THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 11: Ký ức thanh mai trúc mã
Cập nhật lúc: 2026-01-24 12:33:34
Lượt xem: 194
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả hai đều thể ngờ rằng, manh mối mà Phúc bá để lúc lâm chung là nét bút của Thời Cảnh Ninh. Sau thoáng đầy kinh ngạc, họ đều im lặng, chờ đợi Thiên Đăng tiếp.
"Khi đó còn nhỏ, ký ức nhiều chỗ mơ hồ, nhưng chắc chắn đây là chữ tại trang viên." Thiên Đăng đưa tay day day vết sẹo lông mày, cố sức lục tìm trong trí nhớ: “Lúc mới bắt đầu vỡ lòng, chữ xiêu vẹo khó coi vô cùng. Mẹ xuất con nhà thường dân, bản cũng giỏi thư pháp, nên nhờ Phúc bá phố mua cho một bộ bảng khắc gỗ để đốc thúc luyện chữ. Thời Cảnh Ninh khi đó cũng đang ở trang viên, nên cùng vỡ lòng, cùng tập ."
Nàng chằm chằm những chữ "Huyện", “Chủ" và "Phu" mảnh giấy vụn, cố gắng điều hòa thở để giọng run rẩy: "Khi mới học chữ, những từ chúng học đầu tiên là 'Xương Hóa Quận Vương', 'Vương Phi', 'Thế Tử', 'Kỷ Quốc Phu Nhân'. Lúc bấy giờ cha liên tiếp lập đại công, trong cung rục rịch bàn chuyện phong tước Huyện chủ cho , nên cũng giúp tìm chữ 'Huyện' và 'Chủ' bảng gỗ. Mấy chữ còn sót mà Phúc bá giữ, là những chữ Thời Cảnh Ninh mô phỏng khi chúng mới dùng thử khuôn gỗ."
Lăng Thiên Thủy nheo mắt đ.á.n.h giá mấy chữ đó, hỏi: "Nếu đều là chữ từ thuở nhỏ, Huyện chủ nhận đây là bút tích của ?"
"Bởi vì Thời Cảnh Ninh giống . Cơ hội học chữ với khó khăn, nên vô cùng quý trọng giấy mực, nỡ để chừa quá nhiều trắng. Khi , các chữ của thường dính sát , chen chúc phân tách rõ ràng. Hồi đó còn từng nhạo vì chuyện ..."
Nàng ghép hai mảnh giấy vụn với . Chữ "Huyện" và chữ "Chủ" vì quá sát, vô tình rách ngang đúng nét gập cùng của chữ "Huyện", mép giấy cháy sém, nên thoạt cứ tưởng là chữ "Cụ" và chữ "Toàn".
Những mảnh giấy mà tồn tại suốt mười một năm, đốt cháy ngay khi nàng gặp nạn, Phúc bá lén lút giấu , cuối cùng rước lấy họa sát cho ông.
Trước mắt nàng lúc chỉ sương mù dày đặc. Nàng thực sự thể thấu bí mật ẩn giấu phía , cũng nghĩ những sự việc rốt cuộc liên hệ gì với .
Hung thủ đốt những tờ giấy tập thuở nhỏ của bọn họ gì? Tại Phúc bá mạo hiểm giấu chúng ? Những mảnh giấy vụn và bức thư mất tích quan hệ gì ? Và cái c.h.ế.t của nàng rốt cuộc liên quan thế nào đến tất cả chuyện ?
Thiên Đăng chằm chằm những nét chữ ngây ngô giống hệt trang giấy trắng và mảnh giấy cháy đen mặt: "Sau đó nhớ một vài chuyện... Phúc bá khi là quản sự của trang viên, chính ông là sắp xếp cho con nhà họ Thời, mua bảng khắc gỗ cho chúng , và cũng chính ông... là giúp mua con d.a.o khắc cho Thời Cảnh Ninh."
Thôi Phù Phong khẽ nhíu mày: "Con d.a.o khắc g.i.ế.c c.h.ế.t Phúc bá?"
" . Cậu của Thời Cảnh Ninh việc ở Quang Lộc Tự, ý định đưa nghề, nên thường ở trong bếp tập thái rau tỉa hoa. Lúc đó nhờ Phúc bá mua d.a.o khắc về cho , bắt khắc cho một con thỏ. khi mới học, khắc con thỏ vô cùng, chơi vài ngày cũng vứt mất. Còn con d.a.o khắc , vốn vứt lung tung, nhưng bảo vật sắc nhọn để bừa bãi sẽ thương, dạy lấy giấy vụn gói kỹ , cất ngăn kéo. Giờ nghĩ , thứ dùng để gói con d.a.o năm đó, là những tờ giấy tập của và Thời Cảnh Ninh."
Lăng Thiên Thủy đưa phán đoán: "Vậy là mười một năm , hung thủ mở gói giấy cũ đó , lấy con d.a.o khắc. Phúc bá phát hiện chuyện nên mới g.i.ế.c diệt khẩu."
"Phải, và biến mất cùng con d.a.o khắc đó, là bức thư mà đến lúc lâm chung vẫn vô cùng lo lắng... Bà , đó là bức thư sẽ đổi vận mệnh của ."
"Khi ở trang viên, khi tìm thấy con d.a.o khắc, đầu tiên chúng thẩm vấn là Thời Cảnh Ninh, nhưng lúc đó phát hiện bất kỳ điểm bất thường nào." Thôi Phù Phong cẩn trọng nhớ tình hình lúc đó: “Chỉ là con d.a.o hại c.h.ế.t Phúc bá, cùng những mảnh giấy vụn Phúc bá cố tình giấu , tất cả đều chĩa mũi nhọn Thời Cảnh Ninh. Chẳng lẽ... thực sự che giấu hiềm nghi sâu đến thế?"
Giọng Thiên Đăng trầm xuống, khàn đặc: " mà Thời Cảnh Ninh ... tin lòng bất chính."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-11-ky-uc-thanh-mai-truc-ma.html.]
Hắn là duy nhất trong các lang quân tình nghĩa thuở thiếu thời với nàng.
Hắn và các em là những đầu tiên bước hậu viện của nàng, tận tâm chăm sóc nàng, quan tâm từng miếng ăn giấc ngủ của nàng. Các em của cũng ngoan ngoãn, trầm lặng như , chỉ mang sinh khí cho hậu viện hoang vắng, mà tiếng của lũ trẻ còn giúp nàng vơi phần nào nỗi đau mất .
Vậy mà bây giờ nàng tin tưởng nhất từ đáy lòng, ít khả năng gây chuyện nhất, vị lang quân khiến nàng an tâm nhất trong hậu viện bỗng nhiên trở thành một biến khó lường. Bảo nàng thể bình thản đối diện đây?
"Tuy nhiên, manh mối mắt đều chĩa về phía ." Lăng Thiên Thủy thẳng chút nể nang: “Dù tình nghĩa thuở nhỏ, nhưng và nàng xa cách mười năm. Nàng mười năm qua gặp gỡ những ai, những , những chuyện gì ?"
Trong mắt Thiên Đăng chỉ sự hoang mang mà còn ngập tràn nỗi buồn, đôi môi mím chặt còn chút huyết sắc.
Thôi Phù Phong thấy bèn an ủi: "Huyện chủ đừng quá lo lắng, chân tướng sự việc còn nhiều uẩn khúc, chắc là như . Lúc khi Thời Cảnh Ninh ứng tuyển phu quân vương phủ, bộ hồ sơ đều qua tay . Ta sẽ cho rà soát quá khứ của thật kỹ càng, quyết bỏ sót bất kỳ manh mối lớn nhỏ nào, đảm bảo việc thỏa đáng."
"Ừ, trăm sự nhờ Thôi Thiếu khanh." Thiên Đăng cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, nàng đưa tay day trán, lẩm bẩm: “Ta chỉ ngờ rằng, trong tất cả , kẻ đầu tiên lộ diện hiềm nghi là Thời Cảnh Ninh."
Lăng Thiên Thủy khoanh tay quan sát sắc mặt Thiên Đăng, khẽ nhíu mày: "Trông tinh thần nàng sa sút lắm, rõ ràng là do chịu đả kích thêm lao lực quá độ. Đừng cố thêu hồn bạch nữa, về nghỉ ngơi cho khỏe ."
Thiên Đăng day day thái dương. Một ngày bôn ba ngược xuôi, từ sơn lăng hoàng cung, dạy dỗ Dương Hòe Giang ứng phó với Định Tương phu nhân, phát hiện sự đáng ngờ của Thời Cảnh Ninh gắng sức thêu xong hồn bạch cho , tâm trạng nàng biến động dữ dội.
Đã thế để giữ lễ nghi khi cung diện kiến, nàng ăn uống gì, cả ngày chỉ ăn hai cái bánh nhỏ ở chỗ Thời Cảnh Ninh, giờ quả thực mệt mỏi rã rời.
Thôi Phù Phong gương mặt tái nhợt thất thần của nàng một lúc, khẽ thở dài, gì thêm.
"Được, về nghỉ đây." Nàng gượng dậy: “Ngoài , Đại Lý Tự dù cũng là cửa quan, một việc điều tra tiện. Ta còn nhờ Lăng lang quân, nếu các ứng viên phu quân của động tĩnh gì riêng tư, xin giúp để mắt tới họ."
Lăng Thiên Thủy nhiều, câu trả lời vô cùng ngắn gọn: "Được."
Thiên Đăng lên định về phòng, ai ngờ thẳng thì mắt tối sầm, hai đầu gối mềm nhũn, cả đổ ập xuống.
Nàng quờ quạng trong trung, bản cũng bấu víu , nhưng thật kỳ diệu, một đôi tay rắn chắc và ấm áp kịp thời nắm lấy bàn tay nàng, đỡ nàng dậy.
Trong ánh sáng mờ ảo, nàng lờ mờ thấy ánh mắt sâu thẳm của Lăng Thiên Thủy, giọng chút xa xăm: "Không lời, quả nhiên là chống đỡ nổi nữa ?"