THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 17: Người Trong Cõi Tiên
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:16:57
Lượt xem: 172
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy nàng ngắm lời nào, Yến Bồng Lai vốn quen khác ngắm, khẽ gật đầu chào nàng xuống Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy: "Huyện chủ và Thôi Thiếu khanh cho gọi, vì chuyện Cáo Quốc Đại Trưởng Công Chúa ?"
Thấy chuyện, Thôi Phù Phong cũng thẳng vấn đề: "Phải. Hôm qua Cáo Quốc Công chúa qua đời ở hồ Khúc Giang, Yến Bốc thừa cũng mặt chứng kiến, ngài lời gì về việc ?"
Đôi mắt sâu thẳm và mơ màng của Yến Bồng Lai họ, nhưng như đang hư vô định, giọng trầm thấp tựa tiếng thở dài: "Thế sự gian nan, chúng sinh đều khổ. Công chúa gặp nạn tuy là bất hạnh, nhưng cũng coi như giải thoát khỏi bể khổ. Mong kiếp ánh sáng lớn soi rọi, chớ trầm luân."
Ba Thiên Đăng quá quen với giọng điệu kỳ quặc của . Thôi Phù Phong cứ theo phép công mà : "Không giờ Mùi và giờ Thân hôm qua, Yến Bốc thừa ở ?"
"Giữa giờ Mùi, đến thủy tạ, thấy đang bố trí hoa và rèm, bèn tìm một nơi sạch sẽ để tĩnh tâm ngắm hoa."
"Có gặp ai ?"
Yến Bồng Lai đáp: "Có. Khoảng cuối giờ Mùi, Kim Đường dẫn thợ tìm chỗ kín đáo dựng giàn pháo hoa. Chỗ là góc khuất thủy tạ thấy, nên nhường chỗ cho họ."
"Sau đó Yến Bốc thừa ?"
"Bọn họ dựng giàn ồn ào quá, chịu nổi, một vòng thấy du khách đông đúc bèn . Lúc đó giàn dựng xong, thợ thuyền về, Kim Đường kiểm tra cuối cũng , mới yên tĩnh đợi đến lúc Huyện chủ tới."
"Nói nghĩa là ngài gần như ở một tại hồ Khúc Giang?"
Yến Bồng Lai bình thản đáp: "Con ở đời, lúc nào mà cô độc."
Câu thốt từ miệng hợp lý đến lạ lùng.
Vị Yến Bốc thừa nổi danh nhờ Quốc triều đại tế, thuộc biên chế Thái Bốc Thử, khi trực ban thì xem giải quẻ, bình thường chỉ bầu bạn với sách vở kinh điển, tính tình thanh lãnh quạnh quẽ, quả thực đến bạn bè cũng chẳng .
Đã Thôi Phù Phong đành hỏi thẳng: "Ngài và Cáo Quốc Công chúa qua gì ?"
Yến Bồng Lai hề giấu giếm, đáp: "Công chúa và đây quả thực từng vướng mắc, nhưng đó vì một xích mích nên chúng đường ai nấy từ lâu ."
Thôi Phù Phong hỏi: "Ngài và Công chúa quen thế nào, quan hệ ?"
Thực đều ngầm hiểu, lang quân nào tiếng tăm ở kinh thành mà Cáo Quốc Công chúa ? Từ khi hai đời phò mã lượt qua đời, vị Công chúa góa bụa ngày ngày tiệc tùng, đêm đêm đốt nến, đàn ông quỳ gối váy bà nhiều kể xiết.
Mãi đến gần đây Thái hậu khuyên răn, Tiêu Phù Ngọc sắp trở thành Thái t.ử phi, vì con gái bà mới chịu thu liễm đôi chút, giữ thể diện Công chúa, chỉ lén lút qua với tình nhân.
cũng chính vì thế mà họ càng khó xác minh xem những ai đang lén lút duy trì quan hệ với Công chúa.
Chuyện riêng tư vốn dĩ khó , nhưng Yến Bồng Lai kể bình thản: "Chuyện đó bốn năm . Khi vì đợt tuyển chọn hiến tế mà kinh, tập múa Bát Dật cùng ở Quang Lộc Tự. Cáo Quốc Công chúa tình cờ ghé qua xem chúng tập luyện, chẳng hiểu chú ý đến ở phía ..."
Mỹ thiếu niên tuyển chọn từ khắp cả nước một trăm linh tám , trong đó chọn ba mươi hai cùng nhạc công vũ nữ của Giáo Phường Ty dâng điệu múa Bát Dật.
Trước sân rêu phong của Quang Lộc Tự, tiếng sên tiếng sáo hòa cùng tiếng hát trăm . Giữa sắc màu rực rỡ của lông vũ, ánh lạnh của khiên và rìu, giữa tà áo lụa tung bay che rợp mặt trời, chỉ một tỏa sáng rực rỡ giữa sân.
Ánh mặt trời rạng rỡ khắp sân cũng chỉ nền cho , tôn lên vẻ kinh tâm động phách .
Ánh mắt tất cả đều dán chặt , một sức mạnh khó diễn tả khiến họ thể dời mắt dù chỉ nửa phân.
Khi điệu múa Bát Dật kết thúc, Cáo Quốc Công chúa dậy, xuyên qua đám nhạc công vũ nữ đến bên cạnh , từ đầu đến chân.
Dưới cái soi mói của bà , Yến Bồng Lai cụp mắt giơ tay hành lễ: "Tham kiến Đại Trưởng Công Chúa."
Cáo Quốc Công chúa sang Quang Lộc Tự Khanh, hỏi: "Nói là dẫn đầu cho đại tế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-17-nguoi-trong-coi-tien.html.]
Quang Lộc Tự Khanh hiểu ý bà , chỉ Yến Bồng Lai : "Tạm thời quyết, nhưng chúng thần sắp dâng sớ tiến cử vị Yến lang quân đảm nhận. Dù tướng mạo phong thái, đều là xuất sắc nhất, tin rằng vị trí đó thể thuộc về ai khác."
Thiên Đăng Yến Bồng Lai kể, thầm nghĩ, thì Cáo Quốc Công chúa cũng coi là quý nhân của ...
Dù với nhan sắc của Yến Bồng Lai, ắt sẽ nổi bật, nhưng dù đầu tiên đẩy lên cũng là Cáo Quốc Công chúa, giúp trở thành đầu trong Quốc triều đại tế, cuối cùng trở thành Thần tiên lang quân đời ca tụng.
"Vậy ngài xảy xích mích với Công chúa là khi nào, vì chuyện gì?"
"Đó là chuyện ba năm . Khi đang chép kinh cho Thái hậu trong tháp Đại Nhạn, Công chúa đến chùa dâng hương, ghé qua xem , nhưng lời hành vi phần mật quá trớn nên từ chối." Yến Bồng Lai đến đây thì ngước Thiên Đăng, chần chừ cân nhắc từ ngữ, diễn đạt thế nào.
Thiên Đăng hiểu ý tứ trong đó, nàng cụp mắt bưng chén lên nhấp một ngụm, bầu khí im lặng chút ngượng ngùng.
Yến Bồng Lai ngừng một lúc lâu mới tiếp: "Lúc đó với Công chúa, đời hư ảo, sắc tướng da thịt đáng là gì. Bồng Lai kiếp nguyện giữ vững đạo tâm, vương bụi trần."
Thấy kiên quyết, Cáo Quốc Công chúa giận dữ dậy, phất tay áo bỏ : "Đã thế thì Bản cung chống mắt lên xem ngươi tu dưỡng tính đến bao giờ!"
Tuy nhiên chẳng bao lâu , triều đình kén rể cho Huyện chủ Linh Lăng, cái tên Yến Bồng Lai chễm chệ trong danh sách khiến Cáo Quốc Công chúa giận tím mặt.
Mấy ngày , cuốn kinh tự tay chép cho Thái hậu dâng cung đặt lên bàn thờ Phật thì phát hiện dính đầy bùn đất, bẩn thỉu chịu nổi.
Hắn phạt quỳ Phật đủ bảy ngày bảy đêm, ngày đêm tụng kinh tạ tội, trừ lúc ăn cơm vệ sinh phép dậy khỏi nền gạch xanh. Hễ buồn ngủ gật gù là thước gỗ quất đầu trách phạt để chuộc tội bất kính.
Đến đêm thứ năm, gần như sụp đổ, giọng khản đặc, kinh Phật trong miệng lẫn với bọt m.á.u phun , biến thành những lời mê sảng chính cũng hiểu.
Hắn gục ngã xuống đất, chìm bóng tối đen kịt mắt, cảm thấy thể chịu đựng thêm một khắc nào nữa.
Người cầm thước giám sát cũng cần nghỉ ngơi. Lúc đó, chú sa di đến ca kéo từ đất lên, ép quỳ ngay ngắn, bỗng ghé tai hỏi một câu: "Đại Trưởng Công Chúa hỏi ngươi sai ?"
Hắn ngước đôi mắt vô hồn đối phương, cái đầu hỗn độn cực độ vẫn hiểu hết ý nghĩa câu .
"Nếu sai ngươi sống ?"
Đôi tai ù cuối cùng cũng rõ lời , cũng hiểu rõ nguồn cơn chuyện.
Cổ họng đau như d.a.o cắt vì tụng kinh liên tục năm ngày đêm, m.á.u mủ trào khóe môi nứt nẻ trắng bệch, khó khăn lắm mới thốt vài âm thanh khàn khàn vỡ vụn từ cổ họng: "Hóa là ..."
Có lẽ vì vị Thần tiên lang quân danh tiếng lẫy lừng thiên hạ còn hình , vì vẻ oán độc mặt lúc tựa như ác quỷ, mà chú sa di dọa sợ, thước gỗ tay tuột , rơi xuống đất cùng với thể ngất lịm của .
nhận sai, nên nhanh một chậu nước lạnh tạt tỉnh, ấn đầu gối mất cảm giác đau đớn xuống, tiếp tục quỳ Phật sám hối.
Hắn sốt cao, ngoài cổ họng đầy m.á.u mủ, miệng lưỡi cũng lở loét, nhưng cơn sốt khiến linh hồn lìa khỏi thể xác mà hai ngày tiếp theo thấy lâng lâng, nhớ nổi vượt qua thế nào, chỉ còn một mảng ký ức hư ảo hỗn độn.
Mãi đến khi bảy ngày đêm công đức viên mãn, xốc nách lôi khỏi đại điện, ném xuống thềm.
Hôm đó Trường An mưa như trút nước. Đôi đầu gối phế bỏ đỡ nổi khiến ngã sấp xuống vũng bùn, còn sức bò dậy nữa.
Bùn đất hòa lẫn mưa lạnh bao lấy , nước bẩn tràn mũi miệng tai mắt, len lỏi từng vết thương lở loét mặt, đầu gối, khiến đau đớn nhục nhã nhưng thể thoát , chỉ cố sức bò về phía mái hiên một cách tuyệt vọng.
Dưới mái hiên che một chiếc ô lụa đỏ. Khi bò đến mặt, đó đưa một chân hất hất cằm , ép ngẩng đầu lên .
Trong màn mưa xối xả, thấy Cáo Quốc Đại Trưởng Công Chúa đang từ cao xuống .
Chiếc ô lụa đỏ phủ lên bà một lớp bóng đỏ như máu, nhưng tiếng của bà còn lạnh lẽo hơn cả sắc m.á.u : "Chậc chậc, Yến lang quân quả nhiên một tấm lòng si tình. Vậy Bản cung chúc ngươi thuận lợi cưới Huyện chủ Linh Lăng, phu thê ân ái, vĩnh kết đồng tâm!"