THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 2: Hồi Hột Vương Tử

Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:16:42
Lượt xem: 179

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Góc kẹt bên cạnh đường Long Vĩ là nơi kín đáo vắng . Tiếng ồn ào bên ngoài tuy lớn, nhưng ở đây ngay cả ánh chiều tà cũng chẳng chiếu tới, thích hợp để nàng tĩnh tâm một chút.

Đáng tiếc, nàng hít sâu vài để trấn tĩnh lồng n.g.ự.c thì đầu bỗng tiếng hỏi: "Tiên Châu... thì nàng tên là Tiên Châu?"

Thiên Đăng ngạc nhiên ngẩng đầu, bắt gặp một gã thanh niên vạm vỡ đang tựa lan can đường Long Vĩ, nàng đầy hứng thú.

Chiếc mũ vàng hình tim giữ hết mái tóc dày rậm, một nửa xõa tung lưng xoăn nhẹ. Ánh hoàng hôn hắt lên đôi mắt màu hổ phách, càng nổi bật khí chất bưu hãn đặc trưng của dị tộc.

Là gã đàn ông vô lễ chằm chằm nàng Thê Phượng Các, cũng là tên Hồi Hột nàng từng chạm mặt hôm cứu Khánh thúc.

Thiên Đăng còn đang thắc mắc "Tiên Châu" là cái gì thì chống tay lên lan can, nhảy phắt qua đường Long Vĩ, đáp xuống ngay cạnh nàng.

"Ta bọn đàn ông đều gọi nàng như . Tiên Châu, cái tên đấy." Hắn chỉ tay , giọng oang oang: “Ta là Minh Thứu, Hồi Hột."

Lúc Thiên Đăng mới vỡ lẽ. Tên dị tộc hiểu "Huyện chủ" là tước hiệu, nhầm thành tên nàng là "Tiên Châu", ngữ điệu cũng sai lệch.

Nàng ở riêng với đàn ông lạ tại nơi vắng vẻ, toan bước thì giơ chân dài gác lên tường cung, chắn kín lối hẹp: "Sợ cái gì, rành đường lối ở Trường An, hỏi thăm nàng chút việc thôi."

Thiên Đăng cảnh giác , lên tiếng.

"Này, ban nãy chẳng một đám đàn ông vây quanh nàng hiến cần lao ? Cùng là đàn ông cả, với hai câu nàng dám?"

Thiên Đăng tiếng Hán lơ lớ, ngẫm nghĩ chắc là "hiến ân cần", nhất thời cạn lời.

Minh Thứu cúi đầu xuống, ghé sát nàng hỏi: "Nhiều đàn ông như xem nàng lấy chồng, bọn họ đều cưới nàng hả?"

Thiên Đăng ép sát lưng tường cung, cố gắng giữ cách với gã đàn ông đầy tính xâm lược : "Chuyện của liên quan gì đến ngươi?"

Hắn ngược sáng: "Người Hán các thật nhạt nhẽo. Đàn ông thảo nguyên chúng , trong mộng là sẽ đ.ấ.m ngã hết đám đàn ông khác, chặn cửa nhà nàng hát tình ca ba ngày ba đêm. Không thì bảy ngày bảy đêm, còn nữa thì chín ngày chín đêm, cô nương nào thủng tim?"

" là thủng tim thật." Thiên Đăng định nhắc từ đó gọi là "động lòng", nhưng chợt nhớ đến tổ phụ năm xưa cũng từng ngoài nhà tổ mẫu hát tình ca mấy ngày đêm, cuối cùng mới khiến tổ mẫu chịu gả cho ông, khi chỉ là một tên lính quèn để cùng trải qua hơn bốn mươi năm mưa gió, răng long đầu bạc.

Cảm giác chua xót dâng lên trong lòng khiến nàng tạm quên sự vô lễ của mặt, chỉ hỏi: "Ngươi hỏi thăm chuyện gì?"

"Cái đó..." Thấy vẻ mặt nàng dịu xuống, tỏ lúng túng, gãi đầu: “Nàng quen cháu gái của Xương Hóa Vương ?"

Thiên Đăng ngờ hỏi chuyện , sửng sốt: "Sao cơ?"

Gã đàn ông dũng mãnh như chim ưng mặt lộ chút ngượng ngùng: "Là thế , Hồi Hột hòa với Đại Đường, Hoàng đế gật đầu . công chúa lứa, sẽ giống như con gái của Bộc Cố Hoài Ân năm xưa, tìm con gái các vương gia phong công chúa để hòa . Ta sùng bái Xương Hóa Vương... Nàng hôm nay ở đây, chắc gia thế cũng quan, nàng với cô ?"

Thiên Đăng cảm thấy nực , liếc một cái đáp: "Ngươi hỏi đúng , quả thực với cô , thậm chí ngày nào cũng ở cùng ."

Minh Thứu mừng rỡ, vội hỏi: "Cô trông thế nào? Dạ dày ?"

"Tính khí, lắm." Thiên Đăng chỉnh thứ tiếng Hán sai be bét của : “Cô hủy dung khi cha và tổ phụ qua đời, cứ ru rú trong nhà dám ngoài. Đã thế tính tình cố chấp, tai tiếng cũng tệ, ai cũng đồn trong hậu viện cô nuôi hơn chục gã đàn ông. Một như Hồi Hột các ngươi chịu cưới về hòa ?"

"Cái gì? Lại là như thế ..." Minh Thứu vô cùng thất vọng, đưa tay day trán: “Vậy thì thôi , nếu cưới thứ dưa vẹo táo nứt như thế, chẳng đời chê cả đời ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-2-hoi-hot-vuong-tu.html.]

Thiên Đăng lười sửa "dưa vẹo táo nứt", thản nhiên chỉ cái chân đang chắn đường của : "Nói xong , ?"

Hắn hạ chân xuống, nghiêng nhường một lối đủ cho nàng lách qua.

Ngay khi nàng lướt qua, thấy sườn mặt nàng trong gang tấc. Khuôn mặt ráng chiều nhuộm vàng rực rỡ và thánh thiện tựa như nàng thiên nữ tuyết sơn trong lời ca của những kẻ hát rong thảo nguyên, đến nao lòng, chỉ một là khó quên.

Hắn bỗng giơ tay, chộp lấy cổ tay nàng.

Thiên Đăng kinh ngạc đầu , hỏi: "Vậy còn nàng? Tiên Châu cô nương, nàng là con cái nhà ai?"

Thiên Đăng giật mạnh tay định thoát , nhưng còn siết chặt hơn, thậm chí kéo nàng gần , chằm chằm vết sẹo lông mày nàng khựng : "Không cũng chẳng , nhớ kỹ nàng ."

Bàn tay trượt từ cổ tay xuống, lật ngửa lòng bàn tay nàng lên xem xét, mặt lộ nụ khoái trá: "Trong lòng bàn tay nàng vết chai do cưỡi ngựa và dùng binh khí, rõ ràng là cọp cái nhà tướng quân ."

Biết là "hổ nữ tướng môn", Thiên Đăng giật phắt tay về, xoay bỏ .

"Này, chẳng lẽ nàng đến Tây Bắc xem thử ?" Hắn đuổi theo nàng khỏi góc khuất, bám theo lưng hỏi: “Trường An chứ? Ta dáng vẻ cưỡi ngựa hôm nọ của nàng là ngay, nàng nhất định sẽ thích đại mạc thảo nguyên! Ta sẽ đưa nàng xem nơi tuyệt vời nhất gầm trời !"

"Tây Bắc đương nhiên , nơi nam nhi nhiệt huyết trấn giữ, dĩ nhiên là nơi nhất thiên hạ." Thiên Đăng đầu lườm : “Có điều nếu thì tự , cần gì ngươi đưa?"

Hắn vẫn bám riết lấy nàng, truy vấn: "Vậy nàng ? Là sông Thổ Thích núi Thiên Sơn?"

"Khâu Từ." Nàng đáp chút do dự.

Hắn vỗ tay cái đét, phấn khích : "Ta cũng đến xem quê nhà Xương Hóa Vương từ lâu ! Vậy chúng cùng Khâu Từ!"

Thiên Đăng thấy càng càng xằng bậy, lười đôi co thêm, rảo bước thật nhanh về phía Thê Phượng Các, đầu cũng ngoảnh .

Thê Phượng Các là nơi ở của nữ quyến, Minh Thứu đương nhiên thể theo , chỉ đành bóng lưng nàng đầy tiếc nuối, lẩm bẩm: "Nàng trốn cũng vô dụng, nhắm trúng nàng !"

Sau lưng vang lên một tiếng khẽ, giọng một phụ nữ cất lên: "Nhắm trúng cũng vô dụng thôi. Ở Trường An , bầy sói miếng thịt dê béo nhiều vô kể, gì đến lượt kẻ chân ướt chân ráo như ngươi?"

Minh Thứu đầu , thấy một phụ nữ trung niên đầu đầy châu ngọc, dáng vẻ ung dung quyền quý, trong lòng ngờ vực hỏi: "Bà là ai?"

Thấy thô lỗ như phụ nữ nhạt một tiếng, thèm trả lời.

Nữ quan bên cạnh bà lên tiếng : "Không vô lễ, đây là Cáo Quốc Đại Trưởng Công Chúa!"

"Công chúa Cáo Cuốc gì chứ?" Minh Thứu từ đầu đến chân vài lượt, miệng lầm bầm: “Mở miệng là thịt dê béo, khó c.h.ế.t ."

Cáo Quốc Công chúa nghiến răng, nhưng hiện tại Đại Đường đang giao hảo với Hồi Hột, bà thể đắc tội , bèn chỉ bóng lưng Thiên Đăng, hả hê : "Ngươi nó là ai ? Nói thì, nếu nó hòa với các ngươi là một ứng cử viên nhất đấy."

Mắt Minh Thứu sáng lên: "Nói xem nào?"

"Tổ phụ và cha nó đều là danh tướng chiến công hiển hách, gia phong truyền đời, cưỡi ngựa b.ắ.n cung nó đều thạo cả. Nó là dòng dõi Quận vương, sắc phong Công chúa gả sang đó, tuyệt đối mất mặt Hồi Hột ."

 

Loading...