THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 11: Miếng Ngọc Bội

Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:01:58
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mười tám năm ... khi mười tám tuổi, còn Tú Dung mới tròn mười lăm. Chúng thề non hẹn biển với , nhưng nhà họ Lam chê nghèo hèn trắng tay, đời nào chịu gả con gái cho ?"

Vừa , Phùng Dực về phía Lam Tú Dung đang tựa cột, hai một hồi lâu gã khẽ thở dài.

"Thế nên khi triều đình mở đợt mộ binh, nghĩ bụng ở quê nhà cũng chẳng tương lai gì, thà lính cho xong. Chỉ cần mạng lớn c.h.ế.t, sẽ liều c.h.ế.t lập quân công, ngày ngẩng mặt lên với đời. Vì thế ứng trưng nhập ngũ, ôm mộng đổi đời từ đó..."

Thế nhưng cơ hội lập công dễ dàng đến lượt gã. Phùng Dực cùng một nhóm tân binh mới nhập ngũ điều đến một cửa ải nhỏ xa xôi, tiêu điều tại vùng sa mạc Tây Bắc, sát biên giới với bộ tộc Hồi Hột.

Viên quan cai quản cửa ải lúc bấy giờ tên là Diêu Cao Đồ. Hắn ngoài ba mươi, gần bốn mươi tuổi mà vẫn chỉ là một Chấn Uy hiệu úy lục phẩm. Nhà chỉ mỗi mụn con gái, sống nơi biên thùy hẻo lánh quanh năm khiến cảm thấy tiền đồ mịt mù, ngày ngày chỉ chực chờ vơ vét một món hời về quê dưỡng già. Hắn sợ nếu cứ bám trụ ở đây thì khi c.h.ế.t già nơi đất khách, đến cả con cháu nhặt xác cũng .

Nghe đến đây, Thiên Đăng khẽ chau mày. Thôi Phù Phong cũng nàng, dù ai gì nhưng cả hai đều cùng lúc nhớ đến vị nữ sử tự sát trong phủ Cáo Quốc Công Chúa.

Diêu Cao Đồ vì vi phạm quân kỷ, cướp bóc mà xử t.ử nên khi c.h.ế.t hề tiền tuất. Con gái bán Dịch Đình, cũng vì lòng hận thù với Xương Hóa Vương mà cuối cùng trở thành công cụ để Cáo Quốc Công Chúa hãm hại Thiên Đăng. Trong tâm trí nàng hiện vệt m.á.u đỏ tươi vốn xóa sạch từ lâu bên hồ Thái Dịch.

Phùng Dực nào đến những mối liên kết đó, gã vẫn tiếp tục kể.

Thời điểm , Xương Hóa Vương đang đóng quân tại cốc Hoàng Sa, tập kết binh lực từ hàng trăm cửa ải Tây Bắc để chống cường địch. Cửa ải của Diêu Cao Đồ cũng trong đó. vì nơi đây quá hẻo lánh nên chẳng mấy khi qua , họa hoằn lắm nửa tháng mới của quân đội đến tiếp tế lương thảo. Có khi họ canh giữ ở đây suốt mười, hai mươi năm cũng chẳng thấy lấy một khói lửa báo động.

Cả đám thèm thịt đến mức phát cuồng, thường rủ ngoài săn lợn lòi hoặc bắt dê rừng để cải thiện bữa ăn, cuộc sống cứ thế trôi qua tẻ nhạt. Phùng Dực lúc nào cũng đau đáu nhớ về Lam Tú Dung, nghĩ đến việc vùi xác ở nơi khỉ ho cò gáy khiến gã bồn chồn khôn tả, chỉ mong nổ đại chiến để sớm thăng quan phát tài.

Những ngày tháng khô khan cuối cùng cũng kết thúc trong một Diêu Cao Đồ dẫn họ săn. Giữa sa mạc mênh mông, họ bắt gặp một đoàn thương buôn vận chuyển . Kỳ lạ , cuối đoàn một Hồi Hột ăn mặc gấm vóc sang trọng đang cưỡi ngựa, phía còn chở theo một phụ nữ trẻ .

Gã đàn ông mũi cao, mắt sâu, râu quai nón rậm rạp, dáng vẻ vô cùng vạm vỡ. Gã chẳng mảy may để tâm đến nhóm của Diêu Cao Đồ, dáng vẻ vênh váo cho thấy phận hề tầm thường. Còn phụ nữ trông ngoài hai mươi, vẻ trong trẻo như dòng sông uốn lượn thảo nguyên mùa xuân, chỉ tiếc là gương mặt tiều tụy, thất thần như kẻ mất hồn.

Làm lính ở nơi hoang dã lâu, ánh mắt Diêu Cao Đồ dán chặt phụ nữ đó rời, thèm thuồng như sói thấy thịt. Gã đàn ông Hồi Hột thấy bèn vung roi ngựa quất một phát, miệng c.h.ử.i bới: "Đàn bà của ông đây mà quân hèn hạ nhà ngươi cũng dám ?"

Nghe giọng gã thì đúng là Trung Nguyên. Vùng gần biên giới Hồi Hột, từ loạn An Sử, Đại Đường thường mượn binh Hồi Hột cùng chống giặc nên quan hệ hai bên vẫn khá . Diêu Cao Đồ ăn một roi mặt thuộc hạ thì nuốt trôi cục tức , lập tức rút đao định c.h.é.m .

Gã đàn ông bình thản rút một tín hiệu lệnh bằng đồng tím, gõ nhẹ lên sống đao của , kiêu ngạo khoe khoang: "Đừng tưởng ông đây lẻ mà các dám láo xược, của sắp tới !"

Tín vật đó một mặt khắc chữ Hồi Hột, mặt đúc chữ Hán. Phùng Dực vốn chút chữ nghĩa nên nhận đó ghi các chữ "Hồi Hột", “Cát Tát", “Tương Ôn".

Cát Tát là một trong chín họ lớn của Hồi Hột, còn Tương Ôn nghĩa là Tướng quân. Rõ ràng, địa vị của kẻ trong bộ tộc hề thấp.

"Cái gì? Cái gì cơ?"

Nghe đến đây, Minh Thứu đột ngột nhảy dựng lên, chỉ tay trán bên của hỏi lớn: "Tên Tương Ôn Hồi Hột mà ngươi , ở đây một vết đen đen, to cỡ chừng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-11-mieng-ngoc-boi.html.]

Thấy Minh Thứu khoanh ngón tay hiệu cỡ trứng chim, dù chuyện xảy mười bảy năm nhưng Phùng Dực vẫn nhớ kỹ, gã gật đầu: " thế, trán của hình như một cái vết bớt màu đen."

"Đó là con trai cả của tỷ tỷ !"

"Là đại biểu ca." Kim Đường bên cạnh yếu ớt dịch cho đúng nghĩa.

"Huynh mất tích từ khi còn nhỏ, chỉ nhớ mặt một cái 'thái cấp' (vết bớt)!" Minh Thứu hét lên, trừng mắt Phùng Dực: "Có các g.i.ế.c nên mới về ?"

"Không !" Phùng Dực lập tức lắc đầu phủ nhận: “Lúc đó Diêu hiệu úy thấy cái thẻ bài bèn biến sắc, mặt đỏ gay thu đao bao quát lớn: 'Nhìn cái gì mà ! Đại Đường và Hồi Hột vốn là tình nghĩa cháu, xưa nay giao hảo, lẽ nào vì chút hiểu lầm nhỏ mà sứt mẻ hòa khí?'"

Hồi Hột thấy điều thì nhạt đắc ý, thu hồi tín vật treo bên hông. Lúc gã thu đồ, đều thu hút bởi chiếc đai lưng bằng vàng nạm ngọc của gã, nhất là miếng ngọc cỡ trứng vịt treo lủng lẳng. Miếng ngọc tỏa ánh sáng dịu nhẹ, bóng mượt vô cùng. Cũng giống như mỹ nhân bên cạnh gã, miếng ngọc khiến ai nấy đều kìm lòng thêm nữa.

Người Hán vốn chuộng đeo ngọc, nhưng Hồi Hột là dân tộc lưng ngựa, vốn chẳng mặn mà với thứ đồ dễ vỡ . Thế nhưng miếng ngọc thực sự quá tuyệt diệu: nền ngọc mỡ cừu trắng muốt hai dải màu xanh và tím quấn quýt lấy , phía bên trái còn một điểm đỏ tươi như hai con rồng đang tranh châu, một quên . Có lẽ vì thế mà ngay cả quý tộc Hồi Hột cũng yêu thích buông tay, lúc nào cũng mang theo bên .

Khi Phùng Dực đang mô tả, Thiên Đăng bỗng thấy tiếng sột soạt nhỏ từ phía quần áo. Nàng liếc , thấy sắc mặt Kim Đường chút bất thường, đôi tay run rẩy đưa về phía thắt lưng như che miếng ngọc bội của .

muộn, Phùng Dực chỉ tay về phía : "Dù thời gian trôi qua lâu, nhưng vẫn ấn tượng sâu sắc. Miếng ngọc đó và miếng ngọc Kim thiếu gia đây trông cực kỳ giống ."

Kim Đường giật nảy , đang nắm chặt miếng ngọc trong lòng bàn tay đầy vẻ bàng hoàng thì Minh Thứu nhanh tay giật phắt miếng ngọc cho Phùng Dực xem: "Cái hả?"

Phùng Dực khẳng định chắc nịch: "Là hoa văn ! nhưng miếng của Kim thiếu gia hình như mỏng hơn, hình bầu d.ụ.c dày như quả trứng vịt năm đó."

Minh Thứu mân mê miếng ngọc : " , Hồi Hột chúng thích loại dày và nặng, còn Hán các ngươi thích mỏng và sáng!"

Quả đúng như lời , miếng ngọc bội trong suốt lấp lánh, điêu khắc vô cùng tinh xảo với đủ ba màu xanh, tím, đỏ. Người thợ tài hoa khéo léo tận dụng những đường vân để chạm trổ thành hình song long hí châu, đúng là một kiệt tác hiếm thấy đời.

Kim Đường quýnh quáng nhào tới giành ngọc bội: "Ăn bậy bạ! Đây là miếng ngọc tình cờ lục trong kho khi về nhà mấy hôm , thấy nên mới đeo. Ngươi... ngươi là tên loạn binh, chắc chắn là nãy thấy miếng ngọc nên mới cố tình để hãm hại !"

Phùng Dực sang những đồng bọn bên cạnh: "Lúc đó các ấn tượng gì ?"

Mấy vẻ mặt lưỡng lự vì nhớ rõ lắm. Duy chỉ gã râu dê đang trói cột, cằm vẫn còn rỉ máu, là rít qua kẽ răng mấy chữ: "Ta nhớ. Miếng ngọc đó vân song long hí châu tự nhiên, đúng là bảo vật vô giá."

Kim Đường mặt cắt còn giọt máu, đang lúc loay hoay giải thích thì Minh Thứu lên tiếng: "Mẹ của tỷ tỷ từng ..."

Thôi Phù Phong nhắc nhở: "Tỷ tỷ của thì gọi là đại di mẫu."

"Đại di mẫu từng kể rằng khi con trai bà mất tích, mang theo Long Châu! Lúc đó hiểu Long Châu là gì, nhưng giờ thì !" Minh Thứu chỉ tay miếng ngọc bội: "Có rồng! Có châu! Là nó!"

 

Loading...