THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 16: Lâm Hoài Vương
Cập nhật lúc: 2026-01-21 05:12:25
Lượt xem: 277
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Buông ... Huyện chủ... nàng... hãy cố gắng lên... Đợi... Lâm Hoài Vương...”
Thiên Đăng trả lời. Có thể vì nàng kiệt sức, cũng thể vì thần trí mơ hồ thấy, nàng chỉ cố chấp đỡ lấy hình đang chìm xuống của , nhất quyết buông tay, dù cho sức nặng của thể kéo cả nàng vực thẳm băng giá.
Bọn họ trôi dạt giữa đầm, ngọn giáo thể đ.â.m tới cách xa như . đồng bọn của đám loạn quân bên bờ g.i.ế.c, bản chúng cũng thương, chịu bỏ dễ dàng như thế.
"Tùm" một tiếng, kẻ nhặt một hòn đá ném về phía họ. May trong bóng tối mục tiêu chính xác, hòn đá chỉ rơi bên cạnh, b.ắ.n lên một cột nước.
Đám loạn quân thấy thế bèn bắt chước, thi nhặt đá ném tới tấp.
Thiên Đăng đẩy Thôi Phù Phong, liều mạng bơi về phía , cố gắng thoát khỏi tầm ném đá.
trong lúc luống cuống, Thôi Phù Phong nghiêng , tuột khỏi vòng tay nàng chìm xuống.
Thiên Đăng hoảng hốt, lập tức vươn tay xuống nước ôm chặt lấy vai Thôi Phù Phong.
Lưng nàng đau nhói, một hòn đá ném trúng xương bả vai. Nàng run lên bần bật, mất hết sức lực, chìm nghỉm xuống nước, vì sặc nước mà nuốt một ngụm lớn.
Nàng ho sặc sụa, thở khàn đặc, nhưng đôi tay ôm chặt Thôi Phù Phong vẫn từng buông lơi, cứ thế liều mạng kéo bơi về phía .
“Con ranh cứng đầu thật!” Tên cầm đầu bờ nhặt một hòn đá to bằng nắm tay, nhổ toẹt một cái: “Để xem ông đây ném hòn , mày chạy đằng nào!”
Dứt lời giơ cao cánh tay định ném mạnh hòn đá .
lúc , trong rừng vang lên tiếng gió rít mạnh, tiếng dây cung bật tanh tách chói tai, vô mũi tên đồng loạt b.ắ.n tới. Một mũi tên lạc xuyên thủng vai tên cầm đầu khiến hòn đá trong tay rơi bịch xuống đất.
Ngay đó đám loạn binh bên bờ đầm lượt trúng tên, kêu la t.h.ả.m thiết, thể co giật ngã nhào về phía , rơi tõm xuống mặt nước đầm đang xao động.
Thiên Đăng mở to mắt trong làn nước, thấy binh mã từ trong rừng tối xông , thấy tiếng tên xé gió sắc lạnh.
Tuấn mã phi như bay, trong chớp mắt đầu tới bên bờ đầm.
Dưới ánh sáng lờ mờ của đêm tối, nàng vùng vẫy trong nước, rõ mặt nọ, nhưng ánh mắt ngược sáng lạnh lùng như d.a.o thiêu đốt như lửa khiến nàng như trở về đêm cung biến ba năm .
Lâm Hoài Vương, đến .
Lâm Hoài Vương thiếu niên của ba năm ngạo nghễ ai bì nổi, giờ đây còn cao lớn, đĩnh đạc hơn xưa. Ánh mắt lướt qua nàng đang giãy giụa trong nước, nhảy xuống ngựa, sải bước lớn về phía đầm nước.
Phía vài binh sĩ giỏi bơi lội lập tức nhảy xuống đầm, đưa họ bơi bờ.
Thiên Đăng yếu ớt kiệt sức, trong lúc mơ màng sắp cập bờ thì một bàn tay túm lấy vai nàng.
Nàng chỉ cảm thấy cả như bay lên trung, ngay đó Lâm Hoài Vương xách khỏi mặt nước, ném cái "bịch" ướt sũng lên bờ.
Nước đầm lạnh buốt, thể ướt đẫm của nàng kiểm soát mà run lên cầm cập.
Giày nàng mất một chiếc, mái tóc ướt nhẹp bết khuôn mặt, chiếc áo mỏng dính chặt , phô bày trọn vẹn đường cong cơ thể, ánh trăng mờ ảo càng thêm m.ô.n.g lung quyến rũ.
Quân Sóc Phương tuy quân kỷ nghiêm minh, nhưng ánh mắt binh lính xung quanh vẫn tự chủ mà liếc về phía nàng. Lâm Hoài Vương nhíu mày cởi áo choàng ném lên nàng.
Thiên Đăng run rẩy, lẳng lặng quấn chặt áo choàng của che kín thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-16-lam-hoai-vuong.html.]
Chiếc áo còn vương ấm của chắn gió đêm, xua tan lạnh nàng, giúp nàng bớt run rẩy.
Mọi phía tiến lên, Thiên Đăng đầu Thôi Phù Phong, khàn giọng hỏi: “Thôi lang quân... chứ?”
“Coi như mạng lớn, c.h.ế.t .” Lâm Hoài Vương lạnh lùng , đến mặt Thôi Phù Phong. Thấy vết thương của băng bó, ý thức cũng dần tỉnh táo, bèn hỏi chút nể tình: “Khi thám báo giao tên lệnh, lúc nguy cấp thể dùng để truyền tin. Nay quân Sóc Phương suốt đêm đến cứu, ngươi và nàng ai tính là khẩn cấp?”
Câu hỏi lạnh băng khiến Thiên Đăng cảm thấy lạnh toát, như thể vẫn còn chìm trong đầm nước lạnh giá.
Dùng tín vật liên lạc giữa quân Sóc Phương và Thái t.ử cho một nữ t.ử quan trọng, Thôi Phù Phong chắc chắn sẽ quân pháp quốc luật trừng phạt, thậm chí đoạn tuyệt con đường quan.
Nàng đầu , Thôi Phù Phong khiêng lên cáng, gắng gượng chống dậy, nhỏ: “Là tự ý càn, cam nguyện chịu phạt.”
Lâm Hoài Vương thèm để ý đến , chỉ hiệu cho binh sĩ trướng lập tức chỉnh đốn, chuẩn về doanh trại.
Thấy sắp lên ngựa rời , Thiên Đăng cũng chẳng màng gì nữa, lao tới chặn đầu ngựa của .
Quân Sóc Phương lập tức ngăn nàng , cho nàng đến gần.
Thiên Đăng theo bóng lưng , gấp gáp : “Vương gia, còn hai thị vệ Đông Cung và một gia nô nhà loạn quân sát thương, cầu xin Vương gia tay cứu giúp, phái cứu chữa cho họ!”
Rừng rậm tối tăm, ghìm cương đầu, từ cao xuống nàng. Ánh sáng lờ mờ hắt ngược từ vai , chỉ phác họa nên đường nét lạnh lùng cứng rắn, cùng giọng băng giá như : “Ngươi là ai? Tại thị vệ Đông Cung ở cùng ngươi? Thái t.ử đang ở ?”
“Thái t.ử Điện hạ đang ở điền trang nhà , bình an vô sự.” Thiên Đăng , ngập ngừng một chút mới trả lời tiếp: “Ta là... Huyện chủ Linh Lăng, Bạch Thiên Đăng.”
Bạch Thiên Đăng.
Cái tên lục trong ký ức, mắt Lâm Hoài Vương dường như hiện hình ảnh cô bé co ro như thú con trong lòng ngày cung biến năm nào.
Ngàn ngọn đèn soi sáng cung thất ngày đó, trong ký ức từng phai nhạt .
Và hình nhỏ bé lúc giờ dáng thiếu nữ. Nàng dùng áo choàng của quấn chặt lấy , trong đêm tối rõ, chỉ như một cây hoa trong bóng râm, khó phân biệt màu sắc nhưng mang tư thế thanh tuyệt.
Thiên Đăng thấy đ.á.n.h giá , trầm ngâm một lát, hẳn là còn nhớ chuyện ba năm , lập tức tiếp: “Thôi lang quân phụng mệnh Thái t.ử hộ tống tìm thầy thuốc, nay Vương gia cứu giúp ở đây, xin hãy lập tức theo Vương gia về điền trang hội họp với Thái tử. Vừa vì tình thế cấp bách Thôi lang quân mới màng đến chuyện khác, xin Vương gia thứ tội!”
Giọng điệu Lâm Hoài Vương cuối cùng cũng dịu đôi chút, : “Vậy điền trang nhà ngươi ở ?”
“Không xa ạ, Thái t.ử hiện tại sự đều . Xin Vương gia chờ một lát, đợi tìm Liêu Y cô sẽ lập tức đưa Vương gia .”
Trong bóng tối, Lâm Hoài Vương gì, chỉ là quá cao lớn, tư thế rũ mắt nàng khiến nàng cảm thấy áp lực vô tận.
Nàng chút sợ hãi, nhưng vẫn giải thích: “Mẹ trọng thương cần gấp thầy thuốc, mà nữ y từng chữa bệnh cho đang ẩn cư ở đây...”
“Người ngươi cách đây còn xa ?”
Ngoài dự đoán, hề trách móc, giọng còn trầm tĩnh.
Thiên Đăng vội giơ tay chỉ chếch lên : “Ngay bên đường núi, xa nữa .”
Hắn chỉ định vài thị vệ: “Đi cùng Huyện chủ Linh Lăng một chuyến, nhanh lên.”