THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 54: Định lý Gödel
Cập nhật lúc: 2026-06-24 07:30:51
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Hành kéo tóc Đào Đào khá nhẹ, nhưng cô vẫn thấy tiếng động "bịch" phía , nên đầu . Thấy Từ Hành cạnh Úc Loan, cô cũng sững : "Sao đây?"
Từ Hành toe toét: "Lưu Chí Cường cuối xe chuyện với Quán Quân, đổi chỗ với tớ."
Dư Quán Quân cũng huấn luyện viên đội bóng rổ lôi dự . Dù vốn chạy điền kinh, nhưng đ.á.n.h bóng cũng khá. Nếu Lưu Chí Cường thi Olympic, huấn luyện viên đội bóng rổ cũng lôi theo.
"Ồ..." Đào Đào nghi ngờ gì, sang Úc Loan. Cậu đeo tai , cúi đầu, đang xoa xoa ngón tay, trông vẻ cũng gì. Cô liền .
Từ Hành hỏng chuyện, trong lòng vui, liền khẽ hỏi Úc Loan: "Vừa nãy kéo tớ gì?"
Úc Loan chằm chằm tay , giận dữ : "Không kéo tóc đuôi ngựa của chị."
Lớn , còn xoa tóc đuôi ngựa của chị nữa. Cục socola đen hai là kẻ tuân thủ quy tắc trưởng thành!
Từ Hành nghẹn lời.
Úc Loan thẳng lưng bên trong cạnh cửa sổ. Dù ai cũng mặc áo sơ mi đồng phục như , nhưng chỉ là mỗi ngày đều cài nút đến tận cùng, cổ áo lúc nào cũng dựng thẳng sát cổ. Lúc , còn ánh nắng ngoài cửa sổ bao phủ, cả ánh sáng tô thêm một lớp viền vàng mềm mại, ngay cả hàng mi cũng nhuộm thành màu vàng.
Tuổi thanh xuân rực rỡ, thiếu niên trong sạch như nước, đôi mắt sáng ngời, thuần khiết.
Cậu hồi lâu, gì.
Úc Loan công nhận là bạn nam trai và trắng trẻo nhất khối 9, nhất là đôi mắt vô cùng , hàng mi dày và dài. Khi ai, đôi mắt sáng ngời và thuần khiết. Từ Hành nghĩ, nếu mắc chứng tự kỷ, chắc hẳn sẽ nhiều bạn nữ thích.
Dù là bây giờ, các bạn nữ trong lớp đối xử với cũng khác biệt.
Các bạn nữ đa tinh tế, tuy , nhưng trong lòng thương cảm cho Úc Loan. Cộng thêm Đào Đào yêu quý, còn Úc Loan giống mấy bạn nam khác thỉnh thoảng những hành động kỳ quặc, luôn yên lặng đeo tai bài. Nếu cố tình trêu , chuyện còn ngơ ngơ, trông thú vị.
Còn nhiều bạn nam trong lớp, dù là học sinh giỏi cá biệt, đều những thói quen kỳ lạ. Đi đường đột nhiên ném bóng rổ khí, hoặc nhảy từ cửa sổ, hoặc kéo áo đồng phục lên đầu giả thây ma đầu lạch bạch, hoặc giờ chơi bỗng lên gầm lên như Tarzan đập ngực, hoặc thích nhà vệ sinh so xem ai tè xa hơn, hoặc mất khứu giác, đồng loạt ca hát trong đó...
Một thiếu niên tuổi dậy thì yên tĩnh và sạch sẽ còn quý hơn kim cương. Các bạn nữ chơi với Đào Đào, yêu quý cả nhà, nên thường chăm sóc .
Không chỉ thường mang chuối, sữa chuối cho , đồ ăn vặt gì cũng chia một miếng, mà khi lên lớp Olympic, nếu phát bài tập, các bạn còn xếp gọn gàng để bàn cho . Trong giờ thể dục, mấy bạn nữ còn gọi Úc Loan, chẳng gì, đến cầm dây, quây quần nhảy dây vui vẻ.
Lên lớp máy tính ở giảng đường cũng , các bạn nam và nữ xa . các bạn nữ trong lớp luôn cố ý giữ chỗ cho Úc Loan để cạnh Đào Đào.
Úc Loan thường là một đốm xanh giữa rừng hoa, là bạn nam duy nhất các bạn nữ tiếp nhận một cách thiện. Nếu Lưu Chí Cường , sẽ trừng mắt: "Đồ vô liêm sỉ, đằng !"
"Sao đại thần mà tớ ?"
"Không cho . Mấy đứa đ.á.n.h bóng rổ mỗi về áo chua hôi, đồ, bốc mùi khó chịu." Mấy bạn nữ trợn mắt, còn châm chọc, "Cậu quản đại thần ? Nhà ở biển mà quản rộng thế?"
Làm Lưu Chí Cường tức đến phồng mũi.
Từ Hành thường sang lớp 6 chơi, chơi với Lưu Chí Cường và Dư Quán Quân. Cộng thêm Úc Loan là em trai của Đào Đào, dù ruột, cũng thỉnh thoảng để ý, nên rõ mấy bạn nữ trong lớp thiên vị Úc Loan.
Từ Hành ghen tị, bĩu môi. là cái thế giới bằng mắt!
... bố Đào Đào hình như ly hôn, giờ Úc Loan cũng còn là em trai kế của Đào Đào nữa. Hôm đó Từ Hành xui xẻo, cùng Dư Quán Quân "Eo biển Hormuz" bắt, lôi lên văn phòng giáo viên phạt . Cậu thấy giáo viên Toán kiểm tra hồ sơ thi Olympic của Úc Loan: "Chứng minh nhân dân của em ?"
"Ở đồn công an."
Giáo viên Toán ngạc nhiên: "Sao ở đồn công an?"
Úc Loan vẻ mặt bình thản, còn mặt : "Mẹ em và chú Đào ly hôn, chứng minh nhân dân của em và chị đưa lên đồn công an ."
Ánh mắt giáo viên Toán lập tức trở nên thương cảm hơn, nhẹ nhàng vỗ vai , dịu dàng : "Nếu kỳ thi mà xong chứng minh, em nhớ về với , bảo đồn công an xin giấy chứng nhận tạm thời nhé, ?"
Úc Loan ngạc nhiên gật đầu, hiểu cô giáo đột nhiên khàn giọng.
Từ Hành và Dư Quán Quân đều thấy, mắt trợn tròn. Chuyện cũng chẳng vui vẻ gì, hai đứa dám kể lung tung, cũng dám hỏi đương sự, chỉ giữ trong lòng.
Úc Loan vẻ cảm xúc gì với bố , mới thể thản nhiên chuyện ly hôn... Từ Hành thầm suy đoán, còn thấy thương cảm, nghĩ bố Úc Loan thật đáng thương. Mẹ là bác sĩ, đó trong khối đứa trẻ như , thường dặn tránh xa Úc Loan: "Lúc kích động, trông nó như bình thường. một khi mất kiểm soát cảm xúc, nó thể trở nên hung hăng."
Cậu mà thấy sởn gai ốc.
Đào Đào khác... Bố ly hôn là chuyện lớn cỡ nào! Từ Hành tưởng tượng đủ thứ, khi sang lớp 6, thấy Đào Đào vẫn vui vẻ với bạn bè, cứ nghĩ cô thực sự vui. Nụ của cô ẩn chứa nỗi đau, đáy mắt giấu nỗi hoang mang thành lời...
Dù Dư Quán Quân bảo quá nhiều dòng trạng thái QQ , Từ Hành vẫn khẳng định như . Cậu còn đến cửa hàng quà tặng chọn hai móc khóa bánh mì, một cái bánh vòng, một cái bánh socola, định nhân cơ hội tặng Đào Đào.
Đến lúc đó, Đào Đào treo bánh vòng, còn treo bánh socola... Từ Hành nghĩ đến đỏ mặt, kéo ba lô ngực, lục tìm bên trong, hai móc khóa gọn trong lòng bàn tay. Cậu hít một thật sâu, định dậy.
Cậu cũng căng thẳng, tim đập thình thịch. Mông nhấc khỏi ghế một nửa, bỗng Úc Loan khẽ hỏi: "... Cậu rủ chị tớ yêu sớm ?"
"Hô!" Từ Hành tim suýt ngừng đập, phịch xuống, còn vội ngó xung quanh, đặc biệt chằm chằm gáy Đào Đào phía .
May mà ồn ào một lúc xe nên mệt, hầu hết các bạn đều đeo tai nhạc ngủ. Đào Đào và Phùng Giai Hân cũng mỗi một bên tai , nhắm mắt, vẻ thấy. Các thầy cô khá xa, đầu .
Từ Hành thở phào, hổ giận, sang khẽ mắng: "Đừng bậy."
Úc Loan liếc một cái chỗ khác.
Cậu hỏi Ngô Gia Văn . Ngô Gia Văn đưa nhiều bằng chứng mà hiểu, nhưng vẻ hợp lý. Cậu còn chịu nhận.
Vậy chỉ vi phạm quy tắc, mà còn dối!
Từ Hành đến đỏ mặt, ngượng ngùng hỏi: "... Chị ... Đào Đào ở nhà nhắc đến tớ ? Có gì về tớ ?"
Úc Loan suy nghĩ một lát: "Không."
Từ Hành thất vọng ngả , cũng còn đủ can đảm đưa móc khóa . Nghĩ kỹ, xe tặng cũng bất tiện... Cậu sang hỏi Úc Loan:
"Này, chị thích gì?"
"Bánh mì." Úc Loan mà ai, mắt vô hồn về phía .
"Còn gì nữa?"
Ánh mắt đang lơ đãng của Úc Loan khựng , liếc nhanh : "Cậu vẫn rủ chị tớ yêu sớm. Cậu vi phạm quy tắc. Chị bảo yêu sớm, đừng yêu nữa."
Từ Hành bực bội: "Tớ thầm yêu cũng ?"
Đó là một từ mới, Úc Loan chớp mắt, khiêm tốn hỏi: "Thầm yêu là gì?"
"Thầm yêu... thầm yêu là cuộc chiến của một , là sự điên cuồng dù đ.â.m đầu tường cũng đầu, là bí mật mà ngay cả gió cũng dám hé lộ." Từ Hành kìm trở nên lãng mạn bi thương, ngẩng mặt lên góc 45 độ, u sầu , "Cậu sẽ hiểu ."
Úc Loan quả thực hiểu. Cậu suy nghĩ một lát, móc điện thoại gửi tin nhắn cho Trần Nhuệ Lâm: "Cậu thầm yêu là gì ?"
Lo Trần Nhuệ Lâm cũng hiểu, Úc Loan còn cố gắng tóm tắt lời Từ Hành, gửi tiếp một tin nhắn chính xác hơn: "Cậu thầm yêu là cuộc chiến của một , đ.â.m đầu tường cũng đầu, bí mật mà gió cũng dám hé lộ, liên quan gì đến toán học ?"
Trần Nhuệ Lâm: ???
Câu đầu giải thích thì hiểu, giải thích càng hiểu!
Từ Hành lén thấy Úc Loan dùng điện thoại nhắn tin, càng bất lực lắc đầu: "Đừng hỏi nữa, hỏi cũng vô ích. Cậu ngay cả mấy cuốn tạp chí như 'Ái Cách', 'Phi Ngôn Tình' con gái cũng hiểu, cứ học cái môn toán dở của ."
Vừa nãy Úc Loan quá thẳng, Từ Hành giận, giọng cũng còn dễ . Hơn nữa là lớp 5, vốn khách sáo với Úc Loan như các bạn lớp 6.
Úc Loan ngơ ngác ngước mặt. Từ Hành cố tình : "Mẹ tớ là bác sĩ, bà bảo những tự kỷ như ... trị cũng vô ích. Bản chất các cảm xúc, càng thể nảy sinh tình cảm với khác. Con gái bình thường chẳng ai thích . Nói gì đến thầm yêu, thích thích còn hỏi khác. Cậu khác hẳn bình thường! Đừng cứ như đồ ngốc mà hỏi những chuyện mãi mãi hiểu. Mỗi ngày giải thích mấy câu hỏi vô bổ của , bạn cũng phiền phức đấy."
Úc Loan mà sững , trong lòng nhói đau. như Từ Hành , kịp hiểu nỗi đau từ đến, chỉ thể bối rối đảo mắt, những ngón tay cũng kìm run rẩy và co quắp một cách bệnh hoạn.
Cậu nhận , vội vàng giữ tay .
Từ Hành bĩu môi: "Chị yêu sớm cũng liên quan đến ? Cậu quản gì? Huống chi, giờ cũng còn là em nữa! Cậu cũng mắc bệnh mà. Cậu cũng nên nghĩ cho Đào Đào một chút. Cậu là bệnh nhân cũng cần chăm sóc. Cậu ích gì cho khác ? Cậu đang phiền Đào Đào ? Sống còn vất vả, mà còn quản nhiều."
"Lại còn dạy đời . Nói cho cùng, may mà bố ly hôn, nên tránh xa chị !" Nói xong, phắt dậy, vác ba lô lên vai, về phía , vẫy tay gọi Lưu Chí Cường đổi chỗ .
Từ Hành mặt mày cau , gì. Lưu Chí Cường , lặng lẽ về chỗ, thấy Úc Loan bên cạnh, chuyện cũng đáp. Làm thế ?
Nhìn qua , hình như hai đứa cãi ?
Lưu Chí Cường cũng thấy bực , giá mà đổi chỗ. Từ Hành cũng giỏi thật, cãi với ít như đại thần?
Không, cũng giỏi thật, bắt nạt ít .
"Đại thần, đừng để ý đến . Cậu chỉ nhiều chuyện thôi." Lưu Chí Cường vài câu với Úc Loan, đều cúi mắt, mặt tái.
Đồ ngốc Từ Hành, leo mìn mà . Lát nữa chắc chắn chị Đào Đào hạ gục. Lưu Chí Cường thở dài, cũng móc điện thoại chơi, nữa.
Chưa đầy mười phút, xe buýt rẽ trạm dừng nghỉ cao tốc. Các thầy cô vội gọi xuống xe vệ sinh, , còn dặn đừng xa quá, mười phút lên xe.
Đào Đào nhạc buồn ngủ, dậy vẫn còn mơ màng. Đầu óc tỉnh táo hẳn, cô theo bản năng tìm Úc Loan, khẽ gọi: "Khoai Môn, m.ô.n.g chị tê , em xuống dạo ?"
Không ai đáp.
Đào Đào cúi đầu thấy sắc mặt Úc Loan đúng, cau mày theo.
"Khoai Môn? Em thế?"
Lối hẹp, đang xuống xe, chỉ Đào Đào áp sát ghế, len ngược dòng chen đến, xách cổ Lưu Chí Cường kéo .
Lưu Chí Cường từng chứng kiến sự bảo vệ của Đào Đào, xách lên vội : "Không tớ . Tớ mới về, về là đại thần thế ."
Đào Đào một cái, thèm để ý, xuống bên cạnh Úc Loan.
Cô xuống, Úc Loan cúi gằm mặt. Đào Đào đưa tay, khẽ hỏi: "Sao vui? Có nắm tay ? Hay chị ôm em một cái?"
Mỗi Úc Loan căng thẳng, lo lắng, chỉ cần nắm tay ôm một cái là xong.
Cậu thực còn dễ dỗ hơn Đào Quảng Chí.
Trước đây cô đề nghị, như chú cún thưởng, lập tức ngước mặt quấn lấy cô. Hôm nay thì kì lạ.
Cậu thấy, hàng mi rũ xuống run rẩy, ngón tay cũng run lên, nhưng vẫn động đậy.
"Không cần ? Vậy thôi..." Đào Đào giả vờ từ từ rụt tay .
Úc Loan nắm lấy tay cô, khẽ : "Cần chị."
Đồ nhỏ, cô mà trị ? Đào Đào , nắm tay , còn nghiêng , tay ôm vai : "Được ."
Úc Loan từ từ áp mặt , chóp mũi chạm vai cô. Thời tiết đầu xuân năm nay lạnh, Đào Đào và Úc Loan mặc áo khoác bông cùng kiểu bên ngoài đồng phục. Hơi thở ấm của áo khoác chặn , ẩm ướt phả hõm cổ cô.
Cô định hỏi chuyện gì, thì Úc Loan nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, nhưng giọng khẽ: "Chị ơi, em luôn phiền chị ? Em ... một vô dụng với chị ? Nếu em rời xa chị, chị sẽ sống hơn chứ?"
Đào Đào thấy nhói lòng, mắt cũng trở nên lạnh lẽo. Còn cần hỏi chuyện gì nữa ?
"Em đợi chị ở đây, chị ngay." Cô bỗng buông Úc Loan , phắt dậy Lưu Chí Cường bên cạnh cũng giật .
Lưu Chí Cường thấy cô quanh, thấy Từ Hành xe, bước lớn xuống xe.
Úc Loan sững , cũng vội dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-54-dinh-ly-godel.html.]
"Trời ơi, chị ơi, chị định gì..." Lưu Chí Cường vội lao cửa, thấy Đào Đào như một quả pháo lao đến mặt đội bóng rổ tính sổ.
Cậu sốt ruột giậm chân, thấy Úc Loan cũng đuổi theo xuống xe, vội theo .
Bên , Đào Đào chỉ mặt Từ Hành, thẳng.
"... Ồ, tưởng là ai? Ngọc Hoàng còn quản rộng bằng . Cậu dựa mà chỉ trỏ em trai ? Chuyện của hai chị em , cần gì đến , một ngoài, nhiều chuyện? Dù thế nào thì Khoai Môn cũng hơn gấp trăm . Cậu hiểu gì mà bậy! Cậu dám bậy với em nữa, thử xem, sẽ nể nang nữa !"
Ánh mắt cô dữ tợn, Từ Hành cũng sững .
Đào Đào bình thường hào phóng, lúc nào cũng tươi. Không ngờ chỉ vài câu về Úc Loan, cô trở mặt ngay.
Một đứa em kế cùng huyết thống, cần gì che chở như ?
Sắc mặt Từ Hành cũng khó coi. Đào Đào vẫn là thích, cô chỉ mặt mắng mặt , chút nể nang, gương mặt đen đen của trắng bệch.
"Tớ cũng gì sai. Tớ chỉ sự thật." Từ Hành nắm c.h.ặ.t t.a.y cãi, "Tớ chỉ bảo tự kỷ bản chất lạnh lùng, thể nảy sinh tình cảm với ai. mà, tớ là bác sĩ... Tớ chỉ bảo đừng hỏi những chuyện đó nữa, cũng đừng quản chuyện của ..."
Đào Đào lạnh lùng : "Bớt tự cho là đúng . Cậu em trai hồi bé thế nào ? Cậu gặp bao nhiêu tự kỷ? Người bác sĩ của rõ ràng chẳng hiểu gì, cứ dùng định kiến để phủ nhận một con ."
Người tự kỷ nhất định thể kết nối tình cảm với khác ? Có lẽ . Nhiều bệnh nhân trong phổ tự kỷ dù chăm sóc đến ba mươi mấy tuổi, vẫn thờ ơ với những xung quanh. Họ đáp bất kỳ tình cảm nào của cha vất vả chăm sóc họ, chỉ sống theo ý trong thế giới nhỏ bé của riêng họ.
kiếp , khi Đào Đào l..m t.ì.n.h nguyện viên, cô gặp một bệnh nhân tự kỷ nặng bố bỏ rơi, một ông cụ nhặt ve chai nuôi lớn.
Khi Đào Đào gặp , 23 tuổi.
Ông cụ qua đời ba năm.
Lúc ông cụ đưa đến, bản ông mang trọng bệnh. Ông chọn đến bệnh viện, mà mỗi ngày dẫn đến các trung tâm phục hồi chức năng, cuối cùng dùng tiền cứu mạng của để đóng học phí một năm cho . Sau khi ông mất, giám đốc trung tâm thấy quá đáng thương, nên vẫn giữ .
Mỗi ngày ở trung tâm, gì khác, chỉ kê ghế con cửa chờ, ngày qua ngày khác, từ sáng đến tối.
Có hỏi đợi ai, vẫn ngây thơ như trẻ con, ngoan ngoãn đáp: "Đợi ông nội đến đón."
Khi các đứa trẻ khác bố đến thăm, cũng sốt ruột , hỏi các cô giáo trong trung tâm: Ông nội ? Ông nội đến ? Cậu ngày nào cũng luân phiên hy vọng và thất vọng, nhưng vẫn ngoan cố từ bỏ chờ đợi.
Ông nội sẽ bao giờ đến nữa, nhưng vẫn một đứa trẻ ngốc nghếch mãi mãi nhớ về ông.
Ai cũng bảo trẻ em vì sự đồng cảm, cảm xúc bình thường, thể cảm nhận tình yêu, chủ động yêu thương khác. Đào Đào thấy . Chúng ai đối xử với , chỉ là giỏi thể hiện theo cách thông thường, nhưng hề keo kiệt tình yêu.
Úc Loan tất nhiên cô đơn, như một dòng sông một nhánh. Đào Đào cũng cảm nhận từ nhiều tình yêu dồi dào.
Chính Từ Hành với ánh mắt kỳ thị ngạo mạn những lời đó.
"Sau đừng đến gần hai chị em nữa. Cút xa ! Cậu mới vô dụng! Cậu mới là phiền phức! Thích quản chuyện bao đồng!" Đào Đào bình thường đối xử với là vì coi là khách hàng. động đến Úc Loan, thì chỉ là một thằng ngốc. Cô thực sự tức c.h.ế.t .
Đợi Úc Loan đuổi kịp, Đào Đào mắng xong, kéo , tức giận : "Em cũng thế! Người gì em tin đó! là củ khoai môn ngốc nghếch!"
Úc Loan mắng ngẩn ngơ, động bước theo, một đoạn kìm khẽ gọi: "Chị ơi."
"Chị ơi..."
Đào Đào quá giận, giận đến nóng cả đầu. Nghe Úc Loan rụt rè gọi, cô mím môi, đáp, cũng đầu, chỉ kéo Úc Loan càng nhanh.
Úc Loan ngơ ngác cúi đầu. Chị giận, chị thèm để ý đến , tim cũng như chuột rút.
Socola đen xa đó đúng, phiền chị.
Trạm dừng nghỉ đậu nhiều xe buýt, đậu san sát . Hai đứa luồn qua những chiếc xe cao lớn. Đào Đào cơn giận nguôi, bước chân vẫn vội.
bàn tay vẫn ngoan ngoãn để cô nắm phía , bỗng siết , kéo cô dừng bước. Tiếp theo, một cái ôm ấm áp từ phía bao trùm lấy cô.
"Chị, xin , em... ôm chị, đừng giận." Đầu Úc Loan cọ qua tai cô, áp mặt vai cô, cả vụng về ôm chặt cô, "Đừng giận."
Đào Đào sững .
Hình như đây là đầu tiên khi lớn lên, Úc Loan chủ động ôm cô mà xin phép.
Úc Loan cũng một trật tự kỳ lạ với việc ôm và nắm tay. Không hiểu , nhất thiết cô đồng ý . Nếu , chỉ đáng thương ngước cô, van xin mãi: "Chị ơi, ôm em nhé, cảm ơn." Đến khi cô đồng ý.
Cậu luôn như , lúc giận cần ôm, nên cũng nghĩ Đào Đào giận cần ôm.
cách quả thực hiệu quả. Vừa ôm, vai cô bất giác thả lỏng.
Đồ dùng cá nhân của Úc Loan ít khi đổi. Trên vẫn còn mùi xà phòng đu đủ dùng từ nhỏ, mùi hương thanh nhẹ và ngòn ngọt như sữa.
Ngửi mùi của , cô nghĩ đến củ khoai môn nhỏ bé năm xưa lúc nào cũng ôm cô, xoa tóc cô mới ngủ . Đào Đào giận lớn đến , giờ cũng tan biến.
"Được , chị hết giận ." Cô thở dài, nhẹ nhàng ấn cánh tay xuống, , ngước , mới thấy trong mắt Úc Loan những giọt nước mắt long lanh.
Không hiểu , trong mắt buồn, lo lắng, hoảng sợ.
"Chị ơi, em cũng , em cũng vi phạm quy tắc." Cậu thầm thì, áp tay lên ngực, ngừng một lát, giọng càng khẽ hơn, "Tim chuột rút ."
Đào Đào thấy nửa câu , cũng triết lý tình yêu Lưu Chí Cường truyền cho Úc Loan, ngạc nhiên hỏi: "Quy tắc gì?"
"Quy tắc trưởng thành." Cậu vẫn lẩm bẩm, "Em chủ động vi phạm quy tắc, em chủ động vi phạm quy tắc..."
Đào Đào theo kịp ý , nghĩ chỉ đang rối loạn trật tự, liền véo mạnh má : "Vi phạm thì vi phạm thôi. Chị cho em , Khoai Môn. Quy tắc cũng do con đặt , bất biến. Quy tắc thể đổi, khi cần thể vi phạm. Đã vi phạm , thì cứ vi phạm thêm vài nữa , cũng coi là tiến bộ."
"Đau quá chị..." Úc Loan véo đau, đưa tay bịt má, thoát khỏi cơn ngẩn ngơ, gật đầu, "Quan trọng lắm, thì đầu óc sẽ ngăn nắp nữa..."
Đào Đào bật , véo má thêm mấy cái: "Trong đầu em là một dãy kệ hàng ? Còn ngăn nắp ..." Nói đến đây, cô khẽ thở dài, "Em thấy ? Giờ em chứng minh Từ Hành bậy ."
Úc Loan ngạc nhiên cúi xuống cô.
Đào Đào theo thói quen xoa đầu : "Em ích. Em lo cho chị mà đuổi theo xuống xe. Dù vi phạm quy tắc, em cũng tìm cách chị nguôi giận. Em hề phiền phức, em ."
"Cảm ơn em vượt qua sự cô đơn để ôm chị." Cô ngước mắt, cong vành mắt, "Khoai Môn nhà chị bao, là mù, thấy thôi."
Úc Loan ngẩn ngơ.
"Lên xe , một lát chị cùng em." Đào Đào kéo tay đang đờ đẫn bước . Nghĩ đến việc Úc Loan những lời hỗn xược gì, cô thấy tức, lẩm bẩm, " là đáng ghét, ngày mai Khoai Môn còn thi nữa! Lại còn mấy thứ linh tinh đó với ."
Giáo viên cũng gần như gọi học sinh lên xe. Đào Đào đợi Phùng Giai Hân lên xe, chuyện đổi chỗ, cũng với cô Tào và thầy Toán rằng Úc Loan say xe, cô cạnh em.
Thấy sắc mặt Úc Loan tái, còn thất thần, các thầy cô đồng ý, còn hỏi Đào Đào cần t.h.u.ố.c say xe . Họ chuẩn chu đáo, còn mang theo một hộp t.h.u.ố.c thông thường.
"Cảm ơn thầy cô." Đào Đào đành giả vờ cầm một viên, nhưng cho Úc Loan uống. Từ khi bắt đầu thi, xe nhiều hơn, đỡ hơn hồi bé.
Đằng còn hơn một tiếng đồng hồ. Úc Loan bất động như một bức tượng trầm tư. Đào Đào lo vẫn còn bận lòng, hỏi đang nghĩ gì.
Cậu nghiêm túc chằm chằm thành ghế : "Chị ơi, em đang suy nghĩ một vấn đề quan trọng."
Vậy thôi, Đào Đào để yên lặng suy nghĩ. Cô ngắm phong cảnh bên ngoài một lát. Lúc gần hoàng hôn, mặt trời rực rỡ, chân trời còn một mảnh trăng khuyết mỏng manh như băng.
Xe lắc lư thích hợp để ngủ. Cô một lát buồn ngủ, khách khí tựa đầu vai Úc Loan.
Từ khi Úc Loan cao lên, lợi ích lớn nhất là tựa vai thoải mái. Vai thiếu niên cứng cáp và nở nang hơn hồi bé, thích hợp đệm thịt .
Cô mỉm thầm, nghiêng , tựa vai , ngửi mùi xà phòng đu đủ thoang thoảng lớp sơ mi, nhanh chóng ngủ .
Gió chiều thổi mây, trăng dần lên cao.
Úc Loan cúi mắt xuống.
Đào Đào ngủ say, mặt cô theo nhịp xe lắc lư cọ áo khoác vai . Đôi lúc tài xế phanh gấp, cô ngả ngoài.
Đầu óc Úc Loan lúc hỗn loạn như cướp, nhưng khi Đào Đào sắp văng , cánh tay tự động giơ lên.
Cậu cẩn thận kéo Đào Đào trở bên cạnh, cứ thế giơ cánh tay lan can, nhúc nhích.
Lại một nữa vi phạm. Úc Loan nghĩ.
Để thể thích nghi với các quy tắc của thế giới bình thường, Úc Loan phân chia tất cả , mối quan hệ thành những tập hợp quy tắc cố định. Theo mức độ quan trọng, sắp xếp các con và sự việc theo thứ tự, lợi ích, và nguyên tắc trao đổi tương đương.
Cậu xây dựng một thế giới toán học nghiêm ngặt thuộc về , và buộc bản tuân thủ quy tắc. Như , thứ đều trật tự, quy tắc, công thức, mới thể giao tiếp với thế giới .
hôm nay, định lý bất Gödel hiệu lực.
Nó đến một cách thể kiểm soát, dấu hiệu báo , và cũng cho bất kỳ thời gian lựa chọn trốn tránh.
Úc Loan cúi Đào Đào. Sau khi nhận vi phạm quy tắc, trái tim lúc nhói đau, lúc đập thình thịch, lúc như thắt nút bỏ nhịp.
Dường như cả linh hồn cũng rung động.
Không từ lúc nào, ánh chiều bên ngoài cửa sổ nhạt dần. Vầng trăng như mảnh băng sáng rõ bầu trời, tỏa ánh sáng bạc như thủy ngân. Đào Đào buộc đuôi ngựa cao, mặt mộc, má ửng đỏ, ánh hoàng hôn nhuộm một màu xanh nhạt.
Úc Loan cô thật lâu, cho đến khi đầu óc và trái tim hỗn loạn đều lắng dịu.
Cậu lấy tai , cũng nhắm mắt, nhẹ nhàng tựa cằm lên đỉnh đầu Đào Đào, hai chị em dựa , chuẩn ngủ tiếp.
Định lý bất Gödel : muôn vàn bài toán đời đều thể chứng minh, duy chỉ trái tim rung động, là ẩn X trong thế giới toán học thể thoát khỏi miền xác định.
Cậu dường như... tìm thấy X đó.
***
Đào Đào ngủ suốt dọc đường, hề xóc nảy. Khi mở mắt, trời tối hẳn. Xe buýt chầm chậm tiến bãi đậu xe của một khách sạn ở tỉnh thành.
Tài xế kéo phanh tay, đèn vàng ấm áp bật sáng trong xe.
Vì đến sớm một ngày bằng xe buýt, trường bố trí khách sạn. Các bạn khác ở một đêm, Đào Đào và Úc Loan ở thêm một ngày riêng vì dì Úc thống nhất với giáo viên, hai đứa sẽ về cùng trường, khi xong việc sẽ tự về bằng tàu hỏa.
Cả hai đều quen cùng thi lên tỉnh từ hồi tiểu học, giờ cũng điện thoại, liên lạc tiện. Cộng thêm Phương Chí Bằng nhiệt tình nhờ bạn Mã Hiểu Kỳ ngày mai đến đón Đào Đào và Úc Loan bệnh viện. Dì Úc và Đào Quảng Chí vốn bận đến chân chạm đất, nên cùng.
Trong điện thoại Đào Đào của bác sĩ trưởng khoa Thần kinh bệnh viện Số 1 Trung Sơn, do yêu cũ của y tá Từ Tinh là bác sĩ Lý giới thiệu. Lớn lên, Úc Loan tiến bộ nhiều trong học tập, cuộc sống, giao tiếp xã hội, nhưng bác sĩ Lý vẫn khuyên họ nên đến bệnh viện lớn đ.á.n.h giá hệ thống hơn, xem cần tập trung can thiệp những mặt nào.
lúc đến đây, tiện thể luôn.
"Đến khách sạn , dậy ." Giáo viên đang tổ chức cho xuống xe. Đào Đào dụi mắt, ngẩng đầu nhưng nhấc lên nổi, mới thấy Úc Loan cũng cúi đầu, tựa cô ngủ.
Cậu đeo tai nên thấy tiếng giáo viên. Đào Đào ngáp một cái thật lớn, đẩy : "Dậy , Khoai Môn."
Úc Loan đẩy, đầu ngả sang bên, hàng mi run run nhưng tỉnh hẳn.
lúc đó, điện thoại cô reo.
Đào Đào cố gắng móc điện thoại từ túi áo , thấy là Nhiêu Lệ Lệ.
Vừa nhấc máy, giọng Lệ Lệ : "A lô? Đào Đào! Cậu ở nhà tiệm mới ? Cậu thấy Trương Gia Minh ? Cậu chạy lên thành phố ?"
"Cậu và Úc Loan thi tỉnh ? Không xong , hôm nay Trương Gia Minh suýt bố đ.á.n.h c.h.ế.t. Chiều nay bỏ chạy, đến giờ vẫn về nhà!"