THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 20: Xích Mích

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:54:09
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những nét khắc nông, nếu vì sự cố bất ngờ khiến Lăng Thiên Thủy tình cờ bám cột thì lẽ chúng sớm bụi bặm che lấp mãi mãi. Đợi thêm một thời gian nữa, khi lớp sơn đỏ bong tróc sơn mới, dấu vết sẽ vĩnh viễn biến mất mà ai .

Lăng Thiên Thủy hỏi: "Vào ngày Phu nhân gặp chuyện, hành tung của Kỷ Lân Du rõ ràng ?"

Thôi Phù Phong nhớ sự việc hôm đó: "Cả nhóm chúng cùng tới trang viện, Kỷ Lân Du ở chung phòng với Tiết Tích Dương và Yến Bồng Lai, phân công cùng canh gác ở cổng phía Đông. Theo biểu hiện của Tiết Tích Dương thì chắc hẳn Kỷ Lân Du hành động gì kỳ quặc."

Suy cho cùng, Tiết Tích Dương vốn là kẻ thích soi mói, gió cũng bới sóng, chẳng bao giờ bỏ qua bất kỳ động tĩnh nhỏ nào của các lang quân khác. Nếu lúc đó Kỷ Lân Du gì bất thường, thể im lặng một lời?

"Vậy thì..." Lăng Thiên Thủy hỏi tiếp: "Sau khi Phu nhân gặp chuyện, hành tung của mỗi thế nào?"

Khoảng thời gian , cả Thiên Đăng và Thôi Phù Phong đều rõ. Hai lúc đó rời khỏi trang viện để tìm Liêu y cô chữa trị, và đó là lúc kẻ thủ ác cơ hội tay nhất. Bởi lẽ khi đó bên ngoài thì loạn binh hoành hành, bên trong thì Phu nhân trọng thương, cả trang viện rơi cảnh hỗn loạn. Dù hơn mười thị vệ Đông Cung ở đó, nhưng mục tiêu trọng yếu của họ là bảo vệ Thái tử, để mắt tới một phụ nữ đang hôn mê cho ?

Trong trống đó, bất kỳ ai trong trang viện cũng thể lẻn Thủy Các, đ.â.m sâu thêm nửa tấc mũi tên bẻ gãy n.g.ự.c nàng, dễ dàng tước mạng sống của bà.

Đang lúc ba suy đoán về dấu vết thì ở tiền viện bỗng nhiên vang lên một trận ồn ào. Trong bóng đêm truyền tiếng đập cửa rầm rầm cùng tiếng thét của một . Tiếng kêu rõ mồn một trong đêm thanh vắng, khiến cả ba hành lang đều nhận ngay lập tức: đó là tiếng gào thét mất kiểm soát của Mạnh Lan Khê.

Lăng Thiên Thủy cau mày, lập tức xoay rảo bước về phía dãy phòng của các lang quân. Thiên Đăng và Thôi Phù Phong cũng vội vã theo.

Lăng Thiên Thủy sải bước nhanh, còn Thiên Đăng vì chân đau nên khi nàng cùng Thôi Phù Phong tới nơi thì thấy Lăng Thiên Thủy mặt lạnh như tiền cửa phòng Kim Đường. Cửa phòng vẫn đóng chặt nhưng tiếng của Kim Đường vọng rõ ràng: "Có chuyện gì để mai , chân đau lắm, ngủ đây!"

Bên ngoài cửa, Mạnh Lan Khê một tay ôm một vật trắng mềm mại, tay nắm chặt cây đèn dầu, khuôn mặt đầy vẻ bi phẫn. Vì cả hai tay đều bận nên đ.á.n.h mất vẻ thanh nhã, ôn hòa thường ngày, cứ thế giơ chân đá mạnh cửa phòng, phẫn uất hét lên: "Mở cửa , đây cho !"

Kỷ Lân Du, Minh Thứu và Tiết Tích Dương trong viện đều kinh động, lượt mở cửa xem chuyện gì.

Kim Đường bên trong còn đang do dự, Thiên Đăng tiến tới mặt Mạnh Lan Khê, vật trắng trong tay hỏi: "Có chuyện gì ?"

"Quận chúa, Bạch Bạch nó..." Vừa thấy cô, vẻ uất ức trong mắt Mạnh Lan Khê càng đậm, giọng run run: "Nó Kim Đường hại c.h.ế.t !"

Thiên Đăng thốt lên một tiếng "A", ánh mắt kinh ngạc dời sang chú thỏ trong lòng . Quả nhiên thấy cổ nó ngoẹo sang một bên, thở dứt hẳn.

Kim Đường lúc mới hé cửa , thấy Quận chúa cũng mặt bèn vội vàng rút chốt, mở toang cửa: "Con thỏ của c.h.ế.t thì liên quan gì tới ?"

Vừa thấy lộ mặt, Mạnh Lan Khê càng thêm phẫn nộ. Hắn bước thẳng trong phòng, đặt cây đèn dầu xuống dùng cả hai tay nâng chú thỏ ép sát Kim Đường: "Ngoài thì còn ai hại nó nữa chứ?"

Mới nửa canh giờ chú thỏ còn nhảy nhót tung tăng, giờ đây xương sống và cổ gãy lìa, chẳng còn chút dấu hiệu sự sống nào. Kim Đường thấy cái đầu con thỏ c.h.ế.t cứ chĩa thẳng bèn ghét bỏ mặt : "Lấy chỗ khác , tởm c.h.ế.t !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-20-xich-mich.html.]

Thiên Đăng lặng lẽ kiểm tra xác chú thỏ, thấy một nửa nó dính đầy bùn đất, cổ một vết dấu giày dính bùn rõ, rõ ràng là ai đó dùng chân giẫm gãy cổ mà c.h.ế.t.

"Ta ghét , ghét cả Bạch Bạch, nhưng nó chỉ là một con thỏ thôi, nó đắc tội gì với ? Sao tàn nhẫn với nó như ?"

"Nói nhăng cuội! Ta ở suốt trong phòng hề bước chân ngoài, lấy thời gian chạy sang phòng g.i.ế.c thỏ hả?"

"Ta thả con thỏ ăn cỏ ngay thềm cửa viện mới dọn phòng, chẳng lẽ lúc đó tay hại c.h.ế.t nó ?"

Kim Đường xoa xoa cái chân thương, vẻ mặt đầy oan ức: "Chân đang thương đây ! Quận chúa dặn ở yên trong phòng, rảnh quá chắc mà mang cái chân đau giẫm c.h.ế.t con thỏ của ?"

"Vậy ngoài , ở đây còn ai cố ý hại một con thỏ chứ?"

Kim Đường nhất thời cứng họng. Vì Bạch Bạch Quận chúa yêu thích nên dù những khác thích động vật chăng nữa, họ cũng sẽ thỉnh thoảng trêu đùa nó... ngoại trừ kẻ đang âm mưu dùng Kim Đoàn Đoàn để lấy lòng Quận chúa là .

Thấy im lặng, Mạnh Lan Khê ôm lấy thể đang lạnh dần của Bạch Bạch, giọng khàn đặc chất vấn: "Nếu thành kiến với , cứ việc nhắm đây , tay với Bạch Bạch? Nó từng gây trở ngại gì cho , chẳng lẽ chỉ vì Quận chúa thích nó, vì nó mang chút niềm vui cho Quận chúa mà nó c.h.ế.t sự đố kỵ của ?"

Kim Đường thanh minh thế nào. Trong cơn bối rối, thấy ánh mắt Thiên Đăng xác thỏ đầy buồn bã và trầm mặc, khiến mặt đỏ bừng lên vì hổ. Nhìn xác con thỏ trong tay Mạnh Lan Khê sắp dí sát mặt , trong cơn bực dọc và phẫn uất, kiềm chế mà hét lớn một tiếng thô bạo đẩy mạnh .

Mạnh Lan Khê kịp đề phòng, đẩy ngã nhào sang một bên, đập mạnh bàn . Chiếc bàn nhỏ lật nhào, đèn dầu và chén bát bên rơi loảng xoảng xuống đất, căn phòng phút chốc trở nên hỗn loạn.

Thiên Đăng xác chú thỏ, Mạnh Lan Khê đang ngã đất, chẳng khuyên giải họ thế nào cho . Lăng Thiên Thủy bấy giờ mới nắm lấy cánh tay Mạnh Lan Khê kéo dậy: "Thôi đủ , thỏ c.h.ế.t, truy cứu cũng chẳng ích gì, bỏ qua ."

Mạnh Lan Khê cam lòng dậy. khi ánh mắt lướt qua chân Kim Đường, dường như phát hiện điều gì đó, vội chộp lấy cây đèn dầu tắt lịm đất, châm từ đèn của Thiên Đăng, cúi soi thẳng đôi ủng của Kim Đường, lớn tiếng bi phẫn: "Là ! Là !"

Mọi ánh mắt theo hướng ánh sáng soi đều đổ dồn về phía đôi chân của Kim Đường. đang đôi ủng da đen khâu vá tinh xảo, mặt ủng còn thêu hoa văn liên châu bằng chỉ vàng. Và ngay lúc , ánh đèn sáng rực, mặt lớp da đen vẫn còn vướng vài sợi lông trắng mềm mại đang khẽ rung rinh.

Kim Đường cúi đầu xuống, nét hoảng loạn thoáng qua mặt nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối: "Ta... chỉ là thấy con thỏ phiền quá nên mới đá nó xuống thềm thôi. Chân đang thương, sức mà giẫm c.h.ế.t nó !"

Mọi vẻ mặt đuối lý của thì chẳng thèm hỏi thêm gì nữa. Lăng Thiên Thủy lạnh lùng giục Mạnh Lan Khê: "Thôi , dù con thỏ ý nghĩa với thế nào thì nó cũng chỉ là một con vật thôi, c.h.ế.t thì đền con khác là , đừng mấy chuyện vô ích nữa."

Mạnh Lan Khê thực cũng tự hiểu rõ, Kim Đường thể đền cho hàng trăm, hàng ngàn con thỏ một cách dễ dàng. Hắn chỉ thể nén giận, ôm chặt lấy xác Bạch Bạch đang dần cứng đờ, uất hận bước khỏi cửa.

Thiên Đăng thở dài một tiếng, Kim Đường. Hắn nàng với vẻ mặt đầy tủi , miệng vẫn lẩm bẩm một câu: "Quận chúa, thề, con thỏ đó do giẫm c.h.ế.t !"

Thấy một cách nghiêm túc như Thiên Đăng cũng chỉ đáp: "Được , ."

 

Loading...