THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 17: Chín cây hoa bạc
Cập nhật lúc: 2026-01-24 12:50:47
Lượt xem: 185
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàn tay bà chẳng hề ấm áp, thậm chí còn siết chặt khiến Thiên Đăng đau. Nàng lạnh lùng rút tay về: "Để cháu suy nghĩ thêm . Dì kinh thăm biểu tỷ Giả Chỉ ? Tỷ m.a.n.g t.h.a.i vất vả, mà cháu đang chịu tang nên tiện thăm thường xuyên..."
"Giờ chuyện của con và Hòe Giang mới là đại sự, bên nó vội." Định Tương phu nhân rõ ràng chẳng rảnh rang để quan tâm đến con gái: “Đăng Đăng, biểu ca con mới là nam đinh của dòng họ Dương, chỉ nó mới chống đỡ gia môn, là niềm hy vọng duy nhất của dì!"
Thiên Đăng nhạt: "Ồ, là ."
Định Tương phu nhân lúc mới sực nhớ vương phủ chỉ còn mỗi Thiên Đăng, bèn ngượng ngùng thở dài, tỏ vẻ tiếc nuối: "Nói , cũng tại năm xưa con m.a.n.g t.h.a.i đứa đầu nên bôn ba vất vả. Haizz, nếu đứa bé trai đó mất thì vương phủ các con đến nỗi ?"
Thấy thái độ giả tạo của bà , lòng Thiên Đăng lạnh vài phần, cũng chẳng còn hứng thú trò chuyện nữa: "Khi đó cha cháu trọng thương nguy kịch, cháu tiền tuyến chăm sóc nên sảy t.h.a.i cũng là chuyện bất đắc dĩ. Giờ chuyện qua lâu , chắc cháu cũng nguôi ngoai..."
"Đứa con trong bụng lớn lên từng ngày bỗng nhiên mất , mà qua ? Sao mà nguôi ngoai ?" Giọng Định Tương phu nhân bỗng trở nên the thé, trừng mắt quát nàng: “Con lấy chồng, từng mang nặng đẻ đau thì hiểu cái gì!"
Thiên Đăng nhếch mép khẩy. Bà dì cả đời từng sinh nở mụn con nào, thế mà dạy đời khác rành rọt ghê.
Thấy vẻ mặt lạnh tanh của nàng, Định Tương phu nhân hạ giọng, vẻ tâm tình thủ thỉ: "Dì chỉ thấy tiếc thôi, đó là một bé trai mà. Một gia đình thể thiếu đàn ông trụ cột , phụ nữ chúng đến tư cách phát tang cho bề còn . Con xem dì , may mà còn Hòe Giang, nếu nó, dì ở nhà họ Dương chỉ nước tộc nhân ăn tuyệt hậu thôi, đúng ?"
Cho nên, dì định dẫn đứa con trai đó đến ăn tuyệt hậu nhà cháu ?
"Cảm ơn dì nhắc nhở, cháu ." Chuyện hợp nửa câu cũng nhiều, Thiên Đăng hiệu cho Đồi Mồi đang hầu bên cạnh.
Đồi Mồi hiểu ý, giả vờ trời định kiếm cớ giúp Huyện chủ rút lui. Bỗng bóng thoáng qua cửa, Dương Hòe Giang vác cái mặt đầy vết m.á.u hì hì bước .
"Ái chà, biểu cũng ở đây ? Hay quá, đang định nhờ gửi đồ cho đây." Hắn đưa một chiếc hộp trang sức đến mặt Thiên Đăng, : “Đêm qua suy nghĩ , thấy mạo phạm biểu quá, nên tìm chút quà mọn dâng lên. Mong biểu bỏ qua chuyện cũ, nhận cho tấm lòng của biểu ca!"
Thiên Đăng liếc nụ nham nhở của , chắc vấn đề. chặn nàng ngay bên cạnh Định Tương phu nhân, mở toang hộp trang sức dí sát mặt nàng khiến nàng còn đường lùi.
Bất đắc dĩ, nàng đành cụp mắt trong hộp.
Hộp lót gấm đỏ sẫm, bên đặt một bộ trang sức bằng bạc, chế tác theo hình dáng chín cây hoa. Những bông hoa bạc kết thành chùm, nhụy nạm trân châu, chạm trổ tinh xảo, vô cùng lộng lẫy.
Nàng qua thấy quen mắt, nghĩ kỹ thì kiểu dáng cây hoa là mẫu hoa cung đình, khá giống bộ Cửu Thụ Kim Hoa mà Thái t.ử tặng nàng.
Chỉ điều dân gian dám vượt quy chế nên dùng bạc vàng, nhưng với độ tinh xảo cộng thêm những viên trân châu tròn trịa thì cũng đáng giá cả gia tài .
Định Tương phu nhân bên cạnh thấy bèn trầm trồ khen ngợi: "Bộ trang sức quá! Huyện chủ đang chịu tang, dùng hoa bạc quá phô trương sang trọng, Hòe Giang chọn khéo thật đấy."
Thiên Đăng ngước mắt lên, nhạt : "Cảm ơn biểu ca tốn kém, nhưng nam nữ thụ thụ bất , là cô nương xuất giá, thể nhận quà của đàn ông, còn là trang sức nữa chứ?"
"Ôi dào, một nhà cả mà, ?" Định Tương phu nhân vén tay áo lên để lộ chiếc vòng vàng cổ tay, : “Con xem, cái là con tặng dì đấy, vì tên tục của dì nên bà cố ý đặt riêng cho dì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-17-chin-cay-hoa-bac.html.]
Định Tương phu nhân tên là Mai Khê, chiếc vòng vàng tay bà theo hình cành mai uốn lượn, điểm xuyết những bông hoa mai bằng vàng ròng, quả nhiên là hàng đặt riêng.
"Tuy chồng của dì là thợ kim , nhưng ông buôn bán nhỏ, là đàn ông thô lỗ, tặng dì chiếc vòng vàng ý thế ?" Định Tương phu nhân đưa tay giúp Dương Hòe Giang đẩy chiếc hộp sát nàng hơn, tít mắt : “Con xem thằng Hòe Giang , cũng coi như quan tâm tinh tế đấy chứ. Biểu ca thành tâm xin thế , biểu như con thể nể mặt nhé."
" đấy, mong biểu nhận cho, nếu trong lòng biểu ca áy náy lắm ~"
Nhìn hai con kẻ tung hứng với nụ giả tạo, Thiên Đăng phát ngấy. Nàng đẩy chiếc hộp đang ép sát , cũng chẳng buồn giữ ý nữa, nghiêng lách khỏi vòng vây của họ, : "Tấm lòng của biểu ca xin nhận, nhưng nhận vàng bạc trang sức sợ đời đàm tiếu, thực sự tiện."
Thấy nàng bỏ mặc họ, thẳng một mạch ngoài ngoảnh đầu , Định Tương phu nhân vội đuổi theo định kéo nàng . lúc đó cô cô Huyền Cơ từ ngoài viện hối hả , thấy Thiên Đăng bèn : "Huyện chủ, Quang Vương đưa Thế t.ử đến tế bái phu nhân ạ."
Nghe tin Vương gia triều đình đến, Định Tương phu nhân dám cản trở, đành trơ mắt Thiên Đăng rời .
"Được, nhận thì thôi." Dương Hòe Giang ôm hộp trang sức bĩu môi, gằn: “Ta tin trốn mùng một mà tránh hôm rằm!"
Khác với tổ phụ Thiên Đăng phong Vương nhờ quân công, Quang Vương là con út của Tiên hoàng, em trai thứ mười ba của Hoàng đế đương triều, là hoàng quốc thích chính hiệu.
Ông giao tình khá với Xương Hóa Vương thế tử. Nay do tình hình phòng thủ Lạc Dương chiến loạn biến động, ông sắp giám quân, kịp dự tang lễ Kỷ Quốc phu nhân nên đến viếng .
Đi cùng ông là con trai thứ tư, Lý Tư. Tiểu Thế t.ử năm nay mới bảy tuổi, mặt mũi khôi ngô tuấn tú như ngọc, tính tình vô cùng trầm tĩnh, đôi mắt to tròn trong veo trông sâu sắc hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa.
Cậu bé cung kính theo cha dâng hương, thành tâm khấn nguyện linh cữu Kỷ Quốc phu nhân, hề chút nghịch ngợm hiếu động nào của tuổi lên bảy.
Cô cô Huyền Cơ đưa cho bé quả quýt, chỉ cầm tay ngắm nghía chứ ăn.
Quang Vương với Thiên Đăng: "Thằng bé từ nhỏ sợ chua, nên thích ăn quýt."
"Quýt từ Giang Nam chuyển đến, chắc là ngọt đấy ạ." Thiên Đăng đón lấy quả quýt bóc vỏ giúp bé, tự nếm thử một múi với Lý Tư: “Ta nếm , chua , cứ yên tâm ăn ."
Lý Tư mới gật đầu nhận lấy, quả quýt : "Huyện chủ và Kỷ Quốc phu nhân giống thật đấy."
Thiên Đăng ngạc nhiên nhướng mày. Từ nhỏ ai cũng bảo nàng giống cha, ai nàng giống như đúc cả.
Lý Tư nghiêm túc : "Ba năm , khi phụ vương đưa đến tế bái Xương Hóa Vương, Kỷ Quốc phu nhân bóc quýt cho ăn, cũng nếm thử một múi bảo chua , yên tâm... Hơn nữa cách hai bóc vỏ quýt cũng y hệt , đều tách đôi quả quýt , xé mỗi bên thành ba mảnh, cuối cùng vỏ quýt xòe như bông hoa sáu cánh."
Thiên Đăng đầu linh vị của , nước mắt trào kìm .
Quang Vương lặng lẽ xoa đầu Lý Tư, vẻ mặt cũng thoáng buồn.