THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 13: Thương tiếc

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:21
Lượt xem: 193

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhiếp Hòa Chính cáo từ Thiên Đăng, : "Nghi phạm sẽ tạm giam tại nhà lao Đại Lý Tự. Đợi việc thẩm tra rõ ràng, chúng sẽ cho Huyện chủ một câu trả lời xác đáng."

Tuy Kim Đường hiềm nghi lớn, nhưng trong lòng Thiên Đăng vẫn thấy bất an, bèn dặn dò: "Mong Đại Lý Tự xét xử vụ án thật cẩn thận. Ta cảm thấy tình tiết vụ án lẽ đơn giản như vẻ bề ngoài. Ta thường xuyên tiếp xúc với Kim Đường, thấy biểu hiện thường ngày của giống kẻ ác độc dám g.i.ế.c ."

"Chuyện là đương nhiên, vụ án liên quan đến phủ Xương Hóa Vương, Đại Lý Tự nhất định sẽ thẩm lý kỹ càng."

Tiếng xích sắt kêu leng keng, của Đại Lý Tự áp giải Kim Đường nghênh ngang rời .

Thiên Đăng trở về phủ, cô cô Huyền Cơ đón. Thấy vẻ mặt nàng nặng nề, bà vội hỏi: "Sao ? Huyện chủ mượn kinh thư ở Quốc T.ử Giám ?"

Thiên Đăng lắc đầu, trong phủ khẽ: "Vu lang quân xảy chuyện ."

Cô cô Huyền Cơ ngạc nhiên: "Cậu đang học ở Quốc T.ử Giám thì xảy chuyện gì ?"

"Huynh hại ." Thiên Đăng kể sơ qua tình hình lúc đó.

Huyền Cơ hít sâu một khí lạnh, thất thanh hỏi: "Kim lang quân... g.i.ế.c Vu lang quân ?"

Thiên Đăng ngập ngừng gật đầu: "Theo dấu vết hiện tại thì Kim Đường là kẻ tình nghi lớn nhất."

"Chuyện ... thành thế ?" Huyền Cơ lẩm bẩm, nhưng thấy Thiên Đăng cũng đang hoang mang nặng nề, chỉ đành hỏi: “Vậy chúng đây?"

"Đợi kết quả xét xử của Đại Lý Tự thôi." Thiên Đăng ngẩng đầu thấy thiên sảnh mặt, trong lòng thấy phiền muộn khó chịu.

Khi loạn quân tập kích, thiên sảnh của Vương phủ đốt cháy sụp đổ. Sau đó vì thứ rối ren, nàng chịu tang nên khả năng tu sửa ngay.

Chính Kim Đường dẫn đến khôi phục phủ cướp bóc tàn phá. Giờ đây mái cong tường trắng, sự yên trật tự của Vương phủ phần lớn đều do mang .

Lòng đầy u uất, nàng thở dài, về phía Mai Uyển nơi Vu Quảng Lăng từng ở.

Nền gạch xanh vẫn quanh co khúc khuỷu, mưa thu vẫn triền miên rơi xuống tiền viện hậu viện Vương phủ, nhưng Vu Quảng Lăng vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới .

Sự chia ly đến quá đột ngột, mang theo nỗi hoang mang chân thực.

Vị lang quân mặc chiếc áo xanh cũ kỹ giặt sạch sẽ, trầm lặng như chú hươu trong rừng , trong chớp mắt ngã xuống vũng máu, c.h.ế.t một cách bi t.h.ả.m như .

Và nghi phạm, là những cùng nàng sớm tối bên .

Cho dù Kim Đường thì cũng sẽ là Mạnh Lan Khê, Tiết Tích Dương...

Nàng thẫn thờ màn mưa thu oi bức, nhưng cảm thấy lạnh toát, cứ c.h.ế.t trân như bao lâu. Mãi đến khi phía vang lên tiếng gọi của Lưu Ly, gấp gáp : "Huyện chủ, Huyện chủ..."

Thiên Đăng , thấy vẻ mặt tỳ nữ thương cảm tức giận, bèn hỏi: "Sao ?"

"Cha Vu lang quân đến , họ... họ gặp ."

Hôm đó ở phường Vĩnh Dương, Thiên Đăng gặp cha Vu Quảng Lăng một . Khi vì con trai nắm chắc phần thắng nên dù ở trong túp lều dột nát, hai ông bà vẫn dương dương tự đắc. Nay chịu cú sốc lớn, trong chốc lát họ như già hai mươi tuổi.

Thiên Đăng xuống rèm, một lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-13-thuong-tiec.html.]

Mẹ Vu che mặt t.h.ả.m thiết, còn cha Vu thì vẻ mặt bi thương: "Xin hỏi Huyện chủ, con trai là ứng cử viên phu quân của Huyện chủ, nay c.h.ế.t minh bạch, hai già vô dụng chúng sống đây?"

Thiên Đăng hiểu ý đồ của họ, nhưng nàng rèm vẫn im lặng.

Cô cô Huyền Cơ mặt lên tiếng: "Vu lang quân qua đời, Vương phủ cũng vô cùng thương tiếc. Chỉ là vụ án quan phủ vẫn kết luận, triều đình xử lý còn đợi kết án ."

Cha Vu bi phẫn: "Con trai chúng vất vả nuôi lớn, mất là mất, phủ Xương Hóa Vương các định dùng vài câu để tống cổ chúng ?"

Mẹ Vu càng gào to hơn: "Con trai đáng thương của ơi, ngàn vạn nên, nên để con đến Vương phủ tham gia tuyển chọn, nên để con ở trong Vương phủ..."

Cô cô Huyền Cơ ngắt lời bà : "Hai vị mất con, chúng đương nhiên cũng đau lòng. ban đầu Vu lang quân tham gia tuyển chọn là lệnh của triều đình, còn Vương phủ đồng ý cho Vu lang quân ở là thương cảm nhà ông bà nhà nát cửa tan, xuất phát từ lòng giúp đỡ. Hơn nữa, Vu lang quân gặp nạn ở Quốc T.ử Giám, nghi phạm g.i.ế.c cũng là khác. Oan đầu nợ chủ, hai vị nỗi khổ gì thì nên tìm hung thủ mà đòi công đạo mới ."

lý lẽ rõ ràng, nhưng cha Vu vẫn hùng hồn đáp: " nguyên nhân chuyện là do con kỳ vọng phu quân Huyện chủ. Ta phu quân Huyện chủ theo lệ sẽ phong quan, các chú các bác trong tộc đều tu sửa từ đường, nhà ... nhà chuẩn sẵn sàng cho ngày vinh quy bái tổ ."

Mẹ Vu lóc tiếp lời: "Nay con một sớm bỏ mạng, nhà họ Vu từ nay nơi nương tựa, sống nổi nữa !"

Thiên Đăng thừa hiểu ý ngoài lời của họ, cuối cùng cũng lên tiếng rèm, hỏi: "Ta , Vu lang quân còn một em trai?"

Thấy Huyện chủ hiểu ý , cha Vu lập tức : "Cái chức quan triều đình chuẩn sẵn , Quảng Lăng vô phúc hưởng . con trai út nhà thông minh lanh lợi, thua kém gì nó, Huyện chủ xem..."

Cô cô Huyền Cơ vốn còn thương cảm cho Vu Quảng Lăng, họ bèn bật vì tức: "Phong quan là ân điển của triều đình, phủ Xương Hóa Vương chúng quyền sắp xếp chức vị. Hơn nữa, hậu viện chúng hiện giờ vẫn còn bao nhiêu đang chờ đợi, họ đều là Cử nhân Tiến sĩ thiên tư thông tuệ, gia thế , tệ nhất cũng là nhân tài kiệt xuất của Quốc T.ử Giám. Con trai út nhà ông bà xuất lai lịch thế nào mà ca ca c.h.ế.t thì nó đòi vớt cái chức quan?"

Cha Vu thấy bà lôi triều đình thì khí thế xẹp một nửa, vội vàng : "Cái đó thì chúng dám. con cũng vì Huyện chủ mà c.h.ế.t, với quyền năng của Vương phủ, kiếm cho em trai Quảng Lăng một công việc ở nha môn nào đó chắc khó chứ? Ta ... Đế Hậu đều sủng ái Huyện chủ, chuyện chẳng chỉ cần một câu thôi ?"

Thiên Đăng bưng chén nhấp nhẹ, một lời.

Mẹ Vu quỳ rạp xuống đất bắt đầu gào : "Quảng Lăng con ơi, vất vả mấy chục năm nuôi con khôn lớn, mất là mất, còn c.h.ế.t t.h.ả.m như ..."

"Câm miệng! Im lặng!" cô cô Huyền Cơ quát lớn: “Huyện chủ nhà là dòng dõi Vương phủ cao quý, triều đình sắc phong Chính Nhị phẩm, quan to trong triều gặp còn hành lễ. Các còn dám la lối kinh động, cho lôi cổ ngoài ngay!"

Nghe tiếng động, thị vệ trong phủ lập tức chạy lên sảnh, dộng mạnh gậy xuống đất, định lôi họ ngoài.

Thiên Đăng thấy cha Vu Quảng Lăng sợ run cầm cập, mặt cắt còn giọt máu, bèn đặt chén xuống, tạm nén nỗi bi thương và phẫn nộ trong lòng, : " một chuyến đến Kim phủ, gọi Kim Bảo Nghĩa tới đây."

Kim Bảo Nghĩa là cha của Kim Đường. Nghe tin Huyện chủ triệu kiến, ông mồ hôi nhễ nhại chạy tới, rõ ràng là đang lo sốt vó vì chuyện của con trai.

"Huyện chủ minh xét, thằng bé Kim Đường từ nhỏ ông bà nuông chiều nên sinh hư, nhưng bản tính nó lương thiện, tuyệt đối chuyện hồ đồ như ! Huyện chủ, cầu xin nể tình nó một lòng si mê , nhất định giúp Kim Đường, đừng để nó chịu oan ức!"

Kim Bảo Nghĩa nước mắt lưng tròng, cách rèm than với Thiên Đăng. Đợi khi đầu thấy cha Vu Quảng Lăng, sắc mặt ông đổi khác: "Chẳng hứa bồi thường tiền bạc cho các ? Sao còn dám đến Vương phủ loạn?"

Cha Vu từng nhận sự giúp đỡ của Kim gia, nay tuy là khổ chủ nhưng cũng dám ngẩng cao đầu, chỉ đáp: "Phải, nhưng nhà lẽ một quan ăn lộc triều đình, các bô lão trong tộc bảo thể để mất trắng ..."

"Nghe các kìa, thành vật trong túi nhà các ? Nói thật cho mà , Huyện chủ còn lâu mới kén rể, đừng mà mơ tưởng hão huyền!" Cô cô Huyền Cơ mắng: “Chi bằng nhân lúc cả hai bên đều mặt, hãy chuyện cho rõ ràng . Nay Vu lang quân còn, mà Kim lang quân là nghi phạm lớn nhất của vụ án, các định giải quyết thế nào?"

"Chuyện nếu thực sự liên quan đến con trai , cuối cùng Đại Lý Tự kết tội nó, Kim gia tự khắc sẽ cho nhà họ Vu một câu trả lời thỏa đáng. Ruộng vườn tiền bạc thành vấn đề, nhất định khó Vương phủ." Kim Bảo Nghĩa lập tức : “ Huyện chủ minh xét, con trai tính tình lương thiện. Năm xưa Vu Quảng Lăng vì nhà nghèo thất học, cũng là con giúp đỡ, nhà họ Vu mới kế sinh nhai hiện tại, Vu Quảng Lăng mới Quốc T.ử Giám. Sau Vương phủ loạn quân xâm phạm, nó cũng lập tức dẫn đến sửa sang, việc đều tự tay , công lao cũng khổ lao, lòng kính yêu đối với Huyện chủ trời xanh thể chứng giám! Nay con chỉ là nghi phạm, cái c.h.ế.t của Vu Quảng Lăng kết luận, chỉ cầu xin Huyện chủ đừng kẻ tiểu nhân che mắt, giúp cho nó vài câu ở Đại Lý Tự. Kim gia nguyện gan óc lầy đất vì Huyện chủ, cũng nguyện bồi thường thỏa đáng cho nhà họ Vu, chỉ cầu đổi lấy sự bình an cho con trai !"

...

 

Loading...