THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 59: Chứng lo âu xa cách

Cập nhật lúc: 2026-06-24 07:30:56
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Anh yêu em, yêu em, như chuột yêu gạo ~~"

 

Đào Đào và Nhiêu Lệ Lệ chiếu cói trong phòng khách lầu xem phim "Mưa tình cuồng dại", thì thấy tiếng nhạc chờ thời thượng của Đào Quảng Chí vang lên lầu, cùng với giọng hùng hồn của ông: "Alo! Chào ! Anh đổ hết bột mì cửa , , , cảm ơn nhé..."

 

Thực sự khó hiểu, khi Đào Quảng Chí bước sang tuổi bốn mươi, hiểu giọng ngày càng to, gọi điện thoại còn thích bật loa ngoài, và bắt đầu thích ăn bánh quy đào.

 

Đào Đào lắc đầu.

 

Trên tivi, Y Y đang khoác chiếc khăn choàng đỏ như khăn trải bàn, chuẩn hát và nhảy cầu. Nhiêu Lệ Lệ sưng mắt. Xem tiểu thuyết phim ảnh, cô luôn dễ xúc động. Thời đại đang thịnh hành truyện ngôn tình Hàn Quốc, cô xem "Thằng nhóc đó thật trai" cũng thể .

 

Lúc , cô đang rút khăn giấy lau nước mắt, lau mắng Hà Thư Hoàn gì.

 

Đào Đào đưa khăn giấy nhịn . Nghĩ đến nhiều đến các cây cầu khác chụp ảnh theo cảnh phim, cô cố gắng mới kìm khóe miệng.

 

May mà, thấy ngoài cửa sổ xe ba bánh thu mua phế liệu qua, loa xe phát phát : "Thu mua —— tủ lạnh, tivi màu, máy giặt, điều hòa, máy tính, điện thoại cũ..." Ngay đó, còn thấy tiếng rao của bán dưa hấu: "Dưa hấu đây, dưa hấu ruột đỏ đây!"

 

Nhiêu Lệ Lệ thấy hai chữ "dưa hấu" liền lao cửa sổ gọi: "Chú bán dưa, đừng , chọn cho cháu một quả ngọt!"

 

Rồi chạy xuống lầu mua dưa.

 

Kỳ nghỉ hè khi thi cấp ba bài tập. Nhiêu Lệ Lệ thường lên thành phố chụp ảnh. Vì tạp chí nghĩ cô đủ tuổi nên tiện xa, liền cử nhiếp ảnh gia đến chụp tại địa phương, lấy cảnh trong trường học.

 

ký hợp đồng với hai tạp chí lớn do cùng một tòa soạn phát hành. Có khi chọn mẫu bìa chính, chỉ là mẫu ảnh bên trong, tòa soạn cũng cử nhiếp ảnh gia đến, mà gửi một mẫu tạo dáng, bố cục, phối đồ tham khảo, bảo Nhiêu Lệ Lệ tự tìm một nhiếp ảnh gia địa phương chụp hộ, chi phí họ thanh toán.

 

Cô chụp xong thể thỉnh thoảng sang chơi với Đào Đào. Nói là chơi nhưng thực cũng , ngoài trời quá nóng, hai đứa chỉ ở trong phòng điều hòa xem tivi, nhạc, chép lời bài hát.

 

Thời , hình như ai cũng một cuốn sổ chép lời bài hát, và sẽ chọn những cuốn sổ đặc biệt để chép. Nhiêu Lệ Lệ mua một đống sổ bìa cứng vẽ tay kiểu "Căn nhà kẹo". Giấy bên trong mùi thơm, mỗi trang còn tranh minh họa khác , .

 

Âm nhạc và phim ảnh thời kỳ đều sôi động. Mùa xuân "Mèo Ba Tư" của SHE, "Yêu em" của Vương Tâm Lăng. Mùa hè "Giang Nam" của Lâm Tuấn Kiệt, đó là "Thất lý hương" của Châu Kiệt Luân... Bài nào cũng hot lâu.

 

Các bộ phim trong và ngoài nước cũng bùng nổ, xem xuể: "Tối thượng nhan sắc", "Động tiên", "Hợp đồng tình yêu", "Áo cưới thiên đường", "Nàng Đại Trường Cẩm", "Tòa tháp trắng"...

 

Nhiêu Lệ Lệ hí hửng bế một quả dưa hấu to lên, vặn thấy hai chiếc vali lớn để trong phòng ngủ của Đào Quảng Chí và dì Úc, liền tò mò hỏi: "Đào Đào, bố sắp tuần trăng mật thật ? Đi ?"

 

"Singapore, Malaysia, Thái Lan." Đào Đào bước giúp cô khiêng dưa, "Dì Úc đăng ký một tour du lịch, giờ đang thịnh hành mấy nước đó, hai ngày nữa là ."

 

Sau khi hồ sơ xin đất ngoại thành thẩm định xong, giấy chứng nhận mất gần một năm mới cấp xuống. Dì Úc sợ kiểm tra ghen ghét tố cáo, nên vẫn dám tái hôn với bố cô.

 

Đào Quảng Chí "nhà cũ bốc cháy", khi ly hôn thì yêu đương với dì Úc say đắm, tiếc là cầu hôn bao nhiêu đều từ chối, đành chỉ trong chăn.

 

Dì Úc từ chối quá nhiều , cũng đành lòng, liền hứa với Đào Quảng Chí nhân lúc Đào Đào nghỉ hè, Úc Loan thi, hai sẽ . Chuyện tái hôn đợi nhà máy xây dựng xong xuôi, chuyện thỏa tính .

 

Cứ thế mà dỗ Đào Quảng Chí.

 

Mùa hè, việc buôn bán trong tiệm giảm một nửa. Trong tiệm bác Phòng, bác Lục và các thợ học việc khác, thiếu một Đào Quảng Chí cũng . Đào Đào liền bảo họ yên tâm chơi. Cô đang nghỉ hè rảnh rỗi, thể trông tiệm thu ngân, thỉnh thoảng còn thể giúp bánh.

 

Hai lớn còn vướng bận, đầu chơi xa. Còn hai ngày nữa mới khởi hành, Đào Quảng Chí và dì Úc vội vàng bắt đầu thu dọn hành lý. Tối đến còn cầm bản đồ lộ trình do công ty du lịch đưa xem xem , xem đến mất ngủ.

 

Nhiêu Lệ Lệ xong cũng thèm : "Đi nước ngoài , sướng thế..."

 

Đào Đào nắm tay cô: "Đợi tụi thi đại học xong, dù kết quả thế nào, tụi cũng du lịch nghiệp. Chỉ bốn đứa thôi, lớn, thế nào?"

 

Lần thi cấp ba đều vui. Tổng điểm thi cấp ba thời chỉ 690 điểm. Đào Đào cần , thi bình thường 640, xếp hạng 212 trong danh sách tân học sinh trường 1. Dù top 100 đều là học sinh bảo lưu.

 

Nhiêu Lệ Lệ cũng lãng phí một điểm nào. Điểm chuẩn tuyển sinh là 585 điểm, nó thi 585,5. Bố cô, cô Lệ, xem điểm mừng khổ: "Con gái, con giỏi quá! Con lắm! Con đỗ !"

 

Nói xong, ông liền cầm sổ tiết kiệm chạy ngân hàng tính tiền.

 

Tiền tuyển sinh tính theo điểm . Càng gần điểm chuẩn tuyển sinh, tiền càng ít. Khi nhập học đóng đủ ba năm tiền tuyển sinh một . Với điểm , chắc sẽ tiêu tốn hơn nửa năm lương của thầy Nhiêu.

 

So với Nhiêu Lệ Lệ, Trương Gia Minh đỗ bảo lưu với điểm cao, phần thưởng là: "Trường 1 học sinh giỏi, Tiểu Minh, chúng nhất định tụt . Mẹ chăm sóc bố, thể kèm con học. Mẹ đăng ký cho con hai lớp học thêm hè, con học ."

 

Phần thưởng cho Nhiêu Lệ Lệ vượt qua điểm chuẩn tuyển sinh là mấy đĩa game máy tính chính hãng, cô thích từ lâu: Tuyệt đại song kiêu, Hiên Viên Kiếm, Huyễn tưởng tam quốc chí, Kiếm hiệp tình duyên, Tiên kiếm 1, 2, 3... Dù đều là game offline, nhưng cái nào cũng , cốt truyện cũng hấp dẫn.

 

Dù kỳ thi đại học còn xa, Nhiêu Lệ Lệ Đào Đào chuyện du lịch nghiệp mắt sáng: "Hay quá! Tớ Shangri-La! Tớ ngắm hồ Nhĩ Hải! Tớ còn ăn mì qua cầu, ăn thật nhiều trái cây, ăn cho thật no!"

 

"Được thôi." Đào Đào cũng .

 

"Tiếc là Tiểu Minh bắt học thêm, Úc Loan cũng ở đây, thì bốn đứa thể lên kế hoạch thật ." Nhiêu Lệ Lệ ôm quả dưa hấu lớn, chiếu cói thở dài, "Mùa hè , chỉ hai đứa buồn."

 

Nhắc đến Úc Loan, Đào Đào theo bản năng sờ chiếc điện thoại trong túi quần.

 

Khoai Môn nhốt trong trại hè Olympic, hôm nay cũng gọi cho cô.

 

"Tít tít." Điện thoại của Nhiêu Lệ Lệ reo, nó cầm lên xem, là tin nhắn của Trương Gia Minh: "Tan học , ? Nhà Đào Đào ?"

 

" thế." Tin nhắn của Lệ Lệ nhanh chóng hiện điện thoại .

 

Có lẽ điều nhất với Trương Gia Minh khi thi xong là đường đường chính chính sở hữu điện thoại di động. Việc ở nội trú ba năm ở trường 1, bố đều , hai phản đối kịch liệt. Sau khi bàn bạc, họ gọi điện đến trường hỏi han với thái độ khúm núm.

 

Giáo viên tuyển sinh trường 1 lạnh nhạt : "Chính sách của trường là như . Nếu phụ và học sinh thể phối hợp, thể xin thôi học."

 

Làm Chu Tuệ và Trương Quốc Đống cũng nghẹn họng. Họ tưởng học sinh bảo lưu thứ hạng cao như Trương Gia Minh sẽ trường nể trọng. Không ngờ thái độ nhà trường là: các học thì học, học thì nhiều khác học.

 

Hai bất lực, đành chấp nhận. Họ dặn dò Trương Gia Minh suốt mùa hè: ở trong ký túc xá đừng học theo những đứa hư; mỗi ngày gọi điện báo cáo tình hình sinh hoạt và học tập; cuối tuần nhất định về nhà.

 

Trương Gia Minh bố cầm chiếc điện thoại nghi là ăn cắp, đập vỡ tan tành, mang tiệm sửa điện thoại màn hình ngoài, dán vỏ, loa và pin... để sửa chữa nó.

 

"Trẻ con dùng điện thoại gì? Vì đây là quà của Nhiêu Lệ Lệ, con cứ dùng . Điện thoại chỉ dùng để liên lạc với gia đình. Tâm trí con chủ yếu đặt học hành, ?"

 

Chu Tuệ nhét chiếc điện thoại vá víu tay . Thấy nắm chặt điện thoại, vẻ mặt u ám im lặng, bà thêm:

 

"Bố con hôm đó công việc thuận, hỏi rõ đ.á.n.h con, quá đáng. con đúng là ngoan. Nếu con tự thì chuyện . Thôi, chuyện qua , đừng để trong lòng nữa, ?"

 

Trương Gia Minh quên trả lời thế nào, lẽ là trả lời. Dù cũng sửa chiếc điện thoại , bỏ qua những lời , đó cũng là một điều .

 

Lúc , đeo ba lô, một tay đạp xe qua những cây xoài phố Thắng Lợi, tiếp tục nhắn tin cho Lệ Lệ: "Hôm nay về ?"

 

"Có." Nhiêu Lệ Lệ lăn một vòng chiếu, ngửa mặt giơ điện thoại lên cao, nhắn tin "lạch cạch": "Chiều tớ xe khách về, xe 3 giờ. Lúc đó tan học tiếng Anh chiều chứ? Có sang nhà Hoàng Vĩ Kiệt chơi Tiên Kiếm 3 ?"

 

"Không, nó phiền phức lắm. Tụi tự chơi ."

 

"Cũng , qua nhà tớ chơi."

 

"Ừm, tan học tớ bến xe đón ."

 

"OK!"

 

Hẹn xong hoạt động mới, Nhiêu Lệ Lệ cất điện thoại, vui vẻ chạy bổ dưa.

 

Trong phòng còn ai, chỉ còn tiếng Đào Quảng Chí hát "Chuột yêu gạo" một cách vô tư lầu. Dạo ông vẫn thế, sắp tuần trăng mật nên vui như chuột rơi thùng gạo.

 

Niềm vui của thể sánh với nỗi buồn của khác.

 

Đào Đào móc điện thoại thẳng màn hình , bật sáng màn hình nhỏ. Không tin nhắn , cũng cuộc gọi nhỡ. Cô ngẩn ngơ một lúc cất túi quần, ngã xuống sàn, mắt vô hồn tivi.

 

Trên tivi đang chiếu cảnh Y Y khi nhảy cầu đang hấp hối, bất tỉnh. Hà Thư Hoàn ngày đêm túc trực bên giường bệnh tỏ tình.

 

thực cô chẳng xem đầu, trong đầu hiện lên hình ảnh của Úc Loan mấy ngày khi trại hè. Trong nửa năm qua, sự nỗ lực ngừng của Đào Đào, cô cuối cùng cũng đạt mốc 1m70, còn Úc Loan thì vụt lên 1m80, thành một thanh niên cao lớn.

 

cao lớn , tính tình chỉ khác ở chỗ từ ch.ó nhỏ thành ch.ó lớn, chẳng đổi chút nào. Cậu vẫn sợ hãi mỗi khi nghĩ đến việc xa Đào Đào. Mấy ngày hôm đó, luôn cau mày, từ sáng đến tối đều dính lấy cô, nắm tay cô rời.

 

"Em chị, em ." Cậu tựa đầu vai cô, như thể chỉ nghĩ đến việc xa Đào Đào lâu như cũng đủ suy sụp, "Không ?"

 

Đào Đào nhẹ nhàng an ủi: "Mười mấy ngày là về, nhanh thôi. Trần Nhuệ Lâm cũng đại diện trường thi ở thủ đô mà. Tuy thi cấp ba, nhưng em cũng bạn đồng hành ."

 

"Khác." Cậu nắm tay cô đủ, còn lấy tay đè lên, khóe mắt đỏ hoe, lẩm bẩm, "Khác."

 

Dì Úc mỗi ngày đều dành nhiều thời gian trò chuyện với , phân tích lợi hại. Ban đầu khuyên thế nào cũng . Úc Loan thể chấp nhận việc xa Đào Đào lâu như . Cậu đau khổ, ăn cơm, ngủ , thể thẳng giường suốt đêm.

 

Không mấy ngày gầy một vòng.

 

Cho đến một ngày, vẻ mặt sợ hãi, lề mề của dì Úc nổi giận, bà nghiêm giọng :

 

"Úc Loan, trạng thái của con bây giờ là đúng. Con luôn bảo vệ chị ? Nếu con ngay cả một cuộc chia tay ngắn ngủi như cũng thể , thể một đối mặt với thế giới bên ngoài, thể mọc cánh bay đến mặt chị để che chở cho chị, thì con lấy gì để bảo vệ chị? Lẽ nào mãi mãi để chị chiều theo con? Con gì cho chị ?"

 

"Con mạnh mẽ lên. Con cao lớn thế , sức mạnh cũng lớn , con bảo vệ chị, chăm sóc chị mới đúng, con ?"

 

Úc Loan im lặng hơn một phút, bộ não dường như đang xử lý lượng thông tin khổng lồ. Một lúc lâu , mới bỗng ngẩng đầu hỏi: "Mọc cánh... em thể biến thành chim én ? Em thể bay cùng chị đến Nam Phi ?"

 

Cái gì? Nam Phi? Đào Đào bao giờ đến Nam Phi? Dì Úc xong sững , hiểu. thông minh, lập tức theo: " đúng... đúng..."

 

Ví dụ về chim én tuy là do dì Úc tự , nhưng bao nhiêu năm trôi qua, bà quên từ lâu. Lần đó cũng chỉ tình cờ nghĩ , nhưng ngờ nó vẫn tồn tại trong ký ức của Úc Loan, và vẫn đang nỗ lực vì điều đó.

 

Sau đó, Úc Loan ngẩn trong phòng cả ngày. Đến ngày , còn nữa. những ngày đó, càng dính lấy cô hơn. Vừa mở mắt gõ vách tường, gọi như gọi hồn: "Chị ơi chị ơi chị ơi... chị dậy ..."

 

Mỗi khi đầu thấy Đào Đào, đều sốt ruột tìm. Có Đào Đào rửa tay trong nhà vệ sinh bước , thấy Úc Loan sàn phòng khách, sốt ruột khe ghế sofa, khẽ gọi: "Chị, chị ở trong đó ?"

 

tức buồn , chạy vỗ một cái đầu : "Em gội đầu quên vẩy nước ? Chị bí kíp teo xương để chui đó ?"

 

"Giá mà ..." Úc Loan ôm lấy cô, buồn bã dùng cằm cọ nhẹ lên đầu cô, "thì xa ."

 

Đến ngày lên đường, Đào Đào cùng đến trường.

 

Trường sợ bé mười lăm mười sáu tuổi một xa đường, nên cử một giáo viên Toán cùng, để giúp liên hệ với giáo viên tỉnh và xử lý các công việc lặt vặt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-59-chung-lo-au-xa-cach.html.]

Úc Loan trong xe, hạ cửa sổ xuống.

 

Đào Đào bên ngoài , trong lòng cũng chút bồi chồn, khẽ dặn: "Đến nơi thì gọi điện về nhà. Ở ngoài đừng như mấy hôm nay ăn cơm. Trại hè chắc thể dùng điện thoại. Em thấy chỗ nào quen, cứ gọi cho chị bất cứ lúc nào, ? Bảo em mang thêm hai cục pin, em mang ?"

 

Úc Loan hai tay đặt bệ cửa sổ, cằm đặt lên mu bàn tay, yên lặng gật đầu.

 

Lên xe, chỉ cô, nữa.

 

Đào Đào liền xoa đầu : "Đừng nghĩ nhiều, bao nhiêu ngày . Đừng đếm từng ngày. Em cứ giảng, bài, ngày tháng trôi nhanh lắm, chớp mắt là em về . Lúc đó chị bánh tart Bồ Đào Nha cho em, chị tự , ?"

 

"Vâng." Úc Loan khàn giọng, thò đầu , qua thành cửa sổ, lưu luyến áp má lòng bàn tay cô, cuối cùng mới đáp.

 

Xe chạy , cửa sổ kéo lên, bóng Đào Đào bên đường mờ dần, vẫn cửa sổ ngoái , giữ nguyên tư thế đó một lúc lâu.

 

Úc Loan xa, hôm đó đến thành phố tỉnh gọi điện về nhà, nhưng cũng chỉ vài câu. Trại hè ở thành phố tỉnh nghiêm ngặt, giống như trại huấn luyện mà Tôn Diệp tham gia, còn tịch thu điện thoại. Giọng Úc Loan qua điện thoại vẻ đặc biệt nặng nề.

 

Đào Đào hỏi điều kiện ăn ở thế nào, ăn uống quen , bạn bè bắt nạt . Biết thứ đều , cô an ủi đầu dây bên : "Không , chị để gối nhỏ trong vali cho em . Trong máy MP3, chị cũng ghi mấy bài văn, và cả mấy bài văn ngôn là buồn ngủ, dễ ngủ. Trước khi ngủ em , xong ngủ ngon nhé."

 

Úc Loan mới miễn cưỡng chấp nhận thực tế đau đớn , giọng buồn bã: "Chị ơi, chị đợi em..."

 

Đào Đào nửa câu đầu giật : "Gì cơ?"

 

"Em sẽ biến thành chim én. Sau em sẽ chăm sóc chị, bảo vệ chị, cần chị nhường nhịn em nữa. Em sẽ trở nên mạnh mẽ, về."

 

May mà câu của Úc Loan là như . Đào Đào cầm điện thoại thở phào nhẹ nhõm. Cô Úc Loan "đợi em" câu , nhất là... khi Úc Loan bây giờ giống với Úc Loan kiếp đến mức khó tả: cũng cao cao, gầy gầy, trắng trẻo, sạch sẽ.

 

Cậu trở thành Úc Loan thiếu niên ngày .

 

Khóe mắt Đào Đào bất giác cay, cô áp điện thoại sát tai, khẽ đáp: "Ừm."

 

Sau đó, cô nhận cuộc gọi nào của Úc Loan nữa.

 

đang tập trung huấn luyện, điện thoại tịch thu, khả năng tự lập của vấn đề, cần lo lắng quá, nhưng mỗi ngày cô vẫn bận rộn với cuộc sống thường nhật, mỗi khi rảnh nhịn ngó điện thoại.

 

Dù điện thoại lúc chẳng gì thú vị, trò rắn săn mồi cô chơi chán.

 

Cô vẫn thỉnh thoảng lấy xem.

 

Buổi chiều, Đào Đào tiễn Nhiêu Lệ Lệ về thị trấn Chương Khê, còn nhét cho cô một túi bánh sừng bò bơ muối, bánh sừng bò giăm bông phô mai, bánh sừng bò việt quất phô mai và bánh sừng bò thịt bò, để cô mang về ăn.

 

Từ khi bánh sừng bò bơ muối ở tiệm cũ kỳ thi cấp ba, đúng như Đào Đào dự đoán, dù trong tiệm chỉ còn mười cái mẫu, nhưng tin tức về bánh mới vẫn lan truyền như quả cầu tuyết. Bác Trịnh cũng bất lực, đành cho mắt sản phẩm mới.

 

Sau kỳ thi cấp ba, Đào Đào thời gian rảnh. Cô một vòng trong tiệm, phát hiện tỷ lệ bánh ngọt trong tiệm khá cao. Ở tiệm mới, cô cũng thêm một hương vị bánh sừng bò mặn mới.

 

Những loại bánh sừng bò mặn đều nhân, giăm bông nhiều nước bên trong, vị thịt đậm đà, kết hợp với phô mai tan chảy khi hâm nóng. Vừa bước tiệm ngửi thấy mùi thơm. Quả nhiên cũng ưa chuộng. Giờ dòng bánh sừng bò đến năm sáu hương vị, chỉ đưa các gói chiều cho tòa nhà văn phòng, mà còn bất ngờ nhiều khách hàng ở gần ưa chuộng.

 

Có lẽ vì vị mặn, dinh dưỡng cân bằng, no bụng, những loại bánh sừng bò mặn trở thành sản phẩm bán chạy nhất trong khung giờ ăn sáng.

 

Bán nhanh, cơ bản một buổi sáng là hết.

 

Tiễn Lệ Lệ về thị trấn, hôm Đào Đào tiễn Đào Quảng Chí và dì Úc bến xe. Đào Quảng Chí là một cha vô tư, hề nhận tâm trạng Đào Đào dạo chút trầm xuống. Ông vẫn vui vẻ sẽ mua đặc sản cho Đào Đào và Úc Loan, hỏi cô gì.

 

"Con chẳng thiếu gì. Bố, ngoài nhớ giữ gìn, chăm sóc dì Úc và cả bản . Không mặc áo phao cứu sinh thì đừng chơi mô tô nước, ?" Đào Đào lo lắng. Thời kỳ , các trò chơi biển trong và ngoài nước thiếu quy chuẩn, nhiều chỗ còn áo phao cứu sinh.

 

Dì Úc tinh ý hơn, nhận Đào Đào đang gắng gượng . Bà tinh tế hơn Đào Quảng Chí nhiều, Đào Đào trong lòng thực sự nghĩ gì, vỗ mu bàn tay cô: "Úc Loan , con đừng lo. Nếu ở nhà một , về thị trấn ở cũng , trong tiệm nhiều , cần con trông."

 

Bị thấu, Đào Đào đỏ mặt, khẽ đáp: "Trại hè nghiêm quá, nhiều ngày cho gọi điện thoại. Con sợ em bắt nạt."

 

Đến nơi xa lạ, Úc Loan tính cách như . Thế giới của quá nhỏ hẹp, nên trong sạch, nhưng những khác . Trên đời nhiều thích gây chuyện, đôi khi cũng ác ý lớn lao gì, nhưng ai cũng lúc mất lý trí.

 

Dì Úc : "Đào Đào, con cũng lo âu xa cách ? Con cũng tin em chứ. Cây di chuyển sẽ c.h.ế.t, di chuyển sẽ sống. Không bước khỏi vùng an , ai em ? Đại bàng dạy con bay còn đá đại bàng con xuống vực mà. Thầy cô đều ở đó mà."

 

Đào Đào , nhẹ nhàng gật đầu, : "Dì Úc, dì và bố con chơi vui nhé. Đừng lo cho Úc Loan, cũng đừng lo cho con. Con tự lo ."

 

"Đào Đào, đôi khi con cần ngoan ngoãn như . Con của khác đều đang nổi loạn, con cũng thể nổi loạn mà." Dì Úc xoa đầu cô, trong lòng cũng chút cảm khái. Cô gái nhỏ ngày xưa đầy gai góc cho ai sờ đầu lớn.

 

Đào Đào tươi. Sao trẻ con nổi loạn nhỉ?

 

Nhìn cặp đôi trung niên hội nhập với đoàn du lịch, họ lên tàu cao tốc. Thành phố Giác Phố sân bay, họ còn tàu cao tốc đến Quế Giang để bay.

 

Về nhà, ở tiệm giúp một tay vẫn thấy gì. Đến khi đêm xuống, bác Phòng, bác Lục, các thợ học việc và nhân viên khác đều về. Đào Đào một khóa cửa tiệm, kéo cửa cuốn lên lầu, thì thấy yên tĩnh vô cùng.

 

Ngày thường nhà lúc nào cũng tiếng động: dì Úc đeo mặt nạ xem tivi, Đào Quảng Chí hát trong bồn tắm, tiếng máy cassette của Úc Loan phát bài tính nhanh, và tiếng Vịt Quay Giòn kêu "cạp cạp" khi đẻ trứng.

 

, còn Vịt Quay Giòn.

 

Đào Đào nhà vệ sinh, thấy Vịt Quay Giòn đang vui vẻ bơi trong chiếc chậu nhựa lớn Đào Quảng Chí mua cho. Đào Đào xổm xuống, chống cằm thở dài: "Vẫn là mày sung sướng nhất, Vịt Quay Giòn. Đầu óc trống rỗng, muộn phiền."

 

Vịt Quay Giòn tức giận kêu "cạp cạp" phản đối.

 

Đào Đào chơi với Vịt Quay Giòn một lúc, tắm rửa xong lên lầu , ngẩn ngơ trần nhà nghiêng một lát. Cô vẫn nhịn móc điện thoại xem, nhạc một lúc, chuyện phiếm với Lệ Lệ một lúc, chẳng gì.

 

Lạ thật, lòng cô cứ bồn chồn mãi.

 

Đào Đào thấy khó chịu, đêm đó ngủ ngon. Nửa đêm tiếng sấm đ.á.n.h thức, gió ẩm thổi , cả thế giới dường như chỉ còn tiếng mưa, và mùi đất ẩm cùng cỏ cây.

 

Cô mở mắt trong bóng tối, khỏi nghĩ, nếu Úc Loan ở phòng bên, chắc sẽ gõ vách tường chuyện với cô. Nói một lúc, hai đứa gục bức tường mỏng đó ngủ tiếp.

 

Bây giờ Úc Loan bên cạnh, Đào Đào cố ngủ một lúc, vẫn ngủ .

 

Tiếng mưa rơi mái hiên và dàn lạnh điều hòa, cũng như gõ trái tim trống rỗng của Đào Đào. Có lẽ mùa hè nghỉ quá lâu, cô học .

 

Hôm trời vẫn mưa, đường phố ngập nước đến mắt cá chân, trời xám xịt. Trong tiệm khách. Đào Đào quầy thu ngân sắp xếp tiền bạc, cầm cây lau nhà khô lau sạch sàn cửa tiệm.

 

Ngước , mưa càng to.

 

Mưa mùa hè là thế, như đổ cả biển từ trời xuống, thể mưa đến tận cùng trời cuối đất. Đào Đào chống cây lau nhà ngoài một lúc, điện thoại bỗng rung lên. Nhạc chuông là phần dạo đầu của bài "Chuyện thành phố nhỏ" của Dương Thiên Hoa, giai điệu du dương.

 

Cô buông tay, mặc kệ cây lau nhà ngã xuống, vội vàng móc điện thoại từ túi quần . Thấy tên hiển thị là Úc Loan, cô mở to mắt, bấm phím .

 

"Chị ơi."

 

Kèm theo tiếng nhiễu nhẹ, giọng thiếu niên trong trẻo của Úc Loan vọng từ ống . Đào Đào mím môi , dựa lưng bức tường trắng bên cửa sổ.

 

"Ừm." Cô giả vờ bình thản đáp.

 

"Bên chị mưa ?"

 

"Có, mưa to." Đào Đào liếc ngoài cửa sổ. Chỉ một lát , cửa kính đầy vết mưa, rõ bên ngoài, "Tỉnh thành mưa ?"

 

"Cũng ."

 

Không vì Úc Loan nhỏ, vì xung quanh ồn ào, Đào Đào thấy giọng khẽ, liền áp điện thoại chặt hơn tai để rõ hơn.

 

Đào Đào hỏi: "Hôm nay gọi ?"

 

"Thầy giáo bảo chiều nay bay thủ đô. Thầy bảo sang đó thích nghi , nên thầy trả điện thoại cho bọn em." Giọng Úc Loan chút vui mừng, "Sau đó em thể gọi cho chị mỗi ngày."

 

Đào Đào bật : "Tan học mới gọi."

 

"Vâng, tan học mới gọi." Cậu vui vẻ lặp .

 

Đào Đào nhịn hỏi han tỉ mỉ: "Có ai bắt nạt em ? Ăn uống quen ? Ngủ ngon ? Hôm qua mưa sấm chớp to ? Có đeo nút tai ?"

 

Không ngờ cô hỏi, Úc Loan im lặng. Đầu dây bên chỉ còn tiếng thở nặng nề, và tiếng qua lờ mờ. Đào Đào tưởng bên đó chuyện, còn "" một tiếng, trong lòng cũng dâng lên một chút luyến tiếc: "Khoai Môn, em sắp cúp máy ?"

 

Đầu dây vọng tiếng sột soạt nhẹ, như tóc cọ điện thoại, một lúc mới vội vàng đáp: "Không cúp."

 

Đào Đào nghĩ một lát, bỗng bật . Chắc nãy là Úc Loan lắc đầu?

 

Đồ ngốc, cô cách một làn sóng điện thoại mà thấy lắc đầu?

 

"Vậy em ." Giọng Đào Đào cũng trở nên mềm mại, "Mấy ngày nay em ?"

 

"Không ." Cậu khẽ .

 

Đào Đào thẳng dậy, trợn mắt: "Thật kẻ mắt bắt nạt em ? Ai thế? Thằng khốn nạn, đầu lợn, óc ch.ó nào thiếu giáo d.ụ.c thế? Thầy cô quản ..."

 

"Em nhớ chị."

 

Giọng Đào Đào đang giận dữ bỗng dừng , cô ngẩn tại chỗ.

 

"Em mỗi ngày đều nhớ chị, nên em . Không chị bên cạnh, em ngày nào cũng . Ăn cơm , ngủ , toán học cũng còn nữa."

 

Cách chuyện của Úc Loan luôn thẳng thừng, vòng vo, cứ thế xông thẳng . Đào Đào áp chặt điện thoại tai, khiến giọng Úc Loan như đang trực tiếp rót tai cô.

 

Tai cô lúc cũng đang nóng lên, là do điện thoại nóng, do cô lời đó.

 

"Chị ơi, em thật . Em thực sự thi đấu chút nào. Thầy giáo luôn bảo vinh danh quê hương, vinh danh nhà trường, vinh danh cha . Em hiểu gì. Không ánh sáng bật đèn? Em cúp, cũng tiền thưởng, em..."

 

Đầu dây bên , giọng Úc Loan khàn khàn, như đang nghẹn ngào.

 

"Em chỉ chị."

 

---

 

 

Loading...