THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 55: Cơn mưa tuổi dậy thì

Cập nhật lúc: 2026-06-24 07:30:52
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khác với Đào Đào và Úc Loan, những đứa trẻ mấy bình thường trong tuổi dậy thì, Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh đang trải qua tất cả nỗi đau chua xót của bất kỳ đứa trẻ nào ở tuổi dậy thì.

 

Chỉ là thì đau âm ỉ, kẻ thì đau thấu xương.

 

Khi bước qua tuổi thanh xuân, thời gian như một cái sàng, sàng bao nỗi đau nhỏ bé. Hầu như ai cũng tưởng sống trong những năm tháng rực rỡ hào hùng, nhưng ai rằng con bé nhỏ ngày cũng hầu như mỗi ngày đều gánh chịu những nỗi đau mà tuổi thể hóa giải.

 

Khi trở thành lớn "trưởng thành", đương nhiên thấy những gì từng day dứt giờ đều là chuyện nhỏ. Chỉ bản ngày , khi tưởng chừng thế giới sụp đổ, mới cơn bão tuổi xuân lớn đến nhường nào.

 

Nhiêu Lệ Lệ còn đỡ. Yêu cầu duy nhất trong tuổi dậy thì của cô là bố tự ý phòng cô. Cô tuyên bố sẽ tự dọn dẹp phòng, và quyền khóa cửa bất cứ lúc nào và giữ im lặng khi vui.

 

Dì La và bố Lệ Lệ ý kiến, thậm chí còn vỗ tay nhiệt tình: "Tuyệt quá, con sớm? Bố chẳng mỗi ngày dọn ổ ch.ó ổ lợn của con mệt thế nào. Giờ thì hết khổ !"

 

Nhiêu Lệ Lệ: "... Quá đáng."

 

So với Nhiêu Lệ Lệ dễ dàng vượt qua cơn mưa tuổi dậy thì, Trương Gia Minh dường như luôn đắm chìm trong mưa.

 

Cậu vững vị trí thủ khoa khối suốt ba năm cấp hai. Lên lớp 9, điểm vẫn bỏ xa theo . Không gì bất ngờ, sẽ trường cử thi tuyển thẳng.

 

Gần đến kỳ thi cấp ba, lẽ bố Trương Gia Minh cùng trải qua hội chứng sang chấn năm thi nghiệp tiểu học và thời kỳ mãn kinh, sợ xảy t.a.i n.ạ.n như năm đó. Gần đây, khi nhà Đào Đào bận xin đất nhà máy cũ và pizza sầu riêng, bố Trương Gia Minh còn cãi nữa, mà bắt đầu hợp tác, canh chừng một cách chặt chẽ.

 

Dù Trương Gia Minh phản đối thế nào, Chu Tuệ cũng cho ăn căng tin trường nữa. Dù mưa nắng, bà đều đạp xe đến trường đưa cơm. Trương Quốc Đống cũng cho tự đạp xe học, hàng ngày đều đưa đón bằng ô tô.

 

Người ngoài , thấy còn : "Tiểu Minh, bố thật chu đáo, thương quá. Sau hiếu thảo với họ mới ."

 

Trương Gia Minh quản lý đến mặt mày ủ rũ, ngày càng ít .

 

Chỉ ông Trương thấy vấn đề, hàng ngày đều khuyên: "Tiểu Minh sắp thi cấp ba, áp lực học hành lớn, đừng lúc nào cũng chằm chằm nó."

 

con trai và con dâu cố chấp bao giờ lời ông. Khuyên nhiều, Trương Quốc Đống mất kiên nhẫn, cau mày : "Bố, thời đại đổi , nuôi dạy con cái bây giờ thể như ngày xưa, chỉ cho đôi đũa cái bát, đói c.h.ế.t là . Không dành tâm sức để bồi dưỡng, nó sẽ tìm việc . Ngày xưa con nhờ tự vận động, chứ theo cái cách dạy con của bố, cả nhà vẫn còn cuốc đất! Chuyện giáo d.ụ.c Tiểu Minh, bố đừng xen nữa ? Bố hiểu mấy chuyện ."

 

Nhắc đến chuyện ngày xưa học, Trương Quốc Đống chút oán hận. Lúc đó vì nhà quá khó khăn, ông Trương con trai học giỏi nghỉ học. Ông quỳ xuống cầu xin bố cho tiếp tục học, lóc hứa sẽ đỗ đạt. Ông cố gắng học hành điên cuồng, cũng thi đỗ khu nhà chính quyền, ngày hôm nay.

 

Dù bây giờ ông vẫn là một công chức nhỏ, mười năm tầm thường, chẳng tiến bộ gì.

 

Ông luôn thấy chịu nhiều thiệt thòi. để tiền cho ông ăn học, ông Trương đành hy sinh hai đứa con nhỏ hơn. Em trai em gái Trương Quốc Đống đều học hết cấp hai, giờ vẫn ở nông thôn huyện bên cạnh ruộng.

 

Nghe Trương Quốc Đống cãi , nhắc chuyện cũ với giọng oán trách, ông Trương phẫn nộ đau lòng. Lúc đó nạn đói ba năm qua, mỗi ngày ăn còn no, lấy tiền cho nó học? Làm thêm một để cày công điểm, nhà mới thêm lương thực, mới đói c.h.ế.t.

 

Sau đó, lời cầu xin của Trương Quốc Đông, ông Trương và bà đồng ý. Hai giành những công việc nặng nhọc trong hợp tác xã mà khác , còn dành phần lương thực của cho ba đứa trẻ. Mấy năm đó khổ đến nỗi giờ nhớ , ông Trương vẫn cay sống mũi. Vì để nó học, vợ ông việc quá sức, để bệnh tật, uống t.h.u.ố.c bắc mười mấy năm, mới mất sớm.

 

Thời của họ, sống mới là quan trọng nhất.

 

Bao nhiêu năm trôi qua, hóa thằng con cả vẫn còn oán hận ông. Ông Trương tức đến tăng huyết áp, hôm đó liền thu dọn đồ đạc đến nhà đứa con thứ hai trồng ngô ở huyện bên.

 

Ông Trương giận bỏ , Trương Gia Minh ở nhà càng ai để chuyện.

 

Chính xác thì cuộc cãi vã dữ dội hôm nay xảy thế nào, Nhiêu Lệ Lệ cũng rõ. Hình như Chu Tuệ nhân lúc Trương Gia Minh ngoài mua đồ dùng học tập, dùng chìa khóa dự phòng mở cửa phòng để dọn dẹp, và cạy khóa ngăn kéo.

 

Sau đó, bà phát hiện trong ngăn kéo thư tình của các bạn nữ khác gửi cho , lục thùng rác, còn tìm thấy một mẩu t.h.u.ố.c lá gói trong giấy vệ sinh, giấu đáy thùng rác.

 

Khi Trương Gia Minh về, đương nhiên là một cuộc tra khảo khốc liệt. Mẹ gào lên hỏi yêu sớm , yêu ai? Lại hỏi lén học hút t.h.u.ố.c với bọn đầu đường xó chợ , đ.ấ.m n.g.ự.c hỏi tại hư hỏng như , oán trách thời điểm quan trọng kỳ thi cấp ba mà học hư, lỡ thi trượt thì với bố thế nào.

 

Trương Gia Minh liếc căn phòng lục tung ngổn ngang, im lặng một lời.

 

Trương Quốc Đống nổi cơn tam bành, nhịn , giật phắt ba lô của , nện mạnh xuống đất, đổ hết đồ đạc bên trong . Lục nửa ngày, bỗng phát hiện Trương Gia Minh lén giấu một chiếc điện thoại di động tấm lót ba lô, liền dậy tát một cái.

 

"Điện thoại ở ? Hả? Mày lấy tiền mua điện thoại?"

 

Khóe miệng Trương Gia Minh đ.á.n.h rách toạc, nhưng chỉ cụp mắt, vẫn im lặng.

 

"Tao hỏi mày lấy ! Nói!"

 

Trương Gia Minh . Kinh nghiệm đ.á.n.h mắng từ nhỏ đến lớn dạy rằng: , biện hộ, phản kháng, cãi , chỉ cho trận đòn thêm dữ dội. Chỉ nhịn, đừng , mới xong chuyện.

 

"Được, ? Mày lớn đấy! Cứng cánh đấy!" Trương Quốc Đống tức đến run , lạnh, ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất, "Mày thể lời một chút ? Tao ngày nào cũng nô lệ, lụng vất vả về kiếm tiền, yêu sớm, hút thuốc, trộm điện thoại, mày đền đáp tao như thế ? Sao tao nuôi một đứa phế vật như mày?"

 

Điện thoại vỡ tan tành đất.

 

"Đền đáp? Các thế nào mới gọi là đền đáp! Trả cái mạng ch.ó cho các , ?" Cậu bỗng ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, điên cuồng lao tới, hất mạnh bố ngã xuống, quỳ xuống đất run rẩy nhặt chiếc điện thoại vỡ tung, pin và nắp lưng bay tứ tung.

 

"Trương Gia Minh! Mày phản !" Đứa con trai hiền lành bỗng dám phản kháng, Trương Quốc Đống chọc giận, mặt đỏ như gan lợn, gầm lên, "Thôi thì hôm nay tao đ.á.n.h cho mày một trận, mày mới trời cao đất dày!" Ông tuột thắt lưng quần, gấp đôi, cầm trong tay.

 

Sau đó, nhờ bà Trần ở nhà bên cạnh nhà họ Trương cãi vã quá đáng. Tường cách vách vẫn thấy tiếng Chu Tuệ hét, Trương Quốc Đống c.h.ử.i rủa ngớt, nhưng dần thấy tiếng trẻ con. Bà sợ hãi, vội gọi hàng xóm sang can ngăn.

 

Trương Gia Minh đang co ro mặt đất, ôm đầu, đầy vết roi đỏ bầm, run rẩy mới nhân lúc hỗn loạn chạy thoát .

 

Nhiêu Lệ Lệ ở đầu dây bên nghẹn ngào: "Tiểu Minh trộm điện thoại. Điện thoại là tớ dành tiền mua sinh nhật cho , mua từ bạn cùng lớp tớ. Bố bạn sắp mua điện thoại mới cho bạn , dùng cái cũ nữa... Chỉ là chiếc điện thoại cũ dùng nữa thôi. Tiểu Minh dùng đồ dùng nữa cũng ..."

 

"Cậu bố canh chừng như tù nhân, mà yêu sớm . Cô gái đó thư cho nghiêm túc, nỡ vứt thôi. Vốn định ngày hôm trả thư cho cô rõ, ai ngờ kẹp trong từ điển tiếng Anh và tạm thời khóa tủ cũng dì Chu Tuệ lục ..."

 

Nhiêu Lệ Lệ sụt sịt, giọng dần trầm xuống, "Chuyện hút thuốc, ngay cả tớ cũng ..."

 

Hút thuốc? Không đúng, Đào Đào giật , cô hình như nhớ chuyện !

 

Đào Đào vốn càng càng nặng lòng, thấy chuyện Trương Gia Minh hút thuốc, cô kích động thẳng dậy.

 

dậy, vô tình húc cằm Úc Loan, đang mơ màng ngã .

 

Úc Loan rên một tiếng, cằm tê dại, đ.á.n.h thức.

 

Cậu vội vàng với lấy tai rơi xuống, xoa cằm suýt cái đầu sắt của chị húc bay, tỉnh táo.

 

Cậu ôm cằm ngơ ngác sang, thấy Đào Đào cầm điện thoại, dậy lấy ba lô giá hành lý, trầm ngâm chuyện với đầu dây bên : "Để tớ nghĩ xem, tớ nhớ ..."

 

Úc Loan thả tai , buông tay, theo bản năng giơ tay giúp chị lấy ba lô mà một tay cô với tới, đeo lên vai . Đào Đào , nhưng giờ kịp gì, chỉ chỉ cửa xe, hiệu theo, vội xuống xe.

 

Trên xe chỉ còn hai đứa và cô Tào đợi bên cửa.

 

Úc Loan cũng kéo ba lô của xuống, đeo một cái , một cái , ngoan ngoãn theo chị xuống xe.

 

Trước khi lên xe, nhận điều quan trọng, giờ đầu óc vẫn sắp xếp xong. Chị đúng, đầu óc là một cửa hàng, bên trong những kệ hàng, bày biện ngăn nắp thì suy nghĩ mới thông suốt, nếu sẽ kẹt cứng.

 

Đào Đào nhảy xuống xe , đang cau mày hỏi tình hình với Lệ Lệ bên điện thoại: "Cậu đừng vội. Các tìm khắp thị trấn ? Liên lạc với ông Trương ? Bố Tiểu Minh cho liên lạc? Tớ bó tay thật. Họ tìm con ? Chú Trương bảo mặc kệ nó, chỉ dì Chu Tuệ và hàng xóm tìm cùng suốt cả ngày?"

 

Nghe đến cuối, giọng cô vút cao, vô cùng kinh ngạc và phẫn nộ. Đào Đào nhịn một lát, mới khẽ với Lệ Lệ: "Cậu ai bên cạnh ? Tớ... tớ nghĩ Tiểu Minh sẽ lên thành phố . Các tìm trong trường ?"

 

Nhiêu Lệ Lệ ngạc nhiên: "Trường học?"

 

Trường học với hầu hết học sinh đều là nơi đau khổ. Ai khi đánh, chỗ chạy về trường, nhất là lúc còn đang nghỉ đông. Trương Gia Minh thì khác.

 

Trường học... Đào Đào luôn thấy đó lẽ là một nơi trú ẩn quý giá đối với .

 

Đào Đào cửa khách sạn, thở dài: "Tớ đoán... thể ở đài thiên văn của trường. Cậu đừng với bố Tiểu Minh, cũng đừng kể chỗ với lớn khác. Lén đó mà giáo viên thì . Tớ nghĩ, lúc cần nhiều tìm thấy, mà là một nơi an lớn tìm thấy."

 

Nhiêu Lệ Lệ kịp thắc mắc tại Đào Đào . Cô để một câu "Được, tớ tự tìm, nhất định với ai" vội cúp máy.

 

Đào Đào tiếng tút tút cúp máy, thầm thở dài.

 

Lần Trương Gia Minh và gia đình xảy xung đột, cô nhớ rõ lắm. Có lẽ kiếp xảy , vì giờ nhiều chuyện khác. Nếu là chuyện nghiêm trọng như , cô sẽ chút ấn tượng.

 

mới nhớ , tại Trương Gia Minh hút thuốc? Vì cô quá ngạc nhiên về chuyện đó nên nhớ rõ.

 

Ngày , cô mười lăm mười sáu tuổi, thực sự chậm chạp, tâm lý rộng rãi, bao giờ phát hiện nỗi đau bên vỏ bọc của Trương Gia Minh.

 

Cho đến một ngày, cô thấy Trương Gia Minh hút t.h.u.ố.c trong đài thiên văn của trường.

 

Kiếp , cô học cấp hai ở thị trấn, đầu óc như hồ dán, học , trốn học. Nhiêu Lệ Lệ bố là giáo viên, nên cô dám trốn học như cô. Phần lớn thời gian, khi những bài giảng khó hiểu, Đào Đào thường cửa hàng tiện lợi mua ít đồ ăn ngon, trèo tường đài thiên văn hình cầu nóc tòa nhà cao nhất trường.

 

Học cấp hai ba năm, đài thiên văn nổi tiếng chỉ mở một cho khi lãnh đạo Sở Giáo d.ụ.c thành phố xuống kiểm tra, và tổ chức một buổi học công khai hoành tráng.

 

Lần đầu tiên đó, cô thích ngay.

 

trần hình vòm bán cầu, ghép từ những mảnh kính, đỉnh thể mở để kính thiên văn dễ dàng hướng về bất kỳ thiên thể nào bầu trời.

 

Đài thiên văn là công trình mang tính hình thức của trường, cũng là một loại thành tích để trong báo cáo. Chưa từng học sinh nào thực sự vận hành chiếc kính thiên văn bên trong. Đào Đào còn nghi ngờ đó là mô hình. căn phòng thực sự , bước , thời gian tĩnh lặng, ánh nắng tràn , sàn ngắm trời, dường như thể bầu trời xanh ôm chặt.

 

Đào Đào là con gái của Đào Quảng Chí, mang trong gen hưởng thụ. Khi trốn học, cô thường trèo như khỉ qua cổng sắt. Loại khóa cổng thời kỳ dễ mở, chỉ cần dùng thẻ ăn căng tin luồn khe giữa khóa và cửa, ấn mạnh xuống là thể .

 

Vào đó yên lặng phơi nắng, ngủ một giấc, thoải mái.

 

Kết quả một , đằng tấm rèm nhung xanh dày, . Người đó núp rèm, chỉ lộ một bàn tay kẹp điếu thuốc.

 

Nghe thấy tiếng bước chân, đó vội tắt tàn thuốc, chỉ dùng hai ngón tay kẹp điếu thuốc, bình thản vén rèm, để lộ đôi mắt lạnh lẽo.

 

Ánh nắng từ mái vòm kính đổ xuống, bụi bay trong cột sáng. Khi Đào Đào nhận là ai, cô sững , trợn tròn mắt tin.

 

"Trương Gia Minh?" Cô gọi khẽ. Đó là đầu cô thấy Trương Gia Minh lộ vẻ mặt , quá xa lạ, thực sự giống .

 

Trương Gia Minh thấy cô, : "Đào Đào, tớ đoán là ."

 

Thấy bạn trở nụ dịu dàng quen thuộc, Đào Đào mới thả lỏng, lười biếng bước : "Tiểu Minh, cũng trốn học? Lại còn đến đây... Và ..."

 

Ánh mắt cô phức tạp rơi kẽ tay Trương Gia Minh.

 

"Sao học cái ? Đừng hút nữa, cho sức khỏe."

 

Cậu Đào Đào, cũng trả lời ngay, đầu, đưa tay lên miệng hút một , tàn t.h.u.ố.c lấp lánh, khói t.h.u.ố.c nhẹ bay.

 

Nhẹ nhàng thở một làn khói, khẽ : "Đừng hỏi tớ, tớ hút thường xuyên. Chỉ là... đôi khi bức bối quá..." Ngừng một lát, sang, trong mắt chút cầu xin, "Cũng đừng với Lệ Lệ. Đào Đào, coi như thấy, ?"

 

Đào Đào nghĩ, lẽ khoảnh khắc đó, cô thấy sự sắc sảo và nỗi đau ẩn giấu vỏ bọc học sinh giỏi của Trương Gia Minh. Hóa hề luôn tuân theo khuôn phép, cũng bao giờ tuân theo khuôn phép.

 

Vừa lo lắng, Đào Đào và Úc Loan bước khách sạn, cô nhắn tin cho Nhiêu Lệ Lệ QQ: "Tìm thấy Tiểu Minh thì nhắn cho tớ."

 

Đợi Đào Đào và Úc Loan theo kịp thầy cô và các bạn, thủ tục nhận phòng xong, cô mới nhận tin nhắn ngắn của Lệ Lệ: "Được."

 

Cùng thang máy lên lầu, vì lo lắng cho Trương Gia Minh và Lệ Lệ, Đào Đào chậm. Vì trường đông, đông hơn ở cùng một tầng, đội bóng rổ lên thang máy .

 

Từ Hành thấy Đào Đào cầm điện thoại xem xem . Cô và Úc Loan cuối cùng, sắc mặt khá tệ, dường như vẫn còn giận chuyện lúc nãy.

 

Chắc cô gặp .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-55-con-mua-tuoi-day-thi.html.]

Điều đó buồn. thật, cô mắng thẳng mặt như , ai mà dám xuống nước xin ?

 

Nắm chặt móc khóa tặng trong ba lô, cửa thang máy từ từ đóng . Cậu ở trong thang máy, Đào Đào và Úc Loan ở ngoài, như hai thế giới khác một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi.

 

Các đồng đội bên cạnh đang , bàn về trận đấu ngày mai. Từ Hành chẳng lọt chữ nào. Chỉ vì vài câu cãi vã... Mối tình đầu của dường như kết thúc.

 

Đào Đào Từ Hành đang tưởng tượng gì. Cô sẽ dành nhiều thời gian và cảm xúc cho những ghét. Đào Quảng Chí thường khen cô ở điểm , bảo cô như , một hạt đậu thấm nước mắm thì mới thiệt.

 

Cô và Úc Loan chen thang máy đợt hai. Lúc thang máy lên, cô nhận tin nhắn của Lệ Lệ: "Trời ơi Đào Đào, Tiểu Minh ở đây thật! Tớ tìm thấy ! Bọn tớ sợ c.h.ế.t, nhưng lãng mạn thật, trèo lên đỉnh vòm đài thiên văn ngắm . Chỉ điều lạ quá, thấy tớ cũng định trèo lên, liền gầm lên bảo tớ im lên. Tóm , Đào Đào và Úc Loan cứ thi nhé, đừng lo nữa. Tớ ở với ."

 

Trương Gia Minh lãng mạn thế ? Lời Lệ Lệ khiến Đào Đào thấy gì đó . tìm thấy , cô cũng yên tâm. Nhìn đồng hồ, gần 8 giờ, liền nhắn : "Trời muộn , các mau về nhà . Nếu Tiểu Minh về, tớ gọi ông Trương đến đón nhé?"

 

Nhiêu Lệ Lệ nhanh chóng trả lời: "Chiều tớ bảo tớ gọi . Ông Trương đang bắt xe khách về, chắc sắp đến. Tớ mua t.h.u.ố.c cho Tiểu Minh . Cậu t.h.ả.m quá, đầy thương tích, nhiều chỗ rách da thịt. May mà trời lạnh mặc áo dày, thì đ.á.n.h c.h.ế.t mất."

 

nhanh, từng tin nhắn hiện lên.

 

" đừng lo. Cậu tựa vai tớ một lát giờ đỡ hơn , còn tâm trạng với tớ về Thiên Lang là hệ đôi, hai ngôi ràng buộc bởi phận, lực hấp dẫn của giữ chặt, quanh hàng tỷ năm, từ khi vũ trụ hình thành ở bên . Dù già thành lùn trắng, chúng cũng sẽ mãi mãi ở bên ... Hoàn hiểu gì cả!"

 

"Bộ não bố đ.á.n.h hỏng đấy chứ?"

 

"Đào Đào và Khoai Môn ngày mai cố lên! Đợi các thi xong, tớ sẽ kể tiếp."

 

"Ừ, với Tiểu Minh là tớ và Khoai Môn cũng nhất quyết ủng hộ . Bảo cố gắng lên nhé, thi cấp ba xong bốn đứa học cùng . Hẹn thế nhé." Đào Đào kìm vội vàng gõ mấy tin nhắn.

 

"Năm ngoái kỳ thi cấp ba trường 1 thành phố thi tệ, chỉ 3 đỗ Thanh Hoa Bắc Đại. Nghe năm nay trường cải cách mạnh lớp bảo lưu, chỉ trang riêng giáo viên và khu nhà học, mà học sinh bảo lưu còn bắt buộc ở nội trú! Tiểu Minh đỗ thì dì Chu Tuệ cũng thể theo học cùng . Cậu nhất định cho chuyện ."

 

"Chỉ cần nhẫn nại thêm vài tháng nữa thôi. Cố gắng thi đỗ trường 1 chuyện sẽ thôi. Ngày tháng nhất định sẽ ngày càng ."

 

Một lúc , Lệ Lệ trả lời với biểu tượng cảm xúc đang : "OK, tớ đưa tin nhắn cho xem . Trời ơi, thi trường 1 với Tiểu Minh chắc chắn vấn đề. Khó nhất là tớ đấy? bố tớ bảo điểm của tớ gần đây tăng đều, chắc sẽ đủ điểm chọn trường 1. Hì, , tớ chuẩn bóp ví bố tớ một trận."

 

Đào Đào bất ngờ bật , trong lòng nhẹ nhõm hơn.

 

Có Lệ Lệ bên cạnh Trương Gia Minh, chắc . Cậu luôn lời Lệ Lệ, hai kiếp, từ nhỏ đến lớn đều như . Bất cứ điều gì Lệ Lệ , đều sẵn sàng xông pha.

 

Thang máy kêu "đinh" một tiếng dừng ở tầng 5, cửa từ từ mở . Đến tầng cô và Phùng Giai Hân ở. Đào Đào nhận ba lô Úc Loan đưa, đeo một bên vai, tạm biệt , hai chia tay.

 

Cô và Phùng Giai Hân, cô Tào ở tầng 5. Úc Loan và các thành viên Olympic, giáo viên ở tầng 6. Trường trực thuộc thành phố nhiều kinh phí hơn trường tiểu học Chương Khê, học sinh và giáo viên đều ở phòng đơn. trường đông, đặt phòng nhiều, thể ở cùng một tầng.

 

Úc Loan trông vẻ hơn hai thi . Lời Từ Hành quên, nhưng còn kích động nữa, vì chị bảo , phiền phức, ích. Chị còn cho phép vi phạm quy tắc với chị nhiều .

 

Cậu đều theo chị mà.

 

Úc Loan giơ cánh tay, vẫy tay như con lắc, đều đặn, về phía Đào Đào bước khỏi thang máy đầu , ngoan ngoãn : "Mai gặp chị."

 

Trước đây lên tỉnh thi, chị cách hàng trăm cây . Giờ chị ở ngay lầu! Nghĩ đến đó, khóe miệng Úc Loan bất giác cong lên.

 

Đêm ngủ cũng ngon. Cậu vẫn gối chiếc gối cá vàng, dù nó rách tả tơi, họa tiết cá vàng đó cũng mờ .

 

Trước khi ngủ, còn gối chiếc gối nhỏ nhắn nhắn tin cho Trần Nhuệ Lâm: "Tiểu Lâm, tớ chuyện lý thuyết yêu sớm với mỗi ngày, phiền ?"

 

Trần Nhuệ Lâm trả lời: "Không, cứ thoải mái. ^^"

 

Trường của chương trình học nặng. Dù thông minh, mỗi ngày vẫn học đến khuya mới ngủ. Khi mệt mỏi, những tin nhắn kỳ lạ của Úc Loan khiến thấy thư giãn.

 

Trần Nhuệ Lâm cũng giống chị, coi là gánh nặng. Úc Loan vui vẻ, tốc độ gõ bằng hai ngón tay cũng nhanh hơn: "Cảm ơn , thấy phiền, tớ vui."

 

Chưa kịp đợi Trần Nhuệ Lâm trả lời, gửi tiếp: "Hôm nay, định lý bất Gödel hiệu lực với tớ. Tớ vui về chuyện ."

 

"Sau đó? Cậu định gì?" Trần Nhuệ Lâm cũng tò mò. Không ngờ Úc Loan thực sự nhận tình cảm của nhờ sự liên tưởng kỳ diệu đó?

 

Thật đáng ngạc nhiên.

 

Trần Nhuệ Lâm thẳng dậy, đặt bút xuống, hai tay cầm điện thoại gõ chữ.

 

Cậu định hỏi Úc Loan thích bạn cùng lớp Olympic , vì Úc Loan sống trong thế giới toán học do chính xây dựng. Cậu còn định hỏi định tỏ tình . khi kịp hỏi, một bong bóng tin nhắn xuất hiện.

 

"Hết , gì nữa?" Gửi tin nhắn xong, bong bóng của Úc Loan xuất hiện, "Còn 26 giây nữa là 10 giờ, tớ cần ngủ. Tạm biệt."

 

Trần Nhuệ Lâm: "..."

 

Cậu đúng là nghĩ nhiều. Úc Loan căn bản là chín phần thông, một phần mê, hiểu gì cả!

 

như Trần Nhuệ Lâm nghĩ, Úc Loan quả thực đầu tiên nhận rõ ràng cảm xúc của . khi nhận thì gì.

 

Những thiếu niên bình thường đang ở tuổi dậy thì, khi bỗng nhiên nhận thích ai đó, chắc chắn sẽ ý thức đến gần hơn, kìm lén theo dõi từng cử động của đối phương, vụng về tìm chủ đề trò chuyện, tạo cơ hội gặp gỡ, vui mừng vì một ánh mắt, một câu đáp . Dù bối rối, vẫn những biểu hiện và dò hỏi xã hội bản năng.

 

Úc Loan ý thức đó.

 

Cậu còn nghĩ đương nhiên: Chị yêu sớm, cũng yêu sớm.

 

Thế là ngủ một giấc ngon lành.

 

Hôm , dậy sớm một đêm ngon giấc. Cậu gấp gọn chiếc gối nhỏ, cho ba lô, vuốt phẳng ga trải giường, gấp chăn, căn chỉnh đôi dép dùng một . Rửa mặt xong, sắp xếp cốc, bàn chải, lược bàn rửa mặt thành hàng, còn kiểm tra xem khăn tắm treo hôm qua treo thẳng hàng .

 

Đeo ba lô chuẩn ngoài, tiện tay căn chỉnh móc treo ở khu vực treo áo cạnh cửa, tất cả đều xoay sang bên trái.

 

Sau đó, vui vẻ từ chối lời mời của Lưu Chí Cường xuống lầu ăn sáng buffet cùng, xuống thang máy đến tầng 5, thẳng đến phòng chị.

 

Úc Loan cửa một lúc, ngước đồng hồ. Đợi kim giây chỉ đúng 12, đồng hồ chỉ 7 giờ 30 phút, mới vội gõ cửa.

 

Đào Đào cũng dậy, đang gương trong phòng tắm khách sạn, buộc tóc gọi cho Đào Quảng Chí báo bình an: "... Đường thuận, gì. Bọn con thi xong buổi sáng, trưa về khách sạn trả phòng, chiều bệnh viện... Dạ, sáng nay con liên lạc với chị Tiểu Kỳ ."

 

"Tốt, thuận lợi là nhất. Sau khi hai đứa khám bệnh xong, nhớ gọi điện khi đến ga. Bố chạy xe máy đón."

 

Đầu dây bên còn vọng tiếng xào xào nấu ăn. Đào Đào Đào Quảng Chí đang bữa sáng. Cô bất giác cúi mặt mỉm . Cô thể tưởng tượng Đào Quảng Chí đeo chiếc tạp dề viền ren hồng, bếp xào trứng.

 

"À, hồ sơ xin đất nhà và nhà ông chủ Phó hôm qua thẩm định xong. Giờ còn chờ bác Trịnh và nhà bác con. Họ nộp chậm mấy hôm, chắc tháng mới xong." Đào Quảng Chí , " giờ tụi bố kinh nghiệm , tin là cũng vấn đề gì. Dì Úc vui lắm."

 

Đào Đào cũng mừng. Mất gần nửa năm, chuyện cuối cùng cũng kết quả.

 

Năm ngoái, dì Úc về thị trấn trả tiền cho bác cả, tiện thể ghé thăm tiệm cũ, cũng kể cho họ về việc thành phố đang đẩy mạnh phát triển bất động sản. Bác cả quan tâm, đặc biệt xin nghỉ, đưa bác dâu lên thành phố tìm hiểu. Nhanh chóng, họ cũng dành dụm tiền xin một mảnh đất nhỏ nối liền với mảnh đất nhà Đào Đào.

 

Về nếu nhà Đào Đào thực sự mở nhà máy, họ sẽ dùng mảnh đất đó góp vốn ăn chia.

 

Bác Trịnh thì xin một căn hộ phúc lợi. Khi phê duyệt, ông sẽ một căn nhà nhỏ để dưỡng già. Trước đó, ông dành hết tiền tiết kiệm cả đời cho con trai mua nhà.

 

Ông cố tình chọn tầng hai. Tuổi già , leo nổi cầu thang. Tầng hai tuy nhiều nhược điểm, nhưng đời chẳng căn nhà nào hảo. Bác Trịnh còn thích tầng hai vì một sân thượng nhỏ. Ông định giàn che, trồng hoa cỏ, uống ngắm cảnh, cũng là một thú vui.

 

Đang chuyện, Úc Loan gõ cửa.

 

Sáng dậy một loạt tin vui, Đào Đào mỉm mở cửa. Không ngờ mở, Úc Loan lao ôm cô một cái nhanh chóng buông .

 

"Chào buổi sáng chị," ngại ngùng mặt , như chuyện , "Chị bảo, khi cần thể vi phạm quy tắc."

 

Đào Đào bật : " , sáng sớm quả thực cần."

 

"Vậy em còn nắm tay."

 

"Được thôi."

 

Hai chị em vui vẻ nắm tay xuống lầu ăn sáng, mỗi theo giáo viên đến địa điểm thi riêng.

 

Bài văn xuất sắc của Đào Đào và Phùng Giai Hân từ lâu, đó trường giới thiệu lên thành phố, thành phố tổng hợp giới thiệu lên tỉnh.

 

Hai đứa lên tỉnh chỉ để chờ ban giám khảo tỉnh chấm giải, tham dự lễ trao giải, nhận giấy chứng nhận và huy chương, và các giám khảo nhận xét.

 

Áp lực thi cử , chỉ là tươi suốt buổi sáng. Đào Đào mỏi cả mặt.

 

cũng đáng. Đào Đào đạt giải Nhì, Phùng Giai Hân bằng văn ngôn, văn tài xuất chúng, đạt giải Nhất. Có lẽ còn đưa thi quốc. Cô Tào vui đến nỗi một nghiêm túc như tận mang tai.

 

Phía Úc Loan vẻ cũng suôn sẻ. Khi Đào Đào về khách sạn, thi xong và trở về .

 

Cậu đang ở sảnh khách sạn đối đáp án với thầy giáo Olympic. Úc Loan trí nhớ , nhớ đại khái bộ đề thi. Vị giáo viên đó đối đáp đến đỏ cả mặt, mấy Lưu Chí Cường vây quanh cũng há hốc mồm thán phục.

 

Chỉ như một cỗ máy, cắm đầu chép đề thi.

 

chuyện vẫn đợi kết quả. Vị giáo viên Olympic thận trọng, dám kết luận vội, chỉ liên tục vỗ vai Úc Loan, nhăn mặt, co rúm , chạy trốn.

 

Các bạn khác sẽ về. Đào Đào và Úc Loan trả phòng, cạnh cửa xoay khách sạn đợi Mã Hiểu Kỳ.

 

Chị kẹt xe, bảo sẽ đến muộn một chút.

 

Trời lạnh, những giọt nước từ đài phun nước bên cạnh rơi xuống lạnh buốt. Khách sạn kẻ . Đào Đào lo Úc Loan thoải mái, khoác tay , mới cúi xuống xem điện thoại.

 

nhận một tin nhắn từ tài khoản của Lệ Lệ, chỉ vỏn vẹn mấy chữ: "Cảm ơn , Đào Đào."

 

Đào Đào điện thoại một lúc, bỗng thấy gửi tin nhắn vẻ là Trương Gia Minh. Cô suy nghĩ một lát, cẩn thận gõ một dòng: "Cậu chứ?"

 

Vài phút : "Ổn."

 

Đào Đào : "Hẹn học cấp ba nhé."

 

Bên đáp: "Ừ."

 

Đào Đào lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Úc Loan hạnh phúc chị khoác tay. Từ khi lĩnh hội định lý bất Gödel, tâm trạng bao giờ tụt dốc. Ngay cả khi bài, cũng luôn mỉm , giám thị thi liếc vài , thường xuyên qua bàn .

 

Xung quanh nhiều , còn bồn chồn như , còn tâm trạng xa xa, ngắm một chú chim sẻ đang nhảy nhót mổ thức ăn bên đường gần đài phun nước.

 

Tuy nhiên, chú chim sẻ đó nhanh chóng một phụ nữ trung niên giày cao gót kinh động, vỗ cánh bay .

 

Úc Loan tiếc nuối rời mắt, ngạc nhiên . Người phụ nữ trung niên đó mặc áo khoác len, xách túi xách, đang về phía cửa xoay gần .

 

Người cô ... giống chị quá.

 

Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu Úc Loan, một chiếc xe ô tô màu trắng đỗ mặt. Mã Hiểu Kỳ hạ cửa kính, vì kẹt xe, mặt cô đỏ bừng: "Lên xe mau!"

 

"Đến !" Đào Đào ngẩng đầu , vội cất điện thoại, kéo Úc Loan lên xe. Cô để ý lướt qua bên cạnh.

 

---

 

 

Loading...