THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 19: Trợ Lực

Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:26:58
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt trời lên cao, gió Khâu Từ càng thêm nóng rực, cuốn tung lá cây ngọn cỏ hoang nguyên. Một vệt sáng trắng chói lòa quét từ xa đến gần phía chân trời, hồi lâu dứt.

"Tại ? Tại như ?"

Lăng Thiên Thủy lẩm bẩm, dám tin.

Không dám tin em trai mà hy sinh tất cả, thể bắt tay với ngoài bày cái bẫy độc địa dường , cắt đứt tình duyên giữa và Thiên Đăng.

Thiên Đăng trả lời.

Thực cả hai đều đáp án. Chỉ là tin, một lòng bảo vệ, vì ghen tị mà đưa lựa chọn hiểm ác điên cuồng đến thế.

Có lẽ cũng giống Mạnh phu nhân, cho rằng Lăng Thiên Thủy cái gì cũng , còn y thì chẳng gì. Nên dù hy sinh vì y nhiều thế nào, dốc sức giúp đỡ y , nhưng lòng ghen ghét bóp c.h.ế.t sự ơn đáng lẽ . Dù bản , y cũng để .

Y lợi dụng lòng thù hận của Lam Tú Dung. Sau khi chứng kiến Phùng Dực Lăng Thiên Thủy g.i.ế.c c.h.ế.t, Lam Tú Dung đủ khả năng g.i.ế.c Lăng Thiên Thủy báo thù cho tình lang, bèn hợp mưu với Mạnh Lan Khê, dùng tính mạng của cái giá, hủy hoại khả năng Lăng Thiên Thủy trở thành phu quân của Huyện chủ, khiến và Thiên Đăng vì thế mà ân đoạn nghĩa tuyệt, thậm chí suýt chút nữa vì chuyện khống chế hỏi tội, vạn kiếp bất phục.

Hồi lâu , Thiên Đăng mới mở lời, khẽ : "Thi thể Mạnh Lan Khê, chôn cất t.ử tế , ngay cạnh mộ Mạnh phu nhân. Sau hai con họ cùng bạn suối vàng, chắc cũng cô đơn ."

"Đa tạ nàng..." Lý Dĩnh Thượng đến đây, cổ họng nghẹn : “Cả đời , luôn mắc nợ họ, giữ lời hứa với , cũng bảo vệ Mạnh Lan Khê..."

"Người mắc nợ là Mạnh Lan Khê, ." Thiên Đăng nhẹ nhàng nắm lấy tay , từ từ gỡ nắm đ.ấ.m đang siết chặt của , đan mười ngón tay : “Mẹ suối vàng , thể trách ? cố gắng hết sức, chỉ là Mạnh Lan Khê tự chọn con đường đó, ai cứu cả. Còn lời hứa của với ... là giúp Mạnh Lan Khê trở thành phu quân của ?"

Cằm bạnh , mím môi .

"Mẹ cả đời trôi dạt theo dòng nước, bất do kỷ, tin rằng bà nhất định hiểu, trái tim phụ nữ thế lực bên ngoài thể chi phối, càng cưỡng ép cầu xin là . Đừng trong lòng Mạnh Lan Khê chứa đầy toan tính bẩn thỉu, cho dù địa vị cao quý, đổi chỗ với , chọn thì mãi mãi sẽ chọn. Ta chọn nào thì ai thể can thiệp."

Giọng nàng kiên quyết, cũng chút khoan nhượng: "Ta chọn Lăng Thiên Thủy, vì giống cha ông , kiên định quả cảm, trầm cơ trí. Dù chỉ là một Tư giai nhỏ bé trong quân đội, nhưng trong lòng , đầu đội trời chân đạp đất, là đáng tin cậy nhất đời. Tiếc là cơ hội đoàn tụ, cũng những việc Mạnh Lan Khê . Nay bà trời linh thiêng, sự thật, chắc chắn sẽ bảo vệ Mạnh Lan Khê nữa . Bà sẽ ai mới là đứa con thực sự khiến bà tự hào, tại lựa chọn như . Bà nhất định thà rằng thực hiện lời hứa đó, chứ vì thế mà tự trách bản ."

Lý Dĩnh Thượng những lời nàng , nhớ đêm qua đời, bà với , Lan Khê là một đứa trẻ đáng thương...

Tiếc là bà vĩnh viễn thể , đứa trẻ đáng thương giấu bà những gì, tâm địa hiểm ác đáng sợ . Dù dốc hết sức lực, thậm chí tiếc để bản sa lầy, cũng thể cứu vãn.

Cảm giác mất mát và yếu đuối dâng lên trong lòng, theo bản năng, giơ tay ôm chặt lấy Thiên Đăng mặt.

Để mặc bản bộc lộ sự yếu đuối sâu kín nhất trong lòng mặt nàng, vùi mặt sâu bờ vai gầy guộc của nàng, như con thuyền lạc lối tìm bến cảng tránh gió, nương tựa lòng nàng, mượn ấm vượt qua nỗi đau đớn và bi thương thể với ai.

Thiên Đăng vòng tay ôm lấy , nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng vững chãi.

Hơi thở của hai dần hòa . Họ gì, nhưng dường như trao gửi tất cả cho .

Đến khi thở của dần định, hai từ từ tách , Thiên Đăng mới : "Giờ hiểu lầm giải tỏa, cũng thể yên tâm việc cần . Bất kể tiện giúp , đều , mong đừng cản nữa."

(Hai ông bả tính là tỏ tình nhỉ, mị đổi thành lun đây hehe)

"Nàng nghĩ kỹ ? Vụ án quỷ dị ly kỳ như vạch trần chân tướng tuyệt đối chuyện dễ dàng. Nàng chắc chắn đối mặt với tất cả gian nan hiểm trở , từ bỏ cuộc đời một đời vô lo mà hứa hẹn ?"

Thiên Đăng kiên quyết: "Đời kiếp , Bạch Thiên Đăng tuyệt đối thể chịu tiếng nhơ mà sống chui nhủi. Dù khó khăn đến , cũng rửa sạch tội danh cho , lôi kẻ thủ ác ánh sáng!"

Nhìn vẻ mặt cố chấp và kiên định của nàng, Lý Dĩnh Thượng , tuyệt đối thể đưa nàng nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-19-tro-luc.html.]

Cuối cùng cũng cố chấp nữa, chỉ hỏi: "Vậy tiếp theo, nàng định tính toán thế nào?"

"Trước tiên mượn cơ hội về thành, tìm Kỷ Lân Du, tập hợp những lính già trướng cha ông . Ít nhất thể tay tấc sắt, chút sức phản kháng nào như thế nữa."

Ở Trường An, nàng phủ vệ riêng, nhưng vì luôn an nên nàng coi trọng chút binh mã ít ỏi của . Đến khi gặp khủng hoảng , nàng mới thấm thía tầm quan trọng của việc nắm giữ sức mạnh, khác khống chế nữa.

Lý Dĩnh Thượng phản đối, đưa nàng thúc ngựa khỏi rừng núi, phóng về phía đám binh lính mang theo đang đợi phía , huýt sáo một tiếng.

Đám lính đang nghỉ ngơi tại chỗ lập tức tập hợp xếp hàng, ai nấy thẳng tắp, toát lên vẻ dũng mãnh đầy m.á.u lửa, quả nhiên là tinh nhuệ huấn luyện bài bản.

"Biết đang gặp nguy hiểm là .” Hắn liếc nàng một cái, giơ tay chỉ một đội , : “Tuy nàng thể tiếp quản cựu bộ của cha ông, nhưng trong lúc vội vàng e là sẽ gặp khó khăn. Những theo đến đây đều là dùng quen, huấn luyện bài bản, thủ cũng khá, cho nàng mượn . Tiếp theo họ sẽ theo sự điều động của nàng, cũng sẽ tuyệt đối đảm bảo an cho nàng. Đợi nàng nắm chắc cựu bộ của cha ông hẵng trả cho ."

Thiên Đăng đám binh lính dũng mãnh vô song mặt, hạ giọng hỏi: "Cho mượn tạm, họ lời ?"

"Chưa chắc.” Hắn thản nhiên hiệu cho nàng đồ lên ngựa: “Cho nên, chi bằng giúp giúp cho trót, đích chỉ huy họ, hộ tống nàng một đoạn đường nhé."

Có sự trợ giúp của , hành động tiếp theo thuận lợi như thần phù trợ.

Thiên Đăng quân phục của quân Sóc Phương, cùng Lý Dĩnh Thượng cải trang một chút, theo Phó lĩnh quân Chiêu Vũ Hiệu úy Hùng Nhạc cùng thành.

Một đội cầm lệnh tín Bắc Đình phóng ngựa thành. Lính gác Khâu Từ chỉ dám đối chiếu văn thư, đếm qua loa quân lập tức cho qua.

Văn thư của họ, đương nhiên là do Lý Dĩnh Thượng và đóng dấu ngay khi thành.

Thiên Đăng lách lúc nơi một cách thản nhiên như thường, bỗng nhớ một chuyện cũ trong ký ức: "Trước , sai trong phủ mang quà đến Sóc Phương, lúc đó đang dùng phận Lăng Thiên Thủy ở Trường An, nhưng thư hồi âm mà thị vệ mang từ quân doanh về, đưa tận tay , chắc chắn là do sai."

Hắn ngẫm nghĩ một chút: " chuyện đó."

"Lúc đó rõ ràng đang ở Bắc Nha Cấm quân, trong kinh ai . Ta nghĩ, những bức thư do thế trong quân doanh của niêm phong gửi , chắc đều là nhét thư gốc phong bì của quân Sóc Phương thôi nhỉ?" Thiên Đăng phỏng đoán: “Mà khi thu phục Trường An, tất cả trạm dịch đường kinh đều do của kiểm soát, dễ dàng lấy thư từ liên quan đến . Chàng thư gốc tại trạm dịch Trường An xong, thư trả lời, đổi sang phong bì quân dụng Sóc Phương y hệt, đóng dấu niêm phong y hệt, thế là thành thư do chính trả lời chắc chắn. Cho nên lúc đó khi nhận thư hồi âm của , cho rằng cùng một thể ở Sóc Phương ở Trường An, từ đó dập tắt nghi ngờ về phận 'Lăng Thiên Thủy', còn tự nhạo phỏng đoán mơ hồ trong lòng quá hoang đường."

"Đừng là nàng, thực chính cũng từng nghĩ sẽ lưu bên cạnh nàng lâu đến thế."

Một từ nhỏ từng nếm trải cuộc sống yên bình, cuộc đời chỉ sắt thép và m.á.u lửa, bao giờ hiểu thế nào là dịu dàng.

Thậm chí vì tận mắt chứng kiến bi kịch của khi còn nhỏ, sự bài xích và chán ghét tiềm thức đối với chuyện nam nữ, thậm chí ép tiếp cận bất kỳ phụ nữ nào.

Cho đến khi gặp nàng.

Trong Y Lan Quán, nàng trúng mê dược, coi mật nép , mới phát hiện cơ thể sẽ mất kiểm soát, lý trí của cũng sẽ vì t.ì.n.h d.ụ.c mà sụp đổ.

Khi ném nàng xuống nước, thực đang che giấu sự tức giận của bản .

Không dám tin cũng là một gã đàn ông tầm thường; chịu để lộ việc suýt mất kiểm soát vì tâm tư rối loạn; thừa nhận cũng như bao kẻ khác khuất phục sức hút của nàng.

tất cả những điều , đều chọn chôn sâu trong lòng. Trước đây , cũng định nhắc tới với bất kỳ ai.

Đó sẽ mãi mãi là bí mật ai .

 

Loading...