THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 20: Kim Gia

Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:17:00
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Đường sững , há miệng đáp thế nào thì bỗng thấy nhẹ bẫng.

Một bóng từ lúc nào áp sát, xoay một cái quét ngã bộ đám gia đinh đang vây đ.á.n.h xuống đất. Trong tiếng "bịch bịch" ngã dúi dụi và tiếng kêu la "á á" t.h.ả.m thiết, đó túm lấy áo Kim Bảo Nghĩa đang sấp đất xốc dậy, Kim Đường : "Đứng dậy."

Thân thủ thần sầu như đương nhiên là Lăng Thiên Thủy.

Kim Đường chống tay dậy, vội vàng đỡ lấy Kim Bảo Nghĩa đang thở hồng hộc.

Thường Tư Ân Lăng Thiên Thủy, sợ hãi lùi một bước, miệng vẫn cố vẻ cứng rắn: "Ngươi... ngươi là ai, dám ngăn cản phủ Công chúa trừng trị hung đồ giữa chốn đông ?"

"Cái c.h.ế.t của Cáo Quốc Công chúa, triều đình đang thẩm tra cẩn trọng, Tam Pháp Ty còn kết luận gì, Thường công công chân tướng mà nóng lòng gây sóng gió như ?"

Phía vang lên giọng lạnh lùng trong trẻo như băng ngọc. Thường Tư Ân cái giọng điệu là da đầu tê rần. Quay tới, bộ quan phục màu đỏ thắm ôm lấy hình cao gầy thanh tú, quả nhiên là vị Thiếu khanh Đại Lý Tự khiến tên khiếp vía, Thôi Phù Phong.

Hắn lùi thêm một bước, nấp lưng đám gia đinh, ngoài mạnh trong yếu : "Thôi Thiếu khanh, Đại Trưởng Công Chúa của chúng c.h.ế.t thảm, sòng bạc ngang nhiên treo tên nghi phạm giữa phố để câu khách, chuyện các quản ?"

"Vụ án Đại Trưởng Công Chúa triều đình tự sắp xếp, cần gì các vô cớ động thủ đ.á.n.h , coi rẻ pháp luật, quấy rối việc buôn bán?" Thôi Phù Phong hiện trường hỗn độn, lạnh lùng : “Phủ Công chúa tra rõ chân tướng cái c.h.ế.t của Công chúa, triều đình và Tam Pháp Ty chủ trì, hà cớ gì khó thương nhân và dân chúng, khiến vô tội chịu thiệt hại?"

Thường Tư Ân thẹn quá hóa giận, lời lẽ càng thêm khó : "Thôi Thiếu khanh cần đạo lý suông. Ngài cũng là một trong những nghi phạm của Huyện chủ Linh Lăng, nào, bao che cho Huyện chủ nhà như thế, là thấy cái chức phu quân Huyện chủ chắc chắn thuộc về ?"

"Dù là phu quân Huyện chủ , bản quan vẫn là Đại Lý Tự Thiếu khanh. Chấn chỉnh pháp độ triều đình, nghiêm minh kỷ cương phép nước là bổn phận của ." Thôi Phù Phong phất tay áo, lẫm liệt : “Lần phủ Công chúa hành hung nơi phố chợ, thương vô tội, quấy rối thương hộ ăn, khó tránh khỏi Ngự sử trượng nghĩa đàn hặc, hãy về đợi triều đình xử lý !"

Mọi xung quanh đều vỗ tay tán thưởng: " thế, tiền của chúng chẳng lẽ là tiền? Nếu sòng bạc Thịnh Phát các phá tan tành, chẳng chúng mất trắng ?"

"Phải đấy, Đại Trưởng Công Chúa chẳng trượt chân rơi xuống nước ? Dân đen chúng kiếm chút niềm vui, đặt cược phu quân Huyện chủ Linh Lăng thì ảnh hưởng gì đến phủ Công chúa các ?"

"Nhìn xem Huyện chủ Linh Lăng bao giờ thèm chấp, phủ Công chúa các lắm chuyện thế, b.ắ.n đại bác cũng tới mà cũng đến gây sự, học chút khí độ nào của Huyện chủ Linh Lăng ?"

Thiên Đăng những lời bàn tán , khóe miệng khỏi giật giật, thầm nghĩ ai bảo chấp? Ta chỉ là nhiều việc quá, kịp tính toán thôi.

"Các , đám điêu dân các ..." Thường Tư Ân trợn mắt, Thôi Phù Phong Lăng Thiên Thủy, cuối cùng chỉ rặn một câu: “Được, phủ Công chúa chúng sẽ chống mắt lên xem, xem Thôi Thiếu khanh liệu thể công chính vô tư, lôi hung thủ thật sự !"

Thấy đám phủ Công chúa hậm hực bỏ , Kim Bảo Nghĩa Kim Đường dìu, liên tục cam kết với sổ sách sòng bạc bản lưu, tiền cược của sẽ sớm thống kê , tuyệt đối mất. Chỉ là để dọn dẹp đống hoang tàn đóng cửa nghỉ ngơi hai ngày, Kim gia tuyệt đối quỵt nợ, xin yên tâm.

Đợi đám đông giải tán, Kim Bảo Nghĩa thở dài, khó nhọc xổm xuống với hình béo ục ịch, nhặt tấm bảng gỗ gãy ghi tên Kim Đường đất lên, dùng tay áo lau lau vết chân đó thì thầm: "Tứ Lang, ban đầu là con nhất quyết ứng tuyển phu quân Huyện chủ, giờ phủ Công chúa trở mặt với chúng , con chỉ còn cách tiếp con đường thôi."

Kim Đường cúi đầu, buồn bực một tiếng.

"Cũng , phủ Công chúa giờ coi như xong , chúng tranh thủ khi biến động đổi sang chỗ dựa khác cũng là chuyện ." Kim Bảo Nghĩa ôm hết đống bảng gỗ lên, lau vệt m.á.u rỉ đầu : “Để tâm một chút, hầu hạ Huyện chủ cho , nhà trông cậy cả con đấy!"

Quay đầu , ông toe toét, dẫn Kim Đường đến cảm ơn Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy rối rít: "Ái chà, phủ Công chúa đúng là ỷ thế h.i.ế.p , hôm nay may mà Thôi Thiếu khanh và Lăng Tư giai giúp đỡ, thật sự cảm kích vô cùng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-20-kim-gia.html.]

Thôi Phù Phong : "Khách sáo , Kim Đường cùng chúng đều ở hậu viện Huyện chủ, quen lâu, cũng tình nghĩa tương trợ, chúng thể trơ mắt bạn bè bắt nạt?"

Kim Bảo Nghĩa vỗ vai Kim Đường đầy vẻ an ủi, mời họ trong uống . Quay đầu thấy Thôi Phù Phong nhường đường cho thiếu niên thanh mảnh lặng bên cạnh , trong lòng đang lấy lạ thì Kim Đường trố mắt, lắp bắp hỏi: "Huyện... Huyện chủ? Sao đến đây?"

Thiên Đăng gật đầu với : "Phủ Công chúa xưa nay luôn đối đầu với phủ Xương Hóa Vương, lo ngươi vạ lây nên qua xem thử, cũng nhờ hai vị Thôi, Thư lang quân chống lưng cho ngươi."

Kim Đường cảm động nàng, cổ họng nghẹn : "Đa tạ Huyện chủ..."

"Huyện chủ bôn ba vì khuyển tử, Kim gia thật sự ghi lòng tạc !" Kim Bảo Nghĩa đến tận mang tai, vội vàng mời nàng trong: “Mời Huyện chủ trong dùng chén , nghỉ ngơi một lát."

Mặt tiền sòng bạc tuy đập nát bươm, nhưng tiểu viện phía vẫn ảnh hưởng, khóm trúc nhỏ đặt bộ bàn ghế đá, cũng coi như thanh nhã.

Kim Bảo Nghĩa lăng xăng chạy ngược chạy xuôi, đích dâng lên thơm và bánh sữa thượng hạng.

Thiên Đăng hiệu cho ông đừng quá phiền phức: "Không cần tốn công , lão bá cứ xử lý vết thương , chúng cần chuyện với lệnh lang một chút."

"Vâng, ." Kim Bảo Nghĩa tít mắt, huých tay hiệu cho Kim Đường biểu hiện cho , hí hửng định dẫn lui xuống.

Vừa đầu , ông như gặp ma, co rúm , giọng run rẩy: "Xương Ấp Quận chúa... đại giá quang lâm, đón tiếp từ xa, thứ tội, thứ tội!"

Ba Thiên Đăng trao đổi ánh mắt, dậy sân . Người dẫn Thường Tư Ân từ tiền viện , Tiêu Phù Ngọc thì còn ai?

Vốn quen ăn vận lộng lẫy, nay ả mặc đồ tang, tóc buộc dải lụa trắng, khuôn mặt son phấn tiều tụy ảm đạm, chỉ nét kiêu ngạo từ nhỏ vẫn hề nỗi bi thương phai nhạt.

Ả liếc Kim Bảo Nghĩa một cái, thẳng về phía bọn họ, mở miệng hỏi ngay: "Thôi Thiếu khanh, các ngăn cản phủ Công chúa hành sự giữa thanh thiên bạch nhật? Sao, xương cốt lạnh, ai coi phủ Cáo Quốc Công chúa ?"

"Xương Ấp Quận chúa." Thôi Phù Phong dậy đón tiếp, giọng điệu bình thản: “Vụ việc Đại Trưởng Công Chúa, triều đình ủy thác cho Tam Pháp Ty chúng điều tra kỹ lưỡng. Hiện nay tiến triển vụ án vốn cần bảo mật, Thường công công tự ý công bố sớm, gây cản trở triều đình phá án. Bản quan đang định tìm quý phủ thương thảo việc , nghĩ rằng Quận chúa quan tâm đến hậu sự của Công chúa, chắc chắn sẽ việc thiên tư. Cô đưa đến đây, thì giao cho chúng đưa về xử lý ."

Chỉ vài ba câu, phận kẻ hại và nạn nhân đảo ngược. Sắc mặt Tiêu Phù Ngọc cứng đờ, còn Thường Tư Ân chân mềm nhũn, vội vàng cầu xin: "Quận chúa, cái , nô tài... nô tài cũng là theo..."

"Câm miệng!" Tiêu Phù Ngọc quát khẽ, ngước mắt thấy mặc nam trang bên cạnh Thôi Phù Phong, nhận ngay là Thiên Đăng.

Ả trừng mắt Thiên Đăng, thẳng: "Ta mà tung tin sớm, ai Huyện chủ Linh Lăng vì bao che cho vị hôn phu mà giở trò gì lưng ?"

Thiên Đăng hỏi: "Quận chúa chẳng lẽ cô nghĩ là hạng đó?"

"Hừ, ngươi là hạng , nhưng trong vị hôn phu của ngươi, chắc chắn kẻ lòng hiểm ác!" Tiêu Phù Ngọc nhạt, ánh mắt lướt qua Lăng Thiên Thủy, khựng một chút nhưng dám phát tác, chuyển sang lướt qua Thôi Phù Phong, chỉ thẳng Kim Đường.

"Ví dụ như tên Kim Đường , ngươi năm xưa nhà quỳ gối khom lưng, cầu xin đề bạt thế nào ? Nay ôm cái đùi lớn phủ Xương Hóa Vương các , đến mượn mấy thợ lấp cái ao cũng chịu. Loại tiểu nhân vong ân phụ nghĩa thế , Huyện chủ Linh Lăng nhất nên cho rõ!"

 

Loading...