THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 11: Tiên Tư
Cập nhật lúc: 2026-01-21 05:12:20
Lượt xem: 317
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhân cơ hội đó, Thiên Đăng kéo Thương Lạc dậy, xoay cắm đầu chạy về phía .
Con ngựa đang lồng lên của Thương Lạc lao qua Kỷ Lân Du. Hắn thủ nhanh nhẹn, nhoài từ lưng ngựa của sang, chộp lấy dây cương con ngựa hoảng loạn , ghìm nó chạy chậm vài bước để giảm bớt đà lao.
đợi dắt ngựa , đám loạn binh phía đuổi kịp Thiên Đăng và Thương Lạc, vung đao c.h.é.m loạn xạ về phía họ.
Thiên Đăng kéo Thương Lạc bổ nhào về phía , lăn một vòng mặt đất, hiểm hóc tránh lưỡi đao đang c.h.é.m xuống.
chiếc mũ mạng đầu nàng cũng vì thế mà rơi xuống, để lộ dung nhan thật sự.
Trâm vàng phượng ngậm châu lỏng , đôi búi tóc đỉnh đầu buông rủ, khuôn mặt nàng phơi bày ánh nắng chói chang của ngày cuối hạ. Chỉ một thoáng kinh hồng, nhan sắc rực rỡ đến chói mắt.
Xương Hóa Vương là hậu duệ hoàng tộc Khâu Từ, năm xưa từng là mỹ nam t.ử lừng danh thiên hạ, từ Tây Bắc đến Trường An, ai ai cũng ca tụng ông tuấn mỹ vô song.
Dòng m.á.u Hán của tổ mẫu và trung hòa nét phong tình dị vực của tổ phụ, khiến vẻ rực rỡ của thiếu nữ pha lẫn nét thanh tao phong nhã. Nàng tựa như đóa danh hoa hiếm vạn chú ý, dù mới chỉ hé mở một hai cánh, khiến hình dung vẻ tuyệt thế khi ngàn vạn nhụy hoa cùng khoe sắc.
Gió loạn đồi Lạc Du thổi tung mái tóc và tà áo nàng, tiếng gió rít gào bên tai. Trong khoảnh khắc sinh t.ử ngàn cân treo sợi tóc , nhan sắc của nàng cho chấn động, tim đập lệch một nhịp, ngay cả động tác truy sát của đám loạn quân cũng khựng một chút.
Ngẩng đầu thấy Kỷ Lân Du dắt ngựa tới, Thiên Đăng chẳng màng đến chiếc mũ mạng, đẩy mạnh Thương Lạc hiệu cho lên ngựa.
Đám loạn binh phía thấy Thiên Đăng dung quang chiếu nhân, phút ngẩn ngơ bèn rảo bước đuổi theo, mặt lộ rõ vẻ tham lam, hò hét lao về phía nàng.
Thiên Đăng nắm lấy dây cương, váy lụa tung bay, tung nhảy lên lưng ngựa. Các vị lang quân lúc cũng hồn, vội vã giương cung b.ắ.n trả để bảo vệ nàng. Khi Thiên Đăng phi ngựa , chỉ thấy tiếng tên xé gió vù vù, hơn mười mũi tên hoặc lệch lạc hoặc yếu ớt b.ắ.n loạn xạ về phía đối diện.
Chỉ là đối phương đông thế mạnh, tuy mấy tên đầu trúng tên, nhưng đám phía như lang như hổ ùa tới, sức của hai mươi mấy bọn họ thể chống đỡ. Hơn nữa, đa phần các lang quân tiễn thuật , chỉ thị vệ Đông Cung là huấn luyện bài bản, c.h.é.m ngã đợt lính đầu tiên xông lên, kết trận đẩy lùi địch.
Thôi Phù Phong hiệu cho Thái t.ử rút lui ngay lập tức: “Quân Kính Nguyên phản nhập thành, cướp bóc khắp nơi, chúng chỉ vài khó lòng chống đỡ. Xin Điện hạ rời thành , tìm nơi an ẩn náu.”
Thái t.ử cục diện hỗn loạn mắt, trong lòng rối bời. Có mơ cũng ngờ, hứng chí tham gia buổi kén rể của Huyện chủ Linh Lăng, gặp biến cố tày trời thế .
Trên đồi loạn quân còn hét lớn xuống phía , gọi đồng bọn lên cùng cướp bóc. Loạn binh chân đồi đang ùn ùn kéo tới khó lòng cản nổi.
Thiên Đăng phi ngựa , thấy sợ đến thất sắc, bèn nắm c.h.ặ.t t.a.y bà để an ủi, sang với Thái tử: “Điện hạ, điền trang nhà thần ngay ngoài cửa Diên Hưng cách đây xa, tường bao vô cùng kiên cố, bên trong vật tư đầy đủ, tin rằng thể tạm thời lánh nạn.”
Thái t.ử lắc đầu, thúc ngựa chạy lên hai bước, : “Cô về cung, bảo vệ Phụ hoàng Mẫu hậu!”
Thôi Phù Phong túm chặt lấy dây cương ngựa của , trong tình thế nguy cấp giọng cũng cao lên vài phần: “Loạn quân cướp bóc chắc chắn sẽ tụ tập ở khu cung điện vương phủ phía Bắc thành, Điện hạ chuyến chẳng khác nào lấy nuôi hổ. Huống hồ bên cạnh Thánh thượng Ngự lâm quân hộ vệ, Điện hạ dẫn theo mười mấy qua đó cũng chẳng ý nghĩa gì, nên lo cho bản , bức tường sắp đổ!”
Thái t.ử đạo lý là đúng. Hắn xuống đám loạn binh đang đốt phá g.i.ế.c chóc, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c bên tai, nhất thời .
Thấy bối rối khó quyết, Thôi Phù Phong quyết đoán lệnh cho vài thị vệ Đông Cung thám thính tin tức , đợi nắm rõ tình hình trong thành hẵng báo , đồng thời mời Thái t.ử tạm thời đến điền trang Bạch gia lánh nạn.
Thiên Đăng cưỡi ngựa đầu, giơ tay hiệu, hơn hai mươi lập tức theo nàng phi ngựa lao xuống đồi Lạc Du, vòng qua phường Thăng Đạo khỏi thành, hướng về phía trang viên mà chạy.
Trang viên của phủ Xương Hóa Vương mang đậm phong cách nhà võ tướng, tường bao cao ngất kiên cố, kiến trúc to lớn sâu rộng, trông chẳng khác nào một doanh trại. Chỉ cần đóng chặt các cửa, để loạn binh xông , bên trong tự thành một thế giới riêng, chắc chắn sẽ an .
Quản gia của trang viên - Phúc bá, là cha của Đồi Mồi. Thời trẻ ông theo hầu Xương Hóa Vương, vì thương tật thể trận nên sắp xếp về đây dưỡng bệnh, cai quản trong ngoài đấy, lòng ba đời chủ nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-11-tien-tu.html.]
Điền ma ma trong trang dẫn đầu đám bộc phụ, cũng là tháo vát, nhanh chóng sắp xếp chỗ ở cho đám quý khách, dâng lên nước và thức ăn.
Thôi Phù Phong đích dẫn thị vệ tuần tra khắp nơi, xác định gì bất mới báo cho Thái t.ử yên tâm.
Mọi ăn qua loa bữa trưa tại sảnh, thị vệ thám thính trong thành cũng về. Họ quỳ rạp mặt Thái tử, dập đầu dám lời nào.
Thái t.ử chắc chắn chuyện lớn, lập tức hỏi: “Tình hình trong thành thế nào ?”
“Loạn quân thành, tôn Tiết độ sứ Kính Nguyên là Chu Thử lên phản, đ.á.n.h trong cung, Thánh thượng...”
Mọi sắc mặt đều đại biến, Thái t.ử trong lòng nóng như lửa đốt, giọng lạc : “Thánh thượng thế nào ?”
“Thế giặc quá lớn, phòng thủ cung thành đủ, thấy khó lòng chống cự. Để đề phòng bất trắc, Thánh thượng và Hoàng hậu sự hộ vệ của triều thần và Ngự lâm quân, xuất thành chạy về phía Tây lánh nạn !”
Binh biến nổ quá bất ngờ, thế như chẻ tre, hoàng quốc thích là những kẻ đầu tiên chịu trận, các vương phủ đều cướp phá sạch trơn. Trong lúc vội vã, Đế Hậu chỉ còn cách noi theo chuyện xưa, giống như Huyền Tông chạy Thục, Đại Tông chạy sang Thiểm, cùng các quan chạy về Phụng Thiên, chỉ kịp phái vài nội thị báo tin cho Thái tử.
Ai ngờ Thái t.ử lên đồi Lạc Du, trong thành đột ngột xảy biến loạn. Đám nội thị tìm thấy Thái t.ử đang hoang mang lo sợ, may mà gặp thị vệ Đông Cung phái mới truyền tin tức.
Đế Hậu chạy về phía Tây, nhưng ai cũng dám mở miệng khuyên Thái t.ử đuổi theo.
Bởi lẽ bên ngoài loạn quân đông như châu chấu, Chu Thử tiến cung xong e là ý định xưng đế, vị Trữ quân như là đối tượng đầu tiên mà loạn quân tàn sát. Huống hồ mất liên lạc với vệ đội Đông Cung, chỉ mười mấy thị vệ theo thể đuổi kịp Đế Hậu cùng đến Phụng Thiên, quả thực rơi tuyệt cảnh.
“Chẳng lẽ...” Thái t.ử lộ vẻ mờ mịt sợ hãi, quanh trang viên Bạch gia, thầm nghĩ, chẳng lẽ chỉ thể vây hãm ở đây ?
trang viên tuy kiên cố, nhưng ngộ nhỡ tin tức bại lộ, phản quân vây đ.á.n.h thì chỉ vài bọn họ chống đỡ nổi thế công, đến lúc đó chẳng nguy hiểm vạn phần ?
Mọi trong sảnh đều nghĩ đến điều , im lặng dám lên tiếng.
Trong bầu khí c.h.ế.t chóc, chỉ Thôi Phù Phong lên tiếng: “Không , Điện hạ tạm thời nhẫn nại một hai ngày. Thần tính toán lộ trình, Lâm Hoài Vương chỉ trong một hai ngày nữa sẽ đến kinh thành.”
“Lâm Hoài Vương...” Ba chữ như cơn mưa rào cứu rỗi, khiến ánh mắt Thái t.ử bừng lên tia hy vọng: “Hắn mang theo bao nhiêu binh mã, liệu địch nổi quân Kính Nguyên ? Hắn... thể giải vây cho kinh thành ?”
Thôi Phù Phong hiểu ý Thái tử, đây cũng là nghi vấn của tất cả trong trang.
Hắn về triều bái kiến quân vương, thể mang theo bao nhiêu binh lính? Quân Kính Nguyên còn dám phản Lâm Hoài Vương thế lực hùng mạnh hơn liệu phản ? Đế Hậu chạy trốn về Phụng Thiên, Lâm Hoài Vương khi thu phục Trường An, liệu giống như Chu Thử, cũng thèm cái ghế trong Đại Minh Cung, leo lên thử ?
Dù , ngay cả Thiên Đăng cũng nhớ lời tổ phụ dặn... Lâm Hoài Vương kiêu ngạo khó thuần, lòng lang sói, tương lai nhất định là mối họa lớn của triều đình.
Thôi Phù Phong kiên định : “Điện hạ yên tâm, thần hiểu rõ con Lâm Hoài Vương. Chỉ cần đến Trường An thì nhất định thể c.h.é.m c.h.ế.t Chu Thử, bình định phản loạn, thu phục kinh thành!”
Thấy sắc mặt Thái t.ử trắng bệch, Thiên Đăng cũng an ủi: “Điện hạ yên tâm, ít nhất thần thể đảm bảo trang viên tuyệt đối an vững chãi, trong trang đều là đáng tin cậy.”
Thấy thần sắc nàng cũng kiên định như Thôi Phù Phong, nỗi sợ hãi trong lòng Thái t.ử lui bớt, cảm thấy hổ thẹn. Tình hình mắt tuy gian nan nguy hiểm, nhưng Thiên Đăng là phận nữ nhi còn sợ, là Trữ quân, thể thất thái như ?
...