THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 69: Đi chơi thật vui

Cập nhật lúc: 2026-06-24 12:50:14
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Lên tàu hả? Ừ ừ, Tiểu Minh, con chơi , con từ nhỏ đến lớn từng tự chơi một , còn lo thi cử học hành, giờ con cần nghĩ gì nữa, cứ vui vẻ mà chơi. Ông nội cũng sang nhà chú con ở , con đừng lo."

 

Chuyến tàu hỏa xanh đưa đón hành khách chạy ào ào hướng về Côn Minh. Mãi đến khi lên tàu, Trương Gia Minh mới dám bật điện thoại, ngơ hàng chục cuộc gọi nhỡ và hàng chục tin nhắn chiếm đầy màn hình, chẳng thèm mà trực tiếo xóa hết, dựa chỗ nối toa, chỉ gọi cho ông Trương.

 

Cậu cúi đầu, đung đưa theo nhịp tàu, giọng cũng khàn: "... Sao ông nhét nhiều tiền ba lô của cháu ?"

 

Trước khi thực hiện kế hoạch đ.á.n.h cắp , ông Trương và Nhiêu Lệ Lệ bí mật bàn bạc nhiều ngày. Ông Trương phụ trách thu dọn hành lý của Trương Gia Minh, lén chuẩn một cái túi xách, nhét vài bộ quần áo mùa hè, một đôi dép, mũ che nắng v.v... bỏ thêm một tấm thẻ ngân hàng và một xấp tiền mặt.

 

Mấy hôm , hành lý lén chuyển sang nhà Nhiêu Lệ Lệ. Đồ đạc đơn giản của đó trộn chung với đồ của Lệ Lệ, nhờ thầy Địa Lôi lái xe chở lên thành phố.

 

Thầy Địa Lôi Nhiêu Lệ Lệ thích thích chụp ảnh, còn đặc biệt mua một chiếc máy ảnh Fuji Instax, kèm theo mấy hộp giấy ảnh đắt tiền, cũng nhét ba lô của cô.

 

Sau khi Trương Gia Minh cùng ba bạn bỏ trốn, hôm đó ngủ nhà Đào Đào. Nhiêu Lệ Lệ và Đào Đào chen một giường, ngủ đất trong phòng Úc Loan.

 

Thế mà, vì trong phòng riêng thêm , Úc Loan suốt đêm ngủ , trằn trọc mãi, cuối cùng kéo Trương Gia Minh đang buồn ngủ đến c.h.ế.t dậy: "Tiểu Minh Tiểu Minh dậy , ngủ thì cùng toán nhé!"

 

Thế là bắt toán suốt một đêm... Hôm , Trương Gia Minh ăn cơm suýt chui cả đầu bát mà ngủ.

 

Đợi đến khi nhận hành lý thầy Địa Lôi chở lên, kéo khóa thấy trong túi một phong bì to căng phồng, mở , bên trong đúng là một xấp tiền dày cộm, ước chừng cũng năm sáu nghìn, huống chi còn một tấm thẻ ngân hàng cũ của hợp tác xã tín dụng.

 

Đó đều là tiền ông Trương dành dụm, bo bo bủn xỉn suốt bao năm.

 

Ông cho hết.

 

"Người vẫn 'cùng gia phú lộ' ở nhà thì nghèo đường giàu , ông nội lúc bình thường chuyện nhỏ thì keo kiệt chứ việc lớn ông chẳng bao giờ keo ." Ông Trương ở đầu dây bên sức khoác lác.

 

"Mà con đừng coi thường ông nhé! Ông tiền đầy nhà đấy! Cho con một tí đó, như lông trâu tóc gà, cóc ngáng chân thôi. Con chơi mấy ngày, giao dịch tiền bạc đương nhiên cần, huống hồ con cùng hai đứa con gái là Lệ Lệ và Đào Đào, thằng Úc Loan nhỏ hơn, chúng nó ủng hộ con, con đương nhiên trả nhiều hơn, chỗ nào cần tiết kiệm thì tiết kiệm, chỗ cần thì thôi."

 

Trương Gia Minh sửa: "Là lông trâu góc bò chứ ông."

 

"Ừ ừ đại khái thế, con cứ cầm mà tiêu, coi như ông thưởng cho con đỗ đại học." Ông Trương càng càng sốt ruột, đầu dây bên còn lộp độp tiếng xào bài mạt chược.

 

"Bố con giờ đều là ông đồng ý cho con , phát hiện Lệ Lệ là . Được cúp máy nhé! Ông bận chơi mạt chược rảnh tám chuyện với con ... Ơ, cửu vạn! Quân ! Ù ù , ông ù ! Đang đợi cửu vạn đây! Ha ha ha... tút tút tút..."

 

Xem ông Trương , tâm trạng cũng . Trương Gia Minh lắc đầu cất điện thoại, lách qua hành lang chật hẹp, trở toa giường .

 

Hồi đó Côn Minh tàu động lực, tàu thường, gần hai mươi lăm tiếng. Đào Quảng Chí đặt cho mấy đứa trẻ toa giường mềm.

 

Dì Úc chỉ lo ga trải giường tàu sạch, sợ ngủ ngứa, bà vội vã cắt mấy miếng ga trải giường cũ trong nhà thành vài tấm, cho mấy đứa trẻ mang theo, cả khăn gối cũng đem từ nhà .

 

Trương Gia Minh lách qua hành lang, nhanh chóng nhận toa của bọn họ, vì chỉ toa của họ, giường đều lót những tấm ga họa tiết ch.ó đốm đủ màu.

 

Nghe đó là tấm ga Đào Đào hồi nhỏ, mười mấy năm vẫn còn.

 

Phương Tư Hàng cũng ở đấy, quen mép giường tầng , vẻ mặt chán ghét sang hành lang đối diện.

 

Ở bàn gấp cạnh cửa sổ, một ông trung niên cởi giày da, gác chân lên khung kính mà rung đùi.

 

Anh vốn tưởng bọn Đào Đào máy bay, ai ngờ họ chọn tàu hỏa! Phương Tư Hàng từng tàu thường hồi những năm chín mươi, giờ hứng chí theo, lên tàu suýt nôn.

 

May mà giường mềm ít nhất khói, cũng ít . Chuyến tàu vẫn còn mới, toa giường mềm cửa kéo, thật sự là cứu rỗi. Phương Tư Hàng lên tàu lập tức tìm nhân viên tàu mua vé, mua luôn cái giường tầng giữa còn trống trong toa.

 

Mua một giường mất hơn năm trăm, nhưng đối với thì bỏ tiền nhỏ việc lớn, sẽ lạ xen nữa. Không thì chịu nổi.

 

Thấy Trương Gia Minh gọi điện về, Nhiêu Lệ Lệ đang chen với Đào Đào giường tầng coi phim trong máy MP4 liền ngẩng lên hỏi: "Thế nào ? Bố ? Có nổi điên lên ? Có cãi với ông Trương ?"

 

Trương Gia Minh xuống cạnh cô, liếc màn hình, cô đang xem phần ba của Cướp biển vùng Caribbean. Sau thời yêu thích Lê Minh, Tạ Đình Phong hồi bé, dạo Lệ Lệ say mê Orlando Bloom, gọi nhầm thành Hoàng t.ử tinh linh.

 

Cậu với cô: "Biết , , ông nội sang nhà chú , đang xào bài, vẻ vận đang đỏ lắm."

 

Nhiêu Lệ Lệ thở phào, hi hi với Đào Đào: "Vậy là , hôm qua gọi điện sang tiệm Đào Đào, tớ hồi hộp thế nào , may mà chú Quảng Chí chuyện... cay độc, một phát hạ gục bà ."

 

Trương Gia Minh cũng bật : "Mẹ tớ vốn cãi chú Quảng Chí , nào sang kiếm chuyện cũng về trong bẽ bàng."

 

"Bố tớ là út, đây do bà nội tớ nuôi lớn, mấy bà nội tớ mắng siêu giỏi, cực kỳ độc mồm." Đào Đào bóc một quả chuối, tiện tay đưa lên.

 

"Em cảm ơn chị." Úc Loan đang giường tầng giữa chơi game Tetris máy của Nhiêu Lệ Lệ, thuận tay nhận lấy, để sang một bên, tiếp tục tập trung bấm phím.

 

Qua mười một năm rèn luyện, giờ thể gián đoạn trong những chuyện nhỏ nhặt mà khó chịu.

 

Tuy nhiên, vẫn khác , ai cũng thích giường tầng , riêng Úc Loan thích tầng giữa chật hẹp nhất, cứ trèo lên là xuống. Trên tàu đông , mùi lẫn lộn, lắc lư mãi, cho thần kinh nhạy cảm của .

 

Hôm , bỏ trốn sang nhà Đào Đào lâu, điện thoại của Chu Tuệ gọi tới, nhấc máy chất vấn. Đào Quảng Chí đang buồn bực vì chuyện bánh ciabatta mới, ngay khoảnh khắc như nhập hồn bà nội, mở hết công suất:

 

"Con trai bà trong nhà chạy mất thì sang đây đổ vạ cho ? Nhà đàng hoàng ở trong thành phố bánh, bà xa thế còn đổ lên đầu ? Con gái ngoan ngoãn ở trong tiệm bánh giúp việc, chân rời khỏi cửa, bà bằng chứng, đừng vu oan giá họa bậy bạ!"

 

"Cái gì? Bà báo công an? Ha ha, sợ quá cơ! Có tâm trạng dọa , bà bằng suy nghĩ bản ! Mười chín tuổi còn nhốt con ở trong nhà, thành niên đó chị! Người thì , bà nhốt nó thế , thằng Tiểu Minh thể đồn công an báo bà bắt giam đấy! Bà còn dám báo công an với , bà , bà , mù luật , bà học hành gì , rụng răng !"

 

Chu Tuệ suýt ngất vì hàng loạt câu hỏi vặn của Đào Quảng Chí.

 

Về , ông Trương nhận hết trách nhiệm về , là ông thả, tiền là ông cho, hộ khẩu là ông bảo Tiểu Minh cầm .

 

Chu Tuệ và Trương Quốc Đống vốn đang giận, nhưng ông Trương vô cùng hào hứng hào phóng. Trương Quốc Đống chỉ dám càu nhàu, tuy hài lòng ông Trương nhưng cũng dám thể hiện, sợ hàng xóm lời tiếng bảo là đồ bất hiếu. Còn Chu Tuệ, với phận con dâu, càng dám gì bố chồng.

 

Ông Trương gọi cho con trai thứ, bảo nó lái xe ba bánh điện đến đón, cuối cùng chỉ một câu: "Muốn loạn thì cứ loạn , nhưng mấy ngày nay hai đứa nhốt thằng Tiểu Minh thì ích gì? Nó lớn , sắp tới nó đại học, bốn năm học, năm năm phục vụ, chín năm nó thể về nhà, hai đứa chỉ một thằng con, kẻ thù?"

 

Chu Tuệ môi run run, Trương Quốc Đống, cuối cùng vẫn im lặng.

 

Biết Tiểu Minh , cũng báo công an.

 

Thực hai từng nghĩ đến chuyện cho Trương Gia Minh học đại học , giấu giấy báo nhập học của , bắt học thêm một năm, để theo quỹ đạo cuộc đời do bố vạch sẵn.

 

hỏng ở chỗ, trường của Trương Gia Minh quá đặc biệt. Giấy báo nhập học của chuyển phát nhanh về tận nhà như của Đào Đào Lệ Lệ để bố nhận giúp.

 

Giấy báo nhập học của do cục văn thư mật của thành phố lưu giữ, chính họ gọi điện báo mang chứng minh thư đến lấy. Không cho nhận , lúc lấy cũng cho ngoài , từ lúc gửi đến lúc nhận đều giám sát kín kẽ.

 

Bố nghĩ mãi thông, Trương Gia Minh ở trường từ kiểu trường để đăng ký, coi như đ.á.n.h đổ hết bộ tính toán của họ.

 

Hơn nữa, sợ hủy bỏ sẽ ảnh hưởng nhiều, chỉ đến Trương Gia Minh, mà cả Trương Quốc Đống, một công chức nhỏ, cũng dễ liên lụy. Cuối cùng, vợ chồng bất mãn nghĩ nghĩ , cũng chẳng còn cách nào khác, đành nhốt mấy ngày cho hả giận, ai ngờ nhốt cũng nhốt nổi.

 

tâm trạng của bố thế nào còn quan trọng nữa, Trương Gia Minh cần bận tâm.

 

Như ông Trương , cứ an tâm vui chơi một chuyến, mai đại học , lẽ sẽ còn những lúc thế nữa.

 

Trên tàu xóc nảy hơn một ngày một đêm. Dì Úc nhét cho mấy đứa trẻ nhiều đồ ăn, bánh mì một túi to, Đào Quảng Chí còn mấy hộp hoa quả trộn để mang .

Giác Phố tuy chỉ là một thành phố nhỏ mấy phát triển, nhưng là xứ sở trái cây nổi tiếng, mùa hè nhiều món ngon.

 

Mùa hè còn đào giòn vỏ xanh, cạo sạch lông, ngâm trong nước cam thảo, trần bì ngọt mát, để tủ lạnh hai tiếng. Lấy ăn một miếng, giòn chua ngọt mát lạnh, mùa hè Đào Đào thể ăn cả chậu, đến khi răng ê nhừ mà vẫn dừng.

 

Phương Tư Hàng với họ cũng chẳng cách tuổi là bao, Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh đều dễ tính, cũng ở trong toa tàu chẳng chỗ , ăn uống tám chuyện, chẳng mấy chốc .

 

Tối đến ăn mì gói, lúc tàu dừng ở ga lớn, mấy đứa kéo xuống sân ga hít thở, thư giãn gân cốt.

 

Lạ thật, tàu cứ chạy về phía Côn Minh, rõ ràng cũng là thành phố phía nam, nhưng dọc đường nhiệt độ cứ mát mẻ dần, như thể thực sự từ mùa hè trở mùa xuân.

 

Giác Phố năm nay cảnh báo nắng nóng liên tục ba mươi tám ngày, nhiệt độ mỗi ngày đều 38 độ, còn ẩm ướt. Nhất là khi bão đến, thực sự thể hấp như bánh bao.

 

Chẳng trách bố Phương Tư Hàng đến đây nghỉ dưỡng, chỗ như máy lạnh . Đào Đào nghĩ, chắc phần cục nóng của máy lạnh đó lắp ở chỗ nhà .

 

Đêm đó, tàu dừng ở một ga nào đó, trời đổ mưa to, sấm chớp đùng đùng. Tàu đỗ ở sân ga, Phương Tư Hàng giường , nửa đêm tiếng sét đ.á.n.h thức, dụi mắt.

 

Đèn trong toa giường mềm tắt, nhưng đèn hành lang vẫn bật. Đêm tối lắm, thấy rõ Đào Đào giường đối diện cũng ngủ say, giật ngẩng đầu trong tiếng sấm.

 

Phương Tư Hàng định an ủi, kịp mở miệng, thấy phản ứng đầu tiên của cô là trở sấp, sốt sắng thò đầu qua lan can giường xuống.

 

Đào Đào tóc dài, vai gầy, sấp thành giường, mái tóc đen xõa xuống, từ xa trông khá rợn .

 

Phương Tư Hàng nuốt nước bọt, bỗng thấy gáy mát lạnh, cộng thêm ánh đèn mờ ảo bên ngoài, cảnh vật càng thêm âm u tối tăm. Anh rụt cổ, kéo chăn lên, chẳng dám lên tiếng.

 

Giường tầng giữa bên cô là Úc Loan.

 

Úc Loan cũng sấm đ.á.n.h thức. Dù nút bịt tai, đôi khi cũng ngăn những tiếng động bất chợt như thế , nhất là lạ giường, vốn chỉ ngủ lơ mơ.

 

Vỏ tàu mỏng, sân ga trống trải, tiếng sấm như núi lở, gần trong gang tấc.

 

Một tiếng sấm vang lên, hai tai Úc Loan như loa phát nổ, ù một tiếng dài, mấy giây gần như thấy gì. Cậu nhắm chặt mắt, phát tiếng, nhưng đưa tay tự đập đầu .

 

"Khoai Môn, Khoai Môn."

 

Úc Loan đang đau đến tối tăm mặt mũi, mơ hồ thấy giọng quen thuộc gọi . Vừa mở mắt thấy mái tóc đen xõa xuống như thác đổ từ giường xuống, trong đó ẩn hiện nửa khuôn mặt đang ngược xuống . Ngoài cửa sổ, tia chớp chập chờn, soi khuôn mặt xanh lè.

 

"Đau tai hả?" Con ma nữ đưa tay xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-69-di-choi-that-vui.html.]

Người thường lẽ hét lên nhảy dựng, nhưng Úc Loan chút do dự, bật dậy, nắm lấy bàn tay của Đào Đào như nắm lấy phao cứu sinh, ngoan ngoãn đan xen những ngón tay .

 

Mặt đau toát mồ hôi, thở gấp, nhưng bình tĩnh đến lạ.

 

"Đau tai lắm ? Hoa mắt ?" Đào Đào quá hiểu, theo thói quen dùng thì thầm hỏi.

 

Úc Loan nhắm mắt, áp mặt cánh tay Đào Đào, nhỏ giọng : "Đau."

 

"Lát tàu chạy sẽ hết, cố chịu một lát nhé, đừng đập đầu nữa, thì dại đấy." Giọng Đào Đào khẽ và ấm, "Có chị ở đây với em mà."

 

Úc Loan mở mắt, trong đêm mưa bão tố, dập dềnh như đáy biển sâu, mùi đất ẩm nồng nặc. Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y Đào Đào, trong cơn đau tan, đỏ hoe mắt, khàn giọng gật đầu: "Chị ơi, xin chị hãy nắm tay em mãi."

 

"Ừ."

 

"Chị ơi, đừng buông tay."

 

"Ừ."

 

Không ai thể hiểu điều , dù là bệnh nhân tự kỷ khác cũng khó thể đồng cảm, vì ai cũng triệu chứng giống Úc Loan. Chị , quang phổ của mỗi ngôi vũ trụ đều khác , đau đớn chỉ là vì bệnh, đó của em.

 

Cho nên, ai hiểu .

 

Khi một sắp sửa nhấn chìm bởi cơn đau bệnh lý thể tránh khỏi, sẽ luôn một bàn tay kéo họ lên, và với họ: "Có chị ở đây với em mà."

 

Lớn lên như thế, mỗi , mỗi đêm mưa bão, đều chị bên cạnh. Đến cả bản Úc Loan cũng khó thể diễn tả hết thứ cảm xúc đang trào dâng trong lòng.

 

Cậu ghét trời mưa, nhưng yêu chị lắm... yêu lắm lắm, yêu vô cùng.

 

Mưa to thế, Đào Đào chẳng ngủ , cứ sấp thành giường, duy trì góc như ma nữ thò đầu, thủ thỉ với Úc Loan để chia sẻ sự chú ý: "Khoai Môn, lúc chị ngoài vệ sinh, em cãi với Lệ Lệ?"

 

"Lệ Lệ cứ bắt em đoán ở thủ đô chuyện thế nào, hỏi em 'khoa' là gì, em giảng khoa, cô đắng? Lại hỏi 'bọt' là gì, em , cô là Bồ Đào, còn bảo ngay cả chị Bồ Đào của cũng hả? Hừ, em bắt đầu giận ." Úc Loan ấm ức bóp nhẹ ngón tay Đào Đào.

 

"Thế em đặt biệt danh cho cô là Nhiêu Lệ Lệ hát lạc giọng ?"

 

"Ừ."

 

"Còn Trương Gia Minh? Em đặt biệt danh gì cho ?"

 

"Cái đuôi của Lệ Lệ... Cậu còn cãi , bảo em là cái đuôi của chị."

 

Đào Đào cố nhịn . Ba cãi chẳng khác gì mổ cấp tiểu học, nhưng mà Khoai Môn cãi , cũng là một chuyện giỏi . Cô thành giường, bỗng tò mò Úc Loan hỏi: "Thế còn chị? Em đặt biệt danh cho chị là gì? Bồ Đào?"

 

Ai ngờ, trong đêm hè ẩm ướt nóng nực, Úc Loan lắc đầu thật nghiêm túc: "Không ."

 

"Thế là gì?"

 

"Chị chỉ hơn em một tuổi, nhỏ hơn chú Đào và những hai mươi bốn tuổi, nhỏ hơn Lệ Lệ và Trương Gia Minh nửa tuổi, nhưng từ nhỏ lo cho . Rõ ràng nhiều, nhiều việc, nhưng bao giờ kể. Năm ngoái, trường mở buổi tư vấn về các trường định hướng thứ bảy, Tiểu Minh , ngoài chụp ảnh với Lệ Lệ . Chị lấy giúp Tiểu Minh bao nhiêu tài liệu tuyển sinh, hỏi ở hiện trường bao nhiêu câu hỏi, bảo em lén nhét ngăn bàn . Tại đó chị bảo giả vờ chuyện gì?"

 

Cậu dừng , cũng dựa thành giường, ngẩng mặt lên, đôi mắt tròn đen láy cô: "Chị là quả Bồ Đào bình thường, chị là quả Bồ Đào tuyệt vời nhất đời."

 

Đào Đào mắt Úc Loan, bất chợt khựng , hồi lâu nên lời.

 

Mãi đến khi tàu chuyển động, dần vượt qua cơn mưa, bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh trở .

 

Không qua bao lâu.

 

Phương Tư Hàng cứ im trong chăn, dù rõ câu chuyện thì thầm của Đào Đào và Úc Loan trong tiếng mưa, nhưng cũng chẳng tài nào ngủ .

 

Đối diện, Đào Đào ngủ, nhưng vẫn nghiêng mép giường, nếu lan can, chắc cô rơi xuống đất.

 

Tay cô buông thõng, vẫn Úc Loan nắm lấy.

 

Cậu nửa vời ngủ gật, yên giấc, nhưng chẳng chịu buông tay.

 

Phương Tư Hàng chợt nhớ , đó hỏi Đào Đào máy bay, Nhiêu Lệ Lệ hì hì: "Đi máy bay đắt quá, một chuyến hơn nghìn rưỡi, em cũng , từng bao giờ, nhưng thôi, tiền mẫu ba năm cấp ba bố em lấy đông nào, cứ để dành, em học cấp ba còn tiêu của bố nhiều. Đi tàu cũng , dọc đường còn ngắm cảnh."

 

Đào Đào thì : "Khoai Môn máy bay đau tai lắm, thi ở thủ đô, thầy giáo , bản em cũng , bọn tớ cũng , em , thế là nhịn đau cả một tiếng máy bay."

 

Anh nghĩ, cặp tay đang nắm chặt ở giường đối diện.

 

Dù tình huống của Úc Loan đặc biệt, cũng dễ hiểu, Phương Tư Hàng vẫn thấy cặp chị em quá mức...

 

Sáng hôm , chỉ Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh, hai sấm sét cũng đ.á.n.h thức nổi, tỉnh táo hơn ai hết. Một vốn tính thoải mái, chỉ cần ở nhà và ở phòng Úc Loan là thể ngủ .

 

Hai cùng xếp hàng rửa mặt bên ngoài nhà vệ sinh từ sớm.

 

Cả Phương Tư Hàng, Đào Đào và Úc Loan đêm qua đều chẳng ngon giấc, mắt thâm quầng, giường hồi lâu mới chịu xuống. Đào Đào bất chấp hình tượng, bên cửa sổ vẫy vẫy cánh tay, ư ử xoay eo, mới cho bộ xương đau nhức vì ngủ thoải mái giãn .

 

Phương Tư Hàng thấy Đào Đào hài hước, cô luôn những hành động kì lạ nhưng đáng yêu, khiến cảm thấy chân thực.

 

Anh mỉm cô xoay , bỗng Úc Loan bên cạnh lạnh lùng hỏi một câu: "Anh cũng thích chuyển động tròn ?"

 

"Hả?" Phương Tư Hàng ngớ , "Ý là gì?"

 

Úc Loan thắc mắc: "Anh cứ chị em mãi, đang xem chị chuyển động tròn ?"

 

Mặt Phương Tư Hàng đỏ bừng.

 

Anh vô thức ngước phản ứng của Đào Đào, thấy cô cũng khựng , nhưng đầu, vội thả tay xuống, lấy bàn chải kem đ.á.n.h răng , vẻ cũng ngượng, vội vàng rửa mặt.

 

Úc Loan thấy Đào Đào , cũng vội ôm bàn chải và khăn mặt xếp vuông vức của đựng trong túi kín, chạy theo cô.

 

Phương Tư Hàng mặt nóng bừng, gãi gãi đầu.

 

Những tâm tư lãng mạn của một sinh viên đại học dường như em trai của Đào Đào vô tình vạch trần. Vậy thì... ! Phương Tư Hàng vốn là vướng bận, lập tức quyết định, thêm một lát, đợi Đào Đào , cũng giả vờ như chuyện gì, rửa mặt .

 

Rửa mặt xong, chia bánh mì nhà Đào Đào bữa sáng. Phương Tư Hàng vẫn thích ciabatta, dù đóng gói chân khô, nhưng phết tương lạc lên vẫn ngon. Anh còn hỏi Đào Đào khi nào nhà máy của cô hoạt động, thể mở tiệm bánh ở tỉnh thành , như mua bánh sẽ tiện hơn.

 

Đào Đào nhà máy qua kiểm tra, nhưng còn tuyển công nhân và điều chỉnh máy móc. Dì Úc bảo ít nhất nửa năm nữa mới định, cô rõ, chỉ : "Em cũng mong thế, tin gì sẽ báo ."

 

Ăn xong thu dọn chuẩn xuống tàu, lát xuống ga đông . Tàu dù ga, nhưng nhiều cửa toa đợi.

 

Ba trai đều chủ động xách đồ. Em trai do Đào Đào nuôi lớn, nào thể thiếu tinh ý? Ba lô của cô đều Úc Loan, vali cũng do Úc Loan đẩy.

 

Phương Tư Hàng kệ hành lý mãi chẳng thấy gì, kéo đồ của xuống, còn nhiệt tình xách giúp Nhiêu Lệ Lệ mấy thứ. Cô chụp ảnh để hồ sơ diễn viên nên mang theo một ba lô và hai túi xách tay, bên trong đa là quần áo .

 

"Còn đồ gì ? Quên gì ? Sạc điện thoại rút ?"

 

"Lấy hết , thôi." Trương Gia Minh đáp từ xa.

 

Phương Tư Hàng ngơ ngác đầu.

 

Trương Gia Minh đeo chiếc túi xách nhỏ màu hồng in hình con thỏ chéo vai, tay trái hai túi, tay một túi, còn Nhiêu Lệ Lệ tay chỉ một chai nước mà nắp vặn sẵn, nhảy nhót , thỉnh thoảng nhảy lên vỗ vai , chỉ trong tích tắc, cả hai xa.

 

Huống chi Úc Loan và Đào Đào, chẳng thấy bóng dáng .

 

"..." Phương Tư Hàng đấy chớp mắt, bối rối kêu một tiếng.

 

Sao thấy thừa thãi thế nhỉ?

 

Tháng Tám, mùa mưa ở Côn Minh. Xuống tàu, ngoài trời đang mưa phùn, giọt mưa rơi mặt ngứa ngáy, mở ô thì thừa, mở thì ẩm ướt. Mấy đứa mang nhiều đồ, cuối cùng vẫn mở, sóng đôi bên cạnh Phương Tư Hàng, chen trong dòng tiến về cửa ga.

 

Kế hoạch du lịch Vân Nam bộ do Trương Gia Minh và Úc Loan cùng . Trương Gia Minh nhốt trong nhà việc gì, dùng điện thoại cùi tìm mấy bài blog để tham khảo; Úc Loan giúp ghi chép sổ một cách cẩn thận, mấy ngày mấy trang, ăn mặc ở đều .

 

khi xuống tàu, những thứ đó cũng chẳng dùng đến, vì Phương Tư Hàng đều rãnh rẽ đường lối bước ở đây. Anh đáng tin, dẫn họ đến khách sạn giá cả hợp lí sạch sẽ cất đồ, dẫn xem mòng biển mỏ đỏ, đó đưa họ đến ăn thịt sữa nướng ngon nhất. Thứ bốn ai ăn qua bao giờ, thơm lừng mùi than củi, ăn cùng tô chân gà trộn sốt Thái chua cay, Đào Đào ăn ngẩng mặt lên nổi.

 

Ngon quá, ngon quá.

 

Buổi tối, Phương Tư Hàng hào phóng thuê một chiếc xe, định đưa bốn đến một làng chài nhỏ yên tĩnh, truyền thống gần đó ngắm hoàng hôn. Chỗ đó chẳng khách du lịch, chỉ ngư dân mộc mạc lao động bến cảng, đường đá, bến đò và nhà cổ. Giờ qua đó nhất.

 

"Bên đó thể ăn cơm nhà ở nhà dân, từng đến mấy , quen một bà cụ , bà nấu bánh đậu Hà Lan, bánh tôm chiên, khoai chiên, đậu phụ nướng cũng ngon, trứng rán hoa nhài, lẩu cá chua ngọt, món nào cũng ngon, mang hương vị nguyên bản thương mại hóa; phong cảnh cũng , Lệ Lệ chụp ảnh ? Giờ qua đó, chắc sẽ thấy một vầng dương đỏ rực lặng lẽ chìm xuống hồ Điền Trì, cả mặt hồ sẽ lấp lánh ánh vàng, phía là những công trình cổ kính, chụp ảnh lắm." Phương Tư Hàng hào hứng.

 

Anh , Đào Đào thích ăn và Lệ Lệ thích suýt nữa thì giơ cả chân lên đồng ý.

 

Úc Loan và Trương Gia Minh đương nhiên ý kiến gì.

 

Thấy cả bốn đều đồng ý, Phương Tư Hàng mới thở phào nhẹ nhõm, tay lái chặt.

 

Anh hồi hộp, lòng bàn tay ươn ướt mồ hôi.

 

Hoàng hôn, đường đá, bến đò, làng chài yên tĩnh quấy rầy... Rất thích hợp để vai vai bờ kè đá ngắm núi Tây Sơn bên hồ, cũng thích hợp để nắm tay dạo bộ ven hồ.

 

Phương Tư Hàng nghiêm túc và đầy mong chờ tính toán, định sẽ tỏ tình với Đào Đào tại đó.

 

Loading...