tay đón lấy đôi chân thể ngừng của nó, để khi nó sức bay tiếp, sẽ thể cất cánh. nghĩ, sự đồng hành và chờ đợi bất tận là ý nghĩa của sự theo đuổi của ."
Cuối cùng, dường như chợt nhớ bám sát chủ đề, vội vàng thêm một câu.
"À, đó là chị ."
Cô Tào một dấu hỏi lớn bên cạnh và phê: "Không đầu đuôi! Không rõ ràng! Thêm nữa, thầy giáo Sinh học dạy công ?"
Hồi đó, vở bài tập trả về, Úc Loan còn ấm ức, hỏi Đào Đào: "Em tất nhiên chị về sinh học thuộc lớp Thú, bộ Linh trưởng, họ Người, chi Người. Trong chi Người từng thẳng, Neanderthal... nhưng tuyệt chủng. Homo sapiens là loài duy nhất còn tồn tại Trái Đất. Họ Người gần với tinh tinh, nhưng chị là Homo sapiens, tinh tinh."
Đào Đào giật khóe miệng: "... Cảm ơn em nhé, giờ chị nhớ rõ phân loại sinh học của và họ hàng nhà tinh tinh ."
"Không gì ạ chị." Cậu liền hỏi tiếp, " cô giáo bảo bài văn dùng nhiều biện pháp tu từ, tại cô hiểu phép ẩn dụ?"
Theo năm tháng, những tâm huyết mà Đào Đào và dì Úc dành cho việc hòa nhập xã hội của Úc Loan dần phát huy tác dụng. Cậu giờ chuyện gần như còn ấp úng, thể đáp ứng cơ bản với âm thanh, nhưng tư duy vẫn khác . Như bác sĩ Lý , bảng mạch của Úc Loan đấu ngược, một vòng lớn trở mới là điều khó nhất.
Cô giáo Tào nghiêm khắc như , mà Úc Loan nghi ngờ cô dùng phép ẩn dụ... Đào Đào nghĩ thầm, thể để cô Tào thấy câu , nếu cô sẽ ngất xỉu mất.
Cuối cùng, cô thở dài, nhẹ nhàng xoa đầu : "Tạm thời gác chuyện chim én và phép ẩn dụ sang một bên . Em vẫn nên Toán , Khoai Môn, Toán , hoặc Vật lý cũng ."
Dù môn Ngữ Văn kém, nhưng các môn ít mang tính chủ quan khác, Úc Loan học . Ví dụ như các môn Toán, Lý, Hóa, Sinh thì cực giỏi.
Ngay cả Địa lý, những câu hỏi khiến Đào Đào đau đầu, như cho một bản đồ Trái Đất trống, đ.á.n.h dấu một điểm, yêu cầu xác định đó là nơi nào. Những câu hỏi thần thánh đó với Úc Loan như trò chơi ghép hình giải đố, vui.
Chẳng trách , nên xếp Địa lý khối Tự nhiên. Địa lý thực phù hợp hơn với tư duy Tự nhiên.
Úc Loan còn : "Ngữ Văn là màu trắng, Tiếng Anh là màu xanh, Địa lý là màu xanh lá, Sinh học là màu vàng, Lịch sử là màu đỏ, Chính trị là màu xám, Toán Lý Hóa đều là hư vô, như vũ trụ, lấp lánh vô tinh vân trong bóng tối."
Đào Đào ấn tượng, nhưng hiểu liên tưởng như . Bộ não của Khoai Môn dường như cũng là một vũ trụ khác thường, chứa đầy những vì mà thường thấy.
Ngay cả các môn Tiếng Anh, Lịch sử, Chính trị, cũng học khá. Có lẽ vì ba môn cũng là các môn mang tính logic thực tế, kiến thức đều là những sự kiện thật, cần ghi nhớ và hiểu, chứ cần suy đoán xem tác giả đoạn ý nghĩa gì.
Nhìn chung, tổng điểm của chín môn khá . Dù môn Ngữ Văn thường xuyên đạt, vẫn giữ vững vị trí top 10 trường, top 5 trong lớp.
Thành tích của Đào Đào hiện tại cũng khá . Nền tảng từ tiểu học uổng phí, cô top 15 trường, thỉnh thoảng thể đột phá lọt top 10.
Thành tích của cô và Úc Loan nếu giữ vững đến kỳ thi thử cuối cùng kỳ thi nghiệp cấp hai, cơ hội lên thẳng trường 1 thành phố là lớn.
Ngoài môn Ngữ Văn "căn bệnh kinh niên" , đối với Úc Loan, khó khăn nhất khi lên cấp hai là việc nhận mặt .
Đến giờ, vẫn thể giao tiếp bằng mắt với khác. Vì theo bản năng tránh thẳng mắt khác, mặt , hơn hai năm qua vẫn nhận nhiều bạn cùng lớp. Có khi Trương Chí Vĩ chuyện với , gọi là Lý Chí Hoa, sang gọi Lý Chí Hoa là Lưu Chí Cường.
, lớp Đào Đào nhiều tên giống : Chí Vĩ, Chí Hoa, Chí Cường, Gia Hào, Gia Hoa, Gia Huy, Gia Văn... Úc Loan nhận ai là ai mãi vẫn rõ.
Về điểm , Đào Đào hài lòng. So với hồi bé, ít nhất giờ còn coi giọng của thầy cô và bạn bè như tiếng ồn trắng để vô hiệu hóa. Cậu thường lắng thầm lặng, suy nghĩ thầm lặng, và thậm chí... thầm lặng suy ngẫm.
Cậu cũng mắc chứng rối loạn phổ tự kỷ. Cậu là hạt đậu xanh trong một đám đậu vàng, là Neanderthal trong Homo sapiens, là khỉ đột trong tinh tinh. Ban đầu Đào Đào khá lo lắng sẽ bất an, thất vọng suy sụp về mặt cảm xúc, nhưng như .
"Chị ơi, chị quên ? Hồi bé chúng hẹn với sẽ . Chúng vốn là món ăn trong loài mà." Úc Loan tự nhiên như thế, "Chúng vốn dĩ khác biệt mà. Có , chú Đào lén mua mỹ phẩm cho , chú với em, khác biệt nghĩa là . Vật hiếm thì đắt, cô đọng mới là tinh hoa. Vì , em là một lọ tinh hoa đắt giá."
Đào Đào mà sững .
Đào Quảng Chí mà với Úc Loan những lời triết lý như ? câu ví von cuối cùng đúng là phong cách Đào Quảng Chí.
Cô còn ngờ rằng câu đùa vô tình của năm đó Úc Loan nhớ mãi, và thầm lặng tuân theo lời hứa nực đó, thậm chí còn coi từ nhỏ là , vì , ngay cả việc mắc chứng tự kỷ cũng một điều quá tệ.
Cậu quen với việc trở thành một phần t.ử khác biệt trong một tập hợp.
Hai đứa bước lớp 9A6.
Đào Đào treo cặp sách lên ghế , Úc Loan mới chậm rãi bước qua ngưỡng cửa, vòng qua bục giảng, về phía bàn thứ hai từ cuối bên cửa sổ.
Cậu cao hơn, khá .
Cậu co rúm vai về chỗ, sắp xếp tất cả những chiếc ghế bắt gặp đường, căn chỉnh thẳng hàng.
Trước khi xuống, còn ngoái , bước phía , xoay nửa vòng cái thùng nước lọc, căn chỉnh nhãn hiệu nhà máy nước chính giữa. Ngắm một cách hài lòng, mới trở về lau bàn ghế, sắp xếp sách vở.
Chỗ của Đào Đào và Úc Loan cách hai dãy. mỗi tuần khi đổi chỗ, vẫn lúc họ gần .
Úc Loan mất nhiều thời gian mới chấp nhận quy tắc mới . Cậu, vốn ghét sự đổi, giờ học cách mong chờ ngày đổi chỗ trong tuần tới. Cậu còn tính chu kỳ đổi chỗ, hai tuần một , sẽ trở thành bạn cùng bàn của chị.
Vì điều , đếm mỗi ngày.
Trên cuốn nháp của khác, đếm ngược ngày thi cấp ba. Trên cuốn nháp của , ghi ngày còn đến đổi chỗ tiếp theo.
Chẳng mấy chốc, lớp hơn nửa bạn đến. Hôm nay là ngày khai giảng lớp 9, đám thiếu niên nửa lớn vẫn còn phấn khích, tụm năm tụm ba chuyện.
Ngoại trừ bạn cùng bàn của Đào Đào là Phùng Giai Hân.
Cô đeo kính, gầy, tóc buộc đuôi ngựa thấp gáy. Từ năm lớp 6, cô là lớp trưởng. Cô tuy vẻ nghiêm túc và già dặn, nhưng kiểu con gái lên mặt. Cô uy tín lớn trong lớp và học giỏi.
Hôm nay, đến, cô tự lên văn phòng giáo viên lấy thời khóa biểu và danh sách lớp trống. Sau khi cán sự học tập đến, cô lên bục giảng chép thời khóa biểu, yêu cầu các tổ trưởng thu bài tập hè, phiếu ký nhận của phụ , bảng đăng ký trở trường, bảng sức khỏe v.v...
Xong xuôi, còn phân công hai bạn nam thể lực bê sách giáo khoa và nước khoáng mới, chia nhóm học tập mới, chỉ định hai bạn nữ học và vẽ để báo tường chủ đề khai giảng.
Bạn cùng bàn của Úc Loan là Lưu Chí Cường, thường gọi nhầm tên. Lưu Chí Cường đeo kính, mắt một mí, cao lớn, là một chiến binh "9 cạnh", điểm các môn đều đều, bóng rổ cũng giỏi, là một hạt giống diện văn, lý, thể, cũng là một trong những học sinh cưng của cô Tào.
Cậu còn là thành viên lớp Olympic, từng đại diện trường thực nghiệm thành phố Giác Phố giành giải Nhì cấp tỉnh.
Giờ sáng sắp bắt đầu. Lưu Chí Cường, mặc áo đồng phục, bên trong là áo thể thao, cặp sách treo một quả bóng rổ, chạy lớp đúng lúc chuông reo. Cậu xuống, hào hứng với Úc Loan: "Hình như gần đây một tiệm bánh mới mở."
"Ồ, , tiệm bánh." Úc Loan đang tập trung sắp xếp sách vở, hộp bút, tập vở theo thứ tự từ trái sang , từ xuống . Cậu đáp một câu để ý nữa.
Lưu Chí Cường quen, sang với Ngô Gia Văn bên cạnh: "Này, còn nhớ hồi tiểu học chúng thường gọi điện đến thị trấn Chương Khê đặt bánh ? Vừa nãy tớ đạp xe qua, thấy góc phố tiệm mới, tớ đặc biệt dừng một cái, hình như chính là tiệm đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-46-khai-giang-va-khai-truong.html.]
Ngô Gia Văn và đều học trường thực nghiệm thành phố. Nói đúng , hai phần ba bạn trong lớp đều xuất từ đó, nhưng còn nhớ rõ tiệm bánh đó nữa. Vừa tên lên sách mới, nhếch miệng về phía Úc Loan: "Tớ quên . Đại thần thi đỗ từ thị trấn Chương Khê mà, chắc chắn ."
"Đại thần giờ đang trong chế độ cách ly, sẽ để ý đến tớ ." Lưu Chí Cường kéo ngón tay ngang miệng, khúc khích.
Lưu Chí Cường cùng bàn với Úc Loan từ năm lớp 6 và bao giờ đổi chỗ. Cậu giờ hiểu Úc Loan. Vị đại thần cùng bàn sắp xếp xong đồ đạc sẽ chuyện với ai, ngoại trừ chị Đào Đào.
Và vì luôn rời khỏi chị, Đào Đào còn thêm biệt danh là "Chị Đào". Cả lớp, nam nữ già trẻ, giờ đều gọi cô là "Chị", "Chị Đào", thậm chí học theo giọng địa phương gọi là "Dì Dì"... Cũng , Đào Đào lạc quan, cô xem như một cái biệt danh thể dùng từ cấp hai đến năm bốn mươi tuổi mà vẫn bao giờ thời.
Cậu vẫn hào hứng, hỏi tiếp: "Cậu thực sự nhớ ? Tiệm bán burger bánh cuộn da hổ . Tiệm đó ngon. Hai năm , bố tớ thường cùng hàng xóm trong khu tập thể ghép đơn đặt hàng để tiết kiệm tiền vận chuyển. Năm ngoái thể mua nữa, tớ còn buồn lắm."
"Ồ... tiệm bán burger, tớ mới ấn tượng." Ngô Gia Văn nhớ mơ hồ, mắt sáng lên, "Có tiệm đầu tiên Bánh sừng bò bẩn thỉu hai năm ?"
" đúng. Giờ tiệm bánh nào cũng bánh sừng bò bẩn, chán thật. tớ vẫn thấy tiệm ở thị trấn Chương Khê ngon nhất. Chỉ tiệm đó mới Bánh sừng bò bẩn thỉu chảy nhân, nguội cũng đông cứng. Nhân socola của các tiệm khác ít dở." Lưu Chí Cường thích ăn bánh mì, bữa sáng hầu như ngày nào cũng là bánh mì, nên nghiên cứu.
Nếu là tiệm bánh sừng bò bẩn... Ngô Gia Văn thích ăn socola, cũng động lòng: "Vậy tan học cùng sang xem? Nếu thực sự mở gần trường , khỏi lo ăn sáng!"
"Đồng ý." Lưu Chí Cường cũng nghĩ .
Lúc , chuông sáng vang lên. Úc Loan cũng kịp thành nghi lễ giờ học của .
"Bắt đầu giờ sáng, giữ trật tự." Phùng Giai Hân cầm sách Ngữ Văn lên bục giảng, dùng thước gõ nhẹ, lớp đang ồn ào liền yên tĩnh .
Đợi cô Tào mặt lạnh đến kiểm tra kỷ luật, bà hài lòng thấy: lớp học sáng sủa, sàn nhà sạch sẽ, sách mới phát xong, bài tập thu đủ, báo tường xong, góc vệ sinh ngăn nắp, nước uống cũng khiêng đến... Lớp học vang lên tiếng sách râm ran.
Tiết đầu hôm nay là Tiếng Anh. Phùng Giai Hân dẫn dắt cả lớp bài hội thoại và từ vựng trong bài đầu tiên. Cả lớp xong hai lượt.
Trong lớp Đào Đào cũng một vài học sinh "thần thông" học ké, chịu kỷ luật. Mỗi giờ tự học chuyện đều Phùng Giai Hân ghi tên, liền lẩm bẩm lưng rằng cô hống hách, bảo cô kiêu ngạo, nhiều chuyện, nịnh nọt giáo viên. trong mắt Đào Đào... Cô còn giỏi giang hơn cả giáo viên nữa! Cần gì nịnh nọt chứ?
Cô Tào chắc chắn yêu quý cô .
Giờ sáng kết thúc, Đào Đào thương hại Úc Loan cô Tào gọi văn phòng giáo viên. Giờ cô còn lo lắng đến mức chạy ngoài cửa trộm như hồi tiểu học nữa.
Dù các thầy cô Toán, Lý, Hóa cũng ở văn phòng đó, họ sẽ cứu Úc Loan.
Cô đang đ.á.n.h dấu trọng tâm bài học sáng nay, bỗng Phùng Giai Hân bên cạnh hỏi: "Đào Đào, Tiệm bánh mì phố Nam ở góc phố học đường là tiệm mới của nhà ?"
"Ừ, cũng ăn bánh nhà tớ ?" Đào Đào ngạc nhiên ngẩng đầu.
Cấp hai bài vở nhiều hơn, cộng thêm năm ngoái tiệm mới mở, việc gửi bánh ảnh hưởng, cô nhắc đến chuyện ở trường.
Phùng Giai Hân cũng thích chuyện phiếm. Cô học quản lý công việc của lớp, vô cùng kỷ luật. Đào Đào cùng bàn với cô hai năm, chuyện với bao nhiêu.
"Trước đây nhà tớ cũng từng đặt hàng. Anh tớ là khách hàng trung thành của nhà ." Mặt cô đỏ, "Cậu mở tiệm mới, chắc sẽ sản phẩm mới chứ? Là gì? Có thể cho tớ ?"
Đào Đào xoa cằm, khẽ tiết lộ: "Cậu ăn bánh su kem ?"
Nghe sản phẩm mới là bánh su kem, Phùng Giai Hân mất hết hứng. Cô thích ăn bánh su kem. Bánh su kem bình thường chỉ là những quả bóng tròn, vỏ mỏng, mềm, màu vàng, bên trong bơm một ít kem. Để lâu vỏ sẽ xẹp, ẩm ướt, chẳng ngon gì.
Phùng Giai Hân thở dài: "Vậy thôi."
Hôm nay tan học, cô cùng bố thăm bà ngoại, định mua một ít bánh mì ngon mang .
Đào Đào mỉm : "Không chỉ là bánh su kem vị nguyên bản thông thường. Bánh su kem vỏ mềm thông thường nhà tớ cũng . Bánh su kem vỏ mềm để đông lạnh ăn sẽ ngon hơn ăn ở nhiệt độ phòng, như ăn kem ."
"Vậy tớ thà trực tiếp ăn kem thì hơn?" Phùng Giai Hân thất vọng cô, "Có lẽ bánh su kem hợp khẩu vị tớ. Dù nhân socola, kem dâu cũng chẳng ngon."
"Ừm..." Đào Đào suy nghĩ một lát, giơ nắm tay lên, "Lần tiệm mới nhà tớ nhiều loại bánh su kem mới lạ. Hầu hết đều to bằng nắm tay. Vỏ bánh nhiều loại: vỏ xốp, vỏ hai lớp, vỏ giòn, vỏ phủ sốt hạt. Hình dáng cũng khác : bánh su kem dẹt dài, bánh su kem hình chó, hình gấu. Hương vị cũng nhiều: vị ngọt, vị muối biển, vị xanh, vị trái cây, vị kem, vị khoai môn..."
Phùng Giai Hân sững , kìm nuốt nước bọt, dường như chìm đắm trong lời mô tả ngẫu hứng của Đào Đào: "À, vẻ cũng tệ nhỉ."
Thì còn bánh su kem dẹt và hình chó?
Cô từng thấy!
"Mỗi loại đều ngon. Hương vị của từng chiếc bánh su kem đều do tớ, bố tớ và tất cả các thợ bánh trong tiệm cùng chọn lọc và nếm thử đến hơn chục ." Bản Đào Đào cũng thích bánh su kem. Lúc Đào Quảng Chí cùng thử và nếm thử, ông hạnh phúc. "Hôm nay mới khai trương, bận rộn, đủ tất cả các loại, nhưng chắc chắn sẽ bánh su kem giòn, bánh su kem caramen, bánh su kem hình ch.ó và bánh su kem dẹt."
Đào Đào xong, Úc Loan cúi đầu, vội vã chạy lớp đúng lúc chuông reo.
Mới khai giảng mà, lẽ cô Tào đào bới quá khứ, dạy dỗ một trận sơ sài tha cho .
Dù đang chuyện với Phùng Giai Hân, ánh mắt cô vẫn tự chủ dõi theo Úc Loan, phanh gấp ở cửa , chậm rãi bước qua, tăng tốc chạy về chỗ, dọc đường còn ngăn để sắp xếp bàn ghế cho khác, cuối cùng mới bận rộn xuống ghế.
Cô thở phào nhẹ nhõm .
Phùng Giai Hân thêm. Dù đầu óc cô đầy bánh su kem, nhưng cô vẫn nhớ nhiệm vụ của lớp trưởng. Khi cô giáo Tiếng Anh, đeo khăn lụa thời thượng, váy dài thướt tha bước , cô dậy gọi: "Stand up!"
"Good morning, class."
"Good morning, Ms. Li." Đào Đào dậy cúi chào, nghĩ đến tiệm mới, phân tâm. Cô thầm nghĩ, Đào Quảng Chí và dì Úc hôm nay khai trương thế nào? Tiệm mới chờ đợi bao lâu mới khai trương, việc buôn bán ?
Đào Quảng Chí cùng hai thợ bánh từ tiệm Khai Tâm là bác Phùng, bác Lục, cùng hai học việc do Hạ Văn Đức giới thiệu đến từ sớm. Lúc Đào Đào và Úc Loan hơn 7 giờ đến trường sáng, hầu hết các loại bánh đặc trưng cổ điển trong tiệm nướng và bày lên tủ kính giữ nhiệt.
Thứ nổi bật nhất đương nhiên là những hàng bánh su kem vỏ xốp đủ loại trong tủ đông, đặt ở vị trí trung tâm nhất của tủ kính.
Dì Úc và Phó Long cũng cùng chỉ huy công nhân kéo băng rôn khai trương tiệm mới. Vì tiệm gần trường học, trường trực thuộc là trường trọng điểm, cán bộ quản lý đô thị đến cảnh cáo từ sớm: bật nhạc, mời đội trống múa lân trong giờ học. Tất cả các cửa hàng hai con phố đều nhường bước cho việc học của trẻ em, chỉ thể khai trương một cách yên tĩnh.
Điều đó khiến dì Úc cả buổi sáng chẳng thấy mấy khách hàng. Bà kiễng chân cửa, sốt ruột.
Phó Long ngửi mùi bánh thơm nức trong tiệm, lòng càng như lửa đốt.
Hai năm qua, ông chẳng dễ chịu chút nào. Tiệm hoãn khai trương, gây áp lực lớn về tài chính. cũng thể khác, ai mà ngờ con virus quái quỷ đó xuất hiện đột ngột? Cả nước đều gặp khó khăn, ông dù thắt lưng buộc bụng, cũng cùng gia đình Đào Quảng Chí quyên góp ít tiền cho vùng dịch nặng.
May mà giai đoạn khó khăn đó qua. nếu tiệm mới khách, kế hoạch của ông sẽ đổ bể.
Không như nhà Đào Đào vẫn còn tiệm cũ ở thị trấn chống đỡ. Dù tiệm mới lỗ cũng đau, nhưng đến nỗi phá sản. Còn ông thì đóng cửa tiệm Khai Tâm, dồn hết vốn tiệm mới.
Tất nhiên, Phó Long thể tham gia điều hành hàng ngày, ngày nào cũng ở nhà chờ chia hoa hồng. nếu tiệm khách, ông còn chia hoa hồng gì nữa? Tiệm mới quỹ đạo, ông cũng an tâm để mặc ai đó điều hành.
Khoanh tay suy nghĩ mãi, Phó Long chẳng màng thể diện, thẳng: "Không cho chúng dùng loa phường bật nhạc, lát dẫn mấy ngã tư phát tờ rơi."
Vì kiếm tiền, chẳng gì mất mặt. Phó Long cũng chẳng thấy da mặt đáng giá bao nhiêu. Vì thế, ông gánh nặng tâm lý.
"Đừng vội, đến lúc đông vui ..." Dì Úc kiễng chân các cửa hàng khác phố. Hôm nay khai giảng là ngày việc, hình như giờ các cửa hàng đều khách. Ngoài vài tiệm ăn sáng bận rộn một lúc, cả con phố giờ vắng vẻ.
Bà nghĩ, giống như hồi bày sạp cổng trường tiểu học, loại địa điểm lẽ đợi đến và giờ tan học mới khách.
Phương Chí Bằng gọi điện đặc biệt hôm nay sẽ đến ủng hộ, nhưng bận họp hành liên tục, ít nhất cũng đến tối mới thể đến, còn dặn dì Úc nhất định để dành cho nhiều bánh su kem mới.
Phó Long cũng tan học sẽ một đợt khách. ông vẫn nghiêm mặt lắc đầu: "Nếu cả ngày chúng chỉ dựa một đợt khách tan học, việc buôn bán sẽ khá hơn. Mùa hè thì ? Mùa đông thì ? Chúng thể thu nhập ba tháng một năm ? Ở khu vực , khách hàng chủ yếu là học sinh, nhưng thể chỉ dựa học sinh."
Ôi, thật là trì hoãn. Nếu , nhờ danh tiếng Tiệm bánh mì phố Nam tạp chí, chắc chắn sẽ rơi tình cảnh ... Trong lòng Phó Long hối hận vì tất tay, nhưng ai mà ngờ chuyện đột ngột xảy ? Có lẽ đó là phận.
là phận, cũng thể cam chịu!
Cắn răng, ông đeo một ba lô đầy tờ rơi phát.
Dì Úc thở dài, trong, quầy thu ngân sắp xếp tiền lẻ.
Mặt trời dần lên cao, 10 giờ, Dư Quán Quân, ngủ quên, đạp xe từ cuối phố lao tới. Khi sắp rẽ ở góc phố, bỗng ngửi thấy một mùi bánh thơm nồng, như ma lực, phanh xe.
Cậu ngoảnh đầu, thấy một tiệm bánh mới mở, trông quen mắt. Tấm biển hiệu hộp đèn nền trắng chữ đỏ, tường màu kem, gạch hoa màu tím nhạt. Tủ kính lớn bày đủ loại bánh mì. Cậu vì đến muộn nên chỉ lướt qua, nhưng thấy ngay tầng tủ trung tâm nổi bật nhất bày những thứ từng thấy. Này? Đó là bánh mì ?
Cậu thò đầu , tấm bảng ghi "Bánh su kem vỏ xốp lớn".
Đây là bánh su kem? To như , cứ tưởng là bánh bao dứa! Dư Quán Quân trợn mắt, từng thấy bánh su kem nào như thế.
Cậu dùng chân chống xuống đất, đẩy xe đến gần hơn, kỹ.
Vỏ bánh su kem xốp với đủ loại màu sắc: vỏ xanh, vỏ socola, vỏ caramen giòn... Những chiếc bánh su kem tròn đầy bày xen kẽ mặt .
Một rắc hạt dẻ , một rắc bột rang, một rắc muối biển. Một bánh su kem to hơn cắt đôi, bên trong nhân kem và trái cây đầy ắp, sắp trào .
Ngoài , còn những chiếc bánh su kem hình ch.ó và hình gấu dễ thương.
Cậu mãi, nuốt nước bọt.
Dù ngủ quên qua giờ sáng và hai tiết đầu, cũng cần vội nữa... Thôi cứ mua vài cái bánh su kem ăn !