THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 11: Ánh Sáng Pháo Hoa
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:16:51
Lượt xem: 139
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi chia ăn hết con cừu, dọn dẹp xong xuôi thì trời tối hẳn.
Hồ Khúc Giang chìm trong yên lặng, trong thủy tạ thắp lên vài ngọn đèn, gian u tịch.
Trăng sáng cao, bóng cây xào xạc. Kim Đường đắc ý dậy, mời Huyện chủ và bờ nước, đó vỗ tay "bốp bốp" hai tiếng.
Giữa vịnh sông tĩnh lặng bỗng vang lên tiếng xì xì khe khẽ, ngay đó mắt bừng sáng. Pháo hoa rực rỡ bên bờ sông bùng lên, chiếu sáng cả mặt nước lẫn bầu trời một vùng lộng lẫy.
Bóng cây và lâu đài bên sông đều ánh pháo hoa soi tỏ, in bóng xuống mặt hồ. Trên như hai cõi tiên cảnh rực rỡ hòa , ánh sáng chói lòa.
Trong tiếng trầm trồ của , Thiên Đăng ngẩng đầu dõi theo những vệt màu rực rỡ thoáng qua vụt tắt, hồi lâu thể hồn.
"Huyện chủ, món quà nàng thích ?" Kim Đường ghé sát gần nàng, khẽ hỏi.
Thiên Đăng đầu giữa màn pháo hoa, gật đầu cảm tạ : "Kim lang quân tốn kém , từng thấy pháo hoa thế ."
Kim Đường phổng mũi, vốn định khoe khoang cho tỉnh ngoài mời nghệ nhân pháo hoa bảy đời gia truyền thế nào, cùng họ chuẩn màn pháo hoa tráng lệ nhất , nhưng ánh sáng của những đóa pháo hoa đua bung nở, ngắm đường nét gương mặt nàng, bỗng nghẹn lời.
Ngàn vạn đóa hoa lửa lượt nở rộ giữa trung, lúc sáng lúc tối, hào quang vạn trượng. Thiên Đăng ngước những đóa hoa nở tàn , còn các trai bên cạnh âm thầm ngắm nàng trong gang tấc.
Ánh sáng tuôn chảy lướt qua hàng mi dài của nàng, tan gò má đường cong tuyệt mỹ, đọng đôi môi đang hé mở vì ngạc nhiên, và cuối cùng, rơi trái tim đang đập rộn ràng của những kẻ đang si ngốc nàng, ngân vang xao động như những vòng sóng lan xa, mãi dứt.
Trong khoảnh khắc ánh sáng và bóng tối đan xen , ánh hào quang rực rỡ của cả nửa bầu trời đêm dường như đều đổ dồn về phía họ, bao trùm họ và nàng trong giấc mộng mê ly, thể dứt .
Sau màn trình diễn kinh tâm động phách, dây cháy chậm dần dần bén về phía mặt nước.
Hóa mặt nước sớm bố trí sẵn giàn khung sắt. Hoa lửa lan tràn mặt nước, nở rộ giữa trung. Ngay khi ánh sáng dần tắt, bỗng "bùm bùm" hai tiếng nổ lớn, giàn khung sắt, những đóa hoa xoay tròn nở rộ, tôn lên tám chữ lớn "Cung Chúc Huyện chủ Linh Lăng Phương Thần".
Thiên Đăng tự chủ đưa hai tay lên che miệng.
Trong tiếng kinh ngạc của , dòng chữ rực rỡ dần mờ , thế giàn khung, các loại pháo hoa đủ màu sắc thi bung nở, náo nhiệt phồn thịnh, lay động lòng .
lúc , Thương Lạc bỗng chỉ tay xuống mặt nước, thốt lên một tiếng "A" hỏi: "Cái gì ?"
Mọi xuống mặt nước theo hướng tay chỉ. Pháo hoa sắp tàn, khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g gió đêm cuốn , mặt nước ánh lửa soi thấu trong như pha lê, sáng như ngọc đá.
Và mặt nước sáng rõ , chẳng từ lúc nào lẳng lặng trôi nổi một bóng , dập dềnh theo sóng nước.
"Là... ?" Kim Đường chút chắc chắn, bước thêm một bước sát mép nước cho rõ.
Quả nhiên là một đang trôi bán nổi bán chìm trong nước, tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch, thể cứng đờ, rõ ràng c.h.ế.t từ lâu.
Thương Lạc theo bản năng hét lên thất thanh. Vì quá sợ hãi, đang nhoài của chúi xuống, thấy sắp rơi tòm xuống sông.
May mà Kỷ Lân Du ở ngay bên cạnh, trong lúc nguy cấp vung hai tay ôm lấy, tóm chặt chân .
Thương Lạc túm chân treo ngược mặt sông, la oai oái che mặt để khỏi đập nền đá chân thủy tạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-11-anh-sang-phao-hoa.html.]
Mọi xúm , chân tay luống cuống kéo lên.
Trong lúc hoảng loạn, Thương Lạc ngoái đầu . Dưới tàn dư cuối cùng của pháo hoa, trong ánh sáng chập chờn nửa tỏ nửa mờ, sóng nước dập dềnh cuốn mớ tóc mặt cái xác phủ lên. Ở cách sát mặt nước, bỗng rõ khuôn mặt trắng bệch của cái xác.
"Đó là..." Hắn trợn trừng mắt, gào lên: “Là Cáo Quốc Công chúa!"
Bữa tiệc sinh nhật ấm cúng cuối cùng kết thúc bằng một t.h.ả.m kịch.
Kỷ Lân Du gọi mấy thị vệ Ngự Lâm quân đến vớt xác lên bờ, dội sạch tro tàn pháo hoa bám bên ngoài , quả nhiên là Cáo Quốc Đại Trưởng Công Chúa.
Nhớ chiều nay phủ Công chúa còn ở ngay bên cạnh, Tiêu Phù Ngọc còn sang gây sự, Thiên Đăng bảo Đồi Mồi tìm nữ quan phủ Công chúa ở gần đó báo tin .
Dù đến giờ giới nghiêm, nhưng chuyện lớn thế thể chậm trễ, tin tức lập tức truyền đến các nha môn liên quan, yêu cầu họ phái nha dịch và Ngỗ tác đến ngay.
Các thị nữ phủ Cáo Quốc Công chúa thấy t.h.i t.h.ể chủ nhân sợ mất mật, run lẩy bẩy đầu khuyên Tiêu Phù Ngọc đừng đến gần.
Tiêu Phù Ngọc đẩy mạnh đám nữ quan , loạng choạng lao tới bên t.h.i t.h.ể , quỳ sụp xuống đất, mặt cắt còn giọt máu, đưa bàn tay run rẩy chạm má Cáo Quốc Công chúa.
Ngón tay chạm làn da lạnh lẽo, ả mới như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, nước mắt vỡ đê tuôn trào, há miệng nhưng nghẹn , hai mắt trợn ngược, ngã lăn đất.
Một nữ quan lớn tuổi phía vội vàng đỡ lấy ả, liên tục gọi lấy t.h.u.ố.c để tránh cho Quận chúa ngất xỉu.
Đám phủ Công chúa quỳ bên t.h.i t.h.ể Công chúa lóc t.h.ả.m thiết. Thiên Đăng bộ dạng của Tiêu Phù Ngọc, nghĩ đến cảnh ả cũng giống vĩnh viễn mất , tuy xưa nay luôn đối đầu nhưng trong lòng vẫn nảy sinh chút đồng cảm.
Nàng bảo các nữ quan dìu Tiêu Phù Ngọc trong thủy tạ , hạ giọng hỏi vị nữ quan lớn tuổi vẻ là quản sự: "Cô cô xưng hô thế nào?"
Nữ quan hành lễ với nàng: "Thiếp là Tư vi Tố Hoàn của phủ Công chúa."
Thiên Đăng nhớ đến ma ma Lục Ỷ quản sự ở Đông Cung, là năm xưa Thái hậu phái sang chăm sóc Thái tử. Nhìn tuổi tác và tác phong của Tố Hoàn, vẻ cũng là cùng lứa trong cung, đương nhiên cũng là hiểu chuyện.
Nàng bèn khẽ hỏi: "Công chúa rơi xuống nước, ai ở bên cạnh chăm sóc?"
Tố Hoàn lau nước mắt : "Công chúa hôm nay dạo chơi ở hồ Khúc Giang, quá trưa thấy mệt nên Khải Xuân Các bên cạnh nghỉ ngơi. Vì ác mộng mấy hôm , Công chúa dạo ngủ ngon, cho bất kỳ ai gần giường ngủ, nên chỉ giữ bốn năm canh gác ngoài lối nhỏ các, những khác đều phái các ngả đường bên ngoài xua đuổi du khách, tránh phiền Công chúa."
Thiên Đăng Tiêu Phù Ngọc đang ngất bên cạnh, hỏi: "Vậy Công chúa cũng cho Quận chúa ở gần ?"
"Quận chúa còn trẻ khỏe, thấy mệt nên chúng nô tì hầu hạ tiếp tục dạo chơi. Đến bên phát hiện Huyện chủ cũng ở đây nên nhất thời kích động, ... chậm trễ một lúc."
Thiên Đăng bà đang đến chuyện Tiêu Phù Ngọc sang đây gây sự vì con ngựa, gật đầu chờ bà tiếp.
"Rời khỏi đây, Quận chúa vẫn hết giận, chúng nô tì bèn khuyên bờ hồ chèo thuyền giải khuây. Ai ngờ giữa chừng thuyền va trụ cầu, mái chèo rơi xuống nước. Chiều tối nổi gió, sóng to quá cập bờ . Đám nô tì đều bơi, ở gần đó chúng nô tì đuổi hết , đến kêu cứu cũng ai, lúc đó hoảng loạn vô cùng..."
Tố Hoàn nhớ tình cảnh lúc đó, chút khó mở lời, những lời cũng ngập ngừng tiếp .
Thôi Phù Phong bên cạnh : "Hiện giờ Công chúa xảy chuyện, chi tiết đều điều tra rõ ràng, mong cô cô cứ tình thực kể chuyện."
Tố Hoàn bất đắc dĩ, lén Tiêu Phù Ngọc đằng một cái mới hạ thấp giọng : "Chuyện thật mất mặt, mong Thôi Thiếu khanh và Huyện chủ giữ kín cho. Cuối cùng trời tối dần, Quận chúa gấp sợ, bèn lệnh buộc dây thừng các thị nữ theo thuyền, đẩy họ xuống nước để kéo thuyền bờ."