THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 50: Cảm xúc tuổi thanh xuân

Cập nhật lúc: 2026-06-24 07:30:47
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh chiều tà xanh thẫm, gió chiều bỗng nổi lên. Giây phút đẽ , Đào Đào suýt chút nữa nước ép dưa hấu sặc c.h.ế.t.

 

Năm ?? Yêu sớm???

 

mạnh mẽ như thế?

 

hỏi đến ngẩn ngơ, mắt trợn tròn, há miệng hồi lâu thốt nên lời. Úc Loan trong màn xanh thẫm, cau mày, thành thật hỏi tiếp:

 

"Chị ơi, chị với em cách như thế?" Cậu vẻ buồn, cụp mắt xuống, "Rõ ràng em đến , ai cũng xếp em."

 

Sao dính đến chuyện đến đến nữa. Không, "họ" rốt cuộc là ai thế? Đào Đào ngất, c.ắ.n răng bước xuống hai bậc, kéo lên khi kịp những câu tim cô ngừng đập:

 

"Vào đây !"

 

hỏi cho nhẽ! Rốt cuộc ai bậy, bẩn cái đầu ngây thơ của củ khoai môn nhà cô!

 

Đào Đào tức giận nắm c.h.ặ.t t.a.y Úc Loan kéo lên gác mái.

 

Dù chị đang giận, nhưng giây phút tay chị nắm lấy tay , Úc Loan ngước mặt lên, ngoan ngoãn bước theo, để chị dẫn dắt, hé răng nửa lời.

 

Tầng ba là một căn hộ, gồm phòng khách, nhà bếp và một phòng ngủ chính. Đào Quảng Chí và dì Úc ở đây, tiện cho việc nấu nướng. Đào Đào và Úc Loan sẽ ở gác mái.

 

Đó vốn là một căn gác mái 35 mét vuông với mái dốc chữ A. Trần thấp, Đào Quảng Chí nhờ thợ ngăn hai phòng: Úc Loan bên trái, Đào Đào bên .

 

dọn , Úc Loan thích căn phòng gác mái . Nó nhỏ hơn phòng cũ trong con ngõ, nhưng trần nhà dốc, những xà gỗ bằng gỗ chia cắt thành nhiều hình học, và một ô cửa sổ vòm cao. Nằm giường, ngước mắt là thấy trăng. Quan trọng nhất là khi dọn , sẽ gần chị, chỉ cách một bức tường mỏng.

 

Đôi khi, đổi cũng là điều .

 

Bước căn gác mái trống trải, Úc Loan trong lòng thầm nghĩ như .

 

Đào Đào ấn xuống sàn, nheo mắt chất vấn: "Ai dạy em mấy chuyện ? Ai với em về yêu sớm? Lưu Chí Cường ? Còn ai nữa? Ngô Gia Văn? Dư Quán Quân? Không, chắc Quán Quân, ngày nào cũng trốn học chơi bóng hoặc ngủ, chắc thời gian chuyện ."

 

Úc Loan gật đầu, chút áy náy thành thật khai: "Lưu Chí Cường hỏi em Lâm Hải Hoa và Vương Kiều , họ thầy giáo bắt. Em . Cậu bảo họ nắm tay gầm bàn. Ngô Gia Văn năm theo đuổi chị. Em hỏi thế nào là theo đuổi. Lưu Chí Cường bảo theo đuổi là yêu sớm. Sau khi họ giải thích, em , yêu sớm là một trường hợp đặc biệt thể bỏ qua các quy tắc trưởng thành để nắm tay hôn ..."

 

"Dừng dừng dừng, khỏi cần phần ." Đào Đào đoán . Mối quan hệ xã hội của Úc Loan vô cùng đơn giản, chẳng cần dùng phương pháp loại trừ cũng .

 

Cô xoa trán, suy nghĩ xem nên với về vấn đề thế nào.

 

Từ nhỏ thích xem tivi, phim ảnh và quảng cáo, nhưng phần lớn là phim hoạt hình. Cậu chỉ xem để quan sát sự chuyển động của hình ảnh màu sắc, chứ hiểu cảm xúc đằng những thước phim đó. Chưa đến việc tiểu thuyết, một điều quá khó khăn với .

 

Khái niệm về tình yêu lẽ phức tạp đối với . Trước đây, Đào Đào dạy học thuộc đáp án bài hiểu, học thuộc câu "thể hiện nỗi nhớ quê của tác giả", từ đó mỗi thi Ngữ Văn gặp bài hiểu đều chẳng phân biệt mà thêm câu đó .

 

Úc Loan sàn, ngước mặt Đào Đào, đôi mắt trong veo.

 

Cậu lớn lên chẳng khác hồi bé là mấy, chỉ như phóng to theo tỷ lệ, ngoại trừ các đường nét khuôn mặt rõ ràng hơn. Đào Đào thấy giống như một phiên bản lớn hơn, gầy hơn của củ khoai môn ngày xưa.

 

, nghẹn họng hồi lâu, cuối cùng chỉ thốt một câu: "Em còn nhỏ, yêu sớm. Phải đến tuổi trưởng thành mới . Em cũng đừng nghĩ đến chuyện . Yêu sớm là sai trái. Ở trường chỉ học hành. Cấm yêu sớm, đây cũng là một quy tắc, em hiểu ?"

 

Úc Loan ôm đầu gối, hiểu mơ hồ.

 

Chẳng trách Lưu Chí Cường bảo Lâm Hải Hoa và Vương Kiều yêu sớm thầy giáo bắt, còn mời phụ . Hóa đây là việc vi phạm quy tắc và sẽ trừng phạt. tại Lâm Hải Hoa và Vương Kiều vẫn vi phạm quy tắc? Có lý do gì bắt buộc yêu sớm ?

 

Cậu hiểu.

 

Nói xong, Đào Đào cũng xuống bên cạnh , ôm đầu gối, buồn bất lực rõ: "Cũng ai yêu sớm với chị! Có thể , nhưng chị . Em hiểu , Úc Loan? Yêu sớm chỉ đợi đến khi trưởng thành mới , mà quan trọng nhất là tình cảm đôi bên. Tình cảm đôi bên là... em thích cũng thích em. Chỉ trong trường hợp hiếm hoi đó mới thể trở thành yêu. Nếu chỉ là sự thích thú đơn phương, đó chỉ là cảm xúc riêng của đó, gọi là yêu sớm."

 

"Chú Đào thích , thích chú Đào, họ tình cảm đôi bên ?" Úc Loan hỏi. Trong đầu sẵn sơ đồ tập hợp. Gọi R(x, y) là: x thích y. Điều kiện 1: R(A, B) = đúng. Điều kiện 2: R(B, A) = đúng. Kết luận: Quan hệ hai chiều là đúng = tình cảm đôi bên.

 

Đào Đào gật đầu: "."

 

Theo sơ đồ tập hợp ... chợt hiểu, chỉ chỉ Đào Đào: "Em thích chị, chị cũng thích em, chúng tình cảm đôi bên."

 

Đào Đào bật : "Chúng nhà, tính là tình cảm đôi bên."

 

"Chú Đào và cũng là nhà." Úc Loan cau mày.

 

Đào Đào: "..."

 

Cô sắp giải thích nổi !

 

Nhìn đôi mắt đen láy đầy khát khao tri thức của Úc Loan, Đào Đào gãi đầu: "Họ tình cảm đôi bên , mới kết hôn trở thành nhà. Có thứ tự , thể đảo ngược."

 

Tại ? Úc Loan vẫn hiểu.

 

"Ừm... giải thích nổi nữa. Em cứ nhớ là ở trường cấm yêu sớm. Chúng học hành thật , xem thế giới rộng lớn, mới yêu khác, như lẽ hơn." Đào Đào động tác gạch chéo, nhưng cô chợt dừng .

 

Người mắc chứng tự kỷ tuổi dậy thì ?

 

Chắc chắn là . Tuổi thanh xuân vì một ai mắc chứng bệnh tồn tại.

 

Đang ở tuổi thiếu niên, như trải qua một trận mưa to, thể phân biệt cơn mưa hôm nay với ngày mai khác gì. khi thực sự lớn lên, nhận đó chính là tuổi thanh xuân, thì muộn màng bước qua những năm tháng nhất đời.

 

Cấm đoán một cách đơn giản thô bạo như , Đào Đào thấy . Lỡ một ngày Úc Loan thực sự nảy sinh tình cảm với ai, đó cũng là một điều đáng mừng cho . Dù thế giới của tự kỷ thường chỉ một . Thỉnh thoảng ai đó qua, cũng khó để dấu ấn sâu đậm trong lòng. Như Úc Loan, hơn hai năm vẫn nhớ hết mặt và tên các bạn cùng lớp.

 

Nếu một ngày ai đó xông thế giới của , chắc hẳn đó là vô cùng thích .

 

Đào Đào nghĩ ngợi, nhẹ nhàng thêm: "Nếu một ngày, em gặp một cô gái, khi cô xuất hiện, tim em đập thình thịch, em thể phân biệt rõ ràng khuôn mặt và tên của cô , thì em hãy nhớ, đó lẽ là tình yêu."

 

"Vậy em ." Úc Loan ngạc nhiên sang, lặng lẽ cô một lúc, mới do dự đưa tay, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ má Đào Đào, "Em thích chị, , Vịt Quay Giòn và Nhiêu Lệ Lệ."

 

Úc Loan nghiêm túc, Vịt Quay Giòn là vịt cái, trong phạm vi rộng, nó cũng là con gái... Ừm , Vịt Quay Giòn tính theo tuổi vịt thì thể gọi là con gái nữa, mà là bà cố.

 

"Ối khoan sang chuyện khác, em thấy Lệ Lệ cũng tim đập thình thịch ?" Đào Đào suýt nước ép dưa hấu sặc. Nếu loại bỏ bản , dì Úc và Vịt Quay Giòn, thì việc Úc Loan phân biệt tình và tình yêu, tính cả cô, dì Úc và Vịt Quay Giòn là bình thường.

 

liệt kê cả Lệ Lệ!

 

Úc Loan gật đầu: "Ừm, mỗi Lệ Lệ hát, tim em dường như nhảy khỏi cổ họng, tai cũng đau, đầu cũng đau. Về , mỗi thấy Lệ Lệ, em đều căng thẳng tim đập thình thịch, sợ cô đột nhiên hát."

 

Ngoài mưa, sấm sét, pháo hoa, pháo nổ, sợ nhất là Lệ Lệ hát.

 

Đào Đào giật khóe miệng, mừng hụt.

 

"Thôi , tóm , đây là việc khuyến khích, nhất đừng ." Đào Đào cảm thấy mãi đến sáng cũng rõ.

 

về tình yêu, cô cũng mù mờ.

 

Kiếp , thời thanh xuân, cô cũng từng trong những tràng trêu chọc của cả lớp mà lầm tưởng thích ai đó. Ở cái tuổi bồng bột, dường như "yêu" một đơn giản, nhưng sự nồng nhiệt đó sẽ lắng xuống, hoặc nhanh chóng đổi thành khác.

 

Lớn lên nhớ , những mối tình đơn phương đó... tự cô cũng thấy buồn .

 

Nói thế , kiếp cô hình như từng yêu ai một cách nghiêm túc. Như Đào Quảng Chí từng : "Con ngày nào cũng trong tiệm bánh bánh, con còn mong một trai, tiền, bụng, như tà nhập, bước con một cái là yêu con, c.h.ế.t sống với con? Con ngoài gặp gỡ , chuyện như ?"

 

Nghĩ đến đây, Đào Đào gãi đầu. Cô đừng dạy hư khác nữa, bản còn là lính mới, còn dạy Khoai Môn, đừng dẫn bẫy.

 

Úc Loan nửa hiểu nửa gật đầu.

 

Dù nhiều điều hiểu, nhất là câu "Chúng tính là tình cảm đôi bên".

 

câu "chị yêu sớm, cũng yêu sớm" hiểu. Tuyệt quá, và chị đều là tuân thủ quy tắc! Giống như hồi bé đều !

 

Cậu và chị vẫn là cùng một tập hợp, trong lòng bỗng thấy vui lạ.

 

Hai đứa mãi mới rõ đầu đuôi, liền vội xuống lầu ăn cơm.

 

Tầng hai vẻ đông, dường như thêm khách. tầng hai và tầng ba thông với , Đào Đào và Úc Loan vội vàng ăn cơm tối học tối, chỉ kịp ngước .

 

Giờ , tầng hai gần như kín chỗ.

 

Phương Chí Bằng , đang cùng hai bạn cũ lâu năm là Vương Thế Văn và Mã Hiểu Kỳ trò chuyện lầu. Anh buồn hai đứa trẻ du học từ nước ngoài về ăn bánh mì ngấu nghiến.

 

Trước mặt hai đứa là một khay lớn bánh su kem, bánh bông lan ruốc, bánh cuộn, và một loại bánh mì cũ chỉ trong nước, ăn đến ngẩng đầu.

 

Vương Thế Văn ăn nghẹn ngào: "Ai cũng bảo trăng nước ngoài tròn hơn, chẳng ai với đồ ăn nước ngoài dở thế! Mấy năm học, gần như đói thành khỉ!"

 

Mã Hiểu Kỳ Vương Thế Văn cũng gật đầu lia lịa. Cô vốn còn là một cô nàng mập mạp, ngoài mấy năm, hình trở nên mảnh khảnh. Giờ miệng nhét đầy hai cái bánh bông lan ruốc, kịp mở miệng, nhưng tâm trạng cũng kích động.

 

Phương Chí Bằng bất lực lắc đầu, tiện tay rót nước cho hai : "Sao các thê t.h.ả.m , ăn chậm thôi, đừng nghẹn."

 

Nuốt xuống , Mã Hiểu Kỳ mới xoa ngực: "Ngon quá, quá, sống ."

 

Vương Thế Văn cũng vẻ mặt lên tiên: " cũng... sống ."

 

Phương Chí Bằng tuy cũng thường nước ngoài, nhưng chỉ ngắn ngày để đàm phán, từng chịu khổ như thế, cảm thán: "Sao thế? Trước đây nước ngoài ăn nhà hàng Ý cũng thấy đến nỗi."

 

Vương Thế Văn và Mã Hiểu Kỳ cùng trừng mắt : "Đó là Ý! Ý coi là thiên đường ẩm thực của châu Âu đấy! Bọn du học ở Anh!"

 

Mã Hiểu Kỳ rơm rớm nước mắt than thở: "Cậu , bánh mì vốn là đồ Tây, mà ở bên ngoài từng ăn bánh mì ngon như thế. Toàn là bánh mì que Pháp, bánh mì Âu, cứng khô dở. Hoặc là ngọt đến sặc. chẳng hiểu nổi. Chưa đến các món ăn khác. Hoặc là vài lát bánh mì khô kẹp một cục xúc xích như cứt, hoặc là kẹp một con cá chiên tanh thối... Bắt học nấu ăn! Cậu , hôm thấy một bạn học từ Trung Quốc mang sang mấy thùng mì ăn liền, suýt quỳ xuống xin bạn bán cho một thùng."

 

Vương Thế Văn "oa" một tiếng cũng theo, nhét bánh su kem miệng.

 

Phương Chí Bằng gì, đành đưa khăn giấy cho hai .

 

Lúc , dì Úc và Phó Long lên tầng ba bàn bạc chi tiết về chuyện đặt hàng tập thể cho doanh nghiệp. Dưới lầu, là Đào Quảng Chí đang ngáp ngủ trông tiệm.

 

Thấy hai đứa dắt xe từ phía tiệm , ông còn thò đầu dặn: "Đạp xe chậm thôi, tan học là về ngay, đừng ở lớp bài tập nữa! Phải kết hợp lao động và nghỉ ngơi! Chúng dùng chiến thuật biển đề! Nhất là con đó Đào Đào, đừng cố quá, ?"

 

Bố khác đều mong con học thật nhiều, thật nhiều, còn Đào Quảng Chí thì cho rằng cấp ba là thời khắc quyết định cần liều mạng.

 

Ông luôn : "Tiểu học bảo là giai đoạn nền tảng, cấp hai bảo là giai đoạn quyết định thi cấp ba, cấp ba là giai đoạn quyết định thi đại học, nghiệp đại học là giai đoạn quyết định công việc đầu tiên. Trời ơi, quyết định cuộc đời cứ nhiều thế, cho cùng, sức khỏe mới là quan trọng nhất. Không sức khỏe thì lấy gì mà quyết định? thấy nhiều học hết cấp một, cố gắng vẫn ông chủ. Không bảo học quan trọng, mà là đôi khi con ông trời sắp đặt thế nào. Hôm nay xui xẻo, hôm nay tiền, hôm nay lừa, chuyện đang đợi con ở phía ."

 

Mỗi Đào Đào học mệt, Đào Quảng Chí , tâm trạng đều nhẹ nhõm hơn.

 

Hôm nay cũng thế.

 

"Đào Đào, Úc Loan, vui vẻ, học cũng vui vẻ!" Đào Quảng Chí tiếp tục nhấn mạnh, "Chuông tan học reo, con cứ chạy về. Bố sẽ nướng pizza cho hai đứa. Hồi nãy các con bảo ăn pizza sầu riêng đúng ? Trời ơi, thứ đó khó mua mà hôi, hiểu thích ăn? hôm nay bố nhờ mua một quả sầu riêng!"

 

Ồ, Đào Quảng Chí nhanh thế, mua sầu riêng !

 

Đào Đào ngạc nhiên: "Mua thật ?"

 

"Ừ, mua ở một siêu thị nhập khẩu lớn, khó mua lắm."

 

Năm nay, sầu riêng Thái Lan mới miễn thuế nhập khẩu, thị trường còn khá ít. nhờ vị trí địa lý thuận lợi, chẳng mấy chốc sầu riêng sẽ mặt ở các siêu thị lớn trong tỉnh. Những năm tới, sầu riêng sẽ bùng nổ.

 

Đào Quảng Chí Đào Đào đang ấp ủ một kế hoạch lớn. Ông tưởng con gái ăn trái cây cao cấp, hí hửng mua về, Đào Đào mà lòng cũng mềm nhũn.

 

Cô chống chân xuống đất vài cái, đạp xe , ngoảnh đáp:

 

"Biết ! Bố, tụi con đây!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-50-cam-xuc-tuoi-thanh-xuan.html.]

bao giờ năng khiếu học tập đặc biệt, kiếp còn là một đứa học kém. Điều trọng sinh mang cho cô chỉ là ý chí mạnh mẽ hơn những cùng trang lứa. Đào Đào học môn Xã hội hơn Tự nhiên nhiều. Toán, Lý, Hóa, Sinh cô đều học vất vả. Để thể đạt thành tích như hôm nay, mỗi môn đều cân bằng, mất cân bằng, cô dành nhiều thời gian và công sức.

 

Hai năm đầu cấp hai, việc buôn bán trong nhà đình trệ. Cô dịch SARS kéo dài mãi, sẽ qua, nên sốt ruột, mà dồn bộ tâm sức việc học.

 

con đường phía luôn quanh co, học tập cũng .

 

Đôi khi cô còn thấy ghen tị với Úc Loan. Sự trật tự và ám ảnh của giúp phân bổ thời gian cho các môn học như một cỗ máy, ôn tập, bài, chuyên sâu một dạng bài yếu. Cậu bài từng môn một, hầu như cần đổi tư duy.

 

Úc Loan một trật tự học tập mạnh mẽ, thể là một phương pháp hệ thống riêng. Cậu còn áp dụng cách học Olympic của cho các môn khác.

 

Đào Đào thực học thế nào. Trước đây khi cô lo lắng học , Úc Loan còn hào hứng dạy cô. Ví dụ, trọn bộ đề, mà thường theo chiều dọc các dạng bài trong đề thi cấp ba các năm. Hôm nay dạng , ngày mai dạng khác, như ghép hình, kế hoạch từng mảnh một.

 

cách học thực sự phù hợp với Đào Đào.

 

Đào Đào khi bài thường phân tâm, nửa chừng thấy mệt nghỉ, cũng vì các môn Tự nhiên khó khăn mà sinh tâm lý sợ hãi, các đề đó. Những đề cô dự định mỗi ngày, cuối cùng cứ nuốt lời, dồn bài tập môn ghét sang cuối cùng.

 

Sau đó, cô mày mò một cách học thoải mái cho bản . Cô cảm thấy dễ chịu, tự nguyện, nếu cô sẽ thể học tiếp. Học lâu thực sự quá khổ.

 

Cô là một bình thường tài năng gì nổi trội. Đến trường trực thuộc thành phố, xung quanh giỏi, điều càng khiến cô nhận thức rõ ràng hơn.

 

cam tâm, chỉ còn cách nỗ lực gấp đôi. Trước kỳ thi nghiệp năm ngoái, nhiều tối cô tự học đến 10 giờ, trong lớp chỉ còn cô và Úc Loan. Cả hai cứ thế, em bài của em, chị bài của chị, cùng học. Mãi đến khi trường tắt đèn mới về.

 

Đó là lúc Đào Quảng Chí mỗi ngày đều dắt Vịt Quay Giòn cổng trường đợi hai đứa. Ông , nhưng trong lòng chắc xót lắm. Ông thường nấu canh gà hoàng kỳ cho Đào Đào và Úc Loan, sợ hai đứa học đến hỏng .

 

Về , Đào Đào uống canh gà đến vàng mặt, thấy sắp biến thành chồn, nên dám học muộn nữa.

 

Gió mát rười rượi. Đạp xe đến trường, lớp, Đào Đào liền cắt hình các loại bánh tờ quảng cáo từng miếng, dán cuốn sổ xoắn, mất mười phút, tên và giá bán, mất năm phút. Sau đó cô tập trung ôn bài hôm nay, bài tập, xem bài ngày mai.

 

Hết tiết tự học đầu tiên, cô vươn vai. Cô định nhân cơ hội đưa cuốn danh mục bánh mì . kịp cất bài tập, Lưu Chí Cường và đám đông vây quanh, mắt sáng như : "Chị Đào! Bánh su kem ngon quá!!"

 

"Chị Đào, em mua bánh su kem dẹt, bên trong là kem, em thấy đang ăn kem que, nhưng ngon hơn kem que."

 

"Trời ơi, ai hiểu em! Em mua bánh hai lớp nhân trái cây, đắt thật giá trị của nó! Ngon hơn bánh một lớp kem một vạn ! Xoài bên trong mềm, mát, thơm, ăn với kem sướng quá."

 

"Rõ ràng bánh nhân bánh quy Oreo ngon hơn, ai ?"

 

"Còn một loại bánh su kem, kem bên trong ăn như sữa. Tớ ăn xong mới nhớ tên!" Lưu Chí Cường càng hào hứng hơn, "Lát nữa tớ còn mua một nữa!"

 

Đào Đào nhân cơ hội lấy cuốn sổ xoắn , lật vài trang, vờ như gì hỏi: "Có cái ? Bánh su kem muối biển Thái."

 

"Ôi, chị danh mục bánh mì nhanh thế ? Tất cả bánh nhà chị đều ở đây ?" Lưu Chí Cường thấy thứ ho như , mắt sáng rực, "Chị Đào, cho em mượn xem, em xem loại nào em ăn ..."

 

Đào Đào buông tay, mỉm để cầm .

 

Học sinh cấp hai ăn nhiều, học nhiều cũng dễ đói. Đồ ăn nước lèo bất tiện, nhưng bánh su kem thể ăn đường hoặc nhét túi mang , thích hợp để lấp bụng trong giờ tự học.

 

"Ê ê, Lưu Chí Cường, xem cùng với, đây là gì? Bánh bông lan ruốc khoai môn chảy? Vị tớ ăn? C.h.ế.t tiệt, hôm nay tớ đến chỉ lo chọn bánh su kem, để ý. Lát tớ mua ít cái , ngon thật."

 

Hôm nay kha khá bạn ăn thử bánh su kem. Nhiều vốn thích bánh su kem cũng thấy bánh su kem giòn ngon. Nhiều còn mua kèm các loại khác. Danh tiếng tiệm bánh nhà cô đang lan tỏa, đúng như Đào Đào nghĩ.

 

Lưu Chí Cường cầm cuốn danh mục bánh mì , các bạn khác cũng kéo theo xô đến chỗ , chồng chất lên thành một ngọn núi , ồn ào ngớt.

 

Làm Úc Loan, đeo tai bên cạnh, lặng lẽ ép tường.

 

Tai của Úc Loan là chiếc Đào Đào tặng hồi , cũ và còn cách âm . Sau đó dì Úc cũng mua cho một chiếc mới, nhưng vẫn thích dùng chiếc cũ, giống như sợi dây chuyền giấy gói kẹo ngày xưa.

 

Lọ thủy tinh oải hương nhỏ đựng giấy gói kẹo đó, lọ ngả vàng, nỡ đeo nữa, nhưng vẫn để trong cặp sách, như một lá bùa hộ mệnh, mang theo mỗi ngày.

 

Trong mắt Đào Đào, vẻ bướng bỉnh và hoài cổ, dù sống trong dòng thời gian ngừng trôi chảy, vẫn giữ những điều nhỏ bé chịu khuất phục của riêng .

 

Xung quanh quá đông, chen giữa chỗ . Cậu căng thẳng, mắt kìm về phía Đào Đào. khi tầm mắt chạm đến Đào Đào, thấy một khác.

 

Một thanh socola đen khác xuất hiện.

 

Từ Hành tươi bước từ cửa . Cậu mặc áo ba lỗ trắng, để lộ bờ vai và cánh tay rộng, áo sơ mi đồng phục vắt hờ eo.

 

Cậu thẳng đến chỗ Đào Đào.

 

"Đào Đào, bánh su kem nhà ngon lắm. Tớ cũng mua . Không ngờ Tiệm bánh mì phố Nam là nhà . Hồi tiểu học, nhà tớ cũng từng mua." Người to lớn như , giọng nhẹ nhàng, "Tớ còn bảo cả đội bóng của tớ sang ủng hộ."

 

Đào Đào lúc gói bánh quả thực thấy mấy bạn to lớn mặc áo thể thao chạy . Cô mỉm cảm ơn: "Cảm ơn , Từ Hành. đừng lúc nào cũng gọi bạn bè đến mua. Thích thì hãy mua, đừng lãng phí tiền."

 

"Cậu yên tâm, tớ ép họ , họ cũng thích ăn mà." Từ Hành ngượng ngùng gãi đầu, mặt đỏ, "... Tớ... tớ cũng thích."

 

Úc Loan lặng lẽ tháo tai , vểnh tai lắng kỹ, nhưng mãi chẳng thấy gì đặc biệt.

 

Thì thanh socola đen tên Từ Hành.

 

Ồ, đến mua bánh su kem nhà cô, khen bánh su kem nhà cô, chị cảm ơn .

 

Đoạn hội thoại bình thường quá. Úc Loan hiểu, Ngô Gia Văn bảo Từ Hành yêu sớm với chị?

 

chị bảo chị yêu sớm.

 

Bao nhiêu thắc mắc trào dâng trong lòng . Trước đây từng nghĩ đến những chuyện . Hôm nay như một khe hở nào đó trong đáy lòng mở , khiến cũng nảy sinh một chút ham tìm hiểu. Cậu hỏi Ngô Gia Văn tại ? Tại như gọi là yêu sớm?

 

Cậu mắt sang.

 

Bên lối đang tắc nghẽn, Ngô Gia Văn đang cầm một cuốn sách che nửa mặt, đôi mắt lấp lánh, cũng đang lén Từ Hành và Đào Đào chuyện.

 

Từ Hành hỏi Đào Đào nhà cô còn bánh gì . Đào Đào đối với khách hàng tiềm năng vẫn kiên nhẫn, nhiệt tình, suy nghĩ một lát, hỏi thường thích vị gì, nghiêm túc giới thiệu.

 

Chỉ Ngô Gia Văn .

 

Từ Hành dù học lớp 5, nhưng lớp 5 ở cuối tầng một, còn lớp 6 ở cuối hành lang tầng hai. Cậu chỉ để hai câu "bánh su kem nhà ngon lắm", mà vượt cả đại dương chạy lên.

 

Nhìn kìa, hai câu thôi, tay chẳng để , gãi đầu, sờ gáy, cọ mũi, bận tối tăm.

 

Ngô Gia Văn núp sách thầm.

 

Cho đến khi chuông tiết tự học thứ hai vang lên, Từ Hành mới vội vã chạy xuống lầu.

 

Cô Tào là giáo viên trực tiết tự học thứ hai, nghiêm mặt bước từ cửa , gõ mạnh cửa: "Không thấy chuông ? Giữ trật tự! Ngày mai hai tiết Văn, hôm nay xem bài, ngày mai cô sẽ kiểm tra."

 

Mọi im phăng phắc. Lưu Chí Cường vội giấu cuốn danh mục bánh mì của Đào Đào ngăn bàn, rút sách Văn từ đống sách dựng cao mặt, dùng chặn sách dựng đống sách khác, lơ đãng giở .

 

Đầu óc đầy bánh su kem giòn lớn, bánh bông lan ruốc khoai môn chảy, bánh cuộn rừng đen sốt đào... Mấy hôm nay đều là hàng mới, nhưng hôm nay lướt qua vội vàng, giống như nhiều khác, chỉ mua bánh su kem! Tiếc quá!

 

Đang hối hận, bỗng bên cạnh "bịch" một tiếng.

 

Lưu Chí Cường đầu.

 

Trong hộp bút thần kỳ dính đầy băng keo hai mặt của Úc Loan, một cây bút chì bấm Miffy màu xanh lá rơi . Hộp bút của vị đại thần cùng bàn quả là một cảnh tượng mắt. Cậu sáu cây bút chì bấm giống hệt , đều màu xanh, béo ú, vỏ bọc cao su. Mỗi cây đều dán ngay ngắn trong hộp bút, từng bao giờ sai vị trí.

 

Hôm nay rơi một cây?

 

Cậu khỏi tò mò sang Úc Loan.

 

Úc Loan cũng vẻ lơ đãng, mắt cụp xuống, vô hồn xuống mặt bàn, chậm rãi dán cây bút rơi trở , thẳng ngẩn ngơ.

 

Lưu Chí Cường đang thấy lạ, bên cạnh bỗng đổ bóng một bóng đen.

 

"Hai em tiết chẳng học Olympic ? Còn đây gì?" Cô Tào nhíu mày, đồng hồ hỏi, "Sắp học đúng ?"

 

"À quên quên! Bọn em ngay!" Lo nghĩ về bánh mì mà quên mất việc chính! Lưu Chí Cường hoảng hốt dậy, tiện tay nhét một cây bút túi, kéo Úc Loan còn đang ngẩn ngơ: "Đại thần, thôi, nhanh lên."

 

Úc Loan như bừng tỉnh, dậy cầm túi toán bên cạnh bàn.

 

Đi học bao nhiêu năm, cũng học cách nhượng bộ thế giới một chút. Bây giờ, mỗi ngày đều chuẩn sẵn sách bài tập Olympic, giấy nháp và bút bi trong túi, để mất thời gian thu dọn.

 

Khi hai đến lớp Olympic, giáo viên chuyên trách bắt đầu giảng bài. Thấy họ đến trễ, thầy nghiêm khắc trừng mắt họ một cái, nhưng cũng gì, chỉ nhướng cằm bảo hai .

 

Không thể khác, Lưu Chí Cường và Úc Loan cũng là hai học sinh thành tích nhất mỗi năm ở trường trực thuộc. Giáo viên luôn nỡ trừng phạt học sinh giỏi.

 

Úc Loan xuống chỗ, bỗng bất thường liếc sang bên cạnh.

 

Bên cạnh trống.

 

Lưu Chí Cường lẩm bẩm: "Lâm Hải Hoa và Vương Kiều quả nhiên đều xin nghỉ, bắt ."

 

Úc Loan sững , im lặng một lát, hiếm khi khẽ hỏi: "Trường cấm yêu sớm." Cậu liếc nhanh qua Lưu Chí Cường, mắt dần dần hạ xuống cổ áo , "Tại họ vẫn vi phạm quy tắc?"

 

Lưu Chí Cường suy nghĩ một lát. Cậu cũng học Olympic, cũng quen dùng tư duy toán học giải quyết vấn đề. Ngẫm một lúc liền hiểu Úc Loan đang băn khoăn điều gì, bàn, khẽ : "Đại thần, yêu sớm vốn là chuyện ngoài quy tắc! Đối tượng là gì? Đối tượng là... cô ưu tiên đặc biệt nhất trong cuộc đời . Cậu thể vì cô mà phá vỡ quy tắc định, sẵn sàng chia sẻ thứ với cô . Đó mới gọi là thích, gọi là đối tượng, hiểu ?"

 

Úc Loan mở to mắt.

 

Lưu Chí Cường liếc giáo viên đang lưng bảng, tiếp tục bằng : "Người thích là thứ thể đo đếm bằng công thức. Cô bao giờ thế, ở bên suốt đời, là X thể chứng minh. Lý lẽ thì ai cũng , nhưng khi yêu một , là điều thể kiểm soát, cũng kiểm soát . Cậu hiểu ?"

 

Úc Loan mà ngẩn ngơ, mắt chớp.

 

Trên đời , những bài toán khó đến cũng thể chứng minh. Duy chỉ yêu là thể tính toán. Cô ngoài quy tắc định, là X thể chứng minh bằng lẽ thường...

 

Mơ hồ, dường như điều gì đó trong đáy lòng chớm nở, nhú lên một mầm non đang đung đưa trong gió xuân. Trước đây, dù Trương Gia Minh Nhiêu Lệ Lệ hỏi thích ai , cứ nghĩ hiểu, hóa từng hiểu.

 

Hôm nay dường như hiểu.

 

Thấy Úc Loan như hóa đá, Lưu Chí Cường còn đưa tay quơ quơ mặt : "Thôi, giảng , cái từ từ ngẫm."

 

Thằng nhóc từng yêu đương Lưu Chí Cường giả vẻ lão luyện, bấm bút, bắt đầu giải bài bảng, miệng vẫn cảm thán: "Trời ơi, cái gọi là tình yêu, mới là bài toán khó nhất thế giới."

 

Úc Loan cũng dần lấy tinh thần, lên bảng, chăm chú giảng.

 

Toán học vẫn hấp dẫn hơn yêu sớm.

 

chuông tan học reo, Úc Loan nhanh chóng thoát khỏi thế giới toán học. Những lý thuyết về tình yêu mà Lưu Chí Cường tràn ngập đầu .

 

Đầu óc đầy những con và chữ bay tán loạn.

 

Chốc thì "thứ thể đo đếm bằng công thức mới là thích", chốc thì "định lý Menelaus", chốc thì "yêu sớm ngoài quy tắc", chốc "biến đổi đồng nhất phân thức"...

 

Cậu đến loạng choạng.

 

Lưu Chí Cường cùng về lớp, thấy vẻ mặt khổ sở của Úc Loan, càng đắc ý. Không ngờ ngay cả đại thần cũng thuyết phục bởi lý thuyết tình yêu toán học của !

 

Cậu thấy đúng là một nhà thơ tình!

 

Đáng lẽ nên học Olympic. Cậu triết lý thế , nên đăng ký lớp hát thánh ca mới !

 

---

 

 

Loading...