THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 10: Quà Mừng (2)
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:16:50
Lượt xem: 175
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên cạnh, Kỷ Lân Du thấy lượt tặng quà, món nào Huyện chủ cũng khen ngợi yêu thích thì kìm nữa, lấy một cuộn đồ vẫn giấu trong thủy tạ , đưa tới mặt Thiên Đăng.
"Huyện chủ xem quà của , nàng nhất định sẽ thích!"
Hắn giũ mạnh tay, hóa là một tấm gấm lớn. Đợi khi mở hết, đều ngẩn .
Đó rõ ràng là một lá cờ dệt gấm tinh xảo, nền đen viền vàng, thêu rồng bay, thêu hổ chạy, chính giữa thêu chữ "Bạch" to bằng cái đấu. Là Đại đạo Vương kỳ trấn doanh của Xương Hóa Vương.
Thiên Đăng đưa tay chạm chữ trắng nổi bật nền đen, đôi tay kìm run rẩy: "Đây là...?"
"Đây là Vương kỳ do vợ con các tướng sĩ biên cương mới dệt, nhờ cha ông gửi đến, chuyển giao cho Huyện chủ." Kỷ Lân Du chỉ đường viền lá cờ, Thiên Đăng mới thấy đường viền vàng đó thêu những khóm hoa nhỏ màu xanh tím bao quanh Vương kỳ.
"Đây là hoa Mã Lan thảo nguyên Tây Bắc. Giữa sa mạc mênh mông, mỗi độ xuân về hoa Mã Lan nở rộ, tựa như tấm t.h.ả.m xanh trải dài đến tận chân trời." Ánh mắt Kỷ Lân Du chuyển từ những đóa hoa sang gương mặt Thiên Đăng, giọng trịnh trọng: “Huyện chủ, là những cô nhi quả phụ nhận di hài đợt đầu tiên, họ cảm kích đây là ân đức mà tranh đấu cho thiên hạ nữ nhi, nên thức trắng đêm gấp, kính tạ ân đức của Huyện chủ."
"Không, thật gì... Sức giúp cũng nhỏ bé." Thiên Đăng nâng Vương kỳ lên, vùi mặt chữ "Bạch", hít thật sâu để lá cờ của cha ông thấm lấy những giọt lệ nóng hổi đang trào từ khóe mắt.
Hồi lâu , nàng mới ngẩng đầu lên, nặn một nụ với Kỷ Lân Du và đang quan tâm , trịnh trọng cuộn Vương kỳ : "Món quà hậu hĩnh , nhất định sẽ trân trọng, giữ gìn mãi mãi."
Đợi Thiên Đăng cẩn thận cất hết các món quà, Thôi Phù Phong mới là cuối cùng lấy từ trong tay áo một cuốn sách, đưa đến mặt nàng.
"Đây là cuốn sách mới biên soạn, đang chuẩn gửi các nơi để khắc in phát hành, xin Huyện chủ chỉ giáo."
Nghe tặng sách do biên soạn quà sinh nhật cho Thiên Đăng, Tiết Tích Dương khẩy, kéo dài giọng: "Không hổ danh là Thôi Thiếu khanh, tuổi trẻ sách lập thuyết ."
"Oa, thảo nào phu t.ử cứ mãi lấy việc từng dạy Thôi Thiếu khanh vinh dự!" Thương Lạc vội thò đầu xem, to chữ bìa sách: “'Xương Hóa Võ Lược'?"
Hắn gãi đầu hỏi Thôi Phù Phong: "Đây là cái gì thế? Truyền kỳ kiếm hiệp ?"
Thiên Đăng lập tức hiểu ý nghĩa cuốn sách . Nàng cẩn trọng lật trang bìa, đập mắt quả nhiên là bài tổng lược biên soạn của Thôi Phù Phong. Sách tóm tắt những chiến công cầm quân đ.á.n.h giặc bao năm của Xương Hóa Vương, kỷ luật nghiêm minh, cách dùng tài tình, nhất là những xuất kỳ bất ý, xoay chuyển tình thế trong loạn An Sử, là một trong những nhân vật quan trọng nhất của công cuộc trung hưng. Vì thế triều đình thu thập các phương châm chiến lược hành quân chinh chiến nhiều năm của ông, ghi chép các quyết sách chi tiết trong từng trận đ.á.n.h để bằng chứng, giúp công trạng bình sinh của Xương Hóa Vương và Thế t.ử lưu truyền rộng rãi, lưu danh muôn thuở.
Thiên Đăng lặng lẽ áp cuốn sách ngực, khẽ hỏi: "Việc là do triều đình chủ trì khắc in ? Bắt đầu từ bao giờ mà hề ?"
Thôi Phù Phong : "Ba năm khi cha và ông nàng bỏ tại Đại Minh Cung, Bệ hạ than thở triều đình mất trung thần lương tướng. Vì thế xin với Bệ hạ, nguyện chủ trì biên soạn 'Xương Hóa Võ Lược' để lập đức lập ngôn cho Vương gia và Thế tử. Hơn ba năm qua các bộ để thu thập tư liệu năm xưa, cố gắng cho đầy đủ nhất, nay cuối cùng cũng kết tập thành sách. Cuốn sách in đầu tiên , xin trao cho Huyện chủ."
Trong lòng Thiên Đăng hiểu rõ, khi "Xương Hóa Võ Lược" triều đình khắc in, công lao của cha ông nàng chắc chắn sẽ lưu danh thiên cổ. Vinh quang của Bạch gia mà nàng luôn đau đáu, xem như cuối cùng cũng tiếp nối.
Nàng cúi hành lễ thật sâu với Thôi Phù Phong. Hắn cũng cúi đáp lễ, hai gì, nhưng vạn ngữ thiên ngôn đều gửi trong đó.
Mọi truyền tay xem cuốn "Xương Hóa Võ Lược", đang bùi ngùi tưởng nhớ thì chỉ Minh Thứu hiểu ý nghĩa trong đó, hỏi: "Hôm nay chẳng sinh nhật Huyện chủ ? Sao quà các tặng cái nào cũng Huyện chủ vui thế? Ta thì khác, đây !"
Nói giơ hai tay lên, vỗ "bốp bốp" hai cái.
Hai thị vệ Hồi Hột đợi sẵn ngoài thủy tạ lập tức khiêng một con cừu béo lông sạch sẽ lên, đặt cả cái giá nướng bên cạnh thủy tạ lui xuống.
"Nào nào, đây là con dê vàng hôm nay đích bản Vương t.ử săn , đích nướng cho Huyện chủ một con cừu nướng Hồi Hột chính giữa!" Minh Thứu đắc ý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-10-qua-mung-2.html.]
"Chính tông!" Thương Lạc sửa .
Mọi thấy định nướng cừu tại chỗ thì vội ngăn : "Chỗ phong nhã như là thủy tạ bằng gỗ, cẩn thận là cháy nhà ngay, nướng ở đây ."
Tiết Tích Dương thường du ngoạn ở hồ Khúc Giang bèn chỉ cho một con đường sáng: "Ở vịnh sông đằng một bãi đất trống cát, đảm bảo bén lửa sang cỏ cây xung quanh, Vương t.ử thể đó nướng cừu cho Huyện chủ."
Cả đám kéo vịnh sông, giúp Minh Thứu đào một cái hố cát, dựng giá nướng. Minh Thứu bôi hương liệu lên dê, nhóm lửa nướng.
Ai ngờ củi cỏ mùa xuân ẩm ướt, một lúc khói mù mịt, ai nấy đều vội vàng rút lui: "Vương t.ử tự tay nướng nhé, chúng chịu, giúp ngài !"
Mọi thủy tạ, quây quần nhấm nháp bánh trái xem nghệ nhân tạp kỹ do Kim Đường sắp xếp diễn hết trò đến trò khác. Ngay khi uống đến nhạt thếch thì một mùi thơm nức mũi bay tới, Minh Thứu vác con cừu nướng chín hào sảng xuất hiện.
"Sinh nhật Huyện chủ đương nhiên ăn miếng thịt to, uống bát rượu lớn, ăn mừng thống khoái mới ! Dẹp hết mấy thứ nước bánh trái góa phụ !"
"Góa phụ cái gì, là nhạt nhẽo!"
Thương Lạc theo thói quen sửa lưng , tiến lên giúp đặt con cừu nướng béo ngậy lên bàn.
Tuy là chẳng còn chút ý cảnh phong nhã nào, nhưng miếng thịt cừu vàng ruộm mỡ màng thơm phức, ai nấy đều thèm rỏ dãi.
Minh Thứu lấy con d.a.o găm rửa sạch lau khô , xẻo một miếng thịt đùi , đặt lên lá chuối đưa cho Thiên Đăng: "Nào, Huyện chủ nếm ."
Thiên Đăng nhận lấy, chần chừ nhưng đưa lên miệng.
Minh Thứu hỏi: "Sao thế, Huyện chủ thích ?"
Nàng còn kịp trả lời thì Lăng Thiên Thủy đặt cuốn "Xương Hóa Võ Lược" đang xem dở xuống, nhấc cả con cừu nướng lên, liếc Minh Thứu hỏi: "Sao nhớ Hồi Hột một phong tục, là trong lễ đính hôn, nhà trai sẽ mang đến một con cừu nướng, nhà gái cắt thịt đùi ăn một miếng thì coi như hôn sự thành?"
Nghe thấy gài bẫy, định lừa Thiên Đăng hiểu phong tục Hồi Hột tròng, các lang quân đều ném cho Minh Thứu cái khinh bỉ.
"Nghĩ nhiều , các nghĩ nhiều quá ..." Thấy ý đồ đen tối vạch trần, Minh Thứu sợ Lăng Thiên Thủy, dám ép buộc Thiên Đăng, đành gượng: “Hôm nay mừng sinh nhật mà, miếng đầu tiên mời Huyện chủ gì đúng? Huyện chủ, nàng cứ yên tâm ăn ..."
"Thôi , đùi cừu cho ăn , nhiều thịt thế Huyện chủ ăn tiêu ." Kỷ Lân Du ngoạm luôn miếng thịt đùi đó, hỏi Lăng Thiên Thủy đang xách con cừu: “Biểu ca, cắt cho Huyện chủ miếng ngon ?"
Lăng Thiên Thủy lớn lên ở Tây Bắc, chuyện đương nhiên rành rẽ. Hắn cầm lấy d.a.o găm của Minh Thứu, loang loáng vài đường d.a.o như múa, nhanh phân giải con cừu thành mười phần đều , đưa một phần sườn cừu cho Thiên Đăng, đó cắm phập con d.a.o lên đùi cừu: "Ai thích phần nào tự lấy."
"Ấy, thấy mấy phần đều như , nhưng mà ~" Kim Đường xách cái đầu cừu đặt mặt Minh Thứu: “Cái bọn chịu, nhất định để Vương t.ử gặm."
Mọi ồ lên. Minh Thứu mặt thối hoắc xé một miếng thịt má, hỏi Kim Đường: "Không bảo nhà ngươi là Thủ phủ* Trường An ? Sao ngươi tặng quà?"
*(Là Thủ phú, giàu nhất, ảnh nhịu)
Kim Đường trời, thấy tối, : "Vội gì, đến giờ mà. Đợi ăn hết cừu cũng muộn."