THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 18: Nhất Định Sẽ Giúp Nàng
Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:26:57
Lượt xem: 156
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng lạnh lùng cứng rắn: " sự đến nước , sẽ tin nàng nữa, cũng tuyệt đối để nàng dù chỉ một chút khả năng tiết lộ bí mật."
"Tuyệt đối ! Kể từ khi chúng ân đoạn nghĩa tuyệt, chia xa mỗi ngả, đêm nào cũng trằn trọc hối hận khôn nguôi. Cả đời đều sẽ ân hận vì khoảnh khắc đó tổn thương , thể tiết lộ cho khác? Còn ... phận bà bi thảm, cùng là phận nữ nhi, càng thêm thương cảm. Đó của bà , càng đáng chịu bất kỳ tiếng nào khi qua đời."
Nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt đang căng cứng đáng sợ của , như an ủi một đứa trẻ chịu nhiều tổn thương, khẽ thề: "Tin , Bạch Thiên Đăng nguyện dùng vong linh cha ông trời thề độc, chuyện sẽ vĩnh viễn chôn chặt trong lòng , cho đến ngày c.h.ế.t!"
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, gân xanh mu bàn tay nổi lên, nhưng vẫn cố hết sức kiểm soát lực đạo, để nàng đau.
"Thực cũng dám cầu xin tha thứ. Lâm Hoài Vương, bây giờ thực sự thể theo về Bắc Đình, mắt còn việc quan trọng hơn."
Nàng ghé sát gần, chớp mắt: "Huynh còn nhớ ? Khi chúng mới quen, từng với : 'Lý Dĩnh Thượng nhất định sẽ giúp nàng'... Giờ yêu cầu thực hiện lời hứa đó. mong giúp là giúp chạy trốn khỏi hiểm cảnh mắt, cho cuộc sống vinh hoa phú quý hơn , mà là giúp đường đường chính chính ánh mặt trời Khâu Từ để trong thiên hạ đều : con gái Bạch gia tuyệt đối nhục vinh quang của tiên tổ!"
Ánh sáng cố chấp trong mắt nàng như hút lấy tâm trí , khiến trong thoáng chốc ngừng thở, hồi lâu thể hồn.
Hắn bỗng nhớ , khi mới dùng phận Lăng Thiên Thủy đến phủ Xương Hóa Vương, đêm đó nàng trúng mê d.ư.ợ.c của Mạnh Lan Khê, trong lúc yếu đuối mơ hồ coi là trong ảo tưởng mà bám víu nương tựa.
Nàng , nàng lấy chồng. Nàng tiếp nối vinh quang của phủ Xương Hóa Vương, rạng danh cha ông, cho dù ở nhà tu hành, giữ gìn Bạch gia cũng ...
Lúc đó để tâm, thậm chí còn cảm thấy niềm tin của nàng chút nực . Một nữ nhân thể thực hiện lý tưởng gánh vác gia tộc... huống hồ nàng còn là cô nương mồ côi nơi nương tựa.
ngờ, tận mắt chứng kiến nàng từng bước tới, từng rời xa phương hướng ban đầu, kiên định tiến về phía mục tiêu của , dù hiệu quả nhỏ nhưng vẫn hề lay chuyển.
Hồi lâu , dường như để kháng cự sự chi phối của nàng, phắt , giọng khàn khàn: "Nếu giúp nàng, nàng còn tìm khác cầu cứu ?"
Câu hỏi bất ngờ thoạt vẻ kỳ quặc gượng gạo, nhưng Thiên Đăng vẻ mặt , ánh mắt sâu thẳm của , bỗng nhớ lúc giam lỏng trong Vương cung Khâu Từ, nàng từng thoáng thấy bóng dáng ...
lúc đó Đồi Mồi may mà Huyện chủ và Thôi Thiếu khanh đến với , nàng cũng phản bác. Nàng trả lời thế nào nhỉ...
"Phải, dù thế nào nữa, nhận lời hứa trịnh trọng nhất đời , quyết tâm đồng hành, cần vương vấn cố nhân nữa."
... Sau đó, bóng dáng bèn biến mất.
Hóa , đàn ông tưởng chừng như nắm cả thế giới trong tay , trong lòng vẫn thầm để ý chuyện đó, mãi buông xuống .
Lòng nhẹ nhõm hẳn, nàng chuyển chủ đề, giọng cũng vui tươi hơn vài phần: "Vậy cho , tại xuất hiện ở đây?"
Bị hỏi bất ngờ, kịp lấp liếm, chỉ buột miệng theo bản năng: "Ta lo cho nàng..."
Thiên Đăng nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay , ngước thật nghiêm túc: "Lo cái gì?"
"Lo nàng lớn lên trong sự yêu thương của gia đình, hiểu quá ít về lòng hiểm ác, tranh quyền đoạt lợi, tương tàn, gia tộc đấu đá.” Hắn lật tay , nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng trong lòng bàn tay : “Cuộc đời nàng quá đơn giản, từ nhỏ lớn lên trong tình ấm áp, nên lo nàng rằng, khi xung đột lợi ích, cuộc chiến giữa những thường là tàn khốc nhất."
Nói đến đây, dừng một chút.
Thiên Đăng nhớ Thôi Phù Phong từng với nàng, khi Lão Lâm Hoài Vương qua đời, Bắc Đình từng xảy biến động dữ dội.
Lý Dĩnh Thượng c.h.é.m c.h.ế.t hoạn quan triều đình phái tới giám sát Lão Lâm Hoài Vương ngay tại linh đường. Các thúc bá của lấy đó cớ vây đ.á.n.h trung quân. cuối cùng, Lý Dĩnh Thượng nhanh chóng kiểm soát tám quân Sóc Phương, Bân Ninh..., san bằng thế lực đối địch, từ đó uy trấn Tây Bắc, các trấn đều quy phục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-18-nhat-dinh-se-giup-nang.html.]
Những biến mất khi đó, thúc bác, , và cả đích mẫu của .
Thực khi tất cả chuyện xảy , cũng chẳng lớn hơn nàng bây giờ là bao. lớn lên trong m.á.u và lửa như , lo lắng cô nương trưởng thành trong hoa và trăng như nàng thể đối mặt với cuộc đời đầy giông bão . Vì thế khi nàng rời khỏi Bắc Đình, lo ngại ân oán giữa Vương tộc Khâu Từ và tổ phụ nàng, bèn theo Khâu Từ, luôn âm thầm quan tâm đến sự an nguy của nàng.
"Thế nên, bỏ bao nhiêu đại sự ở Bắc Đình, lặn lội theo suốt chặng đường , nên mới xuất hiện kịp thời trong khoảnh khắc nguy cấp của ."
Hắn chút gượng gạo biện minh: "Dẫu An Tây và Bắc Đình tiếp giáp , nếu Khâu Từ xảy chuyện, chỉ ảnh hưởng đến cục diện Tây Bắc mà cũng là rắc rối cho ."
nếu là ... Thiên Đăng vui vẻ hỏi: "Sao, trướng thiếu dò la tin tức lắm ? Đến mức để đường đường là Lâm Hoài Vương đích tới xử lý chút chuyện cỏn con ?"
Bị nàng một câu vạch trần, Lý Dĩnh Thượng bực bội trừng mắt nàng.
Nàng thừa kinh nghiệm tình trường, quả thực thế nào để che giấu tâm ý một cách kín đáo, để lộ sự quan tâm và lo lắng dành cho nàng.
"Đừng che giấu nữa, vẫn còn vương vấn . Quá khứ chúng tuy xung đột chia cắt, nhưng ít nhất tình cảm dành cho vẫn còn, như là ."
Xác định trong lòng , Thiên Đăng nhẹ nhõm thở phào, nắm tay trịnh trọng : "Chúng hãy buông bỏ quá khứ . Ta sẽ để ý chuyện mục đích ban đầu Vương phủ là để tiêu diệt nhà , báo thù cho tổ phụ nữa, ít nhất đó từng tay với phủ Xương Hóa Vương; cũng mong đừng để ý những việc với trong lúc kích động khi đó..."
Đôi mày rậm của nhíu , cắt ngang lời nàng: "Mục đích ban đầu Vương phủ là tiêu diệt phủ Xương Hóa Vương báo thù cho tổ phụ? Tại nàng nghĩ như ?"
Thiên Đăng chằm chằm biểu cảm của , cố tìm vết tích lấp l.i.ế.m che giấu: "Huynh buông bỏ chuyện năm xưa ? Triều đình vì kiềm chế tổ phụ , chỉ phái hoạn quan giám quân, còn lệnh cho tổ phụ đồn trú binh mã để kìm kẹp, tổ phụ vì thế mà u uất qua đời. Theo , đêm kế thừa thế lực của tổ phụ bèn c.h.é.m c.h.ế.t giám quân. Còn tổ phụ vẫn luôn phụng mệnh phòng vệ Bắc Đình, cho đến khi hy sinh vì nước..."
Nàng mãi mãi nhớ rõ, khi tổ phụ chỉnh đốn quân đội chuẩn xuất phát ghé qua thăm nàng đang ngủ say, đầy lo âu nhắc với cha nàng rằng, Lý Dĩnh Thượng dã tâm lang sói, kế nhiệm Tân Lâm Hoài Vương, Tây Bắc e là sẽ yên .
Sự thật chứng minh, phỏng đoán của tổ phụ đúng, sai.
Trong vài ngày chuyển giao quyền lực, dùng thế như vũ bão c.h.é.m giám quân triều đình, thu phục hai trấn tám quân, thủ đoạn sấm sét quả thực gây nên một trận gió tanh mưa m.á.u ở Tây Bắc.
khi định cục diện, và các quân trướng vẫn trung thành với Đại Đường, thậm chí khi triều đình biến động, đều nhanh chóng xuất binh cần vương, lập nên công lao cái thế.
Người trong thiên hạ đoán , cũng dám đoán tâm tư và hướng của . Còn nàng càng chắc chắn rốt cuộc ở lập trường nào.
Vì thế bí mật mà Lam Tú Dung cho nàng khi c.h.ế.t, trùng khớp với nỗi lo âu thầm kín trong lòng nàng, khiến nàng nhất thời phân biệt , lập tức chấp nhận lời buộc tội đó.
"Cho nên..." Nhìn dáng vẻ gì của , trong lòng nàng dần lan tỏa cảm giác lạnh lẽo: “Đó là cái bẫy do thiết kế, mà chúng nhốt ở trong đó, từng ..."
Lý Dĩnh Thượng suy nghĩ xem chữ "" trong miệng nàng là ai, trong đầu chợt lóe lên cảnh tượng xảy khi họ quyết liệt chia tay ở ngoại ô Trường An hôm .
Hắn buột miệng hỏi: "Lam Tú Dung khi c.h.ế.t gì với nàng?"
"Bà , trưởng của Ân công đám loạn binh phụng mệnh từ quân Sóc Phương tới, báo thù năm xưa Xương Hóa Vương kìm kẹp Lão Lâm Hoài Vương khiến ông u uất mà c.h.ế.t." Thiên Đăng gằn từng chữ: “Hắn rửa sạch mối nhục xưa, lật đổ phủ Xương Hóa Vương, khiến Bạch gia vạn kiếp bất phục!"
Huynh trưởng của Ân công, đương nhiên là Lăng Thiên Thủy.
Lam Tú Dung và Phùng Dực chỉ là loạn quân, tuyệt đối cách nào những bí mật thâm cung bí sử . Người duy nhất thể truyền đạt bí mật cho Lam Tú Dung, chỉ thiết nhất với Lăng Thiên Thủy.
Mạnh Lan Khê.