THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 12: Hung Cục
Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:05:17
Lượt xem: 135
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc trời dần tối, tiếng Phạm âm vang vọng trong Linh điện.
Quốc sư chủ trì tế lễ, bộ thành viên Vương tộc và triều thần tề tựu đông đủ, tiến hành lễ kết thúc cho đợt cầu nguyện bắt đầu từ ba ngày .
Ba ngày khi đại lễ khai màn, yếu nhân của Khâu Từ, Đại Đường, Hồi Hột đều mặt. Trấn quốc Tam thánh khí tỏa sáng rực rỡ, cả nước hân hoan, khung cảnh long trọng trang nghiêm bao.
hôm nay đến lúc kết thúc, trong điện chỉ còn hương án trống trơn, những bức họa phủ bụi và những bài vị mới cũ lẫn lộn.
Ngay cả ánh sáng từ ngọn đèn Hải Cương chiếu lên Quốc sư dường như cũng ảm đạm nhiều phần.
Tất cả xếp bằng, lẳng lặng Quốc sư giảng kinh "Duy Ma Cật".
Ngay khi Quốc sư đang giảng giải về "Bất nhị pháp môn" trong kinh, bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào, hướng âm thanh thì phát từ một góc Vương cung.
Buổi tế lễ đến hồi kết, đang lúc giảng kinh đương nhiên phép vọng động. Quốc chủ ngước mắt viên thị vệ trưởng phụ trách hộ vệ.
Hắn vội vàng thám thính tình hình, đó ghé tai Quốc chủ thì thầm bẩm báo: "Góc Tây Bắc Vương cung đột nhiên phát hỏa, hiện tại lửa lớn, trong cung đang tổ chức dập lửa ạ."
Đang giữa mùa hè, Khâu Từ khô hạn ít mưa, chuyện hỏa hoạn ngẫu nhiên cũng là thường tình.
Quốc chủ phẩy tay, hiệu cho dẫn cứu hỏa, gật đầu với , ý bảo chuyện gì lớn, cứ yên tâm kinh tiếp.
Thị vệ trưởng dẫn phần lớn lính canh rời khỏi Linh điện. Đến nơi phát hỏa mới thấy ngọn lửa cháy càng lúc càng lớn, trong cung tụ tập đông đúc, đang sức tạt nước cứu hỏa.
Vương cung Khâu Từ lớn, tiếp giáp với khu dân cư, lúc dân chúng xung quanh cũng kinh động, tới tấp bịt khăn ướt, mang xô chậu tới giúp sức.
Trong cảnh hỗn loạn, hệ thống phòng thủ trong cung coi như vô dụng. Vài tên lính canh còn sót cũng ánh lửa và khói đen che khuất tầm , hề nhận trong đám đông cứu hỏa , vài khi tạt nước xong thần quỷ lẩn nơi vắng vẻ trong cung.
Bọn họ rõ ràng chuẩn từ , tránh né đội tuần tra Vương cung cực kỳ chuẩn xác, tiếp cận nơi Thiên Đăng giam lỏng.
Thiên Đăng dĩ nhiên thấy động tĩnh bên ngoài, qua cửa sổ thấy khói đặc cuồn cuộn.
Đồi Mồi lo lắng hỏi: "Huyện chủ, lửa liệu lan đến đây ? Nô tỳ thấy lính canh đều chạy đằng cứu hỏa cả , là chúng cũng chạy ?"
"Chân tướng còn rõ, bây giờ chúng bỏ chẳng càng khó rửa sạch hiềm nghi ?"
Lời còn dứt, bên cạnh vang lên tiếng : " Huyện chủ giờ mà , e là bọn họ sắp tay với !"
Giọng sang sảng, nhanh nhẹn. Dù bước từ góc tối che mặt bằng khăn vải như bao khác để tránh hít khói độc, nhưng Thiên Đăng nhận ngay đó là giọng của Kỷ Lân Du.
"Kỷ Lục sự?" Thiên Đăng ngay chuyện chẳng lành, rảo bước gần hạ giọng hỏi: “Xảy chuyện gì , ai tay với ?"
"Ta ngóng từ đám thị vệ, thượng tầng Khâu Từ kiềm chế nữa, nảy sinh ý định thủ tiêu Huyện chủ . Cụ thể lát nữa , mau theo !" Kỷ Lân Du ném cho nàng và Đồi Mồi hai bộ quần áo cũ, hiệu khoác ngay.
Thiên Đăng thoáng chần chừ, cung nữ phụ trách canh giữ nàng bên cạnh hoảng hốt kêu lên: "Người , Huyện chủ Đại Đường định bỏ trốn..."
Tiếng kêu dứt, Kỷ Lân Du dứt khoát tung một chưởng chặt gáy, đ.á.n.h ngất ả .
"Đi nhanh thôi, Thôi Thiếu khanh còn đang đợi bên ngoài." Kỷ Lân Du chỉ đống quần áo ném cho họ: “Phải công nhận là việc chu đáo thật, chỉ bản đồ Vương cung mà đến quần áo cũ cũng chuẩn sẵn."
Vừa , kéo áo choàng kiểu thường dân Khâu Từ tầm thường , chỉ những khác cũng ăn mặc na ná: "Hắn bảo chuyện nhất đừng rùm beng, nhất là cựu bộ Xương Hóa Vương và Khâu Từ giữ một đường lui, dẫu tương lai Huyện chủ thể còn ngày hợp tác với họ."
Nghe việc do Thôi Phù Phong sắp đặt, Thiên Đăng lập tức yên tâm hơn hẳn, chắc chắn sẽ xử lý việc thỏa đáng.
Kỷ Lân Du đưa cho nàng một dải thắt lưng màu xanh lam mà mang theo: "Trong bóng tối chúng lấy đai lưng xanh ký hiệu. Đến lúc đó dù hỗn loạn, Huyện chủ cứ nhớ ai đeo đai lưng là ."
Đây là loại vải dệt hiếm thấy ở Khâu Từ, thương đội Kim gia vận chuyển từ trung nguyên sang bán. Màu xanh thẫm trong bóng tối phản quang, quả thực dễ nhận .
Hơn nữa đai lưng hình tam giác bản rộng, che chéo một bên đùi. Kỷ Lân Du vỗ vỗ đai lưng của , lúc mới thấy lấp ló một thanh đoản đao giấu bên .
Đã sắp xếp đấy, Thiên Đăng cũng quyết định dứt khoát: "Đi thôi, sự đến nước thì thoát . Ra ngoài mới cơ hội điều tra chân tướng, rửa sạch oan khuất."
Đồi Mồi gật đầu lia lịa, hai lập tức theo Kỷ Lân Du lao khỏi nơi giam giữ, chạy về phía cổng cung.
Bên ngoài khói đen mù mịt, lửa cháy lan tràn. Ngọn lửa ban đầu tưởng nhỏ, nào ngờ càng cháy càng dữ dội.
Khí hậu Khâu Từ khô hanh, tuy cung nhân và bách tính đến cứu hỏa ít, nhưng trong lúc vội vàng dập tắt ngay ? Cả đám nháo nhác, đến lính canh cổng cung cũng hoảng loạn, đội hình tan tác.
Thiên Đăng và Đồi Mồi đón lấy xô nước chuẩn sẵn, trộn đám cứu hỏa, vội vã khỏi cổng cung, chạy đến bờ sông bên ngoài mới thở phào nhẹ nhõm.
Vòng qua chỗ vắng bên bờ sông, họ vứt xô nước, lập tức men theo tường thành Vương cung lẻn phía , chuẩn hội họp với Thôi Phù Phong đang tiếp ứng.
Hướng cổng Vương cung là Linh điện. Lúc bộ dân chúng trong thành đều vây quanh chỗ cháy ở Vương cung, nên con phố nơi đây vắng tanh một bóng .
Tiếng ồn ào của đám cháy phía lùi xa. Thiên Đăng kéo khăn trùm đầu, rảo bước dọc theo con phố tối tăm ngang qua Linh điện, bất chợt thấy từ bên trong Linh điện truyền tiếng động lớn hơn.
Nàng vô thức liếc về phía cửa điện, bàng hoàng phát hiện bên trong là ánh lửa chói mắt. Linh điện thế mà đang bốc cháy ngùn ngụt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-12-hung-cuc.html.]
Nàng lập tức đổi hướng, lao thẳng về phía Linh điện.
Lính canh ở đây rút quá nửa để cứu hỏa, mấy tên còn canh cửa lúc kẻ thì xiêu vẹo dựa tường, kẻ thì sấp trong góc, tư thế kỳ quái, bên là vũng m.á.u sẫm màu loang lổ.
Kỷ Lân Du qua là nơi xảy t.h.ả.m án. Thấy Huyện chủ lao về phía Linh điện, lo lắng đuổi theo định giục nàng đừng lo chuyện bao đồng mà mau chóng tẩu thoát, nhưng bên tai thấy tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết vọng từ bên trong.
Tiếng gào thét thê lương khiến Thiên Đăng lao ngay lên bậc thang, trong Linh điện.
Ngọn lửa hừng hực phun từ lối duy nhất khiến nàng thể tới gần. Chỉ thấy trong biển lửa, vô bóng đen đang giãy giụa, vặn vẹo. Bị bản năng cầu sinh thúc đẩy, ai nấy đều cố hết sức lao về phía cửa điện.
Đáng tiếc, cửa Linh điện quá hẹp, chỉ vài bóng nhanh nhẹn nhất, che chở cho nhân vật quan trọng ở giữa là thoát khỏi biển lửa, lăn xuống bậc thang.
Những đó phủ đầy lửa và tro bụi, trong động tác vặn vẹo đau đớn thể nhận ai với ai. Gần như tất cả đều lăn lộn gào thét mặt đất, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên tứ phía.
Thiên Đăng và Kỷ Lân Du né sang hai bên, đầy kinh hãi.
"Huyện chủ, là... chúng thôi?" Thấy tình hình quỷ dị, Kỷ Lân Du bất an, cảm thấy rợn , vội : “Lửa lớn thế cứu , mặc kệ !"
Thiên Đăng nhớ đang đường chạy trốn, trong cơn hoảng hốt cũng định ừ một tiếng . đúng lúc đó, nàng thấy một hình nhỏ bé đang loạng choạng bò từ trong Linh điện đến ngưỡng cửa. Bị khói đặc bao phủ, cô bé ho sặc sụa, co giật, chân mềm nhũn ngất lịm ngay giữa biển lửa.
Là Bạch Chiêu Tô!
Cô bé vốn luôn ghẻ lạnh, khi tế lễ ở góc ngoài cùng, nhờ mà gần cửa điện nhất, thể cố bò khỏi đám khói mù mịt.
Tiếc là cơ thể yếu ớt, chỉ bò đến cửa thì gục ngã, dậy nổi nữa.
Lưỡi lửa phía đang lan tới, thấy sắp l.i.ế.m lưng Bạch Chiêu Tô, Thiên Đăng nóng lòng như lửa đốt, mặc kệ Kỷ Lân Du ngăn cản, sải bước lao về phía cô bé.
Bên trong điện là một biển lửa, đừng đến những bức tranh bốn bức tường, ngay cả mặt đất cũng đang cháy hừng hực. Những bên trong quằn quại bò lết, t.h.ả.m thương nỡ , chẳng khác nào địa ngục A Tỳ.
Không kịp để Thiên Đăng nhiều, nóng từ trong điện phả hầm hập, gần như thiêu cháy cả tóc tai quần áo nàng.
"Huyện chủ, mau!"
Nàng tiếng Kỷ Lân Du hét gọi, nhưng thiếu nữ ngay mắt, Thiên Đăng nghiến răng, lao thẳng luồng nhiệt khí cuồn cuộn, ôm chầm lấy Bạch Chiêu Tô.
Thân hình nhỏ bé của Bạch Chiêu Tô co rúm trong lòng nàng. Dưới ánh lửa chập chờn, cô bé cố mở mắt Thiên Đăng đang ôm chặt lấy , môi mấp máy nhưng thốt nên lời.
Thiên Đăng kịp gì, ôm cô bé lao xuống bậc thang, ngã vòng tay đỡ sẵn của Kỷ Lân Du.
Lính canh Vương cung đuổi tới nơi, Linh điện hóa thành biển lửa và lác đác vài thoát , lập tức c.h.ế.t sững tại chỗ.
Trong những thoát khỏi điện, ai nấy đều là lửa, lăn lộn gào lên thê lương: "Bảo vệộ Quốc chủ!"
Mọi mới , che chở ở giữa, đang bốc cháy , là Khâu Từ Vương lẽ đang kinh trong điện.
Mấy lính vội cởi áo ngoài, lao Quốc chủ, sức dập lửa ông .
Khổ nỗi lửa Khâu Từ Vương dập bùng lên, tắt hẳn, rõ ràng là dính thứ dầu thơm dễ cháy, chỉ đập bằng áo ăn thua.
Mãi đến khi ông gào thét lăn lộn đất, quần áo râu tóc cháy trụi, ngọn lửa mới chịu tắt.
Lúc Khâu Từ Vương đen kịt, thoi thóp.
Cơ thể Thiên Đăng vốn mảnh mai, lao biển lửa cứu nên kiệt sức. Khi nàng sang Khâu Từ Vương, Kỷ Lân Du đỡ lấy Bạch Chiêu Tô từ tay nàng, thấy cô bé bất tỉnh nhân sự bèn đặt xuống gốc cây bên đường, lo lắng hiệu cho Thiên Đăng mau chạy.
Thiên Đăng đưa tay thăm dò thở của Bạch Chiêu Tô, thấy tuy yếu ớt nhưng vẫn đều đặn mới yên tâm dậy.
Chỉ là trong lúc vội vàng cứu , chiếc mũ trùm đầu của nàng rơi mất, khó tránh khỏi lộ hành tung.
Đám lính canh nhận nàng, ai nấy đều kinh nghi bất định. trong tình thế hỗn loạn, nhất thời chẳng ai dám tiến lên ngăn cản, càng hiểu tại nàng xuất hiện ở đây.
Chỉ một đang gục bậc thang, vẫn còn cháy ngùn ngụt, chỉ tay Thiên Đăng và Kỷ Lân Du, rít lên từng tiếng khàn đặc: "Bắt... bắt lấy chúng! Hung thủ... phóng hỏa... đai lưng... đai lưng xanh..."
Giọng méo mó khiến cuối cùng cũng nhận là ai.
Là Quốc sư, các tăng lữ liều c.h.ế.t cứu khỏi Linh điện nhưng cuối cùng vẫn kịp dập lửa.
Trong cơn hấp hối, thốt lời cáo buộc khó hiểu thê lương, khiến ánh mắt đều đổ dồn nhóm Thiên Đăng và Kỷ Lân Du.
Trừ Thiên Đăng và Đồi Mồi, những còn đều là trong quân ngũ cải trang, dáng vạm vỡ, quần áo cũ kỹ tuy khác màu nhưng đều một điểm chung: tất cả đều thắt đai lưng bản rộng màu xanh.
Khi còn đang kinh hoàng, Khâu Từ Vương đang thoi thóp đất cũng khó nhọc mở miệng, thốt vài chữ khàn đục: "Thích khách... thắt đai lưng xanh... đốt c.h.ế.t... tàn sát!"
Nghe lời tố cáo của cả Quốc chủ lẫn Quốc sư, đám thị vệ lập tức ồ lên.
Thị vệ trưởng vùng dậy chỉ huy: "Bắt lấy hung thủ! Tuyệt đối để chúng chạy thoát!"