THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 1: Lại thêm một người

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:09
Lượt xem: 271

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Tôn canh cửa mở cổng thì một bóng nhỏ thó ngã nhào trong, giọng khản đặc gào lên: "Huyện chủ! Huyện chủ cứu mạng!"

Cô cô Huyền Cơ đang xử lý công việc trong sân, ngước mắt lên bèn sửng sốt: "Đây chẳng là Thương tiểu lang quân ? Cậu thế ?"

Nhìn ngoài cửa, thấy một ông lão râu tóc bạc phơ nhưng tinh thần quắc thước, tay lăm lăm cành gai, đang từ xe ngựa leo xuống. Ông trợn mắt thổi râu quát lớn: "Thằng nhãi ranh ! Cút đây cho ! Hôm nay cho dù là Ông Trời xuống đây cũng bảo vệ ngươi !"

Thương Lạc ôm chặt lấy cây cột ở cửa trong, gào lên t.h.ả.m thiết với ông già đang gác cổng chặn bên ngoài: "Hôm nay con thà c.h.ế.t ở đây chứ nhất quyết về!"

"Hừ, lông còn mọc đủ mà dám bỏ nhà bụi hả?"

"Con nhà! Nhà của con ông chiếm mất !"

Đám rảnh rỗi ngoài cửa xúm chỉ trỏ xem kịch : “Ông già lòng sắt đá thật, đ.á.n.h đứa nhỏ từ xe, đ.á.n.h đến mức nó nhảy xe bỏ chạy mà vẫn chịu buông tha!"

"Ơ, đây chẳng là vị tiểu công t.ử của Ký Châu Biệt giá ? Hèn gì chạy phủ Xương Hóa Vương cầu cứu, là một trong những ứng cử viên phu quân của Huyện chủ mà?"

Cô cô Huyền Cơ đầy vẻ ngờ vực bước tới. Bà kịp hỏi han gì thì Thương Lạc - lúc vẫn đang ôm cột buông - thấy bà. Đôi mắt to tròn ầng ậc nước như cún con, òa lên nức nở: "Cô cô, cứu con với!"

Cô cô Huyền Cơ vốn xuất từ trong cung, đó theo về Vương phủ, cung nữ hai mươi năm, nữ sử hai mươi năm. Bạn bè đồng trang lứa sớm con đàn cháu đống, chỉ bà là chồng con nên cực kỳ yêu thương trẻ nhỏ. Thấy lóc t.h.ả.m thương như bà vội vàng đỡ lấy, hỏi: "Sao thế ? Người bên ngoài là ông nội của ?"

Thương Lạc trả lời, chỉ , cởi phăng chiếc áo ngoài để lộ tấm lưng trần trụi.

Ánh mắt quét qua tấm lưng , cả trong lẫn ngoài cửa ai nấy đều hít sâu một .

Chỉ thấy tấm lưng gầy gò trắng trẻo của thiếu niên chi chít những vết roi m.á.u rớm đỏ do gai nhọn quất , chẳng còn chỗ nào lành lặn. Đáng sợ hơn là vết thương cũ lành, vết thương mới chồng lên, m.á.u ứ mủ sưng tầng tầng lớp lớp, mà thấy ghê .

"Thảo nào đứa bé nhảy xe cầu cứu, thì đ.á.n.h đến mức !" Đám đông ồ lên bàn tán.

Cô cô Huyền Cơ đỏ hoe đôi mắt: "Thương lão trượng, đây là cháu ruột của ông, còn là thần đồng mười hai mười ba tuổi đỗ Quốc T.ử Giám. Sao ông nỡ lòng nào tay tàn độc như ?"

Lão Thương vung cành gai trong tay, quát lớn: "Cái thứ nghiệt súc ! Thương gia sắp hủy hoại trong tay nó ! Hôm nay dạy dỗ nó cho t.ử tế thì sớm muộn gì nó cũng hại c.h.ế.t cả nhà!"

Cô cô Huyền Cơ định lên tiếng phản bác thì bỗng cảm thấy thể Thương Lạc trong lòng co giật kịch liệt. Bà vội ôm chặt lấy bé, đưa tay định vuốt má an ủi thì giật rụt . Da thịt nóng hầm hập, hóa khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, mà là đang sốt cao.

"Thương tiểu lang quân, nóng quá, ..."

Lời còn dứt, chỉ "bịch" một tiếng, Thương Lạc lả , ngất xỉu trong lòng bà.

Cô cô Huyền Cơ hoảng hốt đỡ lấy, thấy bé thở dốc, co giật, bèn sai gác cổng bế tạm hành lang. Hổ Phách nhanh chân chạy tìm Khương đại phu trong phủ, còn Trân Châu thì chạy thẳng hậu đường báo tin cho Thiên Đăng.

Vương phủ vốn neo , Khương đại phu ngày thường cũng rảnh rỗi. Khi Thiên Đăng đến nơi, ông đang kiểm tra vết thương lưng Thương Lạc, xem lắc đầu thở dài: "Tiểu công t.ử đòn roi liên tục khiến vết thương lở loét mưng mủ, cộng thêm mấy ngày nay ăn uống gì, cơ thể quá suy kiệt nên mới ngất ."

Đám đông ngoài cửa thấy t.h.ả.m trạng đều tắc lưỡi, sang ông lão họ Thương với ánh mắt trách móc: "Tội nghiệp quá, đứa cháu khôi ngô thế mà ông nội nỡ tay tàn độc. Hay là cháu ruột?"

Bị chặn ngoài cửa, mặt lão Thương đỏ tía tai, nhưng chẳng chịu giải thích lý do vì đ.á.n.h cháu thừa sống thiếu c.h.ế.t, chỉ nghểnh cổ nghiến răng, tay vẫn nắm chặt cành gai.

Trong tiếng ồn ào hỗn loạn, Thương Lạc mơ màng tỉnh , thấy những bóng chao đảo mắt.

Hồi lâu , mới nhận khuôn mặt của và bắt gặp ánh mắt lo lắng của Thiên Đăng.

Cậu cố sức giơ tay nắm chặt lấy tay áo Thiên Đăng, yếu ớt cầu xin: "Huyện chủ, cứu con với... Ông nội chuyện cha con đày quan xa là do... là do con hại. Ông con hủy hoại cả gia đình, nên mới đ.á.n.h con nông nỗi ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-1-lai-them-mot-nguoi.html.]

"Ngươi gì mà khiến cha liên lụy?" Thiên Đăng ngạc nhiên hỏi.

"Là... là do con xuất gia tu, con... con đắc tội với Cáo Quốc Đại trưởng công chúa, hại cha đày ..."

Thiên Đăng những lời đứt quãng khó hiểu vẫn rõ đầu đuôi, cô cô Huyền Cơ bèn ghé tai nàng nhỏ: "Cha của Thương Lạc xuất Thám hoa, tài mạo song , mối quan hệ tầm thường với Cáo Quốc Đại trưởng công chúa. Thương thiếu phu nhân vì chuyện mà hòa ly, bỏ nữ đạo sĩ."

Thiên Đăng lúc mới vỡ lẽ. Chắc hẳn Thương Lạc vì bất bình chuyện Đại trưởng công chúa chia rẽ cha nên gây chuyện đắc tội với bà , khiến cha đày Biệt giá ở Ký Châu.

Thương gia vốn đại tộc, cả dòng họ chỉ mỗi Thương Biệt giá là tiền đồ nhất. Nay đắc tội với Đại trưởng công chúa, đày xa coi như hết đường thăng tiến, chẳng khác nào tự tay hủy hoại tương lai của chính và cả gia tộc.

Thương lão gia t.ử chuyện nên mới tay tàn nhẫn, một là để trút giận, hai là chịu nổi áp lực từ dòng tộc, ba cũng là tỏ thái độ tạ tội với Đại trưởng công chúa.

"Nghiệt chướng! Hôm nay mày dám trốn thì đừng hòng bước chân nhà!" Ngoài cổng phủ, ông lão vẫn vung cành gai gào thét, cơn giận hề nguôi ngoai.

Khương đại phu thở dài bốc thuốc, Hổ Phách bưng cháo táo đỏ đến cho Thương Lạc ăn lót .

Cô cô Huyền Cơ múc từng thìa cháo nhỏ bón cho bé. Thương Lạc sốt đến mê man nên nuốt cháo cũng vô cùng khó khăn.

Cậu gượng ăn vài miếng, nức nở hỏi: "Huyện chủ, ... thể ở đây ? Đệ về ..."

Thiên Đăng chút do dự: "Ông nội dạy dỗ cháu là chuyện thường tình. Ta nếu giữ ngươi trong phủ thì hợp lý lẽ, truyền ngoài cũng ."

"Chẳng lẽ Huyện chủ trơ mắt đ.á.n.h c.h.ế.t ? Ông nội con sợ Công chúa phủ giáng tội, ông sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t thật đấy!" Nước mắt lăn dài bé: “Tại Huyện chủ chịu cứu ? Tại thương xót Cảnh Ninh ca ca mà thương ? Nếu thu nhận, ... sẽ c.h.ế.t ngay cửa phủ !"

Thiên Đăng cứng họng. cô cô Huyền Cơ sờ trán nóng hổi của Thương Lạc, cũng lên tiếng đỡ: "Huyện chủ, bộ dạng Thương tiểu lang quân thế , về nhà e là khó sống. Dù cũng là một trong những ứng cử viên phu quân, là cứ để tạm thời dưỡng thương trong phủ, đợi khỏe tính?"

Thương Lạc ngước mắt nàng, ai oán: "Hàng ngày sẽ đến Quốc T.ử Giám học, phiền Huyện chủ . Chỉ cần cho một chỗ dung ... Cầu xin Huyện chủ giúp !"

Giọng bé khàn đặc như con thú nhỏ thương. Nhìn ngoài thấy ông lão vẫn lăm lăm cành gai đòi trừng phạt, Thiên Đăng cuối cùng cũng thở dài, đưa tay sờ lên trán bé, hiệu cho yên tâm.

Cô cô Huyền Cơ thấy nàng gật đầu, lập tức dậy cửa, bậc thềm cao lớn tiếng : “Thương lão trượng, Thương Lạc tuy là cháu ông, nhưng hiện tại là ứng cử viên phu quân của Huyện chủ Linh Lăng phủ Xương Hóa Vương, tên tuổi triều đình ghi danh sách. Ông tay tàn độc như lỡ mệnh hệ gì, đừng đến luật pháp triều đình, ngay cả phủ Xương Hóa Vương chúng cũng tuyệt đối tha!"

Bị một phụ nữ quát mắng giữa chốn đông , mặt lão Thương đỏ gay: "Được! Thảo dân dám tự tiện xông Vương phủ. Thương Lạc dù cũng là cháu ruột , xin Vương phủ giao nó đây. Ông cháu về nhà dạy bảo , tin rằng Huyện chủ sẽ can thiệp chuyện nhà khác chứ?"

Thiên Đăng bộ dạng thoi thóp của Thương Lạc, trong lòng dấy lên cơn giận.

Nàng đặt Thương Lạc xuống, dậy, dõng dạc vọng từ bức bình phong: “Ông nội dạy cháu, vốn dĩ nên xen . Thương lão trượng tay quá nặng, tổn hại đến chọn phu quân của phủ Xương Hóa Vương. Quốc pháp lớn hơn gia pháp, hôm nay bệnh nặng khó , sẽ tạm thời giữ Thương tiểu lang quân ở trong phủ dưỡng bệnh. Đợi đến khi thể bình phục, hài lòng sẽ đưa về nguyên vẹn!"

Thương Lạc tuổi trẻ, vết thương lành cũng nhanh. Vừa hồi phục chút nguyên khí, chạy tót hậu viện, dọn dẹp Mộc Tê Hiên mặt dày mày dạn ở lì đó. Cậu quyết tâm đợi cha từ Ký Châu về mới chịu , nhất quyết về để ông nội đ.á.n.h c.h.ế.t.

Tại sòng bạc Thịnh Phát, cửa đặt cho Thương Lạc vốn thấp nhất bỗng nhiên tăng vọt, khá nhiều đổ tiền đặt cược lớn.

Đám rảnh rỗi khỏi tấm tắc: "Vị Thương Lạc tiểu công t.ử , tuổi nhỏ xưng tụng là thần đồng, quả nhiên xa trông rộng. Cậy nhỏ tuổi đáng thương để nhanh chân đến , những khác lợi thế đó?"

"Chậc chậc, chẳng vị Huyện chủ Linh Lăng hủy dung ? Lại còn mang mệnh khắc lục , khắc chồng nữa, mà giờ đắt hàng thế ư? Các ứng cử viên tranh sứt đầu mẻ trán?"

"Nghe hủy dung! Vị Thái Nhạc Thừa Tiết công t.ử chẳng cũng tham gia tuyển chọn ? Hắn hồng nhan tri kỷ khắp thiên hạ, coi như ngắm đủ ngàn hoa, mà hôm hỏi về dung mạo Huyện chủ, bảo: Huyện chủ tiên tư ỷ mạo, bình sinh hiếm thấy, chỉ là phàm mắt tục miêu tả vẻ ."

"Lại chuyện đó ? Vậy vị Tích Dương công t.ử nổi danh phong lưu khắp thiên hạ ..."

"Đương nhiên là ôm đàn chạy thẳng đến phủ Xương Hóa Vương !"

 

Loading...