THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 68: Vạn vật đều là Ciabatta

Cập nhật lúc: 2026-06-24 12:50:13
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Linh Linh Phát, Linh Linh Phát, là Thập Tam Yêu đây, nhận xin trả lời, nhận xin trả lời!"

 

Chiếc điện thoại di động rung lên kệ đồ linh tinh bên cạnh. Đào Đào đang mày mò thứ mới trong bếp, tay thể dính bẩn, liền vội lấy đũa chọc mấy cái phím, kết nối thành công, thấy giọng ông lớn vang vọng của ông Trương.

 

Cô cũng hắng giọng, đáp bằng giọng trầm trầm: "Linh Linh Phát nhận , Linh Linh Phát nhận , Thập Tam Yêu xin ."

 

Đầu dây bên lập tức vang lên tiếng sảng khoái của ông Trương: "Vẫn là cháu nhất đấy Đào Đào, thằng Tiểu Minh chán c.h.ế.t, chẳng thèm chơi với ông kiểu ."

 

"Ông ơi, sức khỏe ông thế nào? Dạo vẫn chứ?" Đào Đào xếp từng đĩa bánh ciabatta xong lò nướng, vặn nhiệt độ hỏi.

 

Ông Trương khà khà: "Cháu cứ yên tâm, ông giả bệnh đấy! Thằng Tiểu Minh với ông từ sớm là nó thi định hướng, ông ủng hộ nó một nghìn phần trăm! Thà vất vả thi đại học ngoài thuê cho , chi bằng cống hiến cho đất nước, cháu thấy ?"

 

Đào Đào thở phào nhẹ nhõm, giả bệnh thì quá , cô cũng khà khà theo: "Người bảo 'nhà lão tnhư bảo', nhà ông may mắn ông đấy ông ạ! Ông là cây trụ định hải thần châm, ông chắc Tiểu Minh vất vả lắm."

 

"Ồ câu cháu trúng tim ông đấy, cháu hiểu ông, ông cũng quý cháu." Ông Trương khen nở mày nở mặt, "Mấy đứa khi nào về thế? Chúng bắt đầu hoạt động bí mật lúc nào?"

 

Đào Đào : "Cháu nướng xong mẻ bánh là lái xe về liền! Mẻ bánh hôm nay cháu riêng cho ông đấy, ông chắc chắn sẽ thích, vị mới đấy."

 

"Ừ ừ, đến nơi thì nhắn cho ông một tin, tín hiệu, ông sẽ diễn ngay." Ông Trương hạ giọng, lén lút : "Thôi nữa, Quốc Đống về , Linh Linh Phát tạm biệt nhé!"

 

"Thập Tam Yêu ông giữ gìn sức khỏe nhé." Đào Đào đáp một câu, thoăn thoắt chọc nút ngắt cuộc gọi. Ông Trương vui tính thật, mấy năm nay chắc xem phim tình báo ít.

 

Đào Đào cho bánh ciabatta nướng, đầu hỏi Đào Quảng Chí đang chằm chằm bên cạnh: "Bố, cải khô và đậu tương con mua ạ?"

 

Đào Quảng Chí tình nguyện hiệu bằng môi về phía tủ lạnh: "Bố để riêng cho con ở cái tủ đông nhỏ bên , thì trời nóng thế , hỏng từ lâu ."

 

"Cảm ơn bố, bố là tuyệt nhất." Đào Đào cũng nịnh một câu, mở cửa tủ đông nhỏ, lục lọi, quả nhiên tìm thấy.

 

Đào Quảng Chí hiểu con gái định gì: "Làm bánh mì dùng cải khô thế nhỉ? Con đang định trò quái gì thế?"

 

Đào Đào lắc lắc ngón tay: "Bố , cái con là món ngon đấy, gọi là 'muôn hình vạn trạng đều nhét '! Cũng na ná bánh mì kẹp thịt kiểu Tây nhưng mà cho sức khoẻ hơn. Hoặc biến tấu thành bánh sandwich kiểu Tây, hoặc cho cải khô với thịt băm theo kiểu Trung cũng ngon lắm."

 

Đào Quảng Chí lò nướng, thấy những cục bột đang dần phồng lên, trông vẻ bình thường chẳng gì đặc biệt. nãy giờ ông cạnh Đào Đào , đại khái thể hình dung mùi vị.

 

Cô dùng bột mì cao cấp, chỉ thêm nước lọc, một chút muối, một ít men nở trộn đều thành khối, nhồi kỹ, chỉ trộn sơ đến khi bề mặt còn bột khô là để ủ, đó nhiều gấp và kéo căng bột. Đào Quảng Chí tạo những lỗ khí bên trong khối bột.

 

Đợi bột ủ xong, trông mềm mại ẩm ướt, đầy bọt khí. Đào Đào rắc một lớp bột mì khô dày lên bàn, nhẹ nhàng ấn xả khí cho khối bột, chia thành từng miếng, tạo hình cầu kỳ, cố tình giữ vẻ bề mặt thô mộc tự nhiên.

 

Để nghỉ thêm một lúc, cô cho lò nướng, đơn giản và thô bạo như . Dù bánh ciabatta lò, nhưng nhiệt độ Đào Đào cài đặt, Đào Quảng Chí cũng đoán bên trong chắc chắn nhiều lỗ khí xốp, vỏ ngoài thì nướng giòn mỏng, thơm khô. Nướng xong ăn chắc dai dai, mềm xốp nhưng vẫn độ dai nhất định.

 

Cô bảo thể nhét đủ thứ ăn .

 

"Vậy chẳng khác nào bánh burger ?" Đào Quảng Chí nghĩ ngợi một lúc, phần yên tâm, "Cũng chẳng gì đặc biệt."

 

Đào Đào gật đầu: "Cũng na ná ."

 

vị thì khác, bánh ciabatta ăn dai hơn, cảm giác chắc nịch và đa dạng hơn.

 

Bánh mì là thế, đủ loại chủng loại, nhưng vạn biến rời tông. Làm đến mức tinh túy thì cũng na ná thôi.

 

Đào Đào ciabatta vì cô mấy kiểu nhân đặc sản do chính cô sáng tạo ở kiếp , tự mày mò, hương vị độc đáo, thời đó trong khách hàng quen cũng khá ưa chuộng, coi như là tác phẩm đắc ý của cô khi học hỏi bao nhiêu loại bánh để bắt kịp xu hướng thị trường.

 

Cũng bắt đầu từ ciabatta, cô hạ quyết tâm hương vị riêng của , bán bánh giống khác nữa, cố gắng tạo dựng nét đặc sắc và thương hiệu riêng.

 

kiếp còn kịp triển khai thì về năm tám tuổi, thế mới thực sự là " từ đầu".

 

Hồi đó tiệm bánh nguy cơ phá sản, Đào Đào dám bán mấy loại bánh đặc biệt, liền chọn bánh tart Bồ Đào Nha an hơn. Về tiệm đối mặt với cạnh tranh, để lợi thế, thể sai một bước, những sản phẩm mới Đào Đào chọn cũng đều là loại bánh ưa chuộng rộng rãi.

 

Bây giờ thì thứ định, cô thể thử nghiệm hương vị của , xem thử vượt qua thử thách của thị trường .

 

Trong lúc chờ ciabatta chín, Đào Quảng Chí dựa tường bên cạnh, nháy mắt hỏi: "Con gái, trai Phương giới thiệu tới tìm con nữa ? Hai đứa kết bạn QQ ?"

 

Đào Đào lườm một cái, xào cải khô với đậu tương thơm phức : "Người chỉ nhiệt tình thôi bố, cùng trường với tụi con, cho tụi con mấy danh sách đồ đạc cần chuẩn khi nhập học với tài liệu về trường thôi, bố nghĩ gì ?"

 

"Bố ." Đào Quảng Chí ấm ức, cãi: "Thằng bé cứ chạy qua chạy hoài, nhiệt tình quá mức, còn bảo chơi cùng, bố hỏi thăm chút thì ."

 

Đào Đào lười tranh cãi với ông.

 

Trước đó, Phương Chí Bằng tin Đào Đào và Úc Loan đỗ đại học H, đến chúc mừng, tiện thể một cháu trai, tên Phương Tư Hàng, cũng học ở đó, năm hai, tuổi tác cũng xấp xỉ, thể cùng chơi, quen trông nom lẫn .

 

Anh để điện thoại và QQ của Phương Tư Hàng cho Đào Đào, bảo mấy đứa trẻ tự liên hệ.

 

Đào Đào thực sự háo hức với cuộc sống đại học. Kiếp cô học trường gì, trường ở trong làng, giường ký túc xá còn ọp ẹp. Học bốn năm chẳng đẽ.

 

Lần học trường top của tỉnh, cơ sở vật chất đều , trường rộng , cô đương nhiên mong chờ, liền kết bạn với Phương Tư Hàng, tám chuyện vài câu.

 

Chẳng mấy hôm, Phương Tư Hàng cũng nghỉ hè, rảnh rỗi, còn đặc biệt đến tiệm, đưa cho Đào Đào và Úc Loan mấy tờ danh sách đồ đạc khi nhập học, bản đồ trường, giới thiệu chuyên ngành các kiểu. Anh việc khá chu đáo.

 

Đào Đào đương nhiên lịch sự, mời ăn bánh uống sữa.

 

Phương Tư Hàng cũng dễ mến, hoạt bát, trông năng động, dù cao nhưng cân đối, tập tennis từ nhỏ nên vóc dáng .

 

Sau đó thường xuyên đến tiệm chơi, cũng nhiệt tình niềm nở với Úc Loan, thành quen.

 

Anh với Phương Chí Bằng là họ hàng, đương nhiên cũng chẳng thiếu tiền, nhà cửa khắp nơi. Nghe tin Đào Đào và du lịch, thể chung tàu, bố đang nghỉ dưỡng ở bên hồ Nhĩ Hải.

 

Người thế cũng hợp tình hợp lý, hơn nữa chỉ chung một đoạn tàu thôi, cũng quá đường đột. Đào Đào sang hỏi Lệ Lệ, cô cũng chẳng ý kiến, còn bảo càng đông vui, thế là liền đồng ý.

 

Vốn chỉ là quan hệ xã giao bình thường, hiểu qua miệng Đào Quảng Chí thành chút kỳ cục.

 

Nói Tào Tháo Tào Tháo đến. Đào Đào bưng mẻ ciabatta mới khỏi lò, cắt , kẹp nhân cải khô đậu tương thịt băm xào, thêm trứng cuộn dày giữa, thì Phương Tư Hàng đẩy cửa kính bước .

 

Ngửi thấy mùi thơm đặc biệt pha trộn , tò mò hỏi: "Đào Đào, em món gì ngon thế? Mùi lạ quá, vẻ giống món thịt kho cải khô bà nội đây nhỉ?"

 

Đào Đào mỉm : " là cải khô đấy, món mới sắp mắt ở tiệm đấy, thử ?"

 

Phương Tư Hàng mắt sáng lên: "Hay quá, tất nhiên là !"

 

Anh từng ăn bánh mì kiểu Tây mà nhân là cải khô bao giờ.

 

Nói thì, cũng coi là ăn bánh mì nhà họ Đào lớn lên.

 

Hồi nhỏ ở huyện, chú nhỏ lúc còn học cao đẳng, ngày nào chú cũng mang bánh mì về nhà. Anh với mấy chị em họ, giường tre ngoài sân chơi nghịch, một lúc lăn lòng bà nội, nép bà, ngắm trời, ngắm đom đóm bay lượn trong vườn, ăn bánh tart Bồ Đào Nha thơm ngọt và bánh cuộn da hổ khoai môn ở Tiệm bánh mì phố Nam.

 

Hồi đó, thực sự cảm thấy hạnh phúc.

 

Phương Tư Hàng xuống, khung cảnh quen thuộc và bao bì trong tiệm, nụ đượm vẻ hoài niệm.

 

Tiếc rằng bà nội mất, mấy chị em họ cũng dần theo bố chuyển , căn nhà tây xinh trong huyện giờ khóa kín, thỉnh thoảng chỉ chú nhỏ về ở.

 

Lớn lên , còn những tháng ngày vô lo vô nghĩ đó nữa.

 

Đào Đào nướng một mẻ khá nhiều ciabatta, tiện tay đưa cho chiếc đầu tiên kẹp nhân và trứng cuộn xong, vẫn còn ấm bếp lò, để đĩa.

 

Vỏ bánh mới lò để ngoài khí một lát, dần trở nên khô ráo giòn tan, lớp bột dày cộm, cầm tay ấm áp và chút nặng.

 

Phương Tư Hàng cúi đầu c.ắ.n một miếng, mới nhai vài cái thấy miệng tràn ngập hương vị phong phú.

 

Lớp bánh bên ngoài thơm mùi lúa mì thuần khiết, nhân thịt băm cải khô xào mặn đậm đà, dầu mỡ , ngấy, những hạt đậu tương giòn ngọt, khéo léo dịu vị mặn của cải khô và thịt băm. Lớp trứng cuộn mềm xốp phủ bên ăn mềm mịn. Những thứ kết hợp với tạo nên một hương vị vô cùng đặc biệt và kỳ diệu, nhưng hề lộn xộn, khá thích.

 

Lại nhớ đến bà nội.

 

Trước khi mất, bà nội món thịt kho cải khô ngon.

 

Anh từ từ thưởng thức, bóng dáng Đào Đào bận rộn bên trong, ánh mắt càng thêm thư thái, đáy mắt ánh lên vẻ thích thú giấu giếm.

 

"Hương vị thật tuyệt." Anh khẽ .

 

Đào Đào kẹp chiếc thứ hai, đưa cho Đào Quảng Chí, Phương Tư Hàng khen, đầu mỉm với : "Giống mùi vị đồ ăn nhà đúng ? Cho bánh mì thấy cũng thú vị chứ?"

 

" thấy đây là một sự sáng tạo đáng nể đấy, kết hợp Đông Tây." Phương Tư Hàng tủm tỉm, thưởng thức một cách khá nghiêm túc: "Cảm giác dễ chịu, ăn càng thấy thơm, với em xào cải khô thịt băm ngon thật, đậm đà, nhớ những mùa hè hồi nhỏ về nhà bà nội nghỉ, bà cũng khéo món ."

 

Đào Đào ồ lên một tiếng, mắt cong cong: "Anh may mắn thật, từng gặp bà nội, lúc chào đời bà mất nhiều năm ."

 

Phương Tư Hàng khựng , nỗi buồn man mác trong lòng bỗng tan biến câu , cũng mỉm dịu dàng: "Ừ, thế, cũng thấy may mắn."

 

Anh là khá hoài cổ, bao năm trôi qua, bước chân tiệm bánh từng ăn hồi bé vẫn thấy thuộc, gặp Đào Đào cũng thấy thiện, lẽ vì cô trông dễ thương, thanh mảnh cao ráo, đôi mắt hình trăng khuyết đặc biệt, lên thật đáng yêu.

 

Phương Tư Hàng nghĩ ngợi, lòng d.a.o động, ngó quanh, cầm đĩa bước đến gần cửa kính phòng bếp, thản nhiên hỏi: "Này, hôm nay em trai em ?"

 

Đào Đào đang tiếp tục kẹp ciabatta, những cái mang về thị trấn Chương Khê cho ông Trương, Phương Tư Hàng hỏi, đáp: "Em với dì Úc lên bệnh viện tái khám, lát nữa về."

 

Phương Tư Hàng “Ừ” một tiếng, cúi xuống c.ắ.n một miếng ciabatta nữa, trong lòng bỗng nóng lên.

 

Đào Đào một em trai cùng khác cha, hai quấn quýt như hình với bóng. Trước mời riêng Đào Đào xem phim, dạo phố, nhưng em trai cô cứ như cục bột nếp dính chặt, chẳng bao giờ thực hiện .

 

Hôm nay đúng lúc, em trai cô cuối cùng cũng ở cạnh. Phương Tư Hàng định nhân cơ hội mời cô, thì Đào Đào hối hả gói một hộp tầm bảy tám cái ciabatta, xong xuôi liền : "Xin nhé Phương, em bệnh viện đón em trai, em với nó còn việc, về thị trấn một chuyến, tiếp , từ từ ăn nhé."

 

Phương Tư Hàng vội : " đưa em , lái xe đến."

 

Đào Đào lắc lắc chùm chìa khóa xe mới moi từ túi quần Đào Quảng Chí : "Không cần ạ, em thi bằng lái xong, tự lái , mai chúng gặp ở ga tàu nhé!"

 

Phương Tư Hàng còn lí do gì, đành bất lực cô cầm đồ, phóng vút khỏi tiệm, chẳng mấy chốc tiếng máy một chiếc xe tải nhỏ vọng từ nhà, nhập dòng xe đường một cách thuần thục.

 

Anh lặng lẽ ăn hết miếng ciabatta, mua thêm vài cuộn da hổ nhân trứng muối và khoai môn thích hồi nhỏ, cũng lịch sự chào Đào Quảng Chí, chút thất vọng về.

 

Đào Quảng Chí trong góc nhấm nháp ciabatta, thấy cảnh cũng lắc đầu, con gái ông trong đầu chắc bột mì, thêm tí nước là thành hồ, nào sợi dây tình cảm nào, thằng Phương Tư Hàng coi như đập mắt chỗ mù.

 

Kỳ nghỉ hè, trong mười mấy ngày chờ điểm, Đào Đào cũng chẳng rảnh rỗi, lập tức học lái xe thi bằng. Kiếp lái, chẳng mấy bữa đường, nửa tháng thi một phát qua luôn, nghiệp nhất khoa.

 

Giờ thể tự lái xe, bắt xe buýt, về thị trấn Chương Khê tiện hơn hẳn.

 

Đến bệnh viện đợi một lát, đón Úc Loan, tiện đường đưa dì Úc đến nhà máy, cô bảo Úc Loan gọi điện thoại cho ông Trương.

 

Úc Loan gọi điện lúc nào cũng buồn , thẳng lưng, hai ngón tay nhón chiếc điện thoại, nghiêm túc: "Chào ông Trương, cháu và chị dự kiến ba mươi phút nữa là tới, chị cháu bảo cháu nhắn ông chuẩn sẵn sàng, cảm ơn ông ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-68-van-vat-deu-la-ciabatta.html.]

 

Gọi cho ông Trương xong, gọi cho Nhiêu Lệ Lệ.

 

Nhiêu Lệ Lệ từ sáng sớm hồi hộp, đủ loại đạo cụ chuẩn xong, chuông điện thoại của Úc Loan nhổm dậy, cũng khàn giọng : "Lệnh nhận, lệnh nhận, việc theo kế hoạch!"

 

Mùa hè nóng bỏng dường như là để dành cho những chuyện điên rồ thế .

 

Đào Đào phóng chiếc xe thần thánh Ngũ Linh trở phố Thắng Lợi Nam, tìm một chỗ đỗ xe bên đường, thấy trong ngõ huyên náo, bà Anh và mấy bà hàng xóm cũ đang gọi lớn:

 

"Ông Trương ơi ông chứ? Đau n.g.ự.c ? Đau đầu nữa ? Trời ơi nặng thế , Trương Quốc Đống, Chu Tuệ, hai vợ chồng gì, để ông già tức giận đến thế ? Còn mau cõng ông cụ trạm y tế xem... Trời ơi thằng Tiểu Minh bao nhiêu tuổi chứ, còn cần các trông nom chắc? Cứu cái ! Nhanh nhanh!"

 

Đào Đào và Úc Loan , ăn ý cùng lúc ép lưng ghế, thấp hơn cả thành cửa xe, chỉ để lộ hai đôi mắt cảnh giác hướng về đầu ngõ.

 

Đến khi trong gương chiếu hậu lóe lên bóng dáng Trương Quốc Đống đang cõng ông Trương la hét chạy , Chu Tuệ cũng bên cạnh, tay xách mớ rau mua, dường như kịp để xuống, tay đỡ lưng ông Trương, mặt mày hoảng hốt: "Bố? Bố ? Bố cố chịu nhé..."

 

Ba hốt hoảng băng qua đường về phía trạm y tế. Đào Đào nắm lấy tay Úc Loan, Úc Loan cầm hộp ciabatta, hối hả lẻn xuống xe, nép sát tường, lủi về cuối hẻm, đến nhà Trương Gia Minh.

 

Ngõ cũ, cửa nhà nào cũng la liệt đủ thứ đồ linh tinh, những sợi dây điện cao chằng chịt cắt bầu trời thành từng mảnh, những cây sào phơi cao thấp treo đủ loại quần áo. Cả hai gây chú ý, quen thuộc địa hình đến cuối hẻm.

 

Trước nhà Trương Gia Minh cũng chất đầy đồ cũ, cả tấm nệm cũ ố vàng dựng bên tường. Nhiêu Lệ Lệ xách một túi to, bên cạnh là Gà Luộc già hói, một một ch.ó núp tấm nệm đó đợi.

 

Thấy hai cuối cùng cũng đến, cô phấn khích vẫy tay hiệu khàn giọng: "Nhanh nhanh! Đào Đào, nhờ đấy! Dì Chu Tuệ khóa cửa trái ! Tớ cũng phục thật, ông Trương diễn như , mà bà khỏi nhà còn quên khóa cửa!"

 

Đào Đào hai lời, lập tức rút từ trong túi một tấm thẻ xe buýt, hai ngón tay kẹp lên mặt, vẻ mặt đường hoàng: "May mà hôm nay tớ mang theo cái ."

 

Đây là tuyệt kỹ mở khóa cô luyện từ hồi bé nghịch ngợm, kiếp cũng quên, thấy thể đem bình chọn di sản văn hóa phi vật thể cũng , nhất là mấy loại khóa lò xo kiểu cũ cửa gỗ cửa sắt, cô chỉ cần cà thẻ một cái là ăn.

 

Nhiêu Lệ Lệ nham nhở, giơ ngón cái: "Cậu đúng là đáng tin."

 

"Chào Lệ Lệ." Úc Loan xe Ngũ Linh do Đào Đào lái mà say xe lảo đảo, Đào Đào, vẫn quên thò đầu , lịch sự chào hỏi.

 

"Tè tè! Tè tè!" Nhiêu Lệ Lệ cố nhịn chào Úc Loan. Từ lúc chuyện Úc Loan Bắc Kinh thi toán quốc gia hỏi "Cháu uống nước ?" mà trả lời "Cháu tiểu " thành trò , cô cứ thế mà chào .

 

Úc Loan nhăn mặt, thèm để ý đến cô nữa, xổm xuống xoa đầu con ch.ó Gà Luộc già.

 

"Đừng đùa nữa, tớ mở cửa xong ." Đào Đào nhẹ tựa mây cửa nhà họ Trương, ba cái đầu chóp chép dòm , trong phòng khách tầng một là bao tải dứa, nhiều đồ điện cũng phủ vải, vẻ nhà Trương Gia Minh sắp chuyển nhà thật.

 

Ba nán lâu, nhón nhón chân leo lên cầu thang.

 

Cửa phòng Trương Gia Minh cũng khóa.

 

Đào Đào lập tức áp dụng chiêu cũ, thẻ xe buýt xuất chiêu, một tiếng "cạch" nữa, cửa mở.

 

Vừa kéo , thấy Trương Gia Minh ngẩn ngơ bên giường. Nhìn thấy ba bạn thực sự xuất hiện cửa, trợn tròn mắt: "Không đùa chứ, các nghiêm túc thật ..."

 

"Nói nhảm, tụi đùa bao giờ?" Nhiêu Lệ Lệ và Đào Đào khách sáo, vẻ mặt đắc ý, nhanh chóng xông .

 

Úc Loan xách bánh ciabatta, vẫn cứ từ từ nhấc chân, bước qua ngưỡng cửa, mới chào Trương Gia Minh: "Chào Tiểu Minh, tụi đang đột nhập nhà để đón ."

 

Trương Gia Minh vẫn hết sững sờ, câu đột nhập nhà thì càng ngơ ngác chớp mắt. Mấy bạn kết giao tuy quái đản, nhưng vẻ cũng thật...

 

"Nói bậy, tụi mới là bên chính nghĩa đấy nhé!" Đào Đào búng trán , "Khoai Môn, em cửa canh chừng , nếu thấy dì Chu Tuệ hoặc bố , em báo hiệu đấy, ?"

 

Cô lấy hộp bánh ciabatta trong tay , đẩy ngoài, nhân cơ hội ngó quanh, tìm phòng ông Trương, mò nhét hộp bánh ngăn kéo tủ quần áo nơi ông cất đồ ăn vặt.

 

Trong phòng, Nhiêu Lệ Lệ kéo khóa túi của : "Nhanh nhanh, mặc bộ đồ tớ chuẩn , xong tớ trang điểm cho. Đào Đào, cuộn chăn của tạo hình giả giúp tớ, còn chứng minh nhân dân và hộ khẩu thì giao cho đấy!"

 

Nhiêu Lệ Lệ quả là chị đại, nhanh chóng phân công.

 

Đào Đào cũng là chiến hữu lên cái là theo, một lời thừa, cuộn chăn và gối của Trương Gia Minh. Kỹ năng của cô cũng thuần thục, kiếp trò lừa Đào Quảng Chí. Đầu tiên cuộn chăn thành hình , nhét hai cái gối cho phồng, cuối cùng áo đồng phục để cùng, từ xa trông y như một đang úp mặt ngủ.

 

Chỉ Úc Loan là bối rối, đẩy cửa, yên một hồi suy nghĩ, thử phát một tiếng từ cổ họng: "Chít? Chít?"

 

Phát âm thế đúng nhỉ? Cậu gãi đầu, xuống mấy bậc cầu thang, xổm ở chân cầu thang, ôm gối, tiện tay xoa đầu hói của Gà Luộc, nhỏ giọng mặt Vịt Quay Giòn hỏi thăm: "Cậu vẫn khỏe chứ? Cậu thiếu canxi ? Cậu cũng chú ý đấy, đừng trẹo cổ."

 

Gà Luộc vui vẻ vẫy đuôi.

 

Úc Loan liền cạnh nó, mắt cảnh giác về phía cửa chính.

 

Trên lầu, Trương Gia Minh khi thấy bộ đồ Nhiêu Lệ Lệ lấy , sợ đến bật dậy khỏi giường, lưng đập tường, hai tay che ngực, hoảng hốt: "Lệ Lệ! Cậu lấy váy gì thế? Cái gì đây? Có c.h.ế.t tớ cũng mặc !"

 

"Mặc thế thì khác mới nhận chứ! Tớ với tớ hôm nay một cô mẫu cao mét tám đến tìm tớ chụp ảnh. Thế là mấy trong ngõ cũng tớ chụp, lúc đó ai ngờ cùng tụi tớ ." Nhiêu Lệ Lệ hai lời, còn dúi cho bộ tóc giả dài, "Lúc đừng ngại ngần nữa chứ."

 

Trương Gia Minh chạy nhưng Nhiêu Lệ Lệ kéo , suýt nữa thì cô lột sạch quần áo. Cuối cùng đành bất lực đầu hàng, mặt đỏ như gấc, dùng chút sĩ diện cuối cùng đẩy Nhiêu Lệ Lệ ngoài, đóng sầm cửa , c.ắ.n răng : "Tự tớ mặc!"

 

Nhiêu Lệ Lệ dựa ngoài cửa khúc khích.

 

Trong phòng, Trương Gia Minh run lẩy bẩy mặc chiếc váy jean.

 

"Ôi, Trương Gia Minh chân dài phết nhỉ." Nhiêu Lệ Lệ một câu, mặt Trương Gia Minh đỏ xanh, đờ , càng c.h.ế.t hơn.

 

Đào Đào cố nhớ tất cả chuyện buồn đời mới tiếng, nhưng nhịn đến nghẹn cả họng.

 

"Nhanh nhanh, đội cái tóc giả đen dài thẳng , tớ trang điểm cho, lát cứ ung dung , tớ đảm bảo chả ai nhận ." Nhiêu Lệ Lệ để Trương Gia Minh kịp thương tiếc sĩ diện, đội tóc giả lên đầu , ấn xuống ghế, bắt đầu tô phấn nền lên mặt .

 

Trương Gia Minh tuyệt vọng và bất lực hỏi: "Thực sự còn cách nào lịch sự hơn một chút ?"

 

"Đừng cằn nhằn, thì ông nội giả bệnh uổng công đấy!"

 

Trương Gia Minh đành ngậm miệng, mặt vô cảm mặc Nhiêu Lệ Lệ tô cho thành mặt trắng bóc, thêm hai cục phấn hồng, còn quét cả phấn mắt màu xanh.

 

Cậu coi như c.h.ế.t hẳn tâm.

 

Đào Đào vội vàng lục lọi chứng minh nhân dân của Trương Gia Minh. Theo tình báo của ông Trương, nó khóa trong tủ tivi ở phòng khách! là loại khóa cà thẻ , Đào Đào loay hoay mãi mở ngăn kéo. Không tìm , tim cô đập nhanh, lập tức quyết định đổi kế hoạch, phòng ông Trương.

 

Ông Trương bảo trong ngăn tủ thứ năm hộ khẩu, chứng minh thì cái cũng .

 

Vừa lén nhét cuốn hộ khẩu , thấy ngoài hành lang tiếng Úc Loan chít chít như chuột cống, càng chít càng gấp, động tĩnh!

 

Bốn hết hồn, Nhiêu Lệ Lệ tô đại hai đường chân mày đen thui cho Trương Gia Minh, vơ tất cả đồ túi, kéo tay Trương Gia Minh chạy vọt lên sân thượng.

 

Đào Đào cũng vội vàng chạy xuống đón Úc Loan và Gà Luộc còn đang chít chít gọi, bốn một ch.ó lượt trèo qua sân thượng nhà hàng xóm, như vượt rào, chạy thẳng sang sân thượng nhà Nhiêu Lệ Lệ, mới lén xuống cầu thang.

 

Dưới ngõ, Chu Tuệ về đến cửa nhà. Không về lấy đồ , bốn mặc kệ, vội vàng lao khỏi ngõ, chạy thẳng lên chiếc xe tải của nhà Đào Đào.

 

Vừa lên xe, Nhiêu Lệ Lệ đè Trương Gia Minh xuống ghế , sợ phát hiện.

 

Tim Đào Đào đập thình thịch, vững vặn chìa khóa, đạp ga hết cỡ, suýt nữa Úc Loan ở ghế phụ thắt dây an xong giật b.ắ.n kính .

 

Chiếc xe tải nhỏ lao vụt khỏi phố Thắng Lợi Nam với tốc độ tương thích với tuổi đời và sức mạnh của nó. Nhiêu Lệ Lệ cũng suýt hất xuống gầm ghế, chợt nhớ chuyện gì, run run hỏi: "Đào Đào, mới lấy bằng lái đúng ?"

 

"Ừ, bảy hôm ."

 

Bảy hôm?? Nhiêu Lệ Lệ vội bò dậy, run lẩy bẩy thắt dây an hàng ghế .

 

Trương Gia Minh ấn mặt xuống băng ghế da, suýt Nhiêu Lệ Lệ đè c.h.ế.t, rên rỉ dậy xoa eo, Đào Đào mới lái xe vài hôm, việc đầu tiên là cũng thắt dây an .

 

Việc thứ hai là tắt điện thoại.

 

Bốn hốt hoảng rời khỏi thị trấn Chương Khê. Đến khi xe chạy đường núi, ánh nắng mùa hè lọt qua kẽ lá rọi trong xe, những vệt sáng lốm đốm trượt qua cửa kính, cũng nóng rực trượt qua cả bốn, lúc Nhiêu Lệ Lệ mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

 

Cô ngả ghế, lau mồ hôi trán, đặt tay lên lồng n.g.ự.c vẫn đang đập thình thịch, chợt lên như khùng: "Thành công ."

 

Rốt cuộc cũng chỉ là mấy đứa trẻ mười bảy mười tám, chuyện vẫn tim đập chân run, mồ hôi đầm đìa, cả bọn nghỉ một lúc mới hồi, Trương Gia Minh gỡ phắt bộ tóc giả, thẳng dậy, lẩm bẩm: "Vậy rốt cuộc tại tớ mặc váy trang điểm cơ chứ... chạy thẳng là ..."

 

Nhiêu Lệ Lệ tim vẫn còn nhảy lên tận cổ họng, trừng mắt: "Thế mới an , hiểu gì chứ? Không thì tớ với thế , phát hiện chạy mất, chắc chắn sẽ đến nhà tớ gây sự với bố tớ đầu tiên."

 

Trương Gia Minh im lặng.

 

Cũng đúng, thể thế thật.

 

Cậu lặng lẽ cửa sổ.

 

Thị trấn Chương Khê càng lúc càng xa. Đào Đào cũng thở dài một , tiện tay bật công tắc âm thanh xe, hất hàm về phía Úc Loan: "Khoai Môn, em lục đĩa đó xem cái nào ."

 

Úc Loan lục lạo trong xấp đĩa taplo, những chiếc đĩa nắng cong vênh, đầy xước, chắc chắn là đĩa lậu, bìa loè loẹt, nét in mờ căm. Cậu lượt lấy xem, Trác Y Đình, bỏ qua. Từ Hoài Ngọc, bỏ qua. Đàm Vịnh Lân, bỏ qua... Lật mãi, ngón tay dừng , rút một chiếc, bìa nền xanh đậm, in hình năm mờ ảo.

 

Ngũ Nguyệt Thiên.

 

"Cái ." Đào Đào tay vẫn cầm vô lăng, liếc thấy, mừng rỡ nhận lấy nhét máy.

 

Sau vài giây nhiễu lọan, tiếng đàn mở đầu vang lên.

 

Giọng hát nam nữ trong sáng rộn ràng tràn ngập khoang xe: "Một hai ba, nắm tay , bốn năm sáu, ngẩng đầu lên, bảy tám chín, chúng trốn đến mặt trăng..."

 

Nhiêu Lệ Lệ bật khanh khách, cô dựa lưng ghế, nhắm mắt, khóe miệng cong cong, chân đung đưa theo nhịp: "Bài hát thật, vui quá, bốn đứa giống như nắm tay bỏ trốn ."

 

Đào Đào đang gật gù tay vô lăng, thì Úc Loan bên ghế phụ sang, Nhiêu Lệ Lệ phía một cách nghiêm túc: "Không đúng Lệ Lệ, về mặt pháp lý, bỏ trốn thường là hai , và thường quan hệ tình cảm. Hành động của bốn đứa cấu thành đột nhập nhà khác, trộm cắp tài sản, bây giờ nên gọi là chạy trốn theo băng nhóm."

 

Làm Nhiêu Lệ Lệ buồn tức, từ ghế với lấy một cái gối ném đầu Úc Loan: "Úc Loan, đừng học toán nữa, tớ thấy học luật cũng đấy."

 

Úc Loan co rúm , ấm ức ôm đầu: "Lệ Lệ, tụi là băng nhóm, đừng nội chiến, cảm ơn."

 

Trương Gia Minh vốn đang lấy khăn giấy thấm nước lau mặt, giờ cũng bật .

 

Chiếc xe tải con đang chạy bon bon đường núi, dường như cũng trở nên vui vẻ hơn.

 

Trong bài hát về khoảnh khắc kết thúc cô đơn, Trương Gia Minh cuối cùng cũng lau sạch mặt, mỉm ngoài cửa sổ. Những dãy núi bên ngoài trải dài lớp lớp nắng chiều, màu xanh đậm đặc, bầu trời xanh như mới giặt, chỉ một cái, dường như cũng cuốn trôi bóng tối trong lòng .

 

Mùa hè rực lửa, vạn vật đơm hoa, nắng vàng rực ấm trong lòng.

 

Nâng ly chúc tình bạn, chúc mừng tự do.

 

Chúc cho lúc , và cả đời , cũng một mùa hè chỉ riêng .

 

 

Loading...