THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 19: Đập Phá
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:16:59
Lượt xem: 142
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiễn Thương Lạc mà Kim Đường mãi vẫn tới.
Lưu Ly gọi hồi lâu mới về bẩm báo, lúc nàng đến nơi thì thấy Kim Đường phóng như bay khỏi hậu viện, loáng cái mất hút, nàng gọi thế nào cũng .
Hỏi công nhân nạo vét bùn bên cạnh mới , hóa phủ Cáo Quốc Công chúa đang đập phá sản nghiệp nhà họ Kim, cha vì ngăn cản mà đ.á.n.h vỡ đầu.
Kim Đường tin thì điên tiết, mắng một câu "con quỷ cái c.h.ế.t còn tác oai tác quái", lập tức theo báo tin chạy thẳng đến hiện trường, định sống mái với phủ Công chúa.
"Người phủ Cáo Quốc Công chúa đập phá sản nghiệp nhà họ Kim?" Thiên Đăng lấy lạ. Phủ Công chúa xảy chuyện lớn như cả phủ đáng lẽ lo liệu tang sự, gây sự với nhà họ Kim ?
Thôi Phù Phong dậy: "Ta qua đó xem , xem rốt cuộc là tình hình thế nào."
Thiên Đăng hỏi: "Nhà họ Kim sản nghiệp khắp Trường An, mà xem?"
Thôi Phù Phong với nàng: "Chỗ chọc giận phủ Công chúa, chắc chỉ sòng bạc Thịnh Phát thôi."
Thiên Đăng sực nhớ lời đồn ở hồ Khúc Giang hôm qua. Cha Kim Đường vì con trai đầu bảng xếp hạng, mua sòng bạc Thịnh Phát, đường hoàng treo tên Kim Đường lên vị trí một.
Thấy Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy dậy định , Thiên Đăng do dự một thoáng : "Ta cùng các ."
Dù thì cách nàng tiếp xúc với các lang quân chỉ là những gặp gỡ xã giao ở tiền đình hậu viện, đều cố tỏ hòa thuận.
Cứ gọi từng đến hỏi thế cũng khó mà đào manh mối ẩn giấu phía , khó phát hiện bộ mặt thật của mỗi lớp vỏ bọc.
Cũng đến lúc tận mắt xem các vị hôn phu của ngày thường , xem khi cần giữ kẽ, ôn văn nho nhã mặt nàng, họ rốt cuộc bộ dạng thế nào.
Thay sang bộ hồ phục nam trang, Thiên Đăng đến sòng bạc Thịnh Phát thì thấy kẻ cầm đầu đập phá quán là đại thái giám Thường Tư Ân của phủ Cáo Quốc Công chúa.
Thường Tư Ân cậy Cáo Quốc Công chúa sủng ái, là thái giám mà phong Triều tán Đại phu, phô trương thanh thế đương nhiên nhỏ. Hắn cho đặt ghế ngay giữa đường, che lọng lớn, vắt chéo chân đón lấy chén thuộc hạ dâng lên, thong thả nhấp từng ngụm, liếc mắt động tĩnh trong sòng bạc.
Sòng bạc Thịnh Phát lúc đập nát bươm, cánh cửa xiêu vẹo đổ rạp ngưỡng cửa, bàn ghế gãy chân sứt góc, quầy hàng lật tung, ngăn kéo đổ ụp, sổ sách tiền bạc vương vãi khắp nơi.
Thấy trong nhà tan hoang, đám gia đinh phủ Công chúa mới chịu thôi. Vừa phủi tay cửa thì thấy Thường Tư Ân đang chằm chằm tấm bảng gỗ ghi tên đặt cược treo bên cửa, sắc mặt âm trầm.
Tấm bảng gỗ nam mộc chạm trổ tinh xảo dán giấy hoa tiên, tên các vị lang quân bằng mực đậm, xếp theo thứ tự tiền cược từ cao xuống thấp.
Thấy sắc mặt Thường công công như đám tranh xông lên giật phăng tấm bảng gỗ xuống, ném loảng xoảng đường, dính đầy bụi bẩn.
"Ái chà Thường Tư mã, tiểu nhân chỗ nào chu đáo mà khiến phủ Công chúa khó cái sòng bạc cỏn con ?" Kim Bảo Nghĩa ôm cái đầu băng bó, dẫn Kim Đường từ trong sòng bạc , méo xệch.
Kim Đường mặt mũi lấm lem, tóc mai vốn búi gọn trong mũ vàng đính ngọc giờ xõa tung mấy lọn, vẻ mặt đầy phẫn hận, rõ ràng trải qua một trận ẩu đả.
Kim Bảo Nghĩa ném cho con trai cái cảnh cáo, sang Thường Tư Ân khúm núm: "Thường công công đại nhân đại lượng, cần gì để mắt đến những tiểu thương buôn bán nhỏ lẻ như chúng ? Tức khí hại , xin ngài đừng chấp nhặt với chúng ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-19-dap-pha.html.]
Thường Tư Ân đặt chén xuống, giũ giũ y phục dậy, đến đống bảng gỗ đất ngó, kéo dài giọng: "Tiểu thương buôn bán nhỏ lẻ? Kim gia các mà cũng cần khiêm tốn thế ? Chẳng sắp kết thông gia với Vương phủ, cha chồng Huyện chủ ?"
Kim Bảo Nghĩa giọng điệu mỉa mai của , nụ cầu hòa mặt cứng . Không ngờ Thường Tư Ân bỗng giơ chân, giẫm mạnh lên tấm bảng gỗ đất.
Chỉ "rắc" một tiếng, tấm bảng gỗ gãy đôi.
Kim Bảo Nghĩa giật , cúi xuống , tấm bảng gãy đôi chân Thường Tư Ân là tấm ghi tên con trai ông, Kim Đường.
Nụ hòa khí sinh tài thường ngày tắt ngấm khuôn mặt béo tròn của Kim Bảo Nghĩa.
Kim Đường tuổi trẻ nóng tính, lập tức bùng nổ, lao từ lưng cha , gầm lên với Thường Tư Ân: "Phủ Công chúa các đến gây sự cũng lý do chứ? Thịnh Phát là sòng bạc đăng ký đàng hoàng với nha môn, cho phép mở cửa, ăn đúng luật, đóng thuế đầy đủ. Treo vài cái tên thì liên quan gì đến các , dựa mà đến khó chúng ?"
Đám đông hóng chuyện xung quanh cũng thiếu đặt cược ở Thịnh Phát, nhao nhao hùa theo: " đấy, dựa ? Thế chẳng phá hoại ăn, càn bậy ?"
"Hừ, dựa việc trong đám các ngươi đặt cược, một kẻ là hung thủ sát hại Đại Trưởng Công Chúa của chúng !" Thường Tư Ân lạnh lùng giẫm lên đống bảng gỗ, quát lớn: “Đại Trưởng Công Chúa bất hạnh qua đời, nghi phạm ngay trong đám ứng viên phu quân của Huyện chủ Linh Lăng. Sòng bạc các ngươi dám công khai treo tên hung thủ ngoài đường trò cá cược, trong mắt các ngươi còn phủ Công chúa, còn Đại Trưởng Công Chúa ?"
Lời thốt , cả con phố ồ lên kinh ngạc.
Chuyện Cáo Quốc Đại Trưởng Công Chúa c.h.ế.t đuối ở hồ Khúc Giang hôm qua lan truyền khắp Trường An, nhưng dân chúng đều tưởng chỉ là t.a.i n.ạ.n trượt chân. Nay Thường Tư Ân một lời toạc Cáo Quốc Công chúa hại c.h.ế.t, mà hung thủ ngay trong phủ Xương Hóa Vương, khiến chấn động?
Thiên Đăng đám đông quan sát sự việc, khỏi cau mày.
Vốn dĩ nguyên nhân cái c.h.ế.t của Công chúa còn nhiều nghi vấn, khi mũi dùi chĩa các vị lang quân của , nàng hứa với Tiêu Phù Ngọc sẽ rà soát kỹ lưỡng những mặt lúc đó, cho phủ Công chúa một câu trả lời. Không ngờ Tiêu Phù Ngọc hề ý định giữ bí mật, hôm nay phủ Công chúa loạn giữa phố, tung hê chuyện .
Nàng thấy Lăng Thiên Thủy bên cạnh nhạt: "Xem dù ảnh hưởng đến việc phá án, cản trở việc tìm hung thủ thì Xương Ấp Quận chúa cũng chẳng bận tâm. Quan trọng là đ.â.m cho phủ Xương Hóa Vương một nhát ."
Thiên Đăng mím môi suy nghĩ. Công chúa hại, Thường Tư Ân là đại thái giám trong phủ, ở nhà lo liệu tang sự mà chạy đến nhà họ Kim gây rối ?
Bên Kim Đường chỉ thẳng mặt Thường Tư Ân mắng: "Ngươi láo! Cáo Quốc Công chúa rơi xuống nước c.h.ế.t đuối, liên quan gì đến chúng ?"
"Hừ, bên bờ Khúc Giang hôm đó, tất cả du khách ồn ào đều Công chúa chúng đuổi hết , ngoài bọn các ngươi ở gần đó thì còn ai gây án nữa?" Thường Tư Ân ngông cuồng : “Các ngươi dám treo tên hung thủ cửa, sẽ đến đập quán các ngươi mỗi ngày, xem các ngươi còn ăn kiểu gì!"
"Hồ Khúc Giang cửa , ngươi ma da lôi bà xuống?" Kim Đường tức quá hóa rồ, buột miệng: “Không khéo Cáo Quốc Công chúa lúc sống hãm hại Huyện chủ nhà nhiều quá, vu oan thành ngược triều đình xử lý, giờ gặp quả báo chứ gì?"
Thường Tư Ân nổi trận lôi đình, phất tay hiệu cho đám phía xông lên: "To gan, dám vu khống Đại Trưởng Công Chúa giữa thanh thiên bạch nhật! Bắt lấy nó cho , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng là đáng đời!"
Thấy gia đinh phủ Công chúa như lang như hổ xông , Kim Bảo Nghĩa sợ đến mức mỡ mặt rung bần bật, vội vàng vác cái béo ú ngăn cản: "Thường công công tha mạng, con ngu dại, lúc nóng giận lỡ lời, phiền các vị động thủ, sẽ tự dạy dỗ nó!"
Nói ông giơ tay tát Kim Đường một cái. Nhân lúc Kim Đường còn đang ngơ ngác, hình béo tròn của ông đè ập lên con trai, mặc cho nắm đ.ấ.m của đám phía trút xuống tấm lưng đầy mỡ của như mưa.
"Cha!" Kim Đường phẫn uất Thường Tư Ân qua vai cha, định đẩy ông : “Buông con , con liều mạng với chúng nó!"
"Đồ ngu, đ.á.n.h mày xảy mệnh hệ gì thì ? Đừng què cụt, chỉ cần phá tướng thôi là Huyện chủ còn cần mày nữa !"