THẬP NIÊN 90: TIỆM BÁNH MÌ PHỐ NAM - Chương 74: Hết chính văn
Cập nhật lúc: 2026-06-24 12:50:19
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Á á á á á? Á? Á á á?]
[Sao hai ở cùng ? Cậu tìm Lệ Lệ ?]
[Cậu ở gần đấy ? Cậu xin nghỉ ?]
[Không , đúng đúng, Lệ Lệ ?]
Đôi mắt ếch sưng vù của Đào Đào bỗng mở to, cô bật dậy khỏi giường, gửi liền mấy tin.
thằng cha Trương Gia Minh đó thèm trả lời!
Ôi trời, đáng ghét thật. Sáng sớm Đào Đào sốt ruột tột cùng, nhưng cách cả nghìn cây , đành chờ Nhiêu Lệ Lệ dậy mới tra khảo .
Mùng một Tết là bận rộn của lớn. Trong mắt dì Úc và Đào Quảng Chí, vẫn còn lâu mới đến lúc hai đứa trẻ dậy sớm gánh vác. Đào Đào và Úc Loan thể ngủ nướng thỏa thích, ngủ đến trưa cũng chẳng . Hai lớn từ sớm chào hỏi các mối quan hệ bạn bè, họ hàng.
Ngoài họ hàng, giờ còn thêm nhiều đối tác, nhà cung cấp và lãnh đạo các cơ quan liên quan. Hai lớn sáng sớm chở đầy một xe tải quà Tết chạy khắp nơi chúc Tết. Buôn bán chẳng dễ dàng gì. Người bảo kẻ buôn bán tráo trở tham lam, nhưng thực bao nhiêu nỗi vất vả.
Mỗi ngọn đồi vài vị thần, qua lạy từng ngọn.
Bố những đứa trẻ hai mươi tuổi trong nhà những chuyện . Khi Đào Đào dậy, trong nồi bếp vẫn ấm bữa sáng bình dị. Úc Loan dắt Vịt Quay Giòn dạo về, chạy bộ toát mồ hôi, những sợi tóc ẩm ướt rũ xuống, trong ánh ban mai, trông như pha lê.
"Chị ơi, bà Anh bảo vịt con mổ vỏ, bảo sang xem!"
Đào Đào đang ngậm nửa cái quẩy, vội uống hết cháo, cùng Úc Loan chạy sang xem. Có vẻ Tết đến cũng là mùa ấp trứng gà vịt con. Gà mái nhà của bà Anh giỏi, một con gà ấp mười mấy quả trứng, hai mươi mấy ngày chẳng dời ổ. Mưa xuống tới ướt như chuột cũng chẳng .
Ngày nào bà Anh cũng bưng cơm trộn cám cho gà mái ăn.
Tiệm tạp hóa vẫn như ngày xưa, la liệt đồ đạc. Đào Đào và Úc Loan len lỏi qua, sân nhà bà Anh, hai đứa như trẻ con, xổm xuống, khách sáo bới đ.í.t gà.
Bị gà mái mổ cho mấy cái, cả hai đau .
Vịt con dễ thương quá! Đã bò khỏi vỏ, lông vàng óng. Vịt Quay Giòn đen thui đẻ vịt vàng nhỉ? Chắc bạn vịt đực bí ẩn của nó là một chú vịt trắng to đùng.
Đào Đào, Úc Loan đầu kề đầu, kéo đ.í.t gà, chọc giận gà mái, nhưng vui vẻ.
Trong thị trấn vọng lên tiếng pháo xa gần. Đào Đào vội kéo đầu Úc Loan xuống, bịt tai . Úc Loan quá cao, chỉ cúi đầu khổ sở, nhưng đôi mắt vẫn dịu dàng cô, bỗng khẽ : "Hồi nhỏ cũng thế."
Hồi đó cả hai còn bé tí. Cậu dì Úc dắt đến nhà họ Đào một buổi sớm mùa hè oi ả. Khung cảnh xa lạ khiến sợ hãi, cứ nép lưng , tay nắm chặt váy bà, chỉ dám rụt rè thò nửa cái đầu quan sát.
Một chú cao lớn cúi xuống chuyện với , còn đưa cho một túi kẹo cứng, cũng dám nhận, dám , cứ lùi mãi, đẩy về phía .
Ngoảnh đầu, giật , ngã phịch xuống đất.
Một cô bé cao hơn một chút, bùn đất, mặt đen nhẻm, dép đến tận đùi, chân để trần, tay xách một cái xô nhỏ. Trong xô cá, tôm, lươn, cóc nhái đủ cả. Cô bé bùn non còn trợn mắt : "Này, mày là ai? Vào nhà tao gì?"
Cậu òa .
Đó là đầu tiên Úc Loan gặp Đào Đào. Cuộc gặp gỡ đầu tiên chẳng mấy . Đào Đào, kẻ lêu lổng tắm bùn, lập tức Đào Quảng Chí phát điên kéo đ.á.n.h đít, nhốt lên lầu, nhấn thùng nước tắm rửa.
Úc Loan sợ đến nấc lên từng cơn.
Đào Quảng Chí ngại quá, với dì Úc vài câu, vội chạy lên lầu vệ sinh cho con gái. Úc Loan và dì Úc co ro xem tivi ở tầng một. Một lúc, cô bé bùn non biến thành một bé gái da trắng mũm mĩm, tình nguyện Đào Quảng Chí dắt xuống.
Người lớn cần chuyện, hai đứa trẻ đẩy ngoài hiên chơi. Úc Loan sợ lắm, rời . Được dỗ mãi, trong tay cầm con ếch sắt màu xanh lá, mới căng thẳng bước tiệm hai bước.
Đào Đào cũng lười chơi với . Cô gõ ống nước gọi Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh . Ba đứa bỏ Úc Loan , chạy tiệm tạp hóa mua kem que. Hồi đó Đào Đào còn là một cô bé keo kiệt, chỉ mua ba cây, chẳng thèm mua cho thằng nhóc mới đến.
Úc Loan dám chạy lung tung, sợ hãi xổm nghịch con ếch sắt.
Trong ngõ cũ nhiều trẻ con. Trước trong ngõ một bác bán bún tên Tiêu, chuyển . Vì con trai, ông sinh bốn cô con gái. Nhà ông đông con nhất, lũ trẻ đường lúc nào cũng đông nghịt.
Mấy cô bé gái trong nhà coi trọng, ngày nào cũng việc, thịt đều để cho em trai ăn, chúng chỉ ăn bún chay, nên bốn chị em ghét nhất mấy thằng con trai.
Thời đó còn sông gánh nước về giặt quần áo. Bốn cô bé cao thấp khác , từ nhỏ việc. Chúng hì hục khiêng một chậu quần áo ướt về nhà, kịp uống ngụm nước, bà nội họ Tiêu bắt chúng ngoài mua nước mắm.
Bốn đứa đang cáu, cửa trông thấy ở cửa Tiệm bánh mì phố Nam một bé lạ mặt, ăn mặc thời trang, trông như em trai của chúng, cưng chiều ở nhà.
Bốn cô bé chất chứa đầy oán hận, bất lực với bố , chẳng ai dạy dỗ, liền oai với khác. Đi qua, một đứa cố tình giẫm lên chân , đứa khác xô , đứa khác nữa ném con ếch sắt của xuống vũng nước, đứa cuối cùng móc từ túi pháo nổ, ném về phía .
Lúc đầu Úc Loan còn ngơ ngác, đ.á.n.h cũng chẳng phản ứng. Cho đến khi pháo nổ , mới bật trong tiếng nổ đùng đoàng.
Đào Quảng Chí và dì Úc gần như tiếng là chạy ngay , nhưng còn nhanh hơn cả họ là Đào Đào, Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh. Ba đứa ăn kem ung dung , thấy mấy con nhỏ họ Tiêu đang bắt nạt .
"Bắt nạt đến cửa nhà hả!" Đào Đào hai lời, ngậm kem xông thẳng lên. Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh sững sờ, cũng lao theo. Đào Đào là tiền đạo, Nhiêu Lệ Lệ là trung phong, Trương Gia Minh là hậu vệ, ở phía , thọc gậy bánh xe, đẩy ngã một cái.
Đánh chẳng bao lâu, mấy chị em họ Tiêu chạy mất. Đánh , chẳng ai quan tâm đến chuyện thương, nhưng nếu quần áo bẩn rách, chúng sẽ đòn.
Đào Quảng Chí thấy bọn trẻ đ.á.n.h túi bụi. Ông vốn rộng lượng, qua loa, thấy Đào Đào thiệt, đ.á.n.h xong, cũng lười quản, kéo dì Úc đang trợn mắt nhà: "Đừng quản, bọn nó ngày nào chả đánh, ."
Rồi dặn Đào Đào: "Con dỗ em ."
Dì Úc cũng Úc Loan thử kết bạn. Bà là , nhưng sẽ . Úc Loan quá cô độc, nó cần bạn.
Bà do dự một lúc, c.ắ.n răng theo Đào Quảng Chí nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thap-nien-90-tiem-banh-mi-pho-nam/chuong-74-het-chinh-van.html.]
Dỗ kiểu gì? Đào Đào lớn lên chẳng gen đó. Cô ngậm cây kem que, xổm thằng nhóc đang gào t.h.ả.m thiết, run bần bật, nó đau tai đau tai, liền đưa tay bịt tai nó .
"Đừng nữa, tao sợ nhất là ."
Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh cũng xổm xuống, một đứa lấy áo lau mặt cho , một đứa nhặt con ếch về, cũng mồm năm miệng mười an ủi: "Đừng nữa, bọn chúng Đào Đào đuổi chạy ."
"Đừng sợ, trong ngõ ai đ.á.n.h Đào Đào và Lệ Lệ , chúng dám bắt nạt nữa."
Úc Loan mắt đầm đìa ngước lên. Nắng hè rực rỡ, ba đứa trẻ mất răng đều xổm mặt , nấc mãi ngừng, đều nhe răng với .
Cậu liếc một cái, vội dời mắt , đàn kiến mặt đất.
"Thôi, dậy , tao dẫn mày bắt lươn." Đào Đào bịt tai cho một lúc, dũng mãnh kéo thằng bé nhè dậy, "Mày từng bắt ?"
Úc Loan xuống sàn, một lúc lâu mới khẽ lắc đầu.
Dì Úc và Đào Quảng Chí cặm cụi qua khe cửa, thấy Úc Loan Đào Đào, Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh lôi kéo mất, cũng bật .
Về ... Úc Loan nhớ , và Đào Đào, Nhiêu Lệ Lệ đều biến thành bùn. Trương Gia Minh vốn dám xuống nước, nhưng vì kéo ba họ lên cũng lấm lem bùn đất.
Trên đường về, Úc Loan vì bẩn, Trương Gia Minh sợ bố đ.á.n.h cũng . Chỉ hai cô bé m.á.u liều, dắt hai đứa nhè thong dong, gặp mặt Đào Quảng Chí và La Thục Phân mặt đen như đ.í.t nồi, vẫn rụt cổ, xu nịnh.
Đào Đào chẳng còn nhớ gì, Úc Loan kể , cô thấy ngạc nhiên.
Cô và Úc Loan cuối cùng cũng tha cho cô gà mái giận dữ, mua trong tiệm bà Anh hai nắm kẹo trái cây. Hai như hồi bé, cạnh ghế xi măng cửa tiệm. Đào Đào ngậm một viên kẹo, con phố dường như chẳng đổi gì, chợt khúc khích.
Nghĩ , hồi bé cô và Lệ Lệ đúng là nghịch ngợm hết .
Ngày nào cũng về như một con lươn. May mà Đào Quảng Chí vứt cô .
dường như mùa hè thời thơ ấu đều trôi qua như thế. Cô và ba họ, loạng choạng, , nắm tay , bịt tai cho , cùng rượt đuổi chạy nhảy, cứ thế trong nắng ấm của thị trấn nhỏ, đeo ba lô, đạp xe đạp, từ từ lớn lên.
Gió nhẹ thổi qua, nắng đông vẫn trong trẻo và mờ nhạt như kiếp , tựa một lớp khăn voan phát sáng, rơi nhẹ chút ấm áp lên hai .
Đào Đào lặng lẽ nắm lấy tay Úc Loan. Ngón tay chạm tay cô, theo phản xạ nắm . Lòng bàn tay đan dần ấm lên. Cô , chỉ con phố cũ thuộc.
Khác biệt là, Tiệm bánh mì phố Nam, nơi cô cùng Úc Loan, Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh lớn lên, vẫn còn đó. Cô và Nhiêu Lệ Lệ một tương lai rõ ràng hơn, còn là những cô gái mơ hồ sống qua ngày trong trường nội trú nữa. Trương Gia Minh từng mất tích, rõ tung tích, giờ an lành, đang chở Nhiêu Lệ Lệ, lái xe vun vút con đường phủ đầy tuyết trắng ở Tây Bắc. Úc Loan, từng dừng ở tuổi mười bảy, năm nay hai mươi tuổi. Sau sẽ ba mươi, bốn mươi... tám mươi tuổi.
Cậu còn cao hơn kiếp , nhưng đôi mắt vẫn như thuở ban đầu.
Đào Đào Úc Loan, trong mắt cô phản chiếu khuôn mặt trong trẻo của , cô cũng cong mắt .
Cậu tham dự khoảnh khắc trong đời cô, để từng phút giây cô lớn lên bao giờ cô đơn.
Củ khoai môn bé nhỏ của cô, trai trong suốt của cô.
Người cô vô hối hận nhưng vẫn nỡ, buông ... cô yêu thương.
Lần , cô bước qua tuổi thơ, và ở bên cô.
Úc Loan mê mẩn vuốt ve những ngón tay cô, điện thoại reo cũng buông. Đào Đào giằng mãi mới bắt máy, đầu dây bên vọng tiếng gió rít.
Nơi cuối của cánh đồng tuyết mênh mông, Nhiêu Lệ Lệ khẽ với cô:
"Tối qua Tiểu Minh tìm tớ đấy."
"Tớ trông t.h.ả.m lắm, mặc cái áo khoác quân đội, một cửa ngắm tuyết."
"Cậu bỗng nhiên xuất hiện trong đêm tuyết rơi dày đặc."
"Lúc đó tớ mới , đạo diễn đúng. Khi gặp xưa, sự nghẹn ngào là khó tránh, nước mắt sẽ tuôn trào cả lời ... Và, hóa tớ cũng nhớ thật."
", buồn thật, đen như chui từ hầm than . Đêm tối bước đến, một cái chỉ còn thấy răng, tớ giật cả ."
"Đào Đào , tớ vui quá. Tết năm nay, bốn đứa vẫn bên , ai mất tích cả."
"Mãi mãi về , tụi sẽ luôn bên ."
Cúp máy, Đào Đào cũng bật , một lúc lâu mới thở dài, dậy phủi mông, ngoảnh sang với Úc Loan: "Về nhà thôi? Ăn bánh tart Bồ Đào Nha ? Chị cho."
Úc Loan bình thản gật đầu: "Ăn, ăn hai cái."
"Mấy cái cũng ." Đào Đào mỉm .
Hai nắm tay , bước con ngõ cũ, tiệm bánh. Cái bóng lưng ngắn ngủi, kề sát , như hai đứa trẻ vẫn nắm tay ánh mặt trời.
Gió xuân se lạnh. Bốn đứa trẻ từng chạy nhảy khắp thị trấn nhỏ, hình như trở thành những lớn tài giỏi. ... qua bao năm tháng, khắp núi sông, thấy tuyết Bắc, trông nắng Nam, họ hình như vẫn là mấy đứa trẻ nghịch ngợm ngày nào.
Suỵt, bước một đời, hãy để chúng yêu cuộc đời thật , mãi mãi bên .
-- Hết phần chính --
*Tác giả lời: Câu chuyện của bốn đứa trẻ kết thúc ở đây. Vốn dĩ chương định đăng ngày mai, nhưng nghĩ hôm nay đăng luôn, vì thích kết thúc một câu chuyện một ngày bình thường, như thế sẽ thấy họ vẫn tiếp tục sống. Vậy nên xin phép kết thúc một cách bình dị nhé! Tuy nhiên, cũng xin cho "nhập hồn" Đào Quảng Chí, xin nghỉ ngày mai, ngày sẽ bắt đầu đăng ngoại truyện. Ngoại truyện Đào Đào và Úc Loan khi và kết hôn, về chuyện bánh thường ngày v.v... Chuyện của Nhiêu Lệ Lệ và Trương Gia Minh sẽ trong ngoại truyện đặc biệt, tính thêm tiền cho độc giả. Vậy, xin phép cúi chào tạm biệt cùng Đào Đào, Úc Loan, Đào Quảng Chí, dì Úc, Nhiêu Lệ Lệ, Trương Gia Minh, Vịt Quay Giòn, Gà Luộc và tất cả các nhân vật lớn nhỏ trong cuốn sách! Cuốn sách tuy đăng tải trong thời gian ngắn, nhưng mỗi chương đều khá dài. Ngày nào cũng , từ lúc đến lúc về nhà, thậm chí cả lúc vệ sinh cũng . Mỗi sáng thức dậy đều tự hỏi: mãi xong thế ! Đặc biệt, ở giữa cuốn sách, trải qua một giai đoạn khá khó khăn, đau khổ mà thể tâm sự cùng ai. Trở thành một lớn đúng nghĩa, nhận một kỹ năng quan trọng học là im lặng. Vì thế bao nỗi niềm chỉ thể gửi những đêm mất ngủ. Những khúc mắc và bế tắc trong cuộc sống dường như là lý do để ngừng. Có một thiếu suy nghĩ, sai chuyện, khác nhạo: "Cô bạn bè ?" Ừ thì, thể là . Những bạn thể xem là " kiêng nể, hết lòng" thực sự còn nữa. Những bạn tưởng sẽ mãi từ thời học sinh, khi bước những giai đoạn mới của cuộc đời, cũng dần xa cách và trở nên khách sáo. Đó dường như là điều thể tránh khỏi. Sinh trong cuộc đời ngược xuôi, cuối cùng cũng sẽ ai thường trực. Cũng trong khoảnh khắc , nhận rằng văn chương chính là lối thoát cho một phần tâm hồn . Dù bao giờ đặt bản tính cách của nhân vật chính, cũng từng mơ họ là , vì hạnh phúc cách xa quá xa. Nếu , cuộc đời của họ cũng sẽ trở nên tồi tệ. Tuy , vẫn thường mơ ước, giá như là một cái cây, một bông hoa, một con lừa một con cá trong sách của . Như thể sống một cách vụng về nhưng ai chê bai, thể tự do đung đưa trong gió, sống giữa một thế giới với những con đáng yêu. Mỗi gặp gỡ với độc giả, đều thấy linh hồn cô đơn của như ai đó ôm ấp, hết đến khác, trong những lúc buông xuôi. Cảm ơn sách của . Cảm ơn đến. Một bạn bè đến mức thể thổ lộ hết lòng, ích kỷ dựa , coi là những bạn từng gặp mặt. Đến giây phút kết thúc , vẫn vụng về, nghĩ nhiều lời cảm ơn hơn. Vậy thì, hình như vẫn chỉ thể là câu đó. (Cúi sâu) Từng dịp đồng hành cùng bằng lời văn, vinh hạnh. yêu các bạn. Hẹn gặp ở một thế giới khác ~ ~ Cuốn tiếp theo lẽ là "Mùa hè Lệ Phố". sẽ cố gắng tích lũy bản thảo, hy vọng khi mùa hè năm nay qua thể mắt... Ừm... Mùa hè phương Nam! Hì, ngày mắt cụ thể, sẽ thông báo trang tác giả, mô tả truyện và các bài đăng thông báo. Vậy nên hãy nhanh chóng theo dõi , đừng quên nhé, và hãy đợi nhé ~~ Tùng Tuyết Tô tại căn phòng nhỏ yên tĩnh hỗn độn 2026.5.20