THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 20: Tình tiết trước đó

Cập nhật lúc: 2026-01-21 05:12:29
Lượt xem: 261

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai lòng đầy tâm sự, cùng qua sân. Chỉ Thương Lạc hoang mang lo sợ hỏi: “Cảnh Ninh ca, chúng bây giờ đây?”

Thời Cảnh Ninh khẽ thở dài, : “Chỉ thể hy vọng Lâm Hoài Vương sớm ngày thu phục Trường An thôi. Ta cũng lo lắng cho các ở nhà, chúng nó hiện giờ , nhà cửa cướp phá ...”

“Đệ thì , đằng nào cha cũng ở Ký Châu, khác trong nhà đều ưa , động một tí là phạt quỳ từ đường cho ăn cơm, tổ phụ còn lấy roi mây quất ...” Trên khuôn mặt non nớt vô tư của Thương Lạc quá nhiều lo âu: “Nếu cái tên Tô Vân Trung ở cùng phòng với chúng bẩn quá thì thấy ở đây cũng khá .”

Thời Cảnh Ninh chút ngạc nhiên: “Không thể nào, thấy trong ngoài sạch sẽ, giống ở bẩn.”

“Eo ôi... Huynh , tối qua chúng đến trang viên, chia tuần tra, tình cờ gặp ở chỗ nhà kho. Thấy cứ vê vê ngón tay vẻ mặt là lạ, bèn lén một cái. Huynh đoán xem thế nào, tay là nước mũi, dính dính nhớp nháp, tởm c.h.ế.t !”

“Đệ nhầm , cảm cúm phong hàn gì , lấy một tay nước mũi.” Thời Cảnh Ninh bất lực : “Cho dù cũng chỉ là chuyện nhỏ, rửa sạch là mà.”

“Hừ, tóm bẩn thỉu.” Thương Lạc dù cũng còn nhỏ, xong tiếp tục phiền não chuyện khác: “Cũng Huyện chủ bây giờ thế nào , haizz, tỷ đáng thương quá, mất ... Nếu chọn phu quân của Huyện chủ, nhất định sẽ chơi với Huyện chủ thật vui, để ân nhân cứu mạng của cả đời vui vẻ hạnh phúc!”

Thời Cảnh Ninh im lặng một lát, khẽ: “Phải, cũng mong Huyện chủ một đời thuận buồm xuôi gió...”

Lời còn dứt, phòng củi bỗng vang lên tiếng hét chói tai của Đồi Mồi.

Ngay đó, nàng lao khỏi cửa, tiếng hét lớn khiến tất cả căng thẳng thần kinh: “Người , cứu mạng! Cha g.i.ế.c , hung thủ chạy mất !”

Nam Ngu cây sự việc bại lộ, hoảng hốt theo chạc cây định trèo sang tường bao.

Còn Thời Cảnh Ninh gốc cây kéo Thương Lạc mặt cắt còn giọt m.á.u đang định chạy nhanh, bỗng phát hiện bóng cây đung đưa mặt đất.

Hắn dừng bước, đột ngột ngẩng đầu lên ngọn cây.

“Người ở đây! Hung thủ trốn!”

"Bịch" một tiếng, Nam Ngu trói gô , ném mạnh xuống nền gạch xanh.

Đồi Mồi lao tới, phẫn uất khiến mắt nàng đỏ ngầu, đá túi bụi, mặt mũi sưng vù.

Nàng từ nhỏ theo Phúc bá luyện quyền cước, cao to khỏe mạnh, đến trai nàng là A Trung còn thường nàng cầm chổi đuổi chạy tóe khói, lúc đ.á.n.h kẻ g.i.ế.c cha còn giữ sức.

Tất cả mặt đều ngăn cản, mặc cho nàng trút giận bi phẫn.

Đợi đến khi nàng kiệt sức, Nam Ngu cũng suýt ngất xỉu, trai A Trung mới tiến lên đỡ Đồi Mồi, dìu nàng xuống bên cạnh.

“Đều tại , đều là hại c.h.ế.t cha!” Đồi Mồi lúc đau thương mụ mị đầu óc, hét mặt A Trung: “Phòng củi chẳng xưa nay vẫn do quản ? Sao tự , để cha đưa cơm cho cái tên khốn kiếp ! Cha già yếu lừa, nếu là , cha xảy chuyện ?”

A Trung há hốc mồm nhưng thể biện giải, chỉ mắt rơi lã chã xổm xuống đất nước.

Thiên Đăng đang dẫn đưa t.h.i t.h.ể xuống hầm ngầm của điền trang, hy vọng băng còn trong đó thể tạm thời bảo quản di hài, tin dữ về Phúc bá, nàng vội vã dẫn chạy tới.

Từ lúc xảy chuyện, nàng thức trắng đêm đến giờ, tuy ngã quỵ nhưng sắc mặt trắng bệch yếu ớt, môi còn chút máu, chỉ ánh mắt rực lên tia sắc bén kỳ lạ.

Nàng hiệu cho kéo Nam Ngu dậy, khàn giọng hỏi: “Nam Ngu, ngươi sát hại phu nhân và Phúc bá, mở cửa rước giặc nhà, rốt cuộc là vì ?”

Nam Ngu sống c.h.ế.t của ở lúc , lập tức liều mạng tranh cãi: “Ta ! Ta phá khóa cửa, dẫn loạn quân tới, g.i.ế.c , càng dám g.i.ế.c phu nhân!”

“Hừ, ngươi gì mà dám!” Đồi Mồi quệt nước mắt, c.h.ử.i ầm lên: “Ngươi nếu g.i.ế.c , tại ch.ó cùng rứt giậu, rõ bên ngoài loạn quân còn mở cửa chạy trốn? Ngươi nếu tội ác tày trời chắc chắn c.h.ế.t thì tại g.i.ế.c cha bỏ trốn? Cha bón cơm cho ngươi đấy, đồ súc sinh!”

“Ta g.i.ế.c ! Tại g.i.ế.c phu nhân? Phu nhân... phu nhân từng với Điền ma ma, bà cảm thấy thể phu quân của Huyện chủ!” Nam Ngu cùng đường bí lối, giãy giụa về phía Điền ma ma đang trong góc cầu xin: “Ma ma hôm đó cũng thấy phu nhân đúng ? Bà từng với , phu nhân đ.á.n.h giá cao ! Ta cơ hội lớn mà!”

Ánh mắt đều đổ dồn về phía Điền ma ma.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-20-tinh-tiet-truoc-do.html.]

Người Điền ma ma run lên, hoảng hốt lùi một bước, nhất thời tay chân luống cuống.

Thiên Đăng đầu Điền ma ma, bỗng nhớ khi xảy chuyện, Điền ma ma đến bầu bạn với , cũng nhắc đến Nam Ngu.

Lúc đó bà , vị Nam lang quân đang canh gác bên ngoài, bách bộ xuyên dương, nhất định thể bảo vệ chúng chu .

“Điền ma ma.” Thiên Đăng lạnh lùng mở lời: “Bà và Nam Ngu, đây quen ?”

Điền ma ma kinh hãi, vội quỳ phịch xuống đất, : “Huyện chủ, lão nô... lão nô...”

“Chúng lúc đó đến điền trang, sự việc gấp gáp, tình hình của mười vị lang quân đến còn nắm rõ, mà ma ma bách bộ xuyên dương, còn hết lời khen ngợi mặt chúng ?”

Không thể chối cãi, Điền ma ma chỉ đành thừa nhận: “Là... lão nô đây quả, quả thực quen Nam Ngu. Mẹ là hàng xóm bên nhà đẻ của lão nô, một hai năm lão nô gặp , mới con trai bà chọn ứng cử viên phu quân của Huyện chủ.”

“Còn gì nữa?” Thiên Đăng hỏi tiếp, nhưng thấy bà quỳ rạp đất dám trả lời, nàng ngẩng đầu quét mắt một vòng qua gương mặt trong sảnh, về phía Kỷ Lân Du trong đám đông.

“Kỷ Lân Du.”

Nghe Huyện chủ gọi , Kỷ Lân Du ngẩn , vội vàng bước : “Có .”

“Ta nhớ hôm qua lúc các ngươi thi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, ngươi từng trò chuyện với Nam Ngu. Xem hai các ngươi đó quen ?”

“Phải, chúng đều từng thi Võ cử, đó còn cùng học nghệ tại võ quán ngoại ô kinh thành. Lúc đầu cũng giống , vốn là luyện đao kiếm. hình như là một hai năm bỗng nhiên đổi sang học cưỡi ngựa b.ắ.n cung, chúng cũng ít gặp hơn.”

“Được.” Thiên Đăng Điền ma ma và Nam Ngu đang quỳ đất, lạnh lùng : “Nam Ngu dốc sức luyện tập một hai năm nay, giờ tiễn thuật xuất chúng; Điền ma ma một hai năm gặp Nam Ngu, là một trong những ứng cử viên phu quân của ; mà hai năm bàn bạc với , tổ phụ và cha đều lấy võ công lập trong triều, nên hy vọng phu quân của cũng tinh thông cung ngựa.”

Nàng chỉ trần thuật sự thật, thêm gì nhiều, nhưng trong sảnh đều hiểu ý nàng.

Kỷ Lân Du vỗ đùi đ.á.n.h đét, buột miệng : “Hóa lý do đột ngột đổi sang luyện cung ngựa là thế ! Bảo đang yên đang lành chuyển sang học b.ắ.n tên!”

Tiết Tích Dương khẩy một tiếng, giọng như hát thốt lời cay độc cũng thật êm tai: “Hay nhỉ, triều đình chốt danh sách ứng cử viên, kẻ để lộ đề , rõ ràng là coi triều đình, Lễ Bộ và thánh chỉ của Hoàng thượng gì mà?”

Điền ma ma sợ vỡ mật, lập tức giơ tay tự tát mạnh miệng , lóc: “Lão nô đáng c.h.ế.t! Lão nô thực sự chuyện quan trọng đến thế, lúc đó gặp tỷ thời niên thiếu bao năm xa cách, lỡ miệng , lão nô... lão nô xin tùy Huyện chủ xử phạt, đ.á.n.h c.h.ế.t lão nô cũng oán hối!”

Thiên Đăng lắc đầu, : “Bà là cố nhân trong trang, hồi nhỏ cũng từng chăm sóc , sẽ dùng tư hình với bà. Xử lý thế nào, tự quốc pháp luật lệ.”

Điền ma ma rạp xuống đất lớn, còn Nam Ngu giọng Thiên Đăng lạnh nhạt bình tĩnh, nàng phần nào thoát khỏi sự hỗn loạn đau thương khi mất, bạo gan tiếp tục kêu oan: “Cho nên Huyện chủ minh xét, ... cơ hội lớn như , tại tự tuyệt đường sống, cái chuyện g.i.ế.c hại phu nhân chứ?”

Thiên Đăng chằm chằm , sự tuyệt vọng và cầu xin trong mắt , từ từ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt của những còn .

Mười ứng cử viên phu quân đều đang ở mặt, họ tuổi tác khác , cuộc đời khác . Tuy hai ngày nay sự việc xảy dồn dập, mặt họ đều mang vẻ bất an, nhưng ai nấy đều tuấn tú xuất chúng.

Vẻ ngoài hào nhoáng che giấu tâm tư của họ, ánh mắt nàng dường như đều chứa chan sự quan tâm hỏi han.

trong lòng nàng sáng như gương, lai lịch bọn họ rõ ràng, mỗi một bụng toan tính. Nàng họ nhắm điều gì mà đến, càng khó đoán những bí mật khó lường chôn giấu trong lòng họ.

Khi nàng qua đời, then cửa phá từ bên trong, lúc đó khả năng tay nhất, là một trong mười ứng cử viên phu quân .

hiện giờ trong trang già yếu, năng lực của nàng đủ để khống chế tất cả bọn họ tra khảo kỹ càng. Vì nàng chỉ rũ mắt xuống, giọng lạnh: “Các vị đều lui xuống nghỉ ngơi , nhớ là hiện giờ cục diện bất , trong trang tuy hộ vệ, nhưng nhất đừng lẻ loi một .”

Chín đều , vài nàng thôi, nhưng thấy vẻ mặt nàng lạnh lùng, cũng đành xoay lượt .

Trong sảnh chỉ còn Nam Ngu trói và Điền ma ma vẫn đang quỳ rạp đất.

Thiên Đăng hiệu cho Khang thúc giải Nam Ngu , liếc Điền ma ma một cái: “Đi theo .”

Loading...