THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 2: Bức thư trong tay áo

Cập nhật lúc: 2026-01-18 11:10:45
Lượt xem: 417

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đăng Đăng là bảo bối nhỏ nhất của Vương phủ chúng , bọn chiến trường liều mạng tranh đấu, cầu chẳng là Đăng Đăng một đời bình an hạnh phúc ?”

Trong cơn mơ màng, nàng vẫn là đứa trẻ đang bi bô tập , tổ mẫu hiền từ ôm trong lòng. Bàn tay thô ráp quen cầm vũ khí của tổ phụ dịu dàng vuốt mũi nàng, cha khoác tay vây quanh nàng.

Thế giới bao trùm trong sắc cam ấm áp rực rỡ.

Thiên Đăng bé nhỏ mở to đôi mắt ngây thơ, hân hoan : “Vâng ạ, Xương Hóa Vương phủ mãi mãi an ninh tường hòa, vinh quang của cha ông sẽ mãi mãi che chở cho con...”

chỉ trong chớp mắt, sát khí ngút trời từ vết sẹo đứt gãy lông mày của nàng phóng , lao thẳng về phía những đang vui vẻ mặt.

Người hóa thành những ảo ảnh đầm đìa máu, tan biến bóng đêm chập chờn.

Thiên Đăng choàng mở mắt, vùng vẫy thoát khỏi cơn mộng mị đen ngòm, thở hồng hộc, vén màn trướng lên.

Bên ngoài trời tờ mờ sáng, ánh nến soi tỏ trong phòng, ấm áp chan hòa.

Tuy dặn nàng đừng suy nghĩ nhiều, nhưng đêm đại sự kén rể như thế , nàng thể ngủ ngon .

Cơn ác mộng ám ảnh nàng suốt ba năm qua, như màn sương đen bao phủ mắt, chịu tan .

Nàng ôm chặt con hổ vải trong lòng, vùi khuôn mặt và tiếng thở dốc hổ mềm mại nhồi bông .

Mỗi đêm biến cố cung đình, mắt nàng luôn hiện lên hình ảnh tổ phụ đỡ mưa tên cho nàng, cha giày xéo thành thịt nát thể nhặt xác, tổ mẫu đau thương quá độ tin dữ mà đột tử...

Còn nữa, m.á.u tanh nồng nặc xộc thẳng mắt nàng, che phủ cả thế giới mặt, cùng với ánh lửa đỏ rực nhuộm đỏ cả đất trời.

Nàng là hung thủ hại c.h.ế.t ? Nàng sẽ còn hại khác bất hạnh nữa ?

Năm mười ba tuổi, suốt một thời gian dài, nàng ôm chặt lấy mới ngủ . Nàng bám víu duy nhất còn , để chống đỡ cơn ác mộng khiến nàng thở nổi.

đó nàng phát hiện , trong mơ luôn vô thức bóp chặt lấy , siết đến mức bà đêm nào cũng ngủ yên giấc.

Một đêm nọ tỉnh dậy từ ác mộng, khuôn mặt tiều tụy hốc hác của ánh đèn vàng vọt, Thiên Đăng bất giác căm ghét chính .

Nàng đẩy ngoài, rằng Đăng Đăng lớn , ngủ một thôi, bao giờ ngủ cùng nữa!

Mẹ bước xuống giường, bên mép giường rưng rưng nàng lâu, lâu.

Nàng nhắm mắt giả vờ ngủ, dù nửa tê rần cũng chịu động đậy lấy một cái.

Mẹ lẳng lặng dùng một ngày may cho nàng con hổ vải lớn bằng nửa , nhét lòng nàng khi ngủ.

“Đăng Đăng, cái tự tay may cho con, con ôm nó cũng như đang ôm , để nó ngủ cùng con. Nếu mộng mị tà ma gì, hổ sẽ giúp con ăn hết...”

Từ đó về , trong giấc mơ Thiên Đăng từng buông con hổ vải , dù đến nay nàng là thiếu nữ mười sáu tuổi trăng tròn, đêm nào cũng vẫn .

Đợi đến khi đau khổ bi ai dần tan biến, thở đều , nàng mới buông con hổ vải .

Trời vẫn sáng hẳn, Thiên Đăng cũng kinh động đến thị nữ trực đêm, dậy khoác chiếc áo đơn chẽn tay, vơ lấy hai cây thương ngắn bằng bạc ròng giấu trong tủ, đất trống sảnh luyện một hồi.

Tổ phụ Xương Hóa Vương năm xưa tay cầm đôi mâu, đơn thương độc mã xông pha giữa vạn quân địch tạo nên uy danh lẫy lừng, xưng tụng là nhất cao thủ trong quân.

Sau khi ông và cha qua đời, Thiên Đăng hối hận vì yếu đuối vô dụng đến thế.

Nếu... nếu nàng khả năng tự vệ, nếu từ nhỏ nàng chăm chỉ luyện tập theo cha và ông thì liệu trong trận cung biến đó, tổ phụ cần hy sinh để bảo vệ nàng ?

Từ đó về , nàng nỗ lực nhớ song thương mà cha và ông từng dạy, nghiêm túc luyện tập võ nghệ gia truyền.

Chỉ tiếc là nàng từ nhỏ nuông chiều đến năm mười ba tuổi, xương cốt định hình, giờ đây dù cố gắng thế nào cũng thể trở thành cao thủ, chỉ là cố hết sức để bản chìm đắm trong sự hối hận mà thôi.

Luyện xong một bài thương, nàng toát chút mồ hôi, bèn sang chái nhà múc nước lau rửa. Khi về phòng, nàng thấy tiếng thở dài của vọng từ gian trong...

“Con bé , hôm nay là ngày trọng đại thế nào mà vẫn cứ theo ý .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-2-buc-thu-trong-tay-ao.html.]

Thiên Đăng nhướng mày , bước đến bên khung cửa, đang định gọi thì thấy tiếng bà nhỏ: “...Trong lòng mà, cứ thấy bất an, Huyền Cơ ngươi xem, Đăng Đăng sẽ chọn chồng thế nào đây?”

Tay nàng dừng tấm màn, giọng lo âu của , lẳng lặng .

Nữ sử Huyền Cơ trong phủ nhẹ nhàng an ủi: “Phu nhân cần lo lắng, đám lang quân đều là do triều đình chọn lựa kỹ càng từ hàng trăm , dù Huyện chủ ý ai, chắc chắn đều là sự lựa chọn nhất.”

Mẹ nàng nhớ những điều thấy ngoài phố hôm qua, khẽ thở dài: “Nói thì , nhưng bên ngoài đồn đại về danh tiếng của Đăng Đăng thực sự quá khó , đến nỗi... Ngươi cũng xem qua danh sách nhóm , tuy phẩm mạo đều tồi, nhưng cứ chỗ chỗ kém một chút, chẳng gia thế nào thực sự ...”

Cô cô Huyền Cơ ôn tồn an ủi: “Con nhà nghèo cũng hẳn là , khi cưới đằng trai thể theo Huyện chủ sống yên cả đời trong Vương phủ. Nếu môn đối phương quá cao, gió đông gió tây tranh , gia đạo bất hòa. Hơn nữa, xuất hàn vi tự nhiên sẽ dịu dàng điều hơn, hầu hạ Huyện chủ vui vầy gối phu nhân, sinh thêm đàn con cháu nuôi trong phủ. Phu nhân và Huyện chủ đời thư thái vui vẻ, cần cái hư danh môn gì?”

Giọng phu nhân vẻ nhẹ nhõm hơn đôi chút: “Đạo lý là , chỉ là trong lòng cứ thon thót giật , chẳng yên .”

Cô cô Huyền Cơ : “Phu nhân , đúng là nuôi con trăm tuổi lo chín mươi chín. Huyện chủ phủ , điền trang, bổng lộc, nghi trượng, đến chồng cũng đưa đến tận mặt cho tự do lựa chọn. Thiên hạ , còn ai như ý hơn Huyện chủ nữa chứ?”

Mẹ nàng cũng bật : “Haizz, lẽ vẫn là do bức thư gây . Ta , cứ nghĩ đến vận mệnh của Đăng Đăng sẽ bức thư quyết định, cũng chẳng nên con bé lựa chọn thế nào, về ...”

Thiên Đăng vén màn bước , hỏi : “Mẹ, thư gì thế ạ?”

Mẹ thấy nàng cầm thương trở về, trả lời câu hỏi của nàng mà nhíu mày : “Cái con bé , hôm nay là ngày gì mà còn chịu yên, mau qua đây chải chuốt trang điểm !”

Thiên Đăng bất lực cất song thương, kéo xuống bàn trang điểm.

Trên xương lông mày tổn thương ba năm vẫn còn lưu vết sẹo màu hồng phấn, cắt ngang lông mày bên của nàng.

Các tỳ nữ dùng lông quạ chấm bột than kẻ mày, nhẹ nhàng quét qua đôi mày ngài, dùng gốc lông chim chấm mực xanh tô đậm chỗ đứt gãy, che vết sẹo. Thả tóc mái xuống, nàng bèn giấu tất cả quá khứ đau thương, còn thấy chút dấu vết nào.

Thiên Đăng trong gương, vẫn quên câu hỏi : “Mẹ, vẫn cho con thư gì nhé.”

“Bức thư đó...” Mẹ sờ sờ túi tay áo, chút chần chừ, nhưng thấy xung quanh còn khác, bèn buông tay áo : “Không vội, hồi âm . Đợi con chọn xong phu quân, thời gian định , sẽ kỹ với con .”

Nghe vẻ như chuyện gì quan trọng, chọn thời gian riêng để bàn bạc.

Thiên Đăng chớp mắt, qua gương. Bà gạt chuyện đó sang một bên, sai mang đến bộ váy ngắn thêu trăm bướm bằng chỉ vàng nền lụa đỏ thạch lựu chuẩn riêng cho ngày hôm nay.

Bộ y phục dạo mặc thử thì eo rộng, sửa xong giờ n.g.ự.c thấy chật, bó sát quá mức.

“Con gái lớn lên, đúng là mỗi ngày mỗi khác.” Mẹ vuốt vai Thiên Đăng, con gái trong gương .

May mà vẫn còn sớm, Anh Lạc mang áo nới rộng, Thiên Đăng khoác chiếc áo lụa cũ màu mộc thường ngày, búi tạm kiểu tóc đọa ốc, cùng dùng bữa sáng.

Xương Hóa Vương căn cơ ở Trường An, ông phất lên nhờ quân công, thường xuyên trấn thủ ở Tây Bắc, trong nhà ít, nên Vương phủ tuy khoanh một vùng đất lớn, nhưng hậu viện thì rộng mà khu nhà ở tiền viện nhỏ. Thiên Đăng xuống bếp, bèn thấy tiếng ồn ào ở sảnh .

Nàng ở sân trong ngó , thấy mấy gã nô bộc ăn mặc chải chuốt dáng tùy tùng đang từ cổng . Kẻ ôm đệm gấm, kẻ bê hộp gỗ đàn hương dài, còn kẻ xách lồng chim che vải đỏ, ồn ào náo nhiệt.

Một trong đó thấy Thiên Đăng trong sân, ăn mặc giản dị đeo trang sức, bèn giơ tay gọi: “Này , vị tỷ tỷ , công t.ử nhà thích uống , các nước hoa quả ?”

Thiên Đăng quanh, xác định bọn họ đang gọi , ngẫm nghĩ một chút: “Ta hả? Được, xin chờ một chút.”

Nàng về phía phòng , uống một hết nửa bát cháo sữa, nhón một cái bánh bột ăn, bưng một ấm nước đinh hương đặt lên khay.

Lưu Ly định đỡ lấy mang , nàng thu khay về, : “Người gọi mà, để mang qua cho.”

Mẹ nàng bực buồn , kéo nàng : “Sao thế, phủ hết mà Huyện chủ còn đích bưng rót nước cho họ?”

Thiên Đăng : “Đằng nào áo cũng sửa xong, giờ cũng đến, thong thả một chút cũng chẳng ạ.”

Mẹ nhíu mày: “Làm càn, con cũng giờ đến, cái bộ dạng định ngoài gặp ?”

“Mẹ, dù bây giờ thấy mới là bộ mặt thật của họ, lát nữa bắt đầu tuyển chọn thì là bộ dạng giả vờ cả thôi. Thay vì xem hoa trong sương mù, chi bằng gần quan sát kỹ, thấy ?”

Mẹ nàng nhớ những điều mắt thấy tai ngoài phố hôm qua, nhất thời thở dài, nhưng thấy Thiên Đăng còn chống đối việc kén rể, thậm chí còn chủ động thám thính, cũng thấy an ủi phần nào, bèn xua tay.

Thiên Đăng rút khăn lụa , che mặt , : “Mẹ đừng lo, con chỉ xem qua chút thôi, một câu cũng !”

 

Loading...