THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 17: Tề Tựu
Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:54:06
Lượt xem: 150
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Đăng âm thầm nháy mắt với Đồi Mồi, ngước Tiết Tích Dương và Mạnh Lan Khê cũng cùng cô cô Huyền Cơ. Nàng khẽ gật đầu, trấn an họ: "Chỉ là vết thương nhẹ thôi, lúc ở trong núi cẩn thận gai tre đ.â.m ."
Cô cô Huyền Cơ dù nhẹ lòng phần nào nhưng vẫn khỏi trách cứ: "Nghe Quận chúa vì cứu Thất thẩm của Kim lang quân mà thương? Người thể ngàn vàng, việc gì đích mạo hiểm như ?"
"Phải đó, Quận chúa nhất định đề phòng nhà họ Kim. Gia tộc giàu nhất Trường An tình hình phức tạp lắm, hết sức cẩn thận!"
Tiết Tích Dương cùng thấy lời cô cô Huyền Cơ bèn lập tức chớp thời cơ công kích Kim Đường: "Quận chúa ngọc vàng, mà vì mà chịu tổn thương! Lần coi như nhà họ Kim may mắn, nếu sự tình nghiêm trọng, xem cả nhà họ lấy gì đền cho nổi!"
Thấy một Tiết Tích Dương vốn dĩ luôn dịu dàng, quyến rũ nay mở miệng cay nghiệt như đều đang thực sự nổi giận. Chẳng ai lên tiếng can ngăn, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Kim Đường.
Trở thành tâm điểm của sự chỉ trích, Kim Đường ngoài cửa hối hận căm ghét chính , cúi gầm mặt dám ho một tiếng.
Thiên Đăng chỉ trao cho một ánh an ủi. Nàng nhận xiêm y của Tiết Tích Dương phần xộc xệch, vạt áo màu xanh thông còn vương chút bùn đất, rõ ràng thúc ngựa chạy thục mạng tới đây, đến cả vẻ phong nhã thường ngày cũng chẳng buồn màng tới.
Nàng mỉm các lang quân, còn cố gắng dậy xoay một vòng cho họ xem: "Đa tạ các vị quan tâm, yên tâm , thực sự ."
Lúc , Mạnh Lan Khê xách hộp t.h.u.ố.c tiến gần giường Thiên Đăng, giọng run: "Quận chúa để xem vết thương ở chân cho ."
"Không cần mà, gai tre khều sạch , t.h.u.ố.c đắp và t.h.u.ố.c uống cũng đều xong cả. Ta là con nhà võ, nghỉ ngơi vài ngày là khỏe ngay thôi." Thiên Đăng vén gấu váy lên để lộ đôi giày ngay ngắn khi băng bó, thêm: "Nếu Mạnh lang quân rảnh thì bốc cho ít t.h.u.ố.c mỡ trị sẹo là ."
Thấy nàng bình thường, quả nhiên chỉ là vết thương nhẹ, Mạnh Lan Khê mới thở phào một cái. Hắn mở hộp t.h.u.ố.c và : "Thuốc mỡ trị sẹo sẵn đây để đưa cho Quận chúa..."
Lời còn dứt, từ trong hộp t.h.u.ố.c bỗng vụt một bóng trắng, lao thẳng lòng Thiên Đăng.
Trong tiếng kêu khẽ của Đồi Mồi, Thiên Đăng theo bản năng ôm lấy nó, đưa tay vuốt ve chú thỏ trắng mềm mại Mạnh Lan Khê.
Mạnh Lan Khê cũng ngẩn kinh ngạc: "Ta tin Quận chúa gặp chuyện nên lo lắng quá, vội vàng thu dọn hộp t.h.u.ố.c chạy tới, chắc là lúc mở hộp, Bạch Bạch chui tọt trong. Nó chẳng kêu tiếng nào nên suốt dọc đường cũng hề ."
Kim Đường bĩu môi, vẻ mặt đầy sự hoài nghi. Tuy thầm nghĩ Mạnh Lan Khê cố tình mang thỏ tới để lấy lòng Quận chúa, nhưng lúc bản đang gây họa lớn, dám mở miệng mỉa mai ai, đành im lặng như hến.
"Đã lỡ theo tới đây thì tối nay cho nó ở bầu bạn với ." Thiên Đăng vuốt ve bộ lông mềm mượt của chú thỏ, thấy trời khuya bèn cô cô Huyền Cơ: "Giờ chắc về kịp , cứ sắp xếp cho họ nghỉ trong trang viện ."
Cô cô Huyền Cơ lời, gọi Anh thúc tới bàn bạc xem nên phân bổ chỗ ở thế nào cho thỏa khi trang viện đột nhiên đông đến .
Phía Đông viện phía là nơi thanh tịnh nhất, đương nhiên dành cho Vi Phong Dương và các thị vệ Đông Cung.
Thiên Đăng chợt nhớ một chuyện, vội dặn: " , nhóm Ngụy thúc nhiệt tình tới giúp, là cũ của cha ông , đãi ngộ sơ sài đấy."
"Họ thì dễ sắp xếp thôi, Anh thúc và Thọ thúc năm xưa đều là đồng ngũ với họ, đón họ viện phụ , đang ôn chuyện xưa rôm rả lắm.” Cô cô Huyền Cơ đoạn, chỉ tay về dãy phòng phía viện nhỏ của Thiên Đăng: "Còn các lang quân thì cứ ở dãy phòng khách phía , gần chỗ Quận chúa mà phòng ốc cũng sạch sẽ, bài trí giống hệt , sợ ai tị nạnh ai."
Thiên Đăng gật đầu tán thành, cô cô Huyền Cơ sắp xếp thì nàng yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-17-te-tuu.html.]
Nàng trả chú thỏ cho Mạnh Lan Khê, bảo dẫn nó tìm chút gì đó để ăn. Mạnh Lan Khê , khi bế thỏ lên còn khẽ với nàng: "Ta mang theo hương an thần, nếu Quận chúa cần, lát nữa sẽ cùng Bạch Bạch mang qua."
Ánh mắt Thiên Đăng lặng lẽ về phía Thủy Các ở hậu viện, nơi nàng qua đời. Nàng thoáng do dự một chút khẽ gật đầu: "Được."
Khi các lang quân lui hết, Đồi Mồi sực nhớ một chuyện, bèn lấy từ trong phòng hai món đồ đưa cho Thiên Đăng và cô cô Huyền Cơ xem: "Quận chúa, cô cô Huyền Cơ, ca ca em thu cặp hộp phấn từ tay loạn quân. Huynh định tặng tẩu tẩu và em mỗi một cái, nhưng bảo em hỏi xem liệu phạm quy củ gì ?"
Cô cô Huyền Cơ cầm lên xem xét, thấy đó là một cặp hộp gỗ đàn hương tròn khảm xà cừ tinh xảo, bên trong đựng phấn hồng , rõ ràng là đồ quý tộc loạn quân cướp bóc .
Thiên Đăng thắc mắc: "Sao lúc dẹp loạn quân, triều đình kiểm kê đồ đạc ?"
Đồi Mồi cũng rõ lắm, bèn thò đầu ngoài gọi lớn: “Trung , đây một lát!"
A Trung ở gian ngoài vội chạy , thấy hộp phấn bèn giải thích: "Sau đợt chiến loạn năm ngoái, phỉ quân còn sót trong núi khá nhiều. Bị quan quân vây quét mấy , bọn chúng trốn chui trốn lủi, cái ăn cái mặc nên phần lớn chẳng còn sức mà đ.á.n.h đ.ấ.m gì. Dạo gần đây ruộng nương trong trang trộm lúa mạch xanh nên mấy chúng phiên tuần đêm. Quả nhiên bắt mấy tốp lính tàn dư, thu giữ kha khá đồ đạc đấy ạ!"
Lập công thì đương nhiên chiến lợi phẩm. Ngoài vàng bạc quý giá và những khí cụ dấu ký đặc biệt thì những thứ vô chủ khác triều đình thu hồi để họ tự phân chia.
"Quận chúa , đám loạn binh đó hồi cướp bóc khắp Trường An, cái gì cũng vớ lấy, thượng vàng hạ cám đủ cả." A Trung chỉ hộp phấn, trỏ tay cái bình đang cắm mấy cành hoa lựu đặt án: "Người xem cái bình , miệng nhỏ bụng to trông mấy. Đám loạn quân dùng chăn quấn nó cùng với một đống đồ sứ giấu trong hang núi, đều chúng mang về hết!"
Cái bình đặt ở góc phòng nên lúc nãy cô cô Huyền Cơ để ý, giờ kỹ bỗng bật . Nàng rút mấy cành hoa bảo: "Đây là 'Kinh bình', thường dùng để rót rượu tạ sư trong những buổi giảng kinh của tầng lớp quý tộc, đem cắm hoa thế ?"
A Trung gãi đầu hì hì: "Dân quê chúng mấy thứ đó? Thấy nó tinh xảo quá, cứ ngỡ là đồ để bày biện cắm hoa thôi."
Thiên Đăng cũng mỉm , chỉ hộp phấn bảo Đồi Mồi: "Em và tẩu tẩu cứ giữ lấy , gì to tát ."
Cô cô Huyền Cơ cũng bồi thêm: "Mấy thứ là ngươi thu từ tay giặc, coi như là thù lao triều đình thưởng cho, cứ giữ lấy mà dùng. Có điều để tránh chủ cũ tìm tới phiền phức, hai ngày tới hai hãy kiểm kê đồ đạc lấy, thành một cuốn sổ để chúng mang về giao cho Lạc sổ sách, coi như danh chính ngôn thuận."
A Trung vội vàng nhận lời cùng Đồi Mồi lui để chuẩn cơm nước, chỗ ngủ cho khách khứa trong trang.
Trong phòng chỉ còn hai , ánh mắt cô cô Huyền Cơ dừng ở mũi chân Thiên Đăng, nước mắt bỗng chực trào: "Quận chúa! Sao thể chứ!"
Dứt lời, nàng bắt đầu nghẹn ngào "tính sổ" với Thiên Đăng, trách nàng giữ gìn thể ngàn vàng, cứ hễ việc là dấn chỗ nguy hiểm. Nếu chẳng may chuyện gì, họ ăn thế nào với Vương gia, Vương phi và Thế t.ử phu nhân? Cả phủ trông cậy ai?
Thiên Đăng thu giường, đuối lý chẳng dám cãi nửa lời, chỉ cố gắng xoay xoay cổ chân cho nàng xem, chứng minh rằng đây thực sự chỉ là vết thương nhỏ, chẳng gì to tát cả.
Đang lúc bí bách, bỗng thấy bên ngoài vang lên tiếng ồn ào hỗn loạn, tiếng Kim Đường giữ nổi bình tĩnh vọng : "Nói láo! Các vu khống ! Vu khống cả nhà !"
Tiếng quát tháo vang lên rõ mồn một, rõ ràng là phát từ dãy phòng của các lang quân chỉ cách một bức tường.
Cô cô Huyền Cơ phân tâm, ngoảnh đầu ngoài: "Có chuyện gì thế?"
Thiên Đăng như vớ cọc chèo để chứng minh chân , nàng vội vàng xuống giường, nén đau bước nhanh ngoài: "Hình như các lang quân xích mích gì đó để xem ."