THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 1: Khổ Luyện
Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:01:47
Lượt xem: 149
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó vốn dĩ là một ngày bình thường như bao ngày khác tại phủ Xương Hóa Vương.
Tiết trời tháng Tư đang độ cuối xuân đầu hạ, gian trong trẻo, vạn vật như hòa quyện , muôn hoa đều vươn nở rộ.
Sau khi luyện xong bài song thương gia truyền, Thiên Đăng nghỉ gốc cây, chợt cảm thấy má ngứa. Nàng đưa tay quệt nhẹ, thì thấy hai đóa hoa nhỏ màu tím nhạt, sắc hoa ảo mờ như từ cõi xa xăm.
Nàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy cao là những tán hoa tím biếc nở rộ như sương sớm, in bóng giữa nền trời xanh thẳm, hư ảo khôn cùng. Đón lấy chiếc khăn từ tay Mai Quy, Thiên Đăng lau những giọt mồ hôi lấm tấm trán, thuận miệng hỏi: “Đây là hoa gì ?"
Mai Quy tuổi còn nhỏ, nó ngơ ngác lên lắc đầu vẻ .
"Đó là hoa Khổ Luyện." Tiếng Mạnh Lan Khê vang lên từ phía .
"Khổ luyến?”* Thiên Đăng khẽ gật đầu chào , những đóa hoa tím đậm nhạt xen kẽ , chẳng hiểu vì loài hoa mang cái tên buồn bã đến thế.
*Khổ Luyến nghĩa là tình yêu đau khổ.
" hoa Khổ Luyện tính hàn, thể thanh nhiệt khứ thấp, còn trị ngứa và diệt côn trùng. Ta cũng đang định hái một ít về phơi khô để dùng dần.” Mạnh Lan Khê nhận nàng nhầm, mỉm nhẹ nhàng đưa tay hái những đóa hoa ở cành thấp.
Thiên Đăng bảo Mai Quy mang song thương về , còn thì ở giúp hái vài chùm hoa bỏ giỏ trúc.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân sột soạt vang lên, kéo theo đó là giọng đầy vẻ chê bai của Kim Đường: “Đi , ngay!"
Thiên Đăng ngoảnh thì con thỏ trắng mà Mạnh Lan Khê mang tới đang tung tăng giữa bụi cỏ, chẳng vô tình cố ý nhảy lên đôi ủng da đen thêu chỉ vàng của Kim Đường. Thấy nó cuộn tròn chân , Kim Đường chẳng nể nang gì mà hất chân đá văng nó lùm cỏ: “Con thỏ thối , nó vẫn còn ở đây thế hả?"
Con thỏ ngơ ngác đạp chân, lăn lộn một vòng trong bụi cỏ lủi mất dạng, đó chui nép chân Mạnh Lan Khê. Hắn đặt giỏ hoa xuống, cúi bế thỏ lên, ân cần phủi những vụn cỏ bám bộ lông của nó: “Đã bảo là tham ăn thôi, béo đến mức thì gặp mà chạy cho thoát?"
Kim Đường lạnh lùng hừ một tiếng, thấy Thiên Đăng đang cạnh bèn đổi giọng ngay: “Huyện chủ, con thỏ ngốc bẩn, lúc nãy nó còn lăn lộn đất đấy, đừng chạm nó kẻo bẩn tay."
Cái vẻ khinh khỉnh đầy lý lẽ cứ như thể quên mất chính mới là kẻ khiến con thỏ lăn lộn. Thiên Đăng thừa Kim Đường xưa nay vốn ưa gì Mạnh Lan Khê, càng ghét con thỏ nên chỉ mỉm , đưa tay khều nhẹ đôi tai thỏ.
Kim Đường bồi thêm một câu: "Mạnh Lan Khê, ngươi vết thương của nó lành, định thả nó ? Sao đến giờ vẫn còn nuôi thế?"
Mạnh Lan Khê nhặt cỏ con thỏ, Thiên Đăng với ánh mắt đầy vẻ tủi : “Biết , cách đây mấy hôm đem nó thả ngoài bìa rừng, kết quả là con ch.ó hoang lao đến, nó sợ quá cứ rúc chân chịu rời nửa bước. Ta đành mang nó về thôi."
Tiết Tích Dương và Kỷ Lân Du cũng tới. Nghe thấy câu chuyện, Tiết Tích Dương bèn : “Là thì cũng chẳng . Ở vương phủ sướng thế , ăn no ngủ ấm, còn..."
"Lại còn Huyện chủ ôm ấp vuốt ve nữa chứ!” Kỷ Lân Du ha hả, tay búng nhẹ đầu con thỏ: “Chỉ là một con thỏ thôi mà, cứ nuôi cho vui, chẳng lẽ vương phủ thiếu vài cọng cỏ cho nó ăn ?"
Kim Đường bĩu môi khinh miệt: "Con thỏ đần gì mà chơi, so với Kim Đoàn Đoàn của thì kém xa!"
Mạnh Lan Khê coi như khí, chỉ Thiên Đăng hỏi: "Nếu nó nỡ , là mời Huyện chủ đặt cho nó một cái tên ?"
Thiên Đăng vuốt ve bộ lông mềm mại của con thỏ, ký ức về con thỏ mà nàng và Thời Cảnh Ninh từng nuôi năm xưa chợt ùa về. Con thỏ cũng ngoan ngoãn và phục tùng như thế, từng hại ai đời, nhưng đáng tiếc, những kẻ khả năng tự bảo vệ cùng cũng chỉ là cá thớt mà thôi.
Cũng giống như Thời Cảnh Ninh, c.h.ế.t ngay mắt nàng năm đó. Trong đôi mắt vẫn tràn đầy sự luyến lưu, vẫn còn canh cánh nỗi lo cho và các em, nhưng cái cổ họng rách nát vĩnh viễn thể thốt bất kỳ bí mật nào nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-1-kho-luyen.html.]
Nàng : "Nó trắng muốt đáng yêu thế , cứ gọi là Bạch Bạch ."
Bạch Bạch... đó cũng là tên của con thỏ năm xưa.
Thấy nàng đặt tên vẻ tùy hứng, Kim Đường vui mặt, còn Mạnh Lan Khê chỉ mỉm , cúi đầu vuốt thỏ gì thêm. Kim Đường gạt chuyện con thỏ sang một bên, ngẩng đầu huýt sáo một tiếng với con chim Kim Đoàn Đoàn đang đậu cành cây.
Con vẹt Kim Đoàn Đoàn nhảy nhót giá gỗ, cất giọng quái gở ngâm nga bài thơ mới học: “Trời sáng... sông núi ... Gió xuân... hoa cỏ thơm..."
"Ha ha ha! Cái giọng giống hệt một ha.” Kỷ Lân Du đang ngặt nghẽo thì phía , Minh Thứu tay cầm bánh nướng tới: “Tiên chu, nêm thử bánh của , mới na lo ( lò) đấy!" (ảnh ngọng dị á chứ hăm em sai chính tả kkkk)
Mọi xong bèn rộ lên: " cái giọng , lệch !"
Minh Thứu ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, gã túm lấy cổ con vẹt một lượt hỏi: "Sao các ngươi nuôi một con ưng? nhưng con ưng của oai phong hùng dũng lắm, hơn con nhiều!"
"Ai thèm quan tâm đến con ưng của ngươi chứ? Bọn đang cái giọng lơ lớ của ngươi kìa."
Minh Thứu tuy là ngoại tộc, tiếng Hán sõi nhưng đầu óc hề đơn giản. Nhận đang trêu chọc, gã bèn gào lên: “Ưng của mà kỳ quái ? Đợi đến lúc Tiên chu gả cho , sang Hồi Hột Vương phi, nàng sẽ thấy là con ưng dũng mãnh nhất thảo nguyên!"
Câu lập tức biến gã thành đích ngắm của . Tiết Tích Dương kéo dài giọng mỉa mai: “Có kẻ đến con ưng với con gà còn chẳng phân biệt nổi, thảo nào tự đ.á.n.h giá cao bản như thế. Quạ đen mà cũng đòi đuổi theo phượng hoàng ?"
Kỷ Lân Du khoanh tay: "Nói cũng , loài chim thảo nguyên mà đậu cành ngô đồng Trường An thì đúng là viển vông quá ."
Kim Đường bĩu môi: "Ta gặp qua khối gã ngoại tộc buôn, kẻ ăn cơm còn chẳng dùng đũa, đúng là 'khỉ mặc áo ', nực hết chỗ !"
Chỉ Mạnh Lan Khê vẫn thản nhiên vuốt ve con thỏ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ hờ hững.
Giữa lúc Thiên Đăng đang đau đầu vì mấy gã đàn ông suốt ngày diễn trò trẻ con thì từ tiền viện chạy thông báo: thị vệ Đông Cung tới. Nàng vội vã trấn an họ vài câu kiếm cớ chuồn thẳng.
"Khởi bẩm Huyện chủ, Điện hạ sai thuộc hạ tới báo cho một việc."
Thấy vẻ mặt của gã thị vệ chút kỳ quái, Thiên Đăng ngạc nhiên, hiệu cho thị nữ dâng hỏi: "Không Điện hạ gì sai bảo?"
"Hôm nay khi tuần tra bên kênh Tào Cừ, Điện hạ phát hiện một chuyện lạ, e rằng liên quan đến Huyện chủ."
Nghe thị vệ kể chuyện phát hiện chữ m.á.u thuyền và vớt t.h.i t.h.ể lòng sông, cô cô Huyền Cơ cùng đám thị nữ đều bàng hoàng kinh hãi, tất cả đồng loạt về phía Thiên Đăng.
Nàng nhíu mày hỏi : "Sáu chữ m.á.u mạn thuyền đó... chính xác là 'Huyện chủ Linh Lăng g.i.ế.c '?"
"Vâng, đúng là như . Điện hạ lệnh cho Thôi Thiếu khanh đến xử lý , Huyện chủ đích đến xem ?"
Trên con thuyền mà Thái t.ử tuần du xuất hiện chữ m.á.u tố cáo nàng là kẻ g.i.ế.c , dân chúng xung quanh đều thấy cả. Một khi tin đồn xa, danh tiếng của nàng và vương phủ chắc chắn sẽ tổn hại nghiêm trọng.
Thiên Đăng chút do dự dậy, sai chuẩn ngựa. Sau khi đội mũ che mặt, nàng lập tức cùng thị vệ Đông Cung phi ngựa tới hiện trường.