THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 18: Tiểu Thế tử

Cập nhật lúc: 2026-01-24 12:50:48
Lượt xem: 191

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lau nước mắt, Thiên Đăng mời hai cha con hoa sảnh bên cạnh dùng : “Đã danh Tiểu Thế t.ử thông minh hơn , trí nhớ siêu phàm, hôm nay gặp quả nhiên danh bất hư truyền."

Quang Vương cũng tỏ vẻ tự hào về đứa con : "Trí nhớ của nó quả thực xuất chúng, sách gì qua một là thuộc làu, lời chúng , việc chúng nó cũng chẳng bao giờ quên. Chỉ là nhớ cả những chuyện vụn vặt , quên cũng là một cái khổ."

Thiên Đăng hỏi thăm về việc sắp xếp ở Lạc Dương, rằng khi đến đó sẽ bàn giao với quân Sóc Phương. Nhớ đến vị Lâm Hoài Vương độc đoán chuyên quyền và lời nhận xét "lòng lang thú" của tổ phụ về , nàng khỏi lo lắng, khéo: "Vậy Linh Lăng xin chúc Vương gia lên đường thuận lợi, quân triều đình và quân Sóc Phương đồng tâm hiệp lực, bàn giao suôn sẻ."

Quang Vương lăn lộn chốn quan trường bao năm, hiểu ý tứ của nàng, : "Không cần lo lắng, Lâm Hoài Vương và vốn giao tình, nếu thì triều đình phái tiếp quản Lạc Dương chứ? Năm xưa chiến trường, còn từng đỡ cho một đao đấy."

Lý Tư đang ăn quýt im lặng cũng ngẩng đầu lên, chỉ phía cổ tay trái của : "Con từng thấy vết sẹo đó , ở chỗ , dài lắm!"

Thiên Đăng chỗ bé chỉ, thầm nghĩ đàn ông tay sẹo cũng hiếm, Lăng Thiên Thủy cũng một vết sẹo ở chỗ tương tự, mặc dù là do hồi nhỏ nghịch ngợm bắt cá cứa .

họ nàng cũng yên tâm phần nào: "Ta cũng triều đình định phong Lâm Hoài Vương Thượng thư lệnh nhưng ngài từ chối nhận. Xem ngài thực sự lòng trung thành với Đại Đường."

" tổ phụ các con đều là ngoại tộc, đều vì bảo vệ giang sơn Đại Đường mà lập công phong Vương, thật đáng quý." Quang Vương cảm thán: “Nhớ thời Khai Nguyên thịnh thế, vạn tộc trong thiên hạ đều quy phục Đại Đường , bách tính an cư lạc nghiệp, vạn bang giàu mạnh. Ta tin rằng chỉ cần thời cuộc định, Đại Đường nhất định sẽ chấn hưng rực rỡ, tìm vinh quang xưa ."

Thiên Đăng gật đầu đồng tình, trong đầu vẫn đang suy nghĩ về vết sẹo tay Lăng Thiên Thủy và Lâm Hoài Vương. Ngẩng lên chợt thấy cô cô Anh Lạc ngoài sảnh, vẻ mặt ngập ngừng dám .

Thiên Đăng bèn xin Quang Vương, ngoài hỏi xem chuyện gì.

"Vừa kiểm kê đồ đạc, phát hiện sổ sách ghi chép của nhà kho đều loạn quân đốt sạch . Những thứ khác thể từ từ dọn dẹp, nhưng đồ ngự ban nếu khớp với sổ sách lưu trong Nội khố thì e là Nội phủ sẽ trách tội..."

Làm mất đồ ngự ban đương nhiên là trọng tội. Thiên Đăng nhíu mày, hạ giọng hỏi: "Cô cô xem liệu thể tìm mượn hồ sơ của Nội phủ để chép một bản, dùng để đối chiếu dọn dẹp ?"

"Hồ sơ Nội phủ là cơ mật của hoàng gia, hơn nữa nhà kho là chốn cấm địa, ngoài e là khó lòng ." Quang Vương thấy cuộc đối thoại của họ từ lúc nào, dắt tay Lý Tư bước .

Thiên Đăng gật đầu, bối rối .

Thấy nàng khó xử, Quang Vương bật , vỗ nhẹ đầu Lý Tư, : " mà Tứ lang nhà thường xuyên cung chơi đùa, chỗ nào cũng quen thuộc cả. Nếu Huyện chủ tin tưởng để nó xem qua hồ sơ giúp cô một chút, về nhà chép cho cô một bản danh sách, cũng tiện mà."

Thiên Đăng mừng rỡ khôn xiết, vội cúi cảm tạ Lý Tư: "Vậy thì phiền Tiểu Thế t.ử dùng tài năng ghi nhớ của giúp vương phủ chúng một ."

Lý Tư ăn nốt múi quýt cuối cùng, dáng lớn đáp: "Không phiền ạ, Huyện chủ tỷ tỷ cứ yên tâm, Tứ lang nhất định thành nhiệm vụ."

Sau khi Quang Vương và Thế t.ử về, Thiên Đăng đến nhà kho vương phủ xem xét tình hình dọn dẹp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-18-tieu-the-tu.html.]

Dưới sự khích lệ của tiền thưởng hậu hĩnh, bên trong quả nhiên dọn sạch quá nửa. Gạch ngói gỗ mục chuyển , từng đống rương hòm, tủ kệ bám đầy bùn đất khiêng lên. Từng thùng nước dội xuống, vàng bạc châu báu bên trong tỏa sáng lấp lánh.

Để tránh bỏ sót châu báu, nàng còn chọn vài tỳ nữ cẩn thận, tin cậy để sàng lọc kỹ càng trong đống bùn đất rửa trôi, nhặt nhạnh những viên ngọc còn sót .

Cô cô Anh Lạc vẻ mặt âu sầu đặt bản danh sách mực khô lên bàn mặt Thiên Đăng, đau xót : "Huyện chủ, khế ước nhà đất ruộng vườn cháy thì cũng ngập nước hỏng hết , chúng đo đạc để xin cấp khế ước, báo lên Hộ bộ. Ngoài bát vàng chén bạc dùng để tế lễ mười phần mất chín, ngọc khí đồ sứ vỡ nát nhiều, bộ trang sức Vương phi yêu thích nhất năm xưa cũng thất lạc ..."

Vinh hoa phú quý mà tổ phụ sinh tử, chinh chiến sa trường đổi lấy nay tan hoang trong tay nàng thế . Lòng Thiên Đăng chùng xuống, nàng sang gian phòng đang đăng ký sổ sách xem .

Khác với bên ngoài bùn đất lấm lem, trong phòng, cô cô Huyền Cơ cùng các tỳ nữ dùng nước sạch rửa từng món đồ vàng bạc, dùng khăn ẩm sạch lau khô. Định Tương phu nhân ghi chép sổ, đó cô cô Anh Lạc cất hộp. Trong phòng lúc ngập tràn ánh kim ngọc, rực rỡ chói lòa.

Thiên Đăng ngẩng lên, thấy giữa lúc đang bận rộn, bên cạnh Định Tương phu nhân đang ghi chép một đang tùy tiện lật xem đồ vàng ngọc.

Liếc thấy vết m.á.u mặt đó, nàng khỏi cau mày, Dương Hòe Giang, ở đây?

"Ô kìa, biểu cũng đến ?" Dương Hòe Giang thấy nàng bèn nịnh nọt sấn tới, còn chỉ chiếc hộp thức ăn bên cạnh: “Vừa khéo lo vất vả nên mang chút đồ ăn đến, Huyện chủ nếm thử ?"

Định Tương phu nhân vội phụ họa: "Đăng Đăng con xem, dì bảo thằng bé quan tâm lắm mà."

Thiên Đăng đáp, Dương Hòe Giang trong phòng, ánh mắt quét qua các loại vàng ngọc, miệng tấm tắc: "Nhiều đồ thật đấy, hổ danh là vương phủ. Đám hạ nhân các ngươi cẩn thận cất giữ cho kỹ , Huyện chủ xuất giá về Quắc Châu mang theo cũng tiện."

Định Tương phu nhân ngượng ngùng, thấy Thiên Đăng sa sầm mặt mày, đành lên tiếng: "Hòe Giang, giờ trong phủ đang kiểm kê đồ đạc, con trong phủ, e là ở đây tiện..."

"Mẹ , một nhà mà cứ lời khách sáo. Con giờ là ứng viên phu quân của Huyện chủ, chẳng một nhà ..." Nói đoạn, thấy ánh mắt Thiên Đăng sắc lạnh, cũng chột , sợ tát cho mấy cái nữa nên lùi mấy bước cửa, buông một câu "Kiểm kê cho kỹ , đừng hỏng đấy", định nghênh ngang bỏ .

Lưu Ly vốn hiềm khích với , tức tối lầm bầm: "Tự dưng đến lục lọi đồ đạc, giở trò gì nữa!"

Cô cô Anh Lạc quát: "Không bậy! Công t.ử nhà họ Dương ở Hoằng Nông, thiếu gì của ngon vật lạ mà thèm mấy trò trộm cắp vặt vãnh?"

Định Tương phu nhân thấy trong phủ bóng gió mỉa mai Dương Hòe Giang, đang giận thẹn thì thấy Dương Hòe Giang đến cửa bỗng , cởi phăng áo khoác ngoài , giũ mạnh mặt , vỗ vỗ thắt lưng và ống tay áo cho họ thấy quần áo phẳng phiu giấu giếm gì.

"Sao, nghi ngờ bổn công t.ử ăn trộm ? Hay là nhân cơ hội lục soát để sờ soạng bổn công t.ử đây?" Hắn vênh váo quát Lưu Ly: “Lại đây, sờ thoải mái , Huyện chủ sờ thử vài cái ?"

Mặt Lưu Ly đỏ bừng, rúc ngay lưng Đồi Mồi, dám ló mặt .

Thấy bộ dạng vô của con trai, Định Tương phu nhân cũng chịu nổi, giục giã: "Được , nhanh , đừng ở đây trò cho thiên hạ nữa!"

 

Loading...