THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 16: Trùng Phùng
Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:26:55
Lượt xem: 157
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía đường dài thăm thẳm, sắc trời càng lúc càng sáng rõ.
Mặt trời ló dạng từ phương Đông, nóng thiêu đốt của mùa hè Khâu Từ phả thẳng Thiên Đăng đang phóng ngựa như điên. Lưng nàng ướt đẫm, chẳng là mồ hôi lạnh mồ hôi nóng.
Con ngựa nàng cướp tuy hơn ngựa của đám lính đuổi theo phía , nhưng nàng lạ nước lạ cái, quen địa hình Khâu Từ, thêm ngựa lạ thuần thục, nên dù chiếm tiên cơ, cách với truy binh vẫn ngày càng thu hẹp.
Nàng nôn nóng rừng cây phía , chỉ mong nhanh chóng trốn đó, lợi dụng địa hình ẩn nấp thì may còn một con đường sống.
Đáng tiếc rừng cây còn cách một tầm tên, mà truy binh lưng sát nút.
Tiếng huýt sáo chói tai của tên Hiệu úy vọng từ xa. Con ngựa Thiên Đăng cướp thấy tiếng chủ gọi, lập tức chậm , dường như đầu chạy về.
Thiên Đăng nghiến răng, rút d.a.o găm, đ.â.m mạnh m.ô.n.g ngựa.
Con ngựa hí lên đau đớn, lồng lên chạy thục mạng về phía , đưa Thiên Đăng lao thẳng rừng rậm.
Nào ngờ khi sắp đến bìa rừng, từ trong rừng bỗng tên b.ắ.n , xé gió lướt qua nàng. Mục tiêu là nàng, mà là đám truy binh phía .
Con ngựa của Thiên Đăng lao vụt rừng. Trong khoảnh khắc , nàng thấy những kẻ từ trong bụi cỏ dậy "giúp" nàng. Bọn họ ăn mặc như thường dân Khâu Từ, nhưng ai nấy đều vạm vỡ, rõ ràng là trong quân ngũ.
Trong nháy mắt, cõi lòng nàng lạnh toát, hiểu trúng kế.
Hai kẻ trong căn nhà hoang cố ý dụ nàng đến đây. Với cục diện , nếu nàng rơi tay đám thích khách thì cũng truy binh phía thấy nàng "cùng phe" với thích khách, tội danh sát hại Vương tộc coi như đóng đinh thể chối cãi.
Trước sói, hổ, tiến thoái lưỡng nan.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nàng ghì chặt cương ngựa, rẽ ngoặt sang hướng khác, thà rằng phơi nguy cơ cả hai bên tấn công, còn hơn là chịu trói. Nàng cứ thế lao điên cuồng về phía giữa vùng hoang dã mịt mù phương hướng.
Truy binh đám thích khách mai phục b.ắ.n tỉa, mấy con ngựa hí vang ngã gục. Bọn chúng dám đến gần truy đuổi nữa, chỉ để vài bám theo từ xa ngoài tầm bắn, còn về thành báo tin.
Thôi Phù Phong và Kỷ Lân Du về đến căn nhà đó ? Có thấy ký hiệu nàng để ? Nàng đường nào để họ thể tiếp ứng chính xác đây?
Truy binh phía vẫn bám riết buông, chỉ là đổi một tốp khác. Thiên Đăng cảm thấy tiếng vó ngựa ngày càng nặng nề.
Vết thương tuy nhẹ nhưng vẫn ảnh hưởng đến con ngựa. Chỉ trong chốc lát, tiếng vó ngựa dồn dập dường như vang lên ngay bên tai, gần đến mức tưởng chừng với tay là chạm .
Tiếng gió rít bên tai, khóe mắt nàng thoáng thấy phía đuổi đến sát sạt.
Nàng nắm chặt con d.a.o găm trong tay, dù thể vô ích, nhưng còn hơn .
Ngựa của đối phương sắp bắt kịp nàng. Tiếng dây thừng vun vút, dây thòng lọng quấn chặt lấy đầu ngựa của nàng, ép nó dừng .
Rõ ràng đối phương b.ắ.n tên là vì bắt sống nàng.
Dây thừng to tướng, con d.a.o găm của nàng trong lúc cấp bách thể cắt đứt ngay . Con ngựa vốn kiệt sức, nay đột ngột ghìm , bốn vó khuỵu xuống, hất tung cả lẫn ngựa ngã nhào xuống bãi đất hoang bên .
May mà tốc độ ngựa giảm, nàng nhanh nhẹn, khi ngã xuống thuận thế lăn một vòng để giảm lực va đập. Tuy đau ê ẩm nhưng may mắn thương chỗ hiểm.
Mặc kệ cơn đau thấu xương, nàng bật dậy, tay lăm lăm d.a.o găm, trừng mắt đám thích khách đang vây quanh, quyết chịu bó tay chịu trói.
Thấy hình mảnh mai mà cố chấp bướng bỉnh đến đám đều thấy nực . Có kẻ còn cợt nhả: "Thế nào, ai xuống chơi với ả tí nhỉ?"
"So đo gì với đàn bà? Bắc Ca... định đấu võ ?" Tên bên cạnh mất kiên nhẫn phẩy tay: “Thôi , chính sự quan trọng hơn, bắt về tính..."
Lời còn dứt, bàn tay vung lên của bỗng nhiên m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe. Hắn hét lên t.h.ả.m thiết, rụt tay , lòng bàn tay găm một mũi tên.
Ngay đó, tiếng gió rít liên hồi, từ cồn cát xa tên nỏ b.ắ.n như mưa, nhắm thẳng đám truy binh.
Trong tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, đám thích khách lượt ngã ngựa.
Biến cố xảy quá nhanh, Thiên Đăng còn kịp phản ứng thì tên cầm đầu thích khách cúi lưng ngựa. Hắn cưỡi ngựa cực giỏi, nghiêng sát đất, tóm lấy cổ áo Thiên Đăng.
Rõ ràng đối phương cam tâm bỏ chạy tay , bất chấp mưa tên cũng bắt nàng bằng .
Từ hướng chếch bên , một con ngựa đen lao như tia chớp. Người ngựa vung đao nhanh như gió, ngay khoảnh khắc hai con ngựa lướt qua , lưỡi đao lóe lên, c.h.é.m ngang một đường sắc lẹm.
Máu tươi đỏ lòm văng tung tóe lên bầu trời xanh ngắt chói chang của Khâu Từ. Bàn tay chạm vạt áo Thiên Đăng c.h.é.m đứt lìa, rơi bộp xuống bên cạnh nàng.
Máu phun , b.ắ.n lên vành tai Thiên Đăng, văng cả lên mặt kẻ đang rạp lưng ngựa.
Lúc mới phát hiện cánh tay lìa khỏi cơ thể, cơn đau thấu trời từ vết cắt ập đến khiến gào lên t.h.ả.m thiết.
Ngựa đen hí dài một tiếng, chồm lên cao. Ánh mặt trời buổi sớm từ phía phác họa nên bóng dáng sừng sững của kỵ sĩ. Giữa màn sương m.á.u mịt mù, khí thế của bức đến đáng sợ. Dù mặt che kín mít, nhưng bóng dáng trùng khớp với hình ảnh khắc sâu trong tim Thiên Đăng, với khoảnh khắc cung biến bốn năm về .
Thiếu nữ kẹt trong biển lửa năm nào giờ đây vết sẹo lông mày vẫn còn đó, ngọn lửa đêm hóa thành ráng chiều rực rỡ hôm nay.
Và đàn ông tựa như La Sát giáng thế năm xưa, vẫn tắm m.á.u và ánh sáng, cản đường là g.i.ế.c, gì ngăn nổi.
Hắn dừng cứu nàng, chỉ chỉ huy binh lính mai phục truy kích đám thích khách đang chạy tán loạn. Trong lúc phóng ngựa như bay, chiếc áo choàng lông vũ màu đen tung bay phần phật, hình thêu Kỳ lân đó là ký ức nàng bao giờ quên.
Thiên Đăng dán mắt bóng ngược sáng lưng ngựa, đưa tay quệt vệt m.á.u bên tai, đôi mắt mở to kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-16-trung-phung.html.]
"Lâm Hoài Vương?"
ngay lập tức, đầu óc nàng như một tia chớp rạch ngang. Khí thế lẫm liệt bức tựa loài báo đen như từng nhát d.a.o khắc tim nàng, sâu đến tận xương tủy.
Đó là nàng từng luyến lưu cũng từng căm hận, từng lựa chọn từ bỏ.
Họ từng ôm trong đêm tối, từng mơ về một tương lai bên , nhưng cuối cùng nàng quất roi xua đuổi, ân đoạn nghĩa tuyệt.
"Lăng Thiên Thủy..."
Giọng nàng run rẩy nghẹn ngào, nỗi hoảng sợ và ngờ vực dâng lên trong lòng khiến nàng c.h.ế.t trân giữa vùng hoang dã bụi mù, đối mặt thế nào với cuộc trùng phùng bất ngờ trong tuyệt cảnh .
Nàng vẫn luôn , thậm chí ngay từ đầu chú ý đến Lăng Thiên Thủy cũng là vì mang cho nàng cảm giác quen thuộc, nhưng vì quá đỗi hoang đường nên nàng tự gạt , cho là nghĩ nhiều.
Không ngờ, khoảnh khắc , cảm giác quen thuộc trùng khớp đến .
Ý nghĩ mang cú sốc quá lớn, khiến nàng chôn chân tại chỗ, chỉ dẫn binh lính như một thanh trường đao cắm thẳng đội hình địch, như hổ lạc bầy cừu. Trong nháy mắt, cuộc chiến kết thúc.
Đám kẻ địch định bỏ chạy tứ tán lượt bắt . Chỉ là những tù binh ném xuống mặt họ nhanh chóng hộc m.á.u đen c.h.ế.t tươi. Rõ ràng chúng là t.ử sĩ chuẩn sẵn cái c.h.ế.t, thể nào moi chút manh mối gì.
Đối phương bày ván cờ lớn thế , đương nhiên sẽ dễ dàng để dấu vết. may , từ hành động khi còn sống và vài lời ít ỏi chúng thốt , nàng lờ mờ đoán lai lịch của chúng.
Nàng ngẩng đầu ngựa, cũng đang ghìm cương , về phía nàng.
Bốn mắt , cách một xa xăm. Hắn khựng một lát, cuối cùng một lời, đầu ngựa định bỏ .
Máu nóng trong tim trào dâng, Thiên Đăng bất chấp tất cả, giữa vùng hoang dã gió cát mịt mù, nàng đưa tay nắm chặt lấy dây cương ngựa của .
Hắn vung roi định thúc ngựa, nhưng nếu lúc ngựa chồm lên, chắc chắn sẽ kéo ngã Thiên Đăng.
Người đàn ông mệnh danh là m.á.u lạnh vô tình giữa vạn Tây Bắc , ngựa cúi nàng, cây roi trong tay cuối cùng thể giáng xuống.
Còn Thiên Đăng ngẩng đầu trân trân. Gió nóng từ bốn phương tám hướng cuộn xoáy quanh nàng, dường như cả thế gian đều đang rung chuyển bất an.
Bóng dáng ánh mặt trời khi mờ khi tỏ, ánh mắt nàng lên cũng lúc tụ lúc tan trong hư ảo.
Là bóng kéo nàng lên từ đầm lạnh; là dáng vẻ sải bước về phía nàng, gạt cành cây cản lối khi đầu tiên phủ.
Là lời hứa "Lý Dĩnh Thượng nhất định sẽ giúp nàng" khi nàng qua đời; là tấm lưng vững chãi như bàn thạch cõng nàng thương ở chân khỏi rừng núi âm u.
Là tiếng thì thầm vùi lòng nàng khi trao đổi những vết thương sâu kín nhất trong lòng; là tiếng gào thét phẫn hận lưng nàng khi nàng quất roi xua đuổi...
Gần ngay mắt, trong khoảnh khắc vô vàn quá khứ như ảo giác ùa về mặt họ.
Nàng thoát c.h.ế.t, thở hổn hển, cúi đầu xuống hông .
Thấp thoáng lớp áo choàng thêu hình Kỳ lân là một vật tròn tròn gồ lên.
Kích thước và hình dáng , nàng nhớ rõ, đương nhiên là gì.
Rõ ràng nán thêm nữa, giơ roi gõ nhẹ tay nàng đang nắm chặt dây cương, lạnh lùng hiệu cho nàng buông tay.
Thiên Đăng buông dây cương, nhưng ngay lập tức nhanh tay vén vạt áo choàng của lên để lộ thứ giấu bên trong.
Treo bên hông là chiếc túi thơm cầu vàng bạc nàng tặng cho các vị lang quân trong lễ Phất Hế mùa xuân năm nay.
Thương Long uốn lượn giữa mây lành, uy thế dũng mãnh mà khí vận luân chuyển. Ngay từ cái đầu tiên, nàng nghĩ chiếc túi thơm thật hợp với Lăng Thiên Thủy.
Và giờ đây, nó xuất hiện mặt nàng, nhưng là .
Ánh mắt nàng nhích lên từng tấc, chằm chằm gương mặt che kín của .
Gió nóng rít gào qua giữa hai . Người ngựa kẻ đất rõ ràng gần đến thế, mà như cách xa ngàn vạn thế giới.
"Là ..."
Những lời khác đều nghẹn nơi cổ họng, thể thốt .
hai chữ vạch trần tất cả.
Quá khứ của họ; phận che giấu của ; thế thể của ; tất cả những gì họ cùng trải qua...
Ánh mắt nàng rốt cuộc cũng đổi.
Hắn cúi sát , bất ngờ tóm lấy nàng nhấc bổng lên.
Thiên Đăng chỉ thấy trời đất cuồng, kịp phản ứng ấn lên lưng ngựa của .
Bỏ tất cả xung quanh, mang theo nàng phóng ngựa như bay, lao thẳng rừng rậm chân núi tuyết.
Trên lưng ngựa xóc nảy, Thiên Đăng khó nhọc chống dậy, giật phăng tấm khăn che mặt của xuống để lộ gương mặt mà trong những giấc mơ nàng mãi thể rõ.