THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 12: Hãn Hải

Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:01:59
Lượt xem: 154

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Đăng chăm chú quan sát miếng ngọc, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Nàng cảm thấy từng thấy một loại ngọc màu sắc kỳ lạ tương tự ở đó. ngọc quý hiếm thế , Hồi Hột một miếng là hiếm, nhà họ Kim một miếng tương tự là chuyện khó tin, nàng thể gặp miếng thứ ba ở nơi khác?

Nàng lên tiếng dàn xếp: "Dù ngọc bội cũng đang ở Kim Đường, chuyện để về tính . Việc quan trọng bây giờ là hỏi rõ xem lúc đó xảy chuyện gì."

Minh Thứu trấn tĩnh , lập tức trừng mắt Phùng Dực: " thế, mau!"

"Sau khi gây gổ một hồi, Diêu hiệu úy cảm thấy mất mặt nên dẫn chúng hậm hực bỏ . Đoàn thương buôn cũng lên đường, chỉ còn gã đàn ông Hồi Hột và phụ nữ chỗ cũ." Phùng Dực đến đây thì về phía Lam Tú Dung, ánh mắt thoáng hiện vẻ buồn bã.

"Lúc đó thầm nghĩ, đúng là quý tộc Hồi Hột khác, vàng bạc châu báu gã đó nhiều thật. Than ôi, nếu chừng tiền thì còn lính gì, sẽ về quê mua nhà mua đất, chuộc Tú Dung , đủ để chúng bên trọn đời!"

Dường như suy nghĩ của cấp , Diêu Cao Đồ ghì dây cương ngựa, tay xoa xoa vết roi cháy rát mặt, đầu về phía hai : "Không đúng, tên chắc chắn vấn đề! Nếu thật sự là Tương Ôn, dám một một đưa đàn bà băng qua sa mạc? Hơn nữa cái bao kiếm nạm vàng khảm ngọc của gã trông chỉ để cảnh thôi. Huynh , là... chúng tra hỏi một chút?"

Cái gọi là "tra hỏi" , ở đây ai mà hiểu ý đồ thực sự. Giữa chốn hoang vu , một đôi "cừu béo" lẻ như thế, g.i.ế.c lột sạch đồ đạc, ném xác bụi rậm, chỉ vài ba ngày là lũ kền kền và linh cẩu ăn sạch, chẳng ai họ là ai, cũng chẳng ai họ biến mất thế nào.

Phùng Dực vốn là lính mới nên vẫn còn lưỡng lự: " mà Xương Hóa Vương và Thế t.ử đang đốc chiến ở cốc Hoàng Sa, chẳng lệnh chúng trấn giữ cửa ải, sẵn sàng chờ lệnh ? Nhỡ ..."

"Sợ cái gì! Bên cốc Hoàng Sa sắp đ.á.n.h to , ai mà quản chúng ?" râu dê cùng gã lực lưỡng nháy mắt với , lớn tiếng phụ họa: "Diêu hiệu úy quả là xa trông rộng! Chúng trấn giữ cửa ải là để san sẻ nỗi lo với Vương gia và Thế tử, nay kẻ hành tung khả nghi tự dẫn xác đến, tất nhiên điều tra cho rõ ngọn ngành!"

Nhìn bộ dạng của họ, Phùng Dực hiểu ngay đây đầu tiên họ chuyện . Gã nắm chặt chuôi đao thô kệch, lòng n.g.ự.c nóng ran như lửa đốt, rõ là vì lo sợ vì hưng phấn. Trong đầu gã lúc chỉ còn quanh quẩn hình ảnh vàng ngọc gã Hồi Hột và gương mặt của Lam Tú Dung.

Minh Thứu đến đây bèn hừ một tiếng: "Là các g.i.ế.c đại biểu ca của !"

Thôi Phù Phong cũng lạnh lùng tiếp: "Triều đình phái các ngươi trấn giữ biên ải, các ngươi mượn danh nghĩa đó để hãm hại khách bộ hành. Chẳng trách Diêu Cao Đồ g.i.ế.c đoạt của quân pháp xử trảm!"

Duy chỉ Thiên Đăng là vẫn đăm chiêu về ba chữ "cốc Hoàng Sa", nàng lén liếc Lăng Thiên Thủy bên cạnh. Hắn đó một lời, khác hẳn với , nhưng khí lạnh tỏa từ khiến nàng thấy lạnh cả sống lưng. Cảm giác đáng sợ nàng nhớ đến luồng uy áp đáng sợ từng thoáng qua ở , cũng như sự tàn nhẫn khi đối phó với tên râu dê lúc nãy.

Mười tám năm , nàng còn đời, còn mới chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi. Chuyện gì khiến một vốn điềm tĩnh, để lộ buồn vui như thể kìm nén cảm xúc của như ?

Đang suy nghĩ m.ô.n.g lung, nàng bỗng Phùng Dực vội vàng thanh minh: "Không! Chúng g.i.ế.c gã! Người g.i.ế.c gã là phụ nữ đó! Lúc chúng , gã trúng độc nôn m.á.u !"

Giữa đồng hoang phẳng lặng, chỉ vài bụi cây gai và xương rồng thấp lùn, tầm cực kỳ thoáng đãng. Khi Diêu Cao Đồ dẫn họ cưỡi ngựa tiến gần, họ thấy phụ nữ đang một phi ngựa chạy trốn, thấy bóng dáng gã Hồi Hột .

Thấy gương mặt nàng tái nhợt, hốt hoảng tháo chạy, Diêu Cao Đồ dù thèm khát sắc của nàng nhưng cũng chắc chắn chuyện xảy . Hắn hiệu cho Phùng Dực, tự lao lên chặn đường, lôi phụ nữ xuống ngựa, ném mạnh nàng xuống bãi cát. Người phụ nữ kêu lên t.h.ả.m thiết, ngã vật đất run rẩy, còn chút sức lực để dậy.

Còn nhóm của Phùng Dực chạy lên phía thì thấy gã Hồi Hột đang cuộn tròn trong bụi cỏ, nôn thốc nôn tháo m.á.u đen, thở dồn dập, gương mặt co giật méo mó. Thấy họ , gã ôm bụng khó nhọc thốt mấy chữ: "Con tiện nhân... tiện nhân đó hạ độc ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-12-han-hai.html.]

Diêu Cao Đồ lôi phụ nữ , ngờ mỹ nhân trông vẻ hiền thục nhu mì tay độc ác đến thế. Hắn sợ đến mức buông tay để nàng ngã xuống đất. Gã Hồi Hột dùng cả tay lẫn chân, loạng choạng bò tới, vung tay tát thẳng mặt nàng. Vì trúng độc sắp c.h.ế.t nên gã còn kiểm soát lực đạo, khiến gò má phụ nữ sưng đỏ, khóe miệng rách toác, m.á.u lệ lẫn lộn khuôn mặt thanh tú, trông thật đáng sợ.

Trên gương mặt nàng hiện lên nụ vặn vẹo, rõ là đau đớn thỏa mãn, nàng rít qua kẽ răng: "Ta ... con đang chờ , về!"

"Xì, loại tỳ như ngươi mà cũng đòi con ? Ông đây mua ngươi thì ngươi c.h.ế.t cũng chôn theo !"

Chứng kiến đôi nam nữ cùng nay liều mạng c.ắ.n xé , cả hai đều m.á.u me đầm đìa, gương mặt dữ tợn, dù nhóm của Diêu Cao Đồ quen với cảnh núi xương sông m.á.u chiến trường cũng ngẩn , xử lý .

"Ngay lúc đó, chúng bỗng thấy tiếng vó ngựa dồn dập vọng . Ngước lên , chúng thấy một con hắc mã dũng mãnh đang lao tới..."

lúc Phùng Dực kể đến đây, một tiếng thét t.h.ả.m thiết bỗng cắt ngang lời gã. Mọi đang tập trung lắng đều giật thót , đồng loạt đầu về hướng phát tiếng động.

Chỉ thấy gã râu dê vốn đang cuộn tròn tựa cột, hình run lên bần bật, họng phát tiếng rít chói tai. Ngay đó, mạch m.á.u cổ gã nổ tung, m.á.u phun xối xả như một trận mưa máu. Chỉ trong nháy mắt, gã đổ gục xuống như một cái bao tải rách, còn thở.

Lăng Thiên Thủy phản ứng nhanh nhất, lập tức hiệu cho Thôi Phù Phong và Minh Thứu bảo vệ Thiên Đăng, còn thì bật dậy lao đến bên cạnh râu dê để kiểm tra vết thương. Cổ họng gã vẫn đang ộc máu, rõ ràng là một loại lưỡi d.a.o sắc lẹm cắt đứt. Lăng Thiên Thủy trầm ngâm một lát sải bước đến chân tường, men theo bức tường bùn tìm kiếm và nhanh chóng lấy một mảnh lưỡi d.a.o mỏng dính đầy m.á.u găm vách đối diện cửa sổ.

Hắn giơ lưỡi d.a.o lên so sánh góc độ. Một đường thẳng nối từ lưỡi d.a.o qua vị trí của râu dê dẫn thẳng tới cửa sổ phía miếu rách. Lăng Thiên Thủy lập tức lao đến bên cửa sổ ngoài.

Mọi theo tầm mắt của cũng thấy khói đen đang cuồn cuộn bốc lên, từ lúc nào, phía ngôi miếu đổ nát bùng phát hỏa hoạn.

"Hung thủ phóng hỏa , mau đưa Huyện chủ rời khỏi đây, hội quân ở cửa thung lũng!" Nói đoạn, Lăng Thiên Thủy nhảy vọt qua cửa sổ ngoài.

Lúc chẳng ai còn tâm trí mà hỏi chuyện năm xưa nữa, Thôi Phù Phong dắt tay Thiên Đăng, Minh Thứu rút đao hộ vệ, tất cả lập tức tháo chạy khỏi ngôi miếu. Chỉ trong vài phút, khói đặc bao trùm phía miếu. Rõ ràng kẻ g.i.ế.c phóng hỏa ngay khi tay.

Lửa gặp gió nên bốc lên nhanh, Kim Đường hốt hoảng: "Huynh quân Thần Sách đang ở cửa thung lũng, chúng mau chạy đó hội quân thôi!"

Thiên Đăng chỉ sáu đang trói trong miếu: " họ vẫn còn ở bên trong."

Minh Thứu nhổ toẹt một cái: "Toàn là quân độc ác! C.h.ế.t cho sạch đất!"

Kim Đường vẫn lưỡng lự bên trong. Lam Tú Dung trói cột sợ đến mất hết thần sắc, nàng Phùng Dực cũng đang trói thành một cục thể chạy thoát, bèn lớn tiếng mắng nhiếc: "Kim Đường! Ngươi luôn mồm gọi là Thất thẩm, mà giờ nỡ lòng nào trưởng bối c.h.ế.t cháy mà cứu ?"

Kim Đường những lưỡi lửa bắt đầu l.i.ế.m lên mái hiên, rằng nếu tay thì Lam Tú Dung chắc chắn sẽ thiêu sống. Thấy gã còn phân vân, thấy lửa sắp lan tới nơi, Lam Tú Dung hoảng loạn bắt đầu van xin: "Kim... Tam Lang! Cứu Thất thẩm với! Dù ngươi nghĩ đến thì cũng nghĩ đến Thất thúc chứ, thúc thương ngươi nhất mà! Còn A Bảo nữa, A Bảo thể mất !"

Kim Đường cuối cùng cũng nghiến răng, rút con d.a.o găm nhỏ thắt lưng lao ngược trở trong miếu.

 

Loading...