THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 47: Bánh su kem vỏ xốp lớn

Cập nhật lúc: 2026-06-24 07:30:44
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cổng trường giờ vắng tanh, trong tiệm cũng chẳng ai.

 

Dư Quán Quân dựng xe cửa, cũng chẳng buồn khóa, rụt rè đẩy cửa kính bước .

 

Dì Úc tiếng chuông gió leng keng, lập tức ngẩng đầu, thấy một học sinh mặc áo sơ mi trắng đồng phục trường trực thuộc, tóc cắt sát, da ngăm đen, lén lút bước , hỏi: "Chào cô, tiệm mở cửa ạ?"

 

Giờ mà còn học sinh? Trốn học ?

 

Bà sững , nhưng hỏi nhiều, vội niềm nở bước đón: "Mở , mở ! Hôm nay tiệm chúng giảm giá bộ, mua đủ 50 tệ còn tặng quà nhỏ và bốc thăm trúng thưởng. Cháu mua gì?"

 

Dư Quán Quân ngước , sững , còn kìm chớp chớp mắt. Sao ... Bỗng nhiên ánh nắng chiếu cũng trở nên ấm áp hơn.

 

Cậu đỏ mặt, bỗng thấy ngại ngùng, gãi đầu, ấp úng: "Ừm... cháu ... mua cái... cái bánh su kem lớn ở ngoài ."

 

"Được , đó là sản phẩm mới của quán. Cháu thích vị nào? Lần đầu đến, cô khuyên cháu nên thử bánh su kem dẹt và bánh su kem giòn caramen. À, nếu cháu thích vị mặn ngọt, thể thử bánh su kem muối biển..." Dì Úc từng bước giới thiệu cặn kẽ, "Hàng mới hôm nay cũng giảm giá. Bánh một lớp giá 3,5 tệ một cái, hôm nay giảm giá chỉ còn 2,8 tệ. Mua một hộp thì rẻ hơn, 16 tệ 8 cái, thể trộn các vị cùng giá. Bánh hai lớp nhân trái cây giá 6 tệ một cái."

 

Mắc thật! Một cái gần 3 tệ? Trông to bằng nắm tay, nhưng loại bánh su kem trông to, nhưng chắc một hai miếng là hết, vẻ đáng.

 

Mắt Dư Quán Quân mở to. Vừa nãy để ý kỹ bảng giá. Nghe mức giá ... Trong lòng thầm than, nếu là bánh su kem nhỏ bình thường thì thể mua cả cân.

 

Nhà hiện tại cũng khá giả, nhưng bố trắng tay gây dựng, hồi bé gia đình khá vất vả. Mãi đến khi lên cấp hai, gia đình mới bước hàng ngũ giàu . Vì ông bà nuôi dưỡng nên đến giờ vẫn quen với việc tiêu tiền hoang phí.

 

Dư Quán Quân vội nuốt nước bọt. Vừa nãy suýt một câu "cho cháu mỗi vị một cái" một cách ngông cuồng, nhưng giờ do dự một lát, : "Vậy cháu lấy một cái vị caramen giòn."

 

"Được , cháu đợi một chút. Mấy cái bày trong tủ là mẫu, kem bên trong để lâu. Cô bảo thợ ngay cho cháu một cái tươi." Dì Úc hề chê ít, nhiệt tình đáp, tự với ba thợ bánh trong phòng kính bên trong tiệm: "Quảng Chí, một cái bánh su kem caramen giòn!"

 

Người đàn ông bóng lưng vạm vỡ nhất đáp: "Có ngay."

 

Dư Quán Quân tò mò bước xem. Tất cả bánh mì trong tiệm bánh đều thủ công tại chỗ. Họ còn bố trí một phòng kính để khách hàng trong tiệm thể thấy từng bước thợ bánh bánh. Ồ, khá táo bạo. Chắc là họ tự tin tay nghề của ?

 

Chẳng mấy chốc, thợ bánh vạm vỡ , đeo găng tay dùng một .

 

Dư Quán Quân bỗng thấy ông quen mặt, nhưng nhớ gặp ở .

 

Người thợ mở tủ lạnh, từ thùng kem niêm phong, dùng ống bơm kem gỉ hút một ống kem. Rồi cầm một chiếc vỏ bánh su kem rỗng nướng sẵn, rạch một đường nhỏ bên hông, luồn ống bơm .

 

Dư Quán Quân ông chích bên hông vỏ bánh, phụt một tiếng bơm kem lạnh và mịn , nhanh chóng vỏ bánh phồng lên căng mọng. Phần nhân bơm đầy đặn, thấy dễ chịu hơn hẳn.

 

Ít nhất, nguyên liệu cho 3 tệ cắt xén. Hơn nữa, kem tiệm dùng trông khác với bên ngoài, màu vàng nhạt, trông vẻ đặc sệt như sữa đặc.

 

Cuối cùng, thợ rắc một ít vụn caramen giòn lên bề mặt bánh su kem, cho túi giấy dầu là xong.

 

Bánh su kem gói xong, mùi thơm bơ và caramen tỏa .

 

Dư Quán Quân ăn sáng, nuốt nước bọt ực một cái, chút háo hức theo cô chủ xinh quầy trả tiền.

 

Cầm chiếc bánh su kem to trong tay, lớp vỏ đường caramen nâu đỏ nướng giòn, trông hấp dẫn.

 

Trả tiền xong, nhịn , ngay bên quầy c.ắ.n một miếng lớn.

 

với tên gọi giòn, lớp vỏ đường tan giòn trong miệng. Chưa kịp thưởng thức lớp bánh su kem mềm xốp bên trong, kem vani thơm lừng tan chảy trong miệng . Kem mịn màng, nhưng hề ngấy.

 

Ngon quá... Dư Quán Quân chút tin mắt nửa chiếc bánh su kem còn trong tay.

 

Cậu vốn nghĩ kem bên trong sẽ là kem thông thường mùi hương liệu nhân tạo. ! Kem bên trong lạnh lẽo, là kem thì đúng hơn là kem vani tan chảy nửa chừng, vị hề nhạt nhẽo như tưởng, cũng ngấy.

 

Vỏ bánh xốp cũng ngon, lớp vỏ caramen cũng ngon, kết hợp với kem càng ngon hơn! Dư Quán Quân c.ắ.n một miếng, nheo mắt, lắc lư đầu đầy thỏa mãn.

 

Thật sự ngon.

 

Cắn miếng thứ ba là hết, nhưng càng ăn càng thèm, còn mút ngón tay.

 

Lần Dư Quán Quân thấy mắc nữa, đáng đồng tiền! 16 tệ 8 cái, tính chỉ 2 tệ một cái! Lúc nãy thế, mua lẻ! Đầu óc vấn đề!

 

Dưới ánh mắt thông cảm và mỉm của dì Úc, Dư Quán Quân đỏ mặt kéo khóa túi trong cặp sách, móc ví, rút một tờ 20 tệ, dõng dạc : "Cô ơi, cho cháu thêm một hộp nữa!"

 

Dì Úc tươi hỏi: "Có trộn các vị ? Cùng giá với bánh su kem caramen giòn còn bánh su kem muối biển, bánh su kem hạt dẻ , bánh su kem xanh, bánh su kem socola..."

 

"Có ! Tất cả các vị thể trộn cháu đều lấy!" Dư Quán Quân quên bẵng chuyện học, ăn nghiện , còn ngoảnh đầu quanh, thư thái hỏi, "Cô ơi, ở đây chỗ ạ?"

 

Thôi cứ ăn xong, lề mề đến trưa hãy học! Giờ trèo tường trường nguy hiểm, ông thầy giám thị dạy địa lý đó phục kích.

 

Dư Quán Quân may mắn, học kỳ bắt vài .

 

Dì Úc vội ngoảnh đầu dặn Đào Quảng Chí một câu, bảo 8 cái bánh su kem, mái tóc của Dư Quán Quân, thấy ngủ đến nỗi tóc dựng lên, vẻ trốn học, mà là ngủ quên. Bà khéo léo : "Tầng hai thể . Tiệm còn sữa và hoa quả pha chế tại chỗ: dưa hấu giòn sần sật, sương sa hoa quả, đá bí đao, sữa trân châu Đài Loan. Cháu một cốc ?"

 

Dư Quán Quân gọi một cốc sữa trân châu. Dạo các quán đá ven đường cũng thịnh hành loại . Không ngờ tiệm cũng , khá Tây đấy.

 

Trả tiền xong, bê khay lên tầng hai.

 

Tầng hai giống như các cửa hàng thức ăn nhanh, là một tầng trống, rộng rãi, một dãy cửa sổ kính hướng phố, thể thấy ngã tư đông đúc, phong cảnh . Hai bên đông tây bày hai bàn dài, cạnh cửa sổ là những bàn tròn nhỏ, bàn vuông bốn . Góc là khu vực đổ rác và nhà vệ sinh.

 

Trang trí cũng khá .

 

Trong khí mùi nước hoa máy lọc khí, chỉ mùi bánh nướng thơm ngon. Dư Quán Quân hít hà thỏa thích, ngó nghiêng một lát, chọn một bàn cạnh cửa sổ giữa phòng xuống, háo hức tiếp tục ăn bánh su kem.

 

Mỗi chiếc bánh su kem trong khay đều màu sắc khác . Cậu đưa tay lựa chọn hồi lâu, quyết định ăn vị muối biển . Bánh su kem muối biển cũng , vỏ màu hạt dẻ, rắc những hạt muối biển trắng. Cắn một miếng, cũng giòn tan, hòa quyện với kem đầy ắp. Cậu bất ngờ "ừm" một tiếng. Cậu tưởng là một chiếc bánh su kem mặn ngọt bình thường, ngờ kem bên trong vị .

 

Hơi giống mạch, giống hồng Srilanka, vị sữa, kết hợp với vị muối biển thanh mát, hề quá đà. Cậu lập tức thành kẻ thích cái mới, thấy vị muối biển còn ngon hơn cả vị caramen!

 

Một mạch ăn nốt hai cái, thỏa mãn. Dư Quán Quân hút một ngụm sữa trân châu. Ừm, nhóp nhép, sữa cũng ngon. Vị đậm và thơm, vị sữa uống quá béo, nhẹ nhàng, hợp thời tiết .

 

Mỗi loại đều ngon, thể như ! Dư Quán Quân nhịn móc chiếc điện thoại Ericsson mới nhất , định chụp ảnh gửi MMS cho bạn Tôn Diệp, thì điện thoại bỗng reo lên.

 

[Còn điều gì , còn bao nhiêu lệ để rơi, sẽ ngày khiến em đầu...]

 

Tiếng nhạc chờ chất lượng thấp vang lên to.

 

Chỉ một hai năm, điện thoại di động lấn át điện thoại cố định. Giờ điện thoại chỉ màn hình màu, mà còn "nhạc chờ" và camera.

 

Chiếc điện thoại trong tay Dư Quán Quân là máy cao cấp năm nay, chỉ camera 30 vạn pixel, mà còn là điện thoại trượt, màn hình cũng lớn.

 

Dư Quán Quân bảo cần điện thoại như , nhưng bố , một tay mới nổi, cứ nhất quyết mua cho .

 

Thật là, mới mở vài công ty mà bố ngông, chẳng hiểu tiền kiếm vất vả thế nào.

 

Cậu tên hiển thị, hút sữa, nhấc máy: "Mẹ."

 

"Trời ơi, thằng c.h.ế.t tiệt, mày chạy ? Cô giáo gọi điện bảo mày đến trường!" Đầu dây bên vang lên tiếng gầm rống, "Mày mà, suốt ngày lêu lổng, trốn học, lười biếng, chẳng ích gì!"

 

Dư Quán Quân chẳng sợ, còn cãi : "Con ngủ quên, giờ đang ăn bánh mì."

 

"Ừ mày ngủ quên thì đến trường ngay, ăn bánh mì gì?"

 

"Mẹ , sáng ăn sáng ? Dù cũng trễ , thôi cứ ăn no hẵng học. Không ăn no học nổi? Lỡ hạ đường huyết ngất xỉu thì ?" Dư Quán Quân lý luận đầy thuyết phục, chuyện cầm một cái bánh su kem socola ăn.

 

Ừm, cái cũng ngon, vị socola chuẩn.

 

Tiệm tuyệt đối dùng nguyên liệu thật. Tuyệt, hôm nay may mắn thật, tìm một tiệm bánh như .

 

Lát nữa nhất định bảo Tôn Diệp, chắc chắn cũng thích!

 

Dư Quán Quân càng ăn càng vui, mắt tròn xoe.

 

"Thân hình mày mà còn ngất xỉu? Mày đừng thầy giáo ngất xỉu là may . Mày xem bây giờ mấy giờ , sắp trưa , còn ăn sáng gì nữa." Mẹ Dư Quán Quân nó chọc tức, càng hét to hơn, "Bây giờ mày cút ngay đến trường, ?"

 

"Biết . Ôi hôm nay con tìm một tiệm bánh mới ngon quá. Tối tan học con mua cho nhé." Dư Quán Quân tựa ghế tủm tỉm, "Con thấy chắc chắn thích. Loại bánh su kem giòn chắc chắn hợp khẩu vị ."

 

"Tiệm bánh gì? Ngon lắm ? Vậy con mua... Ừ ..." Điện thoại im lặng hai giây, vang lên tiếng gầm, "Bánh cái đầu mày, đồ lợn c.h.ế.t tiệt, mày đến trường cho tao!"

 

Dư Quán Quân hét đến nỗi suýt điếc tai, vội đưa điện thoại xa. Nhìn , cúp máy. Cậu lắc đầu, con phố ngập nắng, vẫn thong thả, "Trời ơi, thế giới tươi thế , nóng nảy."

 

Cậu tự cho là một đứa trẻ nửa bỏ rơi.

 

Bố bán rau, giờ đều mở công ty, mỗi một công ty. Hai bận rộn mỗi ngày. Ông bà mất , lớn cũng tự lo . Sau khi đòi hỏi quyết liệt, để tự do, nhà chỉ thuê giúp việc nấu ăn và dọn dẹp. Hai cô xong việc là về, .

 

Vì bố về nhà quá muộn, hầu như ngày nào cũng ở nhà một .

 

Ừm? "Ở nhà một " hình như dùng như thế, nhưng kệ . Dư Quán Quân nhún vai. Cậu tính tình tùy tiện, thành tích định, ngôi vị chót bảng ai tranh nổi.

 

Dư Quán Quân trường trực thuộc, ngoài việc bố quyên góp xây một tòa nhà, cũng vì là học sinh thể thao năng khiếu, chạy điền kinh. khác với Tôn Diệp, khi vượt qua bài kiểm tra chuyên môn và điểm văn hóa của trường trực thuộc, giành suất học sinh năng khiếu, rời đội và tập luyện nữa.

 

Cậu tự giác. Năng khiếu chạy của chỉ một chút. Ngay cả vòng loại giải quốc cũng nổi. Tập nữa cũng chẳng hy vọng, chỉ vô ích và khổ .

 

Nghĩ đến Tôn Diệp, đây từng cùng huấn luyện ở trung tâm huấn luyện vài . Tuy hơn vài tuổi, nhưng hai hợp cạ trong chuyện ăn uống. Tôn Diệp từng chia sẻ với nhiều món ngọt ngon. Hai vì tham ăn vặt, thường huấn luyện viên thả ch.ó phạt chạy, nhanh chóng trở thành tri kỷ.

 

Cậu chụp một bức ảnh bánh su kem, gửi MMS cho Tôn Diệp, đang học lớp 12 tại trường 1 thành phố. Tôn Diệp mới thực sự là vận động viên chạy tài năng. Năm , giành chức vô địch 200m và 400m quốc, trường 1 tuyển thẳng.

 

"Tớ tìm một tiệm bánh siêu ngon. Bánh su kem cực ngon."

 

Chưa đầy nửa phút, Tôn Diệp nhắn :

 

"Mua ở ? Nhìn ngon thế? Địa chỉ , gửi ?"

 

Tội nghiệp Tôn Diệp, học lớp 12 ôn thi đại học thi đấu, ngày nào cũng mệt rã rời, bao lâu ăn ngon. Chỉ tin nhắn thấy sốt ruột. Dư Quán Quân bấm bấm phím: "Ở gần trường tớ, mới mở. Địa chỉ , lát hỏi hộ ."

 

"Gần trường , xa quá. Tớ ở trung tâm huấn luyện." Tôn Diệp nhắn một tin, kèm theo biểu tượng cảm xúc đang .

 

"Tội nghiệp ~ Tớ vài bước là tới ~"

 

"Biến!"

 

Tôn Diệp c.h.ử.i , nhưng một lát , tin nhắn.

 

"Khoan , đây. Tớ xem kỹ, nền ảnh chụp trông quen quen. Cậu bảo ở gần trường ? Sao tớ thấy giống Tiệm bánh mì phố Nam thế?"

 

Dư Quán Quân nghĩ một lát, quanh, nhắn: "Tiệm hình như tên là Tiệm bánh mì phố Nam thật. Ừ, quen tai."

 

"Phí lời! Tớ mang bánh cho bao nhiêu mang uổng công cả!"

 

"Trời ơi tiệm mới? Đây là tiệm mới đúng ? , tớ mệt đến mất trí nhớ . đúng, hai năm dì Úc bảo sẽ mở tiệm mới, hóa mở !" Tôn Diệp dường như kích động, tin nhắn gửi đến như vũ bão, điện thoại cứ kêu "tít tít" mãi.

 

"Địa chỉ! Địa chỉ cụ thể! Trong vòng một phút cho tớ! Dù trèo tường, chui cống, huấn luyện viên thả ch.ó c.ắ.n c.h.ế.t tớ cũng đến!" Tin nhắn của Tôn Diệp như thể âm thanh điên cuồng.

 

Dư Quán Quân những tin nhắn chất đống, lẩm bẩm: "Có đến thế ?"

 

Tuy , vẫn gửi địa chỉ chi tiết cho Tôn Diệp, mới từ từ hút nốt ngụm sữa cuối cùng, mở miệng hút nốt những viên trân châu đáy cốc.

 

Trân châu cũng dai ngon. Tiệm quả tệ, ngủ quên sẽ đến.

 

Tiệm còn gần trường. Cậu thư thái đung đưa chân ăn trân châu, còn thấy đài phát thanh trường trực thuộc phát bản nhạc saxophone nổi tiếng.

 

Đó là nhạc chuông hết giờ của trường . Yay, tan học .

 

Dư Quán Quân gói những chiếc bánh su kem còn hộp giấy, cẩn thận cho ba lô trống rỗng của . Tốt, giờ thể đường đường chính chính bước trường .

 

Người đầy mùi bánh mì, nghênh ngang bước về lớp 9A6. Lớp đang ồn ào trong giờ nghỉ trưa.

 

Giữa trưa nóng bức, cửa sổ lớp học đóng kín, điều hòa bật hết công suất, trong phòng thoang thoảng mùi cơm hộp.

 

Đào Đào và Úc Loan mang cơm hộp, hâm nóng bằng lò vi sóng dùng chung của trường.

 

Cô và Úc Loan vốn thể về nhà ăn, nhà cũng xa. giờ nghỉ trưa dài, Đào Quảng Chí và dì Úc trông tiệm bánh mệt, hai đứa về nhà thường tự nấu cơm, nóng mất thời gian, nên đành mang cơm đến trường.

 

Đào Quảng Chí dậy sớm bánh sẽ tranh thủ nấu cơm cho hai đứa. Đều là những món nhanh, như hôm nay là trứng chiên mắm, thịt bò xào và rau muống trộn tỏi. Cơm trắng.

 

Hoa quả của cô và Úc Loan khác . Cậu hôm nào cũng là chuối, cô hôm nay là táo. Ngày mai phụ thuộc dì Úc mua hoa quả gì cho Vịt Quay Giòn.

 

Năm ngoái nhà rảnh rỗi, thời gian Đào Đào và Úc Loan ở nhà ít hơn, Vịt Quay Giòn giờ trở thành tiểu thư trong nhà. Mỗi chợ mua hoa quả, dì Úc đều dắt Vịt Quay Giòn , còn để nó chọn hoa quả nó thích.

 

Nhà kịp nấu canh, Đào Đào và Úc Loan mang sữa dì Úc nấu. Trà sữa nhà nấu cũng theo kịp thời đại. Trước dùng sữa bột và sữa đặc, giờ hợp tác với nhà máy sữa, dùng sữa tươi. Chi phí tuy cao hơn, nhưng hương vị ngon hơn, ăn uống lành mạnh hơn.

 

Đào Đào và Úc Loan cũng thường uống sữa nhà nấu, sữa nguyên chất, nguyên chất. Sợ dậy thì béo nên gần đây cho thêm đường, cũng cho trân châu.

 

Một cốc sữa thêm gì, hai đứa uống hai năm nay đều cao vọt, uống còn tỉnh táo, buồn ngủ.

 

Như thực còn lành mạnh hơn uống cà phê. Xung quanh trường trực thuộc vài quán cà phê. Áp lực học tập quá lớn, nhiều bạn trong lớp Đào Đào bắt đầu uống cà phê. Cô vẫn cao lên, học mệt đến mấy cũng dám uống, sợ thiếu canxi.

 

Trường trực thuộc tuy ký túc xá, nhưng hơn nửa học sinh là học sinh ngoại trú. Trong học sinh ngoại trú, hơn nửa mang cơm đến trường ăn. Các bạn sẽ kê bàn học ăn cùng . Mỗi trưa ăn chuyện, khá vui vẻ.

 

Đào Đào, Úc Loan, Phùng Giai Hân, Ngô Gia Văn, Lưu Chí Cường mỗi ngày đều ăn cùng . Các bạn trong lớp gọi họ là "nhóm ăn uống xuất sắc", vì năm thường giành hết giải nhất các môn trong lớp.

 

Vừa ăn nửa chừng, Phùng Giai Hân hạt ớt cay sặc, ho sặc sụa. Đào Đào cùng cô ngoài mua nước.

 

Lưu Chí Cường đang nhai bánh bao nhân thịt, chuyện phiếm với Ngô Gia Văn: "Vừa thầy 'Eo biển Hormuz' bắt hai cặp yêu sớm, hình như lớp 2 và lớp 3. Tớ bảo, thầy tàn nhẫn lắm, bắt hai đứa trong văn phòng cả ngày, mắng dạy. Hai đứa cũng cứng đầu, khai. Hôm qua gọi phụ cả ."

 

Eo biển Hormuz là biệt danh của thầy Địa lý kiêm giám thị. Vì thầy hói một cách nghệ thuật, giữa đầu hói một mảng dài ngoằn ngoèo, giống hình dạng eo biển Hormuz bản đồ.

 

Ngô Gia Văn vốn buồn ngủ vì ăn cơm, tỉnh táo hẳn, hỏi: "Ai thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-47-banh-su-kem-vo-xop-lon.html.]

 

Ở tuổi , ngoài chuyện ăn uống, điều các thiếu niên quan tâm nhất là ai thích ai, ai với ai .

 

"Một cặp trong lớp Olympic. Đại thần, Lâm Hải Hoa và Vương Kiều yêu ?" Lưu Chí Cường huých cùi chỏ Úc Loan, "Hôm tớ thấy họ nắm tay gầm bàn."

 

Lớp Olympic ít , chỉ năm bạn nữ. Vương Kiều vì xếp chỗ lẻ nên cùng bàn với bạn nam.

 

Giờ nghỉ trưa lớp ồn ào, Úc Loan đeo tai , đang xếp từng miếng thịt bò và từng cọng rau muống thẳng hàng. Bị Lưu Chí Cường huých, mấy cọng rau lệch, vội dùng đũa gạt . Lưu Chí Cường sốt ruột huých .

 

Úc Loan đành tháo tai , đeo lên cổ, đặt đũa ngay ngắn, vẻ mặt ngơ ngác: "... Lâm Hải Hoa và Vương Kiều là ai?"

 

"Trời ơi, chúng học cùng lớp hai năm ?" Lưu Chí Cường trợn mắt, sắp ngất, "Ngồi bàn bên cạnh chúng đấy."

 

Úc Loan cố nhớ , vẫn nhớ , thành thật lắc đầu: "Không ."

 

Giờ Toán, ai để ý bên cạnh ai?

 

Toán như .

 

Ngô Gia Văn đảo mắt, tủm tỉm hỏi: "Đại thần, chắc cũng lớp 5 bên cạnh một bạn học bóng rổ thích chị Đào Đào của chúng đấy chứ? Lần còn mượn cớ hỏi QQ của chị . Chị cho đấy! Thực bạn bóng rổ đó khá trai, cao, chỉ học kém. Nhân tiện, họ chuyện riêng với ?"

 

Mọi đều Úc Loan tư duy trực tiếp và trong sáng. Thế giới của lẽ chỉ con và phương trình. Ngô Gia Văn cố tình để trêu .

 

nó cũng thực sự tò mò về chuyện .

 

Úc Loan khó hiểu: "Thích chị?"

 

Vậy thì bình thường mà, chị đáng thích mà.

 

Ngô Gia Văn vẻ mặt đoán đúng. Cậu chẳng hiểu gì, nó chống cằm thốt lên: "Tớ , hồi mới lớp 6, nhiều thầm mến chị Đào Đào. Tớ năm đấy! Con gái xinh , học giỏi, năng động như chị thì đương nhiên yêu thích . Tớ mà là con trai, tớ cũng theo đuổi chị ."

 

Úc Loan sững : "Năm ?"

 

Nhiều thế ?

 

Lưu Chí Cường gật đầu, Úc Loan: "Cậu theo chị mỗi ngày, ? Cả lớp đều đấy. Cậu em trai cũng trách nhiệm gì cả."

 

Úc Loan họ hỏi luống cuống, trái , suy nghĩ một lát, ngạc nhiên hỏi: "Theo đuổi là gì? Tại năm theo đuổi chị?"

 

Họ cũng biến thành chim én ?

 

Ngô Gia Văn và Lưu Chí Cường , bất lực ôm trán.

 

"Theo đuổi cũng ? Là yêu đương với chị đấy! Yêu đương hiểu chứ? Hẹn hò! Nắm tay!"

 

Mặt Úc Loan lập tức trở nên nghiêm túc: "Không . Lớn lên con trai con gái nắm tay." Chỉ thể giống , lợi dụng quy tắc bất đẳng thức, xin phép chị đồng ý.

 

Lưu Chí Cường hề hề: "Không . Yêu thì thể nắm tay, còn thể hôn nữa."

 

Úc Loan sững , cau mày.

 

Cậu chìm suy nghĩ.

 

Ngô Gia Văn chỉ đùa, trêu chọc Úc Loan. Nó vội tát Lưu Chí Cường một cái: "Đừng dạy hư đại thần. Lát chị Đào Đào về đ.á.n.h đấy."

 

"Được , tớ nữa." Lưu Chí Cường thấy hối hận, vội cúi đầu ăn cơm.

 

Bình thường Đào Đào dễ tính, chọc cô bao giờ giận. ai mà chọc Úc Loan cố tình trêu chọc Úc Loan thì cô sẽ nổi giận.

 

Trước một bạn nam hàng cuối, thò chân cản qua. Ai cản cũng c.h.ử.i một câu. Cậu c.h.ử.i vẫn , vẻ thấy thú vị hơn.

 

Một , Úc Loan đeo tai phía để lấy nước. Cậu cũng đột nhiên thò chân .

 

Úc Loan suýt ngã chỏng vó.

 

Lúc đó Đào Đào đang dịu dàng chơi trò xâu dây với các bạn nữ. Ngoảnh đầu thấy , cô dậy một lời, đá đổ bàn ghế của , sách vở văng tung tóe, sững sờ.

 

Từ đó, dám cản đường nữa.

 

lúc đó, Đào Đào và Phùng Giai Hân xách một túi nước khoáng lạnh từ cổng . Họ còn mua ở cửa hàng nhỏ trong trường một túi xoài xanh cắt sợi ngâm nước mận, để lên bàn hoa quả tráng miệng.

 

Đào Đào thấy Úc Loan cau mày, đang nghĩ gì. Gọi đáp, cô sang hỏi Lưu Chí Cường và Ngô Gia Văn: "Khoai Môn thế?"

 

Không sẽ chị Đào Đào g.i.ế.c chứ? Lưu Chí Cường tim đập thình thịch, lắc đầu nguầy nguậy: "Hì hì, chắc là tớ đổ cơm đại thần."

 

Ngô Gia Văn thấy ánh mắt cầu xin của Lưu Chí Cường, do dự, c.ắ.n đũa, cúi đầu, vạch trần .

 

Đào Đào cúi xuống, quả nhiên thấy vài cọng rau thẳng hàng, liền xuống nhẹ nhàng sắp xếp giúp : "Không , chị sắp cho em."

 

Úc Loan định thần , ngước Đào Đào, chậm rãi cúi xuống.

 

Cậu định hỏi Đào Đào thế nào là yêu đương, thể cũng như năm ? Như , cần quy tắc bất đẳng thức cũng thể ôm và nắm tay?

 

kịp mở miệng, một da ngăm đen nghênh ngang bước .

 

Cậu thu hút. Cậu nhiều bạn nhận , nhưng mỗi bạn bước lớp, đều nhịn .

 

trông như một cây kem ốc quế socola.

 

Lưu Chí Cường cũng thấy Dư Quán Quân, bạn bóng rổ của , , vội vẫy đũa: "Quán Quân! Sáng nay đến! Lát nghỉ trưa ngủ, chơi bóng rổ nhé?"

 

"Lại chơi bóng giữa trưa ? Nắng quá. Mẹ tớ bảo tớ dạo đen như châu Phi, cho chơi. Chiều tan học vội về thì đánh."

 

Dư Quán Quân lười biếng đeo ba lô một bên, bước qua những bàn học lộn xộn. Bỗng nhiên nghĩ đến bánh su kem trong ba lô. Dù keo với bản , nhưng hào phóng với bạn bè, liền hỏi: "À, tớ ít đồ ăn ngon, các ăn ?"

 

"Có , gì thế?" Lưu Chí Cường tuy gầy, nhưng bụng dường như đáy. Hôm nay mang năm cái bánh bao lớn, cơm đầy hộp, thịt kho tàu, và một bát canh. Thế mà ăn sạch hết, bảo là no!

 

Chẳng trách bảo thanh niên ăn hết cả nhà.

 

Đào Đào liếc Úc Loan ngẩn ngơ chậm chạp ăn cơm. Hộp cơm của chỉ mới ăn một góc. Ừm... Cậu quan trọng lượng ăn, mà quan trọng cách bày biện.

 

Dư Quán Quân đồ ngon, Lưu Chí Cường như đói ba năm, ngậm miếng vỏ bánh bao cuối cùng, "khỉ" lên , còn ngửi mùi bánh Dư Quán Quân: "Anh bạn, thơm quá!"

 

"Cút!" Dư Quán Quân ghê tởm đến đá một cái, "Không cho mày ăn."

 

"Không! Bố nuôi!" Lưu Chí Cường né tránh, ôm lấy tay Dư Quán Quân, lóc, "Cứu con với! Hôm nay một bữa cơm, con sẽ ghi nhớ suốt đời. Mai , nguyện nuôi bố đến già..."

 

"Cầm lấy!" Dư Quán Quân chịu nổi, thường thấy Lưu Chí Cường sách đến hư hỏng. Cậu cởi ba lô, ném mặt Lưu Chí Cường, "Cút cút cút."

 

"Tạ ơn bố nuôi! Con cút ngay!" Lưu Chí Cường ôm ba lô, hề hề xuống.

 

Cậu khách khí mở khóa ba lô, rút một túi ni lông trong suốt in năm chữ đỏ "Tiệm bánh mì phố Nam".

 

Đào Đào thấy, sững . Này, trông quen thế? Nhìn kỹ, trùng hợp thế, đúng là túi đựng bánh của nhà cô!

 

"Đây là gì thế? Nhìn ngon quá." Lưu Chí Cường nhanh chóng lấy hộp giấy trong túi đặt lên bàn. Mở nắp, mấy cái bánh su kem vỏ xốp, căng mọng, tròn trịa, đủ màu sắc, ngẩn , "Thơm quá."

 

Phùng Giai Hân khi về vẫn ăn cơm từ vựng. Lúc Lưu Chí Cường và Dư Quán Quân trò hề, cô chẳng thèm ngước mắt. Lúc mới liếc .

 

Cũng cô khựng đũa, ngoảnh mặt .

 

"Bánh su kem lớn?" Cô nhớ những lời Đào Đào , lẩm bẩm.

 

là căng mọng, tròn trịa, bề mặt vết nứt tự nhiên do nướng, một rắc hạt dẻ và những mảnh vụn khác.

 

Mùi kem và caramen thoang thoảng. Phùng Giai Hân chút hứng thú, đặt cuốn từ vựng xuống.

 

Dư Quán Quân lười biếng bàn, cũng kịp mở miệng: "Trên con dốc xuống trường, chỗ rẽ một tiệm bánh mới mở. Tớ mua ở đó. Gọi là bánh su kem vỏ xốp lớn. Khá ngon, các chia ăn thử, đúng sáu cái."

 

Lưu Chí Cường bật dậy: "Chính là tiệm đó!"

 

Ngô Gia Văn mắt cũng sáng lên: "Nhìn cái túi ni lông cũ kỹ là tớ nhớ . Tiệm bánh mì phố Nam. Vì phong tỏa, gửi bánh bất tiện, nhà tớ hơn một năm mua . Không ngờ mở ở thành phố thật."

 

Đào Đào mà gãi đầu. Dùng loại túi ni lông dày để đựng bánh là cách phổ biến nhất những năm 90. Giờ bao bì bánh tinh tế hơn nhiều, nhưng nhà Đào Đào dùng quen , cũng tạo hiệu ứng nhận diện thương hiệu.

 

Túi ni lông nhiều khách hàng cũ đến. Có khách còn bảo dùng túi ni lông nhà cô túi rác bền, kích thước , rò rỉ. Bà cô đó vì thích túi ni lông của cô nên thường đến mua bánh. Thế là nhà cô đổi.

 

Dù đơn sơ và xí, nhưng chẳng khách hàng nhận ? Cô thầm .

 

"Hình như mỗi cái một vị. Cái màu xanh chắc là xanh, còn . Các ăn cái nào?" Lưu Chí Cường nóng lòng.

 

Đào Đào thò đầu , giới thiệu: "Cái là bánh su kem caramen giòn, cái xanh, đây là hạt dẻ ..."

 

Nhiều hương vị như , lúc cô và Đào Quảng Chí thử cũng tốn ít công sức. Dù vỏ bánh su kem giòn, vỏ xốp đều như , nhưng kem bên trong điều chỉnh theo từng hương vị. Vì thế, trong tủ lạnh chuẩn hơn chục thùng kem.

 

giờ tiệm mới đủ nhân lực. Hai học việc do Hạ Văn Đức giới thiệu chuyên chuẩn nguyên liệu, hai thợ bánh còn các loại bánh đặc trưng khác. Đào Quảng Chí lo việc vặt, thể tập trung dòng bánh su kem mới. Vì thế, mỗi loại bánh su kem, ông giờ thể tỉ mỉ, chậm rãi.

 

Lưu Chí Cường và Ngô Gia Văn đều sang cô: "Cậu ăn ?"

 

Đào Đào nở nụ , Phùng Giai Hân bên cạnh thản nhiên : "Đây là tiệm nhà . Các học cùng bấy lâu mà ?"

 

Lưu Chí Cường và Ngô Gia Văn kinh ngạc: "Không ! Chẳng ai cho tụi tớ!"

 

Đào Đào mỉm : "Các cũng hỏi mà."

 

thể còn chào hàng khắp nơi như hồi tiểu học. Hồi đó còn nhỏ, trẻ con việc đó thì cũng đến nỗi đáng ghét. Lớn thì còn như .

 

Hơn nữa, việc buôn bán trong nhà đây khá định. Cô còn lo sợ phá sản như . Cộng thêm dịch SARS, cô nhắc đến.

 

Hơn nữa, học hành thực sự bận. Cấp hai học 9 môn! Đào Đào thấy còn khó hơn cấp ba, vì ít nhất cấp ba còn chia khối.

 

"Giá mà và đại thần là tiểu thư và tiểu thiếu gia tiệm bánh mì, tớ nhờ mua hộ từ lâu ." Lưu Chí Cường sắp . Cả năm qua nhớ bánh tart Bồ Đào Nha, bánh cuộn da hổ, burger, bánh sừng bò bẩn thỉu ở Chương Khê đến phát khổ.

 

Biệt danh kỳ quái gì thế! Đào Đào rùng , chỉ bánh su kem: "Các ăn , kem và vỏ bánh để lâu sẽ ngon."

 

Ngừng một lát, cô Úc Loan vẫn còn đang nghĩ gì đó, : "Tớ và Khoai Môn cần chia, bọn tớ ăn hàng ngày."

 

Nhóc thế? Hôm nay cứ ngẩn ngơ.

 

Dù bình thường cũng ngẩn ngơ, nhưng Đào Đào diễn tả thế nào. Người khác lẽ thấy, nhưng trong mắt cô, cái ngẩn ngơ khác hẳn với cái ngẩn ngơ thường ngày.

 

"Trời ơi, ghen tị c.h.ế.t . Ăn hàng ngày." Ngô Gia Văn thốt lên, chọn một cái hạt dẻ , vẫy tay về phía Dư Quán Quân đang bò sắp ngủ, "Quán Quân, cảm ơn nhé."

 

Dư Quán Quân lười biếng động động ngón tay đáp .

 

Lưu Chí Cường lấy cái xanh, Phùng Giai Hân lấy cái caramen.

 

Ba , đồng loạt c.ắ.n một miếng.

 

Vừa miệng, ba im lặng. Nhai vài cái, l.i.ế.m những vụn và kem dính môi, ăn xong, cả ba đều gì.

 

Mãi đến khi ăn hết, Lưu Chí Cường mới : "Ngon quá."

 

Ngô Gia Văn ngơ ngác: "Tớ ."

 

Ngon đến nỗi cô sắp rơi nước mắt.

 

Phùng Giai Hân thản nhiên đẩy kính: "Các cứ quá đà."

 

Nói xong, cô dậy, về phía Dư Quán Quân, đẩy nhẹ đang ngủ gật.

 

Dư Quán Quân ngái ngủ ngước lên: "Có gì , lớp trưởng?"

 

"Quán Quân, tiết trèo tường ."

 

Dư Quán Quân sững : "Gì cơ?"

 

"Dù gì cũng giảng." Phùng Giai Hân giơ ba ngón tay, "Tớ cho chép bài tập, mua ba hộp giúp tớ. Chiều tan học bố đón tớ về nhà ngoại, tớ thời gian mua. Làm ơn."

 

Dư Quán Quân càng sững sờ: "Nếu thầy Eo biển Hormuz bắt tớ thì ?"

 

Mắt kính Phùng Giai Hân phản chiếu ánh sáng thông minh, giọng bình tĩnh: "Tiết là giờ thầy , thầy sẽ bắt . Cậu nhanh về nhanh. Lỡ bắt, tớ sẽ tìm cớ để gặp cô chủ nhiệm. Cậu yên tâm, với tư cách lớp trưởng, tớ nhất định sẽ yểm trợ rút lui, bỏ rơi ."

 

Ngay lập tức, Lưu Chí Cường và Ngô Gia Văn cũng chạy tới nịnh nọt: "Bố nuôi, bọn con cũng cần ba hộp."

 

Dư Quán Quân bất lực: "... Các ?"

 

Cậu mới lớp, m.ô.n.g còn kịp nóng!

 

Mấy bạn tò mò bên cạnh hỏi , lớp trưởng còn ăn, chắc chắn là đồ ngon, liền chen : "Tớ cũng một hộp."

 

"Tớ hai."

 

" Bố nuôi Quán Quân, cứ !"

 

Trời ơi, một đám ông bố già, Dư Quán Quân phục, tiện tay xé một tờ giấy trải lên bàn, cầm bút:

 

"Nào nào, đều ghi ! Ai còn nữa?"

 

 

Loading...