THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 72: Em nhớ chị lắm

Cập nhật lúc: 2026-06-24 12:50:17
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ nghỉ đông đến, Úc Loan lên máy bay bay đến Budapest để tranh tài mang vinh quang về cho tổ quốc. Đào Đào thì ôm tay chú Vịt Quay Giòn đang khoác chiếc áo khoác phi công thật sang chảnh, cùng Đào Quảng Chí lái chiếc xe thần thánh Ngũ Linh, thong dong trở về thị trấn Chương Khê.

 

Chủ tịch Úc chỉ thị, truyền lão Đào và tiểu Đào về quê chuẩn cho công việc đón Tết, bao gồm nhưng giới hạn: dọn dẹp căn nhà bốn tầng tự xây bao gồm cả tiệm bánh cũ, quét sơn tường, sắm sửa quà Tết, đặt mua đồ khô và hải sản, sắm quần áo mới, giày mũ mới cho cả nhà năm , bao gồm cả Vịt Quay Giòn, mua hoa tết, dán giấy dán cửa, và giặt chăn lông lớn!

 

Đào Đào sợ nhất là giặt cái chăn lông hoa mẫu đơn khổng lồ . Giặt tay thì thể, vì khi giặt nhấc lên cũng nổi. Máy giặt nhà cô coi là loại to , là loại máy lồng to. Giặt quần áo chăn ga gì cũng , chỉ giặt cái chăn lông lớn là máy vắt rung đến nỗi chạy lung tung.

 

Trở về thị trấn Chương Khê mùa đông, dường như thời gian cũng trở nên chậm hơn. Có khi Đào Đào ngủ trong căn phòng ngày xưa, đẩy cửa sổ , bỗng thấy bâng khuâng, như thể trở về hơn mười năm , còn là một cô bé tí hon với tới bậu cửa sổ, nhảy lên mới ngoài.

 

Thỉnh thoảng , hứng gió đông quá lạnh, bên tai dường như vẫn văng vẳng tiếng Đào Quảng Chí gọi cô về ăn cơm ngày nào.

 

Nơi tựa như vẫn mãi là mùa hè, cây xanh rợp bóng, hoa giấy nở bốn mùa tàn, từ ban công nhỏ xinh tràn , đầy ắp sắc hoa rủ xuống che gần nửa bức tường.

 

Đào Đào kìm chụp mấy tấm ảnh con phố cũ gửi cho Úc Loan: "Khoai Môn, hoa trong thị trấn vẫn nở đấy, thật."

 

Tối đến máy bay hạ cánh mới xem tin nhắn. Vừa khỏi sân bay, còn đang đợi hành lý cùng các đồng đội và thầy hướng dẫn, nhịn gọi video sang.

 

Điện thoại bây giờ cuối cùng cũng thể gọi video , tuy hình ảnh còn mờ, sóng cũng , giật mãi, nhưng Đào Đào và Úc Loan vẫn cố đăng ký gói cước cầu đắt đỏ, chỉ để gọi điện và video cho trong thời gian .

 

"Chị ơi."

 

Đào Đào đang đắp mặt nạ đậu xanh mà Nhiêu Lệ Lệ chia sẻ, duỗi chân giường, giơ điện thoại lên trần. Vừa bắt máy, cô phô bày khuôn mặt xanh lè và toe toét với Úc Loan: "Hế lô ~"

 

Cái mặt nạ xanh lè chẳng Úc Loan hoảng sợ. Cậu bình thản màn hình điện thoại, mắt chẳng hề chớp. Trong mắt , đó là màu xanh . mấy bạn cùng thi của thì dọa phát khiếp.

 

Ba bốn bạn học giỏi tò mò thò đầu lưng , định xem mặt bạn gái của Úc Loan , ai ngờ màn hình hiện ngay khuôn mặt xanh lè như Người Khổng Lồ Xanh.

 

Đào Đào sống c.h.ế.t giữa chốn đông . Cô lăn một vòng dậy, bóc mặt nạ, lấy khăn giấy lau sạch, mới nghiêm túc và dịu dàng trở màn hình, ngọt ngào chào hỏi: "Ồ, em vẫn ở sân bay ? Hì hì... mấy bên cạnh là đồng đội của em ? Chào các bạn."

 

"Chị ơi chào chị, chào chị ~ ~" Mấy sinh viên đại học mặt dày, chẳng mặc kệ học năm hai năm ba, thấy mặt thật của Đào Đào, đều giọng ẻo ả, gọi chị theo Úc Loan.

 

Chỉ Trần Nhuệ Lâm là dám lên tiếng, vì bạn gái cũng là dân khoa Toán của Đại học Thanh Hoa, thành viên chủ lực của kỳ thi , đang ngay bên cạnh.

 

Trần Nhuệ Lâm sớm qua cơn bàng hoàng. Cậu còn việc Úc Loan thích Đào Đào cả Nhiêu Lệ Lệ, từ kỳ thi đại học. Có một Úc Loan hỏi : "Tiểu Lâm, nghĩ trong tất cả các kết nối tình cảm giữa con , dựa dẫm coi là tình yêu ?"

 

Trần Nhuệ Lâm bao nhiêu năm suy nghĩ Úc Loan lệch lạc, tiện miệng đáp: "Xây mô hình tính toán thử?"

 

Thế là hai cực kỳ nhàm chán, vì chuyện cùng xây dựng một mô hình toán học để chứng minh mối quan hệ giữa sự phụ thuộc đơn phương, phụ thuộc hai chiều và tình yêu. Bằng cách trừu tượng hóa sự sinh tồn, cảm xúc và nhu cầu thành biến đầu x, khả năng tự thỏa mãn của mỗi cá nhân trừu tượng hóa thành hàm riêng f(x), lập một hàm hợp để suy :

 

Định nghĩa tình yêu là một tập con L của tập hợp thể U, thì tình yêu là sự kết nối trao đổi giá trị hai chiều, cộng sinh trạng thái và gia tăng tích cực. Xem xét nhiều biến , cuối cùng đưa kết luận:

 

Sự phụ thuộc đơn thuần một chiều chỉ phần giao nhỏ với tình yêu. Nếu chỉ là một bên đơn thuần đòi hỏi, chỉ dựa dẫm mà đóng góp tích cực, thì coi là tình yêu.

 

Chỉ khi sự phụ thuộc lẫn , mức độ thỏa mãn của A thể thiếu B, mức độ thỏa mãn của B cũng thể thiếu A, hành vi dựa dẫm lẫn cho trạng thái tổng thể của cả hai trở nên hơn, thì sự phụ thuộc hai chiều , bản là một hình thức cụ thể của tình yêu.

 

Trần Nhuệ Lâm tính toán xong, chụp tờ giấy nháp gửi cho , kèm dòng nhắn: "Yêu sâu đậm, nhất định sẽ sinh sự phụ thuộc sâu sắc. Cậu nghĩ đúng đấy, thể tách rời vốn là cấu trúc kết nối định hai chiều, cũng chính là biểu hiện của tình yêu. Đã chứng minh xong."

 

Úc Loan bên cũng tự tính kết quả, cảm thấy thỏa mãn và vui vẻ, lập tức trả lời Trần Nhuệ Lâm: " hiểu , yêu chị, chị cũng yêu . Cảm ơn Tiểu Lâm, sẽ còn thảo luận với về lý thuyết yêu đương. Bây giờ, còn thiếu hai phút ba giây nữa là mười giờ đúng, ngủ đây, tạm biệt."

 

Trần Nhuệ Lâm sững vài giây bên điện thoại, vội nhắn : "... Khoan khoan, đừng ngủ vội, chút!!"

 

Úc Loan ngủ là ngủ, buông điện thoại xuống.

 

Trần Nhuệ Lâm tiếc nuối ngủ cả đêm, nãy hình như một tin đồn khủng khiếp cứ thế lướt qua tai một cách hời hợt!

 

Giờ Úc Loan tuy lớn, thể tự kiểm soát khá , nhưng vẫn coi trọng chuyện giao tiếp xã hội. Cậu chẳng thích để ý đến ai, cũng thích ai để ý. Cậu cứ thế một giơ điện thoại, tách sang một bên để chuyện riêng với Đào Đào.

 

Phía , mấy đồng đội của khá hoạt bát, hò hét ồn ào, khác hẳn với hình tượng những sinh viên khoa học trầm lặng mà Đào Đào vẫn tưởng tượng. Họ khá náo nhiệt.

 

Ngoài Trần Nhuệ Lâm, Úc Loan thực mới quen họ lâu. Vì thi , chỉ là xuất từ đại học trong tỉnh qua các vòng tuyển chọn, còn nhỏ tuổi nhất, nên đều thích chuyện với . Nói chuyện mãi, thấy chuyện khá thú vị, như đang đối đáp với máy, họ càng thích trêu chọc .

 

Bước đại học, thế giới rộng lớn và bao dung, chẳng ai quan tâm Úc Loan tự kỷ . Đủ loại , đủ màu sắc đều . Nghe Trần Nhuệ Lâm kể, học ở Học viện Cầu Chân của Đại học Thanh Hoa, hệ đào tạo tám năm từ cử nhân lên tiến sĩ, là đỉnh cao của khối ngành khoa học tự nhiên. Bạn học của một "máy tính sống" giỏi, nhưng bại liệt nửa , tự chủ gần nửa cơ thể, chỉ thể dùng miệng ngậm bút để bài thi, nhưng còn thể thư pháp, và .

 

Số phận thể cho bệnh tật, nhưng đáp bằng những bài ca.

 

Xung quanh cuối cùng cũng còn quấy rầy. Úc Loan đeo tai , cuối cùng cũng mỉm dịu dàng với Đào Đào: "Em nhớ chị lắm. Chị nhớ em ?"

 

"Hình như mới xa nửa ngày mà." Đào Đào chẳng nhớ gì, vắt chân lên trần, : "Có thể chỉ nhớ một chút thôi. Chuyến , em mười mấy ngày đúng ?"

 

Úc Loan xụ mặt: "Ừ, lâu quá."

 

Nghe riêng phần thi năm ngày, cộng với thi đến sớm hai ngày để chuẩn , nhận phòng, đăng ký, nhận tài liệu... thi còn đợi chấm thi và trao giải. Tính cả về, cũng mười mấy ngày.

 

"Không , em thể rảnh là gọi video cho chị mà. Chuẩn thi vất vả suốt thời gian qua, đợi thi xong nghỉ vài hôm, em cứ thư giãn dạo! Đi xem sông Danube và lâu đài trong truyền thuyết, ngâm suối nước nóng. Chị ở đó một loại bánh pizza Hungary gọi là lángos, với cả bánh mì cuộn hình ống khói, bảo cũng ngon lắm, nhớ nếm thử giúp chị nhé."

 

Đào Đào mỉm động viên .

 

đầu xa cách, nhưng đối với , đó vẫn là chuyện gian nan và nhẫn nhịn. Đặc biệt chuyến thi của Úc Loan cũng chẳng dễ dàng. Trước đó, ở trường chuẩn một thời gian dài.

 

Phải luyện đề tiếng Anh, lời giải bằng tiếng Anh, các đề thi những năm , thi thử, khi hơn ba tháng. Sau đó bận đăng ký, hộ chiếu công vụ và visa, đủ các loại giấy tờ bảo lãnh. Cậu lâu nghỉ ngơi thư giãn t.ử tế.

 

Thầy cô và phụ cấp ba thường thế, bảo chỉ cần cố gắng hết cho kỳ thi đại học, lên đại học sẽ nhẹ nhõm, sẽ giải phóng. thực tế lên đại học càng cần tính tự giác và nỗ lực. Muốn thi Olympic, học văn bằng hai, thi cao học nhận học bổng, thì còn vất vả hơn cả cấp ba nhiều. Chỗ trong thư viện tự học xuyên đêm còn chen chúc mới .

 

Trường càng càng khốc liệt.

 

Nghe Đào Đào liệt kê mà Úc Loan chẳng hề hứng thú. Cậu ỉu xìu cụp mày, ậm ừ: "Ồ, em ."

 

Cậu thích ngoài, chỉ thích ở nhà, nhất là cuộn tròn bên cạnh Đào Đào, hai cùng khoác chung một cái chăn, áp sưởi ấm. Cậu thể vuốt ve mấy cọng lông tơ, đầu là thể hôn hít ôm ấp với Đào Đào, ăn một ít cháo đậu xanh, ăn vài cái bánh tart, bánh mì muối. Cậu thấy cuộc sống thế mới .

 

Úc Loan nhận , niềm vui hôn dường như vượt xa cả việc vuốt tóc tơ của chị.

 

Nhìn vẻ mặt , Đào Đào đang nghĩ gì. Cô lắc đầu, ở một khía cạnh nào đó, đúng là con trai ruột của Đào Quảng Chí, nhất là khoản dính .

 

"Hôm nay Budapest tuyết ? Bên em trông sáng thế, mới chiều ?" Đào Đào vắt chân lên một lát, thả xuống xoa chân, vắt lên, tò mò hỏi: "Bên đó bây giờ bao nhiêu độ? Có lạnh ? Áo lông em mang đủ ấm ? Có mặc quần giữ nhiệt ?"

 

Đi thi kỳ nghỉ đông thật khiến lo lắng. Từ nhỏ đến lớn, Đào Đào và Úc Loan chỉ một chiếc áo lông vũ, là loại mỏng. Giờ nước ngoài, đến Châu Âu vốn lạnh, nên sắm sửa đồ mới.

 

Đào Đào và dì Úc tốn ít công sức. Vì ở các trung tâm thương mại phía Nam, đa bán áo lông dáng ngắn, áo dài cũng dày lắm. Sau cùng, nghiên cứu kỹ mới mua online.

 

"Chị ơi, tuyết, ba giờ chiều, lạnh, bên ngoài âm 2 độ, dày, mặc ." Úc Loan trả lời từng câu một.

 

Đào Đào gật đầu: "Ngoan."

 

Úc Loan cong mắt : "Em ngoan."

 

Đào Đào kể với về thị trấn Chương Khê, về chú ch.ó Gà Luộc, và cả Vịt Quay Giòn: "À, em , Vịt Quay Giòn hôm nay, cách nửa năm, bỗng nhiên đẻ một quả trứng. Thật là kỳ diệu, nó còn đẻ ? Bố bảo, hình như vẫn là trứng thể ấp nở, vỏ một đốm trắng! Tiếc là Vịt Quay Giòn ấp trứng. Bố đ.á.n.h dấu quả trứng, mang sang nhờ gà mái của bà Anh đang ấp ấp hộ. Gà mái vẫn , trứng gì cũng ấp."

 

Úc Loan cũng ngạc nhiên: "Vịt Quay Giòn quen bạn vịt đực ?"

 

"Không thấy nó với vịt đực nào, lẽ chỉ là một cuộc tình một đêm." Đào Đào tự tự , " dạo nó hoạt bát hơn nhiều. Bổ sung canxi thường xuyên vẫn tác dụng, giờ nó cùng Gà Luộc chạy khắp ngõ."

 

Úc Loan mà nét mặt cũng mềm : "Vậy là , chắc chắn nó sẽ sống hơn hai mươi năm."

 

Hai ôm điện thoại, qua màn hình nhỏ xíu, mờ mịt, thủ thỉ những chuyện vụn vặt thường ngày, mãi cho đến khi thầy giáo bên phía Úc Loan lấy đủ hành lý cho , gọi , họ mới bắt đầu lưu luyến tạm biệt.

 

Úc Loan khẽ : "Chị ơi em nhớ chị, ngày mai chị gọi điện cho em nhé?"

 

Đào Đào áp điện thoại khá sát tai, khi Úc Loan nhớ em, giọng như vang lên bên tai, tai cô bỗng ấm lên, cô cũng mềm giọng đáp : "Biết , nhưng lúc chị dậy thì bên em đang ngủ đấy. Vậy chiều chị gọi nhé?"

 

"Chị quá, mai chiều em thi, ngày mốt em mới thi. Ngày mốt em nhận điện thoại ."

 

"Ừ, lúc em thi báo chị nhé. Vậy cúp máy nhé."

 

"Tạm biệt chị."

 

"Bye."

 

"Chị cũng hãy cố nhớ em một chút nhé chị."

 

"Được ."

 

"Tạm biệt chị."

 

"Bye ~"

 

"Em cũng hôn chị lắm chị ơi."

 

"... Ra ngoài cấm chuyện hôn hít!"

 

"Cấm hôn hít... ... nhưng... nếu lúc bất khả kháng thì ?"

 

"Không lúc nào cả! Em cúp máy hả?"

 

"... Ồ, chị, tạm biệt chị."

 

"Bye, cúp nhanh !"

 

Mãi mới gác xong cuộc điện thoại dính của Úc Loan, Đào Đào chợt nhớ một việc quan trọng, cuống quýt bật dậy, bàn, bật máy tính xách tay Đào Quảng Chí mua cho khi nhập học.

 

Hôm nay giặt chăn lông cả ngày, Úc Loan gián đoạn, suýt quên mất lên cho thú cưng QQ của Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh ăn! Ai hiểu nổi chuyện cô còn thu hoạch nông trại giúp cả hai!

 

Lần nhớ đặt chuông báo thức để thu hoạch, thì mấy mớ rau củ tên lưu manh Vương Vĩ Kiệt tham ăn ăn cắp sạch.

 

Không ngờ trọng sinh về , vẫn thoát khỏi trò ăn trộm nông trại. Đào Đào buồn bất lực, tiên đăng nhập tài khoản của , trang trại của Nhiêu Lệ Lệ tắm rửa, cho thú cưng ăn, vuốt ve một vòng, y hệt với tài khoản của Trương Gia Minh.

 

Lên đại học , Trương Gia Minh học ở học viện bảo mật, vị trí khá biệt lập. Địa chỉ thư từ cũng chỉ là một bưu cục nhận hộ. Điện thoại di động bình thường dùng, còn tập thể d.ụ.c buổi sáng, thể lực các kiểu, vẻ khá nghiêm ngặt.

 

Điểm duy nhất khá hơn tưởng tượng là mỗi tuần nửa giờ dùng điện thoại, đợi cả tháng mới dùng một . nửa giờ cũng dành hết cho Nhiêu Lệ Lệ và ông Trương. Đào Đào và Úc Loan ít khi chuyện với , nên cuộc sống đại học của Trương Gia Minh gần như do Nhiêu Lệ Lệ kể cho cô.

 

Ban đầu Nhiêu Lệ Lệ cũng nghĩ đến việc quản lý QQ của Trương Gia Minh. Mãi đến một hôm, cô đang dùng máy tính, con chim cánh cụt QQ của Trương Gia Minh đang lem nhem như một thằng ăn mày chạy màn hình cô, đói bẩn, còn bệnh, đầu đội cục đá, run lẩy bẩy.

 

Con chim cánh cụt ban đầu còn là do cô giúp đăng ký. Trương Gia Minh vốn thích mấy thứ .

 

nó mãi, dùng con trỏ chuột chọc con chim cánh cụt xám xịt, tự nhiên thấy .

 

Nhiêu Lệ Lệ liền đem bộ vàng tích cóp cho chim cánh cụt của Trương Gia Minh ăn, còn mua quần áo cho nó mặc.

 

Sau đó, cô ngày nào cũng trang trại của Trương Gia Minh chăm sóc nó, trang trí nhà cửa cho chim cánh cụt, cho nó ăn. Đôi khi cô còn cố tình bắt chim cánh cụt của sang thuê cho kiếm vàng, chơi trò chơi cùng chim cánh cụt của cô.

 

Trong những ngày liên lạc với Trương Gia Minh, Nhiêu Lệ Lệ chăm sóc con chim cánh cụt ảo để béo lông mượt, cô thấy vui.

 

Dạo , Nhiêu Lệ Lệ cũng ở nhà, đang bận đóng phim, đến bữa cơm cũng chẳng kịp ăn, mới tạm thời giao cả chim cánh cụt của và Trương Gia Minh cho Đào Đào trông nom.

 

Nhiêu Lệ Lệ thời đại học cũng rảnh rỗi. Nhờ nhà xuất bản, cô quen vài diễn viên và mẫu. Mấy bạn đồng trang lứa đều , cũng là những diễn viên quần chúng và mờ nhạt, ganh đua, còn giúp gửi hồ sơ diễn viên, giới thiệu cơ hội.

 

kéo mấy nhóm thử vai và tuyển chọn. Lần lượt tham gia vài phim thanh xuân kinh phí thấp, còn tham dự vài cuộc tuyển chọn. Hiện cô hai ba tác phẩm trong tay, nhưng vẫn quanh quẩn bên ngoài làng giải trí, ai đến.

 

So với đóng phim, hiện tại cô vẫn mẫu sách và tạp chí nhiều hơn.

 

Tuy nhiên, kỳ nghỉ đông, cô tình cờ nhận một vai quần chúng thoại trong một đoàn phim khá lớn, đóng ở thành phố Cam Túc. Nghe là một bộ phim tuyên truyền cách mạng, đoàn phim chuyên nghiệp, khác hẳn mấy phim thanh xuân và phim ngắn kinh phí thấp cô từng nhận.

 

Nhiêu Lệ Lệ , đóng phim , coi như đặt một chân cánh cửa làng giải trí.

 

Đào Đào nhớ cô kể, trong phim cô đóng một y tá nữ quên , vai diễn nhiều. Nửa đầu đẩy xe trong bệnh viện, tiêm cho , sơ cứu, chẳng mấy thoại và cũng ít cảnh mặt.

 

Chỉ đoạn kết hùng. Cô dùng d.a.o mổ đ.â.m c.h.ế.t một tên lính Nhật, cũng hô to "Trung Hoa bất diệt" và b.ắ.n c.h.ế.t, dũng hy sinh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-72-em-nho-chi-lam.html.]

Khi gọi video, Nhiêu Lệ Lệ còn bắt Đào Đào đóng cặp với cô. Mỗi tập đến cuối, cô la làng giả vờ trúng đạn, giãy giụa vài cái, lăn giường giả c.h.ế.t.

 

Mỗi như , Đào Đào vỗ tay nhiệt tình, cả nửa ngày. Lệ Lệ tập luyện t.ử tế thật đáng yêu.

 

Nghỉ đông, cô bạn về nhà, Đào Đào vẫn liên lạc với cô mỗi ngày. Điện thoại gọi hàng ngày, QQ cũng liên lạc thường xuyên. Một hôm, Nhiêu Lệ Lệ : "Đoàn phim hình như gì đó ghê gớm. Cảnh chiến tranh họ ở sa mạc thật, còn mời nhiều chiến sĩ đến đóng quần chúng nữa."

 

Đào Đào cũng xuýt xoa: "Đẹp trai !"

 

"Đẹp trai trai, tiếc là ngại chụp lén."

 

Hai bàn tán về soái ca một hồi, Nhiêu Lệ Lệ mới chợt hỏi: "Không Tiểu Minh ở nhỉ? Ở đây cũng tuyết, gửi cho tớ một bức ảnh chụp một tuyết tự đắp, ơi là ."

 

"Trường bí mật của ở gần chỗ đóng phim ?" Đào Đào hỏi.

 

"Xa lắm! Thực tớ cũng chẳng rõ. Miền Tây Bắc rộng mênh mông. Bối cảnh hôm và hôm cách cả mấy trăm cây. Đi xe mà tớ choáng váng. Giờ tớ còn đang ở cái làng vô danh nào. Mấy hôm tớ ở trong hang động đấy, ? Nhà ở đất luôn, kỳ diệu , nhưng bên trong ấm lắm, chẳng gió nào thổi . Đào Đào , da mặt tớ đều gió thổi nứt nẻ đỏ ửng, bôi mỡ cừu cũng chẳng ăn thua."

 

Nhiêu Lệ Lệ hình như đang ngoài trời, trong điện thoại tiếng gió hú vù vù, tiếng thở dài của cô cũng trở nên thật nhẹ: "Đào Đào , Tết Tiểu Minh về. Nghe trường nghỉ cũng phép nữa."

 

Đào Đào cũng thở dài theo.

 

Bước đại học, Đào Đào đôi khi cũng bận túi bụi, bận bài vở, bận đối chiếu sổ sách, duy trì việc buôn bán trong trường. Ngoảnh đầu , Nhiêu Lệ Lệ và Úc Loan cũng bận tối mắt tối mũi, thêm một Trương Gia Minh nữa biến mất. Cô thi thoảng cũng thấy bâng khuâng, bạn bè thiết khi lớn lên, hình như đều trở nên xa vời.

 

Ngày xưa, thời cấp hai dù học cùng trường, cũng chỉ thấy tạm thời xa cách, như một ngã rẽ nhỏ, cuối cùng cũng sẽ gặp .

 

bây giờ, dường như mỗi một ngả, ai cũng con đường phấn đấu riêng, càng lúc càng xa.

 

thấy nên vui vì điều đó, vì ai thời đại học cũng gì. Như kiếp của Đào Đào, thời đại học cô cũng mơ hồ, đủ quyết tâm tự khởi nghiệp, do dự mãi, còn định xin việc ở tiệm bánh khác.

 

Những ngày đó, Đào Đào ngày nào cũng tính giờ Hungary, gọi điện cho Úc Loan. Năm ngày thi chính thức bắt đầu, hai còn thời gian gọi video nữa. Cậu quá mệt, thi thoảng ườn giường khách sạn nhắn tin cho Đào Đào. Dù chỉ là những dòng chữ, cô dường như cũng cảm nhận sự mệt mỏi... và nỗi nhớ.

 

Úc Loan ngày nào cũng : "Em nhớ chị lắm."

 

Đào Đào liền : "Sắp sắp , cố gắng thi nhé."

 

Cậu hỏi: "Lần vẫn thích màu đồng chứ?"

 

Đào Đào vội vàng đáp: "Vàng vàng... Không , màu gì cũng thích, đều !"

 

Sau đó, tin nhắn của Úc Loan im lặng một lúc lâu mới xuất hiện, trong từng câu từng chữ toát lên nỗi khổ sở: "Chị ơi, em hỏi thầy hướng dẫn , thầy bảo em chỉ thể lấy một cái. Chị ơi xin , em lấy ba cái khác ."

 

Cậu còn hỏi thầy! Đào Đào suýt ngất, cuối cùng vẫn : "Thế thì lấy vàng!"

 

"Vâng chị, em nhớ chị lắm." Cậu về điểm xuất phát.

 

Đào Đào cầm điện thoại hồi lâu, cuối cùng trả lời thế nào. Cô cũng chị nhớ em, nhưng cảm thấy ngượng với hổ. Những lời yêu thương và nhớ nhung mà Úc Loan thẳng thắn bày tỏ, cô, một bình thường, thể nên lời, luôn luôn cảm thấy ngại.

 

Một lúc lâu , cô mới nhắn: "Khoai Môn, đừng chỉ nhớ chị, hãy ngắm thế giới bên ngoài xem. Thế giới bên ngoài rộng lớn ? Thực những nơi xa lạ cũng nguy hiểm đúng ? Chị ở bên cũng đúng ? Em đều thể mà."

 

Một lát, tin nhắn của Úc Loan gửi đến.

 

"Em thấy thế giới . Bên ngoài , nhưng thế nào em cũng thích. Chị ơi, vì thế giới bên ngoài chị."

 

"Budapest đang tuyết. Em mang một nắm tuyết về tặng chị, nhưng nó tan . Em thấy tuyết rơi thì nhớ đến chị, thấy tiệm bánh phố thì nhớ đến chị, thấy chim bồ câu ở Budapest cũng nhớ đến chị. Khi chị ở bên em, em sẽ nhớ chị mãi mãi."

 

Nỗi nhớ của Úc Loan như những chú chim én vẫn kể, cứ di cư trở về, qua bao nhiêu ngày, hình như cũng vỗ cánh bay lòng Đào Đào.

 

Ngày qua ngày khác, hôm cuối cùng lễ trao giải, Úc Loan vội vàng chụp tấm huy chương vàng sáng chói gửi cho cô: "Chị ơi, màu chị thích , em giành ! Tặng chị!"

 

Đó là vấn đề màu sắc ? Đào Đào hét lên một tiếng, nhảy dựng khỏi giường, hào hứng hỏi: "Là thi cá nhân đúng ? Còn thi đồng đội? Đội tuyển quốc gia đoạt giải ?"

 

Vài phút , gửi một đống huy chương vàng khác đến, nhẹ nhàng : "Giành , sáu bọn em đều màu giống , nên tổng điểm đầu. Thầy bảo đây là kết quả dự đoán , đội những năm cũng đều giành màu phần lớn. Thầy bảo từ năm 85 đội đầu tham dự giải thế giới vô địch, từng bảy liên tiếp vô địch, chỉ vài năm ngắn ngủi từng thua Nga, Iran và Bulgaria một ."

 

Ồ, cả đội ai cũng huy chương vàng? Sáu huy chương vàng? Đào Đào suýt một đống huy chương vàng chói mắt. Tuy Úc Loan xếp thành một hàng dài ngay ngắn mới chụp, nhưng cứ như bày hàng rong bán huy chương, một đống vàng chẳng gì.

 

Đào Đào tặc lưỡi. Nghĩ , hình như huy chương vàng Olympic trong nước còn khó giành hơn!

 

Hôm đó Úc Loan bay về. Dù đội tuyển quốc gia thi về giành huy chương vàng là chuyện thường, nhưng đối với trường đại học của Đào Đào và Úc Loan thì . Điểm mạnh của trường họ là toán ứng dụng và mô hình hóa. Còn loại thi Olympic toán thuần túy , trường họ đội mạnh chủ lực trong nước, ít khi đoạt giải.

 

Đây là niềm vinh dự mới mà Úc Loan mang về cho trường nhiều năm.

 

Dì Úc tin Úc Loan đoạt giải đẳng cấp thế giới, vui mừng mặt, đóng cửa nhà máy sớm, bảo công nhân về quê ăn Tết luôn.

 

Đào Quảng Chí còn đặt hẳn một con lợn, huyên náo đòi mổ khi Úc Loan về, tiệc lợn cho . Sáng sớm ông trại lợn bắt lợn.

 

Làm ầm ĩ quá, Đào Đào ngớt. Thực cô cũng vui, đặc biệt lái xe sân bay thành phố Quế Giang đón .

 

Tết sắp đến, đường càng nhiều xe máy về quê. Dọc đường bắt đầu treo cờ đỏ và đèn lồng đỏ, khí Tết tràn ngập từ đường.

 

Xe đông, cô bình tĩnh giữ ga. Đến gần nơi, lái xe gọi cho Úc Loan. Khi đến sân bay, đeo tai , đẩy va li bước từ cửa , đúng lúc, chẳng tốn chút thời gian.

 

Sân bay đều xây ở vị trí khá hẻo lánh. Đào Đào lái xe khỏi sân bay, từ từ dừng bên vệ đường vắng tanh.

 

kéo phanh tay, Úc Loan , móc từ trong túi tấm huy chương vàng sáng chói đeo lên cổ cô, lôi từ trong túi một xấp tiền đưa cho cô.

 

Đào Đào : "Cho chị nhiều tiền thế gì?"

 

"Đều cho chị, tất cả cho chị." Úc Loan vẫn nhớ Đào Đào thích tiền, đôi mắt đen láy đầy vẻ nghiêm túc: "Em sẽ còn kiếm thật nhiều tiền cho chị."

 

Cậu chẳng màng đến những vinh quang và tiếng vỗ tay, đơn thuần chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền cho Đào Đào.

 

Đào Đào cong mắt, lòng mềm nhũn, đưa tay xoa đầu : "Đủ , em thi các nơi từ cấp hai đến giờ, tiền thưởng đều đưa hết cho chị, cộng với tiền mừng tuổi, học bổng của trường, trong thẻ chị hơn hai trăm ngàn , ngày nào cũng ăn lãi."

 

Úc Loan liền xích hôn cô, nhắm mắt, hàng mi khẽ run, ấm ức thủ thỉ: "Chị ơi chị ơi, em nhớ chị lắm..."

 

Cô nép cùng hôn trong chiếc xe ngày mùa đông, áp má má, ôm cổ. Úc Loan cuối cùng cũng cách hôn cho đúng nghĩa. Hôn thật lâu, hôn đến môi cả hai đều đỏ bừng ướt át, hôn tai và cổ Đào Đào, cô ngứa ngáy né tránh.

 

"Được , em là ch.ó hả?"

 

Úc Loan tháo dây an từ lâu, gần như nửa vắt qua ghế lái, tay chống bên Đào Đào, cho từ chối, tiếp tục nâng mặt cô, hôn mãi thôi, như một chú ch.ó lâu ngày gặp, hôn khắp Đào Đào, hôn môi, hôn mũi, hôn tai, c.ắ.n nhẹ nghiêm túc : "Chị ơi."

 

"Em phân biệt dựa dẫm và tình yêu."

 

"Em yêu chị, chị ơi."

 

Hai lề mề một lúc, về đến nhà muộn. Tiệc lợn của Đào Quảng Chí dọn . Ông thịt viên chiên, thịt ba chỉ da giòn, thịt đầu lợn kho, tai lợn, lưỡi lợn xào, móng giò kho, sườn hấp tương. Món canh càng hùng hậu, là canh chân giò gà hầm cay nóng, bày đầy một bàn, còn để nhiều thịt, đợi đến Tết ăn.

 

"Chào mừng chào mừng, nhiệt liệt chào mừng! Nhà nhà vô địch nhỏ về đây!" Ông còn quá, vẫy một lá cờ nhỏ kiếm , thấy Đào Đào và Úc Loan đỗ xe xong, liền nhấn cả hai nhà: "Vào , đồ để đó, xem bố món ngon nào!"

 

"Ồ ngon ghê! Thơm quá." Đào Đào tiện tay lấy một viên thịt viên chiên ăn, ừ, thơm. Mình ăn vụng đủ, cô còn nhét cho Úc Loan một viên.

 

Úc Loan kịp kiểm tra đồ ăn nhét miệng, cứng đờ một lúc, mới từ từ nhai hai cái, phát hiện là đồ an , mới thở phào: "Ngon lắm."

 

Đào Quảng Chí khà khà: "Các con thích là . Khai tiệc thôi!"

 

Dì Úc từ trong bếp bưng cả nồi đất canh gà sách , : "Làm nhiều thế, hôm nay cả nhà ăn no đến bò lên cầu thang là xong."

 

"Mừng thì ăn nhiều chứ." Đào Quảng Chí nháy mắt với Đào Đào, "Ủa, , ngoài chúc mừng Úc Loan đạt giải, hôm nay cũng chúc mừng Đào Đào nhà yêu! Mấy đứa trẻ bây giờ gọi thế ? Bố Phương , con hình như bạn trai ?"

 

Đào Đào suýt nghẹn c.h.ế.t vì viên thịt, ho sặc sụa vài cái, vội liếc sang Úc Loan, thấy đang tập trung dùng đũa cả xếp những viên thịt thành hình kim tự tháp, thấy Đào Quảng Chí gì, mới nhỏ giọng đáp: "À... ..."

 

Đào Quảng Chí phấn khích, tiếp tục truy vấn: "Sao con kể với bố nhỉ? Là bạn thế nào? Đẹp trai ? Người ở ? Bố gì? Nhà mấy ? Có nhà cửa ?"

 

Đào Đào nuốt nước bọt: "Hì hì, bố... đấy, cũng khá quen."

 

"Ai thế? Hả? Từng đến tiệm mua bánh ? Hay là bạn cùng lớp của con? Bố chẳng ai ở đại học, là bạn cấp hai cấp ba?"

 

Đào Đào gượng nên lời.

 

Cô thực sự nghĩ kỹ. Trước đó Nhiêu Lệ Lệ cũng nhắc đến chuyện , Đào Đào thực sự đau đầu. Dù lớn tuổi yêu đương cũng chẳng giấu, nhưng đối tượng của cô đặc biệt.

 

liếc Úc Loan một cái, may quá, đang lên cơn ám ảnh, gạt hết thứ xung quanh. Lúc xếp xong thịt viên, vội vã xếp móng giò. Cả bàn đồ ăn của Đào Quảng Chí cứ tùy tiện xúc từ nồi đĩa khiến chịu nổi, khó chịu vô cùng.

 

Dì Úc lảng: "Ôi, Đào Đào lớn , chuyện yêu đương con đừng lo, con thích là . Bao giờ tự khắc sẽ ."

 

Đào Quảng Chí vẻ chuyên gia, lắc đầu: "Mỹ Trân, em hiểu , con gái mà, nhất định quản. Không thì thằng cha nhà nghèo nào đó lừa mất, khổ lắm."

 

Đào Đào bĩu môi: "Con mắt bố tệ đến thế ?"

 

Dì Úc , giúp Đào Đào: " đấy, ăn cơm , đừng nữa."

 

Ăn cơm xong, Đào Đào giúp Úc Loan rửa bát. Đào Quảng Chí rủ dì Úc nhảy. Sàn nhảy ngoài trời ở thành phố , nhưng thị trấn Chương Khê thì !

 

Từ khi nhà máy khai trương, Đào Quảng Chí và các thợ khác đều đến xưởng việc. Cả bác Trịnh ở tiệm cũ trong thị trấn cũng thế, cuối cùng ông cũng nghỉ hưu, chuyển về căn nhà nhỏ mua ở thành phố, trồng một sân đầy hoa. Bánh ông ngon, hoa cẩm tú cầu ông cũng trồng . Đào Đào đến thăm một , lắm, hoa nở rực rỡ khắp sân. Bác Trịnh còn một bức tường hoa bằng lưới, ghép lan hồ điệp lên đó, cành hoa rủ xuống, những bông hoa to nhỏ đung đưa trong gió, vô cùng.

 

Giờ hai cửa hàng trong thị trấn và thành phố đều cung cấp bánh từ nhà máy. Mỗi sáng, lô bánh đầu tiên sản xuất đều đưa đến cửa hàng còn nóng hổi. Đào Quảng Chí và bao thợ khác còn dậy sớm nhào bột nữa. Mọi thứ đều cơ giới hóa, tiêu chuẩn hóa, hương vị vẫn ngon.

 

Tuy thủ công hồn, nhưng đôi khi cũng sai sót. Nhà máy chia nhỏ thứ thành dây chuyền, để mỗi lô bánh đều chất lượng định.

 

Đào Quảng Chí giờ ngày nào cũng trong xưởng nếm thử, một tháng tăng mười hai cân!

 

Cánh tay lực lưỡng giờ đầy mỡ, ông nhảy một tí cũng .

 

Thị trấn Chương Khê còn lưu giữ nhiều công trình và cơ sở vật chất cũ từ những năm 90, dường như thời đại bỏ quên, vẫn bước khỏi thập niên đó. Khi tài nguyên than của thị trấn quản lý chặt chẽ, nhiều mỏ than tư nhân nhỏ lẻ đều đóng cửa vì đủ giấy phép. Thị trấn Chương Khê ngành công nghiệp hỗ trợ nào khác, nên kinh tế thị trấn dần sa sút, trong khi cả nước đang bừng bừng phát triển.

 

Tuy nhiên, Đào Đào thấy đó cũng là chuyện . Ngày xưa thị trấn nhờ than mà phát triển, nhưng cũng vì than mà mất nhiều sinh mạng. Các mỏ than nhỏ đảm bảo an , mỗi năm đều c.h.ế.t trong hầm than.

 

Thiên niên kỷ mới đang tiến một thời đại mới. Sinh mạng quan trọng hơn Thái Sơn. Phát triển từ từ cũng .

 

Người lớn ngoài tung tăng. Hai đứa nhỏ tắm rửa xong, mặc bộ đồ ngủ lông xù, cũng dính cùng khoác chung một tấm chăn, chen chúc ghế sofa xem tivi. Bên cạnh là một chiếc lò sưởi nhỏ. Hơi ấm tỏa cả hai đều ấm áp, Úc Loan buồn ngủ.

 

Ở nhà thoải mái quá, đồ đạc mùi hương đều quen thuộc. Trong bếp còn mùi hành phi của Đào Quảng Chí. Úc Loan như một chú chim non đói ăn cuối cùng cũng về tổ của nó. Cậu hết say máy bay, ôm eo Đào Đào, cả trượt xuống, ngủ đùi cô.

 

Đào Đào tay cầm điều khiển lướt kênh. Mắt cô tivi, tay đặt lên . Úc Loan buồn ngủ đến mí mắt cũng mở nổi, nhưng ngoan, nhắm mắt nắm chặt lấy, giữ c.h.ặ.t t.a.y cô, chẳng mấy chốc tắt máy ngủ thật.

 

Đào Đào xem một chương trình tạp kỹ, khá chán, nhưng cô vẫn vui. Buổi tối mùa đông nhàn rỗi dường như trở nên dịu dàng hơn. Bên ngoài là màn đêm vô tận, trong nhà đèn sáng, ti vi ồn ào, yêu ở bên.

 

Đôi khi cần một buổi tối như , mục tiêu lớn lao, vội vã chạy đua, công việc nhồi nhét. Đào Đào chợt hiểu Đào Quảng Chí.

 

Trời ơi, cô đến cái tuổi hiểu Đào Quảng Chí ?

 

Tình yêu chùn bước. Đào Đào tự nghĩ mà , cúi xuống Úc Loan đang ngủ. Trông yên tĩnh như , nhưng còn vẻ ngoan ngoãn như thường thấy.

 

Những đường nét của trai đang dần chuyển biến thành hình hài của một đàn ông. Đôi mắt trong veo như suối khi nhắm , bỗng sống mũi và cằm vẻ sắc sảo đến bất ngờ.

 

Cô véo má , cúi xuống hôn một cái.

 

Úc Loan ngủ mơ màng, mắt mở, nhưng cơ thể thật thà. Khi Đào Đào áp môi , tự nhiên đáp trả, còn giơ tay kéo mặt cô sát gần hơn.

 

"Choang."

 

Cửa bỗng nhiên tiếng đồ rơi.

 

Đào Đào ngẩng đầu, thấy dì Úc hiểu về một . Chiếc túi xách nhỏ tay rơi xuống đất. Bà họ đầy kinh ngạc, sắc mặt dần trắng bệch.

 

---

 

 

Loading...