THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 18: Kết án
Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:26
Lượt xem: 180
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Đăng cầm chiếc bánh nhỏ tay, im lặng mở lời thế nào.
Thương Lạc nhanh nhảu cướp lời: "Chắc chắn là Lan Khê ca ! Đệ Trương lão trượng cũng lên quan phủ báo án . Cộng thêm chuyện của Lan Khê ca, hiềm nghi của Kim Đường ca coi như sắp rửa sạch !"
Mọi tò mò: "Trương lão trượng là ai? Ông báo cái gì?"
"Ông là tạp dịch ở Quốc T.ử Giám. Lúc Kim Đường ca khai là ném d.a.o , Trương lão trượng phát hiện mất cái cào cỏ, nghi nước cuốn xuống mương nên lội xuống tìm. Lúc đó ông loáng thoáng thấy bóng Kim Đường ca bụi cây, còn thấy tiếng 'keng' một cái. Mọi đấy, Kim Đường ca mặc đồ chói lọi nhất, thêu kim tuyến bạc, cả Quốc T.ử Giám chỉ mặc thế thôi, Trương lão trượng nhầm ! Sau khi Kim Đường ca , ông lên bờ thì thấy bậc đá xanh một vết xước mới màu trắng, chắc là do Kim Đường ca ném d.a.o quẹt . Có điều trời mưa nước đục quá nên ông thấy con d.a.o bậc đó."
Thương Lạc tuổi nhỏ nhưng thích kể chuyện, nên kể chuyện trong trường cũng sinh động như thật: “Trương lão trượng bảo lúc đó là gì, mãi Kim Đường ca vứt d.a.o xuống mương mới vỡ lẽ. Ông nghĩ tiếng động và vết xước đó thể chứng cứ, nên nhân lúc của Đại Lý Tự đến bèn vội vàng báo cáo. Ngoài ... ngoài còn ..."
"Nghe gì nữa, mau kể !"
"Trương lão trượng còn bảo, khi Kim Đường ca khỏi, Lan Khê ca cũng từng qua bờ sông, nấn ná ở đó một lúc, hình như còn xuống nước rửa tay... Trương lão trượng gần xem, đó cũng tìm thấy con d.a.o nước nữa."
Tiết Tích Dương lạnh nhạt buông một câu: "Vậy thì rốt cuộc Mạnh Lan Khê hái thuốc, là xuống nước mò dao, chẳng ai ."
Thời Cảnh Ninh sắc mặt Thiên Đăng, thấy nàng cứ im lặng mãi bèn dè dặt hỏi: "Vậy là Kim Đường bớt một phần hiềm nghi, còn Mạnh Lan Khê thêm một tầng nghi vấn?"
Thương Lạc gật đầu lia lịa, sang hỏi Thiên Đăng: "Huyện chủ thấy ?"
Thiên Đăng lặng thinh hồi lâu, ăn hết chiếc bánh, uống cạn nửa chén mới khẽ: "Ta vẫn . Ta chỉ mong chân tướng rõ ràng, để vô tội chịu oan, cũng tha cho kẻ tội."
Đêm Thiên Đăng vẫn ngủ yên giấc như khi.
"Đăng Đăng, gả cho ... đưa về nhà!"
Khi cha và ông nội tan biến thành tro bụi, nàng n.g.ự.c đầy m.á.u chỉ tay về phía . Lời trăn trối khàn khàn cố thốt từ cổ họng lúc lâm chung cứ văng vẳng bên tai nàng dứt.
Trong đêm tối, Thiên Đăng choàng tỉnh từ cơn ác mộng, ôm chặt con hổ vải cố gắng điều hòa nhịp thở dốc.
Trân Châu đang trực đêm tiếng động, chạy thấy nàng mồ hôi đầm đìa, nàng gặp ác mộng bèn dịu dàng : "Huyện chủ ngủ thêm chút nữa , đến canh tư ."
Thiên Đăng vùi mặt lòng con hổ vải, nhắm chặt mắt nhưng ngủ nữa.
Nàng dậy đến linh đường, thắp hương cầu nguyện cho . Tay nàng khẽ vuốt ve bài vị, thẫn thờ hỏi: "Mẹ ơi, lúc , chỉ cho con rốt cuộc là ai?"
Thế sự tàn khốc, nàng sống một trong phủ, dù báo mộng cũng chỉ đau thương tuyệt vọng, bao giờ chỉ rõ đó là ai.
Nay biến cố dồn dập, những từng chỉ định, trong chớp mắt biến mất mấy : kẻ tự vẫn, g.i.ế.c, kẻ g.i.ế.c , tình nghi...
Lục vô duyên, khắc chồng.
Đêm mất, mười mấy bóng lờ mờ trong ánh bình minh , giống như những cái bóng hư ảo sẽ tan biến hư vô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-18-ket-an.html.]
Nàng rùng , ngẩng đầu quan tài của tấm màn.
Cỗ quan tài đen trùi trũi im lìm nơi hậu đường, nặng nề và u ám.
Mộ phần của vẫn đang sửa sang. Đợi đến ngày bách nhật (100 ngày), nàng sẽ tiễn về nơi an nghỉ cuối cùng cùng ông bà và cha.
Đến lúc đó, thế gian , trong phủ Xương Hóa Vương , chỉ còn một nàng trơ trọi.
Nỗi sợ hãi lạnh lẽo dần lan , khiến nàng cứng đờ cử động nổi.
, Thiên Đăng , ngươi là giọt m.á.u duy nhất của phủ Xương Hóa Vương, là dấu vết duy nhất còn sót đời. Nếu ngươi cũng gục ngã thì dòng họ Bạch thực sự sẽ đoạn tuyệt từ đây.
"Bạch Thiên Đăng, đừng lãng phí cuộc đời nỗi bi thương vô dụng, hãy nghĩ xem bây giờ ngươi nên nắm bắt lấy cái gì!"
Lời cảnh tỉnh lạnh lùng của Lâm Hoài Vương hôm nào như vẫn còn vang bên tai, khiến Thiên Đăng giật kinh hãi, lưng toát mồ hôi lạnh.
Nàng ôm bài vị áp lên má, thẳng lưng dậy.
Phải, việc quan trọng nhất bây giờ là chìm đắm trong đau thương, là than cho khuất, mà là tìm sự thật. Vì chính , vì phủ Xương Hóa Vương, nàng rửa sạch nỗi nhục nhã, đ.á.n.h tan những lời đồn đại.
Nàng thể khuất phục mệnh.
Không thể tin rằng chỉ một vết sẹo lông mày thể đổi vận mệnh của nàng, của và của bao nhiêu khác.
Thiên Đăng thư phòng xuống, một bức tấu chương gửi Hoàng hậu.
Vì là trong cuộc, hiểu rõ sự tình và những liên quan nhất nên nàng khẩn cầu Đế Hậu cần lo lắng cho danh tiếng của nàng, hãy chỉ thị Đại Lý Tự điều tra triệt để cái c.h.ế.t của các ứng cử viên phu quân. Vương phủ nhất định sẽ dốc lực phối hợp, quyết tìm chân tướng.
Sau khi sai gửi tấu chương cung, thấy trời sáng hẳn, nàng bèn lấy cây thương dài luyện hai bài thương pháp do ông nội truyền .
Tắm rửa và dùng bữa sáng xong, nàng bàn chép hơn mười trang kinh cho thì hồi âm từ trong cung cũng gửi tới. Hoàng hậu phê duyệt vội vàng, chỉ vài chữ ngắn gọn:
Chớ lo, Đại Lý Tự kết án ngay trong đêm, tổn hại đến phủ Xương Hóa Vương.
Thiên Đăng sững sờ, hiểu Đại Lý Tự kết án nhanh chóng đến .
Hôm Vu Quảng Lăng c.h.ế.t, Kim Đường bắt. Hôm qua Trịnh Quân Sơn g.i.ế.c, Mạnh Lan Khê ngục. Sáng sớm nay Đại Lý Tự kết án ư?
Biết triều đình là để bảo vệ danh tiếng cho nàng và Vương phủ, rùm beng nên mới âm thầm kết án nhanh chóng. những quy trình như bằng chứng, nhân chứng, thẩm vấn, đối chất đều , xác định tình tiết vụ án, định tội hung thủ?
Thiên Đăng cầm thánh dụ của Hoàng hậu, định cung hỏi cho lẽ. giờ Trường An trải qua binh biến thêm lũ lụt, trăm việc ngổn ngang, chút chuyện cỏn con trong phủ nàng lý do gì để năm bảy lượt phiền trong cung. Nàng đành sai đến Đại Lý Tự ngóng xem rốt cuộc động tĩnh gì.
Chưa đầy một khắc , lão Ngô gác cổng chạy về bẩm báo: "Nghe trong cung thúc giục, nên Cao Thiếu khanh của Đại Lý Tự kết hợp bằng chứng của cả hai vụ án, cộng thêm việc Mạnh Lan Khê đêm qua cúi đầu nhận tội. Sự thật rõ ràng, chứng cứ xác thực, phán Mạnh Lan Khê là hung thủ g.i.ế.c , sắp dán cáo thị thông báo !"
Thiên Đăng bật dậy, kịp hỏi xe ngựa trong phủ sửa xong , vớ lấy cái mũ màn, lệnh chuẩn ngựa, dẫn theo hai hộ vệ phi thẳng đến Đại Lý Tự.