THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 10: Trong vũng bùn
Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:18
Lượt xem: 187
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiết Tích Dương khoanh chân bàn đàn, đôi mắt hoa đào quét qua đám đông bên , dừng ở chỗ Thiên Đăng một chút. Trên mặt hiện lên nụ đầy ẩn ý, nháy mắt với nàng một cái.
Thấy học trò bên tuy đông, nhưng đúng như dự đoán, những như Vu Quảng Lăng, Mạnh Lan Khê, Kim Đường đều đến, cũng chẳng bận tâm. Hắn chỉ mỉm Thiên Đăng, : "Vừa do dính bùn đất bẩn vạt áo nên đồ đến muộn, mong chư vị sư trưởng và các học t.ử lượng thứ."
Vị Tiến sĩ chủ trì bên cạnh vội : "Không dám dám, là do trong trường kịp dọn sạch bùn lầy, mong Tiết Nhạc Thừa đừng chê ."
Tiết Tích Dương nhẹ, đặt tay lướt dây đàn, cất lời: "Đạo của đàn, ngược về hồng hoang, giữa lan bốn cõi, mô tả nhân tình. Người xưa cảm nhận sự tinh tế mà hiểu ý thú, bèn gảy đàn mà thả lỏng hình hài..."
Quả hổ danh là Thái Nhạc Thừa, suốt một buổi học, đàn giảng, lời lẽ sâu sắc mà dễ hiểu. Từ chuyện Khổng T.ử gặp thời mà khúc "Y Lan Thao", đến chuyện Thái Ung tiếng gỗ cháy mà nhận đàn Tiêu Vĩ. Từ nhạc đến cụ, từ xưa đến nay, giảng giải trôi chảy, cuối cùng kết thúc bằng khúc "Dương Quan Tam Điệp".
Cộng thêm chất giọng trong trẻo vang vọng, tai chỉ thấy lòng sáng sủa thông suốt. Tế tửu, Tiến sĩ và đám học trò đến quên cả bản , đồng loạt vỗ tay tán thưởng.
Một canh giờ giảng dạy trôi qua trong chớp mắt, đều lưu luyến rời.
Tiết Tích Dương ôm đàn dậy, khéo léo từ chối lời mời dự tiệc rượu của , chỉ Thiên Đăng mỉm : "Ta về Vương phủ ngay đây, hôm nay là ngày cung sứ đến dạy lễ, cùng Huyện chủ lắng dạy bảo, thể trễ nải."
Thấy chuyện đang ở nhờ hậu viện Huyện chủ Linh Lăng một cách tự nhiên, thậm chí phần kiêu hãnh như đều cứng họng, đành gượng gạo chào tạm biệt .
Đám đông tan hết, Tiết Tích Dương đến bên cạnh Thiên Đăng, giọng mang theo ý hạ xuống cực thấp, tựa như lời thì thầm bên tai: "Buổi nhạc lý hôm nay, thấy Huyện chủ vẻ hứng thú. Nếu Huyện chủ lòng thì cứ việc tìm đàm đạo, Tích Dương nhất định quét dọn giường chiếu chờ đợi..."
"Không cần, đến Quốc T.ử Giám mượn sách, khi lôi đến đây cũng là giảng dạy." Cái thói trăng hoa ong bướm của Thiên Đăng quá quen, đương nhiên là kính nhi viễn chi: “Mẹ mới mất, vốn dĩ nên nhạc vui."
"Là suy nghĩ chu ." Tiết Tích Dương lộ vẻ áy náy đúng mực, mưa bên ngoài hỏi: “Hôm nay xe ngựa đến, các về cùng ?"
"Được đấy đấy! Đệ chán ngấy cái trời mưa mãi tạnh , nào về giày cũng ướt sũng." Thương Lạc thấy ngoài cửa sổ bắt đầu mưa, vội vẫy tay hiệu cho Thiên Đăng cùng.
Vừa xuống khỏi đài giảng học thì thấy Giản An Đình đang tìm kiếm Vu Quảng Lăng trong đám học trò đang tản . Thương Lạc vẫy tay gọi: "Giản đại ca, tìm thấy Vu đại ca ?"
Giản An Đình nhíu mày: "Chưa, lạ thật, Quảng Lăng nhỉ?"
"Rõ ràng lúc nãy bọn ở lầu thấy dọc theo kho sách tới đây mà, mấy bước chân, chứ?" Thương Lạc kỳ quái về phía kho sách, hỏi: “Giản đại ca, lúc cũng đường tới đây, gặp Vu đại ca ?"
Giản An Đình lắc đầu: "Hay là giữa đường, đến giảng nữa?"
Nghe nụ của Tiết Tích Dương thoáng chút mỉa mai: "Vậy thì thôi, chúng về ."
"Được ." Thương Lạc bĩu môi, định theo .
Giản An Đình bỗng nhớ điều gì, hỏi: "Thương tiểu , là ở lầu thấy Quảng Lăng dọc theo kho sách tới đây?"
" , bọn đều thấy, chỉ là đó chuyện khác, thì biến mất."
Thiên Đăng cũng gật đầu xác nhận: " là như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-10-trong-vung-bun.html.]
"Nói như thế nghĩa là đến phía đài giảng học . Mà ở ngoài kho sách suốt cũng thấy . Vậy thì, khi nào trong kho sách ?"
"Có khả năng lắm, Vu đại ca là cái đồ mọt sách, trốn trong đó sách đến tận bây giờ đấy chứ?"
Giản An Đình bất lực lắc đầu, về phía kho sách, : "Để xem ."
Ba theo lưng . Thương Lạc xoay xoay chiếc ô trong tay, với Tiết Tích Dương đang ôm đàn: "Tiết đại ca, nãy bảo tiếng đàn gặp ẩm sẽ mất độ trong trẻo, đàn của đừng để dính mưa nhé!"
Thiên Đăng liếc bao đàn của Tiết Tích Dương, nhớ hôm đòi Vương phủ trong mưa gió đàn suốt hai canh giờ rưỡi, e là cây đàn đó hành hạ đến hỏng .
Tiết Tích Dương vuốt ve bao đàn : "Đừng lo, bao đàn của bằng vải lụa dầu, nước mưa khó mà thấm , miễn là đừng rơi xuống nước..."
Nói đến đây, bọn họ tới lối giữa hai tòa kho sách. Khóe mắt vô tình liếc thấy một mảng màu đỏ tươi, ai nấy đều vô thức đầu trong.
Cơ thể Tiết Tích Dương cứng đờ, tay buông lỏng, cây đàn cùng bao đàn rơi tõm xuống vũng nước mặt đất.
"Tiết đại ca, thế..."
Thương Lạc còn dứt lời ngạc nhiên, Thiên Đăng giơ tay bịt chặt mắt , vội vàng kéo sang hướng khác.
Trong lối hẹp, một t.h.i t.h.ể sấp mặt trong vũng nước.
Mưa lớn liên miên, trong lối là nước đọng đục ngầu. lúc , vũng nước nhuộm đỏ một màu máu. Người c.h.ế.t bất động trong vũng m.á.u đáng sợ đó như thể c.h.ế.t đuối trong chính vũng m.á.u .
Thương Lạc hiểu chuyện gì, đang định đưa tay gạt tay Thiên Đăng . Bên cạnh, giọng Giản An Đình run rẩy: "Bộ quần áo đó... là... là Quảng Lăng ?"
Thiên Đăng chằm chằm cái xác, cảm thấy giống Vu Quảng Lăng, nhưng dám tin, đầu óc trống rỗng t.h.i t.h.ể trong vũng máu.
"Có lẽ... lẽ ?"
Mặt Giản An Đình cắt còn giọt máu, run bần bật lội nước lập cập trong lối hẹp. Dáng lê lết của trông cứng đờ một cách kỳ dị.
Khi đến bên cạnh thi thể, lấy hết can đảm hít sâu một , đưa bàn tay run rẩy định nắm lấy cái xác đang úp mặt xuống.
Vì quá hoảng loạn, nắm trượt mấy mới run rẩy lật t.h.i t.h.ể . Nhìn khuôn mặt dính đầy bùn đất , run lên bần bật, mất tiếng hồi lâu mới thất thanh gào lên: "Là... là Quảng Lăng thật !"
Bất chấp nước m.á.u bùn lầy, ôm lấy nửa của Vu Quảng Lăng, đầu bọn họ, hoảng loạn tột độ: "Mau... mau đưa ngoài..."
Thiên Đăng qua vai , thấy t.h.i t.h.ể Vu Quảng Lăng cứng đờ trắng bệch, bèn lên tiếng ngăn cản hành động kéo xác của : "Đừng di chuyển! Đợi quan phủ đến !"
Giản An Đình ngẩn , lúc mới như sực tỉnh cơn mê, tay buông lỏng để mặc Vu Quảng Lăng rơi trong vũng máu. Hắn lảo đảo dậy lùi , ngã xuống đất.
Hắn sợ đến mức tay chân bủn rủn, chống tay xuống bùn nước mấy mới gượng dậy . Hắn vịn tường lùi ngoài, tay ôm chặt bộ quần áo ướt đẫm nước máu, mặt mày trắng bệch, trong miệng chỉ còn tiếng thở dốc gấp gáp.