THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 18: Tứ Bề Thụ Địch
Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:54:07
Lượt xem: 133
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy vị lang quân sắp xếp ở cùng một viện, chỉ cách chỗ ở của Thiên Đăng một bức tường. Tám gian phòng hai bên đều rộng rãi, tề chỉnh, duy chỉ sân giữa kịp dọn dẹp nên bùn đất nhầy nhụa cơn mưa. Mọi dọc theo hành lang hiên nhà để qua .
Lúc , Kim Đường đang Kỷ Lân Du và vài chặn ngay hành lang. Vẻ mặt đầy sợ hãi nhưng vẫn cố tỏ cứng cỏi: "Kỷ Lân Du, bằng chứng mà dám tới khó , sợ Quận chúa chuyện !"
Kỷ Lân Du hừ một tiếng, thanh đao trong tay đẩy nhẹ về phía . Lưỡi đao tuốt khỏi bao chừng vài tấc, lạnh lẽo chạm ngay cổ Kim Đường.
Kim Đường sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, rụt cổ hét lớn: "Cứu mạng! Quận chúa cứu với! Kỷ Lân Du điên !"
Thiên Đăng bước cửa định tiến lên thì tiếng Kỷ Lân Du quát khẽ: "Câm miệng!"
Vừa , ép mạnh lưỡi đao cổ Kim Đường hơn một chút, gằn giọng hỏi: "Ta hỏi ngươi, trận chiến ở cốc Hoàng Sa năm xưa, nhà ngươi rốt cuộc nhúng tay ? Các ngươi nhận chỉ thị của ai để hãm hại binh sĩ nơi tiền tuyến?"
Nghe thấy cụm từ "Trận chiến cốc Hoàng Sa", bước chân Thiên Đăng khựng .
"Đã , đó là chuyện của mười mấy năm , lúc đó mới mấy tuổi đầu chứ mấy!" Kim Đường cố ngoẹo đầu né tránh lưỡi đao, lắp bắp: "Với , nhắm thì thôi , mắc mớ gì vu oan giá họa cho nhà ?"
"Hừ, nhà ngươi hả? Ai mà cái c.h.ế.t của hàng nghìn chúng do nhà ngươi gây !" Thọ thúc lưng Kỷ Lân Du lên tiếng, giọng kiên định nhưng khàn đục: "Mười mấy năm , cảnh tượng c.h.ế.t oan vẫn còn hiện rõ mồn một, chúng tuyệt đối tha cho ngươi!"
Kim Đường run cầm cập, cố gắng lách xa khỏi lưỡi đao: "Hay là... là để về nhà hỏi giùm các nhé..."
"Không để về, mà về chẳng khác nào đ.á.n.h rắn động cỏ, nhà họ Kim sẽ bàn mưu tính kế xóa sạch dấu vết ngay!" Lão Ngụy giận dữ: "Theo , cứ bẩm báo Quận chúa tống giam !"
Thiên Đăng tới đây bèn bước nhanh sân, lên tiếng hỏi: "Có chuyện gì ? Kim lang quân điều gì mạo phạm tới ?"
Kim Đường như thấy cứu tinh, mắt đỏ hoe: "Quận chúa, Kỷ Lân Du vu khống , nhà họ Kim mười mấy năm chuyện , tính sổ với !"
Kỷ Lân Du thu hồi thanh đao nhưng lửa giận trong mắt vẫn tắt: "Quận chúa, trận chiến cốc Hoàng Sa năm xưa, Vương gia và Thế t.ử chống chọi với cái lạnh thấu xương vùng biên ải để giữ vững trận địa. Vậy mà lương thảo tiếp tế của triều đình mãi tới, khiến chúng trả cái giá cực kỳ đắt mới chiến thắng t.h.ả.m thương... Hóa chuyện do nhà họ Kim !"
Thọ thúc phẫn uất phụ họa: " thế! Nếu vì lũ họ Kim hại nước hại dân, khiến đại quân lâm cảnh đứt lương ròng rã mười ngày trời thì trận đó thương vong nặng nề đến !"
Mắt lão Ngụy đỏ lựng: "Cả đại ca và lão tam nhà đều hy sinh trong trận đó! Lúc lão Vương gia và Thế t.ử cùng chúng chống chọi với đói rét và quân địch mạnh, cốc Hoàng Sa giằng co chiếm đóng qua . Chúng đợi suốt mười bốn ngày mới thấy viện binh và lương thảo tới, nhưng của ... cùng hơn một nghìn khác mãi mãi lớp cát vàng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-18-tu-be-thu-dich.html.]
Ánh mắt Thiên Đăng chợt lạnh lẽo, nhưng nàng vẫn kìm nén cảm xúc, hỏi: "Đó là chuyện cũ từ mười tám năm , lúc đó Kim lang quân chắc hẳn mới chào đời, các vị khẳng định liên quan?"
"Quận chúa đấy thôi, lúc đó chúng bên ngoài viện binh, bên trong lương thảo, ngày ngày ngóng chờ triều đình cứu viện. Mãi đến khi sắp tuyệt vọng mới thấy đoàn ngựa thồ lương thảo xuất hiện. áp tải quan vận lương của triều đình, mà là hơn mười ăn mặc kiểu thương nhân. Họ đoàn lương gặp phục kích giữa đường, họ tình cờ gặp nên tiếp quản, liều mạng chở tới... Chúng đều nhớ rõ, gã cầm đầu khi đó trông cực kỳ giống tên nhóc !"
Thọ thúc chỉ tay Kim Đường, đầy phẫn nộ: "Hơn nữa, bên hông cũng đeo một miếng ngọc bội hoa văn 'song long hí châu'. Vì nó độc đáo nên cứ mân mê vuốt ve, chúng là nhớ kỹ ngay!"
Kim Đường sắc mặt Thiên Đăng, lòng cuống sợ: "Dựa cái gì mà thấy thương đội là bảo của nhà ? Hơn nữa, nếu thương đội mang lương tới giải vây cho các thì công tội chứ, các căm ghét họ như ?"
Kỷ Lân Du lườm , mắt đỏ rực: "Ngươi còn hỏi ? Viên quan áp tải lương thực gặp phỉ cướp nhưng liều mạng giữ phần lớn lương. Sau đó những trừng phạt mà còn coi là liều lập công. Còn thương đội qua đường thì dũng cảm gánh vác trách nhiệm giúp triều đình giải nạn, dù lương thảo chậm trễ nửa tháng nhưng là liều giúp đỡ, ít nhất cũng mang lương tới cứu nguy lúc dầu sôi lửa bỏng. Sau khi xong việc họ bèn biến mất nhận công lao... Cứ như chuyện chẳng ai sai cả, ai quy trách nhiệm, chỉ những binh sĩ hy sinh nơi biên ải, hơn một nghìn trai vô tội bỏ mạng!"
"Ý ngươi chẳng quan vận lương cấu kết với thương đội nhà để hãm hại Vương gia và Thế t.ử ?" Kim Đường hổ thẹn giận dữ, giọng cũng cao lên vài phần: "Bằng chứng ? Có chắc là thương đội nhà ? Rõ ràng công mà các đổi trắng đen, đưa bằng chứng đây!"
"Hừ, thì tới nhà ngươi tìm cho kẻ áp tải năm đó mới !" Kỷ Lân Du chỉ miếng ngọc bội bên hông : "Đã diện mạo giống còn giữ ngọc bội của , chắc chắn quan hệ giữa hai hề tầm thường!"
"Ngọc bội, ngọc bội! Ta , còn chẳng miếng ngọc là của ai, chỉ là hôm tình cờ lục kho thấy nên lấy chơi thôi!" Kim Đường Thiên Đăng, ánh mắt tủi như một chú ch.ó nhỏ thương: "Quận chúa, nhà đồ đạc nhiều vô kể, ... thật sự về tra mới ạ!"
Thiên Đăng cuối cùng cũng lên tiếng: "Chuyện qua nhiều năm, chân tướng còn cần điều tra thêm. Mong Kỷ lục sự và Mã hiệu úy tạm thời giữ bình tĩnh, Kim lang quân cũng đừng quá lo lắng. Nếu năm xưa thực sự ẩn tình, chúng nhất định sẽ tra rõ, trả công bằng cho tất cả ."
Sau khi tiễn nhóm lão Ngụy , Lăng Thiên Thủy và Thôi Phù Phong cũng động tĩnh mà tìm tới.
Nghe chuyện trận chiến Hoàng Sa thể bàn tay nhà họ Kim nhúng , hai tuy gì nhưng đều vô thức nhớ tới hòm thư tín tìm thấy trong mật thất thư phòng ở phủ Công chúa Cáo Quốc. Đáng tiếc là lúc đó để định đại cục, tất cả thư từ thiêu hủy công khai, giờ còn dấu vết nào để kiểm chứng xem nhắc đến trận Hoàng Sa .
Dù nhà họ Kim là thương nhân, cái gốc của họ là dựa quyền quý, năm xưa chắc chắn dựa dẫm ít Công chúa Cáo Quốc. Nếu khi đó Công chúa bày mưu, chỉ thị quan đốc lương bí mật hợp tác với nhà họ Kim để trì hoãn lương thảo mười mấy ngày, dàn dựng thành một vở kịch " công tội", e rằng nhà họ Kim sẽ đời nào từ chối.
Thôi Phù Phong hiệu bảo Kim Đường đừng quá hoảng loạn, với Kỷ Lân Du: "Chuyện tuy lâu nhưng hồ sơ của Bộ Binh chắc chắn vẫn còn dấu vết. Đợi về tới Trường An, chúng sẽ tìm cơ hội Bộ Binh tra xét kỹ, xem tìm manh mối gì đằng . Hiện tại bằng chứng động đao hỏi tội thế thì lỗ mãng ."
Kỷ Lân Du nghiến răng gật đầu, hậm hực lườm Kim Đường một cái.
Thiên Đăng Kim Đường đang buồn bã hành lang, cau mày quan sát cách bố trí nơi : "Kim lang quân, tối nay ở gian phòng trong cùng . Lăng tư giai, phiền ở gian ngay sát cạnh Kim lang quân, chân đang thương, để mắt trông nom hộ một chút."
Lăng Thiên Thủy khẽ gật đầu: "Được."