THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 12: Thủy Các
Cập nhật lúc: 2026-01-21 05:12:21
Lượt xem: 315
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Đăng dặn dò Điền ma ma và mấy bộc phụ chăm sóc cho , còn thì khỏi phòng kiểm tra các cửa ngõ trong trang .
“Huyện chủ Linh Lăng, hiện giờ nàng rảnh ?” Phía vang lên tiếng Thôi Phù Phong gọi nàng.
Kỳ lạ thật, qua thì thanh cao nho nhã, nhưng giọng lúc nào cũng toát lên vẻ lạnh lùng xa cách.
Thiên Đăng xoay , về phía hành lang.
Hoa lựu nở đỏ rực, ánh mặt trời màu đỏ và màu xanh đan xen rực rỡ. Thôi Phù Phong đón gió, nàng bóng cây xanh mát của sân vườn, khiến cái nóng oi ả cuối hạ dường như cũng tan biến quá nửa.
Dù cục diện đang nước sôi lửa bỏng, vẫn giữ phong thái ung dung đĩnh đạc, ánh mắt trong veo: “Tại hạ chút chuyện liên quan đến an nguy của trang viên bàn bạc với Huyện chủ.”
Thiên Đăng gật đầu, dẫn dọc theo tường bao trang viên một vòng kiểm tra xem các cửa lớn cửa nhỏ chắc chắn .
Đợi khi tuần tra đến cửa góc cuối cùng, Thôi Phù Phong mới với Thiên Đăng: “Ta thấy phần lớn trong trang đều là già yếu do lệnh tôn sắp xếp, hiện giờ chủ lực bảo vệ là mười thị vệ của Thái tử, cộng thêm và mười vị ứng cử viên phu quân của Huyện chủ. Chỉ là năng lực của các lang quân đồng đều, như Thương Lạc tuổi còn nhỏ thương, càng cần chăm sóc. Hiện giờ chúng chỉ thể dựa tường cao hào sâu của trang viên, vẫn cần điều phối triệt để sức lực của thị vệ, tráng đinh trong trang và mười vị lang quân , bố trí cho hợp lý nhất.”
Thiên Đăng đẩy thử cửa góc, kiểm tra độ chắc chắn: “Thực vấn đề nan giải nhất là điền trang trang binh khí giáp trụ, chúng thiếu vũ khí trầm trọng. Mấy con d.a.o phay, cái liềm chia cho e là tác dụng lớn, đối mặt với đao thương chắc chắn sẽ rơi thế hạ phong.”
“Cũng may, trong tay chúng còn mười bộ cung tên mượn từ Đông Cung, còn hơn .” Thôi Phù Phong quan sát tường bao trong ngoài, : “Ta nghĩ, bên cạnh Thái t.ử Điện hạ thị vệ bảo vệ, chính đường rộng rãi dễ bố trí nhân thủ, nên mời Thái t.ử ở tại chính đường. Mười ứng cử viên phu quân của nàng đa phần trẻ tuổi lực lưỡng, sẽ cùng họ ở tại dãy nhà chái bên ngoài, ba một phòng, công thủ đều tiện, lỡ động tĩnh gì cũng thể ứng cứu kịp thời.”
Thiên Đăng gật đầu đồng ý. Thôi Phù Phong giơ tay chỉ về phía đài cao ở hậu viện, : “Huyện chủ và phu nhân hãy ở tại Thủy Các . Ta thấy nơi đó ba mặt giáp nước, địa thế cao, là thế dễ thủ khó công, tin rằng đó là nơi an nhất.”
Thiên Đăng ngẩng đầu tòa lầu nhỏ đài cao mà chỉ. Trang viên là tác phẩm đắc ý năm xưa của cha nàng, mà điều khiến ông tự hào nhất là tòa Thủy Các ở hậu viện.
Trong trang dẫn nước sông , uốn lượn chảy qua sân viện, bên nước đắp đài cao, đài xây lầu nhỏ, mùa hè đây hóng mát, gió thổi lồng lộng vô cùng dễ chịu.
Đài cao lầu nhỏ bên là mặt nước, ba mặt bao quanh, chỉ một con đường hành lang gấp khúc hòn non bộ bên là thể thông lên đài, ngoài còn cách nào khác để .
Thiên Đăng : “Quả thực, chỉ cần giữ hành lang, nơi là chỗ an nhất. Thái t.ử phận cao quý, thấy là nhường chỗ cho Điện hạ?”
“Chính đường rộng rãi thuận tiện cho việc bố trí nhân thủ, trong lầu nhỏ tiện thi triển. Nơi chỗ ở chật hẹp, khép kín bố trí nhiều , thích hợp cho nàng và phu nhân ẩn náu hơn.” Suy nghĩ một chút, Thôi Phù Phong : “Đến lúc đó, rút hai thị vệ Đông Cung qua, để Nam Ngu hỗ trợ canh gác. Hắn tiễn thuật , xuất con nhà võ, thích hợp trấn thủ lối hành lang hòn non bộ nhất.”
Trong tình thế mà còn lo nghĩ điều động nhân thủ bảo vệ chu cho con nàng, khiến Thiên Đăng trong lòng cảm kích, thi lễ với : “Đã phiền Thôi lang quân nhọc lòng .”
“Đó là việc nên , cần đa lễ.” Hắn giơ tay đỡ hờ, hiệu cho nàng dậy: “Năm xưa cung biến là chăm sóc cho nàng... Hy vọng nàng thể bình an vô sự.”
Giọng đè nén thấp, Thiên Đăng loáng thoáng, trong khoảnh khắc cảm thấy ngỡ ngàng.
Vị Thôi gia lục lang thanh lãnh tuyệt tình , khi xử lý vị hôn thê và những khác thì mắt chớp lấy một cái, mà để tâm chuyện nợ nàng trong vụ cung biến năm xưa ?
Nàng chần chừ đáp: “Những năm nay nhờ ơn vua nên vẫn luôn sống , Thôi lang quân cần bận tâm.”
Nửa ngày bôn ba, phấn son và mực vẽ mày thể che giấu vết sẹo của nàng. Trong ánh nắng chiều tà, Thôi Phù Phong thấy vết tì đáng tiếc khuôn mặt trắng ngần như ngọc của nàng, nghĩ đến những lời đồn đại về mệnh cách lục vô duyên, tướng khắc chồng ồn ào trong kinh thành, chỉ thấy trong lòng dâng lên nỗi bùi ngùi khó tả.
trong thời khắc nguy cấp , thứ đều đè nén xuống đáy lòng sâu nhất. Thôi Phù Phong chỉ chắp tay chào Thiên Đăng, : “Vậy cứ quyết định như thế .”
Kỷ Quốc phu nhân dù cũng còn trẻ, từ đồi Lạc Du phi ngựa một mạch về đây, nghỉ ngơi ở trong trang hồi lâu mà tim vẫn đập loạn nhịp, thể mệt mỏi rã rời.
Thiên Đăng khoác tay đưa bà qua hành lang lên lầu cao.
Nam Ngu đang cùng hai thị vệ Đông Cung canh gác hòn non bộ ở lối hành lang, thấy nàng bèn sáng mắt lên, bước tới hành lễ: “Phu nhân, Huyện chủ.”
Thiên Đăng đáp lễ: “Vất vả cho ba vị , mấy ngày tới phiền Nam công t.ử và hai vị .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-12-thuy-cac.html.]
Nam Ngu lập tức : “Được Huyện chủ tin tưởng, nhất định sẽ dốc lực bảo vệ an cho phu nhân và Huyện chủ!”
Thiên Đăng mỉm gật đầu với . Điền ma ma đang dọn dẹp lầu cao cũng đón dìu phu nhân trong các nghỉ.
Vào phòng uống vài ngụm , Thiên Đăng gương trang điểm, phát hiện tóc tai một hồi bận rộn rối tung, nghĩ đến việc nửa ngày nay cứ để bộ dạng gặp khác, khỏi ôm mặt ảo não.
Đồi Mồi đang ở chỗ cha tại ngoại viện, nàng cũng gọi nữa, kéo Thiên Đăng xuống giường, cầm lược gỡ tóc cho con gái, chầm chậm chải mượt, chút thất vọng: “Hôm nay vốn là ngày vui của con, ai ngờ gặp tai bay vạ gió thế ...”
Thiên Đăng búi tạm một kiểu tóc ốc sên, lấy cây trâm bạc trong hộp trang điểm cài lên, : “Đừng nghĩ những chuyện đó nữa ạ. Con giờ chỉ mong giữ trang viên để đều bình an. Mẹ đừng lo lắng quá, cứ yên tâm nghỉ ngơi, ở đây con .”
“Con tuổi còn nhỏ, gánh vác nổi an nguy của bao nhiêu ?” Mẹ nắm tay nàng, lo lắng : “Đăng Đăng, nếu loạn quân đến thật thì chúng cách nào chống đỡ ?”
“Mẹ đừng lo, loạn quân ngoại thành chỉ là cướp bóc lẻ tẻ, tổ chức. Trang viên nhà kiên cố thế , lương thực dự trữ dồi dào, chỉ cần đại quân đến công đ.á.n.h thì đừng một hai ngày, cho dù mười bữa nửa tháng cũng thủ .”
“Gắng gượng qua mấy ngày , chỉ cần viện binh tới, chuyện sẽ thôi.” Nhìn con gái, bà thấy an ủi đôi chút: “Đăng Đăng, dáng vẻ con bây giờ thật sự giống cha con năm xưa đấy.”
“Thật ạ? Quả nhiên là hổ phụ vô khuyển nữ.” Nàng , mày mắt rạng rỡ.
“Mẹ còn nhớ con sinh lúc hoàng hôn. Cha con tiếng con chào đời, về phía ánh đèn trong thành, rằng đứa trẻ giáng sinh giữa trăm ngàn ánh đèn, nên đặt tên là Bạch Thiên Đăng... Chuyện cũ như mới hôm qua, mà chớp mắt một cái, đứa trẻ đỏ hỏn chỉ bé bằng cái hũ rượu năm nào giờ trở thành cô nương xinh nhất thành Trường An ...”
Thiên Đăng nhịn , ôm lấy tay : “Mẹ hổ, tự khen con gái xinh nhất, công chúa quận chúa ở Trường An còn cả đống kìa.”
“ con gái là diễm quán quần phương* mà.” Mẹ ôm lấy nàng, : “Tuy cha con còn, nhưng con và con rể thường xuyên ở bên cạnh , qua vài năm nữa, cho bế thêm mấy đứa cháu bụ bẫm, lúc đó con cháu đầy đàn, cả đời vui vẻ hết!”
* nhất trong các loài hoa.
Sinh con ...
Thiên Đăng điểm mười trong lòng một lượt, phát hiện thể tưởng tượng cảnh bái đường thành , sinh con đẻ cái với bất kỳ ai trong họ, khỏi im lặng.
“Ai chứ.” Điền ma ma đang xách nước , chen lời trêu chọc: “Ta thấy mười vị lang quân ai nấy đều , Huyện chủ phẩm mạo thế , cháu của phu nhân đảm bảo kháu khỉnh đáng yêu, thông minh lanh lợi!”
“Chứ còn gì nữa, Đăng Đăng hồi nhỏ thường đến trang viên chơi, ma ma cũng từng trông nom . Giờ ma ma vẫn còn khỏe mạnh, lứa chắt chút chít của Vương phủ , e là cũng phiền ma ma trông giúp một tay .”
“Đó là phúc phận của lão nô!” Điền ma ma khép miệng, vội vàng lời nịnh nọt: “Ta thấy vị Nam lang quân canh giữ hành lang cũng lắm, tướng mạo tuấn tú dáng cao ráo, Vương gia và Quốc công thích nhất là những thiếu niên khí bừng bừng như thế... Phải , lão nô còn là thần tiễn thủ bách bộ xuyên dương nữa! Tin rằng lão chủ nhân suối vàng , nhất định cũng sẽ hài lòng!”
Mẹ nàng , sang Thiên Đăng.
Thiên Đăng : “Ma ma thật là nhanh nhạy, mới đến một hai canh giờ mà ngóng rõ ràng tình hình .”
Nghe lời , tim Điền ma ma thót , lỡ lời vượt quá phận sự, tay cầm ấm run lên, nước đổ ướt một mảng lớn áo.
“Ối chao, bộ quần áo ngày thường nỡ mặc, hôm nay chủ nhân tới mới mặc cho thể diện.” Điền ma ma vội kéo vạt áo, khổ : “Lão nô giặt ngay, xem ố màu .”
Mẹ nàng : “Thay , trong tủ bên của hình như còn mấy bộ quần áo may từ mấy năm đúng ? Giờ cũng mặc nữa, ma ma chọn lấy một bộ .”
Bà bảo Điền ma ma mở tủ, chọn một bộ váy áo bằng gấm màu xanh sẫm: “Ma ma vóc dáng cũng xấp xỉ , bộ mặc lên thấy màu hợp, nhưng hợp với tuổi của ma ma, cho bà đấy.”
Điền ma ma thấy màu trầm tối, quả nhiên hợp với tuổi của phu nhân, vội vàng tạ ơn, cởi ngay chiếc áo ngoài bẩn , mặc áo mới , mày mắt híp : “Vậy thì hưởng phúc của phu nhân , lễ tết thăm họ hàng, để cùng xem ân điển của Vương phủ đối với hạ nhân chúng !”
...