THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 16: Nhà kho
Cập nhật lúc: 2026-01-24 12:33:39
Lượt xem: 166
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài tiếng thông báo, là Định Tương phu nhân đến.
"Đăng Đăng, con rảnh ? Dì bàn với con một chút về chuyện trong phủ." Bà mỉm hiền hậu, dường như quên sạch chuyện hổ ngày hôm qua: “Dì đến giúp lo liệu tang lễ cho con, nhưng kiểm kê đồ bồi táng thì thấy còn thiếu trang sức. Theo lễ chế của Quốc phu nhân, khoản thể qua loa ."
"Đương nhiên là thể thiếu ạ. Chỉ là đó loạn quân hoành hành, chúng cướp phá nhà kho vương phủ đầu tiên. Để bảo vệ những món đồ quý giá, cô cô Anh Lạc dẫn đem đồ ngự ban cùng vàng bạc ngọc ngà giấu xuống hầm ngầm, đến giờ vẫn kịp lấy lên."
Hậu sự của là việc quan trọng nhất, Thiên Đăng day day trán dậy: "Dì nhắc đúng lắm, chúng cùng đến nhà kho xem ."
Nhà kho trong một khuôn viên tường cao bao quanh. Chưa đến gần, Thiên Đăng thấy tiếng thi công ầm ĩ.
Hôm đó loạn quân tìm đồ trong phủ, tức tối đập phá phóng hỏa đốt trụi nhà kho. Khi Trường An yên bình trở thì trong thành ngập lụt, nước mưa hòa lẫn bùn đất và tro tàn đổ ập xuống hầm ngầm, khiến bên giờ đây lầy lội, bẩn thỉu vô cùng.
Nghĩ rằng vàng bạc ngọc ngà sợ lửa thiêu nước ngập, thêm việc bận rộn tang ma nên trong phủ cũng kịp dọn dẹp, chỉ khóa chặt cửa viện nhà kho . Nay sắp đến ngày phát tang, sự t.ử như sự sinh, những món trang sức, đồ chơi yêu thích lúc sinh thời đương nhiên dọn dẹp sạch sẽ để mang theo cùng bà.
Tiếng đục đẽo loảng xoảng vang lên, đội thợ nhà họ Kim đang vận chuyển gạch đá, xẻ gỗ dựng dầm để xây nhà kho.
"Gạch , đủ rộng cũng đủ dày. Nghe lời Lưu bá, đổi sang loại năm thước ! Đây là nhà kho vương phủ, đảm bảo trăm năm kiên cố, mưa gió lọt!"
Kim Đường đang hò hét đốc công, đầu thấy Thiên Đăng đến bèn vồn vã chạy đón: "Huyện chủ, đồ ngự ban trong phủ nhiều, sợ thợ thuyền tay chân sạch sẽ nên đặc biệt chọn những tin cẩn nhất, bản cũng đích giám sát, đảm bảo đồ đạc trong phủ mất một món nào, tuyệt đối xảy sai sót!"
"Vất vả cho Kim lang quân ." Thiên Đăng luôn tận tâm tận lực vì vương phủ, thấy khung cảnh dần khôi phục như khi cướp phá, trong lòng nàng khỏi cảm động.
"Được phục vụ Huyện chủ là niềm vui của !" Kim Đường ngây ngô với nàng, khuôn mặt trắng trẻo dính đầy bụi đất, rõ ràng vị công t.ử nhà giàu quen nuông chiều cũng là đầu tiên việc lớn.
Thiên Đăng gật đầu với , : "Những việc khác vội, xem trong hai ngày thể dọn dẹp đồ đạc hầm ngầm lên ?"
Đám thợ vây quanh miệng hầm xuống, thấy bên ngập ngụa nước bẩn, gạch ngói vỡ, bùn lầy và gỗ mục ngổn ngang, ai nấy đều chép miệng lắc đầu: "Cái ... e là khó xong ngay ."
Kim Đường chút do dự, giơ năm ngón tay lên mặt : "Trước khi trời tối dọn sạch rác rưởi và nước bẩn hầm, thưởng mỗi năm quan tiền; ai xuống nước dọn dẹp, thưởng thêm năm quan nữa."
Lời dứt, đám tranh lao đến hầm ngầm. Người xách thùng, kẻ bắc thang, buộc dây thừng, tranh nhảy xuống, chẳng màng thời tiết lạnh giá, lội trong dòng nước bẩn ngập đến n.g.ự.c để dọn dẹp.
Thấy công việc tiến triển thuận lợi, Kim Đường đắc ý mặt, vui vẻ cam đoan với Thiên Đăng rằng ngày mai cứ việc phái đến kiểm kê tài sản trong kho.
Thiên Đăng bàn bạc với Định Tương phu nhân. Những đồ quý giá khác thì thôi, nhưng đồ ngự ban tuyệt đối để xảy sơ suất, nếu triều đình trách tội xuống thì ai gánh nổi.
Cuối cùng họ thống nhất: cô cô Anh Lạc và Kim Đường chịu trách nhiệm kiểm tra tài sản vớt lên từ hầm ngầm tại chỗ, đó chuyển đến gian phòng còn nguyên vẹn ở góc viện. Tại đó, Định Tương phu nhân và cô cô Huyền Cơ sẽ cùng các tỳ nữ rửa sạch và ghi chép sổ sách để tránh thất lạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-16-nha-kho.html.]
Khi việc sắp xếp thỏa thì trời gần trưa. Nhà bếp chuẩn cơm nước, bày biện ngay tại tiểu sảnh ở Tây viện. Thiên Đăng y phục sang dùng bữa cùng dì.
Vì đang trong thời gian tang chế nên cao lương mỹ vị, nhưng các món ăn do đầu bếp cũng tinh tế. Nhất là món Yến thái Lạc Dương (món củ cải thái sợi giả yến sào), Định Tương phu nhân ăn thử lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ: "Đây là hương vị dì và con từng ăn hồi nhỏ! Vùng Lạc Dương chỉ quê mới dùng nấm hoa Phục Ngưu Sơn thái chỉ nấu cùng củ cải. Là con dạy đầu bếp trong phủ thế ?"
Thiên Đăng cũng , bèn sai Hổ Phách hỏi nhà bếp. Hổ Phách tủm tỉm dẫn Thời Cảnh Ninh , : "Hóa món là do Thời lang quân , thảo nào chuẩn vị đến thế."
"Vâng, vì phu nhân là Quắc Châu nên đây để ý đến khẩu vị vùng đó." Thời Cảnh Ninh mỉm chào Thiên Đăng và Định Tương phu nhân: “Cũng là đầu thử, mong Huyện chủ và Định Tương phu nhân chê tay nghề vụng về."
Thiên Đăng : "Thời lang quân là Trân Tu Thự thừa của Quang Lộc Tự, tay nghề đương nhiên là tuyệt đỉnh , cần quá khiêm tốn."
Định Tương phu nhân quan sát Thời Cảnh Ninh. Thấy tuy từ bếp lên, chỉ mặc bộ đồ vải thô thường ngày nhưng vẫn che giấu vẻ tuấn tú nho nhã, bà ngạc nhiên hỏi: "Vương phủ còn mời cả ngự trù của Quang Lộc Tự ?"
"Thời lang quân hiện đang ở trong hậu viện của cháu, thỉnh thoảng rảnh rỗi mới trổ tài thôi ạ." Thiên Đăng giới thiệu: “Nói về sự tỉ mỉ chu đáo thì đầu trong các lang quân, cháu cũng thường xuyên hưởng lộc ăn uống nhờ ."
Được Huyện chủ khen ngợi hết lời, Thời Cảnh Ninh cúi đầu ngượng ngùng: "Huyện chủ quá khen ."
Nghe cũng là một trong những ứng viên phu quân của Thiên Đăng, Định Tương phu nhân khỏi kỹ thêm vài , thầm so sánh với Dương Hòe Giang con , trong lòng chỉ thấy buồn bực.
Xét về phận, là quan chức đàng hoàng của Quang Lộc Tự, con trai chỉ là thường dân áo vải; xét về tính cách, ôn hòa nho nhã, con suốt ngày rượu chè be bét; xét về tình cảm, vui vẻ, con đến đắc tội với Huyện chủ...
Càng thể so sánh là ngoại hình. Thời Cảnh Ninh văn nhã tuấn tú như lan như quế, còn con trai bà, đây trông cũng đến nỗi nào, nhưng giờ mặt mũi như mèo cào, hổ c.h.ế.t .
Mặt bà sầm xuống, lòng cũng trĩu nặng, món Yến thái cũng chẳng buồn ăn nữa. Đợi Thời Cảnh Ninh khỏi, bà mới : "Đàn ông con trai mà việc bếp núc, chung quy cũng lên mặt bàn."
"Vậy ? Cháu nghĩ khác dì." Thiên Đăng gắp hai đũa Yến thái ăn qua loa: “Thời lang quân cần cù cầu tiến, cha mất sớm nhưng mười mấy tuổi đầu gánh vác cả gia đình, nuôi nấng già trẻ lớn bé. Bốn đứa em đều ngoan ngoãn hiểu chuyện, như dạy dỗ nên nền nếp hơn hẳn con nhà khác. Nhân phẩm tâm tính như lang quân bình thường bì kịp."
"Dì thấy con nghĩ đơn giản quá . Sau ai lấy thì lo toan cho cả đại gia đình nhà , e là phiền phức ít ." Định Tương phu nhân hậm hực : “ nếu con gả nhà họ Dương thì sẽ sống trong nhung lụa, cần lo mấy chuyện đó..."
"Dì , khi mất cháu chỉ định phu quân cho cháu ." Thiên Đăng cụp mắt, bình thản uống một ngụm canh: “Lúc đó các lang quân do triều đình chỉ định đang ở ngoài sảnh, cháu chỉ một trong họ để chọn cho cháu. Tuy sự việc gấp gáp, cháu đó là ai, nhưng chắc chắn là biểu ca."
"... hồi nhỏ con cũng từng con và Hòe Giang hợp , thể càng thêm mà." Định Tương phu nhân chịu buông tha, cố chấp : “Đăng Đăng, dì là từng trải, thật lòng với con một câu. Đàn ông thực ai cũng như ai thôi, biểu ca con thể thành đạt, nhưng đàn ông mà, trẻ tuổi chơi bời vài năm, đến khi gia đình khắc sẽ tu chí ăn thôi."
Thiên Đăng trả lời thế nào thì cảm thấy tay siết chặt, Định Tương phu nhân nắm lấy tay nàng.
"Đăng Đăng, dì thực lòng lo cho con. Dì thấy mấy ứng viên dù cũng mới quen con lâu, bằng biểu ca con, nhà rõ gốc gác, cần lo lắng. Thay vì để đám đàn ông trong hậu viện tranh giành ghen tuông khiến đời chê , chi bằng để dì cho con một liều t.h.u.ố.c an thần. Đợi con gả về, dì nhất định sẽ luôn về phía con, giúp con quản thúc Hòe Giang. Chỉ cần dì còn sống một ngày, tuyệt đối sẽ để con chịu thiệt thòi!"
Bà kể lể tình xưa nghĩa cũ, than nghèo kể khổ, thậm chí còn thề thốt, Thiên Đăng hiểu chứ.
Dì bây giờ quyết tâm nhắm nàng, đưa đứa con trai bất tài con đường quan lộ, nhờ nàng quản thúc đứa con ngỗ nghịch để cầu mong nửa đời yên , vững chắc.